Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 15 July 2011

Hà Thành là nơi tập trung nhiều ngôi chùa có cả ngàn năm tuổi. Chùa Vạn Niên - giống như cái tên của nó, đã trường tồn cùng với Thăng Long một nghìn năm nay. Nhưng với vẻ khiêm tốn của mình và trải qua thời gian đằng đẵng, không còn nhiều người biết đến ngôi chùa này.

< Cổng sau chùa Vạn Niên nhìn ra Hồ Tây.

Trong cuộc sống hối hả, người ta tìm đến vãn cảnh chùa chiền vừa để thấy lòng mình thanh thản hơn, vừa cầu bình an sức khỏe cho người thân. Hà Nội có khá nhiều ngôi chùa như thế, không chỉ có cảnh vật hữu tình mà kiến trúc cổ kính có giá trị. Nằm ngay trên đường Lạc Long Quân khang trang sạch sẽ, chùa Vạn Niên không tấp nập người khói hương mà cảnh vật thanh bình cây cối xanh mát. Bức tượng Phật khá lớn đặt giữa trời, trước đài phun nước, những bông sen bông súng nở hoa tạo nên khung cảnh thanh tịnh khoáng đạt.
.
Ngày thường, chùa vắng lặng chỉ có những người trong chùa trông coi hương khói, đến ngày rằm và ngày lễ, người dân đến đây thắp hương rất đông. Không giống như các ngôi chùa khác người ta đến xin cầu tài làm ăn, chùa Vạn Niên mang hơi hướng cầu bình an, tránh tà, cầu xin sức khỏe cho gia đình, con cháu. Cảnh chùa không còn rộng lớn nhưng đổi lại là không gian xanh mát khiến cho khách vãng lai muốn dừng chân nghỉ lại. Cho dù chỉ ngồi dưới chân tượng phật mà ngẫm nghĩ và để cho lòng mình được tự tại thanh nhàn.

< Cổng chính chùa Vạn Niên.

Cổng chùa Vạn Niên Chùa Vạn Niên nằm ở bờ phía tây của Hồ Tây, thuộc địa phận ấp Quán La, nay thuộc Xuân La, quận Tây Hồ. Hiện nay trên nóc chùa còn ba chữ triện đắp nổi “Vạn Niên tự” nhưng tên cũ của chùa là Vạn Tuế.  Chùa có gốc tích từ rấy lâu đời, tường truyền, đời nhà Lý năm Giáp Dần, niên hiêụ Thuận Thiên thứ Năm (1014)., Thạch Nhai tăng thống tấu xin cho lập giới đàn ở đây để tập hợp tăng đồ thụ giới. Vua xuống chiếu ban cho. Nhiều nhà sư danh tiếng như Lâm Tuệ Sinh, Lý Thảo được từng trị vì ở đây. Đến thời Lý, chùa đã trở thành chốn tùng lâm thị giới cho các tăng đồ.

Như vậy, ngay từ thời kỳ này, đây đã phải là một ngôi chùa có quy mô lớn. Hiện nay, chùa Vạn Niên thờ Phật và bà chúa Liễu Hạnh. Suốt hơn 1.000 năm lịch sử, qua bao thăng trầm, thay đổi, ngôi chùa cũng đã nhiều lần trùng tu. Đến nay, chùa Vạn Niên có phong cách kiến trúc thời Nguyễn. Mặt bằng chùa bao gồm: tam quan, chùa chính và điện mẫu, ẩn hiện dưới những vòm cây cổ thụ và in bóng xuống hồ Tây. Bộ di vật của chùa gồm hơn 40 pho tượng tròn và 10 đạo sắc phong thần của thời Lê, Tây Sơn được đánh giá là lớn và có giá trị lịch sử - văn hoá nghệ thuật cao được lưu giữ tại chùa.

Một góc cảnh chùa với hoa sen đang nở Hiện tại, chùa Vạn Niên nằm khiêm tốn nép mình dưới những rặng cây cổ thụ um tùm. Chùa đã được xếp hạng di tích lịch sử văn hoá. Những ngày rằm và mùng 1 hàng tháng chùa làm cơm chay để các Phật tử đi lễ chùa dùng cơm chay cùng nhà chùa. Nhà chùa làm cơm chay rất nhiều món và rất ngon.

Thông thường để dự cơm chay thì các Phật tử báo với nhà chùa để nhà chùa chuẩn bị và tịnh tài thì các Phật tử tuỳ hỷ.  Bài ký trên chuông đồng "Vạn Niên Tự Chung" đúc vào đời Gia Long cho biết: "Chùa Vạn Niên là một di tích cổ có qui mô bề thế, một danh lam cổ tích lớn ở phía tây kinh đô Thăng Long". Từ đó về sau, ngôi chùa được trùng tu nhiều lần. Ngôi cổ tự này cũng là nơi dừng chân của nhiều du khách đến thưởng ngoạn cụm di tích phủ - đền - chùa Hồ Tây của Thủ đô ngàn năm tuổi.

Ngôi cổ tự Vạn Niên là nơi dừng chân của nhiều du khách đến thưởng ngoạn cụm di tích phủ - đền- chùa Hồ Tây của Thủ đô ngàn năm văn hiến. Chùa đã được Bộ Văn hoá thể thao và Du lịch xếp hạng di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia năm 1996. Nhiều năm nay, di tích này luôn được chính quyền và nhân dân Thủ đô cùng du khách thập phương trân trọng, gìn giữ, tu bổ tôn tạo ngày một khang trang hơn. Hướng tới 1000 năm Thăng Long Hà Nội, chùa Vạn Niên không chỉ giữ mãi nét đẹp truyền thống, cổ kính cho không gian của Thủ đô mà còn giữ lại cả nét độc đáo về văn hóa kiến trúc cho con cháu mai sau.

Du lịch, GO! - Theo NguoiHanoi, VOV

Thursday, 14 July 2011

Tết đến, chúng tôi háo hức lên đường. Điểm đến là những cung đường ở miền núi phía Bắc, nơi đào mận tưng bừng khoe sắc xuân, bà con dân tộc thiểu số náo nức chơi hội sải sán, gầu tào, lồng tồng, ra đồng...

Buổi sáng ở Lào Cai, chúng tôi đi xe máy theo hướng Mường Khương, Pha Long rời Bắc Hà qua Xín Mần, tìm đến Hoàng Su Phì khi trời đã tối như mực.

Dãy Tây Côn Lĩnh nằm ở phía tây tỉnh Hà Giang, thuộc địa phận huyện Hoàng Su Phì. Ngoài đỉnh Tây Côn Lĩnh 2.427m được coi là cao nhất khu vực Đông Bắc bộ, còn có đỉnh Gia Long (thuộc xã Bản Phùng) và Kiều Liêu Ti (thuộc xã Hồ Thầu) đều cao trên 2.400m và một loạt đỉnh khác có độ cao hơn 2.000m. Chinh phục Tây Côn Lĩnh huyền thoại luôn là mơ ước đối với dân "phượt", nhưng khám phá Tây Côn Lĩnh vào mùa xuân là một lời chào xuân ấn tượng.
.
< Thị trấn Vinh Quang.

Tại thị trấn Vinh Quang (Hoàng Su Phì) vào một ngày đầu năm mới, không dễ để hỏi được lối lên Tây Côn Lĩnh khi nhà nhà đều đang vui vầy sum họp, tiệc tùng.

Đến phiên chợ cuối tuần đầu tiên trong năm mới cũng vắng vẻ, chỉ có một nhóm người Tày, Nùng mang rau cải xuống chợ, ngồi từ sáng tới chiều có khi không bán hết gùi rau xanh.

Sau 20km đường trồi sụt xóc tung người, chúng tôi cũng tới trung tâm xã Tân Tiến và được chỉ đường vào ngã ba Túng Sán, nơi có một ngả lên Tây Côn Lĩnh 1 đi về phía biên giới Trung Quốc - con đường chúng tôi sẽ chinh phục, ngả kia qua dãy Tây Côn Lĩnh 2 đi về phía Vị Xuyên.

Ghé vào một ngôi nhà bán hàng tạp hóa ở Túng Sán, chúng tôi được mời uống rượu tết với chủ nhà người Tày và được mời ở lại để hôm sau tham gia lễ hội ra đồng với bà con.

Tuy nhiên, chúng tôi đành từ chối và tiếp tục lên đường. Nắng vàng ươm trải rực rỡ trên lối mòn chúng tôi đi. Con đường hoang hoải và rậm rạp cây cỏ vốn chỉ dành cho người đi bộ nhưng cảnh sắc thiên nhiên kỳ thú vô cùng.

Từ trên cao, những thửa ruộng bậc thang quấn quanh lưng núi, trải dài miên man và hùng vĩ dù chưa vào mùa gieo hạt nên vẫn khô màu đất.

Càng lên cao càng nhọc nhằn trắc trở, nhà cửa thưa thớt, những bụi cây thêm rập rạp, che lấp cả lối mòn. Bất chấp cây cỏ chắn ngang, những con suối vắt qua đường khi ngập nước khi sình lầy, chỉ cần thấy con đường phía trước còn đi được là mấy con chiến mã lại háo hức xông lên, có lúc đuổi theo đám trâu rừng vừa chạy vừa ngoái lại nhìn trước khi rẽ sang vách núi khác, trả lại con đường mòn cho đám khách lạ không mời.

Đường từ Đản Ván Thượng lên đỉnh Bốt Đen có lẽ là cung đường mùa xuân đẹp nhất mà tôi từng đi qua trong cuộc đời. Màu hoa đào Tây Côn Lĩnh ấy sẽ ám ảnh tôi mãi dù từng được chiêm ngưỡng hoa đào ở Điện Biên, Lai Châu, Sa Pa, Bắc Hà, Ý Tý...

Có lẽ không ở đâu những gốc đào núi lại tuyệt đẹp và rạng rỡ đến vậy. Cánh hoa như dày dặn hơn, bông hoa như to hơn, khỏe khoắn hồn nhiên đu mình trên vách núi, căng tràn sức xuân tựa nàng sơn nữ tuổi trăng tròn. Những gốc đào nằm cheo leo, hoa nở hồng rực từ gốc đến ngọn, giữa thiên nhiên hùng vĩ, bên những mái nhà tranh giản dị khiến chúng tôi ngây ngất bàng hoàng. Trước mùa xuân, Tây Côn Lĩnh rạng rỡ trong một buổi chiều như không có thật, bao nhọc nhằn trước đó như tan biến.

Sau bữa trưa với xôi nếp trắng và gà luộc giữa rừng sâu núi cao, cảnh sắc thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa trữ tình, chúng tôi tiếp tục đi về phía Bốt Đen. Có đoạn đường phải dùng dao mở lối cho xe đi. Dốc cao thì cùng nhau hò dô đẩy cho xe qua bằng được. Dăm ba lần chiến mã húc vào vách núi, ngã ùm xuống suối, thậm chí tuột xuống vực nhưng may mắn được đám cây rối rắm quấn vào nhau giữ lại! Đến khi trước mặt chúng tôi là một nửa quả núi sạt xuống không biết tự bao giờ, không có đường mòn cho cả người đi bộ. Biết không thể vượt Bốt Đen để sang bên kia Lao Chải về Thanh Thủy, chúng tôi quyết định quay về. Lại mở đường, phạt cây, kê đá, bê xe, lăn bánh, đẩy xe... như khi đi vào.

Chiều xuống. Hoàng hôn khoác tấm áo đỏ tím lên dãy Tây Côn Lĩnh, tỏa ánh nắng chiều lấp lánh trên những cánh hoa đào, hoa mận khiến chúng trở nên lấp lánh và hư ảo lạ thường. Tôi biết sẽ không ai trong chúng tôi có thể quên được mùa xuân Tây Côn Lĩnh diệu vợi, phiêu bồng...

Du lịch, GO! - Theo DulichTuoitre, internet
DMZ là cụm từ quen thuộc với những ai đã từng một thời sống trong mưa bom, bão đạn. Trong hành trình du lịch dài ngày ở Huế, chúng tôi đã dành thời gian để đến Quảng Trị. Bạn sẽ hỏi vùng đất đó có gì hấp dẫn ngoài cát và nắng cháy? Tôi sẽ nói có DMZ.

DMZ (Demilitarized Zone) là một hình thức du lịch vùng phi quân sự và Quảng Trị là một “toạ độ lửa” của chiến trường xưa, nơi có “vĩ tuyến 17 ngày và đêm”.

Nghĩa trang Trường Sơn là nơi chúng tôi ưu tiên đến đầu tiên. Nghĩa trang rợp bóng những rừng cọ, rừng keo và rừng cao su đang chuẩn bị mùa lá mới.
.
Chưa lần nào tôi có cảm giác thành kính xen lẫn sự hân hoan khi bước chân vào một khu tưởng niệm như thế. Những phần mộ nhỏ gọn đều đặn được phân khu theo từng tỉnh thành chạy dọc con đường sạch sẽ rợp bóng cây.

Sự thỏa nguyện càng được nhẹ bẫng khi chúng tôi bắt gặp một khoảng không gian bao la xanh ngắt của biển Cửa Tùng.

Cửa Tùng là cửa biển giữa hai huyện Gio Linh và Vĩnh Linh được đổ ra biển từ sông Bến Hải cách cầu Hiền Lương khoảng 10 km về phía đông bắc.

Không hổ với danh hiệu nữ hoàng của các bãi tắm, biển nơi đây đặc biệt yên ả so với sóng to gió lớn thường thấy ở các bãi biển miền Trung.
Sau khi ào xuống vũng vẫy với sóng với cát mát rượi, chúng tôi lên lán của chị Thảo đu đưa võng hóng gió và tận hưởng triệt để hương vị của biển qua các món ăn. Tôm xóc tỏi thực sự là món ăn vô cùng hấp dẫn. Tôm to bằng ba ngón tay, thịt chắc nịch thơm ngọt mà giá cả rất hợp lý.
Cháo cá biển thơm vị mắm, thịt cá rắn và tươi đậm đà, gạo nở bung sóng sánh nước hồ.

Một chút hạt tiêu và hành tươi là có thể vị cháo đã ngấm vào đến từng ngóc ngách sâu nhất của mọi giác quan. Đó là lí do tôi hiểu sao đôi khi mình có khả năng ăn nhiều đến như vậy.

Điểm dừng chân thú vị càng làm tăng sự hào hứng khi chúng tôi tiếp tục thăm địa đạo Vịnh Mốc. Địa đạo được xây dựng từ năm 1965, hoàn thành năm 1966 với đầy đủ các công trình cộng đồng cơ bản và những "căn hộ" đủ cho 3 – 4 người.

Lúc đông nhất đã có gần 1.200 người sống, thời gian tồn tại trong gần 2.000 ngày đêm đủ thấy sự kiên cường của người dân nơi đây trong cuộc kháng chiến trường kỳ.
Sự ngạc nhiên nhường chỗ cho sự thán phục không chỉ công trình mà còn về cuộc sống sinh hoạt của con người ở đây.
Có lẽ là chưa đủ đối với một vùng đất, nhưng là quá nhiều đối với một ngày của chúng tôi khi được chiêm ngưỡng cảnh đẹp và biết về con người nơi đây.


Nắng và gió ở vùng đất này chính là nguồn sáng tạo tự nhiên khắc nghiệt nhưng ẩn chứa sự kì diệu để làm thơ mộng những gì khô cằn, tôi luyện sự giới hạn của con người trở nên vô hạn. Bởi giá trị không chỉ nằm trong sự tồn tại mà còn nằm trong chính những gì nơi đây đã trải qua và để lại.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống