Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Monday, 12 December 2011

Từ dưới nhìn lên nhà giàn, chúng tôi không khỏi choáng bởi độ cao, sự chênh vênh của nhà giàn giữa mênh mông biển khơi. 

Mặc dù hành lang cầu thang lên nhà giàn khá chắc chắn, nhưng mỗi bước đi chúng tôi đều cảm thấy run run dù biển chỉ động khoảng cấp 3. Với bốn chân cắm sâu trong lòng đại dương, nhà giàn nổi lên như một chòi canh bé nhỏ giữa tiếng gào thét của sóng dữ.

Chi li từng centimet

Những khi gió lớn, biển quăng mình theo từng cột sóng thì nhà giàn oằn mình kẽo kẹt. Đại úy Nguyễn Đình Hoán, nhân viên quân y ở nhà giàn DK1/21, cười nói: “Là lính nhà giàn phải có thần kinh thép, không thì khó bề bám trụ với biển khơi. Ở đây trên chỉ có trời, giữa có tấm sàn nhà bằng sắt, dưới là sóng bạc đầu, san hô và cá mập. Vì thế, anh em hay nói đùa lính nhà giàn là những người đầu đội trời, chân đạp sắt”.

Cuộc sống của chiến sĩ nhà giàn chẳng có nhiều không gian như ở Trường Sa hay các đảo chìm khác. Suốt cả mấy chục năm binh nghiệp chỉ quanh quẩn trong mấy chục mét vuông chênh vênh giữa biển trời.

Ở đây người ta gọi nhà giàn là nhà lô, mọi hoạt động, sinh hoạt đều được tính toán, tận dụng chi li từng centimet. Vui nhất là chuyện mấy chiến sĩ mới lần đầu ra nhà giàn, đi lòng vòng nhà để tập thể dục. Do chưa quen với sóng gió, vòng tròn quanh nhà lại hẹp nên chỉ đi được mấy vòng, nhìn xuống thấy sóng biển dập dờn là xây xẩm mặt mày, hốt hoảng tưởng nhà giàn bị đổ.

Cũng có những nhà giàn đã nghiêng hẳn một bên sau những đợt sóng to gió lớn, anh em chiến sĩ đi lại phải nghiêng mình để giữ thăng bằng. Họ thường nói vui rằng những người sống trên nhà giàn đã nghiêng là những “chiến sĩ cánh cụt”. Một chiến sĩ trẻ cười giải thích: “Chúng tôi đi lại trên nhà giàn với hai tay xòe ra, chập chững đi từng bước như chim cánh cụt Bắc cực vậy!”.

Dù điều kiện chật chội và khắc nghiệt nhưng hằng ngày các chiến sĩ nhà giàn vẫn phải vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ. Ở đây ít khi dùng kẻng báo thức vào mỗi sớm mai, vì đã có những cơn gió lạnh lay người khi trời vừa rạng đông. Các loại lịch, phương tiện đếm thời gian đều trở nên không hiệu quả giữa trùng khơi. Họ tính mùa theo hướng gió, đoán tháng theo những cánh thư, tính ngày theo cơn thủy triều...

Chuẩn úy Phan Huy Quỳnh, ở nhà giàn DK1/21, nói: “Ở đây ngày nào cũng như ngày nào, chỉ có sóng gió và đồng đội làm bạn. Mỗi sáng thức dậy anh em lại lao vào tập luyện, mỗi người một nhiệm vụ để canh giữ biển trời. Tối đến thì mỗi người một giờ thay nhau canh gác, đó là những khoảnh khắc căng thẳng nhất giữa biển đêm. Lúc rảnh rỗi, để khuây khỏa anh em xuống dưới sàn câu cá, mắt dõi về đất liền”.

< Rèn luyện thể thao trên nhà giàn DK1/21.

Những đêm dông bão kéo về, anh em nhà giàn dường như không ngủ. Thượng úy Nguyễn Văn Khương tâm sự: “Nhiều đêm sóng lớn làm rung rinh cả nhà giàn, anh em phải gối áo phao để ngủ. Trên đầu giường ai cũng chuẩn bị 1,5 lít nước ngọt, tỏi, gừng để chống rét, thuốc chống cá mập... phòng khi bất trắc xảy ra. Đã ra đây thì phải chấp nhận đối diện với hiểm nguy, chấp nhận hi sinh để biển đảo quê hương được trường tồn”. Có lẽ vất vả nhất trong số anh em ở nhà giàn là những chiến sĩ thông tin.

Để đảm bảo thông tin từ chỉ huy đến với các nhà giàn, họ phải căng tai suốt cả ngày đêm. Những lúc biển động, sóng điện đài bị nhiễu, truyền được một bản tin là áo ướt đẫm mồ hôi.

Tắm kiểu em bé!

< Các chiến sĩ nhà giàn tắm trong thau để tiết kiệm nước ngọt.

Hơn hai tháng nay chưa hề có một trận mưa ở khu vực nhà giàn Ba Kè. Thấy người đông, chỉ huy trưởng Nguyễn Văn Suốt lo lắng. Cứ mỗi sáng mai anh lại đều đặn đi đo lường lại lượng nước ngọt còn trong két chứa, vì đó là nguồn sống không thể thiếu của anh em nhà giàn. Anh Suốt tâm sự: “Thiếu ăn còn nhịn được vài ngày chứ thiếu nước thì khó sống nổi giữa biển khơi lắm. Không có nước thì rau xanh cũng chẳng có, gạo cũng chẳng thành cơm”.

Cứ mỗi khi trời kéo mây chuyển dông, anh em nhà giàn lại tung quân đi làm vệ sinh trần nhà để hứng nước. Cả ba ngày nay trời đều chuyển dông nhưng nước ngọt vẫn còn quá xa tầm với của nhà giàn DK1/21. Sàn không một giọt mưa, chỉ có những giọt mồ hôi mặn chát và nỗi lo lắng của người lính biển.

< Chiến sĩ nhà giàn đọc báo từ đất liền mang ra.

Có sống với các chiến sĩ nhà giàn mới hiểu được tầm quan trọng của nước ngọt. Nước ngọt ở đây quý như vàng. Mỗi ngày các chiến sĩ chỉ được cấp đúng 15 lít nước nên anh em đều phải tắm giặt theo một quy trình khép kín kiểu em bé tắm thau. Hai lon nước đầu (mỗi lon 1 lít) dùng để làm ướt người sau khi đã “tắm khô”. Số nước này sau đó được đem đổ vào một thùng lớn dành để tưới rau. Còn nước gội đầu, xà bông cũng được hứng lại trong thau để giặt quần áo.

Sau khi giặt quần áo, nước được dùng để lau sàn nhà hoặc rửa một số vật dụng khác. Nhìn các chiến sĩ to lớn ngồi lọt thỏm trong chậu tắm để tiết kiệm từng giọt nước, chúng tôi mới thấy quý những điều tưởng như bình thường ở đất liền. Nhiều anh em lính nhà giàn cho biết vào mùa nắng phải tiết kiệm nước ngọt triệt để. Sáng đánh răng rửa mặt phải dùng nước vo gạo, tắm rửa có lúc phải múc nước biển để dùng. Những lúc hạn hán kéo dài, nước ngọt chỉ được ưu tiên dùng cho ăn uống và tưới rau là chính.

Để trồng được rau xanh trên nhà giàn là cả một kỳ tích. Ở DK1, các chiến sĩ ngày đêm phải che chắn gió bão, nâng niu từng cọng rau muống, rau mồng tơi, dây lang đất, gốc hành... Cá nhiều vô kể nên anh em thường câu lên băm nhỏ để làm phân bón cây.
"Rau muống, lá lang ở đất liền là thứ rất bình thường, nhưng với anh em chúng tôi đó là quê nhà, là bóng mẹ già, con thơ..."

Thiếu tá quân y trạm DK1/21 Hoàng Văn Thảnh kể: “Suốt gần mười tháng chủ yếu chỉ ăn cá nên chúng tôi phải luôn giữ gìn vạt rau xanh để có thể cung cấp được khoảng 20gam rau xanh/người/bữa”. Nhưng điều quan trọng hơn: những vạt rau xanh sẽ làm vơi đi nỗi nhớ ruộng vườn, quê nhà giữa sóng biển mênh mông. Trung úy Lê Hữu Toàn, nhân viên rađa ở trạm DK1/21, tâm sự: “Mỗi khi nhớ nhà, nhớ vợ hiền con thơ, chúng tôi thường tìm đến từng chậu rau để xua đi nỗi buồn. Rau muống, lá lang ở đất liền là thứ rất bình thường, nhưng với anh em chúng tôi thì đó là quê nhà, là bóng mẹ già, con thơ, là điệu hát dân ca ầu ơ của chị gái”.

< Gói bánh đón xuân.

Chúng tôi còn nhớ đêm đầu tiên đến với nhà giàn DK1, sau 21 giờ là cả nhà giàn chìm trong bóng tối. Ngoài tiếng sóng vỗ, gió rít, còn có cả tiếng đàn bập bùng của các chiến sĩ nhà lô. Họ ngồi bên nhau hát vang giai điệu Tổ quốc quen thuộc: Dù rằng đời ta thích hoa hồng, kẻ thù buộc ta ôm cây súng... Tất cả họ đều trẻ, rất trẻ!

Nhiệm vụ là trên hết, tất cả chiến sĩ ngoài nhà giàn DK1 đều xác định nhiệm vụ cao cả nhất là phụng sự Tổ quốc. Với đất liền, người lính nhà giàn chỉ có những cánh thư làm quà đi về hai đầu nỗi nhớ.

- Cột mốc chủ quyền giữa đại dương
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 1: Vùng ánh sáng bừng lên
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 2: Sống ở nhà giàn
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 3 : Thương lắm , đất liền ơi
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ cuối: Bố, con và DK1

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre, internet
Trang du lịch trực tuyến nổi tiếng thế giới Tripadvisor vừa công bố 10 điểm đến có các món ăn hấp dẫn nhất Châu Á năm 2011, trong đó Hội An (Quảng Nam) đứng thứ sáu.
Với tôi thì Hội An phải đứng đầu bảng, không phải vì tôi là người Việt Nam, mà bởi vì trong 10 nơi đó, Hội An là nơi duy nhất tôi phải quay lại vì một món ăn -  món cơm gà.

< Những quán ăn nhỏ xinh ở Hội An bán cả đồ ăn tây lẫn các món truyền thống như cao lầu, hoành thánh...

Theo Tripadvisor, “các món ăn truyền thống của Hội An như: Cao lầu, bánh hoa hồng, hoành thánh chiên, mì Quảng... đều có hương vị và cách trình bày rất sang trọng và quyến rũ, làm mê hoặc du khách quốc tế. Những ai đến Hội An mà chưa từng thưởng thức các món ăn này thì coi như chưa từng đến Hội An”.

Ngay lần đầu tiên đến Hội An, tôi đã phải lòng những món ăn tuyệt ngon và tuyệt đẹp ở đây, cũng nhanh như yêu phố cổ, sông Hoài và những đêm đèn lồng lung linh. Phố cổ Hội An nhỏ xíu, giăng mắc bàn cờ, phố nào cũng giống phố nào, chúng tôi đã xác định ra phương hướng và đường phố nhờ những... món ăn. Với chúng tôi, phố Hội An không phải là Trần Phú, Phan Bội Châu..., mà là phố cao lầu, phố cơm gà, mỳ Quảng...

Cái gì ở Hội An cũng nhỏ xinh, cũng đẹp. Các món ăn cũng thế. Đẹp, khiến người ta phải nhấm nháp từng chút một. Và nhỏ xinh, chỉ lưng lửng nhẹ nhàng, chẳng đủ no, khiến người ta lại ăn tiếp món thứ hai, thứ ba. Vì thế, chẳng cứ chúng tôi mà nhiều du khách khác, đều lê la từ hàng cao lầu sang hàng mỳ Quảng, cơm gà, hoành thánh chiên..., rồi không ngại đạp xe vòng vèo từ khu phố cổ, tìm bằng được đường Nhị Trưng, chỉ để nếm món bánh có cái tên thật hấp dẫn: Bánh hoa hồng trắng. Tên dân dã của hai loại bánh này là bánh bao, bánh vạc, nhưng ở Hội An, nó được nặn khéo léo, bày biện cầu kỳ như những cánh hoa hồng trắng mỏng tang, nên được mang cái tên sang trọng, hấp dẫn hơn hẳn. Nhìn những chiếc bánh thanh tao như những cánh hoa hồng, chúng tôi cứ tần ngần chẳng muốn đụng đũa, khiến cô bé nhà hàng cứ tủm tỉm cười.

Chúng tôi để dành cơm gà – một trong hai món đặc trưng nhất của Hội An bên cạnh cao lầu – cho bữa trưa cuối cùng trước khi rời đi, mà không biết rằng hàng cơm gà vỉa hè ngon nổi tiếng cạnh nơi chúng tôi trọ chỉ bán buổi tối. Ngẩn ngơ vì tiếc, 3 tháng sau, chúng tôi đã trở lại Hội An, chỉ để ăn cơm gà. Lần này chúng tôi nếm đủ các hàng cơm gà, từ quán vỉa hè trong con ngõ hẻm lúc chiều tối tới các nhà hàng có tiếng và dừng chân ở quán bà Buội – quán cơm gà nổi tiếng Hội An luôn khiến ai cũng phải ngập ngừng thật kỹ khi gọi tên. Chỉ đơn giản là cơm nấu với gà luộc, nhưng đĩa cơm gà vàng ươm điểm ít lá rau răm, xen lát hành tây trắng nõn, lấm chấm muối tiêu đã khiến chúng tôi ghé tới quán cơm gà giản dị này nhiều hơn cả phố cổ, chùa Cầu mỗi khi tới Hội An.

Có điều lạ là tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ học cách làm những món ngon này khi trở về nhà. Bởi tôi đã ăn cao lầu ở Sài Gòn, ăn cơm gà ở Hà Nội... và nhận ra rằng, chỉ ở giữa lòng phố cổ Hội An, bát cao lầu mới đậm đà đến thế, đĩa cơm gà mới óng vàng thơm phức đến thế. Chính hồn vía phố cổ Hội An đã làm nên hương vị đặc biệt cho các món ăn.

Du lịch, GO! - Theo báo Laodong
Hai nhà giàn DK1 rực sáng. Cuộc sống của chiến sĩ đã đổi thay. Phóng viên Tuổi Trẻ ghi chép lại sinh hoạt của các chiến sĩ nhà giàn - những người lính giữa trùng khơi luôn vượt qua bao gian khổ để bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.

Ngày 18-8-2009, đoàn công tác báo Tuổi Trẻ cùng nhân viên Công ty Dịch vụ hàng hải Sài Gòn (Samaser) và Công ty Đức Anh Quân (DAQ Solatech) đã lên tàu hải quân ra khơi thực hiện chương trình “Chung tay thắp sáng nhà giàn DK1”.

Trải qua chuyến hải trình hơn bảy ngày và thêm 72 giờ thi công, đoàn đã hoàn thành việc thắp sáng hai trong số 15 nhà giàn thuộc DK1. Ánh điện sáng lên, những chiến sĩ thêm sức mạnh bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.

Ngày 22-8-2009, ngay trên tầng thượng của nhà giàn trạm Tư Chính 4 (DK1/12) và Ba Kè (DK1/21), buổi lễ bàn giao dàn pin năng lượng mặt trời diễn ra trong tiếng rì rào của sóng và gió. Trong giây phút cảm động đó thiếu tá Nguyễn Văn Suốt, chỉ huy trưởng nhà giàn DK1/21, nói: “Tôi thay mặt các anh em chiến sĩ nhà giàn gửi đến tất cả đồng bào ở đất liền lời cảm ơn sâu sắc. Họ đã thắp sáng thêm niềm tin cho những đứa con của Tổ quốc nơi đầu sóng ngọn gió như chúng tôi”.

Ánh điện niềm tin

19g ngày 22-8-2009. Trong tiếng gió rít gào giữa mênh mông biển đêm, bất ngờ một vùng ánh sáng bừng lên. Cả một khoảng trời, vùng biển được chiếu sáng lung linh. Các thành viên trong đoàn và những người lính xúc động nhảy lên ôm nhau vui mừng. Dưới ánh sáng từ những bóng đèn neon hắt ra, chúng tôi thấy khuôn mặt của tất cả chiến sĩ ánh ngời niềm vui. Trước đây, mỗi đêm các chiến sĩ trên nhà giàn chỉ có thể chạy máy phát điện từ 19-21g để xem chương trình thời sự trên tivi và sạc ăcquy phục vụ công tác.

< Phút thư giãn hiếm hoi của chiến sĩ nhà giàn.

Thời gian còn lại toàn bộ nhà giàn chìm trong bóng đêm giữa biển Đông, trừ ngọn hải đăng nhấp nháy trên nóc nhà giàn. Từ nay, dàn pin năng lượng mặt trời sẽ cung cấp đủ điện thắp sáng toàn bộ nhà giàn và phục vụ sinh hoạt cho các chiến sĩ suốt cả ngày lẫn đêm.

“Nguồn sáng này như một niềm tin vững chắc rằng chủ quyền của chúng ta luôn luôn bừng sáng. Chúng tôi rất mong những lần thực hiện thắp sáng nhà giàn còn lại cũng thành công như lần đầu tiên thi công tại trạm DK1/12 và DK1/21. Từ đó thềm lục địa của chúng ta luôn bình yên, mãi mãi bừng sáng như ý nguyện chung của chương trình “Chung tay thắp sáng nhà giàn” do bạn đọc báo Tuổi Trẻ trên cả nước ủng hộ.

Đây là một công trình hết sức quan trọng, ý nghĩa thật to lớn. Công trình đã đem lại nguồn ánh sáng, tạo điều kiện tốt cho anh em chiến sĩ trong hoạt động bảo vệ thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc cũng như trong cuộc sống thường nhật. Và đặc biệt hơn, chương trình đã thắp sáng niềm tin nơi những người chiến sĩ đang ngày đêm canh giữ biển đảo quê hương, đó là niềm tin vào hậu phương, niềm tin ở đất liền”, trung tá Vũ Viết Lịch - trưởng ban dân vận Vùng 2 hải quân - xúc động phát biểu trong buổi lễ bàn giao.

< Chiến sĩ nhà giàn chăm sóc rau như nghệ nhân chăm cây cảnh.

Đêm ấy chúng tôi không ngủ, ngồi kể lại cho các chiến sĩ nghe về hình ảnh các doanh nhân, cụ già, trẻ em… đến góp tiền cho chương trình “Chung tay thắp sáng nhà giàn DK1” do Tuổi Trẻ phát động.

Tất cả đều rất xúc động trước những tấm lòng từ đất liền. Có chiến sĩ đã không cầm được nước mắt khi nghe câu chuyện hai anh em Trần Minh, Trần Quang, học sinh ở TP.HCM nhờ bà dắt đến tòa soạn báo Tuổi Trẻ để đập hai con heo đất ủng hộ 5.682.000đ thắp sáng nhà giàn DK1. Cứ thế, câu chuyện dài ra theo những vệt sáng hòa cùng sóng biển, lan xa...

Quần tụ giữa biển Đông

Nghe tin có đoàn ra lắp pin mặt trời cho nhà giàn DK1-21, nhiều ngư dân đang đánh cá trong khu vực đã đưa tàu tụ về chung vui. Những con tàu nhỏ bé, chập chùng giữa khơi xa cả tháng trời cũng đang khát ánh điện từ đất liền. Vì thế, họ tề tựu quanh nhà giàn như để được gần đất liền hơn, như để kiếm chút hơi ấm từ quê nhà.

Không kìm nén được sự vui sướng, ông Trần Huynh (47 tuổi), chủ tàu BT-8812, chèo thuyền thúng mang theo mớ cá, cặp nhà giàn chia vui cùng anh em chiến sĩ. Ông nói: “Ngư dân chúng tôi rất lấy làm vui và hãnh diện khi thấy biển Đông của Tổ quốc được rực sáng. Có lênh đênh giữa biển cả tháng trời mới hiểu và quý những gì thuộc về đất liền, dù đó chỉ là ánh điện giữa muôn trùng sóng khơi. Từ nay ngư dân chúng tôi cảm thấy yên tâm hơn khi đánh bắt xa bờ, lỡ có dông to bão lớn thì cũng thấy vững dạ. Chúng tôi chờ đợi điều này đã lâu lắm rồi, mong rằng sắp tới có thật nhiều nhà giàn được thắp sáng, khi đó cả vùng biển này sẽ giống thành phố giữa trùng khơi”.

< Dàn pin mặt trời được kéo lên nhà giàn trong sóng gió.

Anh thợ lặn Trần Văn Ngọc thì rổn rảng: “Mấy hôm nay anh em chúng tôi cứ trông miết, đêm nào cũng hướng mắt về nhà giàn để chờ ngày điện rực sáng. Giữa đêm lặn ngụp giữa biển khơi, lênh đênh trên thuyền thúng mà thấy ánh điện thì mừng lắm. Cảm giác xa đất liền, cảm giác hiểm nguy giữa biển cả như được xua tan. Nhưng vui và tự hào nhất vẫn là khi thấy lá cờ Tổ quốc bay trong biển đêm!”.

Ông Nguyễn Văn Suốt, chỉ huy trưởng nhà giàn DK1-21, tâm sự: “Nhiệm vụ của chúng tôi ở đây không chỉ canh giữ biển trời của Tổ quốc mà còn phải hỗ trợ ngư dân đánh bắt xa bờ. Khi dông bão, khi đau ốm họ đều tìm đến nhà giàn như những người anh em ruột thịt. Nay có điện chắc sẽ có nhiều tàu ghe của mình quần tụ về, như thế anh em cũng đỡ nhớ nhà hơn, mà ngư dân cũng yên tâm làm ăn”.

Trong niềm vui đêm nay, chúng tôi và những chiến sĩ nhà giàn DK1 lại thấy lòng chùng xuống khi nhớ về những chiến sĩ đã ngã xuống để bảo vệ nhà giàn bao nhiêu năm qua. Giá như các anh có thể chứng kiến được ngày nhà giàn rực sáng như hôm nay...

72 giờ sống cùng các chiến sĩ nhà giàn, chúng tôi có cơ hội hiểu thêm về cuộc sống của những người lính giữa biển khơi khắc nghiệt. Với bốn chân cắm sâu trong lòng đại dương, nhà giàn nổi lên như một chòi canh bé nhỏ giữa tiếng gào thét của sóng dữ.

- Cột mốc chủ quyền giữa đại dương
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 1: Vùng ánh sáng bừng lên
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 2: Sống ở nhà giàn
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 3 : Thương lắm , đất liền ơi
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ cuối: Bố, con và DK1

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống