Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 24 December 2011

Lam Kinh (hay còn gọi là Tây Kinh) thuộc địa bàn xã Xuân Lam huyện Thọ Xuân, cách thành phố Thanh Hoá 52km về phía Tây Bắc. Khu di tích lịch sử Lam Kinh rộng khoảng 30 ha, gồm những lăng phần, đền miếu và một hành cung của các vua nhà Hậu Lê mỗi lần về bái yết tổ tiên.
Ngoài các đền, điện, miếu..., dấu tích của một thời đời các vua Lê thì tại Khu Di tích lịch sử Lam Kinh này có những cây ổi quái dị (bởi hễ cứ gãi vào là “cười”) và đặc biệt này còn nhiều loại cây kỳ lạ khác.

Cây đa và thị cổ chung một gốc

Cô hướng dẫn viên du lịch Lê Thị Lan thướt tha tà áo dài, tự hào giới thiệu mãi với du khách về một cây cổ thụ có tên nôm na là cây Đa Thị, nằm ngay phía Tây Nam sân rồng của di tích Lam Kinh.

Cây đa này cao chừng 50m, cành gốc xum xuê, phủ bóng rợp một góc sân. Cứ theo lời Lan, cây Đa Thị đặc biệt ở chỗ gốc đa ôm lấy gốc thị. Tuy là hai cây cho hai loại quả nhưng chỉ có chung một gốc, cùng bạc phếch màu như đã lẫn thân vào thành một khối.

< Cô hướng dẫn viên du lịch tên Lan giới thiệu về cây đa và cây thị chung gốc.

Những năm trước đây, cây thị vẫn cho nhiều quả, tuy nhỏ và có vị chát nhưng rất thơm. Căn cứ theo những biến cố thăng trầm của Lam Kinh, cây đa được ước tính chừng 300 tuổi.
Cây thị được cho là có trước, già hơn cây đa, đã chết năm 2007, chỉ còn lại thân gỗ khô. Người xưa cho rằng, chim chóc thường về đậu trên cây thị, có mang theo quả đa về ăn nên rơi hạt mà mọc lên cây đa. Đa lớn nhanh, ôm lấy gốc thị.

Theo lời những người gắn bó lâu năm với khu di tích, chuyện hai thân cây ôm lấy nhau rồi hóa thành một không hiếm ở Lam Kinh. Ở vùng đất cổ kính này, còn có nhiều gốc cây là đa, si ôm chặt lấy một thân cây cổ thụ nào đó trong các khu rừng cổ, tương tự như cây Đa Thị nổi tiếng kia.

Lam Kinh có “cây ổi cười”

< "Cù" vào cành, thì chỉ lá ở cành đó "cười".

Cây ổi cười nằm khiêm tốn ở góc phải khuôn viên Vĩnh Lăng, phía sau hàng quan hầu và linh thú hiền từ đang chầu trước mộ vua. Lê Thái Tổ. Cây ổi này trông không khác gì một cây ổi bình thường, cành khẳng khiu, có vẻ rất già cỗi và nằm một góc lặng lẽ trong khu lăng mộ. Điều đặc biệt là chỉ cần bạn dùng móng tay cào nhẹ vào bất cứ điểm nào trên thân cây từ gốc đến ngọn là lập tức toàn bộ cành lá của nó rung lên như đang cười.

Trạng thái “cười” của cây ổi này không phải do có gió thổi hay bị tác động như rung, lắc. Chính vì vậy mà người ta liên tưởng rằng cây ổi đang cười và chỉ cười khi bị “thọc lét”.

< Chưa ai giải thích được vì sao cây "ổi Tàu" này lại biết "cười".

Vào các buổi sáng yên tĩnh, lặng gió thì rất dễ dàng thấy cây cười rung rinh, cười như nắc nẻ khi có người chạm vào. Dường như cây cũng có linh cảm như con người, bị chạm vào “da thịt” chỗ nhạy cảm thì có phản ứng. Trước đây, có một nhà thơ người Phú Thọ đến viếng lăng, bảo rằng, đây là giống ổi Tàu, do thân nhỏ cành nhỏ nên dễ rung rinh. Nhưng giải thích làm sao đây khi cây ổi Ta bên trái kia cũng biết cười?

Kỳ lạ là nếu đem cành chiết của các cây đó trồng ra ngoài khuôn viên khu mộ thì không có hiện tượng đó. Nghe nói, đã có nhiều nhà khoa học đến nghiên cứu để tìm nguyên nhân gây ra hiện tượng này.

Sét sợ cây sui

Cây cổ thụ được cho là cổ kính nhất, đặc biệt nhất và cao lớn nhất ở Lam Kinh chính là một cây sui ở trung tâm di tích, ngay phía sau tòa Thái miếu.

< Cây sui khổng lồ trong Khu Di tích Lam Kinh. 

Người xưa, nhất là đồng bào vùng cao coi trọng cây sui vì vỏ cây bóc ra làm chăn giữ ấm mùa đông (“Thương nhau chia củ sắn lùi/ Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng”– Tố Hữu).

Theo ông Trịnh Đình Dương, trong cuốn Đại Việt sử kí toàn thư có chép nhiều chuyện sét đánh ở Lam Kinh, cháy nhà, cháy cây. Chuyện sét đánh khá bình thường đối với những vùng đất được coi là hội tụ linh khí như vẫn gặp ở đàn Tế giao của vương triều nhà Hồ ở huyện Vĩnh Lộc (Thanh Hóa) hay chính ngôi thành thành đá kỳ vĩ.

Ông Dương cho biết thêm: “Hiện nay sét vẫn thường đánh ầm ầm ở Khu Di tích Lam Kinh, nhiều khi làm hỏng cả thiết bị máy móc của Ban Quản lý. Có những chiếc máy tính mới mua, được vài hôm sét đã làm cháy khét lẹt, vác đi sửa không ăn thua, phải bỏ.

Cứ nghe tiếng “đùng, đoàng” khủng khiếp là y như rằng có những cây cối xanh tươi trong Khu Di tích bị đánh chết cháy giữa ngày không mưa.

< Dù cây sui rất cao lớn, nhưng hàng trăm năm nay sét chỉ đánh vào những cây nhỏ xung quanh.

Mỗi năm kiểu gì cũng có dăm ba cây bị sét đánh chết khô.
Nhưng cây sui cao lớn nhất vùng, dễ phải hơn 60m, tuổi đời có lẽ chừng 600- 700 tuổi, lại không hề bị sét đánh bao giờ, dù ở đây mỗi năm có vài ba cây xung quanh nó, dù thấp hơn nhiều, vẫn bị sét đánh chết”.

Mọi người dự đoán, cây sui như một cột thu lôi hút linh khí vần vũ giao hòa của trời đất truyền vào lòng đất được người xưa lựa chọn đặc biệt kỳ công về phong thủy này chăng?
Lại có ý kiến cho rằng: Cây sui được trồng để đánh dấu một vị trí đặc biệt quan trọng của khu tông miếu nhà Hậu Lê, rất có thể là ngôi mộ thực an táng Bình Định Vương Lê Lợi.

Cây lim 600 năm tuổi “tự thoát xác”

< Gốc cây lim vừa khít với tiết diện tảng kê chân cột này.

Nhưng sự ngạc nhiên gần đây nhất thuộc về một cây vừa được lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa quyết định hạ trong dịp giỗ Lê Lợi tháng 8 âm lịch vừa qua.
Đó là cây lim cổ thụ, khoảng 600 tuổi, cao nhất nhì rừng Lam Kinh, được người dân địa phương gọi là cây Lim Cò, do trước đây cò thường về đậu trắng trên ngọn cây.

Cô hướng dẫn viên du lịch Lê Thị Lan hồ hởi giới thiệu: “Trong ngày 21 và 22- 8 âm lịch vừa qua, nhân dịp giỗ Bình Định Vương Lê Lợi, tỉnh Thanh Hóa đã làm lễ “phạt mộc”, hạ một cây lim khoảng 600 năm tuổi để khởi công phỏng dựng Chính điện.

Điều kỳ lạ hay trùng hợp thì chưa rõ, nhưng cây lim cổ thụ vốn đang sống tươi tốt trong khuôn viên di tích, gần đây bỗng trút lá một lần, rồi khô đi mà chết, như một sự tự nguyện hiến thân cho công việc này”.

Mấy năm trước, thân cây còn tráng kiện, lá cây xanh mướt mát, tưởng như bất tử, nhưng từ mùa xuân năm ngoái, bỗng ào ào rụng lá đến khi không còn một chiếc nào. Cây khô lá, khô cành chừng dăm bảy tháng sau thì chết.
Ông Trịnh Đình Dương cho biết thêm: “Điều trùng hợp là thời điểm cây Lim Cò trút lá trùng với thời điểm dự án phục hồi phỏng dựng Chính điện Lam Kinh được phê duyệt, và khi cây chết là lúc thiết kế thi công vừa hoàn thành.

Ngoài ra còn có hai điều trùng hợp nữa.

< Tam quan Chính điện Lam Kinh được phục dựng theo nguyên mẫu với những cây lim cổ thụ. 

Thứ nhất, thường thì các cây lim cổ thụ thường bị tiêu tâm (rỗng ruột), nhưng riêng cây lim này thì không, rất thuận lợi để làm trụ cột các tòa nhà lớn như công trình phỏng dựng Chính điện với quy mô 9 tòa nhà gỗ lim đồ sộ nhất Việt Nam.

Thứ hai, sau khi làm lễ “phạt mộc”, rồi tiến hành gọt bỏ phần vỏ cây, pha được 4 khúc gỗ lớn thì riêng phần thân cây đủ làm một cột cái, một cột quân, hai nhánh cây đủ làm một cột con và một thượng lương.
Đường kính phần gốc cây lim gần như trùng khớp với gương tảng cột cái (xấp xỉ 0,8m), phần ngọn khoảng 0,65 cm, vừa với gương tảng cột quân”.

Tất nhiên, việc phỏng dựng Chính điện cần rất nhiều gỗ lim, phải nhập ngoại, chứ không phải chỉ rừng lim xanh cổ thụ ở Lam Kinh có thể cung cấp đủ.

Nhưng sự trùng hợp ngẫu nhiên này khiến người dân địa phương vốn đã thấy rất nhiều chuyện lạ trong khu vực linh thiêng này cho rằng, dường như cây Lim Cò từ 600 năm trước được sinh ra là để phục vụ cho việc phỏng dựng Chính điện này.

Trên tấm bia Vĩnh Lăng đẹp nhất nhì Việt Nam được làm bằng đá trầm tích nguyên khối còn đặt tại Lam Kinh do quan Vinh Lộc đại phu Nhập nội hành khiển Tri tam quản sự Nguyễn Trãi phụng soạn, có đoạn chép về cụ tổ Lê Hối của Thái tổ Lê Lợi:

“… Một ngày kia đi chơi Lam Sơn, thấy có đàn chim bay lượn ở dưới núi Lam như vẻ đông người tụ họp, cho rằng chỗ này là đất tốt liền dời nhà đến đây, được ba năm thành sản nghiệp, con cháu ngày một đông, tôi tớ ngày một nhiều, việc dựng nước mở đất thực gây nền từ đấy”.

Lam Kinh hiện nay có 97ha rừng trên tổng diện tích 200ha, với rất nhiều rừng cổ, cây cổ thụ, chim chóc, rắn, thú, mỗi năm đón hàng trăm ngàn du khách về khói nhang, vãn cảnh.
Rắn hiện ở Lam Kinh có rất nhiều, đủ loại lớn nhỏ khác nhau. Những ngày đẹp trời, rắn thường bò ra thảnh thơi phơi nắng khắp sân Chính điện, nhưng tuyệt nhiên chưa cắn ai bao giờ.

Những chuyện kỳ lạ chúng tôi lượm lặt về cây xung quanh khu tông miếu Lam Kinh, để thấy, không phải người dân muốn tô vẽ chuyện hoang đường, mà như sự kính ngưỡng với người xưa và chốn thâm nghiêm mà gần gũi của một vương triều hiển hách trong lịch sử nước Nam.

Du lịch, GO! - Theo Gia Linh/VTC News

Khám phá rừng Lam Kinh
Khu di tích lịch sử Lam Kinh
Mộc Châu lừng danh với những bản du lịch. Sẽ là thiếu nếu khi du khách đến với Mộc Châu mà lại bỏ qua Phiêng Luông. Nơi đây vào mỗi độ hoa cúc quỳ đua nhau nở rực rỡ, du khách sẽ có cơ hội được thưởng thức món đệ nhất nơi cửa ngõ Tây Bắc này.

Rượu hoẵng, thịt chua. Đó là những món đặc trưng chỉ có trong những ngày “đại tiệc” của gia đình người Dao. Tức là ngày làm lễ đặt tên, hay còn gọi là Lễ Lập Tĩnh của người Dao. Họ tổ chức cho con trai có độ tuổi từ 10 trở lên và đã là con trai thì ai cũng phải qua lễ này. Lễ này to như lễ cưới, vui hơn tết xuân.

Việc tổ chức thì không có quy định mùa nào, tháng nào, nhưng người Dao tiền ở Phiêng Luôn, Mộc Châu thường làm vào dịp đúng độ hoa cúc quỳ nở rộ. Ấy cũng là dịp mà công việc trên nương đã vãn, chủ yếu chuẩn bị cho một mùa xuân mới sắp tới.

Rượu hoẵng được nấu bằng gạo nếp nương, sau khi ủ ngấu đúng độ thì cắm ống vầu, ống nứa vào để nó tự nhỏ xuống vò gỗ những giọt trắng đục như nước vo gạo, sánh như mật ong rừng. Phải nhiều chum lớn, vại to để ủ hàng tạ gạo mới cho được vài chục lít nước hoẵng quý và thơm nồng. Rượu làm vừa dân dã, lại vừa tỉ mẩn.

Thịt chua cũng vậy. Nó đã được gia chủ bày ra lá chuối rồi thì đến ngay cả người sành ăn cũng khó mà chê được. Thịt lợn phải do gia chủ tự nuôi vài năm, chỉ cho ăn lá rừng và đồ nhà trồng được. Khi mổ lợn, thớ thịt còn giật lách tách thì ướp muối hạt với gia vị của người Dao tự kiếm, rồi cuốn lá chuối thật kín, đưa vào chum gắn nhựa trám lại, hạ thổ nơi đất dốc khô ráo. Thịt chua để càng lâu càng ngon, thời gian có thể tính bằng năm thịt mới gọi là “đạt chuẩn”.

Khách đến Phiêng Luông đúng dịp này, thì lạ cũng như quen, thân cũng như thường, ai ai cũng được gia chủ coi như khách quý.


Họ kéo vào rồi thì phải cạn xong bát rượu hoẵng, sau đó muốn nói gì thì nói. Cho đến khi nồng say rồi, gia chủ sẽ nhường cho nơi ấm nhất để khách ngả lưng. Tỉnh giấc dậy khách có thể chia tay gia chủ để tiếp tục hành trình khám phá mới. Khách có thể quên hay nhớ còn gia chủ thì luôn coi khách như người nhà, cho dù chỉ qua một bát rượu hoẵng nồng say.

Du lịch, GO! - Theo ANTĐ, ảnh internet
Du lịch đồng bằng đang phát triển. Đường cao tốc TPHCM - Trung Lương thông xe, cầu Rạch Miễu nối đôi bờ sông Tiền đã tạo thêm cú hích cho du lịch đồng bằng, trong đó Bến Tre được hưởng lợi nhiều nhất.
Không bỏ lỡ cơ hội, du lịch Bến Tre đã chuyển mình đi lên mà sự ra đời của khu resort hiện đại bên bờ sông Tiền mang tên “Forever Green Resort” là một câu chuyện điển hình.

Bất ngờ Phú Túc

Tôi có người bà (em ruột của ông ngoại) lấy chồng về ấp Phú Khương, xã Phú Túc, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Cách nay hơn 10 năm, khi bà tôi mất, tôi đã đưa má tôi đi Phú Túc viếng bà bằng xe gắn máy.

Qua phà Rạch Miễu, tôi chạy cặp theo dòng sông Tiền về phía thượng lưu, đường càng lúc càng xấu. Đường đá đỏ đã trôi hết lớp đá, trơ lớp đất đen, gặp lúc trời mưa trơn trợt, tôi phải căng tay, căng mắt để không té ngã. Con đường chỉ vừa đủ cho 2 chiếc xe gắn máy tránh nhau.

Ở nhiều đoạn chuối, mía mọc sát mép đường, chạy xe không khéo là bị cây kéo ngã. Cây cầu Kinh Điều bắc bằng 2 thân dừa, đóng ván cách quảng, tôi phải chờ thật lâu để nhờ một người dân tại chỗ chạy xe qua giúp. Cứ vậy, má con tôi đã vượt qua hơn 10 cây số để đến đám ma của bà. Bận về, tôi không đủ can đảm để đi lại con đường khổ ải đó nên đã thuê đò để chở cả xe và người chạy dọc theo sông Tiền về thẳng TP.Mỹ Tho.

Mới đây, tôi đã đưa má tôi trở lại Phú Túc để dự đám cưới người cháu. Mọi chuyện bây giờ đã khác hẳn, mười mấy năm trước má con tôi có nằm mơ cũng không thấy được. Từ TP.Tân An, tôi “lên” đường cao tốc, chỉ mất  20 phút là tới cầu Rạch Miễu. Qua cầu quẹo phải, tôi chạy thêm 8 cây số trên đường nhựa phẳng lỳ hoặc đường đã làm xong nền hạ đang chờ cán nhựa, là tới nơi. Tính tổng cộng tôi chỉ mất 40 phút để đi từ Tân An tới Phú Túc, đoạn đường mà tôi từng mất gần 3 giờ để đi trước đây. Nhưng đó không phải là điều bất ngờ lớn nhất khi tôi về Phú Túc lần này.

Du lịch xanh

Đến Phú Túc, tôi được nghe những người quen trầm trồ về một dự án du lịch ở gần sát bên nhà, một khu resort mà theo mô tả của họ là “trong đời chưa từng thấy”. Máu nghề nghiệp nổi lên, tôi xách “đồ nghề” đến khu resort. Khu du lịch mang tên “Forever Green Resort” vẫn còn đang xây dựng, chưa đưa vào khai thác. Những người có trách nhiệm ở đây tiếp tôi nhiệt tình hơn là tôi mong đợi. Anh Nguyễn Thanh Vũ (phụ trách kinh doanh) đã điều ngay 1 xe điện tới để chở tôi đi khắp khu dự án. Ngồi trên xe, anh Vũ giới thiệu: “Đây là một khu nghỉ dưỡng cao cấp được hình thành nên từ chính những nét đặc trưng sẵn có nơi đây, mang lại cho du khách cảm giác “về với thiên nhiên”.

Dự án có vốn đầu tư 50 triệu USD với tổng diện tích 21ha và được chia thành 4 khu A, B, C và D. Resort khi hoàn thành sẽ cung cấp đầy đủ các dịch vụ theo tiêu chuẩn 5 sao như khách sạn, bungalow, nhà hàng, spa, phòng hội nghị, hồ bơi, karaoke, hát với nhau, xem đờn ca tài tử, biểu diễn nghệ thuật... Với lợi thế nằm dọc theo bờ sông Tiền lộng gió, “Forever Green Resort” còn tạo nên sự khác biệt và độc đáo cho riêng mình bằng các dịch vụ giải trí đa dạng như: Câu cá, du thuyền, đi thuyền xem đom đóm trong đêm...

Xe điện chạy trong những “hành lang” làm bằng cây gừa, cây sanh qua các khu A, B với những biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp, những khu vườn mà mỗi phiến đá được nhập về từ Nhật Bản có giá hàng tỉ đồng. Xen kẻ là những vườn cây ăn trái giữ nguyên nét “miệt vườn” Nam Bộ, được chăm sóc chu đáo. Du khách đến đây sẽ được sống đời sống dân dã của người dân miệt vườn như: Hái trái cây, câu cá, bơi xuồng, đốt lửa trại, nhưng lại được phục vụ với những tiện nghi “5 sao” không thua kém bất cứ resort cao cấp nào trên thế giới.

Đem thế giới về quê nhà

Bà Trương Thị Nhi - Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Cty TNHH Thương mại Lô Hội - là người con sinh ra ở quê hương xã Phú Túc. Dù đi làm ăn và thành đạt nơi xa, nhưng bà Nhi luôn hướng tình cảm về nơi chôn nhau cắt rốn. Với cây cầu Rạch Miễu, bà đã thấy cơ hội làm ăn trên quê hương. Cầu vừa hoàn thành, bà đã “kéo” dự án về đầu tư với mong muốn thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội tại quê nhà. Về nguồn du khách cho “Forever Green Resort”, bà Nhi cho biết, doanh nghiệp của bà là nhà phân phối độc quyền tại Việt Nam của Tập đoàn FLP hiện có mặt ở gần 150 nước trên thế giới. Chỉ với nguồn du khách đến từ các nhà phân phối của tập đoàn cũng đã khá phong phú. Từ lượng khách dồi dào này, bằng uy tín và chất lượng phục vụ, khu resort này sẽ nhanh chóng được biết đến trong và ngoài nước.  

Với khu du lịch hiện đại nằm bên bờ sông Tiền, xã “vùng sâu vùng xa” Phú Túc chỉ một vài tháng nữa thôi sẽ tấp nập du khách trong và ngoài nước. Ông Cao Thanh Triều – Phó Chủ tịch UBND xã Phú Túc – cho biết, trong chiến tranh, vùng đất Phú Túc bị bom đạn tàn phá xơ xác, cái nghèo vẫn còn đeo bám nhiều hộ dân.

Khu du lịch “Forever Green Resort” hình thành sẽ thu hút khoảng 500 lao động tại chỗ, cùng với lượng du khách lớn từ khắp nơi đến nghỉ ngơi sẽ tạo thêm cơ hội cho người dân nơi đây sản xuất, kinh doanh, giúp kinh tế địa phương phát triển.

Du lịch, GO! - Theo Lao động, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống