Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 2 August 2011

Với bất cứ ai yêu thích du lịch và có chút mạo hiểm thì cung đường đến với Hà Giang hùng vĩ và đầy huyền thoại luôn là sự thôi thúc mãnh liệt, không chỉ thế, đây còn là nơi địa đầu Cực Bắc Tổ quốc với điểm mốc là cột cờ Lũng Cú.

"Đầu trời ngất đỉnh Hà Giang
Cà Mau cuối đất mỡ màng phù sa"
(Lê Anh Xuân)

Từ Hà Giang, chúng tôi đến với Lũng Cú sau một ngày ròng rã băng qua những cung đường gian nan, hiểm trở nhưng đầy đam mê huyền hoặc. Vẫn nhớ như in những cung đường ngoằn ngoèo dài hàng trăm cây số, hết những con dốc lên cao chênh vênh bám hờ bên sườn núi, lại đến những dốc thăm thẳm rớt xuống tận vực sâu. Mỗi khi qua những khúc ngoặt nguy hiểm, tim tôi như muốn bật ra ngoài, phải nín thở, tay gồng cứng, mắt nhìn căng, tập trung cao độ.
.
Thế nhưng, khi xe vượt qua con dốc chạm đến đỉnh, cảm xúc thật sự choáng ngợp trước không gian mênh mông hùng vĩ của núi rừng mở ra trong tầm mắt. Từ trên cao nhìn xuống, những dãy núi xanh ngắt chạy từ dưới thung sâu rồi vươn lên chất ngất đỉnh trời hòa cùng tơ mây dệt nên bức tranh thiên nhiên hùng vĩ.

Mây trắng trời, mây lờ lững, chúng tôi một bên và mây một bên. Bên phải chúng tôi là những dãy núi cao ngất, sừng sững ẩn hiện trong sương, bên trái là những thung sâu hun hút, những bản làng nhỏ vây quanh là ruộng bậc thang uốn lượn, không ngôn từ nào có thể diễn tả hết được sự tuyệt mỹ mà thiên nhiên và con người nơi đây đã ban tặng.

Chúng tôi không thể nhớ đã dừng xe bao nhiêu lần để ngắm nhìn. Hai kẻ lang thang trong cõi trần mà cứ như ngỡ mình say trong cõi mộng.

Đang còn ngất ngây trong bức tranh thêu tuyệt mỹ của thiên nhiên và con người thì mây lại về núi. Cả một vùng mây khổng lồ nương theo gió ào tới, chớp mắt đã che phủ cả bản làng. Thoảng đâu trong gió hương rượu ngô thơm nồng, men cay chưa nhắp nhưng hồn đã ngất ngây.

Nhớ khi chiều xuống mà chúng tôi vẫn còn lang thang giữa mênh mông núi rừng, mờ sau làn mây, tuốt tận trên cao, con đường như sợi chỉ nhỏ mà cô gái Mông nào đó để quên lại vắt ngang lưng chừng núi. Một cảm giác liêu trai đến tột cùng.

Từ Hà Giang đến Lũng Cú, chúng tôi đi qua nhiều điểm thú vị như đèo Pắc Sum với hàng chục góc cua xiết, núi đôi Quản Bạ nên thơ và hữu tình, cổng trời Quản Bạ mở ra không gian thiên nhiên mênh mông khoáng đạt, những rừng thông Yên Minh xanh mướt chạy dài tít tắp và còn rất nhiều nữa...

Nhưng trong đó tuyệt nhất có lẽ là Sũng Là (nơi quay bộ phim Chuyện của Pao), đây có thể xem là xã đẹp nhất của cao nguyên đá Đồng Văn, trải trên nền đen của vách đá tai mèo lởm chởm là mảng vàng đất của những ngôi nhà Trình Tường, vây quanh màu xanh của lúa non, hòa thêm chút vàng của đỗ tương vào mùa chín và những váy hoa sặc sỡ của các cô gái H'mông vẽ nên bức tranh tuyệt mỹ của thiên nhiên và con người.

Đi mãi rồi cũng đến nơi, từ xa, cột cờ Lũng Cú hiện ra thật vững chãi, giữa mênh mông núi rừng hùng vĩ, trên đỉnh cao nhất của ngọn Long Sơn, cột cờ sừng sững, hiên ngang với màu cờ đỏ thắm.

Cột cờ Lũng Cú được xây dựng lần đầu tiên dưới thời Lý Thường Kiệt (1075-1105) bằng cây gỗ sa mộc, năm 1887, thời Pháp thuộc có xây dựng lại. Đến năm 2002, cột cờ mới được dựng lại, cao khoảng 20m, nằm trên đỉnh Long Sơn cao hơn 1.700m so với mực nước biển, chân chạm khắc hoa văn trống đồng Đông Sơn.

Cột cờ dài tầm 9m, lá cờ dài 9m rộng 6m, có diện tích 54m2, tượng trưng cho 54 dân tộc anh em trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Ngày 25/9/2010, Nhà nước đã cho xây dựng lại cột cờ này lần nữa.

Bao mệt mỏi của cả chặng đường dài vụt tan biến, chúng tôi để xe dưới chân núi và bắt đầu leo lên, đến khi chạm tay vào cột cờ mới cảm nhận hết được hồn thiêng sông núi đang ào ạt ùa về. Lá cờ phần phật tung bay giữa trời xanh quyện lấy nhiệt huyết tuổi trẻ chúng tôi, rồi hòa theo gió cuốn đi khắp nơi.

Tôi đứng lặng im để cho cảm xúc ào ạt đổ về. Những câu chuyện huyền sử con cháu Lạc Hồng, con rồng cháu tiên, những bài học lịch sử ngàn năm giữ nước trở về trong thước phim quay chậm của cảm xúc. Nước non này đã hàng nghìn năm gìn giữ, mảnh đất này bao xương tan máu đổ, để phút giây này, chúng tôi được đứng nơi đây với dạt dào lòng tự hào dân tộc...

Du kịch, GO! - Theo NGÔ TRẦN HẢI AN - DNSG


< Dỡ bỏ cột cờ cũ.


Cột cờ Lũng Cú mới được khánh thành vào lễ Quốc khánh 2010. Cột cờ mới được xây dựng với chiều cao 29,5m (hơn cột cờ cũ 10m) có hình dáng cột cờ Hà Nội. Cả chân, bệ có 6 mặt phù điêu mang nét hoa văn của trống đồng Đông Sơn. Cán cờ cao 9m. Lá cờ Tổ quốc có chiều dài 9m, chiều rộng 6m, diện tích rộng 54m2, tượng trưng cho 54 dân tộc anh em cùng chung sống trên đất nước Việt Nam. 
.
Đường lên đỉnh núi đặt cột cờ, được xây lại gồm 283 bậc lên theo lối cũ, đồng thời xây mới thêm 283 bậc đi xuống (trước đây chỉ có một đường lên). Thân cột cờ mới có hệ thống thang bộ đi lên đến đỉnh cắm cờ. 
Cá lóc nướng cuốn lá sen non là một món ngon hình như chỉ ở vùng Cao Lãnh, Đồng Tháp Mười. Chung quy những nơi có sen thì có món này... bởi lá sen non tươi, vừa hái cuốn cá lóc rồi nướng lên mới chất lượng. 

Vào mùa nước nổi, cá càng nhiều. Ăn cá lóc nướng phải tìm được cá đồng. Trọng lượng cá khoảng 800g - 1kg thì vừa ăn, bởi thịt cá ở độ ngon nhất trong quá trình phát triển.

Đến Đồng Tháp hay Cao Lãnh hầu như chỗ nào cũng có món cá nóng nướng trui hoặc nướng rơm. Nhưng dù nướng kiểu nào, cá cũng được nướng nguyên con, giữ lại bộ đồ lòng. Cá nướng xong được bổ đôi dọc sống lưng và rưới lên hành lá trụng qua dầu sôi cùng một ít đậu phộng...
Nước chấm được chế biến từ nước mắm cá linh và me chín dốt, nêm thêm ít gia vị, tỏi, ớt sao cho có vị mằn mặn, thơm lừng của nước mắm gốc, vị chua của me, vị ngọt của đường, cay của ớt.
.
Tuy nhiên, phụ nữ địa phương đã chế biến cá lóc xứ mình thành món ăn đặc biệt là cá lóc cuốn lá sen non. Lá sen non được xem là loại rau sạch, trồng ở môi trường nước không bị ô nhiễm. Đó là lá sen vừa nhô lên mặt nước, hai mép lá cuốn tròn vào giữa tươi roi rói.. Vẫn là dĩa cá lóc nướng trui, dĩa rau sống, chuối chát, khế chua nhưng món này có lá sen non đặt vòng quanh con cá. Lá sen non có vị nhẫn ăn cùng với miếng cá lóc nướng chấm vào nước mắm me, có vị khác lạ, ngon miệng. Ăn vào một miếng, thực khách đã có cảm giác thèm ăn tiếp ngay miếng khác.

Chế biến không khó: Cá lóc bắt từ các ao, đầm, lạch, mỗi con chỉ nặng khoảng hơn nửa kg, mình roi roi chứ không mập mạp lớn con như cá nuôi ở thành phố. Tuy vậy, thịt cá chắc nịch, ngọt và ít xương.

Cá bắt lên còn tươi, làm sạch nhớt rồi nướng trui bằng lửa rơm mới sao cho cá chín vừa mà không bị khét, lớp da bên ngoài còn nguyên để bọc lấy thịt cá trắng tươi thơm nức ở bên trong. Khi cá chín tới thì xẻ cá làm đôi, rắc lên ít hạt đậu phộng rang giòn rồi rưới thêm chút hành mỡ lên mặt lớp thịt trắng vừa bóc ra, làm tăng độ thơm của thịt cá, rồi dọn ra ăn nóng.

“Tháp Mười đẹp nhất bông sen”, Đồng Tháp vốn nổi tiếng là vùng đất trồng nhiều sen, nên tìm những chiếc lá sen non ở đây không khó.

Sen vốn là loại cây đa năng, bởi từ thân, củ rễ, hoa, nhụy, đài… đều có thể biến thành những món ngon. Lá sen lâu nay đa phần chỉ dùng để gói thức ăn nhờ có vị thơm và không độc, lại giúp an thần, nhưng khi chế biến món ăn bằng lá non cũng lạ miệng không kém. Lá sen non còn ngậm sương, cuốn chặt lại, tươi roi rói, được cắt khéo léo sát vào cuốn lá, rửa sơ cho bay lớp bụi bẩn bên ngoài là có thể ăn ngay.

Nước chấm là khâu quan trọng nhất, quyết định sự ngon miệng và đậm đà của món ăn. Nước mắm ngon pha với đường, tỏi, ớt và me, sao cho vừa ăn, thơm ngon, đậm đặc nhưng không quá mặn, có thể chấm ngập cuốn cá mà vẫn vừa miệng.

Cá nướng chín thịt thoảng thơm, xẻ làm đôi, rắc lên ít đậu phộng rang giòn và chút béo hành mỡ. Dùng một lá sen non, tách cánh lá ra, đặt vào đó một ít rau diếp cá, rau húng cay, một lát dưa chuột, khế chua, một vài cọng giá trắng, ít bún tươi rồi gắp một gắp thịt cá trắng tươi thơm nức đặt vào, cuốn gọn lại, chấm vào bát nước mắm me sóng sánh, thưởng thức đến đâu là biết đến đó. Sự tổng hòa các vị mặn, ngọt, chua, cay và chát nhẹ, tạo nên sức hút tinh tế trong ẩm thực đất phương Nam.

Cuốn lá sen non lạ mà ngon, giờ đã trở nên hương sắc ẩm thực, xuất hiện nhiều hơn ở các nhà hàng thành thị. Nhưng món ngon chỉ rộ vào mùa hạ – mùa sen. Còn lại, những thực khách lỡ tương tư món ngon vùng sông nước đành phải đặt hàng trước hay phải làm một chuyến ngao du về quê mới thưởng hết được cái “hồn” của món ăn này.
Vậy bao giờ có dịp đến với Đồng Tháp, bạn đừng quên thưởng thức món ăn đặc trưng và đậm đà hương vị dân dã này nhé!

Du kịch, GO! - Tổng hợp, ảnh sưu tầm
Sau những lúc mệt nhọc với sự chật chội của thành phố, bạn có thể giải toả sự căng thẳng bằng một cuộc khám phá Khánh Sơn – một huyện của người dân tộc Raglai.

Theo con đường tỉnh lộ 9 bắt đầu từ ngã ba Ba Ngòi hay còn được gọi là ngã ba Đồng Lác đến với Khánh Sơn phải trải qua đoạn đường dài 40km với những khúc khuỷu của núi đồi.

Hai bên đường là bạt ngàn đồng lúa xanh mơn mởn, hàng tre xanh thẳm, những rặng núi nhấp nhô ẩn hiện xa xa tạo cho chúng ta cảm giác thích thú được chinh phục. Ngay từ đỉnh đèo, chúng ta sẽ bao quát được hết vịnh Cam Ranh, tận hưởng khung cảnh thanh bình, yên ả của một vùng rừng núi chập chùng. Con đường tỉnh lộ nằm xuyên qua rừng xanh bạt ngàn, như đưa chúng ta đến với một thế giới cách xa với sự náo nhiệt chốn đô thị. Khi qua khỏi đỉnh đèo, hai bên đường là những ngôi nhà nhỏ xíu của cư dân Raglai.

Có những căn hộ chơ vơ một mình lại có khu họ quần cư lại thành một chỗ, nơi có con suối nhỏ chảy ngang qua. Hiện nay, họ không còn sinh sống trong những ngôi nhà sàn nhỏ của mình nữa, mà cư trú trong những ngôi nhà xi măng vững chắc do Nhà nước cho xây dựng để khuyến khích việc định canh định cư.

Người Raglai hiện nay không còn giữ được những nét riêng truyền thống của mình, có lẽ một phần do nơi cư trú của họ quá gần người Kinh. Bởi thế, sự giao thoa văn hoá làm cho họ mất đi bản sắc. Chỉ có thể nhận diện được họ qua làn da và chiếc gùi mang sau lưng. Dầu vậy, tại xã Ba Cụm Bắc còn lưu giữ được ngôi nhà sàn truyền thống của người Raglai, ngôi nhà có gần một trăm năm tuổi. Sườn nhà là những thân cây to, vững chắc. Mái nhà được làm bằng tranh. Vách, sàn nhà được lát bằng những thân cây tre đập dẹp. Ngày nay, với công cuộc giữ gìn bản sắc dân tộc, huyện Khánh Sơn đã cho xây dựng khoảng chín ngôi nhà dài truyền thống của người Raglai.

Khi gần đến thị trấn Tô Hạp, huyện lỵ của Khánh Sơn, chúng ta sẽ cảm nhận được sự hiền hoà của một vùng quê chưa bị đô thị hoá, chưa bị những thói xấu của cuộc sống hiện đại làm cho biến dạng. Đâu đó bên sông Tô Hạp hay những con suối vẫn còn hình bóng những đứa trẻ nô đùa, thả mình trong dòng sông xanh mát, hình dáng của chị, của mẹ đang giặt quần áo.

Và dễ dàng nhận thấy nhất mà cũng làm cho chúng ta, những đứa con của đồng bằng thích thú có lẽ là những chiếc cầu treo bắc ngang qua con sông Tô Hạp, với đồng bào miền núi thì chiếc cầu treo nó thân thuộc như những cây cầu khỉ ở miền Tây sông nước vậy.

Từ thị trấn Tô Hạp của huyện Khánh Sơn, chỉ cần đi khoảng  8km có thể đến được với thác Tà Gụ, một địa điểm thắng cảnh khá nổi tiếng. Tại đây, thác nước đã tạo ra một cảnh quan hài hoà giữa non và nước. Những chiếc hồ với làn nước trong leo lẻo, cây cối um tùm, tiếng chim kêu sẽ làm cho chúng ta quên đi hết mọi phiền muộn, âu lo trong lòng. Chúng ta đắm mình trong dòng nước xanh, lặng nghe tiếng suối róc rách.

Chỉ cần bỏ khoảng 12 tiếng đồng hồ là chúng ta có thể khám phá hết Khánh Sơn, nơi mà du lịch chưa phát triển, chính quyền ở đây chưa đủ tài lực, tài chính để đầu tư cũng như kêu gọi để phát triển du lịch. Và biết đâu, cũng vì những điều này mà Khánh Sơn còn giữ cho mình được những nét hoang sơ chưa bị khai phá, chưa bị bàn tay con người làm cho biến dạng cả một vùng thiên nhiên hoang sơ và huyền bí.

Du lịch, GO! - Theo TCDL, ảnh sưu tầm

Du lịch Khánh Sơn (Khánh Hòa): Tiềm năng cần đánh thức

Khánh Sơn (Khánh Hòa) có điều kiện khí hậu được ví như “Đà Lạt thứ hai”, cùng với đó là nền văn hóa bản địa hấp dẫn, những danh thắng tự nhiên độc đáo, di tích lịch sử ý nghĩa… Tất cả những lợi thế trên khiến người ta nghĩ đến việc triển khai nền “công nghiệp không khói” ở huyện miền núi này. Tiềm năng du lịch ở Khánh Sơn nếu được đánh thức đúng hướng thì việc hình thành một nền kinh tế du lịch nơi đây không phải là điều quá xa xôi.

Trong nhiều lần trò chuyện với các đồng chí lãnh đạo huyện Khánh Sơn, điều trăn trở của các anh chính là làm thế nào để khơi dậy tiềm năng du lịch trên địa bàn huyện. “Làm du lịch ở Khánh Sơn - điều tưởng như xa vời nhưng lại rất thực tế. Cùng với việc phát triển sản xuất nông nghiệp theo hướng chuyên canh thì việc khơi dậy tiềm năng du lịch chính là điều chúng tôi đang hướng tới”, ông Mấu Thái Cư - Phó Chủ tịch UBND huyện chia sẻ. Với đặc thù của một huyện miền núi nằm tách biệt với đồng bằng, giao thông đi lại khó khăn, đời sống cũng như trình độ dân trí còn thấp chính là rào cản trên con đường Khánh Sơn hướng tới nền kinh tế du lịch. Tuy nhiên, không vì thế mà Khánh Sơn “nhụt chí” bởi với những tiềm năng đầy mới lạ, hấp dẫn cho du lịch sinh thái; du lịch văn hóa; du lịch khám phá… sẽ có một ngày những tiềm năng ấy sẽ thức giấc.

Từ TP. Cam Ranh, du khách ngược Tỉnh lộ 9 lên huyện Khánh Sơn. Sau khoảng hơn 30km, đặt chân đến đỉnh đèo, chúng ta đã cảm nhận thấy sự khác biệt của khí hậu nơi đây. Một bầu không khí mát lành, với sương mù vờn quanh đỉnh núi đẹp như một bức tranh thủy mặc. Trên đường đến thị trấn Tô Hạp, chúng ta dễ dàng bắt gặp những ruộng lúa nước, những thửa nếp rẫy với hạt đen như than mà đồng bào nơi đây gọi là “nếp quạ”, những nương bắp, những “rừng xanh hoa chuối đỏ tươi”…

Hai bên đường là những căn nhà nhỏ của đồng bào dân tộc Raglai với lối sinh hoạt giản dị, mộc mạc. Những em bé Raglai nước da ngăm đen, ánh mắt xoe tròn hồn nhiên được các bà mẹ địu trên lưng; những thiếu nữ Raglai với chiếc gùi trên lưng mải miết trỉa bắp, cắt lúa; những người già vô tư lự thả hồn mình theo khói thuốc lá như tìm về một miền ký ức xa xăm. Khám phá du lịch ở Khánh Sơn, địa điểm đầu tiên được nhiều người hướng tới chính là danh thắng thác Tà Gụ ở xã Sơn Hiệp.

Thác Tà Gụ còn có tên gọi là Thác Ngà Voi Đá Đứng bởi nó có hình dáng giống như chiếc ngà voi khổng lồ. Thác cao khoảng 40m, gắn liền với truyền thuyết dân gian đặc sắc của dân tộc Raglai. Ngọn thác đứng cắt dọc rừng xanh ngắt, thoai thoải uốn lượn, mài mòn từng phiến đá chênh vênh. Xung quanh khu vực thác Tà Gụ là cánh rừng nguyên sinh với hệ sinh thái đa dạng các loài động thực vật.

Đến thưởng lãm thác Tà Gụ, du khách còn có thể trải nghiệm để khám phá cuộc sống của người Raglai nơi đây. Những ruộng mía tím, những trang trại cây ăn trái với sầu riêng đã được công nhận thương hiệu độc quyền, măng cụt, chôm chôm, vú sữa… có hương vị độc đáo chắc chắn sẽ làm hài lòng du khách. Thưởng thức một bữa ăn dân dã bên thác với cơm lam, thịt gà nấu trong ống lồ ô sẽ là một điều rất lý thú với nhiều người.

Đến với Khánh Sơn không chỉ có thác Tà Gụ mà còn có nhiều địa điểm hấp dẫn khác như thác Dốc Quy, di chỉ khảo cổ học Dốc Gạo, căn cứ địa cách mạng Tô Hạp…; đặc biệt là nền văn hóa Raglai đậm đà bản sắc. Đêm đêm, trong những ngôi nhà dài, bên ánh lửa bập bùng, trong hơi men rượu Tapai, người già kể sử thi Akhà Duka cho con cháu nghe. Nam thanh nữ tú cùng nắm tay nhau đung đưa trong âm thanh mã la vang vọng tưởng như không bao giờ dứt. Khúc hát A Lâu thiết tha, trữ tình xua tan đi cái mệt mỏi, vất vả của một ngày lao động cực nhọc trên rẫy.

Tiềm năng du lịch ở Khánh Sơn đã rõ, nhưng đầu tư như thế nào để những tiềm năng đó phát huy hết giá trị là một bài toán khó đối với địa phương. Trước hết, huyện cần hoàn thành việc cải tạo, nâng cấp tuyến Tỉnh lộ 9 để việc đi lại được thuận tiện. Tiếp đó, sớm xây dựng và ban hành Đề án phát triển du lịch - lễ hội trên địa bàn huyện, trong đó nêu rõ việc đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ du lịch như thế nào? những sản phẩm du lịch cụ thể Khánh Sơn cung cấp đến du khách là gì? giải pháp thu hút và lưu giữ du khách khi đến với Khánh Sơn…

Cùng với đó là đẩy mạnh công tác tuyên truyền, quảng bá tiềm năng địa phương, từ đó kêu gọi, thu hút nhà đầu tư vào lĩnh vực du lịch. Mới đây, có thông tin một doanh nghiệp lớn đã nhìn thấy tiềm năng du lịch ở Khánh Sơn và quyết tâm cùng với huyện sẽ đầu tư khai thác những thế mạnh này. Đây thực sự là tín hiệu vui đối với người dân Khánh Sơn cũng như với những ai yêu mến mảnh đất này.

Với một cái nhìn mang tính chiến lược, cùng những bước đi đúng hướng, trong một tương lai không xa, Khánh Sơn có thể trở thành điểm dừng lý tưởng trên hành trình du lịch ở vùng Tây Nam Khánh Hòa.

Du lịch, GO! - Theo báo Khánh Hòa, ảnh internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống