Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 6 December 2011

Tôi lại về miền Viễn Sơn, Xuân Tầm, huyện Văn Yên, Yên Bái, thăm lại bà con dân tộc Dao đỏ. Đến bản Khe Lép bà con mừng rỡ bảo: "Mày về đúng dịp lắm! Bản Dao đang hội tưng bừng đấy!". Tôi hỏi hội gì, có người nói thằng Tòn Dạng và con Lưu nó cưới nhau, mời cả bản, mà ở đây mỗi một khi có đám cưới là cả bản như có hội...

< Bộ trang sức của cô dâu Bàn Thị Lưu hiện có giá từ 60 - 70 triệu đồng.

Vậy là tôi theo chân bà con dân tộc Dao đỏ ăn mừng "lễ hội". Đã có nhiều điều khiến tôi không khỏi bất ngờ và thú vị.

Một bộ quần áo có giá 60 - 70 triệu đồng

Cô dâu Bàn Thị Lưu đi qua con suối nhỏ vắt ngang đường, đám thanh niên trong bản ùa ra xem, đám trẻ con cũng tung tăng bám theo các bà các mẹ ra đầu con suối nhìn cô dâu mà trầm trồ khen ngợi.

< Mỗi đám cưới ở bản Dao là một ngày hội lớn.

Người thì xinh quá! Người thì dễ thương quá!... Riêng đám con trai choai choai thì xoắn xuýt bàn tán rằng, bộ trang phục mà cô dâu đang đeo ít nhất cũng phải tầm 40 triệu đồng, có khi còn hơn ấy chứ. Tôi tò mò hỏi: Sao có mỗi bộ trang phục mà đắt thế? Một người dân nói: đắt là ở cái bộ bạc mà nó đang đeo ấy. Phong tục của dân tộc Dao chúng tao hễ đám cưới là phải có một bộ bạc, không có thì không phải là cưới.

< Cô dâu và chú rể người Dao đỏ trong ngày cưới.

Tôi liền chen chân cùng đám thanh niên bản vào xem. Cô dâu đeo tới năm chiếc vòng cổ lớn bằng bạc óng ánh. Ngoài năm chiếc vòng cổ còn có trên chục chuỗi bạc khác kết lại thành vòng, trên những chuỗi bạc này được gắn rất nhiều đồng bạc từ thời Pháp, những hình trang trí như hình cá chép, dao, kiếm... tất cả đều được đúc bằng bạc. Trên diềm mũ truyền thống của cô dâu cũng hoàn toàn được trang trí bằng những đồng bạc thời Pháp, trên tay cô dâu cũng phải đeo một đôi vòng bạc cổ.

Ông Triệu Văn Sinh, một người dân bản Khe Lép nói: Cách đây khoảng hai mươi năm, người dân muốn có một bộ vòng bạc phải đi đón thợ dưới xuôi lên, nuôi thợ trong nhà cả tháng mới làm xong. Một số nhà dân cũng có thể làm được bằng phương pháp thủ công, tuy nhiên chất lượng không tốt, vòng bạc không đẹp như của người dưới xuôi.

Tôi đem chuyện đồ trang sức bằng bạc của cô dâu hỏi anh Trần Anh Vũ, thợ làm bạc cho bà con dân tộc duy nhất còn sót lại ở Văn Yên. Anh Vũ cho biết: Thời điểm hiện tại, một bộ vòng bạc nếu làm theo đúng ý của bà con không phải là 40 triệu đồng mà phải 60 - 70 triệu đồng mới làm được.

Giá 1 lạng bạc có hàm lượng 60% bạc nguyên chất là 1,4 triệu đồng, nếu hàm lượng bạc nguyên chất đạt 90% giá là 2 triệu. Một bộ vòng bạc trang sức của cô dâu nặng khoảng 2,5kg, nếu chạm trổ những vật trang sức tinh xảo phải mất cả tháng, có những chi tiết được làm bằng máy móc chư chiếc dao, kiếm... nhưng một số chi tiết khác phải làm thủ công. Nếu tính cả tiền công và tiền bạc thì một bộ trang sức bạc của cô dâu phải tốn mất 70 triệu đồng.

Một người dân bản Khe Lép giải thích rằng: "Trên trang phục đám cưới của cô dâu nhất thiết phải có bạc và các màu gồm: Màu đỏ là sự rực rỡ của ánh bình minh, thể hiện con người luôn hướng về phía Mặt Trời. Màu xanh là của núi rừng, nơi con người sinh sống. Còn màu trắng của bạc là màu thể hiện sự trong trắng, thủy chung của người con gái. Khi đeo trọn bộ trang phục này màu trắng của bạc trở nên óng ánh, lộng lẫy nhất.

Trên những chiếc vòng bằng bạc có một số hoa văn lạ như hoa văn hình quả trám, chiếc kiếm, con cá, mái chèo... Khi hỏi về việc vì sao lại có những hoa văn như vậy trên những chiếc vòng bạc, những người cao tuổi nhất làng cũng không thể giải thích nổi, chỉ biết từ thuở cha ông sinh ra đã thấy có trang phục như vậy. Các cụ nói đời sau phải theo đó mà giữ lấy truyền thống của dân tộc mình, vì thế con cháu cứ nghe lời các cụ truyền lại mà làm.

Xẻ thịt 1 con trâu mộng, 5 con lợn

< Thịt lợn được xếp thành con để cúng.

Để chuẩn bị cho đám cưới Triệu Tòn Dạng cùng thanh niên bản đã thức suốt một đêm để xẻ thịt một con trâu mộng, năm con lợn béo mỗi con nặng 90kg để đãi dân làng. Dạng nói: Nhà mình phải thịt trâu, lợn trong một ngày thôi, ngày hôm sau vào đám cưới thì chỉ đem thịt ra nấu đãi khách, không phải làm nữa.

Tôi hỏi sao đã thịt trâu rồi lại còn phải thịt nhiều lợn thế. Dạng bảo, phong tục ở đây là vậy đó, khi ăn cỗ bàn nào ăn hết món này lại đem ra món khác, khách khứa ăn uống no nê thì thôi, nếu không dân làng sẽ chê cười nhà mình. Đám cưới của em thế, này là đã được "rút gọn" rất nhiều, vì chỉ tổ chức trong một ngày thôi, còn những đám khác phải tổ chức tới hai đến ba ngày.

Để có đủ lợn, trâu thịt trong ngày cưới gia đình đã phải chuẩn bị từ trước đó. Ông Triệu Văn Sinh, một người dân xã Xuân Tầm cho biết: Hễ nhà nào có con cái lớn trong nhà thì đều phải chuẩn bị hết, trong nhà phải có vài con trâu, vài con lợn để dự trữ. Lúc cưới, nếu còn thiếu trâu, thiếu lợn thì hàng xóm giúp đỡ, khi nào có thì trả. Nếu vẫn thiếu nữa thì mới phải đi đến các bản khác để mua.


< Cô dâu và chú rể uống rượu trong lễ thành hôn theo phong tục của người Dao.

Lúc cưới, có ba thầy cúng cùng hành lễ, phải để nguyên một con lợn béo cho một thầy cúng tổ tiên, một đùi cho thầy cúng thổ công, một đùi cho thầy cúng ma. Đó là nghi lễ bắt buộc phải có để tác thành cho cô dâu và chú rể. Lúc vãn hội, thầy cúng về thì phải biếu phần cho thầy cúng mỗi người một đùi lợn làm quà. Khi anh em họ hàng nhà gái đưa dâu về thì cũng phải biếu mỗi nhà một đến hai cân thịt lợn làm quà, nếu không họ nhà gái sẽ chê cười...

Khoảng vài năm trở lại đây, người Dao đã bán rất nhiều bạc đi để lấy tiền nên còn rất ít nhà giữ được đầy đủ các bộ trang sức truyền thống bằng bạc. Hiện nay, để làm một bộ trang phục cô dâu thì phải trả một số tiền quá đắt nên người dân chuyển sang đi thuê trang phục trong lễ thành hôn, vì thế chi phí rất thấp nhưng vẫn đảm bảo giữ được phong tục truyền thống trong đám cưới.

Du lịch, GO! - Theo BEE, internet
Anh được biết đến như một người thầy – người truyền lửa đam mê thiên nhiên, địa lý của trường đại học Sư phạm TP.HCM, người thầy của các trường du lịch và chuyên khám phá những vùng đất mới, một chuyên gia vẽ bản đồ Việt Nam. Và giờ đây biết Trương Hoàng Phương chuyên thiết kế các tour du lịch táo bạo gần với thiên nhiên…

< Trương Hoàng Phương trong hành trình chinh phục đỉnh Fansipan, nóc nhà Đông Dương ở độ cao 3.143 mét.

Đi là học
Địa lý là môn học không nhận được nhiều sự quan tâm của sinh viên, học sinh. Câu hỏi “Làm sao để sinh viên học tốt môn địa lý?” là cách Hoàng Phương đưa ra để định hướng cho việc truyền lửa của mình.

Anh đã giải được bài toán này với đáp án: “Cho sinh viên cảm nhận thực tế và đi nhiều”. Nền tảng để Hoàng Phương tìm được lời giải là anh đã đặt mình vào vị trí của một sinh viên địa lý.

Việc này không khó, vì anh từng là sinh viên địa lý của đại học Sư phạm TP.HCM những năm 80. Bốn năm đại học không chỉ nhận kiến thức từ sách vở mà còn là những chuyến độc hành bằng xe đạp đi khắp các vùng đất để có cái nhìn trực quan, sinh động về môn học mình yêu thích.

Năm 1983, nhà trường cử Trương Hoàng Phương dự Liên hoan sinh viên giỏi toàn quốc lần 1 của Trung ương Đoàn tổ chức tại Hà Nội. Nhân chuyến đi này, anh mở rộng vòng quay bánh xe đạp của mình đi khắp Tây Bắc, Đông Bắc với nhiều điều khám phá mới lạ. Từ đó, anh đi khắp miền Bắc bằng xe đạp để mang về cho cẩm nang giáo trình địa lý những câu chuyện thú vị và thực tế hơn. Khi trở thành giảng viên, với kiến thức và nhiệt huyết truyền lửa cho sinh viên, anh đã xây dựng một lớp theo cách vừa học vừa đi điền dã, đi thực tế, có khi cả thầy và trò đạp xe đi khắp các vùng nông thôn, miền núi mấy ngày liền.

Bước tiếp những đam mê

Năm 1997, anh tạm gác việc giảng dạy, chuyển qua làm hướng dẫn viên tiếng Anh của Saigontourist. Với anh, đó chính là môi trường để có điều kiện chia sẻ, tham gia các chương trình khám phá xuyên Việt. Đây là thời gian đem lại cho anh tầm nhìn cao hơn về chuyên ngành du lịch, để anh trở thành như hiện nay: chuyên gia thiết kế các sản phẩm du lịch và địa lý.

Nói về việc thiết kế sản phẩm du lịch, thạc sĩ Trương Hoàng Phương cho biết: “Đó là công việc đòi hỏi phải biết mình đang làm gì và làm cho ai, tức là định hướng khách hàng, tìm điểm đến phù hợp, thông qua việc tiếp thị triển khai cho khách hàng cảm nhận. Điều khó nhất là cảm nhận nhu cầu khách hàng và thực tế điểm đến. Định hướng của tôi từ khi còn là giảng viên đại học là giới thiệu thiên nhiên và con người Việt Nam một cách cận cảnh, sinh động”.

Năm 1998, với kiến thức của người tổ chức nhiều chuyến đi trong nước, anh cảm thấy hệ thống bản đồ Việt Nam rất lạc hậu, đặc biệt là với du khách muốn tự mình khám phá những nẻo đường. Cầm trên tay tấm bản đồ thiếu thông tin mà lòng luôn bứt rứt, anh bắt đầu biên soạn bản đồ. Và bản đồ du lịch tiện ích được thiết kế theo kiểu gấp gọn đã ra đời, mỗi năm lại có bổ sung chi tiết điểm đến là từ những chuyến đi không mệt mỏi của anh.

Với Trương Hoàng Phương, đi là để cảm nhận, để mang về những giá trị nhân văn và còn là sự chia sẻ của tình người. Đó là trường hợp anh miệt mài giải oan cho anh Đoàn Văn Quyết – một người dân Lạng Sơn 18 năm qua mang trong mình “bản án” đánh thuốc nổ phá tượng nàng Tô Thị.


Bằng kiến thức chuyên sâu về địa lý, đi thực địa trở lại hiện trường, tìm gặp những nhân chứng sống, anh đã minh oan cho ông Quyết không phải là người phá tượng mà do chính tác động của thiên nhiên. Khi hỏi ông Quyết giờ ra sao, anh nói: “Anh ấy vẫn bán nước bên dưới động Tam Thanh và khi ai hỏi về lý do nàng Tô Thị bị sụp, anh đưa bài báo “Câu chuyện của một thầy địa lý” được lộng kính cho khách xem”.

Trên đường thiên lý, có lúc nào đó bạn nhìn thấy một bóng dáng cao gầy, gương mặt khắc khổ khom người đạp xe trên những con đèo cao vùng Tây Bắc hay những cung đường Trường Sơn vắng bóng người, hoặc đang đeo bám người trên vách núi dựng đứng của sườn phía tây đỉnh Fansipan – nơi chưa từng có dấu chân người vượt lên, thì đó có thể là Trương Hoàng Phương trong hành trình không mệt mỏi…

Du lịch, GO! - Theo SGTT.VN, internet
Đất Cần Giuộc ngoài món mắm còng ra có món lạp xưởng tôm tươi từ lâu đã là một thương hiệu khá nổi tiếng. Tuy lạp xưởng làm từ tôm không chỉ riêng ở Cần Giuộc nhưng có lẽ nhờ giống tôm đất của vùng này đã góp phần làm cho thứ lạp xưởng tại đây ngọt và ngon vào hàng nhất nhì đất Nam bộ.

Có người cho rằng lạp xưởng tôm là một biến tấu của lạp xưởng heo để cho phù hợp với người ngại tăng chỉ số cholesterol bởi thành phần tôm chiếm tới 60%, thịt nạc 20% và mỡ chỉ còn dưới 20%. Nhưng lạp xưởng tôm khó làm hơn lạp xưởng heo ở chỗ, phải dùng nguyên liệu thật tươi, chế biến thật kỹ thì lạp xưởng mới ngon, mùi tôm còn giữ nguyên và có độ dai nhất định.

Tôm thì chọn tôm đất cỡ lớn, sau khi chế biến sẽ có màu vàng pha hồng đẹp và vị ngọt thật đậm đà. Tôm đất sau khi lột vỏ, lấy hết chỉ lưng, quết chung với các loại gia vị. Đặc biệt, không thể thiếu tiêu sọ, một nửa giã nhỏ, một nửa để nguyên hạt trộn với hỗn hợp để khử mùi tanh của tôm và khi nướng lạp xưởng mới dậy mùi thơm.

Một vài nơi ở Sóc Trăng, Trà Vinh khi chế biến còn ướp qua chút rượu Mai Quế Lộ để lạp xưởng có mùi thơm đặc trưng và bảo quản lâu hơn. Nhưng người Cần Giuộc lại có cách bảo quản độc chiêu hơn, bằng cách dùng nước dừa tươi để luộc lạp xưởng dưới lửa riu riu cho đến khi nước dừa rút hết vào trong lạp xưởng rồi cất vô tủ lạnh. Món lạp xưởng chưng… nước dừa này không những có thể để lâu trong vòng từ 3 – 4 tháng, mà còn trông đẹp hơn, vị cũng thơm hơn.

Lạp xưởng tôm còn có thể dùng tươi bằng cách nướng trên bếp than hay lăn (chiên) với nước, mà nước dừa thì càng ngon. Cho nước vào xăm xắp canh lửa nhỏ rồi dùng đũa trở đều cho đến khi cạn nước thì chiếc lạp xưởng cũng đã chín vàng. Có người còn cho rằng lạp xưởng tôm tươi để ít ngày cho lên men sẽ có hương vị như nem chua, nhưng lại có cái ngọt béo của lạp xưởng, ăn ít ngán mà đưa cay cũng rất tuyệt.

Du lịch, GO! - Theo Laodong, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống