Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 28 October 2011

Ngày cuối tuần, chúng tôi về vùng ven thành phố, xuôi con đường về hướng D’Ran có lẽ là con đường còn nhiều thông nhất ở Đà Lạt, rẽ vào thôn Xuân Sơn rạng danh là đất anh hùng, bất chợt khám phá ra nét duyên thầm của những người phụ nữ nơi đây qua các món bánh truyền thống dân dã.

Hội Phụ nữ thôn tổ chức kỷ niệm Ngày Phụ nữ Việt Nam (20-10) năm nay bằng một hội thi cho các gia đình trổ tài làm bánh dân dã. Các dì, các chị, kể cả bà mẹ Việt Nam Anh hùng, các chú, các anh và trẻ em về chật hội trường thôn Xuân Sơn để dự lễ, thưởng thức văn nghệ và dùng bữa trưa tập thể là các món bánh được làm ra ngay tại hội thi.

Cộng đồng bà con gốc Quảng Nam ở thôn Xuân Sơn rời xa quê hương hàng chục năm rồi, không mang theo “rượu hồng đào” nhưng vẫn giữ những món ăn mà hầu như bất cứ làng quê nào ở trên đất nước cong hình chữ S đều cũng có. Đó là các món bánh bèo, bánh xèo, bánh quai vạc (hay còn gọi là bánh tai vạc), chỉ có khác là cách thức chế biến và khẩu vị từng vùng.

Cách làm các loại bánh này đều đơn giản, chỉ cần tới sự khéo léo của bàn tay người phụ nữ để bánh đạt chất lượng hơn. Bí quyết để làm ra món bánh bèo, bánh xèo, bánh tai vạc ngon nhất chính là 3 khâu: bột, nhân và pha nước mắm. Hai món bánh bèo, bánh xèo thì dùng bột gạo nguyên chất, riêng bánh tai vạc thì dùng bột mì, bột năng.

Cách pha bột, nhào bột làm sao để bột vừa không quá lỏng, vừa không quá đặc để làm nên những chiếc bánh vừa dẻo, vừa giòn và xốp, mềm. Nếu pha bột lỏng thì bánh bị nhão, nếu bột quá đặc thì bánh cứng, đều không ngon. Nhân bánh đảm bảo đủ chất dinh dưỡng: tôm, thịt heo nạc, mực, nấm mèo, hành khô, hành lá…

Nước chấm phải sử dụng loại nước mắm không nặng mùi, pha hỗn hợp ớt, chanh, tỏi để tạo nên khẩu vị vừa ăn: không lạt, không mặn và không ngọt quá.

Đối với món bánh tai vạc công phu nhất là nhào bột, nặn bánh. Cán bột cho đều, mỏng, sau đó cho nhân bánh vào giữa, xếp đôi bánh tạo hình bán nguyệt, rồi bắt viền bánh để bọc kín nhân. Cho bánh vào nước sôi luộc đến khi thấy bột bánh trong thì vớt ra ngâm ngay vào nước lọc để cho bánh giòn ngon.

Khi trang trí xếp bánh theo hình rẻ quạt, phết hỗn hợp hành đã khử với dầu (mỡ) lên bề mặt, bánh có đủ sắc màu: đỏ của tôm, vàng của thịt, đen của nấm mèo và lấm tấm hành lá xanh trông thật hấp dẫn.

Món bánh bèo làm theo cách của người xứ Quảng cũng giống như cách chế biến bánh ở vùng Nam Trung bộ, chiếc bánh đẹp thường có xoáy sâu ở giữa. Đây là điểm khác với bánh bèo Huế thường rất mỏng và rất mềm do bột pha lỏng. Người phụ nữ đổ bánh bèo khéo léo hay không chỉ cần nhìn vào độ xoáy của chiếc bánh.

Chiếc bánh xoáy là do pha bột vừa (không lỏng, không đặc) và lúc hấp bánh phải đun vừa lửa, nếu lửa yếu thì bánh không xoáy, nếu lửa quá mạnh thì bánh sẽ nứt. Vòng xoáy của bánh cũng là nơi để cho vào hỗn hợp nhân và rưới một chút nước chấm, một ít ruốc tôm, da lợn chiên phồng, phết hành lên trông thật hấp dẫn.

Món bánh xèo ngon ở tài pha bột và đổ bột vào khuôn làm cho chiếc bánh thật mỏng mà không bị rách. Nhân bánh thật phong phú: tôm, mực, thịt heo nạc xắt mỏng, nấm rơm, giá đỗ, trứng gà (vịt)… Trình bày đẹp là xếp bánh xèo theo hình xoáy tròn. Khi ăn không thể thiếu món rau sống các loại.

Cùng bà con thôn Xuân Sơn thưởng thức các món bánh vừa mới làm xong còn thơm, nóng, trong không khí đông vui, ấm áp, ăn tình - ăn nghĩa và ăn ngon khiến cho món ăn càng đi vào lòng người, đậm đà hương vị dân dã khó quên, khiến tôi chợt nhớ mẹ, nhớ quê đến nao lòng.

Du lịch, GO! - Theo báo Lâm Đồng, internet
50 năm (5-1959-5-2009), từng cung đường, từng ngọn núi, dòng sông trên đường Trường Sơn lịch sử đã gắn với biết bao huyền thoại về những người con anh hùng của dân tộc. Những con người “xuyên sơn phá thạch”, “đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng”...

Đường Trường Sơn – Hồ Chí Minh xưa và nay là một kết hợp tuyệt vời lịch sử chói lọi của cuộc đấu tranh giữ nước, giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước, kéo những bản làng xa xôi gần lại với đồng bằng và phục vụ thiết thực công cuộc phát triển kinh tế, ổn định đời sống vùng sâu, vùng xa.

Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam (Vietkings) đã công bố  5 kỷ lục thuộc về đường Trường Sơn - Hồ Chí Minh.

- Đường Trường Sơn – Hồ Chí Minh, con đường có độ cao, cao nhất và độ dài, dài nhất

Đường Trường Sơn - Hồ Chí Minh nằm trên dãy Trường Sơn, dãy núi dài qua lãnh thổ ba nước Đông Dương: Việt Nam, Lào và Campuchia. Riêng tại Việt Nam, đỉnh núi cao nhất là 2.178 m.

Những con đường trên dãy Trường Sơn được khai phá vào các thời vua như Lê Đại Hành (thế kỷ 10), Quang Trung (thế kỷ 18), Hàm Nghi (cuối thế kỷ 19)... Nhưng đặc biệt nhất là thời kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ,  từ tháng 2/1942 đến đầu năm 1945, đường Trường Sơn được mở nhiều ở phía Bắc và các tỉnh miền Trung như: Hà Tỉnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam Quảng Ngãi...

Cuối năm 1947, đường được mở thêm ở Ninh Thuận, Bình Thuận - Miền Đông Nam Bộ. Trước ngày mở chiến dịch Hồ Chí Minh, năm 1975, đường Trường Sơn có 6 trục dọc, với tổng chiều dài 7.710km, 5.980km đường ngang và 5.020km đường vòng tránh. Như vậy, tổng cộng đường Trường Sơn có độ dài 18.710km.

Đến năm 1973, đường vận tải Trường Sơn chính thức được đổi tên là đường Hồ Chí Minh.

- Đường Trường Sơn – Hồ Chí Minh, nơi có nhiệt độ thấp nhất, lượng mưa nhiều nhất, độ bốc hơi ít nhất

Đường Trường Sơn - Hồ Chí Minh ở độ cao 1.000m - 1.800m mang tính chất khí hậu “á nhiệt đới điển hình”. Ở đây nhiệt độ trung bình dưới 13 độ C, tháng lạnh nhất 3 - 6 độ C, tháng nóng nhất cũng chỉ 14 độ C. Lượng mưa hàng năm khoảng 2.500mm và lượng bốc hơi không quá 500mm. Đường Hồ Chí Minh quanh năm có mây mù che phủ, do đó mặt đường đất luôn luôn ẩm ướt, trơn trượt rất khó khăn cho di chuyển bằng xe hoặc đi bộ khi leo và tuột dốc.

Hàng năm, mùa mưa bắt đầu từ cuối tháng 5 (dương lịch). Trời mưa như trút nước, tới 300 - 400mm/ngày. Tháng 7 thường có lũ lớn làm tắc nghẽn giao thông, đến cuối tháng 9 mới ngớt mưa, hết lũ. Và đầu tháng 11 chuyển sang mùa khô kéo dài hơn 6 tháng.

- Đường Trường Sơn – Hồ Chí Minh, con đường “có một không hai” được báo chí, văn, thơ, âm nhạc trong và ngoài nước nói đến nhiều nhất

Có 105 chính khách gồm các nhà văn, sử gia, giáo sư, tiến sĩ khoa học, luật gia, tiến sĩ xã hội học, nhà báo, nhân chủng học… phương Tây đã nói nhiều về con đường “mòn Hồ Chí Minh” (đường Trường Sơn).

Các nhà xuất bản lớn trên thế giới đã phát hành hàng trăm tác phẩm nói về cuộc chiến tranh Việt Nam với con đường “mòn” huyền thoại, rất nhiều tờ báo, tạp chí lớn ở phương Tây đã đăng tải những thiên phóng sự nói về hoạt động ngăn chặn con đường “mòn” ở Việt Nam của Mỹ bị thất bại. Sự tàn phá vô cùng khốc liệt nhưng tất cả đều vô vọng trước sức bền bỉ lạ lùng của nó.

Tại Việt Nam, trong thời kỳ chiến tranh khốc liệt xảy ra ở đường Trường Sơn, hàng ngàn bài báo, bài thơ, truyện ngắn, truyện dài... hàng chục ca khúc nổi tiếng viết về con đường này để ca ngợi sức chiến đấu kiên cường, bền bỉ… quyết giành thắng lợi của quân và dân Việt Nam.

- Đường Trường Sơn – Hồ Chí Minh, con đường giữ vai trò chiến lược trọng yếu nhất trong cuộc kháng chiến cứu nước

Là một công trường lao động vĩ đại, một chiến trường tổng hợp đánh bại cuộc chiến tranh dài ngày ác liệt nhất với vũ khí hiện đại nhất; Hoàn thành 3 nhiệm vụ chiến lược, góp phần có ý nghĩa quyết định thắng lợi của cuộc kháng chiến cứu nước; Vận dụng nghệ thuật quân sự Việt Nam phát động mọi lực lượng trên tuyến đều là lực lượng chiến đấu chống địch; Đã có trên 4 vạn công binh, TNXP… đào đắp trên 28 triệu m3 đất đai kiến thiết một hệ thống cầu đường gần 20.000km đường ô tô, 500km đường sông, 1.400km đường ống xăng dầu… như trận đồ bát quái xuyên rừng núi.

Từ đó, chi viện 1,3 triệu tấn vũ khí, vật chất thiết yếu, đưa trên 2 triệu lượt người chi viện cho Miền Nam. Đặc biệt, lực lượng cán bộ chỉ huy, kỹ thuật các ngành làm nòng cốt xây dựng lực lượng. Cơ động 3 quân đoàn chủ lực, 5 sư đoàn, gồm lực lượng binh khí kỹ thuật: xe tăng, pháo binh hạng nặng, tên lửa, xe máy công trình…  Là căn cứ chiến lược trực tiếp của 3 chiến trường Miền Nam, đông bắc Campuchia, Hạ Lào với chiều dài trên 1.000km, chiều rộng 100km gồm 21 tỉnh của 3 nước.

- Con đường “thực hiện” mệnh lệnh thần tốc, táo bạo nhất để giành chiến thắng trong cuộc kháng chiến cứu nước.

Nhận rõ đường Trường Sơn - Hồ Chí Minh là con đường huyết mạch của cách mạng Việt Nam, đối phương tập trung đánh phá ngăn chặn quyết liệt, tập trung 70% lực lượng phương tiện vũ khí kỹ thuật hiện đại. Nơi đây đã có 111.135 trận không kích, kể cả B 52, 1.263 cuộc hành quân bằng các loại chiến tranh công nghệ cao như điện tử, tự động hóa, hóa học, vi trùng với các loại vũ khí như bom lade, cây nhiệt đới, bom từ trường, máy phát hiện mục tiêu khuếch đại ánh sáng mờ, tia hồng ngoại.

Nêu cao tư tưởng cách mạng tiến công, Bộ đội Trường Sơn đã tiêu diệt và bắt sống gần hai vạn tên địch, bắn rơi 2.458 máy bay các loại; Bảo đảm giao thông thông suốt, làm thất bại thủ đoạn ngăn chặn của địch. Với khẩu hiệu chiến đấu: Nhằm thẳng quân thù, bắn, quay nòng pháo theo bánh xe lăn; Máu có thể đổ, đường không tắc; Còn người, còn xe, còn hàng; Tất cả vì Miền Nam ruột thịt, tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn - Hồ Chí Minh, như Đại tường Võ Nguyên Giáp nhận định, đã bảo đảm cho đại quân cả bộ binh và binh khí kỹ thuật nặng, bí mật bất ngờ từ Bắc tiến vào Nam, tạo ưu thế đột biến của đòn chiến lược quyết định.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Tuoitre, Datviet, VTC và nhiều nguồn khác

Thursday, 27 October 2011

Mùa nước nổi, mùa làm ăn của bà con nghèo. Thế nhưng, đây còn là dịp để nhiều người tổ chức chuyến đi câu cá đồng cuối tuần, một thú vui dân dã thường gặp trong mùa lũ.

Những ngày cuối tuần ngang qua các trục quốc lộ, tỉnh lộ, hương lộ đều thấy nam thanh nữ tú, học sinh, sinh viên, ngồi ôm chiếc cần câu thư thả bên gốc cây để câu cá. Khi chúng tôi ghé lại xem, hầu hết đều thổ lộ, câu cá ở đây không phải để bán chát mà là giải trí sau những ngày làm việc, học hành căng thẳng...

Có thể nói, câu cá như là môn thể thao thử thách lòng kiên nhẫn của các bạn. Trong quá trình câu, ngoài việc dẫn dụ cá bằng những mồi “tủ”, người câu còn phải biết canh thời điểm cá cắn câu để giật. Câu cá cũng có lúc dính, lúc không và còn tùy theo con nước, nên người câu cần phải nắm vững quy trình cũng như mồi câu cho từng loại cá.

Nhóm anh Quý có đến 5 người. Vào ngày thứ bảy, họ rủ nhau chạy xe dọc theo Tỉnh lộ 941, đến xã Cần Đăng (Châu Thành) tìm nơi để thả cần câu. Hôm gặp các anh giữa trưa, chúng tôi dừng xe lại xem xô cá mà các anh đã câu được từ sáng đến giờ, chủ yếu là cá rô khoảng trên ký.

Anh Quý cho biết: “Nhà ở Long Xuyên, vào ngày cuối tuần, anh em mua cần trúc về tóm câu rồi rủ nhau về đồng quê câu cá. Hôm nay, chúng tôi đi cả chục người, ở đây hiện có 5 người. Còn một nhóm nữa đã vào sâu trong kia chọn điểm câu rồi. Sáng giờ, anh em câu cũng được. Với mớ cá này, đem về cho mọi người chiên xù. Câu cá rất vui và thú vị. Mồi câu chủ yếu là trùn, cua lột, tép, nhện. Nãy giờ, bọn cá rô đang say mồi nên anh em giựt dính quá trời…”.

Nhớ lại hồi nhỏ ở quê, cứ vào mùa lũ là chúng tôi thường rủ nhau đi câu cá rô, cá chốt. Có hôm, cá dính nhiều mê đến nỗi quên ăn. Bây giờ, mỗi lần đi công tác hễ gặp ai câu cá là ghé lại nhìn vào thùng xem dính nhiều hay ít.

Cuối tuần rồi qua thăm Mỹ Hòa Hưng, gặp chị Phúc Diễm làm việc ở Sở Thông tin và Truyền thông đang ngồi câu cá cặp mé kênh cùng nhóm bạn. Chị nói: “Lâu lắm rồi không đi câu cá, hôm nay được mấy đứa bạn rủ sang đây chơi, sẵn tiện tóm vài chiếc cần câu ngồi câu cá cho vui.

Thiệt tình mà nói, câu cá ngoài việc giúp cho mình xả tress hiệu quả mà còn trải nghiệm được giây phút dân dã của người miền quê. Từ đó, mình mới quý trọng được thành quả lao động của dân nghèo đi bắt từng con cá để đắp đổi qua ngày. Để câu được nhiều cá không dễ như mình tưởng. Ngồi cả buổi trời chỉ dính chừng chục con cá rô!”.

Lúc này, trời đã đứng bóng, cả nhóm của chị Phúc Diễm xách lỉnh kỉnh chiếc thùng nhựa đựng hơn 2kg cá rô tấp vào quán sinh thái gần đó nhờ chủ quán làm sạch để chế biến thành hai món kho tiêu và chiên xù, rồi cùng nhau thưởng thức thành quả lao động của mình trong suốt buổi sáng.

Vào thời điểm này, đến rừng tràm Trà Sư ngoài việc chiêm ngưỡng cảnh đẹp thiên nhiên hoang dã, chúng ta còn dễ bắt gặp du khách ngồi ôm cần câu câu cá. Riêng đối với du khách phương xa, họ rất sành về thú vui câu cá nên thường trang bị nhiều cây cần câu máy, bình quân mỗi cây có giá vài trăm ngàn đồng. Mỗi người ôm từ 3-4 cây cần câu, họ thả câu nhiều chỗ. Hễ thấy cần này cá cắn câu thì quấn dây lên bắt cá, cứ liên tục như vậy.

Điều đặc biệt là họ không câu cá rô, cá chốt mà chủ yếu câu cá trê, cá lăng, cá vồ đém và cá ngát. Tôi đứng xem chưa đầy 1 tiếng đồng hồ mà anh Trần Hoàng Hải đã câu dính 5 con cá lăng, cá ngát độ gần 2kg.

“Các loại cá da trơn ưa nhất “mồi thuốc” nên dính dữ lắm. Đặc biệt, những con mương trong rừng tràm nước chảy xiết, cá lăng, cá ngát rất nhiều, câu giựt thấy mê. Một mặt câu cho vui, mặt khác kiếm mồi nhậu lai rai với anh em đi du lịch trong đoàn…”- anh Hải hồ hỡi.

Câu cá đồng mùa lũ, một thú vui dân dã mà tao nhã, ai cũng thích. Đặc biệt lúc cá lớn đớp mồi, dây căng, ghị đã tạo cảm hứng cho mọi người trong quá trình câu cá trên đồng.

Du lịch, GO! - Theo web An Giang và nhiều nguồn ảnh khác.

Câu ếch, đặt trúm lươn mùa nước nổi

Hàng năm, cứ vào đầu mùa nước nổi, nước từ thượng nguồn sông Cửu Long đổ về tràn vào đồng ruộng, đìa, bàu, kinh, rạch,… tạo điều kiện cho các loài thủy sản sinh sôi, nảy nở. Vào thời điểm này, người dân châu thổ ĐBSCL chuẩn bị “đồ nghề” để thả lưới, giăng câu, đặt lờ- lọp, đóng đáy,…

Câu ếch mùa nước nổi rất đơn giản, vừa tiện lợi vừa ít tốn kém, mang lại hiệu quả cao. Chỉ cần vài trăm ngàn đồng là sắm được đầy đủ dụng cụ để câu ếch: cái cần câu vót bằng tre, dây gân và lưỡi câu như cần câu cá nhưng ngắn, chỉ bằng 1/3. Mồi ếch được sử dụng thích hợp là: nhái con hoặc ốc, cá bằm nhuyễn…

Lúc trời mưa vào chập choạng tối, những người câu ếch đã chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ, móc mồi vào lưỡi câu, đi dọc theo các bờ ruộng, ven vườn tìm nơi ếch thường trú ẩn để cắm câu… Sau vài giờ họ trở lại thăm câu, ếch đã dính cần câu trĩu nặng, người cắm câu chỉ cần gỡ bắt con ếch bỏ vào rọ, tiếp tục móc mồi mới, rồi ngồi chờ.

Anh Ba Tâm (xã Phú Đức, huyện Tam Nông) cho biết: “Tôi sắm 60 chiếc cần câu mỗi đêm kiếm cũng được 4- 5kg ếch, bán được hàng trăm ngàn đồng, đủ chi tiêu cho gia đình…” Anh Năm Hải (xã Hòa Bình, huyện Tam Nông) có 10 công ruộng. Anh sắm sẵn 100 cần câu. Sau khi thu hoạch lúa Hè Thu xong, hai đứa con trai lớn đi cắm câu bắt ếch mỗi đêm.

Anh Hải cho biết: “… Mỗi đêm, thằng Sơn, thằng Hà bắt cũng được 5- 7kg ếch. Đêm nào trúng bắt được hơn 10kg ếch, bán trên 400.000đ”. Cháu Sơn ngồi kế bên tiếp lời: “Đi câu ếch thích lắm chú ơi. Có đêm trúng câu dính trên chục ký, con nào con nấy bự bằng bàn tay xòe, thấy phát mê! Ếch xào sả ớt, xào củ hành ăn ngon “bá chấy”, còn nhậu thì có ếch rang muối là nhứt xứ. Vậy mời chú ở nhà cháu ăn cơm và lai rai với ba cháu chơi…”

Không chỉ câu ếch, người dân Đồng Tháp Mười còn đi soi ếch! Người đi soi ếch mang theo giỏ, bao, đèn pha, nơm… Trời tối, người đi soi thường tìm tới những nơi có vũng nước đọng, hố lá, đìa, bàu… và có tiếng ếch kêu nhiều. Sau đó, tắt đèn ngồi rình. Những con ếch say sưa bắt cặp, người soi bước nhẹ nhàng đến mở đèn lên ra tay bắt từng cặp ếch bỏ vào giỏ. Nếu ếch lặn xuống hồ nước thì dùng nơm chụp. Chỉ cần soi vài giờ là bắt được 5- 7kg ếch, có đêm soi trúng cũng hơn 10kg ếch, vừa cải thiện bữa ăn, vừa kiếm nguồn thu nhập đáng kể cho gia đình!

Cùng với nghề câu ếch, soi ếch, nghề đặt trúm bắt lươn ở các huyện vùng sâu Đồng Tháp Mười này cũng đang phát triển mạnh. Nhiều nông hộ ở đây nhờ nghề đặt trúm bắt lươn mà đã vượt qua cảnh khốn khó trong mùa nước nổi. Anh Lê Văn Tuấn (xã An Phong, huyện Thanh Bình) có 4 nhân khẩu hành nghề đặt trúm hơn 5 năm qua cho biết: “Từ ngày mùng 5/5 âm lịch đến nay, mỗi đêm tôi đặt hơn 50 ống trúm kiếm cũng được trên- dưới 3kg lươn. Đêm nào trúng thu hơn 5kg, bán trên 400.000đ!”

Đặt trúm bắt lươn hiện đang là một nghề chính để tạo việc làm và đem lại nguồn thu nhập chính cho vợ chồng anh Trần Văn Đường và chị Trần Thị Thừa (ấp Tây, xã Tân Thạnh, huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp). Mỗi ngày, vào buổi xế trưa, vợ chồng họ thay phiên nhau đẩy xe dọc theo tuyến Quốc lộ 30 thuộc địa phận xã Tân Thạnh đến thị trấn Thanh Bình và xã Bình Thành hoặc đi dọc tuyến Đường tỉnh 843 thuộc các xã Tân Phú, Tân Mỹ... tìm nơi để đặt trúm... Đến 5- 8 giờ sáng hôm sau thi đi dỡ trúm. Mồi đặt lươn thường là trùn, cua, ốc chết, cá tép thối...

Với 80 ống trúm, bình quân mỗi ngày gia đình anh Đường kiếm được trên dưới 3kg lươn, bán cho những thương lái chở đi TP Cao Lãnh, TX Sa Đéc... Với giá 150.000 đ/kg lươn loại 1 và 120.000 đ/kg lươn loại 2, thu nhập từ 300.000- 500.000 đ/ngày.

Anh Đường vui vẻ nói: “Với nghề đặt trúm bắt lươn hàng năm, vợ chồng tôi kiếm được không dưới 10 triệu đồng, đủ để trang trải mọi chi phí sinh hoạt trong gia đình và nuôi con ăn học”. Chị Thừa- vợ anh Đường ngồi kế bên tiếp lời: “Đặt trúm mê lắm chú ơi! Mỗi lần dỡ trúng không dưới 7kg lươn, vừa cải thiện được bữa ăn vừa có tiền mua gạo, quần áo, sách vở cho các con tôi ăn học...”

Câu ếch, soi ếch, đặt trúm lươn… đang là nghề kiếm sống của nhiều hộ dân nghèo vùng quê Tam Nông, Thanh Bình (Đồng Tháp)… Khi đã rỗi công việc đồng áng thì nghề câu ếch, soi ếch, đặt trúm lươn… đã nuôi sống các hộ nghèo trong mùa nước nổi…

Du lịch, GO! - Theo web Vinhlong, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống