Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Monday, 14 May 2012

Được coi là một trong những thú vui không hề tao nhã, thậm chí bị gọi là phong trào phá xe, phá sức và phá tiền... 

Nhưng, off-road được coi là một trò giải trí lành mạnh và đặc biệt là sau mỗi chuyến đi, cái bí bức, cái uể oải của những ngày dài trong phố đã tan biến cùng với những làn sương mai trên những chặng đường off-road...

< Đường 15C đang được làm lại.

"Vượt ngục"

Uể oải sau một tuần trời chìm nghỉm trong núi công việc đồ sộ, chuẩn bị cho dự án lớn của công ty, tôi lảo đảo đứng dậy chuẩn bị ra về thì chú dế yêu chợt rung lên từng đợt:


< Đường dự tính.

- Mai thứ 7. Phượt không?

Đã lâu rồi tôi không được đi. Đôi chân đã quen chạy nhảy của tôi đã bị chôn chặt trong văn phòng mấy tháng nay như muốn lên tiếng:

- Đi đâu bây giờ hả anh?
- Pù Luông, anh sẽ test con xe 2 cầu!
- Quá tuyệt!

Khám phá thiên nhiên và “test” xe là ý tưởng tuyệt vời cho ngày cuối tuần. Đường tới Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông là một cung đường khá là khó đối với dân thường đi xe máy và ô tô, nhưng là lựa chọn số 1 của dân trekking.

Cung đường mà chúng tôi dự định đi sẽ là: Hà Nội – Mai Châu (Hòa Bình) - đường 15C “huyền thoại” - Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông. Đừng quá tò mò với hai chữ “huyền thoại” – thực ra, nó chỉ có nhiều ý nghĩa với dân trekking - rất ít người có thể lái xe qua con đường này. Chinh phục được cung đường 15C, chúng tôi sẽ đến được Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông, rồi từ đấy trở về Hà Nội bằng đường Hồ Chí Minh.


< Rải rác một vài nếp nhà sàn trên đường đi.

Tối thứ 6, sau khi anh bạn thu xếp công việc xong, chúng tôi chuẩn bị lên đường. Đồ dùng thiết yếu gồm có mấy chiếc lều, cái bếp ga du lịch, hai cái xoong, thực phẩm và vài vật dụng lặt vặt khác... Đừng bao giờ quên mang theo ít đồ cứu hộ cho xe vì đây là một cung đường khó và sẽ cực khó nếu trời mưa. Vì thế, dây cáp, xẻng… được chúng tôi chuẩn bị khá đầy đủ.

Sau một tuần làm việc mệt mỏi, được thoát khỏi cảnh ồn ào của thành phố để hòa mình vào thiên nhiên khiến tất cả chúng tôi đều háo hức.


< Xe của chúng tôi trong màn sương.

Rời Hà Nội lúc 22h nhưng với tâm trạng ấy, tôi chiến thắng cơn buồn ngủ một cách dễ dàng và lái xe xuyên màn đêm tới Mai Châu. Trên đường đi, chúng tôi phải vượt qua vài con đèo với sương mù dày đặc, tầm nhìn hạn chế chỉ còn 1-2m, cảm giác thật tuyệt vời!

1 giờ sáng, chúng tôi đến Mai Châu. Thị trấn miền núi được bao phủ bởi màn sương mỏng và một vài nếp nhà vẫn còn sáng đèn phục vụ khác du lịch.

< Càng vào sâu trời càng mù, đường càng trơn...

Chúng tôi quyết định nghỉ đêm lại đây để lấy lại sức cho ngày hôm sau. Chọn một bãi đất trống gần nhà dân, chúng tôi hạ trại. Chỉ mất 15 phút để dựng lều, chúng tôi chìm vào giấc ngủ và không quên đặt đồng hồ báo thức.

5 giờ 30 phút, bị đánh thức bởi tiếng gà gáy râm ran khắp nơi – thứ âm thanh tuyệt nhiên không có ở thành phố, chúng tôi trở dậy chuẩn bị đồ ăn sáng. Lúc này, chiếc bếp ga du lịch phát huy tác dụng triệt để khi chúng tôi ngốn gần hết lương thực mang theo.

< Đáp lại cái "máu" off-road của tôi... 

Yên tâm làm đầy những cái dạ dày trống rỗng bởi đến trưa, khi tới bản, chúng tôi có thể mua thức ăn cho bữa trưa và bữa chiều.

Khi chúng tôi tiếp tục hành trình, đồng hồ chỉ 6h30, màn sương mỏng vẫn bả lả trước mắt. Xa xa, thấp thoáng những nếp nhà sàn với những cột khói bốc lên – phong cảnh thật yên bình.

< Sợi cáp mang theo phát huy tác dụng... cứu xe.

Rời Mai Châu, chúng tôi đi tiếp khoảng 10km là đến Co Lương. Từ đây, chúng tôi sẽ rẽ sang con đường “huyền thoại” để đến với Pù Luông.

Cung đường “huyền thoại”

Trái với kí ức của tôi về con đường 15C cách đây 6 năm, con đường nay đang được làm lại đã không thỏa mãn cái máu off-road của tôi. Nhưng, càng đi vào sâu, đường bắt đầu khó lên, dù đã được trải base nhưng trời càng ngày càng mù và xuất hiện mưa phùn, con đường trở nên trơn trượt đầy bùn nhão…

< Chúng tôi nghỉ để ăn trưa. Thực đơn cho bữa trưa: Ngải cứu dại + măng rừng + chân giò thừa...

Trên đường đi thỉnh thoảng chúng tôi gặp vài người dân với ánh mắt ngạc nhiên lẫn tò mò, không hiểu cái đám thanh niên này tự dưng lái xe lặn lội vào đây để làm gì. Chúng tôi vẫy tay chào họ và nhận lại cái vẫy tay đầy thân thiện. Không dám so sánh với những cú quẹt xe và lườm “cháy mi” ở thành phố làm gì bởi nó quá khập khiễng, nhưng cái vẫy tay ấy khiến chúng tôi háo hức vô cùng.


< Niềm thích thú khi gặp những con suối nhỏ.

Càng vào sâu trời càng mù, đường càng trơn, những người mới off-road lần đầu chắc chắn sẽ ái ngại. Tôi dừng xe để chờ chiếc xe sau, sự lo lắng hiện rõ trên nét mặt của anh bạn.

Tôi động viên:
- Yên tâm đi anh, xe anh 2 cầu cơ mà, đường này đi tốt!

Tôi quyết định không “cài cầu” mà đi ở chế độ 1 cầu để cảm nhận được độ “phiêu” khi lái xe trên bùn lầy, bánh sau chiếc xe quay tít, chiếc xe bắt đầu trượt ngang nhưng tôi vẫn chế ngự được nó đi đúng đường, cảm giác điểu khiển được chiếc xe đã “mất kiểm soát” thật là khó tả và đầy phấn khích.

< Bắt đầu "khó nhằn" rồi đây!

Trái với dự tính của chúng tôi, đêm qua nơi đây đã trút xuống một trận mưa to khiến đất trên con đường nhão ra và lún sâu, con đường trông giống một thửa ruộng hơn là đường. Đây thực sự là một thử thách với chúng tôi vì xe chúng tôi chỉ là chiếc xe 2 cầu nguyên bản và không được trang bị pro để có thể vượt qua đoạn đường này. Đoạn đường khá dài và đầy bùn, chỉ cần đặt bánh sai chỗ là tôi sẽ bị mắc lầy ngay. Liếc gương chiếu hậu, 4 bánh xe của anh bạn đang quay tít, bùn bắn tung tóe.

< Cái "cớ" để được giao lưu với dân bản.

Mất khá nhiều thời gian, chúng tôi mới thoát khỏi chỗ lầy và lúc này đồng hồ đã chỉ vào con số 12. Đói mềm vì vật lộn cứu xe, đến bãi đất rộng, chúng tôi hạ trại để ăn và vấn đề phát sinh từ đây.

Lương thực chúng tôi mang đi quá ít và đã gần hết vì bữa sáng nay, thêm nữa chúng tôi không đến được bản như đã dự tính. Cái khó ló cái khôn, chúng tôi vào rừng để tìm thức ăn, nhưng chúng tôi chả tìm được gì ngoài ít ngải cứu và ít măng rừng. Thế là chúng tôi có rau để ăn độn với ít chân giò còn thừa lúc sáng.

< Ruộng bậc thang.

Sau khi lót dạ bằng ngải cứu và măng rừng chúng tôi pha ít trà và café mang theo, vì 2 thứ này giúp chúng tôi tỉnh táo trong nốt quãng đường còn lại.

Chúng tôi lên đường, khó khăn lại tiếp khó khăn, con đường trở lên “khó nhằn” hơn và lần này tôi bị sa lầy. Với trang bị của chúng tôi cộng với chiếc xe nguyên bản thì chúng tôi không thể đi qua đoạn đường lầy sâu như thế này được, và chúng tôi phải nhờ đến sự giúp sức của dân bản.

< Ghé thăm bản Kho Mường...

Sau khi chinh phục cung đường “tử thần”, chúng tôi đã đến Pù Luông. Lúc này trời bắt đầu hửng nắng, đúng là ông trời không phụ công vất vả của chúng tôi.

Một khung cảnh hùng vĩ hiện ra trước mắt tôi, với những mái nhà sàn thấp thoáng dưới thung lũng, những ruộng bậc thang xanh mướt một màu bên cạnh những dãy núi cao sừng sững.

< ... và bản Nủa.

Chúng tôi bắt đầu vào thăm bản Kho Mường và bản Nủa, tìm hiểu văn hóa của người dân tộc Mường chân chất, thân thiện rồi thưởng thức mùi hương tinh khiết của đất, của lúa, của những làn nước trong vắt, mát lạnh dưới suối... Phút chốc, tôi như trút bỏ tất cả bụi trần, xóa sạch dấu tích của những mệt nhọc thường ngày của chốn thành thị.

Mặt trời xuống thấp dần sau dãy núi, chúng tôi quyết định lên đường trở về Hà Nội để có một ngày nghỉ ngơi trước khi bắt tay vào tuần làm việc đầy sảng khoái. Con đường Hồ Chí Minh đưa chúng tôi về Hà Nội trong đêm, kết thúc chuyến đi đầy thử thách.

Du lịch, GO! - Theo Phunutoday
Đình Chèm thuộc làng Chèm, xã Thụy Phương, huyện Từ Liêm, Hà Nội, là ngôi đình cổ nhất Việt Nam, có niên đại cách đây hơn 2.000 năm. Đình thờ đức Thánh làng Chèm, tức Lý Thân (còn gọi là Lý Ông Trọng hay Đức Thánh Chèm).

< Đình Chèm.

Theo thần phả, Lý Ông Trọng - Đức Thánh Chèm, sinh ở làng Chèm vào thời Hùng Duệ Vương, mất vào thời Thục An Dương Vương. Ông là người có công đánh tan quân xâm lược nhà Tần dưới thời Thục An Dương Vương.

Đến đời Đường, đền thờ ông được tạo lập ngay tại nền nhà cũ. Về sau, nhân dân xây đình và tôn ông làm Thành hoàng của làng để thờ tại đình.

Đình Chèm được xây dựng theo lối kiến trúc nội công ngoại quốc, chắc chắn và công phu: Công trình kiến trúc tam quan ngoài bố trí đầy đủ tứ linh long, ly, qui, phượng quay ra bốn hướng. Tam quan trong xây ba gian, bốn mái và năm cửa ra vào. Khu nhà bia, sân đình, tả hữu mạc, phương đình tám mái và tòa đại bái, hậu cung tạo thành hình chữ công.

Bên trong đình, các cột, mái được chạm trổ tinh vi với hình rồng cuốn thủy, rồng mây, tứ linh, cá hóa rồng, hoa lá, vân mây sóng nước mang đậm nét nghệ thuật kiến trúc thời Lê Trung hưng (thế kỷ 18). Hậu cung có án thờ, sập thờ, long ngai, bài vị, khám thờ vợ chồng ông Trọng và các tượng chầu. Tổng thể được xếp theo trục hoàng đạo Đông, Bắc, Tây, Nam.

Tại đình còn giữ được cuốn sách chữ Hán ghi các đạo sắc, lễ nghi, văn tế, cách đắp tượng dưới thời Nguyễn; ba sắc do các vua triều Nguyễn phong thần cho Lý Ông Trọng; bốn bia đá, một tấm thời Lê Cảnh Hưng và ba tấm bia thời Nguyễn; hai chuông đồng đúc dưới thời Nguyễn; 15 câu đối, tám bức hoành phi và 10 pho tượng thờ. Pho tượng Lý Ông Trọng cao hơn 3m, bằng gỗ sơn son thếp vàng rất sinh động.

Tại khuôn viên Đình Chèm có hệ thống máng dẫn nước mưa được đúc bằng đồng vào các năm 1748, 1756, thời vua Lê Hiển Tông và thời vua Minh Mệnh (nhà Nguyễn) năm 1824. Ngoài ra trong đình còn rất nhiều đồ thờ các loại đều có giá trị nghệ thuật cao như chiếc lư hương ngàn năm tuổi rất quý hiếm.

Đình Chèm đã qua nhiều lần trùng tu, sửa chữa và xây thêm như hậu cung làm năm 1621, tam quan sửa lại năm 1773 và các lần trùng tu, sửa chữa đình vào các năm 1792, 1797, 1885, 1903 và 1913.

Đình Chèm nằm cạnh sông Hồng. Vào năm 1903, đình được nâng lên cao thêm 2,4m chỉ bằng các phương tiện thủ công. Cả một ngôi đình nặng hàng trăm tấn toàn bằng gỗ quý với những cột kèo phức tạp được nâng lên cao ngang với mặt đê sông Hồng khi đó.
Năm 1990, Đình Chèm được công nhận là Di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia.

Hội làng Chèm

Nhắc đến hội Chèm, ca dao có câu:

"Thứ nhất là hội Cổ Loa
Thứ nhì hội Gióng, thứ ba hội Chèm"

Hội Chèm diễn ra từ ngày 14-16/5 âm lịch, trong đó ngày 15 là ngày hội chính. Hội Chèm diễn ra trang trọng với cuộc rước nước, rước mã, rước văn, lễ mộc dục (tắm tượng thánh), lễ phát tấu (cúng Phật). Lễ rước nước là trang trọng nhất.

Những người mặc y phục cổ truyền, sau khi tập kết trước cửa đình, hành hương xuống ba chiếc thuyền lớn xuôi theo sông Hồng tới Thác Bạc cạnh đền Âm hồn, rồi quay lại trước cửa đình. Quãng đường đi về khoảng 4km. Tại cửa sông diễn ra nghi thức lấy nước, ba chiếc thuyền quay ba vòng để một lão nông lấy gáo đồng múc nước trong cho vào đôn cổ. Tiếng trống, tiếng reo hò, cờ bay phấp phới cùng tiếng hô “ù éo” vang dội mặt sông trên đê.

Lấy nước xong, đoàn thuyền về Nhà Mã cách cổng đền 1km lên Bến Ngự rồi một cuộc diễu hành rầm rộ với các đoàn Phù Giá, Thủ Hiệu, Gươm Sai, Lịch Triều, Kiệu Đức Ông, Kiệu Đức Bà, Huyền Sư, Quan Viên, Chức Sắc, các bà vãi.

Nhịp trống, nhịp chiêng dồn dập. Các em nhỏ múa sênh tiền tiến theo rất vui mắt. Đám rước dừng lại trước sân đình đợi làm lễ Mộc dục. Lễ rước Văn tiến hành vào chiều tối. Văn tế đặt ở Long Đình rước từ nhà ông trưởng văn ra đình. Trong ngõ, bên đường, cạnh đê, dân làng bầy mâm cúng, hương trầm tỏa thơm. Nhà sư làm lễ phát tấu, diễn xướng kể lại công đức của Lý Ông Trọng và cầu cho mưa thuận gió hòa, sóng yên bể lặng.

Hội Chèm cho đến nay vẫn duy trì các trò chơi dân gian như bơi trải, kéo co, thả diều, thả chim bồ câu. Riêng thi bơi trải là đặc sắc. Bài ca dao cổ năm 1921 ghi:

"Ba dân mở hội tháng Năm
Mười hai hạ chải, hôm rằm bơi thi.
Ba dân đánh trống chỉ huy
Thuyền nào đạt nhất, cờ thì có mào.
Cả Thuyết đứng mũi chịu sào,
Hai Dương đánh mõ, Trương Giao phất cờ.
Lái Hành khéo lượn thủy cơ,
Dân ta đâu có được cờ mà tranh…"

“Ba dân” được đề cập ở đây là ba làng gồm làng Chèm (Thụy Phương) và hai làng kết chạ là làng Hoàng (Hoàng Xá) và làng Mạc (Liên Mạc).

Du lịch, GO! - Theo TTXVN, internet

Nhìn thoáng qua tất cả các diễn đàn du lịch hiện có ở Việt Nam, có thể nhận thấy rằng đa phần các loại hình du lịch bụi kiểu « mạo hiểm » liên quan đến đi bộ hoặc trèo đèo vượt núi. Tôi nhận thấy là kiểu đi du thuyền kayak tại nước ngoài là rất hi hữu. Khám phá kayak tại vịnh Hạ Long thì có lẽ nhiều bạn trẻ đã từng làm rồi. Nhưng khám phá thiên nhiên bằng kayak tại một quốc gia cách Việt Nam 14h bay thì chắc là chưa. Vậy tôi xin chia sẻ trải nghiệm của mình tại một thành phố nổi tiếng về kiểu du lịch này : Stokholm. Chơi món này là cũng phải trâu bò một chút đấy. 


Nhưng có khám phá thủ đô Thụy Điển bằng hình thức này thì mới hiểu được phần nào nét văn hóa của người dân thủ đô nói riêng và người Thụy Điển nói chung. Nếu như người Việt Nam biết dùng đũa từ bé thì người  Thụy Điển tiếp xúc với thế giới  nước từ lúc lọt lòng và đa số họ đều dành thời gian để du ngoạn bằng tàu riêng mỗi khi có điều kiện. 

Những chiếc thuyền nhỏ như thấy này có thể thấy nhan nhản tại các hòn đảo gần Stockholm. Vào những ngày đẹp trời nắng to, người Thụy Điển ngay lập tức cho xuất kho chiêc tàu của họ. 

  Tôi nghĩ đây là điều trái ngược rõ rệt nhất giữa 2 quốc gia. Trong khi người Thụy Điển với tổ tiên Viking của họ đã biết dùng đường biển để tiếp xúc với thế giới bên ngoài từ rất sớm (ngay từ thế kỷ IX), thì dân tộc Kinh chúng ta chỉ bằng lòng với mấy mảnh đất phía Bắc Bộ và phải đợi đến mãi những năm 1970 khi quận Ngụy sụp đổ dân ta mới biết thế nào là dùng thuyền để đi ra nước ngoài sinh sống.

Thực ra, hoàn toàn có thể du tham quan quần đảo Stockholm bằng loại du thuyền hơi nước được mô phỏng theo thế kỷ 19. Tuy nhiên, nó chỉ dành cho các vị khách du lịch không có nhiều thời gian và muốn làm cái gì qua loa cho biết.
Các con tàu đó thường chỉ đậu ở một số đảo chính và cho du khách rất ít thời gian lên trên các đảo để khám phá sâu hơn. Vì thế, du khách thực ra chỉ dành phần lớn thời gian trên tàu và ngắm đảo từ xa.
Còn tôi thì khoái dùng kayak, cơ động hơn và giúp tôi chủ động hơn. Tất nhiên là với 3 ngày trong tay, tôi nhiều thời gian hơn những du khách bình thường


 Stockholm có lẽ là thành phố duy nhất trên thế giới sở hữu nhiều hòn đảo nhỏ đến thế, khoảng 30.000. Chắc phải gọi là quần đảo Stockholm mới đúng. Và vào mùa hè, việc sử dụng thuyền nhỏ hoặc kayak đi giữa các hòn đảo này quả là tuyệt vời. 


Chỉ cách thủ đô Stokholm khoảng 1 tiếng xe bus là cảng Stavsnas, nơi tập kết cho một chuyến phiêu lưu vài ngay giữa lòng vài nghìn hòn đảo. Thực ra, dùng kayak đi một mình giữa đồng không mông quạnh thì cũng sợ đấy. Thế nên tôi chủ động liên lạc với một văn phòng du lịch để xem cách thức như thế nào là phù hợp. Tôi được biết là hoạt động kayak vào mùa hè là một trong những điều ưa thích nhất của người dân Thụy Điển nên chắc chắn dù đi đến hòn đảo nào kiểu gì cũng sẽ gặp một vài người cũng đi du thuyền như mình. Lúc tôi đến cảng Stavsnas và thuê kayak thì cũng tình cờ gặp 4 đồng chí ngoại quốc khác đang loay hoay giống như tôi, 3 người Mỹ và 1 người Canada. Thế là bọn tôi quyết định tạo thành một hội cùng đi cho vui. Tuy nhiên, 4 người đó chỉ ở lại 1 đêm rồi hôm sau đi nơi khác còn tôi thì mất đến 3 ngày 2 đêm.

Du thuyền kayak thực ra chẳng có gì khó, chỉ mỗi tội mệt vì phải đảo cái mái chài liên tục và mỗi ngày tôi phải đi ít nhất 15km lênh đênh trên biển. Nhưng có một điều thú vị là các hòn đảo nhỏ ở đây nằm san sát nhau nên nếu có mệt thì có thể đổ bộ lên đảo tạm nghỉ.
 
Các bạn sẽ tự hỏi nếu mà dành đến tận 2 đêm lênh đênh giữa các hòn đảo thì sẽ ngủ ở đâu. Thực ra một số hòn đảo với lượng dân số và cơ sở hạ tầng tiên tiến có thể coi như một thị trấn nhỏ. Vì vậy ở đó thường có nơi để nghỉ qua đêm. Tôi cũng chọn được cho mình một đêm nghỉ ở guest house với lối bài trí nội thất khá đặc trưng Bắc Âu với đồ gỗ là chủ đạo.
Còn một đêm còn lại thì tôi quyết định ngủ qua đêm trong lều. Ở Thụy Điển nói riêng và các nước Bắc Âu nói chung (Na Uy, Phần Lan, Đan Mạch), do diện tích thiên nhiên hoang dã chiếm phần lớn diện tích quốc gia nên tất cả đều được quy hoạch thành công viên quốc gia với sự quản lý cực kỳ hiệu quả. Ý thức người dân rất cao nên họ không mấy khi ngủ trại hoặc cắm lều linh tinh. Khi tôi quyết định tự đi khám phá các đảo, cũng đã phải xem tham khảo các địa điểm được phép cắm lều ngủ. Thông thường, đó là những nơi được quy hoạch, có nơi để lấy củi hoặc vứt rác và quan trọng nhất là có chòi canh rừng và có thể liên lạc với người quản lý trong trường hợp cần được trợ giúp
Tôi quyết định không ngủ ở trong rừng vì quên mất không chuẩn bị thiết bị chống muỗi hiệu quả. Vì thế, tôi cắm lều ở gần biển và gần một đồng chí người Thụy Điển
 

Tuy rằng số lượng đảo thì lớn nhưng cũng chỉ có khoảng hơn 1000 đảo là có người sống và đa phần là những ngôi nhà nghỉ của người dân thủ đô tranh thủ đến đây cuối tuần. Trong tiếng Thụy Điển, chữ ö có nghĩa là « đảo », chính vì thế hầu như tên tất cả các hòn đảo ở đây đều có chữ ö ở sau cùng : Utö, Värmdö, Blidö, Ljusterö…


Vì hoạt động kayak rất phổ biến, rất nhiều hòn đảo được trang bị các trạm garage phục vụ cho việc trùng tu hoặc giúp đỡ những chiếc kayak bị hỏng hóc.
 Trong vài ngày lênh đênh trên biển, tôi thăm được nhiều đảo lắm, không nhớ hết tên đâu . Do thủ đô Stockholm nằm giữa đất liền và biển Ban-tích nên phong cảnh các đảo rất phong phú. Có lúc thì kiểu đá granit với vài cây thông. 


Rồi khi vào bên trong một số hòn đảo lớn, đôi khi ta có cảm giác như đang ở một đồng quê với thảo nguyên bát ngát. Nó làm tôi liên tưởng đến bộ phim « ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên ».
Từ ngoài biển khơi, nếu đi sâu thêm vào lòng các hòn đảo, đôi khi tôi lại rơi vào một khung cảnh khác như thể trong một khu đầm lầy vậy
Còn ở một số hòn đảo khác, với diện tích lớn hơn lại cho phép có được một phong cảnh giống như thảo nguyên đồng quê, rất thích hợp cho việc đi trekking khám phá. Và để khám phá bên trong các đảo, tôi kết hợp giứa kayak và trekking


Càng đi vào bên trong một số hòn đảo, tôi càng có nhiều cơ hội tìm hiểu cuộc sống thường ngày của người dân Thụy Điển. Khác rất nhiều với người Việt Nam, họ rất quý cuộc sống thanh bình của thiên nhiên nên không tiếc tiền mua một ngôi nhà ở giứa rừng như thế này để tận hưởng những giây phút bình yên
hoặc là xây nhà đối diện với biển để tận hưởng sự dịu dàng của gió

Sống ở một vùng được coi là nông thôn, người Thụy Điển không quên tô diểm cho "ngôi nhà trên thảo nguyên" của họ. Những chùm hoa như thế này là rất phổ biến, một phong cách sống rất thiên về thiên nhiên
Sự "xâm nhập" của tôi trên đảo diễn ra trong thầm lặng nên đôi khi người đân địa phương không quá để ý đến sự có mặt của người lạ. Người phụ nữ này thản nhiên mặc đồ pyjama ra ngoài phơi quần áo và vẫn chào tôi một tiếng mà không hề ngại ngùng. Đúng là sống ở đây sướng thật!
Người dân địa trên đảo có vẻ thích thú với sự có mặt của một đồng chí da vàng từ phương xa đến. Một điều mà tôi nhận ra là có vẻ hình ảnh du khách Nhật Bản khá là phổ biến ở các vùng tôi đến. Không phải vì họ đã từng đặt chân đến đó mà đơn giản chỉ vì với vị thế của một cường quốc kinh tế thứ 2 thế giới, người ta nghĩ rằng người Nhật có đủ điều kiện kinh tế để đi du lịch hơn bất cứ quốc gia Châu Á nào khác. Và kết quả ? Người ta luôn nghĩ tôi là người Nhật. Họ luôn miệng hỏi tôi « Konichiwa ! Are you from Japan? ». Mấy cậu bé Thụy Điển này luôn miệng hô : “Konichiwa!” 
Các cậu bé tóc vàng đặc trưng Bắc Âu thích thú chào hỏi vị khách Châu Á của họ "Hei! Konichiwa!"

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống