Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 15 October 2011

Cả đời sống với dòng sông, Lò Mai Phanh, con “rái cá” vùng vẫy trên dòng Sêrêpok mang nhiều kí ức kỳ lạ như chính dòng sông. Câu chuyện của ông chất chứa nỗi chua chát khi nguồn sống từ dòng sông cứ ngày một cạn dần.

Nặng nợ với dòng sông

Lò Mai Phanh, người dân tộc Thái, mặc dù tuổi đã ngoài 50 nhưng nhìn ông như một chàng thanh niên với nước da đỏ au, săn chắc, dáng người nhanh nhẹn. Cách ngọn thác Dray Sáp hơn 200 mét, ông thoăn thoắt giăng những mành lưới trong dòng nước xiết. Thấy chúng tôi, Lò Mai Phanh bước vội lên bờ, tay xoa xoa mái tóc ướt đẫm, hớp vội cốc rượu. Sát bờ suối, vợ của Lò Mai Phanh đang kẹp những con cá bống đá vào cành cây và nướng trên bếp lửa để đãi khách.

Tảng đá to, vuông làm ghế, khúc cây làm bàn, chúng tôi ngồi quây quần nghe câu chuyện con “rái cá” Lò Mai Phanh trên dòng sông Sêrêpok. Và câu chuyện của ông với dòng sông Sêrêpok khiến chúng tôi bị mê hoặc.

< Vợ chồng Lò Mai Phanh gỡ cá thu được sau mẻ lưới.

Cuộc đời Lò Mai Phanh gắn liền với dòng sông đã nuôi nhiều thế hệ trong gia đình ông. Lò Mai Phanh kể: “Ông, cha tao từ Điện Biên Phủ vào đây lâu lắm rồi. Hồi tao còn bé, cha đã lấy lao tre bịt đầu bằng sắt để đâm cá. Hồi ấy, cá nhiều lắm, cá lăng to lắm, râu cá to bằng ngón tay trỏ và dài cả thước. Tao còn nhớ con cá đó bị cây lao dài hơn 2 thước đâm vào nhưng nó còn vùng vẫy mạnh lắm, cha tao phải bơi xuồng đi theo đến khi nó đuối sức nổi trên mặt nước. Tao đã đánh cá ở đây 40 năm rồi, những năm 1990, tao dùng lưới bắt được con cá lăng nặng tới 2 tạ bảy cơ. Lần đó là mùa lũ, nước dòng sông Sêrêpok chảy mạnh lắm, cá đổ về thác Dray Sáp này rất nhiều, buôn làng khắp nơi kéo ra sông bắt cá”.

Đã bao đời nay người dân sống quanh con sông Sêrêpok, vừa đi làm rẫy trên nương vừa sống nhờ vào nguồn lợi thủy sản của con sông đem lại.

Giấc mơ của con “rái cá”

“Bọn mày ăn cá bống đá nướng đi, ngon lắm. Ăn với rau rừng này, tao vừa hái về đấy. Bây giờ tao đi thu lưới, mẻ lưới này là cuối cùng trong ngày”. Lò Mai Phanh vừa dứt lời, uống một hớp rượu và lao mình xuống sông. Ông bơi thoăn thoát, thoáng chốc đã đến đoạn lưới giăng giữa sông. Gần 4 giờ chiều, nước sông lạnh mát, mỗi lần thấy cá mắc lưới, Lò Mai Phanh kêu “ới ới” khoe với chúng tôi như đứa trẻ được nhận quà.

Ngay bờ suối, gần 4 ký cá bống đá, cá rô... là thành quả lao động cả một ngày từ 7 giờ sáng của vợ chồng ông. Vợ ông kể: “Số cá bắt được sẽ đem ra chợ bán, cả ngày trên sông hai vộ chồng cũng kiếm được hơn 100 nghìn đồng. Cả nhà, gần chục miệng ăn trông cả vào đây”.
Ôm đống lưới vừa thu lại, Lò Mai Phanh chua chát nói: “Từ ngày thủy điện chặn dòng nước Sêrêpok cá đổ về suối ít quá, chỉ còn những loại cá bống đá, cá rô, cá chạch thôi, chứ cá lăng đã từ 5 năm nay, không ai bắt được con nào”.

< Thác Dray Sáp trước kia.

Chỉ cho chúng tôi những dãy đá lô nhô giữa con suối, ông nói tiếp: “Giống cá lăng chỉ sống ở vùng nước sạch và sâu dưới các hốc đá ngầm, nước cạn thế này thì làm sao có cá lăng được. Ngày xưa, ngay tại thác Dray Sáp, có nơi sâu đến 14 mét, bắt được những con cá lăng nặng vài chục đến cả trăm ký sống ở dưới đáy là chuyện bình thường. Bây giờ tìm một con cá lăng sao khó quá!”.

Chúng tôi nhìn mớ lưới giăng rối mù dài hơn 100 mét của ông chỉ mắc hơn 10 con cá bống đá. Đôi bàn tay của Lò Mai Phanh trắng bệch, xù xì vì ngâm nước quá lâu lúi húi tháo từng con cá nhỏ mắc lưới cho vào giỏ. Dưới ánh nắng chiều, dòng Sêrêpok yếu ớt vượt qua những ghềnh đá và tiếp tục cuộc hành trình về phía Tây Bắc.

Lò Mai Phanh nhìn xa xăm và nói: “Buôn làng tao sống nhờ vào dòng sông này. Mùa rẫy mọi người lên nương, hết mùa rẫy dòng sông Sêrêpok lại nuôi sống mọi người trong buôn làng. Nay dòng sông ngày càng cạn kiệt, cuộc sống sẽ càng khó khăn hơn. Ước gì cá theo dòng sông Sêrêpok lại về đây như xưa!”.

< Đệ nhất thác Tây Nguyên nay chỉ còn như thế này.

Chia tay vợ chồng con “rái cá” Lò Mai Phanh, chúng tôi mua của ông 1 kg cá bống đá “làm quà” và cũng là để lưu lại những ấn tượng về hương vị của dòng sông này, hương vị mà khi chúng tôi có dịp quay trở lại không biết nó có còn tồn tại!

Trên đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ, những khoảng rừng xanh tươi với nhiều loài cây quí hiếm đã được dòng sông Sêrêpok trĩu nặng phù sa bao bọc, nuôi sống. Nhưng trong chuyến đi của chúng tôi không thể nào tin vào mắt mình: rừng đã bị tàn phá, gỗ quí biến mất, người dân di cư làm nương rẫy cứ phá tan hoang lõi rừng đặc dụng.

Chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình đến đoạn cuối của dòng Sêrêpok trên lãnh thổ nước ta, nơi có những khu rừng nổi tiếng như rừng Đray Sáp, Vườn quốc gia Yok Đôn để thấy rừng vẫn đang “chảy máu”.

Tan hoang rừng đặc dụng Dray Sáp 

< Rừng đặc dụng Đray Sáp bị chặt trắng để làm nương rẫy.

Đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ với những cánh rừng già trập trùng, được ví như buồng phổi cân bằng sinh thái môi trường cho dải đất miền Trung và Đông Nam bộ. Nhưng trên con đường dọc Sêrêpok, chúng tôi thấy rừng xác xơ, đồi trọc gối liền đồi trọc, những cây rừng ngã rạp chỉ còn trơ những gốc cháy đen.

Diện tích rừng nguyên sinh bao bọc xung quanh cụm thác Đray Sáp, xã Đăk Sôr, huyện Krông Nô là trên 1.688 ha. Cuối năm 1999, UBND tỉnh Đăk Lăk (chưa tách tỉnh với Đắk Nông) đã ra quyết định quy hoạch làm rừng đặc dụng, với mục tiêu bảo tồn rừng và xây dựng nơi đây trở thành khu du lịch sinh thái, văn hóa tầm cỡ quốc gia. Thế nhưng, hiện nay, những cánh rừng nơi đây bị người dân chặt phá lấy gỗ và lấn chiếm để làm rẫy. Rừng bị xâu xé là vậy, nhưng đơn vị chủ quản cũng như những cơ quan hữu quan vẫn chưa có nhiều biện pháp hữu hiệu để ngăn chặn.

< Ông Nguyễn Còn chỉ cho PV những khúc gỗ giáng hương mới bị bắt giữ.

Ông Lê Mến, GĐ Trung tâm du lịch Dray Sáp cho biết: Chỉ trong vòng 5 năm trở lại đây, hơn 360 ha rừng đặc dụng Dray Sáp đã bị phá trắng. Năm 2009, UBND tỉnh đã giao về cho kiểm lâm quản lý thay cho Công ty Thương mại Du lịch tỉnh Đắk Nông. Nhưng đến nay việc giao cho lực lượng kiểm lâm quản lý rừng đặc dụng này vẫn chưa triển khai vì theo ông Mến: “Bên kiểm lâm còn yêu cầu giao quản lý luôn thác nước để kinh doanh” trong khi Công ty Thương mại Du lịch tỉnh Đắk Nông đã thuê khai thác du lịch thác Dray Sáp đến 50 năm. Việc quản lý rừng đặc dụng Đray Sáp vẫn là một bất cập và rừng vẫn tiếp tục “chảy máu”.

< Khu vực rừng đặc dụng Đray Sáp bị tàn phá.

Từ khu du lịch thác Dray Sáp, chúng tôi đi xe gắn máy hơn 6km và đi bộ khoảng 3km nữa để vào lõi rừng đặc dụng. Chỉ mất khoảng 30 phút đi bộ là chúng tôi đã có mặt ở lõi rừng. Một khung cảnh hoang tàn đập vào mắt, ngọn đồi trơ trọi những gốc cây lớn, những cành cây chết khô từ lúc nào.

Những cây rừng to vài người ôm nằm sõng soài trên đất, những thân cây gỗ được xẻ làm đôi và có cả những thân cây đã được xẻ vuông vắn. Trong đoàn chúng tôi, một đồng nghiệp phải thốt lên: “Lõi rừng đặc dụng đây sao?”

Đoạn cuối của dòng Sêrêpok

Chuyến hành trình của chúng tôi đã dừng ở đoạn cuối của dòng Sêrêpok, khi nó bắt đầu vượt qua lãnh thổ Việt Nam để đổ vào Mêkông bên nước bạn Campuchia.

Chúng tôi đến Buôn Đôn, cách thành phố Buôn Mê Thuột khoảng 40 cây số - một vùng đất có nghề săn bắt và thuần dưỡng voi rừng nổi tiếng để tìm về thác Bảy Nhánh.

< Thác Gia Long ngày xưa cách Thác Đray Sáp 6,2 km và Quốc lộ 14 khoảng 13 km.

Buôn  Đôn được gọi là “Làng Đảo” bởi dòng Sêrêpôk chảy về đây gặp một ghềnh đá lớn đã chia làm 7 nhánh sông nhỏ chảy qua các tảng đá tạo thành 6 hòn đảo giữa các nhánh sông, dân địa phương gọi là thác Bảy Nhánh. Đứng trên cao nhìn xuống, thác Bảy Nhánh như một bàn tay khổng lồ có bảy ngón xòe ra giữa ghềnh thác trắng xóa mà "cổ tay" là đầu thác rộng khoảng 500m, nước chảy hiền hòa êm ả quanh năm.

Vườn quốc gia Yok Đôn có diện tích hơn 115 nghìn ha và vùng đệm có diện tích hơn 133 nghìn ha thuộc 2 tỉnh Đăk Lăk và Đăk Nông. Yok Đôn được dòng Sêrêpok bao bọc và có địa hình tương đối bằng phẳng với nhiều loại động thực vật quý hiếm. Đáng buồn, Vườn Quốc gia Yok Đôn cũng không tránh khỏi sự xâm hại như rừng đặc dụng Đray Sáp.

< Quá khứ.

Ông Nguyễn Còn, Phó Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm Vườn quốc gia Yok Đôn cho biết, số vụ bắt giữ khai thác gỗ trái phép tăng lên rất nhanh, chỉ từ 10 vụ năm 2005, năm 2009 là 378 vụ và 5 tháng đầu năm 2010 con số đã lên 208 vụ. Hiện nay trong vườn có 85 hộ dân với hơn 350 nhân khẩu và số dân sẽ tiếp tục tăng lên trong thời gian tới. Theo ông Còn với tình hình số nhân khẩu tăng lên theo thời gian thì việc xâm hại đến rừng xanh là nguy cơ khó tránh khỏi.

Trong suốt quãng đường hơn 20 km xuyên Vườn Quốc gia, dừng chân tại các trạm kiểm lâm trong vườn, chúng tôi đều thấy la liệt những khúc gỗ vuông vức. Trên thân những khúc gỗ còn rỉ nhựa, những khối gỗ giáng hương, cẩm lai, căm xe… quí hiếm được ghi ngày bắt giữ còn rất mới. Thật đau xót khi con người bức tử rừng xanh - môi sinh, môi trường sống chính họ. “Ăn của rừng rưng rưng nước mắt” hãy lắng nghe lời nguyền của rừng xanh, nếu không cái giá phải trả sẽ không phải là rẻ.

Du lịch, GO! Theo Thethao Vanhoa, internet

Phần 1: Cái chết của dòng thác huyền thoại
Đi tìm những dòng thác xưa đã khuất
Khám phá dòng thác chết
Bao đời nay ít có ai biết dòng nước trong xanh, mát rượi nuôi sống bao cư dân hai bờ Sêrêpok có một cái nôi thế nào. Truyền thuyết bất tử của 2 dòng sông K’rông Nô (sông cha) và K’rông Ana (sông mẹ) đã sinh ra Sêrêpok hùng vĩ. Trong chuyến khám phá dòng sông Sêrêpok, chúng tôi đã không khỏi day dứt bởi dòng sông đang phải sống mòn bởi sự tàn phá của con người.

Tình yêu của dòng sông mẹ

Dòng sông Sêrêpok bắt nguồn từ dãy núi Chư Yang Sin thuộc tỉnh Đăk Lăk và một phần của tỉnh Đăk Nông… rồi đổ vào dòng Mê kông hùng vĩ.
Chúng tôi tìm về ngọn nguồn của dòng sông Sêrêpok ở ngã ba sông thuộc xã Buôn Choah, huyện K’rông Nô, Đắk Nông. Câu chuyện của đồng bào Ê Đê nơi đây kể về truyền thuyết ra đời dòng Sêrêpok và tình yêu của dòng sông mẹ -K’rông Ana đã làm cho chúng tôi phải xao xuyến.

K’rông Ana, tiếng Ê Đê có nghĩa là dòng sông mẹ. Đồng hành cùng K’rông Ana còn có K’rông Nô, cũng được hiểu là dòng sông cha. Hai con sông hợp lại thành dòng sông Sêrêpok hùng vĩ, cuồn cuộn chảy trên cao nguyên. Truyền thuyết của người Ê Đê kể lại rằng: ngày xưa, có một cô gái và một chàng trai yêu nhau. Họ muốn đến với nhau nhưng hai gia đình có mâu thuẫn, nhà cô gái lại nghèo, không có chiêng ché, trâu bò để “bắt” chàng trai về làm chồng. Đau khổ, tuyệt vọng đó là cả hai cùng gieo mình xuống sông tự vẫn. Cô gái hóa thành dòng K’rông Ana, chàng trai hóa thành dòng K’rông Nô. Còn dòng sông Sêrêpok chính là sự hòa quyện vĩnh hằng của hai người thủy chung, son sắt.

Chúng tôi chạy không ngừng nghỉ trên con đường lầy lội, gồ ghề đá dọc bờ sông K’rông Ana, những buôn làng của người Ê Đê … hiện ra trước mắt. Dòng nước ngọt lành trĩu nặng phù sa của sông mẹ đã tưới tắm, bồi đắp cho đồng ruộng tốt tươi và hào phóng dâng tặng cho họ đủ loại sản vật của nó. Nào là cá chép, cá lăng, cá đầu trâu, cá bống đá… đặc biệt là cá lăng nổi tiếng thơm ngon quí hiếm.

Sông Sê-rê-pôk nhìn từ Đăk Nông sang Đăk Lăk :


Khoắc khoải dòng sông cha

Trên con đường dài hơn 20 km từ thị trấn Đăk Mâm vào xã Buôn Choah của huyện K’rông Nô, tỉnh Đắk Nông, chúng tôi tìm về dòng sông cha - K’rông Nô. Dưới cái nắng trưa gay gắt, hiện ra trước mắt chúng tôi là cảnh rừng xanh bị tàn phá, những cây cổ thụ 3 người ôm không xuể bị bật gốc nằm chỏng chơ bên cạnh những gốc cây cháy đen do những người dân đốn hạ để làm rẫy trồng sắn, trồng bắp. Cao nguyên đang mất dần màu xanh, mất dần tiếng chim, muông thú… chỉ còn cái nắng rát da, đất bị cày xới và vương vãi những chai thuốc diệt cỏ khai hoang, bảo vệ thực vật.

Sau hơn 1 giờ vượt triền dốc cao vút, chúng tôi đến UBND xã Buôn Choah. Ông Chu Văn Khoa, Chủ tịch xã, đắng giọng nói về dòng sông cha: “Xã chúng tôi là xã thuần nông, toàn bộ diện tích đất trồng bắp, trồng lúa bao quanh dòng sông K’rông Nô. Thế nhưng đã 10 năm nay, dòng sông K’rông Nô hùng vĩ bị “sa tặc” tàn phá nghiêm trọng.


< Thuyền hút cát trên dòng K’rông Nô.

Bờ sông bị sạt lở, ruộng nương của người dân bên bờ sông bị mất. Đến đầu năm 2010, hơn 70 ha đất bờ sông bị sạt lở. Mỗi ngày từ 3 giờ đến 17 giờ, hơn 50 tàu hút cát hoạt động công khai. Chúng tôi đã báo cáo huyện và nhiều lần thực hiện các biện pháp hạn chế việc khai thác cát, nhưng gặp rất nhiều khó khăn do dòng sông K’rông Nô là ranh giới hành chính giữa 2 tỉnh Đăk Nông và Đăk Lăk. Các tàu hút cát cứ mặc nhiên đứng giữa dòng sông thò vòi vào bờ phía xã chúng tôi mà hút cát”.

Anh Vinh, cán bộ văn phòng UBND xã dẫn chúng tôi ra bờ sông K’rông Nô: “Trước đây đoạn sông chảy qua xã hẹp lắm, chỉ khoảng gần 100 mét, nhưng do tàu hút cát đã làm sạt lở đất 2 bên bờ. Bây giờ bề ngang của đoạn sông này rộng gần 300 mét”.

Từ xa, tiếng máy bơm ầm ầm của tàu hút cát trên sông phá tan bầu không khí tĩnh lặng của vùng quê nghèo. Trên chiếc tàu ghi chữ DNTN Phúc Lợi, những cái vòi như vòi “bạch tuộc” cắm thẳng vào lòng sông, và đời sống của người nông dân đang bị đe dọa từng ngày.

Lại một nạn nhân của thủy điện

< Dòng Sêrêpok khô cạn vì đập nước thủy điện Buôn Kuop.

Theo báo cáo ngày 26/3/2010 của Sở NN&PT NT tỉnh Đắk Nông, thì tình trạng sạt lở bờ sông K’rông Nô do khai thác cát không chỉ riêng xã Buôn Choah. 30 km chiều dài dòng sông cha qua xã Đắk Nang, Quảng Phú, Nâm Dier, Đức Xuyên (huyện K’rông Nô) cũng bị sạt lở do thủy điện vận hành gây thay đổi bất thường lưu lượng nước dòng chảy.

< Cụm thác Dray Sap mùa khô.

Vùng bị sạt lở là đất màu mỡ được nhân dân trồng bắp, lúa, đậu năng suất cao. Một số công trình đã hoặc có nguy cơ bị cuốn trôi trong năm nay hoặc vài năm tới như: kênh tưới và nhà trạm của các trạm bơm Đắk Rền (đang được đầu tư 55 tỷ đồng), trạm bơm Buôn Choah (đã được đầu tư 45 tỷ đồng) hiện nay chỉ còn cách bờ sông chừng 20 - 25 mét so với 50 mét một năm trước đây. Vùng sản xuất nông nghiệp của bà con nông dân bị thu hẹp và việc thay đổi đột ngột lưu lượng và vận tốc dòng chảy sông K’rông Nô đang đe dọa tính mạng của người dân trên sông.

Những món quà thiên nhiên ban tặng cho đại ngàn Tây Nguyên có thể sẽ biến mất khi sức mạnh của dòng sông Sêrêpok bị chế ngự bởi bàn tay của con người. Không chỉ có sự di dân tự do và nạn phá rừng, thủy điện cũng đang là mối hiểm hoạ với dòng sông này.

Niềm tự hào của đại ngàn Tây Nguyên

< Thác Dray Sap trong quá khứ.

Thác Dray Sap, thác Gia Long, thác 7 nhánh chính là những món quà mà thiên nhiên đã ban tặng cho đại ngàn Tây Nguyên và tô điểm thêm cho sức mạnh của dòng sông Sêrêpok hùng vĩ. Đây là những thắng cảnh tuyệt đẹp được Bộ VH,TT&DL công nhận Di tích Lịch sử Văn hoá cấp quốc gia năm 1991 và  năm 1999.

Thác Gia Long thuộc xã Đăk Sôr, huyện K’rông Nô, tỉnh Đắk Nông là thác thượng nguồn nằm trong hệ thống ba thác: Thác Gia Long, Dray Nur và Dray Sáp của sông Sêrêpok. Ngày xưa khi vua Gia Long đặt chân lên xứ này đã cho xẻ núi, cắt rừng làm con đường mòn rất đẹp dẫn đến thác, xây dựng kè chắn nước, tránh nước xâm thực phá vỡ cảnh quan cây rừng nơi đây. Chứng tích còn lại cho thấy hệ thống kè đá, móng cầu bê tông đã được xây dựng công phu chắc chắn, hướng qua phía bên kia dòng thác.

< Thác Dray Sap bây giờ không còn hùng vĩ như xưa.

Còn dòng thác Dray Sáp mang trong mình câu chuyện đến mê hồn về của người Ê Đê: Thưở xưa có một cô thiếu nữ Ê Đê rất xinh đẹp tên là H’Mi. Dù nhiều chàng trai giàu người M’Nông, Ê Đê đến cầu hôn nhưng nàng đều cự tuyệt vì nàng đã yêu say đắm chàng trai hiền lành nhưng nghèo khổ cùng buôn với nàng. Một hôm, nàng cùng người yêu đi ra rừng ngồi nghỉ trên một tảng đá lớn. Đột nhiên có một con quái vật đầu to, xù xì như quả núi, mắt đỏ như phát ra những tia máu, từ trên cao, con quái vật lao xuống, phun nước từ miệng nó tạo thành cột nước khổng lồ về phía hai người. Chàng trai bị cột nước đánh văng ra xa rồi ngất đi còn cô gái đã bị con quái vật bắt đi. Khi tỉnh dậy, chàng vô cùng đau khổ hóa thành một cây to có rễ đâm sâu vào tảng đá và phát ra những tiếng kêu đau thương, than vãn, nhung nhớ người yêu. Chỗ chàng trai bây giờ là rừng cây bên bờ đá của dòng thác. Còn chỗ con quái vật lao xuống đã trở thành thác nước ngày nay”.

Bên thác Dray Sáp, Y Ma Thanh, 43 tuổi, người Ê Đê, sống tại thị trấn EA Tling, huyện K’rông Nô, Đắk Nông ngậm ngùi nói với chúng tôi: “Bây giờ thác Dray Sáp không còn đẹp như hồi xưa nữa. Nước dòng sông Sêrêpok bị chặn rồi”.

Ngăn dòng Sêrêpok

< Dòng Sêrêpok khô cạn do đập nước thủy điện chắn dòng.

Y Ma Thanh buồn bã nói: “Dray Sáp tiếng Ê Đê còn gọi là thác khói vì khi thác đổ bụi nước sẽ bắn tung lên xa lắm, cả ngàn mét vuông. Nay ngọn thác Dray Sáp này chỉ còn chảy 2 dòng thác nhỏ”. Chúng tôi chỉ nhìn Y Ma Thanh và hiểu rằng, anh đang tiếc nuối và hoài niệm về con thác huyền thoại gắn vốn gắn bó cả đời với anh.

Con đường vào khu du lịch thác Gia Long và thác Dray Sáp ngoằn ngoèo theo triền dốc. Tại khu thác Gia Long, dòng sông Sêrêpok thật yếu ớt chảy qua thác, những mỏm đá ngầm lộ thiên với hàng loạt cây Mai Dương mọc ra từ khe đá.

Ông Đỗ Minh Khâm, nhân viên duy nhất quản lý tại khu du lịch Gia Long nói: “Đập thủy điện đã ngăn dòng sông Sêrêpok. Đã từ lâu thác Gia Long không còn hùng vĩ như xưa. Tại khu du lịch này, trước khi có nhà máy thủy điện Buôn Kuôp, nước chảy vào các hồ nhân tạo rất đẹp và thu hút được nhiều du khách. Nay khu du lịch Gia Long đã gần như điêu tàn, hoang phế”.

Cách thác Gia Long không xa, nhìn bằng mắt thường chúng tôi thấy đập cửa chính của nhà máy thủy điện Buôn Kuốp sừng sững chắn ngang dòng sông Sêrêpok. Ngay sát dưới con đập chính, dòng sông Sêrêpok gần như cạn kiệt. Đập thủy điện đã làm thay đổi sâu sắc về môi trường, chế độ thủy văn vùng hạ lưu, mất các thác nước chảy nhanh và một số vùng đất ngập nước. Dòng sông Sêrêpok đã mất đi sự hùng vĩ và sức mạnh bởi bàn tay con người. Có lẽ sự cân bằng lợi ích giữa thủy điện và môi sinh, môi trường chưa có câu trả lời xác đáng.

Rời dòng thác đang mất dần sức sống, chúng tôi tiếp tục chuyến đi về nguồn Sêrêpok với những câu chuyện huyện thoại xen lẫn hiện thực.

Thủy điện Buôn Kuốp nằm trong địa phận các xã Hòa Phú (TP. Buôn Mê Thuột) và Dray Sáp (xã Đắk Sôr, huyện K’rông Nô, Đăk Nông), cách chỗ hợp lưu của các sông K’rông Nô và K’rông Ana khoảng 10 km về phía hạ lưu. Công trình có công suất 280 MW này (lớn thứ 2 sau thủy điện Yaly - Tây Nguyên) được khởi công vào năm 2003. Nhà máy thuỷ điện Buôn Kuốp đã hoà lưới điện quốc gia từ năm 2008.

Còn tiếp phần 2: Cái chết của dòng sông huyền thoại

Du lịch, GO! - Theo bao Thethao Vanhoa, internet ----------------

Đi tìm những dòng thác xưa đã khuất
Khám phá dòng thác chết
Mồng Gà trấn nhậm thành đông, Ngăn con sóng dữ lập đông kéo về

Mũi Mồng Gà nằm cuối địa phận Bãi Trước (Khánh Hòa). Phần địa chất và hình thù tương đối giống mũi Bàn Than, nghĩa là từ bãi cát trắng bỗng nhô lên những cụm đá đen tuyền, bìa mặt khá phẳng, chạy dài ra lòng biển.

Nếu đứng từ vị trí giữa làng (khi còn người cư ngụ) trông chẳng khác chi cái mồng của con gà, nên từ đó dân ta mới gán cho cái tên nghe mộc mạc và ấn tượng là mũi Mồng Gà. Về vị trí, Bàn Than và Mồng Gà đều nằm vắt ngang đầu Bãi Trước, một cái nằm hướng tây và cái kia nằm hướng  đông tạo cho Bãi Trước có thế như lòng chảo, nhờ vậy mà vùng bờ biển nơi đây hiền hòa, êm dịu.

Những ai đã từng sinh trưởng và lớn lên trên đảo Giăng, đều có những kỷ niệm buồn cười, thú vị của thời ấu thơ đối với Bàn Than và Mồng Gà. Qua trí óc mù mờ của trẻ, những nơi này là biểu tượng một không gian không mấy an toàn, ẩn chứa nhiều sự kỳ bí, hoang mang, khó hiểu. Chúng được nghe kể rằng đằng sau Bàn Than là một vùng hoang vắng, động cát trắng tinh và nhiều mồ mả, đêm đêm thường xuất hiện nhiều ma lửa và nhiều bóng trắng phiêu phiêu trên mặt đất.

Vùng biển ngay mũi Mồng Gà ra đến đá Trời đánh:


Mặt kế của Mồng Gà là một khu vực đá bàng đen thẫm dẫn đến hòn đá Trời đánh mà nghe đâu rằng do có ác ma ác quỉ ẩn núp vùng này và thường hù hoạ, trêu chọc con người nên ông Trời phiền lòng sai Thiên lôi cầm búa xuống trừ khử. Thiên lôi hôm đó buồn ngủ, con mắt quáng gà, đánh đại một búa nào ngờ không trúng ác ma mà chỉ trúng hòn đá, làm hòn đá nứt đôi, còn con ác ma thì sợ quá, trốn mất. Nhưng sau khi Thiên lôi bỏ đi, con ác ma bèn nhập vào kẻ hở hòn đá và ẩn trú tại đó như nhà của mình. Thế là trẻ nít trong làng để mặc cho trí tưởng tượng bay xa và chúng ít khi dám "đơn thương, độc mã" lui tới những vùng này.

Mũi Mồng Gà nhìn ngược về hướng tây có rặng núi Hòn Hèo:



Từ đầu mũi Mồng Gà đến đá Trời Dánh là một eo biển khúc khuỷu, gồ ghề, rất khó đi. Địa thế nơi đây kỳ bí, hiểm trở, trên là rừng rậm um tùm của dãy núi Bà Hiền, dưới là biển to, sóng lớn của vùng bờ biển cực đông. Bình thường, Mực nước nơi đây rất cao và đầu sóng có khi bủa chụp vào lưng chừng núi. Tuy nhiên, đến mùa thủy triều rút, eo biển Mồng Gà phơi đáy hiện ra một vùng thiên nhiên hùng vĩ, rực rỡ những màu sắc và hình tượng vô cùng linh động.

Trước tiên, ta sẽ chiêm ngưỡng một tầng đá tổ ong đen tuyền, đan kết với nhau từ chân núi lan rộng đến vực sâu giữa lòng biển, trông không khác chi một khoảng sân rộng được trải nhựa có những đường nối sắt như dao chạy xuôi, chạy dọc. Phía ngoài chớn biển, hàng vạn cụm đá lớn nhỏ màu hồng hồng, vàng vàng, tím tím, đan liền và chồng chất lên nền đá tổ ong một cách vô thứ tự nhưng huyền diệu với nhiều hình tượng kỳ vĩ, xa lạ, xen lẫn những vũng nước sâu ánh lên màu bạc của mặt nước tạo cho không gian một sức thu hút tuyệt vời.

Một góc Mũi Mồng Gà nhìn ra hướng hòn Đỏ:




Với tầng địa chất phủ một lớp dày các loại đá và những vũng sâu, hầm hố, hang động do sóng biển tạo thành nên đáy biển Mồng Gà rất giàu nguồn hải sản. tập trung nhiều nhất là các loài ốc nhỏ, cua và cá rạng. Những năm trước 75, có thể nói nơi đây là vựa ốc của làng.

Những bà nội trợ trong làng muốn thay đổi bữa ăn hoặc cho thêm món ốc vào buổi cơm chiều để tăng phần đậm đà, chỉ cần bỏ ít thời gian đến vùng này là bắt được nhiều loại ốc ngon như ốc nhớt, ốc mặt trăng (ốc vỗ),  ốc đụn,  ốc bàn tay, v.v...  Ốc nhiều đến mức người ta nghĩ rằng chẳng bao giờ và chẳng làm sao bắt cho hết được. Các loài cua biển nhiều cũng không kém. Chỉ cần lật ngửa một hòn đá san hô trong số hàng ngàn viên đá, người ta sẽ nhìn thấy đôi ba con cua hốt hoảng, giơ càng bò ngang, bò ngược.

Hòn Quả xinh xinh nằm xéo về hướng đông bắc bờ biển Mồng Gà:


Nay thì vùng bờ biển này ốc tôm, cua không còn nhiều như những năm xưa. Những con ốc vỗ xưa kia lớn bằng ngón chân cái thì bây giờ nhỏ ti ti như đầu đũa và mật độ thưa thớt mỗi nơi một con. Ốc đụn, ốc bàn tay không còn thấy xuất hiện nữa, hoặc nếu muốn đánh bắt loại này phải ra ngoài chớn sâu 7-8 mét. Trải qua nhiều thế hệ, nguồn hải sản thiên nhiên vùng biển đảo Giăng luôn trù phú, dồi dào.

Cận bờ tập trung nhiều vô số các loài tôm, cua, ốc, ghẹ và ra xa một chút có chẳng biết bao nhiêu là loài cá ngon. Người dân trên đảo chẳng bao giờ lường được rằng sẽ có ngày nguồn hải sản này cạn kiệt. Thế nhưng giờ đây lại là điều có thật! Nạn đói kém trong những năm bao cấp (1979-1986) đi đôi với sự tăng trưởng dân số vì sự sinh sản không có kế hoạch là một trong những nguyên nhân gây cạn kiệt nguồn hải sản sát bờ trên đảo Mỹ Giang.

Du lịch, GO! - Theo Ninhhoatoday

Bãi Mũng Mương (Khánh Hòa)

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống