Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 15 July 2011

Vòng quanh đất nước Việt Nam, bạn có thể khám phá vô vàn điều thú vị từ thiên nhiên, cuộc sống, con người. Và có thể bạn chưa biết, ngay xung quanh mình, có những sự vật, sự việc thân thuộc, gần gũi lại đang giữ những kỷ lục thật bất ngờ. Bài viết xin giới thiệu với bạn một số cái “nhất” thú vị ở Việt Nam.

Nơi đón bình minh sớm nhất (1)

Mũi Điện thuộc thôn Phước Tân, xã Hòa Tâm, huyện Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, là điểm cực đông trên dải đất liền Việt Nam, nơi đón ánh bình minh đầu tiên, gần hải phận quốc tế nhất của nước ta, nằm ở tọa độ 12053"48" vĩ độ Bắc và 109027"06" kinh độ Đông.
Mũi Điện (hay còn gọi mũi Đại Lãnh, Kê Gà hay Cap Varella) có ngọn hải đăng xây vào năm 1890, trên trần nhà đặt hệ thống pin mặt trời để cung cấp năng lượng giúp hải đăng chiếu sáng và điện sinh hoạt cho những người gác ngọn hải đăng.

Tháp đèn hải đăng Mũi Điện cao 26,5 m so với nền tòa nhà và cao 110 m so mặt nước biển; cầu thang xoáy lên đến đỉnh tháp đèn có đúng 100 bậc gỗ bóng loáng. Dưới chân mũi Điện là bãi Môn yên ả, cát biển trắng phau mịn màng, nước biển trong xanh…

Nơi nóng nhất Việt Nam (2)

Cửa Rào (thuộc xã Xá Lượng, huyện Tương Dương, Nghệ An) là nơi hợp lưu của hai dòng Nậm Nơm và Nậm Mộ, đổ về sông Lam. Vùng đất ngã ba sông này từ lâu vốn tấp nập nhất ở miền tây xứ Nghệ, là điểm đến của các tộc người Kinh, Khơ Mú, Mông, Ơ Đu, Thái, Tày Hạy,… Nhưng Cửa Rào còn được biết như là điểm đến đầu tiên của gió Lào, của nắng nóng, là nơi được mệnh danh là “lò sấy Đông Dương”.

Nắng nóng ở vùng đất Cửa Rào đã xuất hiện từ xa xưa. Ngày hè, thiên nhiên biến quạt điện thành cái máy sấy tóc.  Để “sống chung với nắng”, người dân ở đây phải làm nhà cửa sát bờ sông, khe suối; đến mùa hè, người già, trẻ em phải luôn ở trong nhà sàn, người lớn thì đi sâu vào trong những căn chòi trong rừng để vừa làm rẫy, vừa tránh nắng,…

Đồi cát thay đổi hình dạng tự nhiên nhiều nhất (3)

Đồi cát Mũi Né nằm ở khu phố 5, phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết. Đồi cát được hình thành từ rất lâu đời, trải dài trên một diện rộng, có tổng diện tích vào khoảng 60ha. Cát ở đây có nhiều màu, chủ yếu là các màu: vàng, trắng ngà, đỏ sậm, đỏ nhạt…

Điểm độc đáo nhất của đồi cát Mũi Né là sau mỗi đợt gió lớn, hoặc trải qua khoảng thời gian một ngày đêm thì diện mạo của đồi cát lại trở nên mới nguyên, khác hẳn với hình dạng trước đó. Hai cơ chế gió mùa Đông Bắc và Tây Nam ảnh hưởng trực tiếp lên vùng này gây nên hiện tượng biến chuyển không ngừng về diện mạo, hình dáng của đồi cát, qua đó tạo nên những cảnh quan vô cùng độc đáo.

Cây cầu vượt biển dài nhất

Cầu Thị Nại là cây cầu vượt biển lớn nhất Việt Nam nằm trong hệ thống cầu đường Nhơn Hội dài gần 7 km nối thành phố Qui Nhơn với bán đảo Phương Mai (khu kinh tế Nhơn Hội). Phần chính của cầu dài 2.477,3 m, rộng 14,5 m. Cầu gồm 54 nhịp có khẩu độ mỗi nhịp là 120 m. Tính cả phần hệ thống đường gom, cầu dài 6960 m với 5 cầu ngắn. Cầu chịu xe trọng tải 30 tấn và xe bánh xích trọng tải 80 tấn.
Cầu Thị Nại được khởi công vào tháng 11 năm 2002 và hoàn thành vào ngày 12 tháng 12 năm 2006.

Nhà hát cổ nhất

Nhà hát lớn Duyệt Thị Đường (Huế) được xây dựng vào giữa năm Minh Mạng thứ 7 (1826), nay đã 178 năm tuổi. Duyệt Thị Đường là một tòa nhà bằng gỗ, lợp ngói lưu ly, bốn gian hai chái, tọa lạc trong một khuôn viên hình vuông có tường bao quanh.

Sân khấu là phần sàn nhà nằm giữa bốn gian, khi diễn thì trải chiếu hoa lên sân khấu. Trần nhà hát được trang trí hình ảnh các vì tinh tú, những đám mây ngũ sắc, vầng trăng khuyết, nền trời xanh rất đẹp, tạo cho người diễn cũng như người xem cảm giác như đang ở ngoài trời.

Nhà Dài dài nhất

Tại buôn Giang Lánh, xã Krông Na, huyện Buôn Đôn (Đắc Lắc), có một ngôi nhà Dài được coi là dài nhất Tây nguyên. Ngôi nhà được làm năm 2002, dài 85m, rộng 6m; mái lợp bằng cỏ tranh, được người dân đan kết thành từng tấm rất kỳ công và rất đẹp.

Vách thưng bằng những tấm nứa ghép (cây lồ ô dập ra từng miếng rồi phơi khô ghép lại). Sàn nhà được ghép trên 1.020 tấm ván nhỏ, dài 3m, bằng nhau và phẳng. Điều đặc biệt là ở trong ngôi nhà này mùa khô thì mát mà mùa đông lại ấm. Ngôi nhà hiện do hai nghệ nhân là Y Giông (78 tuổi) và H"Vinh (77 tuổi), người dân tộc Ê Đê cai quản. Trong nhà còn lưu giữ nhiều hiện vật cổ của nền văn hóa Tây nguyên rất có giá trị.

Nhà thờ có sức chứa lớn nhất

Nhà thờ Bảo Lộc (Đà Lạt) là nhà thờ có sức chứa lớn nhất trong các nhà thờ ở Việt Nam hiện nay. nhà thờ có khả năng chứa khoảng 3000 giáo dân.
Theo thiết kế ban đầu để xây dựng nhà thờ Bảo Lộc năm 1993 của kĩ sư Ngô Viết Thụ là phần nhà thờ có diện tích 3600m2, không thể công trình phụ là tháp chuông nằm bên cạnh. Nếu thực sự đúng thiết kế thì nhà thờ Bảo Lộc sẽ là nhà thờ lớn nhất Việt Nam và Đông Nam Á. Nhưng mới chỉ thực hiện được 1/20 thì linh mục Vương Văn Điền qua đời, do đó không có khả năng để tiếp tục.

Đến năm 1997, bản thiết kế được điều chỉnh thu gọn trong diện tích 42m x 42m = 1764m2 và chiều cao chỉ còn 13m thay vì 53m theo thiết kế ban đầu. Phần trần nhà thờ với một mái vòm tròn đường kính 36m, được chia thành 12 cánh ôm lấy vòng trung tâm, bằng chất liệu thạch cao với những nét khắc tinh tế, cũng là một điểm nhấn của công trình nội thất. Trong nhà thờ có bộ tranh kính màu có diện tích 66m2 gồm 33 bức. Đây cũng là bộ tranh kính màu lớn nhất trong số các trang ở các nhà thờ Việt Nam.

Nhà thờ có bộ chuông lớn nhất

Tọa lạc giữa cổng trường Công xã Paris, Vương cung Thánh đường Đức Bà Sài Gòn là ngôi thánh đường nguy nga tráng lệ và cổ kính được xây dựng từ năm 1877 và hoàn thành vào năm 1880.
Nhà thờ có chiều dài 93m; rộng 35,90m; cao 57m. Tất cả các vật liệu xây dựng như ximăng, gạch, ngói, sắt thép, đinh ốc… đều được đưa từ Pháp sang. Tường gạch mặt ngoài của nhà thờ là loại gạch đặc biệt do kiến trúc sư Bonrard đặt hãng gạch ngói Marseille (Pháp) làm. Loại gạch này không phai sắc mà đến rêu và bụi cũng không thể bám vào được.

Đặc biệt Vương Cung Thánh Bà Sài Gòn có một bộ chuông vĩ đại và quý hiếm gồm 6 quả được chế tạo tại Pháp, được kiến trúc sư Bonrard mang sang Sài Gòn vào tháng 5 năm 1879. Bộ chuông có sức nặng gần 29 tấn (kể cả hệ thống đối trọng), các quả chuông có tên sol, la, si, đô, rê, mi. Bộ chuông này được xem là bộ chuông lớn nhất trong các nhà thờ ở Việt Nam.

Ngôi chùa xưa nhất Việt Nam

Là chùa Pháp Vân (chùa Dâu) tọa lạc xã Thanh Khương, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, cách Hà Nội khoảng 30 km, xây vào thế kỷ thứ III ở vùng Luy Lâu (trung tâm Phật giáo Việt Nam xưa nhất). Nơi đây năm 580, thiền sư Tì-ni-đa-lưu-chi (Vinitaruci) sau khi đắc pháp với Tam Tổ Tăng Xán, đến mở đạo tràng, lập nên Thiền phái đầu tiên ở Việt Nam. Là một danh lam bậc nhất xứ Kinh Bắc, chùa được Bộ Văn hóa – Thông tin công nhận là Di tích lịch sử văn hóa quốc gia.

Tượng Chúa Giêsu lớn nhất Việt Nạm

Tượng Chúa Giêsu đứng ở độ cao 170m trên đỉnh núi Tao Phùng, thành phố Vũng Tàu hiện là tượng Chúa Giêsu lớn nhất Việt Nam. Tượng có chiều cao 32m đứng dang tay, mặt hướng ra biển. Chiều dài hai cánh tay là 18,4m. Tượng Chúa được đặt trên bệ khối chạm hình Chúa và 12 tông đồ. Đường lên tượng dài trên 500m với gần 1.000 bậc. Tượng được xây dựng vào năm 1971 và hoàn thành năm 1995.

Cách thức xây dựng tượng phần lớn bằng phương pháp lắp ráp các khối bê tông đúc sẵn. Bên trong tượng có cầu thang xoắn ốc 133 bậc, chạy từ bệ lên cổ tượng, có thể chứa cả trăm người. Hai bên vai tượng Chúa được thiết kế như hai balcon, mỗi bên đủ chỗ cho nhiều người cùng lúc đứng ngắm cảnh biển khơi, núi đồi. Dưới chân tượng là phòng trưng bày những tranh, ảnh giới thiệu quá trình xây dựng tượng đài khổng lồ này.

Lễ hội dài nhất trong năm

Hội chùa Hương (xã Đục Khê, Mỹ Đức, Hà Tây) kéo dài từ trung tuần tháng giêng đến hạ tuần tháng 3 âm lịch hàng năm.
Chùa Hương là một danh thắng nổi tiếng với nhiều dãy núi đá ghồ ghề bên những dòng suối uốn lượn mềm mại. Khách đến chùa Hương có nhiều mục đích khác nhau nhưng hầu hết là để thưởng ngoạn vẻ đẹp thuần khiết của thiên nhiên và cầu phúc, lành, an, khang.

Công viên đá độc đáo nhất

Khu nghỉ dưỡng Ngọc Châu ra đời tại Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng với một công viên độc đáo có một không hai ở Việt Nam: Công viên đá Ngọc Châu…
Công viên đá rộng khoảng 5ha gồm hàng ngàn viên đá được xếp đặt theo từng chủ đề trong khung cảnh thiên nhiên, xen giữa thảm cỏ xanh, hoa lá, cạnh khu nhà nghỉ đơn sơ, vách gỗ, mái lá bình yên… Mỗi viên đá đều mang dáng vẻ hình người, cây cối hay muông thú: khuôn mặt danh họa Picasso, cô gái đánh đàn, chị Hằng, chú Cuội, trái tim hay đầu chú thỏ ngọc, cây đa, lân mẹ, lân con… Không một viên đá nào phải đục đẽo theo ý muốn con người mà hoàn toàn do thiên nhiên tạo tác, gọt giũa.

Tỉnh có nhiều vườn quốc gia nhất

Đắk Lắk có đến 2 vườn quốc gia: Yok Don và Chư Yang Sin với tổng diện tích 174.812ha cùng nhiều loài thực, động vật phong phú, quý hiếm.

Vườn quốc gia Yok Don tại Buôn Đôn với diện tích 115.545ha, hiện có hơn 500 loài thực vật, 70 loài thú và 200 loài chim cư trú. Đây được coi là vườn quốc gia có diện tích lớn nhất nước và là khu vực duy nhất tại Việt Nam bảo tồn được hệ sinh thái rừng khộp. Rừng khộp là loại rừng khô, thưa, chủ yếu là cây họ dầu, có đặc trưng rụng lá vào mùa khô. Còn vào mùa mưa, thảm cỏ và lớp thực bì phát triển mạnh, trở thành nguồn thức ăn dồi dào cho các loài động vật.

Khác với Yok Don, Chư Yang Sin thuộc khu bảo tồn thiên nhiên Chư Yang chỉ rộng 59.267 ha, gồm hàng loạt đồi núi dốc bao lấy một khu vực rừng rộng lớn. Đây là vùng được công nhận là trung tâm đặc hữu của các loài chim và loài thực vật ở mức độ toàn cầu; tại đây có 7 trong 8 loài chim đặc hữu, 3 loài và 25 phân loài chim có vùng phân bố toàn cầu giới hạn trong EBA (vùng chim đặc hữu) cao nguyên Đà Lạt. Chư Yang Sin còn là khu vực bảo vệ diện tích rừng rất lớn trên dòng sông Srepốk – nhánh của sông Mê Kông.

Du lịch, GO! - Theo yeudulich--------------------

Giải trí thôi, cái nhất này thường thay đổi nhiều tùy thời gian, tùy nhận định của các chuyên gia hay những người am hiểu.. 

1- Một số chứng minh cho thấy là Mũi Đôi ở bán đảo Đầm Môn mới là điểm cực Đông với toạ độ E 109027’899’’ kinh độ - N 12038’941’’ vĩ độ. Đây cũng là sự khẳng định của người Pháp ngày xưa và cả sách giáo khoa VN.

2- Khu vực rừng Quốc gia Núi Chúa cũng được đánh giá là nắng nóng và khô hạn nhất VN.

3- Ở phía tây bắc mũi Dinh, huyện Ninh Phước có những dải cồn cát cao 20–30m bên thoải, bên dốc đứng chạy dài theo chiều dọc nối tiếp nhau trên diện tích khoảng 10km2. Mỗi năm hai lần, những cồn cát này khi thì tiến sâu vào đất liền, khi thì lại lùi dần ra phía biển... đến mức mà người ta gọi nơi đó là cồn cát di động Phước Dinh.

ĐGD
Từ ngã ba Diễn Châu, ngược QL 7A khoảng gần 150 km là đến địa phận huyện Tương Dương. Là vùng núi non hùng vĩ, hoang sơ, nhiều thắng cảnh tuyệt mỹ, nơi cư trú của 5 dân tộc thiểu số với những nét văn hoá đặc sắc, Tương Dương thực sự là “thiên đường du lịch” ở miền Tây xứ Nghệ, đang vẫy gọi du khách gần xa chiêm ngưỡng, khám phá.

Cảnh rừng núi ở đây thật đa dạng và phong phú, dòng Lam uốn lượn, len lỏi qua những triền núi, cánh rừng, bản làng, nơi đầu nguồn với nhiều phụ lưu như cánh tay ôm chặt lấy mảnh đất này.
Tương Dương với nhiều tiềm năng thuận lợi cho việc phát triển du lịch. Những điểm nhấn quan trọng của du lịch Tương Dương như:

- Rừng Săng Lẻ (thuộc địa phận bản Quang Thịch, xã Tam Đình), với diện tích 70ha (trong đề án mở rộng tới 300ha) là khu rừng vẫn còn giữ nguyên được vẻ đẹp tự nhiên của nó.

Rừng cây có độ cao từ 30 - 40m màu trắng nhạt, tán lá đủ các màu xanh, vàng, đỏ nổi lên giữa bầu trời như tạo thêm cho khu rừng một nét đẹp thanh bình và huyền bí. Vào mùa hè, thung lũng xanh rực trời hoa tím. Giữa cái nắng của mùa hè oi ả, bước vào khu rừng du khách sẽ thấy khí hậu thật mát mẻ trong lành. Những nhành lan kiêu kỳ ẩn mình trên cao tít khiến cho bức tranh thiên nhiên càng trở nên sinh động hơn.

Rừng Săng Lẻ rất thích hợp cho việc cắm trại, picnic,... chắc chắn khu rừng này sẽ gợi cho du khách ham thích tìm hiểu khám phá những điều kỳ thú còn ẩn chứa bên trong.

- Đền Vạn - Cựa Rào được nhân dân xây dựng và hoàn chỉnh vào thế kỷ XIX để thờ đốc tướng Đoàn Nhữ Hài (người có công đánh giặc khai Lao, bảo vệ bờ cõi đã anh dũng hy sinh tại khúc sông này) và Tam tòa Thánh Mẫu là ba vị thần trong tứ bất tử cai quản cả ba vùng sông - núi - dương gian để cầu mong mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an. Đền bao gồm 2 tòa Bái đường và Hậu cung, tọa lạc trên một quả đồi nằm cạnh ngã ba sông, bên phải là dòng Nậm Mộ, bên trái là dòng Nậm Nơn, trước mặt là dòng Lam thơ mộng, xung quanh là rừng núi đại ngàn.

Du khách về đây đúng ngày Lễ hội đền Vạn Cửa Rào vào dịp đầu xuân hàng năm, du khách sẽ được thưởng thức nét đẹp văn hóa truyền thống, cảm nhận cái hồn núi non từ ngàn xưa vọng lại trong tiếng chiêng, tiếng cồng, câu suối, điệu lăm... của những trai thanh, gái lịch vùng núi Tương Dương.

- Thủy điện Bản Vẽ ở Tương Dương có công suất thiết kế 320 Mw với một con đập lớn có chiều cao trên 158 m, dung tích hồ chứa 1,8 tỷ m3 nước, 8.700 km2 diện tích lưu vực. Sau khi ngăn đập mặt nước đã trở nên phẳng lặng, lòng sông trải rộng, tạo nên vô số ốc đảo và luồng lạch. Nằm trong quần thể lòng hồ cách trung tâm thủy điện bản Vẽ hơn 2 tiếng đồng hồ đi thuyền máy, cặp bến dưới ngọn núi Phá Chầng, thuộc địa bàn xã Hữu Khuông, chỉ sau 5 phút đi bộ là du khách có thể đến cửa hang Thẳm Nặm, một thắng cảnh với những vẻ đẹp mê hồn do thiên nhiên tạo ra.

Thẳm Nặm (tiếng Thái có nghĩa là Hang Nước), là một hang đỏ, đẹp, rộng cả ngàn m2, nhiều tầng, nhiều ngách lên xuống, trần hang cao, có những vị trí bằng phẳng, rộng đủ chỗ cho hành trăm người ngồi nghỉ bên vô số hình thù muôn hình, muôn vẻ được tạo ra từ những nhũ đá lấp lánh...

Đặc biệt trong lòng hang có một dòng suối ngầm, nước trong vắt, mát lạnh, rất nhiều cá tôm.
Đến Tương Dương, du khách còn được thưởng thức nét văn hóa ẩm thực từ những món ăn được chế biến bằng nguồn sản vật của địa phương như: cá lăng, cá mát, gà ác, lợn đen... các loại rau quả như: xoài, cà ngọt, măng đắng... mang đậm hương vị đặc trưng của núi rừng. Về không gian văn hóa, Tương Dương lưu giữ được một số bản Thái với những phong tục cổ truyền rất đặc sắc như bản Chắn, bản Mác, bản Cây Me, bản Nhặn, bản Phòng (xã Thạch Giám), bản Xoóng Con, bản Lưu Phong (xã Lưu Kiền), bản Huồi Tố (xã Mai Sơn)...

Ngoài những điểm du lịch nói trên, huyện Tương Dương còn nhiều điểm du lịch ở dạng tiềm năng như: Thủy điện Khe Bố, rừng cây lùn Tam Quang, rừng lạnh nguyên sinh Tam Hợp, Thẳm Cung Tam Đình... đủ điều kiện để phát triển thành một điểm đến hấp dẫn cho du khách.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ BaoMoi, Nghean24h, internet.
Chúng tôi cùng lên chiếc ghe đánh ốc rời bến tàu hòn Nghệ tiến ra hòn Nhum Bà (ấp Hòn Ngang, xã Sơn Hải, Kiên Lương). Ghe đánh ốc là loại ghe nhỏ, rộng khoảng 2 mét và dài chừng 5 mét, phía trước chứa những vỏ ốc vôi xâu dài trên mành lưới dùng để thả xuống biển dụ mực tuộc chun vô. Càng ra xa càng thấy ghe quá nhỏ so với những con sóng cấp 3, cấp 4 bạc đầu đánh tạt vào mũi, nhiều lúc như muốn nhấn chìm.

Trên sóng nước xanh dờn, chốc chốc lại bắt gặp một bầy cá gỏi nhỏ như cọng tăm bay lướt trên mặt biển. Cách nhau chỉ 9 cây số mà phải mất đến hơn hai tiếng đồng hồ ghe mới cặp vào bãi Nam của hòn Nhum Bà.

Thiếu tá Lê Đồng Khởi, Trưởng trạm biên phòng 734 (đồn Hòn Nghệ, xã Hòn Nghệ, huyện Kiên Lương, Kiên Giang) là một người gắn bó với quần đảo Bà Lụa (thuộc hai xã Sơn Hải và Bình An, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang) đã 16 năm nay, nên ông thông thuộc tất cả mọi chuyện vùng đảo trong vịnh Hà Tiên này.
.
Ông kể sự tích hòn Nhum Bà: Hồi xưa có một đám rước dâu trên vùng biển này bị sóng đánh chìm chết hết. Thi thể cha mẹ chú rể tấp vô hai hòn Nhum nên có tên Hòn Nhum Ông và Hòn Nhum Bà. Còn thi thể chú rể và chú rể phụ mỗi người tấp vô một hòn, có tên hòn Rể Lớn, hòn Rể Nhỏ (rể phụ).

Trong số 4 đảo Nhum Ông, Nhum Bà, Nhum Trầu và Nhum Giếng, hòn Nhum Bà có dân cư "đông đúc" nhất với... bảy gia đình. Hòn Nhum Ông có duy nhất một nhà, hòn Nhum Giếng có bốn gia đình; riêng hòn Nhum Trầu không ai ở.

Gọi tên các đảo này là hòn Nhum vì xưa kia trên các hòn này có rất nhiều cây nhum. Trịnh Hoài Đức viết trong Gia Định thành thông chí: “Cây thiết tung tục gọi là cây nhum (ngoài Bắc gọi mỳ), giống như cây dừa mà có nhiều gai, thớ gỗ màu đen mà cứng bền, dùng làm cột nhà, sàn nhà, xẻ ra làm tấm khắc liễn đối rất tốt, lại dùng làm đồn lũy vì có gai nhọn và cứng”. Thiếu tá Khởi cho biết thêm, hồi trước cây nhum được dân địa phương dùng đóng ghe tàu, tốt và bền hơn đóng đinh bây giờ.

Lên hòn Nhum Bà, chúng tôi gặp ông Trần Công Hưởng (Tư Hưởng), 53 tuổi, mà thiếu tá Khởi giới thiệu vui là “ông chúa hòn”. Chúng tôi ngồi quây quanh trên nền gạch bông hàng ba căn nhà sàn lộng gió biển. Nhà Tư Hưởng và sáu nhà bà con ông, nhà nào cũng đều có máy phát điện và giếng nước. Một phụ nữ đem trà lên, thiếu tá Khởi giới thiệu: “Chị Tư, tên thật Trần Thị Kim, quê ở Châu Đốc, An Giang ra đây dạy học cấp 1 khi đảo còn đông dân rồi “dính” với Tư Hưởng. Bây giờ chị Tư cũng còn dạy tới hết lớp 5 cho đám cháu 7 nhà dòng họ. Lên cấp 2 tụi nó vô Bình An học”.

“Chúa hòn” cho biết ông sống trên đảo này đã hơn 40 năm, từ lúc mới lên chín, mười tuổi theo cha mẹ từ Châu Đốc (An Giang) ra khai cư. Về sau có khoảng 40, 50 gia đình đến cư ngụ, sống với nghề đánh cá. Khoảng 20 năm trước, người ta nhớ đất liển với cuộc sống tiện nghi và mong muốn con cái được học hành đàng hoàng, có điều kiện thuận lợi lập gia đình… nên họ lần lượt trở vô đất liền sinh sống, chỉ còn lại 7 gia đình anh em ông bám đảo với 50 nhân khẩu. Sáu gia đình sống ở bãi Nam, một gia đình duy nhứt cư trú tại bãi Chướng là hộ ông Trịnh Văn Oanh (Hai Oanh), 62 tuổi, anh rể ông Tư Hưởng.

Uống trà xong, chúng tôi đi bãi Chướng. Từ bãi Nam qua bãi Chướng là đoạn đường dốc núi dài khoảng hai cây số đi vòng vèo khi lên lúc xuống dốc với đất đá lục cục lòn hòn. Mùa này bãi Chướng đầy sóng. Sóng bỏ vòi trắng xác đập vào bờ đá san hô lỗ chỗ dài theo bãi. Bãi vắng hoe với một số ngư cụ nằm trơ vơ trên cầu đá chừng năm thước nhô ra biển. Đứng nơi đây thấy nhà máy xi măng Holcim, hòn Phụ Tử phía Bình An (Kiên Lương).

Vợ chồng Hai Oanh chạy máy đi Bình An từ sáng sớm, nên cô con gái 28 tuổi của ông tiếp chúng tôi. Cô học hết cấp 3 rồi nhưng không có điều kiện học tiếp đại học, đang tìm một việc làm nào đó trong đất liền. Cô nói, vẻ tiếc rẻ: “Hổng ai ở nhà chài cá én đãi mấy chú”. Rồi cô diễn tả, cá én như cá chốt, không gai, nặng hết mức nửa ký một con. Cá én chiên ngon mà nấu canh chua thì “hết ý”. Cá có quanh năm, nhưng mùa gió Nam, do biển nơi đây không bị sóng dập nên có nhiều cá én hơn. Ngoài ra còn có cá suốt, chong đèn dụ cá đến, thò vợt vớt oằn cán. Lại còn cá én sơn kỳ, cá nhớt… đều là đặc sản hòn Nhum Bà. Một bên nhà Hai Oanh dài theo bãi là thung lũng rộng 3 héc ta, nơi ông trồng một số loại cây ăn trái. Hai Oanh không nuôi cá lồng bè, chỉ đi cào để thêm thu nhập.

Cũng đi cào như vậy nhưng kèm thêm nuôi cá là sáu gia đình ở bãi Nam với 12 – 13 lồng. Trở lại uống trà, chúng tôi được Tư Hưởng cho biết trước kia ông nuôi cá mú và cá bớp. Nhưng cá mú nặng vốn, cá bớp ăn nhiều, không kham nổi, anh em nhà ông chuyển qua nuôi một vài loại cá nhẹ vốn tùy theo mùa cùng một ít cá chuộn.

Tư Hưởng đi cào từ 4 giờ khuya tới 7 giờ sáng. Các loại hải sản cào được, một số ông đem vô Bình An bán, số cá tạp đem về nuôi cá lồng. Mỗi ngày kiếm vài trăm ngàn đồng, trừ mọi chi phí. Nghe “ngon” vậy nhưng đâu phải ngày nào, mùa nào cũng vậy. “Mùa biển động thì te tua như tàu lá chuối; nhứt là khi bị tụi cào điện, cào bay, cào đôi cào trước thì coi như nhịn đói!”, Tư Hưởng cười chua chát. “Mấy ông “đánh ốc” bị nó “quét” qua là tiêu luôn dàn lưới, sạt nghiệp như chơi”, nói rồi ông cầm ly trà cụng với một người trong chúng tôi cứ như đang uống rượu.

Chị Tư dọn bếp gas với mực tuộc và ghẹ. Sáng nay, sau chuyến cào, Tư Hưởng chừa lại một mớ hải sản này vì chiều qua thiếu tá Khởi đã điện báo có khách. Ghẹ không mấy lớn nhưng mùa này con nào cũng có gạch vàng hươm, ai cũng khen ngon. Chuyện đãi đằng khách từ đất liền ra thăm luôn được dân đảo vui vẻ như là một vinh dự của gia chủ.

Cũng chẳng có gì, chỉ “cây nhà lá vườn”, như lời Tư Hưởng khiêm tốn. Mực tuộc tươi nhúng giấm ăn “te tua” đầu lưỡi, mới hao phân nửa thì chị Tư dọn tiếp canh chua. Tư Hưởng gắp thịt cá bỏ vào chén từng người, mời: “Ăn đi, cá chuộn”. Thấy họ ngơ ngác, ông cắt nghĩa: “Cá chuộn, giống như cá chẽm, nuôi lồng 16 tháng thì mỗi con nặng chứng 2 ký lô, mỗi ký bán được 200.000 đồng. Cá chuộn ngon hơn cá bớp vì thịt không tanh nên thơm”.

Cá chuộn nấu chua là một món ngon, dù trên đảo nhỏ thiếu thốn gia vị nên không thể nấu chua theo kiểu trong đất liền là có sả nghệ đâm nhỏ cùng các loại bạc hà, cà chua, giá... chỉ có mỗi đậu bắp và bắp cải với me hái trên núi thôi mà tô canh được anh em “hưởng ứng tận tình”.

Tư Hưởng mạnh rượu, cụng ly lia lịa. Rượu có màu sậm, hỏi, ông cho biết ngâm với cây thuốc. Trên ngọn núi cao 180 mét này có nhiều cây dược liệu như huyết rồng, thần thông, dây gấm, dây cóc… Lâu lâu có một đoàn săn tìm cây thuốc tới đây khai thác. “Nếu không quản lý, mơi mốt chắc không còn giống gì trị bịnh”, Tư Hưởng băn khoăn. Cuối cùng, dĩa chả cá mối chiên dọn lên, nhưng không ai đụng đũa vì ai nấy bụng căng tròn.

Chia tay, cả gia đình Tư Hưởng tiễn chúng tôi đến tận cuối cầu tàu, nơi có mấy chiếc ghe cào của anh em ông neo đậu. Hai con anh (anh có sáu con, 3 trai ba gái đều ở đảo) đang ngồi vá lưới cũng ngưng việc, tiễn chân, nhắc chừng chừng “nhớ ra chơi nhen mấy bác”, dù họ không cùng chúng tôi ngồi chung mâm. Mới thấy cái “hơi” đất liền quý làm sao với họ. Với phong cảnh đẹp, còn rất hoang sơ, vậy mà hòn Nhum vẫn cứ là một “ốc đảo” đối với nhiều khách du lịch! Ý nghĩ đó khiến chúng tôi chợt buồn khi rời hòn đảo giữa vùng vịnh Hà Tiên thơ mộng này - nơi được mệnh danh là “Tiểu Hạ Long phương Nam”.

Ghe nổ máy. Cứ tưởng buổi trưa biển êm. Nào dè ra khỏi vùng có các hòn che khuất, những con sóng dữ tợn hồi sáng lại đập vào be ghe. Lúc lúc một vài con cá heo trồi lên hụp xuống trước mặt, bên hông ghe khiến anh bạn say sóng cũng tỉnh người mê mắt nhìn. Thiếu tá Khởi hô lớn: “Nược đua, nược đua”. Vậy là mấy con cá heo nô nức rượt theo ghe một cách ngoạn mục.

Du lịch, GO! - Theo TBKTSG

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống