Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Sunday, 11 September 2011

300 năm trước, người Hà Nhì mới đến đất Việt Nam này, cộng đồng của họ còn đông đảo lắm ở bên Trung Hoa, vì thế bà con dùng tiếng Quan Hoả và thích Hán tự lắm.

Già Pờ Sỹ Tài - một trí thức thuộc dòng dõi "quý tộc" của khu vực này - bảo: "Hữu bằng tự viễn phương lai/ bất diệc lạc hồ" (Bạn từ phương xa đến chẳng vui lắm sao). Tiễn các vị leo lên điểm núi thiêng có cột mốc ngã ba biên giới, vừa vui, già Sỹ Tài vừa buồn: "Vì hơn 70 tuổi, từ giờ đến lúc về giời, nếu Nhà nước làm đường ôtô lên cột mốc, thì may ra ta mới đi được, chứ đi bộ 8 tiếng, thì người trẻ mới đi được thôi mà!".

Thêm nhiều lần "choáng váng" giữa rừng

Ngày xưa ta còn khoẻ, thì cột mốc chưa xây, chỗ đỉnh núi một tiếng gà ba nước cùng nghe kia, chỉ là một đống đá, có cái trụ đá ba cạnh hướng mặt sang ba nước đã bị cụt. Năm 2005, người Hà Nhì gùi từng túi ximăng, từng viên gạch viên đá vào xây, nghe nói mốc to đẹp lắm.

Chỗ ấy, bên ta gọi là núi Khoang Lao San, theo tiếng Quan Hoả tức là vùng rừng lạnh, vùng mây mù vây bủa quanh năm, cao khoảng 1.864m so với mực nước biển; phía Trung Quốc gọi là khu "Thập Tầng Đại Sơn" - 10 đỉnh núi lớn; phía Lào gọi là gì thì ta không tường tận lắm. Hồi ta còn đi săn hổ, săn gấu... rừng ở khu vực cột mốc ngã ba biên giới vẫn như bây giờ.

Bởi bà con không dám đẵn gỗ ở đó, bước chân người di cư tự do đến tận bây giờ cũng chưa vào được đến đấy. Ngoài bản Tá Miếu là cỏ tranh bạt ngàn, những quả đồi cao, đầy mây, ẩm ướt, nhưng chưa bao giờ có rừng già cả, chỉ toàn cỏ tranh. Chỗ giáp ranh ba nước, rừng phía ta dày và nguyên sinh, những cây gỗ lớn phủ toàn rêu xanh trông như con thú lông mượt đang đứng đợi khách ven lối mòn, đẹp lắm lắm" - già Sỹ Tài nói với tôi, rồi tiếc rẻ nhìn lên đỉnh trời có cột mốc ba cạnh, "ta đã già rồi, không còn đủ sức để lên đó cùng con được".

Khi tôi còn dầu dãi ăn rừng ngủ thác với Sín Thầu lắc lơ, thì cột mốc chưa xây. Lúc có mốc rồi, thì lại bận rộn, thật khó để dọn mình cho mấy ngày leo núi (từ Hà Nội, ít nhất 5 ngày vừa đi xe, vừa đi bộ). Giờ mang cả kho thiết bị và êkíp hùng hậu lên để làm phim tài liệu, thì trời lại đổ mưa, khi lắc rắc khi hạt nặng như có ai đứng trên giời ném ngô vào mặt lá.

Giá rét căm căm, đúng là phải cắn răng liều một chuyến, thì chúng tôi mới dám đặt cơm nắm và thịt gà rang, muối vừng làm lương thảo phục vụ cho hành trình cầm chắc là vô cùng vất vả đó. Khuất Văn Dũng - Trạm trưởng biên phòng A Pa Chải - xung phong vác AK đi dẫn đường, lại thêm Toán Chu Cà - lính đồn 317 - được chỉ huy cắt cử đi khuân vác máy móc và khoác súng bảo vệ đoàn...

"Chúng ta cần dậy từ 4h sáng, nắm cơm, chuẩn bị hành lý, gậy leo núi, túi bọc máy móc vượt rừng mưa. Phải đi sớm, nếu không muốn ngủ lại trong hốc cây, mái đá giữa rừng, người khỏe đi 8 tiếng, đoàn này... thì nếu xuất phát từ khi trời chưa sáng, may ra về được trước khi trời tối" - Khuất Văn Dũng nói như ra lệnh.

Cũng may là trời mù mịt mây trắng, cây cỏ chỉ ánh lên đen đủi trong tầm nhìn hơn chục mét, nên trạm trưởng biên phòng Dũng thoải mái "phủ dụ" các thành viên trong đoàn là gần lắm, cố mà đi nhé, sắp đến đích rồi. Mây làm người leo núi như những kẻ khiếm thị, thế hoá ra lại hay, chứ biết rõ lộ trình, khối người không đủ dũng khí lê bước khi các kẽ ngón chân đã tứa máu tươi vì dốc núi.

Các đồi cỏ tranh mục nát, cỏ sắc và nhám đến ghê răng, mưa rả rích thê lương, chúng tôi cứ ngã như... đập mẹt. Bù lại, rừng già tuyệt đẹp, những cây cổ thụ khổng lồ, rêu mốc, cây ký sinh bám dày từ gốc lên ngọn, từ thân sang cành nhánh, cứ sống, cứ chết với tuế nguyệt, mà chưa bao giờ chịu một sự "xẻ thịt" nào của con người.

< Phá rừng đang là thảm họa ở khu vực rừng nguyên sinh màu mỡ và rộng lớn bậc nhất Việt Nam - Mường Nhé. Tuy nhiên, thủ phạm giết rừng không phải là những hộ dân có thói quen tích trữ củi, coi củi là tài sản, sự "trù phú" của kho củi là một thước đo đức hạnh người phụ nữ trong gia đình... như thế này. Họ là những kẻ phá rừng hàng loạt, chở gỗ đi bằng ô tô.

Vào đến rừng nguyên sinh vùng ngã ba biên giới này, dẫu leo núi đến bạc mặt, dẫu không dám tin mình còn đủ sức để đi và về đến chỗ cần đến, tôi bỗng dưng thấy đau đớn. Đau đớn vì rằng, hoá ra khu bảo tồn thiên nhiên lớn nhất Việt Nam này từng giàu có quá, mỗi tàng cây là một kho báu sinh thái kỳ thú, nó là tài sản tuyệt vời của con người. Ba trăm nghìn hécta rừng đã được khoanh lại cho dự án bảo tồn, đây là khu rừng đặc dụng lớn nhất của lịch sử giữ rừng Việt Nam; nhưng rồi người ta đã thả sức phá, thả buông cho kẻ khác phá, phá đến mức năm 2008, UBND tỉnh Điện Biên chậm chạp ra một cái quyết định thành lập khu bảo tồn, bấy giờ rừng chỉ còn có 45.000ha (chỉ còn chừng 1/7).

Toàn bộ vùng mênh mông cả trăm cây số tôi đã đi qua, rừng trụi thùi lụi, núi chênh vênh trọc lốc như cái cằm vừa cạo hết râu của người đàn ông nào đó. Sau 9 năm tôi đem ảnh cũ và ảnh mới, ký ức và hiện tại ra so sánh, thì là một trời một vực, rừng bị tận diệt đến... buốt lòng.

Khoang Lao San quyến rũ!

< Trang phục truyền thống của người Hà Nhì vùng ngã ba biên giới.

Hang ổ cuối cùng của rừng già, rừng nguyên sinh chính là khu vực đỉnh núi Khoang Lao San này đây. Rừng lạnh, rừng mây mù và rừng ở cái nơi mà chỉ vài bước nhãng chân là bạn có thể từ quốc gia nọ bước sang hai quốc gia láng giềng kia một cách dễ dàng. Rừng rậm rịt, suối gầm thét, cây cổ thụ đầy dây leo chằng chịt. Rừng Việt, rừng Lào và rừng Trung Quốc nối tiếp nhau. Thoảng lắm mới có vết chân con trâu thả bán hoang dã in trên nền đất, trên thân cây đôi lúc có vệt cào của con gấu hoang, lắm lúc có dấu tích của nai hoẵng ở mái đá nhẵn thín...

Trên đỉnh núi cao nhất, mây bủa kín các gốc cổ thụ, gió rít u u, lạnh thấu tim óc, trên đó là cột mốc ngã ba biên giới đầy huyền thoại. Trạm trưởng Dũng bảo, có nhiều chàng biên phòng, trước khi hết thời hạn đồn trú, dù nhiệm vụ không cần phải cuốc bộ lội núi cật lực 8 tiếng vào cột mốc này, nhưng họ vẫn xin với chỉ huy cho phép được lên điểm cực tây thiêng liêng của tổ quốc một lần, bấm một kiểu ảnh, để tìm nghe xem cái tiếng gà gáy ba nước cùng nghe kia có thật hay không. Cũng như Dũng, Cà, họ tự hào và hạnh phúc lắm, khi được đồn trú ở nơi này. Tôi cũng sững người, sau bao năm gắn bó nơi đây, giờ mới đến được cái vị trí đặc biệt này.

Đặt trang trọng trên bệ vuông lát đá granít rộng tới 36m2, cột mốc ngã ba biên giới A Pa Chải (thường gọi là mốc O) có chiều cao 2m, bằng đá hoa cương, hình lăng trụ, 3 mặt đá, mỗi mặt viết bằng chữ quốc ngữ và có quốc huy của mỗi nước (gồm Việt Nam, Trung Quốc và Lào). Bên ta điệp trùng rừng rậm, bên Trung Quốc từ cột mốc bước xuống là các bậc thang bêtông xây khang trang đi tít hút vào miền rừng khá nhiều cây cổ thụ, phía Lào là bạt ngàn các đồi cỏ tranh.


< Dù đồn trú ở chính trạm biên phòng A Pa Chải (thuộc đồn 317), nhưng hai chiến sỹ biên phòng này vẫn ước ao được chụp một tấm ảnh bên cột mốc thiêng, để lưu giữ suốt đời và để... khoe với người thân.

Toạ độ đặt cột mốc được trạm trưởng Dũng ghi chép cẩn thận trong sổ tay, anh đọc và chúng tôi tiến hành dùng máy định vị toàn cầu GPS đo thử một lần nữa. Lễ chào cột mốc được Khuất Văn Dũng và Toán Chu Cà chấn chỉnh trang phục, đội mũ cối sao vàng, khoác súng AK, thực hiện trang nghiêm, kính cẩn. Họ lặng lẽ hô nghiêm, đứng chào, trong khi chúng tôi nín thở im lặng.

Đường về, người ngấm lạnh, các dốc núi hoang vu ngấm mưa trơn, dây thừng mang theo phát huy tác dụng khi buộc vào cây cổ thụ mà thi nhau trườn tụt dốc. Trạm trưởng Dũng gần 10 năm đồn trú A Pa Chải, nhưng hoá ra anh lại là người bị ngã nhiều nhất, bởi cây súng AK là "thủ phạm" làm anh mất thăng bằng trên các chặng luồn rừng, vượt dốc núi quá trơn trượt.

Tôi lặng lẽ bỏ một vài quả mơ ngọt vào miệng khi cảm giác mình đã đứt hơi, hai bắp chân đau như đang bị ai đó lóc thịt ra, để nhớ nhiều hơn những hương vị hoang sơ của núi rừng ngã ba biên giới. Quả mơ ngọt, ăn vào rồi thì uống nước suối bao giờ cũng thấy ngọt. Đó là lý do để người Thái có câu chuyện cổ, về một dân tộc thơ ngây ở Tây Bắc bị mất lãnh thổ của mình chỉ vì một quả mơ. Kẻ ngoại lai ấy đến, bảo họ có một dòng suối nước ngọt lắm, nếu đổi những cánh đồng và các bản làng kia cho họ, thì họ sẽ ban cho dòng suối kỳ lạ đó mà ngon ngọt mãn kiếp.

Họ dẫn đi thật xa, rồi làm như tình cờ để những người tìm con suối quý ngồi kia nghỉ dưới gốc cây mơ ngọt và xơi vài quả. Thế là lúc đến một con suối bất kỳ, cả đoàn người thơ ngây vớt nước lên uống thử, nước ngọt lịm, lại có hương vị thơm là lạ. Càng uống càng ngọt. Vậy là cộng đồng người bản địa chất phác kia chấp nhận cắt, đổi lãnh thổ của mình cho kẻ ngoại lai nham hiểm.

Ngẫm thế, tôi chợt nhận ra cái chuyến lên địa đầu xa xôi cực tây tổ quốc này không chỉ là dã ngoại leo núi, không phải là đi để xác lập kỷ lục cho riêng mình hay gì gì đó, mà đích thực là một thứ hành hương với những trải nghiệm kỳ thú và mến thương về văn hoá, tộc người, về đất mẹ - với những con người lặng lẽ cho sự bình yên của xứ sở. Về cái giá của sự hoang sơ!
Các chiến sĩ biên phòng đứng trang nghiêm chào cột mốc số 0, sau nhiều giờ trèo núi liên tục.

Du lịch, GO! - Theo báo Laodong, internet
Có người hỏi: “Cao Lãnh có gì lạ?”, xin thưa, thành phố mới toanh (vừa được “lên chức” năm 2007) này là một trong những đô thị xanh... nhất nước! Giữa cái nóng ngột ngạt đặc trưng đầu mùa mưa của vùng đất phương Nam, thành phố nhỏ của tỉnh Đồng Tháp như “lá phổi” xanh giữa lòng Đồng bằng sông Cửu Long mênh mang sóng nước.

Màu xanh đong đầy khắp phố

Chúng tôi có kỷ niệm không thể nào quên khi về Cao Lãnh công tác năm 2000. Ngày ấy, thật thú vị khi “được phép” cưỡi xuồng ba lá… dừng đèn đỏ, chờ đèn vàng, chạy đèn xanh trên khắp tuyến giao thông nội ô trung tâm. Chuyện nghe có vẻ nực cười, nhưng lúc ấy phố phường Cao Lãnh chỗ nào cũng thấy mênh mông nước, không cưỡi xuồng thì chỉ có… bơi. Kỷ niệm khó quên ấy chắc chắn sẽ không có dịp được tái hiện, dù chúng tôi đang có mặt ở thành phố ngay trong mùa nước nổi...

Trong không gian êm đềm rợp mát của Công viên Văn Miếu, ông Trí, Giám đốc Doanh nghiệp Minh Trí, vốn là “thân hữu” của tôi “khoe mẽ”: “Giống như hầu hết các khu đô thị ở Đồng bằng sông Cửu Long, trung tâm thành phố Cao Lãnh cũng dạt dào sông nước với hai con sông Cao Lãnh và Đình Trung. Nhưng chốn này mang dáng vẻ riêng mà không nơi nào có được là những mảng xanh đặc thù đong đầy khắp các góc phố, con đường ở nội ô. Màu xanh ấy, khi ở gần thì luôn hiện hữu, lúc cách xa thì nhớ nhung muốn gặp...”.

Du khách có dịp ghé qua thành phố này sẽ không bỏ lỡ cơ hội đến thăm Khu lưu niệm cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc - thân sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, nằm cách trung tâm thành phố khoảng 1km. Đây cũng là “điểm nhấn” không thể thiếu trong nhật ký hành trình của chúng tôi. Trong khuôn viên rộng hơn 3ha, các khu tiểu cảnh được bố trí khá đẹp mắt.

Khu lăng mộ cụ Phó bảng nằm dưới một đài sen với chín đầu rồng tượng trưng cho tấm lòng thơm thảo, ghi tạc công ơn của cư dân Đồng Tháp Mười và nhân dân vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Khu nhà sàn Bác Hồ được xây dựng theo đúng nguyên mẫu, gây ấn tượng đặc biệt cho du khách. Ngoài ra, nơi đây còn tái hiện nơi làm việc của vị lãnh tụ kính yêu hệt như nguyên mẫu phòng làm việc của Bác ở Khu di tích Phủ Chủ tịch (Hà Nội). Năm 1992, khu lưu niệm cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc đã được Nhà nước công nhận là di tích lịch sử văn hoá cấp quốc gia.

Tiếc nuối vô cùng vì quỹ thời gian hạn hẹp, chúng tôi không thể ghé thăm các danh lam thắng cảnh khác của Cao Lãnh như: Khu di tích lịch sử Xẻo Quýt, khu du lịch sinh thái Gáo Giồng..., những nơi chỉ nghe tên thôi cũng đã mười phần khơi gợi sự hiếu kỳ. Biết “khách” tiếc nuối, các “chiến hữu” đền chúng tôi bằng một chiếu nhậu chốn miệt vườn...

Ẩm thực miệt vườn mùa nước nổi

Đồng bằng sông Cửu Long với hệ động, thực vật phong phú đã góp phần làm nên những món ăn đặc sản mang đậm “dấu ấn” của vùng. Đến đất này mùa nước nổi, bạn sẽ thấy ê hề những món ẩm thực khoái khẩu, ngon “trên cả tuyệt vời”...

Chúng tôi hỏi: “Mùa nước nổi, Cao Lãnh có đặc sản gì lạ?”, Đại Thọ – anh bạn người địa phương “trêu tức”: “Nhóc! Muốn “lủm” món gì, rắn, rùa, chuột, gà nước… ăn bi nhiêu đây cân đủ, tin chớ?”.

Tất nhiên là chúng tôi tin, rất tin là khác khi đối diện với vóc dáng quá khổ của Đại Thọ. Tính sơ sơ, cậu chàng “chỉ” cân nặng có... 113kg. Đúng là mẫu hình lý tưởng của bậc... sành ăn!

Chuột đồng quay lu
Mèo cũng phải… meo!

Món đầu tiên mà “dân chơi” Cao Lãnh giới thiệu cho chúng tôi là “Tí ông… ngồi thùng” – tên gọi “văn chương” của món chuột đồng quay lu. Theo chân “chiến hữu” thổ địa, chúng tôi thâm nhập chợ Cao Lãnh để tìm “hàng”. Chuột ở đây “nhóc” hàng, mua “vô tư” với giá chỉ 25.000 – 28.000 đồng /kg. Có “hàng” rồi kéo nhau xuống xuồng đến điểm hẹn miệt sâu để nâng ly cụng chén cho có phần… hương đồng cỏ nội!

Món chuột đồng quay lu ngon nhất phải kể đến bộ da. So với heo sữa quay, da chuột đồng giòn gấp bội phần. Ngoài ra, món chuột khìa nước dừa cũng xứng đáng xếp đầu bảng.

Ri voi – hổ hành, chén sành cũng “bắt”

Gian hàng của chị Năm trong lòng chợ Cao Lãnh thật dễ “nể” với nhóm bò sát: rắn hổ hành, ri voi, hổ đất. “Mua dìa nhậu chơi cậu hai, rắn mùa này “múp” lắm…”. Cùng với tiếng chào mời, chị Năm trình làng tận mắt để chúng tôi “thực mục sở thị” trong nét mặt mang màu… tàu lá chuối, đúng là sợ xanh mắt mèo dù trước đó đã… xơi thịt chuột!

Với sự ngã giá rành rỏi của các chiến hữu địa phương, rắn ri voi, hổ hành... được bán với giá 65.000 – 90.000 đồng/kg. Ngoài ra, muốn có đủ bộ sung có thể “tậu” thêm cụ rùa với giá khoảng 100.000 đồng/kg.

Có 3 món truyền thống thường gặp khi ăn món rắn: bằm xúc bánh tráng, gỏi và cháo đậu xanh. Có điều, ăn món rắn giữa mênh mông đồng nước có cảm giác thú vị hơn nhiều.

Chạch nấu bông đấu vàng điên điển

“Hỡi anh chàng điển trai, mai dìa có nhớ vàng bông điên điển…”. Câu hò “mướt rượt” của cô gái ven sông khiến chúng tôi không thể không một lần thử món hương hoa đồng nội này.

Bông điên điển không chỉ đặc sắc với màu vàng đặc trưng, mà còn độc đáo ở chỗ luôn giữ nguyên sắc màu dù có chiên, xào, nấu… Vậy thì bông điên điển “hợp rơ” với thực đơn nào nhất?. “Với cá chạch lấu bông, ngọt nước ngọt cơm, bảo đảm vào nồi lẩu ưng tát cạn nước miền Đông cũng còn chưa đã…”, Đại Thọ khẳng định.

Câu hò của thiếu nữ miền Tây đã đặc tả được cái “thần” của bông điên điển, và chúng tôi muốn mượn để thay lời kết cho một lần thâm nhập làng ẩm thực mùa nước nổi…

“Râu tôm nấu với ruột bầu
Anh còn rầu em xào bông điên điển
Điên điển vàng điểm bông chạch lấu
Thuận nghĩa đôi mình cạn nước miền Đông…”.

Đồng Tháp thuộc khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, cách TP. Hồ Chí Minh 162km, có đường biên dài 48km giáp tỉnh Prây Veng – Campuchia từ hướng Bắc với 4 cửa khẩu: Mỹ Cân, Dinh Bà, Thông Bình và Thường Phước. Phía Nam giáp An Giang. Đông giáp Long An và Tiền Giang. Tây giáp Vĩnh Long, Cần Thơ. Đồng Tháp là tỉnh duy nhất có 2 đô thị hạng ba là thị xã Sa Đéc và thành phố Cao Lãnh.

Du lịch, GO! - Theo Kinhte Nongthon, ảnh internet
Không hùng vĩ như Nam thiên đệ nhất thác Pongour nhưng lại cực kỳ quyến rũ bởi thác nước này ngự giữa một cánh rừng nguyên sinh còn nguyên những nét hoang sơ…

< Du khách có thể lội qua những dòng nước trong vắt, mát lạnh.

Thác nước nằm trên địa bàn của thôn B’Kăm, xã Lạc Xuân (Đơn Dương, Lâm Đồng), chỉ cách thị trấn Thạnh Mỹ (Đơn Dương) khoảng vài mươi phút chạy xe máy là bạn có thể đắm mình trong làng nước trong vắt, để rồi quên đi những nỗi mệt mỏi lo toan của đời thường.

Theo già làng Ya Ba (xã Lạc Xuân), con thác nào cũng tạo nên tiếng kêu ầm ào, nhưng thác này không hiểu rừng núi kiến tạo thế nào mà tiếng thác đổ lại tạo ra tiếng vọng lan tỏa chỉ nghe rì rào… bởi vậy nên gọi là Thác nước kêu.

< Thác nước hiền hòa, quyến rũ như những cô gái cao nguyên mộc mạc, chân tình.

Khác với những thác nước hùng vĩ đặc trưng của vùng núi Nam Tây Nguyên, Thác nước kêu rất hiền hòa, du khách có thể đi dạo nương theo dòng thác, hay ngồi trên những táng đá giữa dòng tận hưởng cảm giác bình yên thư thái giữa thiên nhiên hoang dã; thưởng thức các món ăn của đồng bào bản địa gốc Tây Nguyên.
< Thưởng thức rượu cần.

Món cá suối nướng cuốn với lá rừng ăn kèm ớt suối có vị thơm nồng cay xé đầu lưỡi, rồi vít cần rượu cho đến khi chếnh choáng, bạn mới cảm nhận hết cái tinh túy trong ẩm thực của người Chu Ru.

Nếu may mắn, bạn cũng sẽ được thưởng thức thêm món canh cà đắng nấu với da trâu, chẳng phải cao lương mỹ vị gì, nhưng chỉ một lần ăn bạn sẽ nhớ cả đời.
< Khu vực hạ lưu của con thác cũng là nơi diễn ra các lễ hội nho nhỏ của người Chu Ru.

Thác hiện nay vẫn đang là điểm du lịch tự phát. Nhưng nếu muốn có sự trải nghiệm cùng các món ẩm thực và cồng chiêng của của người Chu Ru trong hành trình khám phá Thác nước kêu, du khách vẫn có thể liên hệ với Phòng VH-TT&DL huyện Đơn Dương hoặc bà Ma Bio theo số (063. 2475731 hoặc 0978. 450937) để nhờ tổ chức tour.

PV báo Lâm Đồng chia sẻ cùng những người yêu thích du lịch dã ngoại một số hình ảnh vừa ghi được trong chuyến khám phá Thác nước kêu cực kỳ quyến rũ này.

Du lịch, GO! - Theo Lâm Đồng Online

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống