Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 22 October 2011

Thác Hang Cọp cách thành phố Đà Lạt 15 km về hướng Đông, thuộc ấp Túy Sơn, xã Xuân Thọ. Thác nằm giữa khu rừng thông với diện tích 308 ha, chiều cao thác chừng 50 m, dài hơn 500 m, trên đường từ Đà Lạt về Dran (Đơn Dương). Thác Hang Cọp có nhiều tên gọi khác như: thác Ông Cọp, thác Ông Thuận, thác Đạ Sar, thác Thiên Thai, thác Long Nhân...

Buổi sáng, trời cao nguyên vần vũ sương mây, chúng tôi lên đường khám phá thác Hang Cọp. Từ Quốc lộ 22, cách Trại Mát chừng 3 km, xe máy tẽ vào một con đường nhỏ lởm chởm đá cuội.

Đi được gần 2 km, con đường bắt đầu hiểm trở và khá nguy hiểm với nhiều khúc quanh “cùi chỏ”, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Xe chầm chậm thả dốc xuống thung lũng hun hút, âm u...

< Thác Hang Cọp đổ ì ầm quanh năm.

Tiếng thông reo vi vu, tiếng thác đổ ầm ì gợi cho chúng tôi thêm nhiều háo hức. Dã quỳ hoa vàng rực rỡ từng vạt dài, điểm xuyến giữa màu xanh chập chùng như cảnh thần tiên. Mimosa nhẹ nhàng, quý phái, e ấp giữa núi rừng hoang dã càng tăng thêm nét lãng mạn của cao nguyên. Khu du lịch sinh thái thác Hang Cọp hiện ra trước mắt chúng tôi với dáng vẻ hoang sơ, hùng vĩ và thơ mộng.

Mua vé vào cửa 7.000 đ/người và xe. Trong khoảng sân đầy hoa rừng, cỏ dại, chúng tôi bắt gặp tượng “chúa tể sơn lâm” dũng mãnh, cao khoảng 5 m, dài non 10 m, đứng trên một gò đất, ngước cổ như đang gầm thét. Men theo lối mòn quanh co, khúc khuỷu xuống một thung lũng hẹp, rừng đại ngàn thâm u, bí hiểm, khói sương mù mịt, một cây cầu treo lơ lửng giăng ngang mặt thác, trên độ cao 50 m.

Tiếng thác va vào đá phát ra âm thanh như tiếng cọp gầm. Bên cạnh thác có một hang đá thiên nhiên rộng chừng hai gian nhà bếp, có 3 ngăn, 1 ngách và 2 miệng. Người Chi’ll gọi là Hang Cọp.

< Nước từ dòng thác tạo thành suối, chảy quanh co vào rừng.

Theo truyền thuyết của người Chi’ll, xưa kia, tại vùng rừng núi này có một con cọp rất hung dữ hoành hành. Người ta rất khiếp sợ và gọi cọp bằng “ông Ba Mươi”. Một dũng sĩ người Chi’ll dũng cảm, quyết tâm trừ hại cho dân, sau nhiều ngày theo dõi, chàng đã gặp và “tặng” con cọp hung dữ ấy một mũi tên vào chân. “Chúa sơn lâm” đau đớn vùng chạy vào trong rừng sâu, từ đó không thấy xuất hiện nữa. Hiện nay, gần thác Hang Cọp có tượng dũng sĩ người Chi’ll đang giương nỏ bắn cọp.

Khi hoàng hôn phủ xuống núi đồi, ánh mặt trời vàng nhạt xuyên qua những rừng thông cao vút rồi dần tắt lịm, lá cây hoa Móng Cọp khép mắt lại, là lúc muôn vàn âm thanh của rừng cũng bắt đầu trỗi dậy.

Tiếng rừng thông lao xao, rì rào; tiếng chim bay về núi táo tác giữa không gian hoang sơ, u tịch và nổi lên, gờn gợn trong bóng chiều cô quạnh là tiếng “cọp gầm” đều đặn phát ra từ phía ngọn thác huyền thoại, có lúc ta giật mình tưởng như thật.


< Bên triền thác.

Đêm đến, khi ánh trăng nhô qua triền núi tỏa ánh sáng xanh trong huyền hoặc, sương mờ lãng đãng vấn vương trên ngàn cây ngọn cỏ... chúng tôi bày ra giữa sân nhà sàn một vò rượu cần, vừa đủ các thành viên ngà ngà say với thịt gà rừng luộc chấm muối ớt ăn kèm cùng măng chua.

Cá lóc ở hồ, suối, thịt dẻ, ngon ngọt không thua cá ở đồng bằng... Một đêm trong rừng, bên thác Hang Cọp với nhiều cảm xúc lâng lâng trôi qua trong giấc ngủ yên bình, sảng khoái với cái rét dìu dịu trên độ cao 1.500 m.

Nếu đến thác Hang Cọp, hoặc các danh lam thắng cảnh, hay những bản làng của các dân tộc trên cao nguyên Lâm Viên vào những dịp lễ, tết, lễ hội Mừng lúa mới của người M’nông, lễ hội Ăn trâu của người K’ho, lễ cúng Thần Suối của dân tộc Mạ, lễ cúng Thần Bơ Mung của dân tộc Chu-Ru, bạn sẽ được dịp hòa nhập vào sinh hoạt, lễ hội của người dân tộc.
Có thể bạn sẽ nắm tay một cô sơn nữ người Chi’ll xinh đẹp, cùng nhảy múa không biết mệt quanh ngọn lửa hồng trong đêm hội cồng chiêng nồng ấm giữa núi rừng Tây Nguyên bạt ngàn, hoang dã...

Trước khi chia tay, nếu có may mắn, bạn sẽ được một cô gái K’ho, hoặc M’nông, hoặc Mạ “ngoéo tay” hẹn gặp lại. Ngón tay út của bạn và cô gái “móc ngoéo” vào nhau, đồng thời hai ngón tay cái chạm khít sát ở phần thịt đầu ngón, tạo ra hình trái tim là biểu hiện của tình cảm thơ ngây, hồn nhiên và sự luyến lưu, lãng mạn của người con gái núi rừng với người con trai phương xa, chẳng biết bao giờ gặp lại.

Hướng dẫn:

Thác Hang Cọp nằm cách quốc lộ 20B khoảng 2,7km về phía Đông, thuộc ấp Túy Sơn, xã Xuân Thọ, thành phố Đà Lạt. Từ thành phố Đà Lạt đi về phía trại Mát 12Km, rẽ trái đi tiếp khoảng 3km sẽ đưa du khách đến thác. Nơi này đang được công ty TNHH Hoàng Tâm khai thác.

Điểm đặc biệt của dòng thác là vẫn luôn chảy xiết, dù cho đó là mùa mưa hay mùa khô.Nếu ai đã từng đến thác hang Cọp thì sẽ không bao giờ quên được hình ảnh và âm thanh của dòng thác, đó là một âm thanh huyền bí, âm thanh đó vẫn đêm ngày không dứt.

Du lịch, GO! - Theo báo Lâm Đồng và nhiều nguồn ảnh khác
Cù Lao Chàm – quần thể đảo cách đất liền chừng hơn một hải lý là nơi tính đến thời điểm bây giờ, đang giữ trong mình những câu chuyện “kỳ lạ”, nhưng hoàn toàn có thật.

Chuyện một: gian nan cái… cầu tiêu

Xã đảo Tân Hiệp nằm trong quần thể Cù Lao Chàm (TP Hội An, tỉnh Quảng Nam) gồm bốn thôn với 900 hộ dân (tương đương gần 3.000 khẩu). Cuộc sống của người dân xã đảo Tân Hiệp có lẽ còn giữ nhiều nét hoang sơn và… nguyên thủy nhất.

Hơn chục năm trở về trước, chuyện “đầu ra” của hầu hết bà con nơi đây đều… hướng về thiên nhiên. Những nhà dân men theo các bãi đất bằng phẳng ở rìa đảo Dài đều tìm về với biển, mọi chuyện “đầu ra” đều hoang dã.

< Gần 3.000 người dân Cù Lao Chàm dù cuộc sống còn nghèo nhưng đã ý thức được tầm quan trọng của việc giữ gìn môi trường biển Cù lao.

Bí thư Thành ủy Hội An, ông Nguyễn Sự chia sẻ câu chuyện hoàn toàn có thật ở xã đảo Tân Hiệp: khoảng chừng năm 1996 (khi đó ông Sự còn giữ chức chủ tịch thị xã Hội An), trong một chuyến công tác ra đảo, các cán bộ xã báo cáo cả đảo duy nhất có… 4 cái cầu tiêu. Người dân xã đảo không có thói quen sử dụng toa-lét.

Một cán bộ địa phương cũng kể chuyện: đó là sự thật ở Cù Lao Chàm khoảng những nằm 90 về trước. Xã có duy nhất… bốn cái cầu tiêu và đặt ở những nơi công cộng như cảng cá, UBND xã. Tất thảy người dân từ già trẻ lớn bé đều ra biển. Thói quen sinh hoạt ấy vẫn được duy trì từ trước đến nay, nhất là khi Cù Lao Chàm là một địa danh biệt lập, muốn ra ngoài đảo phải mất vài giờ đồng hồ chạy tàu.

Và khi ấy, Cù Lao Chàm chưa làm du lịch, cuộc sống vẫn chủ yếu tự cung tự cấp. Khách của Cù Lao Chàm lúc đó, chỉ là các cán bộ lãnh đạo từ Hội An ra Tân Hiệp làm việc.

Chiến dịch dựng cầu tiêu cho bà con xã Tân Hiệp trở thành một trong những nhiệm vụ quan trọng. UBND thị xã (khi đó) dưới sự chỉ đạo của ông Nguyễn Sự đã lập hẳn một dự án dựng cầu tiêu cho bà con ngoài đảo.
Mỗi hộ dân được hỗ trợ 1,2 triệu đồng để làm cầu tiêu. Thị xã cử hẳn một đội xây dựng ra ngoài đảo làm cho dân, chi phí xây dựng không vượt quá số tiền hỗ trợ mỗi hộ gia đình.

Đích thân ông Sự ra ngoài đảo kiểm tra. Công tác tuyên truyền, vận động bà con hưởng ứng xây dựng đời sống mới, trong đó có nội dung từ bỏ thói quen “cái đầu ra” gây ô nhiễm môi trường, nhất là ảnh hưởng trực tiếp đến vùng biển quanh đảo.
Đến một nhà dân, chiếc cầu tiêu mới xây dựng xong nhưng không sử dụng, củi khô chất đầy lên trên như một cái nhà kho. Hỏi nguyên nhân, chủ nhà thật thà: “Khó lắm cán bộ ơi, vô đó mà đâu có ra!”. Ông chủ tịch Nguyễn Sự 'nạt': “Vậy tôi sẽ ở lại đây vài ngày, chừng nào gia đình chịu vô đó tôi mới về”.

Đến năm 1998, hàng trăm hộ dân với hàng ngàn khẩu đã xóa được những bãi cầu tiêu công cộng ngoài bờ biển. Tất cả mọi người đều chấp hành “nhiệm vụ mới” và cũng là nhiệm vụ giữ môi trường sống của chính mình.

Đóng tàu nửa tỷ đồng chở rác

Chiếc tàu được đóng mới trị giá 500 triệu đồng được Hội An trích từ ngân sách giao cho xã Tân Hiệp quản lý và sử dụng với một nhiệm vụ duy nhất: chở rác từ đảo vào đất liền để tiêu hủy. Đây cũng chỉ là một trong những chi tiết trong cuộc chiến bảo vệ môi trường đảo của chính quyền và địa phương nơi đây.

Chị Hương, một người bán rau tại chợ đảo Tân Hiệp kể chuyện: “Tính đến bây giờ được hai năm dài, ba năm ngắn, người dân xã đảo không xài túi ni-lon. Mọi người đều dùng giấy báo cũ, giấy vở loại của học sinh gấp thành túi đựng để đi chợ mua sắm hay đựng đồ. Mấy anh mà gặp ai xài túi nilon ở Tân Hiệp, tui trả thêm tiền cho các anh”.


< Đến Cù Lao Chàm, đặt bước chân đầu tiên lên đảo, bạn sẽ được nhắc nhở: “Xin không mang túi nilon lên đảo” bằng tấm biển rất to đặt ngay cảng tàu.

Đó là kết quả của cuộc chiến “không dùng túi nilon” ở Tân Hiệp từ năm 2008. Khi đó, khắp đảo, ven những bãi kè ven biển, túi nilon tràn ngập khắp mọi nơi. Ở ngoài đảo, không ai sản xuất được túi nilon, tất cả đều từ đất liền mang vào. Túi nilon không phân hủy được tràn ngập các ngóc ngách, đường xóm, bãi biển…

Lại một chiến dịch mới được áp dụng cho Cù Lao Chàm: ngân sách thành phố đầu tư cho mỗi hộ dân xã đảo hai chiếc làn nhựa (một to, một nhỏ) để bà con đi chợ, tuyên truyền vận động bà con không dùng túi nilon, thay vào đó là các loại vật liệu tự hủy.


< Sử dụng toàn túi giấy, dễ phân hủy.

Thị xã Hội An cử hẳn cán bộ đi vào TP.HCM, ra Hà Nội… để tìm hiểu các vật dụng có thể thay thế túi nilon, nhưng tìm không được. Cuối cùng, Hội An quyết định chọn phương án sử dụng giấy báo, sách vở cũ của học sinh để gấp túi.

Ngày đầu tiên, lại là chủ tịch Nguyễn Sự ra tận đảo, phát làn nhựa cho bà con và tuyên truyền bà con không dung túi nilon. Ngày thứ hai, ông Sự ngồi ở ngoài cổng chợ Tân Hiệp, nếu ai không mang làn nhựa mà đi tay không, hay sử dụng túi nilon để đựng đồ, ông yêu cầu về nhà lấy làn mới được vô chợ.
Các sạp hàng bán rau, quả, thực phẩm cũng tương tự. Những hàng nào vẫn dùng túi nilon, ông chỉ đạo cán bộ xã yêu cầu không cho bán hàng, chừng nào không dùng túi nilon gói đồ cho khách mới tiếp tục được kinh doanh tiếp.


< Tất cả túi đựng ở Cù Lao Chàm, kể cả bịch bỏng ngô của trẻ em cũng bằng túi giấy tự gấp.

Những gian nan ban đầu cũng qua, dần dần tạo thành thói quen cho người dân. Gần ba năm trôi qua, ra Cù Lao Chàm, nếu nhìn thấy một chiếc túi nilon là điều cực kỳ hiếm có.

Chúng tôi gặp bà Nguyễn Thị Thanh (thôn Lãn Thượng) đi chợ Tân Hiệp mua thực phẩm nấu cơm trưa. Vật duy nhất bà cầm trên tay là chiếc làn nhựa loại to.
“Bữa nào mua nhiều đồ ăn tui mang làn to, còn bữa nào mua ít thì xài làn bé” – bà Thanh cho biết. Rau, củ, quả, thực phẩm đều được cho vào chiếc làn nhựa. Mua một ít dưa đã muối sẵn, bà chủ hàng rau lựa một chiếc lá chuối tươi, gắp dưa ra khỏi chiếc vại muối để cho ráo nước, rồi gói vào lá chuối. Thịt, cá, các loại thực phẩm khác nếu không có lá chuối gói thì được đựng bằng túi giấy tự gấp bằng giấy báo cũ.

< Cù Lao Chàm sẽ mãi xanh.

Cả chợ đều như thế. Bà chủ hàng mỗi người có thêm một chiếc hộp đựng các loại túi gấp giấy với đủ kích cỡ. Và, trẻ em ở Cù Lao Chàm rảnh tay, thay vì chơi đùa, các em đều phụ cha mẹ gấp túi giấy dự trữ.

Đến Cù Lao Chàm, đặt bước chân đầu tiên lên đảo, bạn sẽ được nhắc nhở: “Xin không mang túi nilon lên đảo” bằng tấm biển rất to đặt ngay cảng tàu. Các công ty lữ hành cũng có nhiệm vụ nhắc nhở khách du lịch từ ngoài đất liền: “nếu lên Cù Lao Chàm, xin để túi nilon lại đất liền”.

Hòn đảo bé nhỏ 900 hộ dân, gần 3.000 khẩu sinh sống trên diện tích hơn 15ha đất tự nhiên ba năm liền đã… nói “không” với túi nilon một cách tự nhiên như thế.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Friday, 21 October 2011

làng triệu phú dừa sáp Cầu Kè (Trà Vinh), một quả dừa sáp bằng 70 quả dừa thường; đến Trà Vinh mà không thưởng thức dừa sáp thì đúng là phí cả chuyến khám phá Tây Nam Bộ... Đó là những thông tin tôi được được nghe nhiều người nói về thứ dừa rất đặc biệt này.

Tìm hiểu kỹ hơn, tôi khám phá ra rất nhiều điều thú vị về quả dừa trứ danh đất Trà Vinh này. Dừa sáp rất dày cùi, ngoài lớp cơm dừa giống như dừa bình thường, dừa còn có một lớp "sáp" chính là lớp cơm dừa dày ra "hút" lấy nước dừa tạo thành sáp xôm xốp, deo dẻo. Có những quả dừa sáp khi bổ ra lớp cơm trắng ngần lan hết quả dừa, chỉ còn sót lại một ít nước sền sệt y như quả dừa xiêm người ta làm thạch.

Thực ra nếu nhìn bằng mắt thường, chẳng thể phân biệt được đâu là dừa sáp, đâu là dừa thường. Cái này phải do những người trồng dừa lâu năm chọn lựa.

Dừa sáp cũng là một giống dừa riêng biệt, tuy nhiên, điều khá lạ, không phải quả của cây dừa sáp nào cũng đặc ruột. Một buồng dừa sáp trên 10 trái thì chỉ có 2-3 trái dừa sáp là "sai" quả rồi.

Mặc dù được trồng khá rộng rãi nhưng vì cả cây dừa mới có vài trái lên sáp dày nên trái dừa sáp thành ra rất độc đáo và quý hiếm.

Không phải lúc nào cũng có thể mua được. Do vậy, giá của trái dừa sáp này cũng cực đắt, rơi vào khoảng từ 120.000-150.000 đồng/trái. Có thời điểm khan hiếm lùng được một trái dừa sáp có giá lên tới 250.000-400.000 đồng/trái.

Nếu là người địa phương khác, nhất là ở các tỉnh xa, với giá đó để thưởng thực một đặc sản có một không 2 tại Trà Vinh thì cũng không quá túi tiền. Nhưng nếu so sánh với vùng đất dừa, khi chỉ với vài nghìn đồng bạn cũng đã được thưởng thức một trái dừa ngọt ngon mát lịm thì giá của dừa sáp quả đáng suy nghĩ.

Nhưng quả thật một điều: đắt sắt ra miếng, ai từng nếm thử vị thơm ngon và lạ của món dừa này dù phải trả giá cao cũng quyết mua bằng được mang về làm quà sau chuyến đi dông dài khám phá miền Tây Nam Bộ.

Ậy vậy, ăn món dừa này lại không hề đơn giản! Nó không dành cho kẻ khát cháy cổ đang thèm nước uống, hay đút căng bụng cho bớt cơn đói dọc đường gió bụi.

Bạn cứ tưởng tượng bổ đôi quả dừa (nhớ vẫn phải để một cái bát hứng nước vì nhiều quả nước dừa nhiều vẫn chưa lên sáp hết), dùng một chiếc muỗng hay thìa mà ăn lấy lăn để. Ăn xong rồi mà như không tin vào miệng mình: dừa sáp là đây sao, ngon tới mức cứ tưởng mình đang ăn... nến!

Thì đúng, tên gọi món này nôm na chính là "dừa nến". Cái sáp deo dẻo mềm mềm ấy đúng là ăn không chẳng khác gì nến. Theo khoa học thì tinh chất dầu dừa cũng để trộn làm nến. Vậy nên chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn nhận xét nó giống nến.

Thế là bạn ức vì nghe báo chí ca tụng, nghe kẻ khác truyền miệng, bị trí tò mò kích thích để ăn một thứ vài trăm ngàn mà lại không bằng một quả dừa 2.000 đồng no căng bụng và mát lịm cuống họng.

Nhưng bạn ơi, bạn đã sai lầm khi thưởng thức món dừa này chưa đúng cách. Món này muốn ngon nhất phải nạo ra làm sinh tố. Phải thêm ít đường, ít sữa, ít đá bào vào thì thôi rồi, nó tuyệt ngon. Theo nhiều du khách đã "kinh" qua thì khi hút hết ngụm đầu tiên của món sinh tố dừa sáp này đầu lưỡi tê đi vì vị mát, cuống họng thì ngọt lịm, còn mũi thì như... nức ra bởi mùi thơm ngào ngạt, beo béo.

Vậy đó, ai khi uống xong cốc sinh tố dừa với giá 20.000 đồng đều đồng loạt "móc" hầu bao xách về một quả dừa với giá gấp đến chục lần cốc sinh tố để làm quà, chia sẻ với họ hàng người thân về thứ đặc sản này.

Tại Trà Vinh, bạn bắt gặp rất nhiều hàng bán dừa sáp ở Cầu Kè, họ treo lủng lẳng những trái dừa để làm hiệu. Khi mua bạn nhớ quan sát qua hình dáng như miêu tả bên trên. Tuy nhiên, để chắc chắn, bạn nên nói chủ quán bổ luôn cho bạn, nếu bên trong ruột dày, phần sáp xốp lên như bánh kem, phần cùi còn ngậm nước thì sền sệt như món thạch thì đúng là dừa sáp chính hiệu.

Du lịch, GO! - Theo Afamily, ảnh sưu tầm

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống