Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 3 September 2011

Rớt vực, lạc đường, mò mẫm đi trong đêm tối, lả đi vì đói rét...là số ít những kỷ niệm nhớ đời của dân "phượt".

Lần thoát chết nhớ đời

Gần 3 năm trôi qua nhưng Nhung Mèo (SN 1987, Cựu sinh viên ĐH Văn hóa Hà Nội) vẫn "nổi da gà" mỗi khi nhớ lại chuyến "phượt" khủng khiếp tới chốn rừng thiêng nước độc Tây Côn Lĩnh vào kỳ nghỉ cuối tuần giữa tháng 7. Đoàn của Nhung gồm 9 người, 5 xe gắn máy, chỉ có Nhung và một chị nữa là nữ.

Dịp đó mưa mù trời do ảnh hưởng của một cơn bão sắp đổ bộ vào Bắc Bộ nhưng đoàn Nhung vẫn quyết định lên đường vì lịch trình đã lên, chỉ đợi đến giờ hoàng đạo là xuất phát. Ngày đi đầu tiên diễn ra suôn sẻ, đoàn đến Hà Giang vào khoảng 9 giờ tối, thuê nhà nghỉ và được ăn uống tử tế.

Nhung kể: "Đêm hôm ấy trời đổ mưa, sáng hôm sau vẫn mưa lất phất nhưng anh trưởng đoàn vẫn quyết định vượt núi. Trận mưa đêm đã biến con đường lên núi thành một cung đường khủng khiếp, nhão nhoét bùn đất và trơn tuột. Càng đi con đường càng nhỏ dần, hết đường lầy trơn lại đến những đoạn dốc đá lởm chởm sắc nhọn, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Ngồi sau không dám nói câu nào, chỉ sợ người cầm lái mất tập trung.

Nhiều đoạn sạt lở phải dừng lại làm đường, khiêng xe. Mặc dù đã lường trước được sự khủng khiếp của cung đường này khi gặp trời mưa nhưng khi lâm trận chúng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác rợn người, nổi gai ốc".

"Chúng tôi đi được khoảng 40km đường rừng thì trời đã bắt đầu tối, con đường vòng vèo phía trước vẫn không một bóng người, mù mịt núi rừng. Đi thêm được hơn 1 giờ thì một xe bị xịt lốp sau. Đến lúc này, sự lo âu đã hiện lên trên khuôn mặt từng người. Trưởng đoàn liền cử một xe lên dò đường, còn mọi người ở lại xử lý chiếc xe bị xịt lốp. Lúc này đã gần 8 giờ tối.

Trời bắt đầu mưa lâm thâm, ai cũng lạnh co ro, quần áo dính đầy bùn đất ướt nhẹp, đói đến lả người. Lưng chừng núi không tìm được nơi dựng trại, đường bé chỉ vừa bánh xe, bên vực, bên núi, khó có thể đi tiếp trong tình trạng trời tối mưa ướt như thế này. Cả đoàn sửa xe xong cũng đành bất lực ngồi co ro chờ hai người đi tiềm trạm.

Hai tiếng sau xe tiền trạm trở về mang theo tin mừng đã tìm thấy bản và đặt đồ ăn. Cả đoàn vui như bắt được vàng. Con đường phía trước đen kịt, vực sâu hun hút, mưa lâm thâm, gió rít từng cơn đến rợn người, cả đoàn vẫn quyết tâm đến bản bằng mọi giá. Đi vì sự sống. Ngồi sau tay lái "thép", Nhung vẫn không khỏi rụng rời tim gan khi qua những đoạn chỉ cần nhích quá 1 bàn chân thôi là đã rơi xuống vực.

"Đúng 1 giờ đêm chúng tôi về tới bản trong tình trạng ướt từ đầu đến chân, run như cầy sấy. Ai cũng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng sống sót, qua được cung đường tử thần", Nhung bàng hoàng nhớ lại.

"Bỏ của chạy lấy người" ở Hàm Lợn

Trần Hùng (nhân viên Trung tâm sửa chữa kỹ thuật cao Huyn Dai) cũng có những kỷ niệm nhớ đời với chuyến "phượt" Sóc Sơn xuyên Tam Đảo, chinh phục đỉnh Hàm Lợn vào giữa mùa đông năm ngoái.

Cả đoàn 12 người (7 nam 5 nữ) đi xe máy từ Hà Nội đến Sóc Sơn gửi xe, 3 giờ chiều bắt đầu xuất phát từ chân núi. 6 giờ tối lên đến điểm cắm trại đầu tiên một cách suôn sẻ, cả đoàn như mở cờ trong bụng.

Mọi việc bắt đầu tồi tệ khi trận mưa rừng ùa tới. 22 giờ mưa bắt đầu có hạt, gió đông bắc gào thét khiến ai cũng co ro vì mưa rét. Lúc này toàn bộ số nam giới trong đoàn được huy động mặc áo mưa, ngồi xung quanh giữ cho mép lều không bị gió thổi bật và liên tục nâng mái lều cho thoát nước mưa đọng để chị em phụ nữ ngủ.

Khoảng 1 giờ sáng mưa như trút nước, lều bắt đầu ướt xung quanh, gió rít cây rừng, dòng nước thì trên sườn núi đổ xuống ào ào sượt qua khu vực cắm trại. Đồ đạc trong lều ướt nhẹp, ai cũng lạnh run người vì bị mưa ướt. Không còn thời gian suy tính vì mưa càng ngày càng nặng hạt, trưởng đoàn đành quyết định xuống núi ngay trong đêm.

Leo núi đã vất vả, xuống núi trong cảnh rừng đêm âm u mưa xối xả càng vất vả hơn. Cỏ lau um tùm, đêm tối mùi mịt, thỉnh thoảng lại có vụ sụp hố, cũng may là không sâu lắm nên không ai bị thương.

"Chúng tôi chỉ kịp mang balo và những thứ đồ quan trọng, toàn bộ chăn chiếu, lều trại và thức ăn đều bỏ lại. Hai chiếc điện thoại, một chiếc máy ảnh bị rơi mất lúc nào không biết. Đây là chuyến đi thiệt hại nhất mà tôi từng tham gia", Hùng nói.

Đày đọa trên chuyến tàu bão táp

Đôi bạn thân Quỳnh - Yến (Khoa quản trị kinh doanh, ĐH Dân lập Phương Đông) đã có một chuyến thăm Sapa đủ mọi cung bậc cảm xúc: hồi hộp, thăng hoa, mệt mỏi, chán nản, hi vọng, sợ hãi. Chuyến đi vào đúng dịp Lào Cai chịu sự tàn phá khốc liệt của một cơn lũ dữ.

Hai ngày đầu tiên ở Sapa, đôi bạn cảm thấy vô cùng phấn khích trước cảnh sắc Sapa mùa mưa ngâu. Đến ngày thứ ba, trời vẫn mưa liên tục và ngày càng to hơn. Xem tin tức thấy mưa lũ đã làm sạt lở nhiều đoạn đường sắt từ Lào Cai về Hà Nội và gây ngập lụt ở nhiều nơi, đôi bạn mới phát hoảng.

Dự trù kinh phí ở lại Sapa 4 ngày, không đủ tiền để ở thêm nên đôi bạn quyết định xuống Lào Cai, tìm đường về Hà Nội bằng mọi giá. Xuống đến Lào Cai, nhà ga lại thông báo tất cả các chuyến tàu đều ngừng chạy do mưa lũ, sạt lở đường ray. Đến lúc này, Yến phải gọi điện về nhờ mẹ gửi tiền "cứu trợ".

Đôi bạn thuê nhà nghỉ ở lại Lào Cai hai ngày thì đến ngày thứ ba có tàu về Hà Nội. Hùng hục chạy ra ga, sau nửa tiếng xếp hàng Yến cũng cầm trong tay hai chiếc "vé đứng" về đến ga Hà Nội.

21 giờ tàu khởi hành. Yến và Quỳnh được nhân viên phục vụ đưa cho 2 chiếc ghế nhựa ngồi giữa lối đi của khoang. Cứ đi được một đoạn ngắn tàu lại phải dừng lại để kè đá các đoạn đường ray bị sạt lở. Có những đoạn phải dừng lại hàng 3, 4 tiếng để nhân viên khắc phục sự cố.

"Đi đường dài không có ghế ngồi tử tế nên mệt mỏi vô cùng. Tàu thì dừng lại liên miên, nhìn ra ngoài đâu đâu cũng bùn đất đến tuyệt vọng. Về đến Hà Nội là 11 giờ trưa, mừng, mệt. Một chuyến đi để đời", Yến nhớ lại.

Mỗi một chuyến đi, là một lần dân "phượt" được trải nghiệm cuộc sống. Có những chuyến đi đầy gian khổ, mất mát nhưng họ chưa bao giờ hết hăm hở. "Vẫn muốn đi nhiều, đi tiếp, để thấy mình trưởng thành theo con người và theo những miền đất mà mình đã từng đặt chân tới. Đó cũng là thử thách cho mỗi chuyến đi để chúng ta rút ra kinh nghiệm cho chuyến đi sau an toàn hơn", Trần Hùng chia sẻ.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet, ảnh VnMedia minh họa

Friday, 2 September 2011

Lâu nay, rêu đá chỉ được coi là một loại thủy sinh không nhiều tác dụng. Nhưng đối với người dân tộc Tày ở xã Xuân Giang tỉnh Hà Giang, thì rêu đá được coi là đặc sản trong ẩm thực của họ. Các món ăn được chế biến từ rêu đá còn được gọi là quẹ. Đây là một món ăn vừa ngon, vừa bổ, lại có hương vị rất riêng.

Theo người dân địa phương, khi đi tìm rêu, họ thường chọn những bãi rêu lớn, bởi ở đó rêu vừa nhiều, vừa ngon. Rêu tươi đem về được vò đập thật kỹ cho sạch nhớt phù sa, sau đó có thể chế biến thành nhiều món.

Chị Hoàng Thị Cấp - Xã Xuân Giang, Quang Bình, Hà Giang cho biết: “Khi vớt, phải đứng ở dưới suối, nước cứ chảy từ trên xuống và lấy tay quơ ngang lấy, những cái nào non nhất thì mình cầm được còn cái già thì nó vẫn bám ở đá.

Rêu chỉ sống trong 7 ngày, khi nó mọc lên 3 - 4 ngày là đi vớt được rồi, còn quá 7 ngày nó trở thành màu trắng bệch và không ăn được nữa”.

Rêu suối tuy nhiều, nhưng những loại rêu ngon rất ít và rêu ăn được có theo mùa, bởi vậy đối với bà con nơi đây rêu cũng là một món ăn quý. Rêu có thể được chế biến thành nhiều món như rêu rán, rêu khô nhưng độc đáo nhất vẫn là món trộn với các loại gia vị rồi đem nướng.

Theo chị Hoàng Thị Cấp, sau khi xé tơi rêu thì trộn các gia vị như xả, lá mùi tàu, lá dăm, lá hẹ và có thể cho 1-2 hạt dổi vào để cho thơm cùng với muối, mì chính, cần cái gì thì mình cho vào tuỳ theo khẩu vị của từng gia đình, sau khi trộn xong gói lá rồi nướng trên than bếp.

Khi nướng, người ta không phải xoay nhiều lần mà nướng chín một bên, sau đó nướng tiếp bên còn lại. Khi dùng hai ngón tay bấm thấy mềm là quẹ đã chín.

Vì rêu ăn được theo mùa nên ngoài việc chế biến rêu tươi, người ta còn phơi khô rêu, cất lên gác bếp để làm món ăn dự trữ. Chỉ có khách quý mới được đãi món rêu khô trên gác bếp.

Rêu nướng không chỉ là món ăn được nhiều đồng bào dân tộc ưa thích, mà còn có khả năng chữa nhiều bệnh, giúp lưu thông khí huyết, giải độc, giải nhiệt, ổn định huyết áp và tăng cường sức đề kháng.

Du lịch, GO! - Theo VTV
Thuộc xã Bàu Năng  huyện Dương Minh Châu, Thạch hương uyển là khu vườn đá khá ấn tượng với du khách. “ Thắng đá “: biệt danh của chủ nhân mà dân trong vùng cũng như các đại gia tỉnh Tây Ninh gọi có sở thích khá đặc biệt là đá!
Anh sưu tầm đá tảng mang về đất vườn, xếp đặt, đẻo khắc… thổi hồn vào những khối thạch vô tri này.

Đây có thể tạm gọi là một khu vườn nghệ thuật, một chốn dừng chân cho những ai muốn tìm lại chính mình với những giá trị chân - thiện - mỹ của cuộc sống này mà đôi lúc giữa chốn ồn ào ta đã lỡ quên. Đó là cảm nhận của nhiều người gần xa khi đặt chân đến Thạch Hương Uyển.

Cách thị xã Tây Ninh 9 km theo hướng Đông-Đông Bắc về xã Bàu Năng huyện Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh, Thạch Hương Uyển không khó tìm vì ở một vị trí khá đẹp nhưng để hiểu được Thạch Hương Uyển chắc bạn phải đến nhiều lần, không chỉ vì Thạch Hương Uyển huyền bí mà còn vì bạn bị cuốn hút không thể dứt ra được ước muốn: gội rửa bản thân bằng những triết lý nhân sinh từ những pho tượng đá.

Không đâu ở nước ta có được những tượng đá như ở Thạch Hương Uyển và ông chủ Danh Quốc Thắng được xem là vua đá ở Tây Ninh-người thổi hồn vào đá.

Khối đá mang hình bức tượng phật di lạt một cách kỳ lạ, người nghệ sỹ chỉ một vài nét chạm là giật mình vì không phải mình điêu khắc mà tự nhiên đã sinh ra một khối đá lạ kỳ theo hình Đức Phật.

Đây là công trình Thạch Hương Uyển vừa làm hồ sơ đề nghị công nhận kỷ lục Việt Nam: một tấm bản đồ bằng đá lớn nhất nước, chiều dài 70 mét với hàng chục ngàn viên đá. Từ địa đầu Móng Cái đến Mũi Cà Mau, những di tích lịch sử danh thắng đều được tạo hình trên tấm bản đồ bằng đá quy mô này.

Và đây là cúp WTO cao 5 mét nặng hơn 20 tấn công trình kỷ niệm ngày 7.11.2006 Việt Nam chính thức trở thành thành viên của tổ chức thương mại thế giới cũng là công trình đang hoàn thành hồ sơ đề nghị công nhận kỷ lục Việt Nam.

Những khối đá tại Thạch Hương Uyển được sắp đặt một cách hài hòa. Nét độc đáo không đâu có được là: chỉ một khối đá nhưng nếu nhìn ở những góc nhìn khác nhau sẽ mang những ý nghĩa khác nhau, từng nét thư pháp được nghiên cứu và đặt đúng nội dung theo hình dáng. Đó là nhờ vào con mắt tài hoa của người nghệ sỹ sắp đặt.

Tự đốt lòng mình tạo nên ngọn đuốc sống, vượt thất bại đến thành công, dưới chân mình luôn có lối đi, mẹ là biển cả, vẫn mãi yêu em, mỗi một tượng đá ở Thạch Hương Uyển là một câu chuyện về tình yêu, một bài học về cuộc sống, một triết lý nhân sinh thấm đẫm nhân văn.

Đi trên con đường thơm ngát hương tràm, Qua cầu Bán Nguyệt, thưởng thức ly cà pê nhìn ngọn Núi Bà trên cao và lủng lẳng bên gốc si già là những nhánh lan rừng, đá, hoa, cây cỏ của Thạch Hương Uyển dường như mang một tâm hồn, là tri kỷ của khách tham quan, du khách sẽ cảm thấy yêu biết bao cái đẹp của thiên nhiên tạo hóa mà ông chủ Danh Quốc Thắng may mắn được cuộc đời chọn anh là người trông coi, bảo vệ.

Đầu tư hơn 8 tỷ đồng cho các công trình nhưng khi bạn tham quan hay ngồi trong gian nhà cổ 5 gian 2 nóc, nghe nhạc phát ra từ chiếc máy Akai cổ và uống một ly cà pê thượng hạng giá chỉ 10.000 đ nhiều người bảo ông chủ Danh Quốc Thắng không biết kinh doanh. Nhưng anh thì tâm niệm rằng: Hội quán là nơi để tôi tìm gặp những tâm hồn đồng điệu, để một anh nông dân cũng có thể ghé thăm, tôi không quan tâm đến lợi nhuận mà chỉ mong sao mọi người khi đến Thạch Hương Uyển như tìm về lại một nơi yên bình giữa chốn non nước này.

Đây là 2 bộ rễ cây có hình dáng độc nhất vô nhị một tuyệt tác cảu thiên nhiên chỉ tại Thạch Hương Uyển (Tây Ninh) mớí có: “Anh hùng tương ngộ” và “bộ Tứ linh”. Anh Hùng tương ngộ độc đáo là bộ rễ cây tự nhiên mang hình hài của một bức tranh sinh tồn sống động, Bộ Tứ Linh độc đáo hiếm thấy vì rễ cây quý tự nhiên đã mang một dáng hình kỳ lạ với long lân quy phụng. Bộ tứ linh bày có tác dụng tăng cường cát khí, chống lại hung khí, tránh được vận hạn và tăng cường tài lộc.

Chỉ riêng 2 bộ rễ cây tuyệt tác độc nhất vô nhị này cũng đủ để anh trưng bày và bán vé vào xem nhưng Thạch Hương Uyển vẫn rộng mở cánh cửa cho mọi người thưởng lãm miễn phí. Giá của 2 bộ rễ cây này đã được hỏi mua hơn 1,5 tỷ đồng nhưng Anh Thắng không bán. Anh bảo: Trời cho mình con mắt, cơ may nhìn thấy và có được 2 vật quý này là một cơ duyên lớn giữa tôi và cái đẹp của thiên nhiên, tôi không dám bán sợ phụ lòng trời”.

Thạch Hương Uyển được thiết kế theo luật phong thuỷ Á Đông và đằm thắm thần hồn văn hoá Việt. Khi đến với Thạch Hương Uyển bạn cảm thấy tâm hồn mình thanh thoát, nhẹ nhàng và vun bồi thêm đời sống đạo đức tâm linh tốt đẹp, xây dựng được cho mình một cuộc sống hướng thượng làm căn bản cho việc xây dựng hạnh phúc bản thân đó là tâm nguyện của Ông chủ Danh Quốc Thắng khi đặt cả cuộc đời mình xây dựng nên Thạch Hương Uyển-Nơi hội tụ cái đẹp của thiên nhiên.

Hội quán Thạch Hương Uyển
Vòng xoay K13 - Xã Bàu Năng - Huyện Dương Minh Châu
Điện thoại: 0663 770888

Du lịch, GO! - Theo Caravanviet, Chotayninh

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống