Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Monday, 26 September 2011

Vùng Bảy Núi ở An Giang có hàng chục “giếng tiên”. Điều kỳ lạ là các giếng này đều nằm trên những đỉnh núi cao chót vót, ăn sâu vào lòng đá nhưng quanh năm luôn đầy ắp nước.

< Toàn cảnh Bảy Núi.

Cũng nước lớn, nước ròng

Ông Võ Văn Oanh ở ấp Tha Lót, xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, An Giang trồng một rẫy rau xanh lớn trên vồ Đá Bạc, núi Dài Lớn, huyện Tri Tôn. “Nhờ giếng tiên trên vồ mà cư dân núi ở Chót Ông Còn mới sống nổi. Ăn uống, tắm giặt, tưới cây... đều từ nước giếng đó”, ông Oanh cho biết.
Ông Nguyễn Văn Đa, ở xã Văn Giáo, huyện Tịnh Biên, khoe, ông vừa mua được 30 công đất (3 ha) rừng trên vồ Đá Bạc để trồng rau xanh và một vườn xoài. “Nghĩ cũng lạ thật, nước ở đâu không biết, nhưng hễ múc cạn thì một lúc sau lại tự dâng đầy trở lại.

Lâu ngày để ý, tôi thấy mực nước trong giếng thay đổi lên xuống theo hai thời điểm sáng - chiều trong ngày. Người dân làm rẫy xem đây là cách báo hiệu thời gian để xuống núi”, ông Đa giải thích. Từ đó, ông theo dõi và nhận thấy “giếng tiên” ở vồ Đá Bạc cũng có nước lớn, nước ròng xoay theo con trăng hằng tháng.
Giếng không cạn

Núi Ba Thê ở thị trấn Óc Eo, huyện Thoại Sơn, An Giang là một trong những nơi có nhiều “giếng tiên” nhất xứ Thất Sơn. Hàng chục năm trước, đây còn là vùng hoang sơ, quanh chân núi đã có nhiều nhà dân sinh sống. Trong một lần lên núi, ông Mai Đức phát hiện trên sườn phía Đông có một giếng đầy ắp nước, mát lạnh và trong vắt.

Mỗi đêm trăng sáng, dưới đáy giếng này lung linh những hạt cát vàng óng ánh nên người dân địa phương đặt tên là giếng Vàng. Trên đỉnh núi Ba Thê, cạnh một phiến đá cheo leo bên phải chùa Chân Tiên cũng có một giếng hình tam giác, quanh năm không bao giờ cạn. Không ai biết giếng này bắt nguồn từ đâu nên người ta gọi theo tên của chùa Chân Tiên.

Không ai thống kê được vùng Bảy Núi có bao nhiêu “giếng tiên” nhưng hầu như trên mỗi ngọn núi đều có một vài cái mà người dân vô tình phát hiện được. Đỉnh núi Két ở thị trấn Nhà Bàn, huyện Tịnh Biên (An Giang) cũng có một “giếng tiên” trên phiến đá cao nhất. “Thấy giếng nằm trên một phiến đá cheo leo mà lại có nước ngọt và nhiều người tới viếng, tôi đã làm hàng rào bảo vệ an toàn cho khách”, ông Nguyễn Văn Sơn, sống trên đỉnh núi Két, nói. Cũng theo ông Két, giếng này chỉ rộng khoảng 0,5 m, ăn sâu vào lòng đá. Càng ăn sâu, lòng giếng càng nhỏ lại nhưng không biết nước từ đâu cứ dâng lên khi vừa vơi bớt.

Những người thường xuyên đến thăm vùng Thất Sơn không ai có thể bỏ qua núi Dài Năm Giếng (còn gọi là Ngũ Hồ Sơn) ở thị trấn Nhà Bàn, đối diện núi Két. Trên 5 đỉnh của núi này, ở độ cao hàng trăm mét có 5 giếng nước. Còn ở núi Cấm tại xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, khó có thể đếm hết số “giếng tiên”. Trong đó, dồi dào nước nhất, được người dân nhắc đến nhiều nhất là giếng ở vồ Đá Vàng - mạch nước lớn nhất vùng. Từ trong lòng đá, nước cứ dâng đầy. Thấy nguồn nước xanh mát, quanh năm không bao giờ cạn, những người sống trên núi đã xây dựng vách ngăn như một bể chứa để không chảy tràn lãng phí.

Nguồn sống cho hàng nghìn hộ dân

Không chỉ cung cấp nước sinh hoạt cho hàng nghìn hộ dân trên các ngọn núi cao, những “giếng tiên” này còn là nguồn nước tưới tiêu cho cây trồng và là nơi giải khát của thú rừng. Anh Trần Văn Thảo ở ấp Vồ Bà, xã An Hảo, trồng hơn 5 ha quýt hồng trên núi Cấm. Nhờ nguồn nước ở giếng Đá Vàng mà vườn nhà anh luôn xanh tốt. Lúc gia đình anh mới đem giống quýt hồng về trồng trên núi, điều trăn trở nhất là nguồn nước tưới, giờ thì anh hoàn toàn yên tâm về vấn đề này.

Trong một lần đi bẫy thú rừng trên vồ Đá Vàng, anh Thảo lội theo dấu chân lợn rừng, tìm đến một mạch nước lớn ở đây. Mệt lả người, anh đưa tay hớt một bụm nước uống cho đỡ khát thì thấy nước ngọt lịm. Anh về bàn với cha tìm cách đưa nước về tưới cây trồng ở vườn nhà. Cha con anh Thảo vận động một số hộ dân trên núi đem vật liệu lên xây vách ngăn như một miệng giếng để trữ nước. Bà Hai Mính, trồng 2 ha bưởi da xanh phía trên vườn quýt của anh Thảo, cũng học cách dẫn nước từ giếng Đá Vàng về tưới xanh vườn bưởi.

Du lịch, GO! - Theo báo An Giang
Nằm trên đỉnh núi có độ cao 1485m, giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ huyền thoại. Xã Mường Lống (huyện Mường Xén - Nghệ An) được coi như một Sapa của miền trung, nơi nổi niếng với nắng nóng và gió Lào.

Mường Lống được hình thành cách đây hàng trăm năm do một số người Mông trong quá trình di cư đã phát hiện mảnh đất này màu mỡ, khí hậu ôn hòa nên quyết định dừng chân nơi đây mở đất.
Hầu hết người dân Mường Lống đều là dân tộc Mông. Vào những năm 80 của thế kỷ trước, đây là một vùng đất nghèo cằn cỗi, chưa có trụ sở, rừng núi hoang vu, đường đi lại chưa có, bà con phải dùng ngựa để gùi hàng.

< Một góc Mường Lống hôm nay.

Chúng tôi đến Mường Lống vào một ngày cuối cùng của tháng 4, giữa cái nắng nóng như thiêu như đốt của miền Trung và cái không khí ngột ngạt của từng cơn gió Lào nóng bỏng.

Mường Lống hiện lên như một ốc đảo nhỏ nằm giữa sa mạc mênh mông rộng lớn, xanh mát, dịu êm và du dương tiếng gió thổi qua những tán lá rừng.

< Để đến được nơi đây, phải vượt qua hơn 50km đường đá và bùn đất lầy lộitừ trị trấn Mường Xén.
Nhưng chính điều này tạo nên sức hút đối với những người ưa thích khám phá.


Để đến được xã Mường Lống, đoàn chúng tôi đi thẳng từ trung tâm thành phố Hà Nội đến Xuân Mai rồi rẽ trái để đi vào đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Vượt qua hành trình gần 300km, chúng tôi đến thị trấn Khai Sơn (huyện Anh Sơn - Nghệ An) rồi lại rẽ phải theo đường 7, đi tiếp 173 km nữa để đến thị trấn Mường Xén (huyện Mường Xén - Nghệ An). Từ thị trấn Mường Xén, qua sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi đi tiếp qua hơn 50km đường đất ven theo những con đèo nhỏ nằm vắt vẻo trên núi như những dải lụa vắt ngang núi rừng Trường Sơn hùng vĩ.

Cuối cùng, chúng tôi đã được đặt chân đến xã Mường Lống, nơi sinh sống chủ yếu của đồng bào dân tộc Mông. Với hơn 180 hộ dân và gần 1000 nhân khẩu, Mường Lống nằm trên một đỉnh núi cao, nơi một ngày có đến 4 mùa.

Ở đây, quanh năm hoa chen nhau đua khoe sắc, từng cây mận, cây đào trĩu quả như mời gọi lữ khách lỡ bước đến nơi đây.

< Mường Lống hiện lên từ xa giữa trong màu nắng vàng và màu xanh của núi rừng.

Nghe chúng tôi kể về đoạn đường khổ ải từ Mường Xén (Kỳ Sơn, Nghệ An) vào Mường Lống, ông Và Chá Xà - cán bộ UBND xã Mường Lống cười an ủi: Ăn thua chi, giờ rứa là sướng rồi đó, ngày trước đồng bào ai dám mơ có đường ô tô vào đây. Rồi ông kể: Năm 1990, Nhà nước cho mở con đường huyện lộ từ Mường Xén vào Mường Lống, đồng bào không ai tin, rủ nhau chạy ra xem ô tô rồi há hốc mồm ngạc nhiên, vì không hiểu sao “nó” lại vào đây được.

Mường Lống còn hoang sơ, nghèo nàn, thậm chí có thời gian từng là điểm nóng về ma tuý của tỉnh Nghệ An.

Trước đây, nhắc đến Mường Lống người ta nghĩ đến thủ phủ của cây thuốc phiện. Đặc biệt là từ những năm 90, nhà nhà trồng thuốc phiện, dân trồng thuốc phiện, cán bộ cũng trồng thuốc phiện, không chỉ bà con trong vùng mà đồng bào ở vùng khác cũng đua nhau đến vùng đất này trồng loài cây có màu hoa rất đẹp ấy vì Mường Lống được coi là vùng đất trồng cây thuốc phiện tốt nhất, năng suất nhất ở Kỳ Sơn.

< Giữa cái nắng chán hoà, những ngôi nhà và chủ nhân của nó được bao phủ bởi các tán lá rừng, những hàng mận, hàng đào mọc khắp nơi.

Thời bấy giờ, nếu đến miền rẻo cao này vào mùa xuân sẽ thấy một vùng trời ngập tím màu hoa anh túc. Có một điều lạ là bà con ở đây trồng thuốc phiện nhưng không mấy ai nghiện ma túy.

Mùa trồng thuốc phiện bắt đầu từ tháng chín tháng mười, đến tháng ba năm sau thì thu hoạch.

Thu hoạch xong có người đến tận nhà thu mua, đóng vào bao tải xếp lên lưng ngựa chở đi đâu bà con không ai rõ. Mỗi hecta cây trồng như vậy thu hoạch được từ 3 - 4 kg thuốc, mỗi kg bán được từ 4 - 5 triệu đồng (năm 1997).

< Vào từng nhà, họ rất niềm nở đón chào...

Nhưng vài năm trở lại đây, Mường Lống đã đổi khác rất nhiều, hầu như không còn ma tuý nữa, bởi ở đây có một đội ngũ lãnh đạo trẻ, tâm huyết với sự nghiệp đổi mới quê hương.

Với tư tưởng thoáng và đổi mới của các cấp chính quyền, quyết tâm dẹp bỏ ma tuý của người dân, cùng với địa thế và cảnh đẹp của mình, chỉ một thời gian nữa thôi nơi đây sẽ là một điểm đến không thể thiếu của những người yêu thích du lịch.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Vietbao, CAnghean

Sunday, 25 September 2011

Nằm trong một vùng nước lặng với đảo Hải Nam che chắn ở hướng đông bắc, quần đảo Cô Tô (Quảng Ninh) hầu như không bao giờ gặp bão, ngay cả khi những trận bão lớn tràn qua biển Đông. 

< Một góc đảo Cô Tô nhìn từ hải đăng.

Với điều kiện địa hình lý tưởng như vậy nhưng Cô Tô vẫn còn xa lạ với số đông du khách. Cho tới nay Cô Tô vẫn chỉ dừng ở một địa danh nổi tiếng với nghề bắt và chế biến sứa. Do không có những đội thuyền lớn để đánh bắt xa bờ, không có những ngư trường phong phú hải sản, cuộc sống của người dân trên đảo vẫn nghèo nàn. Những năm gần đây, Cô Tô hấp dẫn giới trẻ du lịch bụi tự phát bởi những bãi tắm sạch trong veo và nước biển xanh như ngọc bích.

Trong số hơn 50 hòn đảo lớn nhỏ của quần đảo Cô Tô, chỉ ở các đảo Cô Tô Lớn, đảo Trần, đảo Thanh Lân… mới có dân sinh sống, còn lại là những đơn vị bộ đội biên phòng và một số cơ sở nuôi cấy ngọc trai. Do đảo chưa có đội tàu phục vụ du lịch, du khách muốn rong ruổi từ đảo này sang đảo khác phải thuê tàu cá, tự mua thực phẩm, nước uống… cho hành trình.

Muốn ở lại mấy ngày trên vài hòn đảo, khách sẽ khó kiếm phòng ngủ, phương tiện đi lại và đừng mơ sẽ được chén hải sản thỏa thích. Bất chấp những khó khăn đó, với dân “phượt”, Cô Tô là nơi lý tưởng để vẫy vùng trong làn nước mát, cắm trại trên những bãi hoang vu và thử sức qua các trò chơi mạo hiểm.

Đi đầu tổ chức tour mạo hiểm trên đảo Cô Tô là chàng trai Vũ Thanh Minh, dân Quảng Ninh, từng là thành viên của đoàn VN leo đỉnh Everest lần đầu tiên. Với sự hợp tác của những người bạn địa phương, Minh đã đem đến Cô Tô các hoạt động du lịch mạo hiểm như leo vách núi, chèo thuyền kayak, lặn biển...

Ban đầu tour của Minh vướng rất nhiều thủ tục mà khó khăn chính là do vùng đảo thuộc địa giới biên phòng, do quân đội quản lý, nhưng rồi dần dà các hoạt động du lịch nhận được sự hỗ trợ của bộ đội và chính quyền địa phương. Hiện nay hành trình đến với mũi Con Chuột trên đảo Cô Tô Lớn phải băng qua một thao trường huấn luyện của quân đội trước khi tới một đỉnh núi có vách đá tuyệt đẹp, nơi tầm mắt được mở bung ra với trời biển bao la xanh ngắt.

Mũi Con Chuột cũng là nơi lý tưởng cho hoạt động leo vách núi đầy mạo hiểm với vách đá cao 70m thẳng tuột xuống vụng biển nhấp nhô sóng tràn đá tảng, hoặc tổ chức loại hình thể thao ba môn phối hợp (leo núi - chèo thuyền kayak - đua xe đạp địa hình). Tương tự là bờ cát và dải đá chồng chất ở hòn Dê, cách Cô Tô Lớn hơn 40 phút đi thuyền máy, một điểm đến tuyệt vời của du lịch dã ngoại với hàng ngàn khối đá thiên hình vạn sắc. Nhưng cũng như đảo Cô Tô Con, trên hòn Dê không kiếm đâu ra nước ngọt, chẳng có cư dân sinh sống nên các nhóm dã ngoại ra đây thường chỉ bơi lội thỏa thích rồi lên tàu về đảo Cô Tô Lớn, nơi bắt đầu xuất hiện vài khách sạn mini và nhà hàng.

Song để Cô Tô Lớn nói riêng và cả quần đảo Cô Tô nói chung đạt được vị thế cần có trong bản đồ du lịch VN cần nhiều thời gian và nỗ lực, tiên quyết là Cô Tô phải có điện lưới quốc gia (như lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh từng khẳng định), đi cùng sự chuyển đổi nhận thức của người dân và cả chính quyền địa phương: thay vì dùng chất nổ để đánh bắt hải sản khiến các rạn san hô bị hủy diệt, thậm chí còn dùng chất độc cyanua để bắt cá từ nhiều năm qua, ngư dân sẽ bảo vệ biển đảo tươi đẹp để làm du lịch, bảo vệ những gì mà nhà văn Nguyễn Tuân đã ghi lại bằng những dòng tuyệt bút ở bài ký Đảo Cô Tô.

“Cái màu xanh luôn biến đổi của màu nước bể chiều nay trên biển Cô Tô như là thử thách cái vốn từ vị của mỗi đứa tôi đang nổi gió trong lòng. Biển xanh như gì nhỉ? Xanh như chuối non? Xanh như chuối già? Xanh như mùa thu ngả cốm làng Vòng? Nước biển Cô Tô đang đổi từ vẻ xanh này sang vẻ xanh khác. Nó xanh như cái màu áo Kim Trọng trong tiết thanh minh? Đúng một phần thôi. Bởi con sóng đang đội lên kia đã gia giảm thêm một chút gì, đã pha biển sang màu khác. Thế thì nước biển xanh như cái vạt áo nước mắt của ông quan Tư Mã nghe đàn trên con sóng Giang Châu có đúng không? Chưa được ư? Thế thì nó xanh như một màu áo cưới, được không? Hay là nói thế này, nước biển chiều nay xanh như một trang sử loài người, lúc con người phải víu vào thân tre? Nghe hơi trừu tượng quá phải không? Mà kìa, nhìn cho kỹ mà xem, nước biển đang xanh như cái màu xanh dầu xăng của những người thiếu quê hương. Cũng không phải, sợ lai căng, nhưng nghe có vẻ vẫn chưa trúng, chưa ổn phải không? Sóng vẫn kế tiếp cái màu xanh muôn vẻ mới, và nắng chiều nay luôn thay màu cho sóng. Mà chữ thì không tài nào tuôn ra kịp với nhịp sóng...”.
NGUYỄN TUÂN

Thông tin thêm:

Hàng ngày chỉ có một chuyến tàu từ cảng Cái Rồng ra đảo Cô Tô, xuất phát lúc 7h sáng, giá vé là 70.000đ/người. Vì vậy bạn sẽ phải nghỉ lại ở cảng Cái Rồng một đêm để đón tàu sớm ra đảo. Tại cảng Cái Rồng có rất nhiều nhà nghỉ, khách sạn với giá trung bình từ 150.000 – 200.000đ/phòng.

Đến Cô Tô, bạn có thể đặt phòng tại nhà khách UBND huyện hoặc cắm trại ngoài bãi biển. Nếu thích mạo hiểm, bạn có thể đi tàu sang đảo Cô Tô con cắm trại đêm trên hòn đảo hoang vu này.

Để đi du lịch trên đảo Cô Tô, bạn có thể thuê xe máy với chi phí khoảng 80.000đ/xe/ngày. Cô Tô cũng là điểm du lịch lặn biển thú vị với nhiều loài san hô, rong biển và cá quí hiếm.

Cô Tô đảo xanh

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống