Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 12 July 2011

Mai Châu, bản Lác từ lâu đã thành một địa điểm du lịch. Bản người Thái này vốn được quy hoạch vuông vức như một thị trấn nhỏ, có đường ngang, ngõ tắt và kênh mương chảy qua bản. Tất cả các nhà sàn được xếp ngay ngắn về một hướng và đồng ruộng bao quanh. 

Vẻ đẹp của bản Lác khiến nó nhanh chóng nổi tiếng và được nhiều du khách tới thăm, hiện thì có thể nói nó đã biến thành phố Lác, nhà nào cũng làm du lịch, cho thuê chỗ ở, bán đồ lưu niệm và hàng cơm. Hôm chúng tôi đến trong tháng ba, thấy cả một đoàn thiếu niên phương Tây đến trăm trẻ chạy nhảy nhốn nháo.

Năm bản khác xung quanh vùng không được vị thế như vậy, nhưng thực ra bản nào cũng đẹp. Con người cũng thật kỳ lạ, họ thích thám hiểm tò mò, nhưng không thể xa rời tiện nghi. Họ đến một vùng núi rừng, với dân tộc ít người nhưng phải có... bánh pizza và nhà vệ sinh hiện đại.
.
Ở dưới Hoà Bình, nhiều bản làng đang học tập mô hình du lịch của bản Lác, như một bản nằm không xa khu Không gian văn hoá Mường. Ở đây có bãi đỗ xe đầu bản, có các nhà sàn được giữ lại và mọi người dân đều niềm nở đón khách vào nhà, bán thổ cẩm hoặc đồ đan.

Chương trình này hiện chưa được nhân rộng, có cái hay cái dở. Nhưng trước tiên người ta không bán nhà sàn chuyển xuống nhà gạch nữa và ý thức rất rõ ràng về giữ gìn văn hoá truyền thống và môi trường rừng núi xung quanh, đó cũng là cái mà du khách cần tới.

Tuy nhiên văn hoá truyền thống vẫn suy thoái từ từ trong các bản làng đó. Phần lớn người dân không sản xuất đồ thủ công nữa, mà mua từ dưới xuôi, hay hàng Trung Quốc. Và cũng có vài khung dệt vải mộc và thổ cẩm có tính chất tượng trưng. Cô Hà, một hoạ sĩ phục trang tìm mua cho đủ một bộ y phục nữ Mường, chị chủ nhà đồng ý bán, nhưng bộ của chị lại thiếu mất cái yếm. Chị cười và nói bán mất cho ông Tây rồi. Một cuộc trình diễn thời trang đơn giản, và hoạ sĩ Hà nhất định phải có cái yếm, thế là chị gái Mường phải vay một cái yếm từ cô em gái cho đủ bộ.

Dệt thổ cẩm ở bản Lác

Trong khoảng năm 1992 – 1997, và cũng nhiều đợt khác, một vài nhà tạo mốt đã vét sạch tất cả những bộ quần áo dân tộc ở Sa Pa, khiến cho tình hình y phục truyền thống vùng này, như một người dân nói: suy thoái hoàn toàn và còn lâu mới ngóc đầu dậy được. Thời gian đó, còn nhiều đồng bào tự làm lấy áo quần, thời gian cho một bộ y phục dân tộc theo kiểu thủ công rất lâu, không thể tái sản xuất nhanh. Người Trung Quốc và những thợ may, thợ thêu dưới xuôi nhanh chóng nhảy vào thị trường này, họ cung cấp đủ loại hoa văn thêu dệt sẵn cho người Dao và người H’mông.

Có những phiên chợ ở dãy Hoàng Liên Sơn, người H’mông Hoa hoàn toàn mặc thổ cẩm thêu dệt sẵn. Tôi từng thấy một chiếc ôtô chạy qua vùng Hoà Bình – Mai Châu vét sạch hoa phong lan ở các chợ bán lẻ ven đường trong một ngày. Người dân tộc tuy bán được, nhưng cũng nói rằng "bác mua kiểu này thì vài năm sau rừng mới mọc được và chúng em mới có hàng để bán". Du lịch về bản chất cũng làm tổn hại nghiêm trọng đến văn hoá, sự sưu tập theo kiểu tàn sát như trên là một đòn trời giáng vào đời sống miền ngược. Khác nào đem mìn đi đánh cá đâu.

Từ Hoà Bình đi Mai Châu, ta đi qua một chợ mía kỳ thú, đó là chợ mía Lồ, ở Mường Bi. Có lẽ nơi đây thường xuyên mua bán mía nên người ta cất những lều tạm hai bên đường bằng tre và lợp lá mía, có sạp ngồi như một hàng quán. Mái sạp rất cao và hướng mặt sạp ra lòng đường, các bó mía được xếp quanh đó. Mía tím rất giòn không thể ép kéo mật, do bị vỡ vụn nếu xay ép, nên chỉ có thể để ăn ngay. Người ta nói rằng xứ Mường này là một trung tâm của cây mía tím.

Muốn đến Mai Châu phải vượt đèo Thung Khe, trên đỉnh đèo, nhiều người dân tộc và người dưới xuôi lập một dãy hàng quán cũng tạm thời, bán phong lan, cơm lam, hoa quả đặc sản. Cảnh vật núi rừng nhìn từ trên cao xuống rất ngoạn mục, dưới chân đèo là những bản làng mái nhà sàn lúp xúp quây quần vào nhau. Cảnh tượng đó đến nay vẫn như vậy, nhưng không biết còn được bao nhiêu lâu nữa.

Tôi xuống những bản làng hỏi về khả năng và thời gian lưu giữ của những nhà sàn, mà phần lớn đã dựng lại bằng hệ cột vuông, tức là loại nhà sàn tiết kiệm gỗ (một cột tròn có thể xẻ thành bốn cột vuông). Người ta nói rằng chừng 20 năm nữa, vậy sau đó thế nào? Đó là câu hỏi chưa trả lời được. Và nếu người ta phải chuyển thành những nhà sàn bêtông, lợp mái tôn ximăng, thì thà xây nhà gạch còn hơn...

Du lịch, GO! - Theo SGTT, ảnh internet
“Bàu nước sôi” ở Định Quán (Đồng Nai) là một điểm đến hấp dẫn đối với du khách yêu thiên nhiên. Bàu nước nằm giữa rừng Tân Phú, cách quốc lộ 20 khoảng 14 cây số, sủi những bọt khí từ đáy lên trông như hồ nước đang sôi sục. 

Rừng Tân Phú thuộc huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai. Đường dễ đi nhất là rẽ quốc lộ 1A tại ngã ba Dầu Dây theo quốc lộ 20 hướng đi Đà Lạt. Qua khỏi cầu La Ngà đến Km112 sẽ gặp bảng chỉ dẫn hướng đi Bàu nước sôi.

Con đường trải nhựa phẳng lì đưa khách đến cửa rừng Tân Phú. Vào rừng, không còn đường nhựa mà là con đường đất đỏ, đá lởm chởm. Thế nhưng, không gian thiên nhiên rất xinh đẹp. Hai bên đường có những cây cổ thụ, vươn cành lá che mát cả con đường. Có những đoạn, nắng không thể xuyên qua kẻ lá. Bên dưới là bóng râm suốt cả ngày.
.
Tại khu rừng này, du khách dễ dàng tìm thấy những cây kơ-nia rợp bóng, thân cây vài người ôm.

Theo thống kê, rừng có đến 300 loài thực vật; trong đó, có 200 loài gỗ và khoảng 100 loài dây leo, cây bụi. Nếu tách khỏi con đường và đi sâu vào rừng chừng khoảng vài chục mét, cây và dây leo kín, không nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Bởi thế, không khí trong rừng mát lạnh.
Theo con đường đất đỏ đầy đá này khoảng 6 cây số là đến ngã rẽ. Tại đây, có bảng chỉ dẫn nên khách không sợ bị lạc lối giữa rừng. Khu vực Bàu nước sôi gần như hoang sơ chỉ có một số công trình phục vụ du khách. Bàu nước là một cái hồ tự nhiên, rộng mênh mông. Mặt hồ phẳng lặng in bóng những hàng cây cao và cây bụi ven hồ. Cuối tuần, khách khá đông. Người già, người trẻ kéo đến đây để thỏa sức vẫy vùng trong làn nước ấm áp.
Bàu không sâu. Đáy bàu là những hạt cát màu xám, dưới ánh mặt trời lấp lánh như pha lê. Bước chân trên cát rất êm ái. Đi ra khỏi bờ chừng 5-7 mét, đứng lại quan sát, du khách sẽ thấy những bọt không khí lăn tăn từ đáy bàu nổi lên. Đặt chân lên đó, du khách có cảm giác như được massage nóng.

Nước từ lòng đất bắn lên ấm ấm. Bươi cát sâu xuống chừng 1-2 tấc, nước nóng hổi như được rót từ bình nước nóng ra. Trên mặt hồ, có hàng trăm điểm nước nóng bắn lên từ lòng đất. Vì thế, trông xa, mặt hồ như nước đang sôi sục. Bước qua khỏi dòng nước nóng đó, nhiệt độ trong hồ trở lại âm ấm.
Ra xa hơn là bãi bùn. Bùn ở đây chứa nhiều khoáng chất. Nhiều người lấy bùn bôi khắp người để bổ sung khoáng chất cho da. Theo các nghiên cứu về suối-bàu nước nóng tự nhiên, trong nước, cát, bùn có hàm lượng các loại khoáng chất cao, như: na-tri clo-rua, ka-li clo-rua, can-xi clo-rua, ma-giê clo-rua và muối bi-cac-bo-nat.
Khi đến chơi Bàu nước sôi, ai nấy cũng ngâm mình thật lâu trong nước, chà sát người vào cát, bôi bẩn bùn trên người thích thú.

Trên bàu, người ta còn đặt những ống bê tông vào vị trí dòng nước nóng bắn lên để giữ nguyên nhiệt độ phục vụ khách luộc trứng. Du khách đặt trứng gà vào bao lưới, thả xuống ống bê tông đó chừng khoảng 45-60 phút vớt lên là có trứng hồng đào ăn ngon lành.
Trên bờ, người ta làm một đường rảnh bằng bê tông rộng khoảng 6 tấc, chạy dài ngoằn ngoèo để dẫn nước nóng từ mạch nước phun trào trong lòng đất về cho khách ngâm chân, tắm...

Ở đầu nguồn, nhiệt độ lên đến 50-60 độ C, về cuối nguồn, nhiệt độ giảm xuống còn khoảng một nửa. Nhiều người ngâm chân hàng giờ trong làn nước này mà vẫn không thấy chán. Lúc đông khách, hàng trăm người ngồi dọc hai bên rãnh nước này ngâm chân và thưởng thức món trứng gà hồng đào, trò chuyện vui vẻ.
Du khách có thể dừng chân tại đây từ nửa ngày đến một ngày. Nếu đi theo đoàn đông người, có thể cắm trại qua đêm tại đây. Không gian xung quanh bàu rất rộng, đủ cho vài trăm khách cắm trại cùng lúc và thực hiện các trò chơi tập thể hào hứng.

Các đơn vị lữ hành thường đưa khách đến đây để tổ chức các trò chơi lớn, cắm trại... Mùa hè, khách đến đây càng đông. Họ vừa khám phá rừng rậm và tìm hiểu về giá trị của rừng vừa có chuyến đi thú vị, đúng nghĩa nghỉ dưỡng trong một môi trường trong lành của núi rừng.

Lân cận điểm du lịch “Bàu nước sôi”, có khá nhiều điểm du lịch hấp dẫn khác. Đặc biệt đối với khách thích chụp ảnh, phong cảnh thiên nhiên nơi đây rất tuyệt vời. Rất nhiều du khách dừng chân trên làng bè La Ngà hàng giờ để thưởng lãm phong vị cuộc sống, tìm những khoảnh khắc đẹp của làng bè. Khu vực đá ba chồng ở trung tâm huyện Định Quán là một điểm kỳ thú với những khối đá rời rạc chất chồng lên nhau trông rất chông chênh nhưng vẫn vững chải, tồn tại suốt hàng trăm năm qua. Gần đó là núi Bạch Tượng có hình dáng trông giống hai con voi trắng đang quỳ.

Đỉnh núi là Thích ca Phật Đài để khách hành hương và vãn cảnh núi non. Gần đó là hòn Dĩa, hòn Sư Tử. Dù là đồi núi nhưng một số địa danh vẫn được gọi là hòn - dấu tích của biển còn sót lại dù biển thoái, lùi xa cách đó hàng trăm cây số từ xa xưa.

Ngoài ra: Từ địa phận của lâm trường Tân Phú, theo con đường mòn uốn lượn quanh co, vắng bóng người qua lại chừng 8 km, du khách sẽ đến Khu du lịch rừng thác Mai (Định Quán - Đồng Nai).

Gọi là thác Mai vì dọc theo thác có rất nhiều mai. Mùa này mai vàng vàng rực rỡ, mai trắng thơm ngát. Riêng người dân tộc Mạ tại đây gọi thác là Liêng Dur, có nghĩa là ngọn thác lớn, hùng vĩ.

Du lịch, GO! - Theo báo Cần Thơ, Bưu Điện VN, DulichMoto...
Đã bao mùa du lịch đi qua, ngoại trừ Phú Quốc, những tuyến điểm khác ở miền Tây Nam bộ ít được các công ty lữ hành TP.HCM giới thiệu. Để tạo sự hấp dẫn mới mẻ, một số đơn vị du lịch đã lên chương trình cho du khách đổi gió ở vùng đất phía Nam vào mùa hè này.

Đi Vàm Nao săn cá bông lau

An Giang là một tỉnh ở miền Tây Nam bộ có sông nước hữu tình, đồng rộng mênh mông, lại có núi non, rừng tràm bạt ngàn. Những lợi thế đó đang được văn phòng du lịch nông nghiệp An Giang khai thác trong một tour du lịch để du khách khám phá từng điều thú vị trong mỗi điểm đến.
Điều thú vị đầu tiên là đi thuyền qua cù lao Ông Hổ (xã Mỹ Hoà Hưng, Long Xuyên) thưởng thức các món ăn đồng quê trong một nhà vườn, rồi lên bè đi tắm bùn phù sa hoặc mò ốc, vẹm, xem ngư dân đánh bắt cá cơm và các loài cá trên dòng sông Hậu.
.
Hào hứng nhất là tối đến, mọi người lênh đênh trên thuyền ngược dòng sông Hậu đến Vàm Nao xem ngư dân giăng lưới săn cá bông lau. Vàm Nao là vùng đất của những gia đình theo nghề săn cá bông lau, cá hô đã ba, bốn đời.

Mùa cá bông lau về Vàm Nao thường từ tháng 11 năm trước đến hết tháng 3 năm sau (âm lịch). Theo kinh nghiệm của những người săn cá, nhìn dòng nước sẽ biết cá chạy theo luồng nào mà buông lưới. Có hai cách bắt cá bông lau là lưới đèn và lưới ngầm.

Lưới ngầm chuyên bắt những luồng cá đi sâu dưới đáy sông, ngư dân móc chì nặng cho lưới chìm sâu, bên trên có các phao báo hiệu thả trên mặt nước. Lưới đèn có gắn thêm những chiếc đèn dầu, bắt cá chạy luồng trên, với loại lưới này săn rất trúng vào đêm. Đối với du khách, ban đêm theo ghe săn cá thích hơn vì gió mát lạnh, nhìn đèn thắp lung linh theo lưới trên sông mà cảm nhận được những ánh mắt ngư dân dõi theo lưới, sung sướng mỗi khi có một con cá mắc lưới.

Điều thú vị thứ hai là ngồi xuồng len lỏi trong rừng tràm Trà Sư - một rừng ngập nước rộng cả ngàn hecta thuộc xã Văn Giáo, huyện Tịnh Biên. Đây là nơi tập trung sinh sống của hàng trăm loài thực vật, thú, cá, chim... Xuồng lướt qua những vạt sen rộng lớn, rồi đi dần vào rừng tràm, du khách sẽ được ngắm những cây tràm soi bóng dưới mặt nước, nghe những âm thanh lao xao của nước hoà với tiếng xào xạc của cây rừng và tiếng chim vang vọng.

Thỉnh thoảng từng đàn chim, cò bay thấp ngang trên đầu, khách có thể trông rõ màu sắc của chúng. Trong rừng tràm có tháp ngắm toàn cảnh Trà Sư mênh mông, xanh ngát, vào buổi chiều nhìn qua ống nhòm trên tháp, khách trông rõ sắc màu của những đàn chim bay qua núi, lượn trên từng ngọn cây. Đi vào rừng tràm Trà Sư lúc trời còn sáng mà cùng nông dân dỡ chà bắt cá rồi chế biến các món ăn dân dã, thưởng thức ngay giữa rừng càng thú vị.

Nếu đi theo lịch trình ba ngày thì ngày thứ ba du khách sẽ được đưa lên Thiên Cấm Sơn, ngọn núi cao nhất vùng Thất Sơn, sau đó tham quan khu di tích Óc Eo để hưởng hết những loại hình du lịch sông nước - rừng - núi của An Giang.

Đêm Tây Đô

Ngủ sớm như nông dân, nhiều người vẫn bảo thế, nhưng công ty du lịch Nam Phương lại muốn du khách thức đêm ở Cần Thơ trong chuyến đi hai ngày một đêm. Không gian chính là khu du lịch Mỹ Khánh được xây dựng như một làng quê thu nhỏ. Ở đây, khách tìm hiểu về cách nấu rượu, cách làm bánh tráng.

Hoà cùng đời sống người dân miền sông nước, khách sẽ học cách chài cá, câu cá, kéo cá, tự tay quăng chài, bắt cá, dùng một bữa cơm đãi khách thịnh soạn của chủ vườn.

Chiều buông xuống, mọi người sẽ có một chuyến du thuyền trên sông Cần Thơ ra bến Ninh Kiều, ăn chiều trên du thuyền, nghe đờn ca tài tử để thưởng thức không khí sông nước Nam bộ.

Xong bữa cơm chiều trên sông, du khách sẽ chuyển qua ghe nhỏ để đi làm dân chài cá. Tuỳ theo con nước, ghe sẽ đi về hướng Cái Răng để ra sông Hậu hoặc theo hướng Phong Điền vào kênh rạch. Chiến lợi phẩm sau đêm chài lưới sẽ được đưa về nhà vườn làm những món ăn khuya như cá lóc nướng rơm, cá rô bí chiên giòn, cháo cá, nhâm nhi rượu đế Mỹ Khánh.

Sau một đêm thức trắng nhưng không thấy mệt mỏi, khi trời mới hừng đông, mọi người vẫn đủ sức lên thuyền tham quan chợ nổi Phong Điền.
Nghỉ tại nhà vườn nhưng tiện nghi tiêu chuẩn hai sao, có tivi, máy tắm nước nóng, máy lạnh. Trong nhà vườn cũng có một hồ bơi gia đình cho khách thích vận động vào sáng sớm.

Từ sông ra biển

Các công ty du lịch thường tách Phú Quốc ra một chương trình du lịch riêng, bởi trong vài năm gần đây Phú Quốc luôn là một trong những tuyến du lịch đông khách nhất vào những dịp lễ tết. Phú Quốc là đảo nên đôi khi người ta dường như quên nó gắn với miền Tây Nam bộ vốn ruộng đồng, sông nước nhiều hơn. Từ khi hàng không có tuyến bay Cần Thơ - Phú Quốc, việc nối tuyến từ đất liền Tây Nam bộ ra đảo thật dễ dàng và công ty du lịch Vietravel đã thiết kế tour du lịch mới Vĩnh Long - Cần Thơ - Phú Quốc.

Những cây cầu Mỹ Thuận, Cần Thơ đã rút ngắn thời gian về hai địa phương có nhiều điểm du lịch là Cần Thơ và Vĩnh Long. Đến với Vĩnh Long, khách sẽ khám phá không gian xanh của trang trại Vinh Sang rộng 2,2ha với các trò chơi thú vị như: bơi xuồng, tắm sông Cổ Chiên, giăng lưới, cưỡi đà điểu, câu cá sấu, câu cá nước ngọt, trượt nước hay lang thang trong những khu vườn trĩu quả, thưởng thức những trái cây tươi ngon ngay tại vườn. Từ Vĩnh Long xuôi về Cần Thơ tham quan thủ phủ miền Tây Nam bộ, du khách rời miền sông nước, lên máy bay bắt đầu chuyến du ngoạn đến Phú Quốc để hưởng gió biển và không khí trong lành của đảo ngọc.

Đảo được bao quanh bởi biển nên những điểm đến gắn với biển không thể bỏ qua như làng chài Hàm Ninh, bãi Gành Dầu, bãi Dài, bãi Sao, hay đi câu cá ở hòn Móng Tay... Trong lòng đảo, khách còn được đến những địa danh lịch sử, văn hoá như Dinh Cậu, chùa cổ Sùng Hưng, nhà tù Phú Quốc.

Ra Phú Quốc có thể mua về đặc sản tiêu, nước mắm cá cơm, không thể không nhắc đến ngọc trai nơi đây, và vào mùa hè còn mua được xoài trồng trên đảo ngọc ngon không thua xoài miệt vườn.

Du lịch, GO! - Theo SGTT, ảnh internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống