Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 3 September 2011

Lăng Ông Bà Chiểu (Tp. Hồ Chí Minh) là nơi chôn cất Tả quân Lê Văn Duyệt, vị Tổng trấn thành Gia Định ở thế kỷ 19,được Nhà nước công nhận là di tích lịch sử - văn hoá cấp quốc gia.

< Mái  Lăng, một trong những nét đặc trưng trong tổng thể kiến trúc công trình Lăng Ông.

Đây không chỉ là khu di tích kiến trúc có giá trị nghệ thuật mang đậm nét văn hóa truyền thống Việt Nam mà còn là niềm tự hào của người dân Nam bộ.
Lăng Ông Bà Chiểu hay còn gọi là Lăng Ông, là cách gọi phổ biến của người dân địa phương đối với miếu Thượng Công, nơi thờ Đức Thượng Công, danh xưng dân gian phong cho Tả quân Lê Văn Duyệt.

< Di tích Lăng Ông với nét đẹp uy nghiêm, cổ kính.

Lăng nằm ngay khu vực ngã ba Bà Chiểu, xưa thuộc làng Hoà Bình, tỉnh Gia Định, nên nhắc đến Lăng Ông thường đi đôi với địa danh Bà Chiểu.

< Tượng Tả quân Lê Văn Duyệt đúc bằng đồng nguyên chất dựa trên mẫu chân dung của ông in trên tờ giấy bạc 100 đồng lưu hành tại Sài Gòn năm 1966.

Ngày nay, khu lăng mộ với diện tích còn lại khoảng 18.500 m2 toạ lạc uy nghi giữa giao điểm của bốn con đường thuộc khu vực quận Bình Thạnh, Tp. Hồ Chí Minh. Xung quanh có thêm khuôn viên thoáng đãng, xanh mát mở ra một không gian sinh hoạt công cộng lý tưởng dành cho người dân.


< Trung điện - nơi bài trí các đồ thờ tự, thể hiện uy quyền và phẩm hàm của Tả quân Lê Văn Duyệt.

Cổng lăng trổ ra bốn hướng, phía Nam là cổng lớn Tam Quan nổi tiếng với 4 chữ Hán “Thượng Công Miếu” khắc nổi ở bên trên. Cổng lớn này một thời được chọn làm hình ảnh biểu tượng của đất Sài Gòn - Gia Định.

< Giếng cổ được phát hiện trong quá trình tu bổ lại khuôn viên bao quanh Lăng Ông.

Lăng nằm trên một gò đất cao hình lưng rùa, được cho là vị thế “đắc địa”. Theo quan niệm địa lí Đông phương học, nơi được chọn đặt âm phần của quan Tổng trấn nằm vào long mạch, hợp với “địa linh nhân kiệt”, vì thế sẽ mang lại tài lộc, sự an lạc đời đời cho dân chúng cư ngụ trong vùng.

< Lê Công Bi Đình, tên gọi văn bia ca tụng công đức của Tả quân Lê Văn Duyệt đối với triều đình và nhân dân.

Lăng Tả quân Lê Văn Duyệt được xây cất vào năm 1832 ngay sau khi ông qua đời. Năm Tự Đức thứ 2 (1849), nhà vua cho thực hiện một cuộc trùng tu lớn, lập thêm miếu thờ, cấp đất tu sửa cả khu hoàn chỉnh như ngày nay.

Gần hai thế kỷ trôi qua với nhiều lần tu sửa và tôn tạo, quần thể Lăng Ông được gìn giữ bao gồm cả miếu thờ Ông lẫn lăng mộ, nơi mà bá tánh quen gọi là mộ “song hồn”, vì bên cạnh mộ ông có thêm mộ bà Đỗ Thị Phận, vị chánh thất phu nhân của Tả quân. Cách xa nơi ông bà nằm vẫn còn mộ hai cô hầu cũng được liệt vào hàng cổ tích. Ngôi mộ song hồn xây theo hình nửa quả trứng lật úp nằm trên hai tấm liếp, đây là phần kiến trúc cổ kính nhất của toàn cảnh Lăng Ông.
< Ngà voi và xương hàm cá Ông ở khu trung điện của miếu thờ.

Khu miếu thờ thoạt nhìn giống một ngôi chùa Trung Hoa, nhưng thực tế miếu được dựng theo cấu trúc đình Nam Bộ, khung nhà ba gian bao gồm tiền điện, trung điện và chánh điện, mỗi gian điện thờ cách nhau bằng một sân thiên tỉnh (giếng trời). Đối xứng hai bên trục nhà chính là hai dãy Đông lang và Tây lang. Công trình mang dấu ấn của kiến trúc triều đình Nguyễn ở Huế với những vật liệu như gỗ gạch, vôi vữa… Vật liệu cũng như kĩ thuật kết cấu đều kế thừa kiến trúc cổ truyền Việt Nam, đồng thời có sự cách tân tạo nên độ vững vàng, hài hoà, thích ứng với khí hậu nhiệt đới phương Nam.
< Tục phóng sinh cầu phúc vào ngày Rằm hàng tháng tại Lăng Ông.

Bộ mái nhà hai tầng đồ sộ của miếu là điểm nhấn đặc sắc trong tổng thể kiến trúc với những mái được thiết kế theo lối "trùng thiềm điệp ốc" (mái chồng lên mái) gợi nên hình ảnh những chiếc thuyền rồng cheo leo. Bên cạnh đó, kĩ thuật chạm khắc gỗ, khắc đá, chạm thủng qua kim loại, khảm sành sứ đậm chất Huế… cũng nói lên đặc tính của loại hình kiến trúc cung đình Huế thời bấy giờ.

<Thắp nén hương tưởng nhớ tới Tả quân Lê Văn Duyệt.

Nhờ vào tài năng điêu luyện của các nghệ nhân Việt Nam mà đồ án trang trí tại đây trở nên rất sinh động, gần gũi với cuộc sống dân gian. Những hoa văn trang trí khu lăng mộ vừa mang ý nghĩa phản ánh hiện thực vừa biểu lộ niềm tin và ngụ ý chúc phúc.
< Sinh hoạt tín ngưỡng của người dân Sài Gòn tại Lăng Ông.

Tả quân Lê Văn Duyệt lúc sinh thời là bậc kì tài quân sự, ông là nhà chính trị song toàn, một trong những khai quốc công thần của triều Nguyễn. Ở cương vị Tổng trấn, Lê Văn Duyệt đã đóng góp công trạng rất lớn vào việc bảo vệ và phát triển bờ cõi phía Nam của Tổ quốc. Những quyết sách cách tân táo bạo tuy mâu thuẫn với quan điểm của triều đình nhà Nguyễn lúc bấy giờ nhưng lại cho thấy ông là người có tầm nhìn xa trông rộng, nhất là qua phát kiến và chỉ huy đào kênh Vĩnh Tế, con kênh mang tầm chiến lược quan trọng vào bật nhất ở đồng bằng sông Cửu Long, đưa nền kinh tế vùng “đặc khu” ngày càng đạt đến sự thịnh vượng.

< Khuôn viên rộng lớn của Lăng Ông với nhiều cây xanh là nơi khởi nguồn sáng tác cho nhiều nghệ sĩ.

Từ lâu hình tượng Tả quân Lê Văn Duyệt đã đi vào tâm thức của người dân Gia Định và miền Nam nước Việt. Dân gian coi ông như một vị thần nên các nghi thức tưởng nhớ ông đã trở thành hoạt động tín ngưỡng dân gian. Vì thế, hàng năm, dân chúng vẫn thường tổ chức ngày lễ giỗ Đức Thượng Công và lễ khai ấn đầu năm để tưởng nhớ đến công lao của ông.

Cho đến nay, lịch sử tuy vẫn có những góc nhìn khác nhau về cuộc đời Lê Văn Duyệt, nhưng công lao của ông trong việc tạo dựng nên một vùng thành Gia Định tấp nập và hưng thịnh thuở xưa thì ai ai cũng phải kính nể. Trải qua bao nhiêu thăng trầm của thời cuộc, “Thượng Công miếu” vẫn sừng sững uy nghiêm minh chứng cho một thời kì mở cõi hào hùng của dân tộc.

Du lịch, GO! - Theo BAVN
Bạch Dinh nằm ở phía Nam núi Lớn, trên pháo đài thành Phước Thắng cổ xưa của thành phố biển Vũng Tàu xinh đẹp. Pháo đài Phước Thắng là nơi nổ phát súng đầu tiên (1859) vào hạm đội Pháp khi chúng xâm lược Nam kỳ, một chiến tích oanh liệt của quân và dân Vũng Tàu trong buổi đầu kháng Pháp.

Sau khi bình định xong xứ Nam kỳ (1898), viên toàn quyền Pháp ở Đông Dương lúc bấy giờ là Paul Doumer cho san bằng pháo đài nơi đây để xây biệt thự Villa Blanche – nghĩa Hán Việt trùng với sắc dáng bên ngoài của nó nên người dân địa phương gọi là Bạch Dinh, tức biệt thự trắng. Bạch Dinh xây dựng xong, được dùng làm nơi nghỉ mát và hội họp cho toàn quyền Pháp ở Đông Dương và quan chức cao cấp của Mỹ sau này. Đặc biệt, từ năm 1906 – 1917, vị vua yêu nước Thành Thái bị thực dân Pháp giam lỏng tại đây nên còn có tên là dinh ông Thượng.

Để xây dựng Bạch Dinh uy nghiêm và lộng lẫy, chính quyền thực dân lúc bấy giờ đã cưỡng bức 800 tù nhân lao động khổ sai trong suốt 10 năm ròng.

Bạch Dinh mang dáng dấp kiến trúc châu Âu cuối thế kỷ 19, cao 19m, rộng 15m, dài 28m, gồm 3 tầng: Tầng hầm làm nơi nấu nướng; tầng trệt vừa làm nơi khánh tiết vừa dùng bày trí một số hiện vật cổ xưa như: Song bình bách điểu chầu phụng, bộ tràng kỷ hoàng gia có ghi niên đại Khải Định 1921, cặp ngà voi châu Phi dài 170cm… Tầng lầu thoáng hơn dành cho việc nghỉ ngơi.

Hơn 100 năm qua bên ngoài biệt thự chỉ quét một màu vôi trắng, mái ngói đỏ tươi. Các mảng viền được trang trí bằng nguyên liệu chính là sứ men màu trông sinh động và mỹ thuật. Từ đôi chim công đang nhảy múa đến gương mặt phụ nữ châu Âu trông thánh thiện như những nữ thần. Ấn tượng hơn cả có lẽ là 8 bức tượng chân dung tạc các vị thần Hy Lạp thời cổ đại, từ gương mặt, mắt, mũi đến sắc thái đều biểu hiện rõ ràng, sắc nét và tinh tế. Trải qua hơn một thế kỷ, biết bao thử thách của thời gian nhưng lối kiến trúc của Bạch Dinh vẫn giữ nguyên tính sang trọng, hài hòa và uy nghiêm hiếm thấy.

Hiện nay, Bạch Dinh được dùng làm nơi trưng bày nhiều hiện vật có giá trị như: đồ gốm sứ đời Khang Hy vớt được từ xác con tàu cổ bị đắm tại khu vực Hòn Cau (Côn Đảo) vào đầu những năm 1990, hai khẩu đại bác, mười khẩu thần công (có xuất xứ từ Pháp và Italia vào thế kỷ 10), song bình bách điểu chầu phụng, bộ tràng kỷ hoàng gia có ghi niên đại Khải Định 1921, cặp ngà voi châu Phi dài 170cm…

Đường lên Bạch Dinh có 2 lối, một đường uốn lượn dưới rừng cây giá tỵ, dành cho ô tô. Đường dành cho đi bộ phải qua 146 bậc tam cấp giữa 2 hàng hoa sứ cao niên. Toàn bộ khu lâm viên Bạch Dinh rộng 6ha, một nửa trồng giá tỵ, một nửa trồng hoa sứ. Vào mùa này, trên cành hoa sứ nở từng chùm, dưới đất hoa sứ rụng ngập cả lối đi. Du khách đến đây như lạc vào rừng hoa, mùi hương thoang thoảng làm dịu lòng người. Hoa sứ ở đây có nhiều màu: Loại hoa màu đỏ, loại trắng pha sắc vàng, loại màu hồng, màu trắng, màu vàng nhạt…

Bạch Dinh là thắng cảnh nổi tiếng của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, được công nhận là di tích kiến trúc và danh thắng quốc gia năm 1992. Hiện nay, nơi đây được dùng làm bảo tàng, trưng bày đồ gốm sứ đời Khang Hy vớt được từ xác con tàu cổ đắm tại khu vực Hòn Cau (Côn Đảo) vào đầu những năm 1990 cùng với súng thần công và nhiều hiện vật có giá trị văn hóa và lịch sử khác.

Giờ đây du khách đến Bạch Dinh, không chỉ để thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên, hay chiêm ngưỡng lối kiến trúc độc đáo của châu Âu cận đại, mà còn để hiểu thêm về lịch sử của Bạch Dinh cũng chính là một phần lịch sử của dân tộc.

Du lịch, GO! - Theo báo Dulich, internet
Với nhiều người trẻ ham xê dịch, một phần ý nghĩa của những chuyến đi chính là những trải nghiệm những vất vả, gian truân trong suốt hành trình. “Phượt” bình dân, vì thế càng được ưa chuộng.

Phượt kiểu “bình dân”

Dần trở thành một trong những thú vui được giới trẻ yêu thích nhất, “phượt” đang từng ngày khẳng định vị trí của mình trong đời sống. Thay vì đổ tiền vào những tour du lịch tốn kém, chịu cảnh chặt chém, nhiều bạn trẻ có xu hướng chuyển sang “phượt bình dân” – vừa rẻ, vừa hứa hẹn nhiều bất ngờ thú vị. Đặc biệt trong kì nghỉ Quốc Khánh, những kế hoạch phượt bình dân với chi phí thấp, nhiều cơ hội trải nghiệm lại càng được ưa chuộng.

“Không phải cứ một mình cưỡi “xế” rong ruổi các cung đường, ăn bờ ở bụi, khám phá những nơi ít người biết đến mới là phượt. Với bọn mình, phượt đơn giản là vác ba lô, đi để cảm nhận cuộc sống, thu vào tầm mắt những hình ảnh đa dạng, không ngừng biến đổi của cuộc sống” – Ngọc Hải – SV năm thứ ba ĐH Ngoại Thương chia sẻ quan niệm về “phượt”.

Là con gái, nhưng Hải rất thích lang thang đây đó. Thỉnh thoảng căng thẳng với việc học hành, công việc, Hải lại thu xếp để lên đường. “Mình không có nhiều tiền, nên thường chọn những điểm đến gần. Đôi khi chỉ là một địa điểm lạ, một danh thắng ít khách du lịch mà mình tình cờ biết được, mình tò mò, thế là đi. Chẳng cần đi tàu, xe chất lượng cao hay ăn uống, dịch vụ này nọ, cốt sao là được đặt chân đến nơi, thỏa sức tò mò, khám phá thế là thích!” – Hải chia sẻ.

Tiêu chí “bình dân”, rẻ, tiện, nhanh được Hải đặt lên đầu, một phần cũng vì túi tiền sinh viên eo hẹp. Thế nhưng chưa bao giờ Hải thấy lo lắng hay buồn vì điều đó. Tự so sánh với những chuyến đi khác, được lo chu toàn về nơi ăn chốn ở, hàng quán trang trọng, Hải nhận xét, kỉ niệm đáng nhớ hơn cả vẫn là gắn với những chuyến đi kiểu "bình dân".
“Nhiều người thích du lịch, nhưng khổ, sợ vất vả hay nguy hiểm. Với mình, một trong những điều ý nghĩa nhất của đời sinh viên chính là những chuyến đi tưởng là “khổ” mà "sướng" vô cùng như thế” – Hải vui vẻ nói.

Cũng đam mê phượt, anh Đặng Đức Thắng – NV FPT chia sẻ kinh nghiệm phượt tiết kiệm cho những chuyến đi của mình đó là tận dụng mối quan hệ những người quen ở những nơi đến, vừa tiết kiệm chi phí ăn ở, đi lại, vừa có thể tìm hiểu nhiều hơn về địa phương.

Theo anh Thắng: “Ba dụng cụ không thể thiếu trong balo để chuẩn bị cho chuyến đi là vật nhọn sắc (con dao nhỏ), vật phát ra ánh sáng (bật lửa), vật tạo ra lửa (một chiếc bật lửa nhỏ). Nên cố gắng mang những vật dụng thật sự cần thiết nhất để balo nhỏ, gọn nhất có thể”.

Tuy nhiên, những hiểm nguy tiềm ẩn trong mỗi chuyến đi là khó tránh khỏi, nhất là trong những chuyến đi “tiết kiệm” thì bạn trẻ cũng cần đề phòng những điều không hay có thể xảy ra.
“Tiết kiệm chi phí là tốt, nhưng có những lúc không nên tiết kiệm mà phải ưu tiên sự an toàn cho bản thân”- anh Mạnh Hùng – một phượt thủ người Quảng Nam đưa ra lời khuyên.

Anh Hùng kể, thời sinh viên, anh đã có một chuyến đi “nhớ đời” khi một mình đi từ Đà Nẵng ra Nghệ An: “Hồi ấy vì muốn tiết kiệm tiền xe, nên mình đã liều lĩnh đón xe ngoài Quốc Lộ. Không ngờ xe nhồi nhét, đi ẩu và còn “khủng” bố hành khách ở mỗi chặng dừng chân… Tính ra, tiết kiệm được mấy trăm ngàn tiền xe, nhưng sức khỏe và tinh thần “căng” như dây đàn, so ra không hề đáng kể”.

“Rảnh” là lên đường

Phượt mang đến cảm giác phiêu du, tự do, là điều mà giới trẻ luôn khao khát. Đó cũng là lý do khiến giới trẻ yêu và đến với phượt. Nhiều người hễ có thời gian là lại đi, như thể mắc nợ với những cung đường.

Nguyễn Cường, SV ĐH Mỹ Thuật Công nghiệp tâm sự: “Bắt đầu từ những chuyến đi thực tế trong trường mà tôi thấy thích đi, rồi thích phượt. Sau này thì cứ có cơ hội là lại đi tranh thủ, lâu lâu không được đi xa lại thấy bức bí, “cuồng” chân lắm!”

Nói là vậy nhưng do bận việc học hành, công việc làm thêm, ngay cả những lúc “cuồng” chân nhất, chưa chắc Cường đã đi được. Bởi thế, muốn “phượt”, còn phải cân đối, thu xếp được thời gian. Thậm chí, cậu còn lôi kéo cả nửa kia của mình vào thú vui phượt để hai người có thời gian bên nhau nhiều hơn.
“Chinh phục Fanxiphan, cột cờ Lũng Cú, lang thang trên cao nguyên Mộc Châu hái mận… là những kỉ niệm không thể nào quên trong mỗi chuyến đi của chúng tôi”.

Ham mê phượt nên những dù bận rộn đến mấy, các phượt tử cũng vấn hết mình thu xếp cho những chuyến đi. Trên các diễn đàn dành cho dân phượt, nhiều chuyến đi đã rậm rịch được hô hào, lên lịch từ cách đây hàng tháng trời. Nhiều bạn trẻ ham phượt phải hết sức cân nhắc thời gian để có thể xê dịch cùng nhau.

Anh Đặng Đức Thắng – NV FPT cho biết, dù công việc bận rộn nhưng dịp 2/ 9 tới đây anh cũng đã lên lịch cho chuyến phượt Mộc Châu – Sơn La, vì thời điểm này cũng đúng vào dịp Tết của người Mông, hứa hẹn nhiều điều hay ho để khám phá.
Không quá “phiêu”, ngẫu hứng hay mất nhiều thời gian như các phượt thủ có kinh nghiệm, một số bạn trẻ phượt “bình dân” cực kì đơn giản.

Với Hồng Hạnh, ĐH Hà Nội, việc cả một nhóm bạn chơi với nhau, chọn quê một đứa làm điểm đến rồi tranh thủ các kì nghỉ để về nhà nhau cũng là “phượt”.

“Tranh thủ các kì nghỉ, chỉ tốn tiền xe đi về và chi phí phát sinh không đáng kể là bọn mình đã có những chuyến đi hoành tráng chẳng thua kém ai. Nhờ cách đó mà từ Hà Giang đến Quảng Ninh, Ninh Bình, Nghệ An… cả bọn đều lần lượt đặt chân đến. Sau bốn năm đại học, chúng mình được đi nhiều, hiểu về nhau hơn và càng thân thiết hơn”.

Chia sẻ về kế hoạch “đi” dịp Quốc Khánh, Hạnh cho hay cả nhóm sẽ làm một chuyến đi lên Lạng Sơn. “Một người bạn ở thành phố đã hứa làm “hướng dẫn viên” cho chúng em đi một vòng quanh xứ Lạng” – Hạnh cho hay.

Với lối nghĩ rất thoáng, tự tin và năng động, những  chuyến phượt "bình dân" như thế đang giúp nâng bước và mở rộng thêm tầm mắt, trái tim cho những người trẻ.

Du lịch, GO! - Theo Minh Tâm Vietnamnet, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống