Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 20 October 2011

Vào những này nghỉ phép hay hè, bạn sẽ rất hứng khởi với những chuyến đi phượt và dĩ nhiên khám phá ẩm thực là một phần không thế thiếu trong mỗi chuyến đi.

Ghé Nha Trang ăn nem nướng

< Nem nướng Nha Trang.

Đến Nha Trang du khách nào cũng nghĩ rằng chỉ có hải sản. Điều này đúng nhưng chưa đủ. Bạn có thể sẽ khám phá một Nha Trang thật khác với món nem nướng tuyệt cú mèo. Khác với nem chua nướng ngoài phía Bắc, nem nướng Nha Trang có vị rất khác và đặc biệt.

< Bún cá Nha Trang.

Được làm từ thịt heo xay ra rồi nướng lên. Bánh tráng cuộn lại và chiên giòn. Tất cả cuộn chung với rau và chấm bằng nước sốt đặc biệt khiến cho món ăn trở nên thú vị hơn rất nhiều. Một phần nem nướng có cả nem chua dùng kèm sẽ cực hấp dẫn. Một phần như thế giá chỉ tầm 30 - 50 k/người ăn là no.

Địa chỉ có thể tham khảo là: Nem nướng Ngọc Tiên đường Lê Thành Phương, Nem nướng Đặng Văn Quyên Lê Lợi.

Ngoài ra, bạn cũng nên “bỏ túi” thêm cẩm nang ăn món bún cá Nha Trang ngon thì ghé đến quán Loan trên góc đường Ngô Gia Tự và Trịnh Phong, hoặc buổi sáng ghé đến đường Hải Thượng Lãn Ông nhé! Bún cá ở Nha Trang là số 1!

Lên Đà Lạt măm măm bánh căn trứng cút

< Bánh căn trứng cút.

Đà Lạt thì lạnh khỏi phải nói, cho nên bạn hãy thưởng thức một dĩa trứng cút nóng chấm mắm thì hết ý!

Địa chỉ là: có thể ăn trong chợ Đà Lạt hoặc trên đường Nguyễn Văn Trỗi, có một quán cực kỳ nổi tiếng hỏi ai cũng biết!

< Khuôn đổ bánh căn.

Bánh căn trứng cút ở Đà Lạt được làm từ bột gạo, nướng trên nồi khuông và có thêm trứng cút. Bánh ăn kèm với mắm và mỡ hành vào lúc khoảng 5g - 6g thì hết ý. Lúc này vừa ăn xong, ấm bụng lại đi dạo bờ Hồ Xuân Hương thì không còn gì bằng.

Và trở lại Huế tại quán Bà Đỏ

< Bún bò.

Ghé đến cố đô Huế, bạn không thể bỏ qua những món bánh như bánh ít, bánh nậm, bánh lọc hoặc bánh bèo. Ghé đến quán Bà Đỏ - số 7 Nguyễn Bỉnh Khiêm ăn thì cực kỳ “chuẩn”.

< Bánh bèo.

Còn buổi tối đi dạo tại Huế thì không thể bỏ qua một “ẩm thực hẻm” chính là “Chè hẻm” ở đường Hùng Vương. Một ly chè chỉ giá 5k thôi nhưng hoàn toàn ngon hết ý.

< Chè hẻm.

Cơm hến ở Huế thì không thể không ghé đến đường Trương Định chỉ với giá 3k/tô thôi. Ăn ngon khỏi phải nói.

Ban ngày quán này đông nghìn nghịt người mà thậm chí bạn phải xếp hàng mới có thể ăn được.

Du lịch, GO! - Theo Ione.net
(Giải trí) Một thời hơi xưa trước đây: hình ảnh những cô gái dân tộc ngực trần, khỏa mình dưới suối, hồn nhiên như thể chỉ có trời và đất, là hình ảnh đẹp và quyến rũ nhất của núi rừng Tây Bắc.

Một thời hơi xưa trước đây, giới du lịch bụi luôn sốt xình xịch mỗi khi kể về vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng nơi đây và trên hơn cả là sự “hoang sơ” của con người nơi ấy.

Đó là thời của những nghệ sỹ thực thụ - những nam Phượt gia đã đi khắp cõi rừng núi, quậy hết những chốn tận cùng hoang sơ để tìm cánh đẹp thiên nhiên cùng cái đẹp của những cô gái dân tộc chân chất, hồn nhiên đến lạ kỳ. Họ có thể dành cả ngày trời ẩn nấp trong bụi cỏ, sau vách đá, nhịn cả đi "toilet"... chỉ để mong chụp được những bức ảnh đẹp nhất, tự nhiên nhất về các sơn nữ tắm suối.

Những tấm hình chụp sơn nữ tắm suối được các nhiếp ảnh gia, các nhà nghiên cứu văn hóa in trong rất nhiều cuốn sách nghiên cứu về văn hóa dân tộc thiểu số. Chuyện những sơn nữ tắm tiên đẹp ngời ngời dưới những con suối vắng lại càng trở nên nổi tiếng. Nhưng giờ đây thì chuyện đó là chuyện của dĩ vãng hoặc sắp vào quá khứ.

< Sơn nam tắm suối.

Giờ đây, văn minh đã từ "trên trời rơi xuống" tận những bản làng xa tít mù khơi, qua sóng phát thanh, truyền hình, rồi những con đường được mở vào tận bản làng khiến nhiều phong tục, tập quán của đồng bào mất đi - trong đó, tục tắm suối cũng mai một rất nhanh. Bây giờ thì tìm được một con suối, nơi mà các thiếu nữ khỏa tấm thân ngọc ngà trong làn nước trong mát hiếm lắm. Có vẻ như một trào lưu nghệ thuật biến mất và người ta phải thay thế bằng những người mẫu đặt trong cảnh vật thiên nhiên để cố gắng vớt vát lại cái chuẩn mực của nghệ thuật đích thực.

Nhưng đây không phải nội dung chính của bài phóng sự này muốn đề cập đến. Có lẽ một quy luật: phượt nam tìm sơn nữ, hết rồi hoặc hiếm rồi thì bây giờ đến... phượt nữ... chộp sơn nam!

< Hình bên là một trai bản đang vùng chạy trong tuyệt vọng!

Thời gian gần đây, cùng với trào lưu "vùng lên" của nữ giới, đám Phượt tử được du nhập thêm nhiều bóng má hồng, tóc dài, vai khoác ba lô tay lăm lăm máy ảnh. Một vài nhân vật cũng tập tành làm nghệ thuật và nghĩ rằng mình tài năng chẳng kém... Thái Phiên.

Khổ nỗi: các đối tượng tương tác nghệ thuật của những nàng bây giờ không phải là cái đám cùng giới mà là đám nam nhi khốn khổ!
Các chàng trai dường như rất chuộng xu thế đơn sơ và hồn nhiên tuyệt đối nên các nàng đặc biệt thích điều này. Sơn Nữ tắm tiên thường chỉ khỏa thân nửa trên trong khi sơn Nam thì khỏa thân tận gót chân - đời thế mới hay!

Lũ lượt lên miền núi, về miền xuôi, từ những con suối cạn đến những bãi sông vắng, cô nàng săn lùng những khoảnh khắc "tưng tửng" như những paparazzi thứ thiệt. Họ đặt tên cho những địa danh này với các cái tên mỹ miều kiểu như: "Bãi Trym tắm" hay "Bến Tiên ông".

< Kẻ "thủ ác" ngồi bên bờ: ánh mắt như Đại Bàng Blad nhòm thèm thuồng mấy con cá Chích... mũm mĩm.

Rồi đột nhiên giữa núi rừng, các cô cứ lồ lộ xuất hiện rồi cầm bửu bối vô tư chụp tùm lum. Nghệ thuật chưa thấy đâu mà chỉ thấy trai bản nháo nhác bỏ chạy mỗi khi bị "soi hàng", gây ra hội chứng bàng hoàng cả một thế hệ nam nhi vùng cao!

Xem ra: có qua thì phải có lại, như một quy luật - các anh làm được thì chúng tôi cũng thế. Có điều chuyện "săn ảnh" của các cô xem ra vô tư nhưng lại dữ dội quá khiến "cái sự" tắm tiên giữa núi rừng của sơn nam sẽ nhanh chóng đi vào quá khứ.
Không phê phán, không dám lạm bàn... mà bài đây chỉ là chuyện vui thôi mà - tiêu chỉ "giải trí".

(Ảnh tư liệu trên được tìm thấy trong bộ sưu tập của một nữ Phượt gia nhóm DDC)

Du lịch, GO! - Theo Hoibimau.net, internet
Cuối eo biển Mồng Gà là mõm núi Bà Hiền, có hòn đá Trời Đánh nhô ra như trụ chào vào địa phận vùng bãi Mũng Mương. 

Tiếp theo: Mũi Mồng Gà
< Vùng bờ biển và bãi cát Mũng Mương.

Là một bãi cát gồm có cát thủy triều hạt to và muôn vạn viên đá san hô mình tròn, hạt nhỏ, sáng lóng lánh được bàn tay màu nhiệm của tạo hóa sàng lọc từ đáy biển khơi và vun bồi trong nhiều ngàn vạn năm để trở thành một bãi cát san hô cao hơn mét và rộng gần mười mét, uống cong theo hình cánh cung dài gần 2 cây số từ đầu hòn đá Trời Đánh xuống tận chót mõm núi Nhọn.

Sáng ngời một dải san hô
Mũng Mương Giang Đảo điểm tô tuyệt vời

Bãi cát và san hô nhuyễn bãi Mũng:

Có thể nói, bãi Mũng Mương là một công trình đặc sắc và kỳ diệu của những nhà kiến tạo cảnh quan thiên nhiên của Tạo hóa. Bãi luôn luôn phát ra một ánh sáng màu trắng hồng huyền diệu, phản xạ của hàng triệu hạt san hô lóng lánh. Vào những đêm trăng non, bãi cát Mũng Mương càng trở nên lung linh huyền ảo, triệu triệu viên san hô phát sáng lung linh, khác chi một thảm kim cương trải dài.

Đứng trên đỉnh Núi nhọn nhìn về Mũng Mương:


Eo biển Mũng Mương là một ran san hô. Từ bờ biển ra xa trên trăm mét là những tảng đá san hô bằng mặt nằm đan kết vào nhau kít mít như một sân lớn được con người lót gạch. Và cũng ngay bờ biển này, một loại đá san hô mỏng, bằng mặt, hình tròn, lớn bằng cái nia mà dân trên đảo quen gọi đá bánh trán mọc lên như một cánh rừng. Dân làng ta ngày xưa, đã dùng loại đá này cất nhà, xây cổng, xây tường như đã đề cập trong bài giới thiệu về Địa Thế Sinh Hoạt Làng Đảo Mỹ Giang.

Đá Trời Đánh đầu bãi Mũng Mương:


Là một rạn san hô nên vùng này từ xưa là nơi tập trung nhiều loại ốc, tôm, cua và dồi dào loài cá rạn, cá lia thia muôn màu muôn sắc. Điểm đặc biệt thêm là toàn đảo chỉ có vùng biển này là có loài ốc tai sinh sống. Thịt ốc tai rất ngon, bổ, nhiều chất đạm, con lớn có thể cân đến vài ký thịt. Những năm đầu hồi cư (1975), dân làng thường rủ nhau đi bắt ốc tai, chẳng phải vì khi ấy thiếu thốn nguồn lương thực, nhưng nó là món ăn khoái khẩu đối với nhiều người, thêm vào là sự thích thú khi bắt loài ốc này.

Để bắt được loài ốc này, thời gian đầu, người trong làng chỉ chờ đến mùa nước cạn, mỗi người trang bị cho mình một cây sắt có đầu dẹp, nhọn hoặc một cây xà beng và một con dao lưỡi mỏng. Họ lội bộ ra giữa vùng rạn Mũng mương, tìm đến những chú ốc tai đang nằm trong tảng san hô, chờ cho nó hả miệng ăn mồi liền thọc cây xà beng chèn mép vỏ con ốc, không cho nó có cơ hội kẹp lại, đồng thời dùng xà beng nạy và đâm võ ốc cho đến khi nó nức vỡ ra mới bắt đầu dùng dao mỏng lạng lấy thịt.

Rạn san hô  cuối bãi Mũng Mương cạnh núi Nhọn:

Người ta cũng có thể bắt lấy thịt những con ốc không chịu há miệng, nhưng rất mất thời gian vì phải đục bỏ nền đá san hô bọc cứng vỏ con ốc và những lúc ấy, võ ốc nát vụn cùng với mảnh vỡ của đá sẽ dính vào phần thịt của ốc,khiến cho thịt ốc kém chất lượng (thịt ốc tai mềm, để bám  đất, đá sỏi nên khó rửa sạch). Đó là những năm đầu khi con ốc còn nhiều. Dần dần, muốn ăn được loại thịt này, ngư dân phải đi ra xa hơn và lặn sâu xuống biển.
Hiện nay loài ốc này gần như tuyệt chủng trên vùng rạn hòn đảo Giăng.

Du lịch, GO! - Theo NinhhoaToday

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống