Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 31 August 2011

Chạy qua Định quán một khoảng chợt nhìn thấy tảng đá lớn cạnh đường có khắc chữ ngay lối vào thấy quen quen, bọn mình tấp vô bóng cây si cạnh đó nghỉ chân và ngắm nghía kỷ: hóa ra nơi này là Nguyễn Gia Trang mà mình từng đề cập trên Du lich,GO! từ nguồn TT CN, trích ra như sau:

< Cự thạch ngay lối vào.

- Trên QL20 đi từ Đà Lạt về Sàigòn ở địa phận Định Quán (Đồng Nai), nếu bạn chú ý một tý bên tay phải thì bạn sẽ thấy ngõ vào một khu vườn đá độc đáo ấn tượng, nơi này mang tên Nguyễn Gia Trang: tên của chủ nhân được khắc nổi trên một tảng đá lớn ngay lối vô.
Khách hiếu kỳ ghé vào, nếu có duyên sẽ gặp được chủ nhân “Nguyễn Gia Trang” và tha hồ chiêm ngưỡng hàng trăm tác phẩm bằng đá được sắp xếp rất nghệ thuật theo nhiều kiểu khác nhau, thậm chí có cả tượng đài cự thạch Stonehenge (Anh) thu nhỏ.

< Cổng trong của Nguyễn Gia Trang.


Mà đá đâu có nhỏ: có khối năng hàng chục tấn được ông cất công đưa về từ những chuyến đi trong tỉnh Đồng Nai và xa hơn nữa, đôi khi chỉ là những phát hiện tình cờ. Thấy chúng, ông mua và chở về, sắp xếp theo một trật tự mà ông cho là hợp lý. Lâu ngày, khu đất rộng trở thành một vườn đá độc đáo và là niềm vui lớn của chủ nhân Nguyễn Gia Trang.
Chủ nhân của khu vường là ông Năm Khiêm, , tuổi thất tuần nhưng vẫn tráng kiện, nhanh nhẹn, tóc chưa có sợi bạc. Ông kể: “Đâu dễ đem về những khối đá này, có tảng phần chìm sâu dưới đất, phải kích đưa lên xe tải... Tốn tiền mua đá cũng không ngán bằng làm cách nào đưa nó về tới chỗ. Rồi khi đặt để vô đúng vị trí, sửa sang dáng dấp nó làm sao mình ưng ý, đó mới là chuyện khó hơn cả”.
< Ba trụ đá sắp theo kiểu “ba cây chụm lại…” ở cổng vào.

Đá ngủ ngàn năm
Đá ngủ vạn năm
Ai thức đá dậy
Ai nghe đá kể
Chuyện đời xa xưa
(TuoitreCN).
< Dăm phút nghỉ chân.

Có lẽ do bọn mình "chưa có duyên" nên cửa vẫn đóng im ỉm (he he). Thôi thì âu cũng là ít giây phút thư giãn nghỉ ngơi tuyệt vời, nhưng phải về nhanh thôi vì còn cái hẹn ở Sàigòn nữa - lúc này đã là 10h30.
< Những lối mòn vào rừng cao su.
< Dốc xẻ đồi cao su trước khi đến Phú Túc - Bọn mình thấy giống như cái dốc "lên trời".
< Bến xe Phú Túc đây, gần đó là chợ cùng tên.
< Nhoáng một tý đã rời khu dân cư...
< "Bûche de Noël".... do bàn tay khéo léo của những đầu bếp, người mẹ, người vợ tuyệt vời làm ra, còn "khúc củi" này do rừng và của rừng - tệ...
< Phía trước là rừng cao su Phú Cường.
< Sắp đến Gia Tân...
< Xa xa là rặng núi Chứa Chan của Gia Ray...
< Trung tâm Hành chánh huyện Thống Nhất.

Thống Nhất là một huyện trung du thuộc tỉnh Đồng Nai - diện tích 247,19 km2, phía Bắc giáp huyện Định Quán, phía Đông giáp Thị xã Long Khánh, phía Nam giáp huyện Long Thành và huyện Cẩm Mỹ, phía Tây giáp huyện Trảng Bom.
Huyện có 11 đơn vị hành chính bao gồm: thị trấn Dầu Giây,các xã Xuân Thiện, Xuân Thạnh, Bàu Hàm 2, Gia Tân 1, Gia Tân 2, Gia Tân 3, Gia Kiệm, Quang Trung, Lộ 25, và Hưng Lộc. Huyện Thống Nhất là nơi có nhiều đồng bào công giáo cư ngụ, nhiều tín đồ tôn giáo sống ở Bàu Hàm, Gia Kiệm,...

< Một ngã ba, ngã tư gì đó...
Nhìn kỹ lại: đó là ngã 3 Dầu Giây. Chẹp, chết tên khó sửa vì thật ra đã thành ngã 4 lâu rồi.
< Bọn mình đi thẳng luôn. Trước kia đây là xã lộ 25 nối liền Dầu Giây đến Bình Sơn. Sau khi được nâng cấp thì đường này là tỉnh lộ 769 (DT769).

Nếu lúc bọn mình đi, theo đường này thì không cần qua Cẩm Đường.
< Khúc Dầu Giây nhà đặc ken, chạy thêm một đổi thì thưa dần...
< Gặp ngã 3, rẽ phải đi Long Thành.

Bạn nhìn bầu trời xem: mới hồi nãy nắng chang chang nhưng lúc này mây đã kéo đen kịt.
< Đường nhựa nhưng nhìn sơ tưởng đất đỏ. Đây là do những xe chở mủ cao su lôi trong rừng ra.
< Nắng lại lên nhưng khoan mừng vội, sắp gặp "họa" đến nơi - thật mấy ai ngờ!
< Gặp ngã 3 khác: chạy thẳng là Sông  Nhạn (3Km), quẹo phải là Long Thành (30Km).

Dĩ nhiên là bọn mình rẽ phải.
< Phẹc, quẹo phải xong gặp ngay "hang rồng", đẹp ghê...
< Phong cảnh đơn sơ nhưng thơ mộng quá khiến bọn này tạm dừng bước lãng du.

Lúc này chỉ mới 11h27, mình nghĩ dư sức có mặt tại Sàigòn lúc 2h hoặc trễ tý chút thôi.
< Khu dân cư xã lộ 25 - ngay chổ này, sau cơn mưa lất phất đủ ướt đường thì mình gặp họa thứ 1: máy xe yếu dần rồi tắt tịt - xăng hay lửa đây?

Dừng lại, xả xăng trong bình xăng con lần một. Máy lại nổ giòn...
< Đến Cầu Suối Bí: trời vẫn mưa, không quá nhiều nhưng chuyện mưa này cản trở việc chụp hình, hic...
< Gặp tiếp ngã 3: đi thẳng là Long Thành (27Km), rẽ phải là QL1A (3Km). 

Đoạn này có phố xá, phải chi dừng lại qua bữa tại đây thì có thể tránh họa thứ 2 - họa kép. Có điều là bọn mình chạy luôn không dừng do tranh thủ "về nhanh" do sợ bay cái hẹn.
Máy lựng khựng lần 2, chẹp chẹp...
< Sau khi qua cua này được 1Km (đoạn hai bên có rừng cao su) thì trời trút mưa dữ dội trong khi xe lựng khựng liên tục không thể chạy nổi và tắt hẳn.

Họa vô đơn chỉ: giữa đường, hai bên là rừng - mưa gió gào thét tơ tả chả có chổ nào trú được. Aó mưa mình rất kín nhưng nước tát vào mặt, cổ... thấm vào trong cũng âm ỉ cả người. Bà xã có áo mưa riêng nhưng cững ướt hết, ướt luôn túi đeo trong đó có máy ảnh, máy MID.

Mưa vẫn phủ đầu, đường vắng teo không bóng người. Khó khăn lắm mình mới tháo được bugi, thử lửa thì vẫn tốt. Vậy nghẹt xăng à?

Làm gì làm nhưng phải đợi mưa tạnh bớt cái đã chứ kiểu "tưới lũ xuống đầu" thế này thì pó tay, pó cả chân - chung quy là PÓ CHIẾU!

< Ảnh cuối của chuyến đi, bấm xong máy tắt đài.

Dầm dề đội mưa một hồi, mình cần tuộc nơ vít xả xăng lần 3: lần này xả sạch hết trong bình xăng con. Xong, chờ một hồi xăng xuống đủ thì đạp máy thử:
Mèn ơi, máy nổ ngọt như mía lùi - nẹt ga giữa cơn bão bùng như người mất trí: ngon rồi em ơi, lên đường nào!

Ghé quán này tại Bình Sơn ăn cơm muộn. Đồng hồ lúc này đã là 13h30 trong khi mưa vẫn rào rào, khó mà về kịp cái hẹn. Chẹp, lo cho cái bụng đã, không khéo lại đau bao tử...

Bà xã nhờ toilet của quán để thay đồ do ướt đẫm rồi, mình kiểm tra các thứ trong túi để đánh giá hậu quả: Máy MID may không ướt do nằm trong bao, máy ảnh loi ngoi, chụp thử cái ảnh trên là tấm cuối cùng, xong thì tắt tịt (Sau này vê nhà sấy khô lại chụp tốt, mô Phật!

Từ Bình Sơn chạy ra Long Thành, vào Nhơn Trạch vẫn mưa như trút. Hạt nước đập vào mặt, vào mắt khiến mắt tỏ trở thành đui - mình mang cái kiếng râm lên chắn nước là chạy ình xèo. Mãi khi đến phà Cát Lái mới tạnh - chẹp chẹp: qua phà, lếch thếch về đến nhà đã 15.30: Alô đổ thừa tại ông trời, cái hẹn làm ăn đi tong! nghe chửi - huề!

Tổng kết

Chuyến đi 4 ngày 3 đêm (đi và về mất một ngày rồi) khá thành công dù đầy ngẫu hứng. Về xem công tơ mét trên xe thấy khoảng đường đã qua trên 600km.

Tổng chi phí từ tiền phòng, tiền ăn, tiền xăng, cà phê, tiêu vặt mọi thứ chưa hết 1100K (không thể tính cái thẻ nhớ được) - Xem ra mềm và bèo nhưng đầy đủ. Bọn mình vẫn tiếc đôi chút: phải chi ở lại thêm một ngày nữa là thế nào cũng đến được vài chốn hay hay. Nhưng thôi, Trời cho chỉ bấy nhiêu - không quá tham được!

Thành quả bọn mình đạt được trong chuyến:
- Day tận mắt, bắt tận tay 3 thác nước là Triệu Hải, Đạ Tràng và thác Trượt.
- Phủ dấu... bánh xe qua 6 con đèo: đèo Tà Pứa, đèo Chuối, đèo Đạ Tồn, đèo Lộc Bắc, đèo B40, đèo Bảo Lộc...
Máy ảnh ổn sau khi sấy/lau, dữ liệu còn nguyên - Máy MID cùi bép không hề gì - Xế Win vẫn chững chạc, chỉ banh cái đèn signal.
Đi thác và suối nhưng không tắm lại được tắm mưa ê hề, miễn phí...
Mèn ơi, nói chung là bội thu.
Xin hẹp bà con chuyến sau nhé, cũng không còn xa đâu...

Điền Gia Dũng.

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 -Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 -Phần 16 - Phần 17 - Phần 18 - Phần 19 - Phần 20 - Phần 21

Tuesday, 30 August 2011

Núi Lugu còn có nhiều tên khác như núi Lu Bu, Lú Mu...
Núi có độ cao 1.079m, trên đỉnh có một đỉnh đá lớn có thể nhìn thấy rõ từ QL20. Đây là ngọn núi cao nhất vùng Đạ Huoai thuộc tỉnh Lâm Đồng (Du lịch, GO!).

Bỏ lại sau lưng sự ồn ào, náo nhiệt của Sài Gòn, chúng tôi quyết định làm một chuyến phiêu lưu “đăng sơn” để khám phá ngọn núi có cái tên tức cười Lu Bu trên cao nguyên Bảo Lộc (Lâm Đồng).

Dừng lại một quán ăn dọc quốc lộ 20 để tìm người dẫn đường trong lúc ngoài trời mưa vẫn không ngừng rơi. “Trời mưa thế này đi nguy hiểm lắm” - cô Thắm, chủ quán, lo lắng.
Có người chen vào: “Cách đây không lâu đã có người chết trong lúc leo núi đó”, làm chúng tôi có phần chùn chân nhưng vẫn quyết tâm chinh phục ngọn núi huyền bí đang hiện ra trước tầm mắt.

< Lu Bu nhìn từ xa.

Đứng dưới chân núi, đỉnh Lu Bu hiện ra mờ ảo sau một làn mây trắng. Anh Võ Đình Thanh Vân - 47 tuổi, là một thợ đi rừng chuyên nghiệp - nhìn chúng tôi ái ngại: “Thư sinh như tụi em chắc leo nửa đường là bỏ cuộc rồi. Nhưng thôi, cứ đi cho biết cực biết khổ như thế nào”.

Muốn lên đỉnh phải băng qua ba ngọn đồi nằm dài nối tiếp nhau. Đây là những ngọn đồi với những tán rừng nguyên sinh vẫn còn đậm nét nên thu hút được sự tò mò khám phá của khá nhiều đoàn du khảo nước ngoài.

< Đỉnh núi Lu Bu là một tảng đá cao, to.

Cuộc hành trình băng qua nhiều con suối, trong đó có suối Lạnh. Nước ở đây trong, mát lạnh lạ thường và trở thành nguồn nước uống chính cho người đi rừng. Thỉnh thoảng anh Vân lại leo tuốt lên cây để nhắm đường đi cho đúng và gần hơn vì một số lối mòn đã bị cây rừng ngã che lấp.

Thiên nhiên ở đây thật hùng vĩ, cảnh núi non, rừng cây phủ kín, tiếng kêu hoang dại của muông thú... Đâu đó tiếng rì rào của thác, những làn hơi nước bốc lên tựa như những đám mây mờ ảo... Tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một cảnh tượng tuyệt mỹ, một bản hùng ca hùng vĩ của núi rừng.

< Ảnh do người dẫn đường chụp (Hư Trúc đang mon men phía sau).

Trời tạnh mưa. Những tia nắng bắt đầu len lỏi qua các tán lá rậm rạp. Vất vả gần sáu giờ leo núi với không dưới bốn lần nghỉ chân, chúng tôi cũng đến được đỉnh Lu Bu. Cảnh thật đẹp, thật hùng vĩ, ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi. Một khối đá to, cao trên 50m chót vót ngay trên đỉnh núi.
Hoàng hôn đã buông dần xuống núi đá Lu Bu. Không gian vẫn rì rào tiếng thác đổ, tiếng kêu hoang dại của núi rừng.

Chúng tôi nhanh chân “hành quân” xuống núi để kịp trước khi nắng tắt hẳn. Mặt trời khuất dần sau dãy núi phía bên kia. Tất cả cảnh vật chuẩn bị nhường cho màn đêm dần ngự trị. Lu Bu kỳ ảo, hoang sơ là thế.

Lưu ý:

Bạn cần chuẩn bị áo mưa bộ, băng y tế cá nhân, lương khô, nước uống, giày thể thao, găng tay, thuốc dep, vài viên sủi bọt... và túi ngủ, lều trại (nếu ngủ đêm trên núi). Không nên ngồi, đứng lâu trên các thân cây gỗ mục để tránh bị rết cắn. Và điều quan trọng nhất là bạn cần thuê một người dẫn đường là người địa phương chuyên đi rừng vì rất dễ lạc.

Du lịch, GO! - Theo Hư Trúc Yume
Ngay từ ngày đầu ở Madagui, mình đã nhận một cú phone ở Sàigon nhắn hẹn một cuộc gặp quan trọng vào bữa chiều ngày 15.8 - Do vậy bọn mình chắc chắn là hôm nay sẽ có mặt ở Sàigòn trước lúc 2h, không để lỡ hẹn.

Tuy nhiên: tối hôm qua khi ngồi thưởng thức món gỏi cuốn ven QL20, sau khi nghe bọn mình kể về những thác nước trong Đạ Tẻh thì anh chị chủ quán đã đề cập tới một cái thác rất gần nhưng chả mấy người biết. Theo anh chị thì thác ngay chân đèo Chuối là một thác hoang sơ, có những 9 tầng với nước đổ quanh năm.Thông tin lý thú này khiến bọn mình về nghỉ sớm hơn để mai cố gắng tranh thủ tìm hiểu một phen trước khi giã từ Madagui.

Chưa đầy 6h30 sáng, bọn mình đã ngồi trên chiếc Win với nai nịch gọn gàng hướng về đèo Chuối. Chưa có miếng gì trong bụng, đói cồn - lại còn thèm thuồng hương vị một ly cà phê nóng để đầu óc tỉnh táo... nhưng tạm gác qua một bên vì phải đua với thời gian.

Đến chân đèo phía thị trấn rồi dừng xe hỏi nhưng không ai biết, chạy thêm một đoạn nữa thì gặp một chị phụ nữ tròn xoe mắt nhìn rồi cũng chỉ "phía dưới kia, hơn 1km nữa. Nhưng trời sớm này vào lạnh và trơn, khó vào lắm"...

Lại chạy tiếp, nhìn ngược xuôi nhưng cũng chả thấy con đường mòn nào có thể dẫn vào thác. Loay hoay mãi rốt cuộc gần hết đèo nên quanh trở lại... và bọn mình tấp vô quán cóc này: Mình ly cà phê, gói snack - bà xã được phần nguyên trái sầu - sầu riêng đèo Chuối.

< Khung cảnh hay hay đối diện quán cóc.

Vừa uống vửa hỏi về cái thác 9 tầng đèo Chuối nhưng chả ai biết, pó tay - lên xe trở về, mất gần một giờ không hiệu quả. Nhưng Trời xui đất khiến: khi sắp đến chân đèo phía thị trấn thì gặp căn nhà nho nhỏ phía trước có chưng nhiều hủ măng ngâm chua - tấp vô hỏi thử thì chính là đây!
< Dòng nước trong vắt từ thác 9 tầng chảy ra.

Cái may cũng không hoàn toàn: theo một dì lớn tuổi ở đây thì vào thác phải đi bộ qua nhiều dốc cao, rất trơn trượt - vào ra mà có người dẫn cũng mất hơn 1 giờ còn lần mò thì chắc mất cả buổi.

Anh con trai lớn của dì có thể dẫn đường vào nhanh nhưng không có ở nhà, lần mò lại không có thời gian nên bọn này đành lỡ dịp khám phá thác 9 tầng đèo Chuối - đành quay về thôi.

Bạn muốn vào đây thì cứ hướng thẳng đến chân đèo Chuối - khi chạy ngang qua một chiếc cầu cống nhỏ (bên phải là núi, trái là đồng ruộng) thì gặp căn nhà có nhiều hủ măng ngâm phía trước (để trên kệ). Gởi xe tại đây rồi men theo lối mòn phía sau lên thác (cũng có thể thuê người dẫn). Cách thứ 2: men theo con suối nhỏ đi lên thác, cách này khó hơn do phải leo trèo nhiều.

Về ghé quán hủ tiếu đối diện trường THPT Đạ Huoai 1 làm một tô rồi vọt về khách sạn lấy hành lý, từ giã nơi này.

Tính ra, chuyến đi tạm gọi là bội thu do mình vượt 6 đèo, tìm thấy 3 thác hoang dã.
Nếu ở lại một ngày nữa thì bét nhất bọn mình cũng sẽ đến được 3 thác khác ở Đạ Pal, Đạ Kho và đèo Chuối...
Xem ra thì lòng tham không đáy nhỉ, he he...
< Đến địa phận Đồng Nai. Nhanh vì tỉnh này tiếp giáp với Lâm Đồng mà. Đường đoạn này loi nhoi ổ gà, chạy cứ lưng tưng...

Đồng Nai là tỉnh miền Đông Nam Bộ, cửa ngõ phía đông của Tp. Hồ Chí Minh, phía bắc giáp Lâm Đồng, phía đông giáp Bình Thuận, phía tây giáp Bình Dương, Bình Phước và Tp. Hồ Chí Minh, phía nam giáp Bà Rịa - Vũng Tàu.
< Cây xăng Nam Cát Tiên xem ra khá đẹp, "giao diện" phù hợp với thiên nhiên.

Tỉnh Đồng Nai nằm trên lưu vực sông Đồng Nai và một nhánh của nó là sông La Ngà, có sông Lá Buông chảy qua, có nhà máy thủy điện Trị An...
Địa hình Đồng Nai gồm một số thung lũng, đồng bằng, gò, đồi thấp, tuy nhiên phần đất tiếp giáp với cao nguyên Lâm Viên và Di Linh thì tương đối cao.


< Quốc lộ 20, lúc này không nhiều xe lắm.

Đồng Nai có nhiều điểm du lịch có thể kể như thác Giang Điền, thác Ba Giọt, thác Trị An đảo Ó, mộ cổ Hang Gòn, thác Mai, khu du lịch Bửu Long, rừng Quốc Gia Nam Cát Tiên...



< Chùa Linh Phú, cổng trông như khu du lịch Suối Tiên.
< Đối diện là nhà thờ Phú Lâm: đâu cũng có đôi có cặp...

Riêng thắng cảnh tâm linh thì có nhiều chùa nổi tiếng như thiền viện Thường Chiếu, Phật tích Tòng lâm... cùng nhiều nhà thờ xứ đạo lớn nhất là tại khu vực Cát Tiên, Phương Lâm, Hố Nai...
< Một nhà thờ khác.
< Chợ Phương Lâm.

Phương Lâm có hồ Đa Tôn nằm giữa những dãi đồi trùng điệp cây rừng. Dù hồ chứa nước nhân tạo nhưng vẫn được xem là "viên ngọc bích" giữa núi rừng Tân Phú. Đứng bên bờ hồ nhìn về phía những ngọn đồi xa xa, từng dải mây bềnh bồng, tản mát trên những cánh rừng ngút ngàn màu xanh. Vào những ngày nắng đẹp, mặt trời tỏa ánh vàng óng ả xuống hồ, mặt nước như một tấm thảm bạc với vô số ánh hào quang lấp lánh.

< Cổng chào huyện Tân Phú.

... Chiều xuống, nền trời nhuộm tím sắc màu huyền hoặc, đàn chim rủ nhau về núi, những chiếc thuyền nhẹ nhàng rời đảo, bóng những thôn nữ dịu dàng và chăm chỉ lả lướt theo con thuyền. Hồ Đa Tôn còn có cồn đất rộng đến 2ha nổi lên giữa hồ: những chuyến vui chơi, cắm trại ở đây bao giờ cũng tạo một bầu không khí sôi động nhưng hoang dã và bình yên.

< Rời khỏi trung tâm thị trấn Tân Phú.
< Tận dụng cả mép đường trồng bắp, phía trong là rừng Giá Tị thuộc nhóm gỗ quý.

< Trạm thu phí.

Nắng nhiều... và dĩ nhiên là không còn cái tiết se se lạnh, rời miền cao nguyên rồi còn đâu.
< Vào thị trấn Định Quán.
< Công viên Đá 3 Chồng phía phải đường. Mé trái cũng có nhưng bị nhà dân xâm lấn, cáp điện thoại vây quanh...

Khu danh thắng Đá 3 Chồng là một cảnh đẹp của tỉnh Đồng Nai, cũng là nơi để du khách có thể đến tham quan, chiêm ngưỡng và nghiên cứu khảo cổ về di chỉ văn hóa Óc Eo. Đó là một quần thể núi đá có dáng vẻ đẹp và kỳ lạ.
Với ba hòn đá nằm chồng lên nhau khá chông chênh ở độ cao 36m, hòn Ba Chồng nằm sát quốc lộ 20 về phía đông bắc như một tượng đài kỳ vĩ trước gió sương. Hòn đá dưới cùng lớn gấp đôi hai hòn nằm trên, hòn trên cùng thì nằm chìa ra bên ngoài tưởng chừng như muốn đổ xuống bất kỳ lúc nào. Dáng hình kỳ lạ này đã làm ngạc nhiên biết bao khách tham quan dừng chân lại khu di tích.

Về phía Tây bắc quần thể Đá Chồng là cụm núi có hình dáng rất độc đáo với tên gọi: Hòn Dĩa. Hòn Dĩa có hình tròn không đều, nằm trên một tảng đá nhỏ hơn nhiều lần, tựa như mong manh dễ vỡ nhưng khá vững chắc, có độ cao 43m so với mặt đất. Cụm núi có nhiều tảng đá công kênh vào nhau, nhiều cây cối mọc um tùm tạo nên những hang động đầy vẻ huyền bí, làm cho ta có cảm giác cây và đá tìm mọi cách vươn lên để tìm hơi thở sinh tồn...
< Ngõ vào thác Mai.

Gọi là thác Mai vì dọc theo thác có rất nhiều mai - còn người dân tộc Mạ tại đây gọi thác là Liêng Dur, có nghĩa là ngọn thác lớn, hùng vĩ.

Từ chân nhìn lên, thác Mai như con rồng khổng lồ đang vùng vẫy làm rung động cả một vùng núi rừng. Song nếu nhìn gần, sẽ phát hiện bí mật của con rồng ấy do những cụm đá liên hoàn, nhấp nhô tạo nên những con đập tự nhiên, khiến dòng chảy lúc buông lơi, lúc uốn lượn trải dài 4km tạo thành. Cũng vì điều này, thác Mai giống chuỗi ghềnh hơn giống thác.

< Từ đoạn này trở đi bắt đầu đổ dốc dài dài: miền cao xuống bình nguyên mà.
< Đổ dốc dài, gió vi vút bên tay... nhưng đừng vượt quá tốc độ kẻo bị thổi còi.
Làng bè trên sông La Ngà đã trở thành nét đặc trưng của huyện Ðịnh Quán, tỉnh Ðồng Nai.

Khách đi Ðà Lạt trên quốc lộ 20 khi đi qua đây, có thể thấy làng bè La Ngà là một cảnh quan đặc biệt, đẹp mắt, vội ghi lại một vài tấm ảnh.
< Hai bên vẫn là đồi và cây rừng...
< Xe vẫn chạy ngọt ngào và thường gặp các dốc dài, độ cao so với mặt nước biển dần giảm xuống.
< Đường vắng ngoại trừ khi đến các thị trấn. Cũng không gặp CSGT nên không thấy cảnh mà các lái xe trẻ thường nói về tiếng còi của những người "giữ đường".
< Hơn 10h, có lẽ sắp đến Phú Túc.
< Bạt ngàn rừng cao su phía xa xa. Mé phải là lổn ngổn các quán ăn nghỉ cho khách đường xa.

Chạy thêm một đoạn nữa thì bọn mình tình cờ ghé vào một nơi hay hay, một vườn đá có tên là Nguyễn Gia Trang...

Còn tiếp

Điền Gia Dũng

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16 - Phần 17 - Phần 18 - Phần 19 - Phần 20 - Phần 21

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống