Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 9 July 2011

Sáng hôm nay Chủ Nhật, mình vẫn dậy sớm như mọi ngày rồi chợt nhận thấy Blogger... đổi giao diện trang biên tập - thiết kế! Chẹp, làm mất mấy tiếng đồng hồ để theo dõi và làm quen. không post được gì nhiều.

Đã đành bao giờ người làm blog cũng muốn có nhiều sự tiện lợi khi làm việc, muốn nhanh chóng và hiệu quả nhưng đúng ra khi đăng nhập: ông trùm Blogger cũng cần thông báo hay hỏi mình một tiếng chứ nhỉ - Xem khách hàng muốn có giao diện post mới hay vẫn thích hoài niệm cũ, đó mới là sự tôn trọng.

Mà thôi, dẫn gì cũng là free mà. Chỉ tội cái ảnh vì quá nhiều (blog du lịch thì buộc phải nhiều ảnh thôi) nên sẽ tốn chút chi phí, còn lại thì lợi đôi đàng cả nhà cung cấp lẫn người viết blog. Chỉ tiếc là đến nay cũng chưa có cái tên miền cho đàng hoàng, mình sẽ cố gắng.
.
Quanh đi quẩn lại: Du lịch, GO! cũng sắp tròn một năm tuổi rồi, nhanh thật. Trên 1500 bài tự viết lẫn sưu tầm, mình chỉ mong rằng có nơi để tường thuật, để tỏa lòng về các chuyến đi đó đây... và cũng mong những bài viết tường tận chi li về các chuyến đi ấy sẽ phần nào giúp ích cho những bạn sắp và sẽ đến những địa phương - địa danh tuyệt vời đó trên mản đất quê hương thân thương.

Việt Nam mình đẹp lắm bạn ơi - Bạn không tin à? Xin thử làm một chuyến vi vu rồi bạn sẽ thấy một cõi trời mây trong lòng, những căng thẳng lo âu cuộc sống hàng ngày sẽ tan biến hết bạn à.
Mong rằng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn, chúc sức khỏe.

Điền Gia Dũng

Đêm Hà Nội lung linh với những ánh điện đủ sắc màu. Tấp nập nơi trung tâm phố cổ. 

Lặng lẽ những khoảng trống ven đô. Nơi xô bồ, chè chén. Chỗ lãng đãng, thanh tao. Mỹ Đình là một nơi như thế. Nơi đây thường có nhiều người tụ tập tới thả diều. Một thú vui nhỏ, khi người ta được thả hồn vào bầu trời...

Nơi ước mơ cất cánh

Khoảng trống trước sân vận động Mỹ Đình là một địa điểm “lý tưởng” hiếm có để người thủ đô có thể thỏa thú vui thả diều. Từ khi bóng chiều đang còn vàng vọt dần buông thì đâu đó đã phơ phất vài cánh diều. Đến đêm, cả bầu trời ở quảng trường tràn ngập những cánh diều đến nỗi, nếu ai chậm chân thì khó có lấy một đường cất cánh. Trên bầu trời, nổi bật với những con diều với đủ dáng hình: Từ rồng, phượng, đầu voi, cá heo, bạch tuộc đến hình nàng tiên cá, siêu nhân. Bỗng thấy nổi bật một con diều phát sáng.

Diều bay cao, bay thấp, có lúc lại loạng choạng lúc lên, lúc xuống. Khi con diều no gió, sợi dây neo căng đến nỗi chỉ cần chạm nhẹ đầu ngón tay rồi cảm nhận sợi dây đập li ti. Đưa gần vào tai thì nghe tiếng thì thào của gió, như tiếng vi vu từ đại ngàn, tiếng ầm ào từ biển khơi, cũng dường như tiếng gọi của tuổi thơ vọng lại...

Những hôm gió lộng, cả quảng trường tràn ngập người hóng gió. Gió ở đây vẫn còn chút hơi hướng mộc mạc, dân dã từ đồng ruộng ngoại thành thổi vào. Còn gì bằng việc ra đây hít thở không khí trong lành, rồi tưởng tượng mình bay bổng cùng con diều bay vút lên chao lượn, nhẩn nha trên không trung. Một người cha đang hướng dẫn đứa con cách thả diều. Đến lúc diều lên, cứ thế, cứ thế cuốn vào nhịp điệu của gió mà quên đi cậu con nhỏ đang bám dưới chân mình. Có đôi nam nữ bên nhau, người nới, người thả dây diều.
Lúc gió thổi, đẩy mái tóc chàng trai, cô gái, cả chiếc váy xinh xắn cuốn theo chiều gió.

Thả diều được xem như một thú vui của người Hà thành. Nếu như đặc trưng của diều xứ Huế là phong cách cung đình, diều Nam Bộ dân dã thì Bắc Bộ lại ghi dấu ấn với hình ảnh những con diều sáo. Cuộc sống hiện đại đang dần gặm nhấm những không gian thả diều, nhưng chính cuộc sống hiện đại lại làm cho nghệ thuật thả diều trở nên đa dạng sắc màu.

Thả diều là một thú vui, vừa là môn nghệ thuật, vừa là môn thể thao... không phân biệt lứa tuổi. Ở quảng trường Mỹ Đình, không hiếm gặp hình ảnh một vợ, một chồng và một con trẻ đêm nào cũng mải mê thả con diều của riêng họ.

Người bán “những ước mơ”

Nhờ những cánh diều, quảng trường Mỹ Đình hào hoa hơn, thanh thoát hơn. Nhưng rồi hiện thực vẫn là hiện thực, chỉ có thể ngước nhìn bầu trời, nhưng mặt đất mới là điểm dừng chân. Không phải đâu đâu cũng là cuộc sống tự tại, tuyệt nhiên không vẩn chút bụi đời lầm than, cơ cực. Một kẻ thích phiêu lãng theo những cánh diều như tôi rồi cũng có lúc phải bâng quơ khi nhìn sang bên.

Tôi đang nói đến những người bán diều. Họ bất chợt sáng trong đôi mắt tôi khi cơn gió mạnh vụt qua. “Hàng quán” của họ là chiếc xe đạp cọc cạch, một chiếc cọc bọc rơm dựng đứng, bó chắc vào một bên yên xe. Trên đó cắm đủ các loại diều để khách hàng chọn. Gió thổi vào những sợi tua rua từ các cánh diều phấp phới bay.

Ánh sáng thì cố len lỏi qua những khe hở bất chợt đó rồi hằn in xuống mặt đường – nơi một người phụ nữ làm nghề bán diều đang ngồi. Chị nói rành rọt về cuộc đời mình như đã lâu rồi không có người chia sẻ. Chồng đã mất, con ở quê, mình chị lang thang chốn thành thị đã trên 10 năm trời.

Ban ngày, bán vài cân chè khô. Tối đến, lại cố kiếm thêm bằng việc bán những con diều. Hơn 10 năm như thế, có lẽ chị Mến cũng mong một điều thay đổi lắm – cho dù có nhỏ nhoi. Chị tâm sự với tôi rằng: “Mỗi con diều tớ chỉ lãi được 5.000 - 6.000 đồng, cả tối bán được chục con. Gặp những hôm tắt gió có khi chả bán được con nào”.

Chiếc đồng hồ lớn mới dựng ở quảng trường đã điểm gần 11h đêm. Gió vẫn mạnh, nên vẫn còn vài người hứng thú với cánh diều no gió của mình.

Chị Mến vẫn lặng im ngồi đó, không biết nghĩ gì. Có lẽ chị cũng mong ước được thả cánh diều, tung bay trên bầu trời rộng lớn kia...

Du lịch, GO! - Theo Laodong, ảnh internet
Khi thời tiết vào hè, đi biển thường là lựa chọn tốt nhất cho các ngày nghỉ cuối tuần hay nghỉ lễ. Tuy nhiên, ít ai biết rằng để tận hưởng không khí mát lành, phong cảnh có sơn có thủy thì cách Hà Nội chừng 200km về phía bắc, có một hòn ngọc xanh đang ẩn mình chờ đón khách du lịch.

< Nước hồ trong xanh in bóng những thảm cây mát dịu.

“Bắc Kạn có suối đãi vàng
Có Hồ Ba Bể có nàng áo xanh”

Đó chính là Hồ Ba Bể (Bắc Kạn), nơi mà cả một phức hệ bao gồm hồ, sông, suối, núi rừng, hang động đã giữ cho nước hồ có nhiệt độ trung bình cả năm 22 độ C.
.
< Nước trong tới mức bạn có thể nhìn rõ những loài thuỷ sinh dưới đáy.
< Thảm thực vật đa dạng và trù phú,

Từ Hà Nội theo đường số 3 qua Thái Nguyên, đến thị xã Bắc Cạn và đi tiếp khoảng 40 km là đến hồ Ba Bể (gần chợ Rã). Con sông Năng chảy dưới chân núi đá vôi, giữa những bờ vách đứng xuyên qua núi Lung Nham, nơi đó gọi là động Puông.
< Hàng trăm con bướm dập dờn bên mặt nước.

Thuyền nhỏ luồn trong động Puông chập chờn trong ánh sáng mờ ảo, những thạch nhũ hình thù kỳ lạ hiện lên trước cửa động.
< Thăm rừng nguyên sinh trong vườn quốc gia.

Với 87 loài cá nước ngọt đặc trưng vùng đông bắc, 620 loài thực vật, gần 300 loài động vật chim thú, Ba Bể đã được UNESCO công nhận là khu Ramsar – vùng đất ngập nước có tầm quan trọng quốc tế thứ 3 của Việt Nam sau 2 khu Xuân Thuỷ (Nam Định) và Bàu Sấu (Đồng Nai).
< Hồ phẳng lặng treo lơ lửng giữa núi như tấm gương tạo nên một hình ảnh kì lạ gây sự tò mò và ngỡ ngàng của thị giác.
< Một nhánh của sông Năng khi chuẩn bị xuyên qua lòng núi.

Hồ Ba Bể là 1 trong 100 hồ nước ngọt lớn nhất thế giới và nằm trong 20 hồ nước ngọt được đưa vào danh sách đặc biệt bảo vệ của toàn cầu. Hồ được hình thành cách đây hơn 200 triệu năm trong cuộc kiến tạo lục địa Đông Nam Á cuối kỷ Camri.
< Đá vôi trở thành đá hoa cương là điều vô cùng độc đáo và hiếm thấy ở đây.

Khối lượng nước ngọt khổng lồ nằm lưng chừng núi đá vôi mà Hội địa chất Bỉ đã khẳng định có niên đại 450 triệu năm, được chia làm 3 nhánh Pé Lầm, Pé Lù và Pé Lèng thông nhau (tiếng Tày Pé là hồ).
< Du ngoạn bằng thuyền trên hồ Ba Bể.
< Nhũ đá màu sắc ở động Puông.

Bạn có thể dành 1 ngày với cụm thăm quan tất cả các điểm bằng thuyền gắn máy với giá 550.000đ và thưởng thức sự thư thái trên mặt hồ với hành trình lênh đênh giữa núi rừng sông nước, tận hưởng hương cỏ cây ngọt mát hoặc đơn giản chỉ là ngồi đọc một cuốn sách hay.
< Dòng Năng qua động Puông, nơi du khách có thể đi thuyền qua.

Với độ sâu từ 20-30m, chiều dài hơn 8km, rộng khoảng 5km, hồ có nhiều hang động và suối ngầm ẩn hiện kì thú tạo nên những hang động làm say lòng người. Đầu tiên là động Puông dài 300m, cao hơn 30m với nhiều nhũ đá màu sắc ấn tượng huyền ảo do dòng Năng xuyên qua khối Lũng Nham tạo ra.
< Chụp ảnh lưu niệm trong động Hua Mạ.

Dịu dàng qua động Puông, dòng sông Năng chuyển mình sôi động thành thác Đầu Đẳng khi bị hàng trăm tảng đá lớn chặn lại ở bản Húa Tạng với 3 bậc thác chênh nhau 3 – 4 mét.
< Lạc vào thế giới cổ tích với vô vàn nhũ đá muôn hình ở động Hua Mạ.


< Thác Đầu Đẳng.

Tiếng thác reo có thể nghe thấy ngay từ khi bước chân từ bến thuyền vào khoảng 100m làm bước chân thêm háo hức. Có thể ngồi ngắm thác trên những phiến đá lớn hoặc trên ban công gỗ xây phía trên cao với sư thư thái tận hưởng.
< Ngồi ngắm thác và tận hưởng vũ điệu của nước.

Hòn Pò Giả Mải – tức Gò Bà Giá nơi đặt tấm bia đá niên hiệu Khải Đinh năm thứ 9 (1925) ghi lại truyền thuyết về sự hình thành Ba Bể, tuy nhỏ nhưng có những cây lớn thả rễ sum xuê và những góc nhìn mát rượi.
< Một góc nhìn từ Hòn Bà Goá.

Câu ca véo von về con người nơi đây từ xưa như một sự khẳng định “Bắc Kạn có suối đãi vàng, có hồ Ba Bể có nàng áo xanh”. Những người sinh sống ở khu vực này chủ yếu là dân tộc Tày với hình ảnh đặc trưng trên con thuyền độc mộc và bên cây đàn Tính.
< Những ruộng lúa nước ở Ba Bể.
< Những nếp nhà sàn trong xanh mướt cây.

Con người hiền lành, cảnh vật hữu tình, còn chần chờ gì nữa mà không lên đây nghe tiếng chèo khua mái trong sóng nước dập dờn, trong văng vẳng tiếng đàn tính và dìu dịu hương rừng, để thấy lòng thật yên bình sau những bộn bề cuộc sống.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet


Du lịch, GO!: Du lịch Hồ Ba Bể (Bắc Cạn)
Du lịch, GO!: Tôm chua Ba Bể – Đặc sản Bắc Kạn
'Hòn ngọc xanh' ở lưng chừng núi - Du lịch, GO!

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống