Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 1 September 2011

Búng (hồ) Bình Thiên nằm giữa 3 xã biên giới Khánh Bình, Khánh An và Nhơn Hội thuộc huyện An Phú, tỉnh An Giang.
Theo truyền thuyếtngày xưa, một vị tướng nhà Tây Sơn đã chọn vùng này làm nơi đóng quân. Thế nhưng, đất đai ở đây khô cằn, thiếu nguồn nước. Vị tướng đã lập đàn tế trời và cắm thanh gươm vào đất, khi rút gươm lên, một dòng nước đã phun trào tạo thànhhồ nước.

Búng (hồ) Bình Thiên nằm giữa 3 xã biên giới Khánh Bình, Khánh An và Nhơn Hội thuộc huyện An Phú, tỉnh An Giang. Theo truyền thuyết ngày xưa, một vị tướng nhà Tây Sơn đã chọn vùng này làm nơi đóng quân. Thế nhưng, đất đai ở đây khô cằn, thiếu nguồn nước. Vị tướng đã lập đàn tế trời và cắm thanh gươm vào đất, khi rút gươm lên, một dòng nước đã phun trào tạo thành hồ nước.

< Con sông Bình Di đỏ đục phù sa dẫn nước vào búng Bình Thiên.

Về mặt vị trí, búng Bình Thiên nằm ngay vùng biên giới giữa Việt Nam và Campuchia. Chính vì vậy cộng đồng dân cư sống quanh búng là sự giao lưu kinh tế và văn hóa giữa hai dân tộc láng giềng.

< Mớ cá nước ngọt vừa đánh bắt được ở búng đem bán cho dân trong làng.


Đại đa số dân cư trên búng sống dựa vào nguồn lợi thủy sản phong phú của con sông Mê Công nên hầu hết dân cư ở đây đều sử dụng những chiếc xuồng làm phương tiện sinh sống.
< Cả nhà cùng kiểm tra tay lưới trước khi đi đánh cá.


Độc đáo nhất ở búng Bình Thiên là vào mùa nước nổi, mặt búng rộng đến 900 ha, nhưng mùa khô chỉ còn khoảng 300 ha. Trong mùa nước lũ, mặc dù nhánh sông Bình Di nơi dẫn nước vào búng đục đỏ phù sa, nhưng nước trong búng vẫn trong xanh. Ở chung quanh búng  có một làng Chăm  sinh sống và còn lưu giữ lại  những nét văn hóa độc đáo.
< Lúc rảnh rỗi bà con còn có nghề đan lát.
< Một sạp trái cây nhỏ cung cấp hàng cho bà con.


Chúng tôi đã dạo một vòng quanh búng Bình Thiên, trên con đường làng rợp mát bóng cây đúng vào tháng chay "Ramadan” của đạo Hồi. Trong thời gian này, đồng bào dân tộc Chăm ở đây đã phô diễn trang phục mang những nét riêng nhất của mình. Theo sư cả Masalê làng Chăm đã hình thành hơn 100 năm với hàng trăm nhà sàn san sát quanh một thánh đường.
< Em bé Chăm với trang phục truyền thống lúc đến trường.


Chúng tôi đã bắt gặp những hình ảnh êm đềm với những cụ già đi lễ, những cô gái Chăm trong trang phục truyền thống, đầu trùm kín khăn đi trên đường làng, trẻ thơ đùa nghịch dưới bóng nhà sàn… trong lễ hội Ramadan. Cộng đồng người Chăm ở búng Bình Thiên theo đạo Hồi còn được gọi là Chăm Islam hoặc Chăm Muslim. Chính những tín đồ theo đạo Hồi này đã làm nên một bản sắc văn hóa Chăm độc đáo giữa vùng đồng bằng sông Cửu Long.
< Thu hoạch ngô.
< Trẻ em người Chăm trên đường đến trường.
< Thi bơi trên búng Bình Thiên.

Theo ông Đoàn Công Huy, Chủ tịch UBND xã Nhơn Hội, hiện nay huyện An Phú xác định nơi này nằm trong quy hoạch khu du lịch phục vụ nhu cầu bảo tồn văn hóa, nghỉ ngơi, giải trí nằm trong tuyến du lịch thuộc khu vực kinh tế và cửa khẩu Khánh Bình của huyện An Phú.
< Xóm người Chăm ở búng Bình Thiên.

Dự án  bao gồm khu phía bắc giáp khu dân cư sinh thái với 400 hộ dân sống bằng nghề nông kết hợp phục vụ du lịch và khu phía nam giáp búng Bình Thiên lớn, tổng diện tích quy hoạch 139ha với tổng vốn đầu tư gần 1.000 tỉ đồng.

Du lịch, GO! - Theo Báo Ảnh Việt Nam
Gò Quao là huyện có đông đồng bào Khmer và nhiều món ăn của người dân nơi đây chế biến rất ngon, trong đó có món bún cà chơi.

Ở Sóc Ven, xã Định An (Gò Quao), bún cà chơi là món bún mắm dân dã do bà con Khmer sáng tạo, được xem là “đệ nhất bún”, với mùi thơm ngon rất riêng, rất độc đáo, hương vị nồng nàn đến lạ. Chị Thị Cẩm Hồng, bán bún cà chơi lâu năm ở chợ Sóc Ven cho biết: “Khi tôi còn nhỏ, quê tôi đã có món bún cà chơi. Tôi rất thích hương vị bún, nhất là ngày mưa, ăn vào có thể giải cảm. Tôi chọn nghề nấu bún mắm cà chơi vì muốn đem món ngon dân tộc mình giới thiệu với mọi người”.

Cách nấu bún cà chơi khá cầu kỳ, phải thật chú ý khi nấu mới tạo được hương vị đặc trưng. Khâu chọn mắm nấu nước dùng rất quan trọng, phải chọn loại mắm chất lượng được làm từ cá đồng.

Con mắm ủ phải chín, thịt hồng, không nát, vẫn giữ mùi cá thơm ngon quyện với mùi thính ngào ngạt. Sau đó, chọn những con cá lóc đồng loại lớn, thịt chắc, đem nấu nước dùng. Cá lóc phải nấu vừa chín tới, không nát. Sau đó, vớt cá ra loại bỏ xương, chọn lấy thịt.

Để nồi nước dùng thêm thơm ngon, cần thả mắm vào nồi súp nấu cá lóc trước đó, thả và ninh từ từ mắm trong nồi nước dùng đang nghi ngút khói. Trong khi chờ nồi mắm sôi, thận trọng vớt từng đám bọt để nước dùng được trong. Chi tiết khá quan trọng là, sau khi vớt mắm ra lược bỏ xương thì cho hỗn hợp gồm củ ngải và sả băm nhuyễn phi cùng hành, tỏi thơm lừng vào nồi nước dùng. Lúc này nước bún có màu rất đẹp do mắm mang lại.

Người Khmer còn gọi củ ngải là củ cà chơi. Củ cà chơi nhỏ, thon dài bằng đầu ngón tay, có tác dụng bổ dưỡng, tăng cường sức đề kháng cơ thể, nhất là có tác dụng giải cảm. Bà con Khmer vẫn lưu truyền câu chuyện cảm động về củ cà chơi: “Xưa, có vợ chồng trẻ người Khmer sống hạnh phúc trong một khu rừng. Hàng ngày, người chồng trồng trọt và vào rừng đốn củi nuôi vợ con. Người vợ thương chồng làm lụng vất vả, luôn chăm sóc miếng ăn, giấc ngủ của chồng chu đáo. Do lao động quá vất vả, một lần gặp phải cơn mưa lớn, người chồng bị cảm nặng. Người vợ rất đau lòng, lặn lội khắp nơi tìm thuốc chữa bệnh cho chồng.

Nghe mọi người chỉ dẫn, cô vào rừng đào củ cà chơi đem về băm nhỏ nấu canh cho chồng uống. Thật kỳ lạ, người chồng uống canh xong, hết bệnh và thêm yêu thương vợ”. Về sau, người Khmer thường dùng củ cà chơi nấu với mắm chan vào bún, ăn kèm cá lóc, thịt heo ba rọi. Củ cà chơi cho vào nồi nước dùng vừa bổ dưỡng, vừa giúp món ăn thêm đậm đà. Với người Khmer, món bún cà chơi còn nhắc nhở con cháu ngày sau biết quý trọng nghĩa tình.

Bún cà chơi sẽ kém ngon nếu thiếu những phụ kiện hấp dẫn. Ngoài thịt ba rọi cũng có thể ăn kèm chả cá, thịt heo quay… để mùi vị bún thêm đậm đà. Rau dùng góp phần quan trọng trong món bún này. Thêm một ít rau muống bào sợi, bắp chuối non, hẹ, vài cọng rau thơm cho dĩa rau thêm màu sắc thì không gì ngon bằng. Chị Thị Thu Hiền (Sóc Ven) cười tươi bên tô bún thơm lừng: “Tôi rất thích ăn bún cà chơi. Bún rất ngon. Tôi đang học cách làm bún cà chơi để nấu cho người thân của mình thưởng thức”.

Bún cà chơi rất dễ ăn, thích hợp mọi khẩu vị khác nhau và giá cũng “mềm”, chỉ 10.000 đồng/tô, có bán rất nhiều ở chợ Sóc Ven. Quán ăn của chị Cẩm Hồng luôn đông khách, nhưng món bún cà chơi vẫn được khách lựa chọn nhiều nhất, bởi đến Sóc Ven, thực khách thường “khoái” bún cà chơi, dù quán có bán thêm nhiều món bún khác. Chị Cẩm Hồng chia sẻ: “Tôi mong có thêm người bán bún như tôi để món bún ý nghĩa này được nhiều người biết đến và trở thành thương hiệu riêng của quê tôi”.

Du lịch, GO! - Theo Chorachgia, internet

Wednesday, 31 August 2011

Khách du lịch Việt Nam đã than thở quá nhiều về chuyện bị chặt chém trong mùa du lịch hoặc các dịp lễ được nghỉ dài ngày như dịp 2/9. Nhiều người chua xót kể lại những pha bị “chém đẹp” khi đi chơi dịp lễ Quốc khánh các năm trước, đồng thời cảnh báo những người đi sau biết để tránh bị “chém”.
.
Sợ vì “máy chém” ở các khu du lịch

Chị Vân (trú tại Q2, TP.HCM) đi du lịch Vũng Tàu dịp 2/9 năm trước vẫn chưa quên được những lần bị “chém đẹp”. Đến hẹn lại lên, trên các diễn đàn trực tuyến, nhiều người đang xôn xao bàn tán chuyện đi du lịch dịp 2/9/2011 và chị Vân đã kể lại câu chuyện của mình để những người rút kinh nghiệm.

Cụ thể: Khi đến một quán ăn trên phố Hoàng Hoa Thám (TP Vũng Tàu), cả gia đình chị bị một đám bảo vệ nhao nhao chạy ra lôi kéo mời mọc với thái độ rất thiếu tôn trọng. Cuối cùng chị cũng chọn được một quán ăn ưng ý.


Yên vị xong xuôi, nhà hàng đưa thực đơn chào giá bằng một cách rất … “hiền lành” khiến cả gia đình yên tâm vì giá không tăng nhiều so với dự đoán. Nhưng đến lúc thanh toán thì tất cả đều sốc.


Ví dụ: Canh cá nấu chua trong thực đơn giá 50.000 đồng, khi tính tiền bị đẩy lên 450.000 đồng vì nhà hàng cho biết đã dùng tới 1,2kg cá biển để nấu loại canh này (!?). Thay vì lấy 6 con tôm càng kho Tàu thì nhà hàng ghi trong thực đơn là 1,5kg với giá 750.000 đồng/kg.

Oan ức nhất là đĩa rau xào. Gia đình chị gọi rau xào hải sản với giá 70.000 đồng/đĩa nhưng nhà hàng giải thích vì gia đình đông người nên đã cho thêm mực và hải sản vào, giá cuối cùng biến thành … 200.000 đồng!

Như vậy, tính ra bữa cơm của gia đình chị Vân chỉ gồm canh cá chua, rau xào, tôm càng kho và 3 ly trà đá đã khiến chị phải móc hầu bao hơn 1,5 triệu đồng.
“Ăn vào rồi mà cảm giác có thể nôn ọe ra ngay vì ức chế. Các bạn đi du lịch và vào nhà hàng hãy cẩn thận, viết ra giấy rõ ràng rồi bắt chủ nhà hàng ký vào đó cho chắc chắn”, chị Vân bức xúc thuật lại.

Bức xúc chuyện ăn uống chưa xong, nhiều gia đình còn bị rơi vào cảnh dở khóc dở cười vì chuyện thuê phòng khi đi du lịch vào những đợt cao điểm như thế này.

Gia đình chị Hòa ở Cầu Giấy, Hà Nội đi du lịch Nha Trang dịp 2/9 năm ngoái. Khi đến một khách sạn nhỏ trong thành phố (đã đặt trước), giá phòng đưa ra là 240.000 đồng/ngày đêm. Đến khi thanh toán, cả nhà ngã ngửa vì khoản tiền lên tới vài triệu bạc. Chủ khách sạn giải thích là giá này dành cho 1 người, rồi gia đình bao nhiêu người cứ thế mà nhân lên (!?)

Khu du lịch quá tải, lừa phỉnh khách hàng

Vì thiếu chuyên nghiệp, làm ăn chộp giật, dịch vụ ăn uống, khách sạn có thể nói là gây ra những nỗi bức xúc triền miên cho du khách khi đi du lịch ở Việt Nam. Bên cạnh đó, các dịch vụ vui chơi, taxi lừa phỉnh, đắt khét cũng khiến du khách phát hoảng.

Anh Đoàn (du khách đến từ Hà Nội) đã đưa gia đình mình cùng gia đình một người bạn (là người nước ngoài) đi du lịch tại Hạ Long dịp 2/9 năm 2010. Khi đến nơi, vì có việc riêng nên cả gia đình người bạn đã thuê một taxi đi riêng, còn gia đình anh Đoàn đi chơi quanh bờ biển.

Đến tối trở về khách sạn, vợ chồng người bạn nước ngoài thắc mắc với anh Đoàn rằng tại sao ở Hạ Long không tiêu được những đồng tiền mệnh giá 10.000, 20.000 và 50.000 đồng. Anh Đoàn chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo thế nào thì giật mình nhận ra tất cả các đồng tiền đó đều là tiền… âm phủ!
“Hóa ra là tay taxi đã lợi dụng họ là người nước ngoài và không biết tiếng Việt để lừa. Thật quá xấu hổ”, anh Đoàn nói.

Rất nhiều khách du lịch cảm thấy bị lừa sau khi đến địa danh du lịch, bởi thực tế của khu du lịch khác hẳn với những gì mà doanh nghiệp quảng cáo từ trước.

Dịp 2/9/2007, một đoàn du khách của một công ty từ Hà Nội lên khu du lịch sinh thái A.S (nằm giữa Xuân Mai và Sơn Tây) đã ngậm đắng nuốt cay vì bảo vệ không cho mang bất cứ thứ gì vào.
Vậy là bao nhiêu đồ ăn chuẩn bị từ trước đành vứt lại trên xe. Du khách “đấu tranh” mãi bảo vệ mới cho mang nước lọc vào.

Chưa hết, du khách trước khi vào khu resort này phải nộp tiền vé ngay tại cửa với mức 30.000 đồng/người lớn, 25.000 đồng/trẻ em. Tuy nhiên, điều đáng nói là vé này không phải là vé vào mà là … vé bơi! Nếu không bơi, vẫn phải nộp tiền (!?). Khách cũng không thể chuyển vé cho người khác vì bảo vệ cho rằng như thế là vé sẽ không còn hợp lệ!

“Đoàn chúng tôi quá bức xúc vì những lời quảng cáo hoa mỹ của họ trước đây không đúng được 1% trên thực tế. Tất cả đều cảm thấy như bị lừa, nhưng chẳng nhẽ lại quay về giữa chừng? Vậy là ai cũng đều bấm bụng bảo nhau chấp nhận cái quy định “dở hơi” kia để chuyến đi được vui vẻ”, chị Mai, một thành viên trong đoàn cho biết.

Theo phản ánh của các khách du lịch, trong dịp 2/9 các năm trước đây, các dịch vụ vui chơi cũng quá tải trầm trọng vì khách đột ngột đổ về với lượng lớn. Đây chính là điều kiện để các dịch vụ tại khu du lịch được dịp đẩy giá lên trời, tha hồ chặt chém và để lại trong lòng du khách những nỗi ấm ức không thể giải tỏa.

“Năm nay, chúng tôi quyết định sẽ đi du lịch nước ngoài. Ở ngay các nước Châu Á đây thôi, như Singapore, Malaysia chẳng hạn, họ làm du lịch quá chuyên nghiệp...”, anh Đoàn nói.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống