Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Sunday, 6 November 2011

Hai ngày trôi quá khá nhanh. Hôm nay đã là ngày thứ 3 của chuyến du phượt, mà cũng là ngày bọn mình phải từ giã Bình Châu để về nhà rồi. Phòng vẫn có thể ở đén trưa mới phải trả nhưng bọn này sẽ đi sớm hơn vì nắng buổi sớm dễ chịu so với trời đỏ lửa ban trưa.

Nhưng trước tiên chạy vài vòng hóng gió sớm và điểm tâm sáng cái đã. Hai buổi bình minh vừa qua nhưng không có hôm nào được ảnh mặt trời lên đẹp cả, có lẽ hôm nay cũng vậy thôi vì mình không hề thây chút ráng đỏ nào.

5h10 phút sáng đã cưỡi ngựa sắt về hướng bãi Vạn Trâu với ý định "điểm danh" xem có chú trâu nào đi lạc không nhưng khi gần tới hồ Linh thì thấy mấy đồi cát hai bên cứ như vẫy gọi. Vậy là dừng lại trèo lên đó chơi.

< Tấp vào một trong vô vàn đồi cát nhỏ ven đường.

Gió trên đỉnh cát chỉ hiu hiu, nếu loại trừ tiếng sóng vổ ngoài xa xa thì chỉ còn một sự tỉnh lặng đến dịu kỳ.

< Ngựa sắt bên dưới, "ẻm" không chịu lên chơi!

Con đường ven biển vắt ngang bên dưới không một bóng người, chả có bóng xe. Gió đong đưa những tàn cây lung lay nhưng không đủ sức tạo ra tiếng xào xạc như trân trọng một cõi bình yên tuyệt đối.
< "Nửa kia" trên này...

Không biết những bạn khác nghĩ sao chứ tại Việt Nam: đồi cát tinh khiết nhất (thuần cát), dáng đẹp nhất có lẽ khá nhiều nhưng cái "nhất có lẽ khó nhận định vì mỗi nơi có một cái hay riêng.


< Dường như thế gian chả còn ai...

Mình cho rằng rộng nhất có lẽ là đồi cát Trinh Nữ tại Hòa Thắng (sau này diện tích cũng giảm bớt rất nhiều do địa phương trồng rừng dương chống cát bay).
Dể... nhầm đường nhất có lẽ là những đồi cát ở Phan Rang - có lẽ tại ở đây nhiều đồi cát quá, nào là Phước Dinh, Tuấn Tú, Nam Cương...
< "Đảng đối lập"!

Tuy nhiên: màu cát đẹp nhất, cát thuần khiết nhất... thì đồi cát Mũi Né mới xứng danh do cát nơi này đo đỏ, cam cam... Một cái màu đặt trưng mà khó nơi nào có được ngoài hai đối thủ là Hòa Thắng và Nam Cương - Nhưng Nam Cương lại có nhiều cây bụi, còn đồi cát đỏ Hòa Thắng thì quá khó lội vào đến bằng đôi chân.
< Nếu không có rừng cây thì sẽ thấy biển - do không "thấy" nên ta chỉ "nghe"  tiếng sóng vỗ...
< Sẽ là "độc hành" nếu không có người bấm máy...
< Ghé lại Hồ Linh, chỉ vài mươi thước thôi.
< Hồ Linh đây, tĩnh lặng trong ban mai.

6h20, bọn mình leo xuống và ghé lại hồ Linh gần đó. Hồ vẫn đẹp như mấy năm trước với cây cầu vắt ngang qua. Đây là điều may mắn vì người ta đã làm cầu thay vì làm kiểu tiết kiệm hơn là đổ đất cắt ngang hồ làm đường.
< Và đây là mé bên kia, ngăn cách bởi chiếc cầu. Lại nhớ chuyện tình Ngưu Lang - Chức Nữ.

Mặt hồ lung linh giữa những lá sen - vào mùa sen nở nhìn chắc sướng mắt lắm đây. Mà thật lạ nghen: nước hồ bao năm nay vẫn là vẫn là nước ngọt (vì thế có sen) dù hồ không cách biển bao xa. Tính từ mép hồ đến bãi biển ngoài kia chưa đầy trăm mét, không phải mét đất mà là mét cát nhé - cát thì như bạn thấy thẩm thấu nước nhanh lắm.


< Sen trên mặt hồ.

Vậy ra có lẽ rằng Hồ Linh vẫn được cung cấp nước ngọt thường  xuyên với nguồn là rừng bên phía Tây, cụ thể là Khu bảo tồn thiên nhiên rừng Bình Châu - Phước Bửu.
< Chạy tới thêm một đoạn nữa, qua cái xóm chài nho nhỏ...
< Giờ đến mình làm "Hòn Vọng thê".

Bình Châu đẹp và bình yên, phải chi có thêm một ngọn núi tương xứng nữa là tuyệt với vì núi Tầm Bồ (núi Hồ Linh) nơi đây nhỏ quá.
< "Gấu"...
< "Vợ bé" nè, có khi lại gọi là "ngựa sắt thần kỳ"...
< ... và biển trời bao la...

Làng chài nho nhỏ cách đây khoảng vài trăm mét nhưng dưới biển vắng hoe, chỉ duy nhất một thanh niên đang vác trên vai khóm lưới cắm về nhà.
< Mãi đến giờ mới thấy một bóng xe...
< Và một chiếc nữa, chắc chở cô dân chú rể chụp ở Vạn Trâu...
< 7h nắng mới chịu lên soi sáng cảnh vật.
< Ánh dương đã lên khá cao rồi, bọn mình quay trở về kiếm chổ điểm tâm.
< Bún cá 10k. Nhìn kỹ lại hóa ra là chị bán bún hôm qua: chiều chị bán ngoài đường, sáng bán trong này: ngõ vô bến Lội.

Trong này buổi sáng giống như một khu chợ nhỏ bán đủ thứ từa lưa nào là rau cải dưa hẹ...
Có cây xăng nhưng chỉ bán dầu, dầu đổ ghe cá phía dưới cảng đó mà.
< Vừa ăn sáng, vừa nhấp cà phê, vừa xem "diễn viên" biểu diễn màn nhõng nhẽo.

Giờ từ giã cũng đến: bọn mình về nhà trọ soạn đồ, trả phòng và tạm biệt cô chủ nhà nghỉ Dung Tạo, hẹn ngày tái ngộ.
Lên đường thôi...

Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần cuối

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!
Nhìn trên bản đồ, Lai Châu như một chiếc sừng lớn với hai nhánh vươn cao, một ở huyện Phong Thổ, một ở Mường Tè. Con đường dẫn vào Sì Lờ Lầu, nơi mũi chóp của Phong Thổ, chạy theo hình chữ M, chỗ dựng đứng lưng chừng núi, đoạn lại đổ ngược xuống vực sâu, như cung bậc “12 tầng lầu” theo đúng nghĩa Sì Lờ Lầu của người dân tộc thiểu số.

Hơn 400km đường nhựa từ Hà Nội qua Mù Căng Chải, Than Uyên rồi Tam Đường, Phong Thổ… đoàn xe cào cào nuốt trọn trong ngày đầu tiên của chuyến đi. Những con đường với đèo Gió, đèo Khau Phạ vốn là ác mộng cho cánh tài xế trên tuyến đường Hà Nội – thị xã Lai Châu mới nhưng với những chú ngựa sắt lâu ngày chỉ quanh quẩn phố phường, quả thực chưa bõ với những quãng thời gian nhàn hạ đã qua.

< Một góc phiên chợ Sì Lờ Lầu.

Thử thách thực sự chỉ bắt đầu vào ngày hôm sau, nhìn trên bản đồ giao thông đường bộ, quãng đường gần 200 km cả đi lẫn về có vẻ không ăn nhằm gì với sức lực của những chú cào cào sắt quen leo trèo. Nào Tây An, bản Mứn, rồi thị tứ Mường So, bản Lang, Dền Thàng… những cái tên khó phát âm với người xuôi lần lượt trôi qua dưới bánh xe của cả đoàn.

Nhưng bắt đầu ra khỏi Dền Thàng, con đường trải nhựa bỗng biến đâu mất, đất đá lổn nhổn, dốc lên cả chục km trong cái xóc nảy tung người mà những bộ ProLink và giảm xóc upside down cũng không ăn nhằm gì…

< Đường vượt gần 10 km đến chợ của hai bà cháu người Hà Nhì ở Ma Li Chải.

Đứng bên này núi, nhìn về phía xa xa, không ai ngờ những con đường mong manh như những sợi chỉ vắt qua các dãy núi đằng kia lại là những đoạn đường mà chúng tôi sắp phải tới. Cung đường lên Sì Lờ Lầu như một vành thúng khổng lồ, quấn quanh nhưng dãy núi trùng điệp, cho đúng đủ 12 tầng lên/xuống thì mới thỏa lòng mà dừng bước bên cây cầu tre đơn sơ nơi biên giới, nối liền với đất bạn Trung Hoa.

< Các thầy cô đến chợ để lo thực phẩm cho cả tuần.

Những cung đường dài gần 200km như đường lên Sì Lờ Lầu này thực sự thử thách độ lì của những con ngựa sắt và cả chủ nhân của chúng. Đường xấu, dài, dốc lớn khiến máy của những chiếc cào cào nóng bỏng, trở nên ì ạch, ngay cả những chiếc Kawasaki với hai két nước làm mát.

Đường xóc cộng trời nắng nóng khiến con người như ngồi trong một cái lò xông hơi, cứ dừng lại một cái là phải cởi phăng bằng hết những bộ quần áo bảo vệ, dù có khi chỉ dừng lại để hỏi đường…

Cuối cùng thì cũng đấn Sì Lờ Lầu, xã chót cùng trong vòng cung 8 xã biên giới của huyện Phong Thổ. Tính ra đến được nơi đây phải ngửa mặt vượt qua 12 tầng dốc đứng.

< Mặc cả bằng tay với những người dân Trung Quốc.

Sì Lờ Lầu có chợ phiên họp vào ngày Chủ nhật hàng tuần, có lẽ nó quá xa xôi nên vẫn còn giữ được sắc màu ban sơ, mộc mạc của một phiên chợ vùng cao. Ở chợ Sì Lờ Lầu còn có cái thú là người dân Trung Quốc ở xã giáp biên, cơ bản cũng nghèo, sang giao lưu buôn bán trực tiếp.

Với người Hà Nhì ở Ma Li Chải, người Dao ở Sì Lờ Lầu, Vàng Ma Chải phiên chợ này luôn như ngày hội, nơi không chỉ bán mua mà còn để gặp gỡ giao lưu. Với giáo viên ở dải biên giới này, phiên chợ là nguồn cung cấp thực phẩm cho cả tuần.

< Kem, ai cũng thích kể cả giữa mùa lạnh.

Đặt được chân lên một “sừng” của Lai Châu, bên cạnh chiều cầu tre mộc mạc nối sang đất Trung Hoa, một hình ảnh thật là đơn sơ, quá đỗi bình thường với bao người, nhưng với chúng tôi, những kẻ “ấm đầu” nơi phố thị thì đây lại là một trải nghiệm thật đặc biệt. Đặc biệt bởi đã đi thêm một cung đường mới, biết thêm một địa danh mới, và có thêm một cơ hội đặt dấu chân của mình trên một địa danh trên dải đất hình chữ S tươi đẹp này.

Du lịch, GO! Tổng hợp từ Otoxemay, Danviet
Khi những công việc đồng áng đã tạm xong xuôi, khi ngọn gió nồm nam lồng lộng thổi qua triền đê, mon men vào các xóm làng, người ta lại thấy đám thanh niên lục tục kéo nhau đi thả diều. 

Không quá đơn giản như diều Nam Bộ vốn chỉ là một thú vui giải trí của trẻ em, không cầu kỳ, bắt mắt và đa dạng như diều Huế - mang đậm dấu ấn cung đình, diều sáo của Bắc Bộ là sự kết hợp rất tinh tế giữa hình dạng đơn sơ của cánh diều và tiếng sáo vi vút trên không trung.

Men theo con đường triền đê sông Hồng, chúng tôi tìm về với làng Bá Dương Nội (Đan Phượng, Hà Nội) nơi được cho là khởi nguồn của cánh diều sáo, nơi những truyền thuyết bắt đầu …

< Nghệ nhân Nguyễn Hữu Kiêm với loại diều sáo có thể gấp lại được.

Tương truyền tại đền Đức Thánh Cả của làng, cánh diều sáo truyền thống đã có hơn ngàn năm tuổi. Chuyện rằng xưa kia, khi trời - đất giao hoà, con người và thần tiên luôn quấn quýt bên nhau không muốn rời xa. Bỗng một ngày thảm hoạ ập đến, thế gian tăm tối, trời và đất bị chia cắt. Bầu trời thì cứ cao dần lên, tách xa khỏi mặt đất. Thần tiên và con người không làm cách nào gặp được nhau gây nên bao nỗi niềm thương nhớ. Vậy là cánh diều đã ra đời, nối sợi dây tình cảm giữa bầu trời và mặt đất, mang theo tiếng sáo du dương bày tỏ tấm lòng của người dưới hạ giới với người cõi trên.

< Bộ sáo diều ốc, chuông, chiêng, còi.

Cánh diều là biểu tượng cho những ước mong, khát vọng của cư dân Việt, luôn muốn được bay cao hơn, xa hơn.  Cánh diều bay trên không trung mang chở tình yêu đối với quê hương, xóm làng của người nông dân, cất lên niềm hy vọng luôn mưa tạnh, gió hoà trong công việc đồng áng. Thời khắc để thả diều phải là những ngày trời quang, mây tạnh, cánh diều được đưa bởi ngọn gió nồm nam mới lên cao, tiếng sáo mới vang xa.

Diều sáo đúng như tên gọi của mình, gồm 2 phần chính: diều và sáo, được làm nên bởi những nguyên liệu thân thuộc, sẵn có ở hầu hết các làng quê. Theo nghệ nhân Nguyễn Hữu Kiêm (hiện đang là Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ Diều Việt Nam): “Ngày xưa, các cụ làm diều sáo hầu hết đều bằng tre. Từ thân diều đến sáo diều, lồng cuộn dây và chính dây diều cũng làm bằng tre”.

< Cánh diều sáo truyền thống.

Để có một con diều tốt, một bộ sáo hay cũng mất nhiều công phu và sự tận tâm. Ống sáo diều được chọn lựa kĩ càng từ những cây tre già, loại tre đanh, chắc, gặp nắng mưa không bị nứt nẻ, khi làm sáo mới có tiếng vang, có bề sâu và có hồn. Ống sáo được chia làm hai phần bởi vách ngăn ở giữa bằng gỗ. Hai phần càng đều nhau thì tiếng kêu của sáo mới càng cộng hưởng, càng vang xa. Mặt sáo được đẽo gọt bằng các loại gỗ nhẹ, mềm như gỗ vàng tâm, gỗ mít, gỗ dổi bởi nó có độ bền cao.

< Thân sáo và mặt sáo.

Mặt sáo quyết định âm thanh to nhỏ, đổ hồi mau thưa của sáo. Miệng sáo phải được khoét thật cân, lệch một chút là đã có thể làm méo tiếng sáo. Phần khung diều được làm từ hai nan tre, uốn thành hình cánh cung để đón gió. Mới nghe qua cũng đủ để thấy được sự cẩn trọng và chi tiết trong việc làm diều.

Nhưng công phu nhất, theo các cụ truyền lại thì phải kể tới việc làm dây diều. Cũng theo nghệ nhân Nguyễn Hữu Kiêm, cứ mỗi khi cuối xuân đầu hạ, người ta lại tìm những cây tre bánh tẻ óng mượt, đẵn, rồi chẻ nhỏ thành những sợi nan, tuỳ theo kích cỡ của diều mà sợi được vót to hay nhỏ. Những sợi nan ấy được đem luộc từ 7 đến 8 tiếng cùng với một chút muối, sợi trở nên mềm, dẻo và đặc biệt là rất bền.

Cái tinh tuý của sáo diều Bắc bộ không chỉ nằm ở việc làm diều, mà nó còn được thể hiện qua cách chơi diều. Căn cứ vào độ ẩm không khí, thời tiết và sức gió, người ta mới quyết định có nên thả diều hay không. Khi đủ điều kiện thuận lợi, cánh diều đón gió bay vút lên không trung, mang theo tiếng sáo vi vu, vang xa khắp xóm làng. Người làng mỗi khi nghe được tiếng sáo cũng bỗng chốc cảm thấy thanh thản, nhẹ nhàng và thư thái.

< Sáo diều.

Tiếng sáo diều truyền thống không chỉ đơn thuần là một âm thanh, nó được kết hợp bởi nhiều ống sáo khác nhau, bao gồm ốc, chuông, chiêng, còi. Mỗi vùng có sự kết hợp khác nhau, do đó tiếng sáo diều cũng mang đặc trưng của mỗi làng quê. Ngay chính trong làng, mỗi người cũng có tiếng sáo riêng, không lẫn của nhau. Người tinh chỉ cần nghe được tiếng sáo, cũng biết được đó là diều của ai.

Làm được một bộ sáo hay hoàn toàn không phải việc đơn giản và vội vàng. Có những người cả đời chơi diều, làm diều nhưng cũng không có nổi cho mình bộ sáo tốt. Có lẽ bởi vậy nên người ta rất quý và trân trọng những bộ sáo lên bổng xuống trầm, cất được hồn của người làm diều sáo. Chẳng may khi diều đứt, có thế nào cũng phải tìm mang bằng được bộ sáo về nhà.

Sáo diều ngày nay không còn xuất hiện nhiều tại các làng quê như trước kia, chỉ còn lại tại làng Bá Dương Nội hay một số làng tại Đông Anh (Hà Nội), Hải Dương, Hải Phòng, … Trẻ em cũng ít khi được nhìn thấy diều sáo, lắng nghe và cảm nhận những âm thanh trầm bổng của nó. Thay vào đó, chúng dần làm quen với các loại diều xanh đỏ, sặc sỡ và bắt mắt của Trung Quốc, Nhật Bản hay một số các nước Đông Nam Á khác.

Tuy nhiên, khi đến và chứng kiến tình yêu đối với sáo diều của những người con làng Bá Dương Nội, nhìn thấy những tín hiệu đáng mừng đến từ Festival Diều quốc tế lần thứ nhất tổ chức tại Bà Rịa Vũng Tàu, Liên Hoan Diều "Những cánh bay Thăng Long", cùng những nỗ lực bảo tồn đến từ các nghệ nhân chơi diều, những người yêu tiếng sáo từ khắp các vùng miền, lòng chúng tôi lại ánh lên một niềm tin và hy vọng về sự trường tồn của cánh diều sáo độc đáo mà thân quen này.

< Diều khí động học có gắn đèn để thả ban đêm là một sáng tạo độc đáo của VN.

Trước đây, diều sáo chỉ vút lên vào các ngày hạ thì nay thả quanh năm, có gắn đèn lấp lánh theo chương trình để ban đêm, dù bạn có ở bờ biển Normandie, Pháp hay Thái Lan, Malaysia, Trung Quốc, Ấn Độ đều có thể thưởng ngoạn, vừa ngắm vừa nghe diều sáo VN hát trong đêm. Cánh diều không chỉ theo lối cổ mà nay đã được cải tiến với hình ảnh cô tiên dang hai cánh bay trên bầu trời hoặc in hình trong các câu chuyện dân gian hay lịch sử của ta.

Diều sáo VN đã được thừa nhận trên bản đồ diều thế giới. Đó là khẳng định của tiến sĩ Hanh Boehme, phó chủ tịch Liên đoàn Diều quốc tế (nhiệm kỳ 2008-2012), với đoàn câu lạc bộ diều Hà Nội tại Festival diều nghệ thuật quốc tế Tân Đài Bắc (Đài Loan) hồi đầu tháng 10.

Du lịch, GO! - Theo VOV, Tuoitre

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống