Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 13 December 2011

Các chiến sĩ nhà giàn DK1 làm nhiệm vụ ngoài biển Đông ít nhất 8-9 tháng mới về lại đất liền nghỉ phép một lần. Nhiều người lính khi về phép muốn ôm đứa con yêu vào lòng nhưng chúng cứ thấy mặt là chạy trốn, khóc vì còn lạ lẫm. Con khóc, bố cũng nghẹn ngào. Và khi con chưa kịp quen hơi, bố đã phải tất bật khoác balô lên vai ra lại nhà giàn tiếp tục làm nhiệm vụ.

“Biển khơi, ngày... tháng...”

Ầm ào trong tiếng sóng biển vỗ vào nhà giàn, gió ào ạt thổi, trung úy rađa Lê Minh Tâm trên trạm DK1/12 nắn nót: “Biển khơi, ngày 22-8-2009, em và con trai yêu quý! Nhớ lắm con yêu...”. Đó là những dòng thư anh Tâm gửi về cho vợ con ở xã Thiệu Phú, huyện Thiệu Hòa, tỉnh Thanh Hóa. Trong bức thư, gần mười lần người cha nơi xa lặp đi lặp lại cụm từ “nhớ con”.

Anh Tâm kể: “Vợ tôi viết thư ra khoe mỗi bữa bé Khôi luôn nhắc mẹ đơm đầy một chén cơm, sắp đôi đũa ngay ngắn cạnh bên rồi nói: Cơm này để chờ bố Tâm về măm, mẹ không được ăn đâu nhé”. Tháng 11-2005, anh Tâm cưới vợ là một cô giáo mầm non cùng quê và tếu táo “Bộ đội lấy cô giáo, nấu cháo nuôi nhau”. Ngày vợ sinh bé Khôi (11-2006) anh đang làm nhiệm vụ ngoài nhà giàn, gần một tháng sau mới về được đất liền để ẵm “khúc ruột” của mình vào lòng. “Tôi phải đi chụp hình, gửi lại nhà nhắc vợ thường xuyên cho con xem biết mặt bố để khi tôi về con không lạ. Tháng 11 này là sinh nhật con, chắc tôi không về kịp nên nhắc vợ mua áo cho con và chụp hình gửi ra bố ngắm đỡ nhớ” - Tâm cười kể.

Người lính nhà giàn không tính ngày tính tháng mà chỉ dựa vào mỗi mùa gió, mùa bão dông để biết thời khắc trong năm, thế nhưng các anh vẫn bấm đốt ngón tay để nắm chính xác ngày vợ sinh. Đại úy Nguyễn Văn Khôi, quyền chỉ huy trưởng nhà giàn DK1/12, có con hơn 2 tuổi song mới gặp được con hai lần vào lúc ba và bảy tháng tuổi. Là người chỉ huy, dù có gặp bao nhiêu gian khó, đại úy Khôi cũng luôn tạo chỗ dựa vững chắc cho đồng đội. Cứng cỏi là thế nhưng đến lúc chúng tôi rời nhà giàn về đất liền, anh thủ thỉ: “Nhờ anh về gọi điện cho vợ tôi theo số 0985191..., thông báo ngoài này tôi vẫn khỏe, công tác tốt. Tôi đã có viết thư về nhưng sợ cô ấy vẫn lo lắng. Nếu được nhờ anh gửi cho con tôi mấy tấm hình mới chụp ngoài này để cháu thấy bố”.

Trung úy Lê Hữu Toàn, nhân viên rađa ở nhà giàn DK1, ngồi nắn nót từng dòng một viết thư cho con. Những lá thư nào cũng bắt đầu bằng chữ “Nhà giàn, ngày... tháng...”. Anh nói: “Mình phải nắn nót từng chữ một, vì cháu nói nếu bố viết chữ xấu là nghỉ chơi với bố luôn. Mỗi lần về tôi đều dạy cháu phải viết chữ cho thật đẹp, vì thế phải nắn nót để làm gương cho cháu. Làm lính nhà giàn thời gian ở ngoài biển nhiều hơn ở đất liền nên vốn từ cũng nghèo dần theo những lá thư. Có tờ báo tụi tôi đọc đến cả hàng chục lần, không phải đọc để lấy thông tin nữa mà đọc để làm giàu thêm vốn từ”.

Bố là niềm tự hào của con

Hoàng Thị Huyền Trang nói như vậy về bố của mình - thiếu tá quân y Hoàng Văn Thảnh - đang làm nhiệm vụ trên nhà giàn DK1/12. Trang kể bố đã có 24 năm phục vụ trong hải quân, 17 năm làm nhiệm vụ trên các nhà giàn DK1 và trải qua 15 cái tết ngoài biển khơi. Trang bồi hồi xúc động khi nhớ lại: “Những lúc tết ấy em thương và nhớ bố vô cùng. Ngày còn nhỏ em luôn trách sao bố không về để tết có hai mẹ con lủi thủi vào ra trong nhà, nhưng khi lớn em đã hiểu những hi sinh cao cả của bố. Bố là thần tượng lớn nhất trong em vì bố dám hi sinh để bảo vệ thềm lục địa của tổ quốc. Em hãnh diện có bố là người lính DK1”.

Năm học này, Trang học lớp 12 trường chuyên tại thành phố Vũng Tàu. Chất lính của bố hình như cũng ngấm vào Trang nên từ nhỏ Trang đã độc lập trong suy nghĩ và tự lo cho mình, rồi còn chăm sóc cô em gái 4 tuổi song 11 năm liền Trang là học sinh giỏi. “Em yêu bố và yêu cả những nhà giàn, yêu thềm lục địa, yêu vùng biển vùng trời đất nước mình, nơi bố đã gắn trọn cuộc đời mình vào đó”, Trang nói.

Khi nói về chuyện cha con của người lính DK1, chúng tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện cười ra nước mắt. Thượng úy Nguyễn Văn Khương, nhân viên cơ yếu ở giàn DK1/21, kể: “Vợ vừa mang bầu được mấy tháng thì tôi lên đường ra biển, hơn 12 tháng sau mới trở lại đất liền. Hôm trở về, tàu vừa cập bến tôi vội vàng chạy về nhà nhưng vợ và con đi vắng. Đứa cháu nhà bên cạnh bế một đứa bé hàng xóm đến rồi nói đùa đó là con của tôi. Tôi ôm thằng bé hàng xóm vào lòng nhưng vẫn thấy ngờ ngợ. Đến khi vợ bế con về, tôi đứng trước hai đứa trẻ mặt cứ thừ ra vì không biết đứa nào là con ruột mình. Rồi khi cháu lớn, mỗi khi thấy đồng đội mặc quân phục trở về là cháu chạy ào ra đường hô lớn: Bố về rồi, bố về rồi. Con nhà lính hải quân hay lắm, chỉ cần thấy hình bóng một người mặc đồ hải quân là cứ nhào lên tìm bố”.

Thượng úy Khương nói dù phải xa con khi nó còn là giọt máu đỏ hỏn, dù phải để vợ vượt cạn một mình đã bao lần, nhưng không vì thế mà tinh thần của những người lính nhà giàn chùng xuống theo nỗi nhớ. Họ luôn biết vượt lên những nỗi nhớ nhung để chống chọi với sóng gió, chống chọi với những khó khăn để gìn giữ biển trời quê cha.

Chỉ có 72 giờ sống cùng những chiến sĩ nhà giàn nhưng cũng đủ cho chúng tôi thấu hiểu những khó khăn, hi sinh mà họ đang phải đối mặt hằng ngày giữa chênh vênh trùng khơi. Chừng đó thời gian cũng đủ để chúng tôi cảm nhận được sự xa xôi, cách trở giữa đất liền và DK1, đủ để thấu cảm những thiếu thốn mà gia đình các chiến sĩ đáng lẽ phải được nhận từ chồng, từ cha của mình. Chuyến khởi đầu cho chương trình “Chung tay thắp sáng nhà giàn DK1” đã thành công với việc hai trong số 15 nhà giàn ở DK1 được thắp sáng, và chúng tôi tin rằng rồi các nhà giàn còn lại sẽ sớm bừng sáng nay mai bởi hơi ấm từ đất liền.

DK1 là tên gọi của cụm kỹ thuật - khoa học - dịch vụ được xây dựng tại khu vực thềm lục địa phía Nam thuộc đặc khu Vũng Tàu - Côn Đảo (nay là tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) với những nhà giàn dựng trên mặt biển. Nhiệm vụ của các nhà giàn là lập các đèn biển để thông báo cho tàu thuyền đánh cá và vận tải hàng hải đi lại trong vùng; đặt trạm nghiên cứu khí tượng thủy văn; làm nơi trú tránh bão và ứng cứu ngư dân...
Nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất của DK1 là chốt giữ, bảo vệ chủ quyền thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, bảo vệ bình yên cho việc khai thác tài nguyên từ thềm lục địa như dầu khí, thủy hải sản, hàng hải...


Đây là Tổ quốc, là đất đai hương hỏa của ông cha, dù chỉ có đá sỏi gió cát thế này ta cũng phải canh giữ, một tấc không đi, một li không rời, dẫu có phải đổi bằng xương máu...

- Cột mốc chủ quyền giữa đại dương
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 1: Vùng ánh sáng bừng lên
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 2: Sống ở nhà giàn
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 3 : Thương lắm , đất liền ơi
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ cuối: Bố, con và DK1

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre, internet

Monday, 12 December 2011

Dân tộc Khơ Mú cư trú ở Nghệ An chủ yếu sống bằng nghề nông, trồng lúa cạn trên những trảng nương (hrệ).

Dân tộc Khơ Mú có vốn văn hóa khá dồi dào và độc đáo, thông qua các lễ hội văn hóa truyền thống, trong đó có lễ Pa sưm được lưu giữ từ ngàn đời. Người Khơ Mú trước đây quan niệm rằng, cây lúa cũng có hồn như con người. Vì vậy, phải cầu hồn lúa, để hồn lúa khỏe mạnh, mùa màng bội thu, bản mường no ấm, con người khỏe mạnh.

Người Khơ Mú ở Nghệ An thường làm lễ Pa Sưm trước lúc tra hạt trên nương rẫy. Đây là lễ cầu khấn trời đất, tổ tiên và các thần linh cho nương rẫy được bội thu.

Chủ lễ là người phụ nữ trong nhà. Bà đóng vai Mẹ lúa, tượng trưng cho sự sinh sôi, nảy nở. Trước tiên, Mẹ lúa dọn một khoảnh đất khoảng 2m2, đủ để đặt mâm làm lễ cúng ở một chỗ tương đối bằng phẳng trên rẫy, gọi là Mắt rúc. Mẹ lúa đặt mâm cúng vào giữa Mắt rúc, trong mâm ngoài xôi, rượu, muối nhất thiết phải có một con gà luộc và con gà này phải là gà trống lông đen. Mẹ lúa trong trang phục cổ truyền chỉnh tề, trước mâm lễ đọc bài cúng, nội dung cầu khấn Hrôi Yvang (Thần Ông trời) làm cho mưa thuận gió hòa, Hrôi Ptê (Thần Đất), Hrôi Hrê (Thần Nương rẫy) làm cho hạt giống mau nẩy mầm, lên xanh tốt, bông to, hạt mẩy, muông thú không phá hoại.

Mẹ lúa làm lễ xong, mọi người bắt tay vào tra hạt. Tra hạt xong Mẹ lúa làm lễ tưới nước, kết thúc lễ Pa Sưm. Vào buổi chiều tối ngày tra hạt xong, Mẹ lúa bảo mọi người lấy nước rửa tay, rửa gậy chọc lỗ cho sạch, đứng trước chòi lúa. Sau đó, Mẹ lúa cầm ống nước đi vòng quanh chòi lúa, tưới nước ra xung quanh, vừa làm vừa khấn: "Tưới cho cây lúa mọc, cho cây lúa nẩy mầm, cho hạt chắc bông dài, gốc lúa bằng gốc lau, bông lúa dài bằng quả núc nác…". Mẹ lúa khấn xong mọi người vào chòi ăn cơm, uống rượu, kết thúc công việc tra hạt.

Sau khi tra lúa về, gia đình tổ chức lễ Pa sưm phải làm lễ cúng tổ tiên để báo cáo kết quả công việc đã hoàn tất, đồ cúng bằng 2 chum rượu cần (1 to, 1 nhỏ) và khấn cầu xin tổ tiên phù hộ. Kết thúc lễ chủ nhà mời mọi người ăn cơm, uống rượu cần và múa các điệu au eo, tăng bu-múa.

Lễ Pa Sưm là một lễ trong hệ thống các lễ tục nông nghiệp của người Khơ Mú. Nó phản ánh niềm tin của đồng bào vào thiên nhiên (trời, đất, nương rẫy…) có linh hồn, phản ánh ước muốn của họ về mùa màng bội thu, cuộc sống đầy đủ.

Du lịch, GO! - Theo mạng Cinet, DanViet, ảnh sưu tầm
72 giờ sống cùng các chiến sĩ trên nhà giàn, có những đêm chúng tôi không hề ngủ, nằm và nghe tâm sự đời người lính biển. Với họ, Tổ quốc không chỉ có những điều lớn lao mà còn là những điều hết sức bình dị. Đó là mảnh ruộng nhỏ nơi con trâu đi trước cha già, là miếng bánh đúc của mẹ sau những toan tính mớ rau bán chợ, là vợ hiền con ngoan...
Họ gọi chung những niềm yêu thương đó là đất liền.

Bạc đầu cho đất liền mãi xanh

Có một điểm chung với nhiều chiến sĩ nhà giàn là tóc thường bạc trắng dù tuổi đời còn rất trẻ. Thượng úy Nguyễn Văn Khương, nhân viên cơ yếu nhà giàn DK1/21, mới 39 tuổi mà mái tóc đã muối nhiều hơn tiêu. Song ở nhà giàn không chỉ riêng anh Khương, nhiều anh em chỉ mới chớm 30 tóc đã đổi màu.

Anh Khương tâm sự: “Anh em nhà giàn chúng tôi tóc bạc và rụng nhiều lắm, có lẽ vì thiếu thốn tình cảm đất liền, xa gia đình, vợ con, bạn bè nên trăn trở khó ngủ. Bão dông luôn rình rập đáng sợ. Nhà giàn là nhà sắt, rađa hoạt động liên tục nên bị nhiễm từ. Ăn cá biển quá nhiều nên bị tăng thủy ngân. Uống nước mưa gỉ sắt sơn, ca trực lại thay đổi kéo dài. Có lẽ đó là những nguyên nhân chính khiến anh em tóc bạc sớm”.

Có chiến sĩ nhà giàn khi vừa đặt chân đến đất liền chưa về nhà vội mà tạt ngang qua tiệm cắt tóc để nhuộm lại mái tóc đã bạc. Không phải họ sợ bị người ta chê già, mà sợ vợ con lo lắng nhiều cho những chuyến đi sau của chồng. Đại úy Nguyễn Đình Hoán chia sẻ: “Lính nhà giàn thường nói vui rằng anh em cứ bạc đầu theo ngọn sóng cho đất liền mãi xanh. Nghĩ đến điều đó là chúng tôi thấy ấm lòng”.

Chúng tôi được nghe câu chuyện cảm động của chuẩn úy Phan Huy Quỳnh, sinh năm 1983, quê Hà Tĩnh. Bố của Quỳnh cũng là một chiến sĩ hải quân, ông qua đời trong lúc đang làm nhiệm vụ khi Quỳnh mới 2 tuổi. Quỳnh chỉ biết hình ảnh bố qua lời kể của mẹ và những chú bộ đội hải quân.

Anh nói: “Từ nhỏ tôi đã được mẹ kể rất nhiều về bố, về sự can trường của người lính biển. Vì thế tôi luôn mơ ước trở thành một người như bố - một chiến sĩ sẵn sàng ra khơi xa để quê mẹ được bình yên. Bây giờ tôi tự hào vì đang làm nhiệm vụ như ngày xưa bố từng làm”. Và không chỉ riêng Quỳnh, ở DK1 còn có rất nhiều chiến sĩ trẻ khác đã ra đây theo bước cha anh gìn giữ biển trời quê hương.

Nhiệm vụ là trên hết, tất cả chiến sĩ ngoài nhà giàn DK1 đều xác định nhiệm vụ cao cả nhất là phụng sự Tổ quốc. Thiếu úy báo vụ Nguyễn Thanh Miễn trên nhà giàn DK1/12 là con trai cả trong một gia đình làm nông ở Hà Tĩnh. Anh vào hải quân đã được chín năm và có năm năm công tác trên năm nhà giàn khác nhau. Bố anh 60 tuổi, thương binh, do những vết thương cũ tái phát nên đột ngột ra đi vào cuối năm ngoái. Khi đó anh Miễn đang theo tàu ra tăng cường trên trạm Phúc Nguyên, phải một tuần sau anh mới nhận được tin dữ.

“Bố tôi mất mà tôi lại không có nhà. Lúc đó buồn ghê gớm vì thương nhớ đất liền nhưng cũng phải vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ, vì chúng tôi là lính thông tin nên luôn phải nhanh chóng, kịp thời và chính xác tuyệt đối. Khi đó đồng đội cứ động viên tôi: Thôi, mình không về được nhưng mình ở đây để canh giữ vùng biển của Tổ quốc, vậy là cũng đủ làm người thân của mình ở đất liền yên lòng rồi”, anh Miễn nói.

Biển rộng sông dài

Những người lính nhà giàn luôn xa quê nên có những câu chuyện đời đáng nhớ với đất liền. Đã có chiến sĩ đành phải chấp nhận đám cưới vắng chú rể vì phải làm nhiệm vụ đột xuất.

Thiếu úy Vũ Hữu Tùng, người vắng mặt trong đám cưới của chính mình, kể: “Quê tôi ở tận Thanh Hóa, tuổi lính được bảy năm thì có bốn năm gắn bó với nhà giàn. Tuy xa xôi cách trở nhưng bạn gái của tôi vẫn hiểu và thông cảm cho tôi để đi đến hôn nhân. Cuối năm ngoái, khi đám cưới đã định ngày, lúc vừa bước xuống tàu để vào đất liền làm đám cưới thì bão tố kéo về, tàu phải neo đậu lại giữa biển đến 18 ngày. Ngày về đến đất liền đám cưới đã xong, một mình cô dâu lủi thủi về nhà chồng. Tôi nghĩ mà thương cô ấy nhiều lắm”.

Câu chuyện tình yêu của lính nhà giàn quả có nhiều nút thắt vì nỗi niềm xa cách. Anh Đàm Cảnh Vĩnh, 37 tuổi, quê Đông Sơn, Thanh Hóa, đã có 18 năm phục vụ trong hải quân và trên mười năm ra công tác ở các nhà giàn. Sau bao lần “cưới hụt” vì người yêu bỏ đi lấy chồng do không đợi nổi, lần về phép đợt rồi anh Vĩnh quen và cưới một cô giáo làng.

Anh kể: “Tôi làm quen cô ấy gần hai tuần và hỏi cưới luôn. Lính mà! Và cũng thật may cô ấy đồng ý. Ngày 21-6-2009, chúng tôi tổ chức đám cưới, sau đó vài bữa là phải cùng nhau xuôi Nam để kịp trả phép, tôi lên đường làm nhiệm vụ. Nghĩ mà thương vợ, cưới xong chồng lại đi biền biệt cả năm trời mới về. Khi tôi lên tàu, vợ gọi điện báo đã có bầu được bảy tuần. Mừng lắm, muốn an ủi vợ mà giọng cứ nghẹn lại”.

Nhưng đó là câu chuyện của những anh lính tuổi đang xuân, còn với những người lính đã có vợ thì đều đồng ý rằng lòng chung thủy của vợ ở nhà có thể so sánh như biển rộng sông dài.

Chồng đi biền biệt, thời gian chồng ở với biển dài gấp bội lần bên vợ con, vậy mà họ vẫn luôn giữ trọn lời thề thủy chung. Quà của lính nhà giàn chẳng có san hô, chẳng có hoa ốc, chỉ có những cánh thư làm quà đi về hai đầu nỗi nhớ. Thiếu úy Phạm Tiến Dũng, nhân viên thông tin ở nhà giàn DK1/21, hóm hỉnh: “Tôi thương vợ con, thương đất liền lắm! Tôi nói với vợ tôi rồi, sau khi về hưu tôi sẽ tặng huy chương cho vợ vì sự thủy chung và hi sinh của cô ấy”.

Những người lính nhà giàn đều tâm sự với chúng tôi rằng khi đã có vợ rồi, họ càng cảm thấy thương yêu vợ con hơn. Bởi không có sự hi sinh và thủy chung của mái ấm ở quê nhà, những người lính khó yên lòng chống chọi với bão tố. Sau những bản tin thời tiết ở biển Đông, nhiều người vợ, nhiều mẹ già chong đèn không ngủ vì lo cho các anh. Nghĩ đến điều đó, những người lính nhà giàn lại càng thương đất liền nhiều hơn.

- Cột mốc chủ quyền giữa đại dương
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 1: Vùng ánh sáng bừng lên
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 2: Sống ở nhà giàn
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ 3 : Thương lắm , đất liền ơi
- 72 giờ trên nhà giàn DK1 - Kỳ cuối: Bố, con và DK1

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống