Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 16 May 2012

Nếu yêu thích phong cảnh núi non, chắc chắn bạn nên đến Hà Giang ít nhất một lần. Ở vùng đất cực bắc này, đường sá hầu hết là đường đèo, cứ nối nhau quanh co uốn lượn.

< Hà Giang là vùng đất khắc nghiệt với địa hình chủ yếu là núi đá. Người dân trồng ngô trên những kẽ núi là chủ yếu.

Cái cảm giác bò loanh quanh một quả núi rất thú vị, bạn cứ thấy mình trèo lên từng tầng một của con đường, thoắt một cái thì đoạn đường vừa qua đã nằm ở tầng dưới.

Bài này sẽ cho bạn biết trước nên ăn gì, ở đâu tại cao nguyên đá Đồng Văn... và cũng giúp bạn khám phá những chốn thần tiên khác ở Hà Giang.

1. Phương tiện đi lại

Đi bằng ôtô:

Từ Hà Nội, bạn đi xe khách Hà Nội – Hà Giang từ bến xe Mỹ Đình, sau đó đi xe Quản Bạ – Đồng Văn từ bến xe Hà Giang.

Đến Đồng Văn thì thuê xe ôm để khám phá các điểm du lịch của Đồng Văn (ở Đồng Văn không có dịch vụ cho thuê xe máy)

Đi bằng xe máy:

Tuyến đi thứ nhất: Hà Nội – Vĩnh Phúc – Việt Trì – Phú Thọ – Tuyên Quang. Đường này thì nhiều người biết và đông xe đi lại.

Tuyến đi thứ hai: Hà Nội – Sơn Tây – Cầu Trung Hà – Cổ Tiết – Cầu Phong Châu – Phú Thọ – Đoan Hùng – Tuyên Quang.

Từ Hà Nội bạn đi theo Đại lộ Thăng Long. Sau đó gặp đường 21 đi theo đường 21 lên Sơn Tây (Chú ý: điểm giao nhau này ngày trước là ngã 3 nay đã làm cầu vượt qua đường 21 nên các bạn chú ý rẽ phải trước cầu vượt).

Tiếp theo bạn đi Từ Sơn Tây qua cầu Trung Hà đến Cổ Tiết, đến Cổ Tiết qua cầu Phong Châu, qua cầu Phong Châu đi theo đường vên sông (đường 320) đi lên Phú Thọ.

Từ Phú Thọ các bạn theo quốc lộ 2 đi lên Đoan Hùng rồi đến Tuyên Quang, đi theo đường cao tốc bên ngoài Tuyên Quang bạn sẽ không phải đi qua thành phố Tuyên Quang.

Theo đường Quốc lộ 2 đi tiếp: TP. Tuyên Quang – Hàm Yên -  Bắc Quang – Vị Xuyên – TP. Hà Giang

Tuyến đi thứ nhất dài hơn khoảng 30km so với tuyến thứ hai

* Lưu Ý: Nếu bạn có ý định phượt Hà Giang bằng xe máy thì chú ý mang theo đầy đủ giấy tờ xe, xe có giấy chứng nhận bảo hiểm TNDS phù hợp, người ngồi trên xe phải đội mũ bảo hiểm đầy đủ, nên có kính mắt, đi giầy nhẹ hoặc giầy thể thao.

Nên trang bị điện thoại có hệ thống google map, mạng Vina, Viettel, Mobi hoạt động tốt ở vùng này.

2. Nên đến Hà Giang vào thời điểm nào?

Hà Giang đi mùa nào cũng thấy đẹp,mỗi mùa có một vẻ đẹp khác nhau. Tuy nhiên, Nếu đến với Hà Giang trong khoảng tháng 7 và tháng 8 thì nên mang theo sẵn áo mưa hoặc ô dù vì đó là thời điểm mùa mưa, bạn có thể găp những ngày mưa liên tục hay những cơn mưa rào bất chợt.

3. Khách sạn, nhà nghỉ

Tại Hà Giang các bạn có thể nghỉ tại các khách sạn có giá trung bình 170.000- 350.000 như khách sạn Huy Hoàn, khách sạn Công đoàn, khách sạn Khánh Linh, khách sạn Cao Nguyên Đá (ở thị trấn Đồng Văn).

Theo các tài xế xe khách và một số khách du lịch “bụi”. khách sạn tốt nhất ở Đồng Văn là khách sạn Hồng Ngọc nằm ngay thị trấn gần chợ phiên Đồng Văn, giá phòng từ 120.000 đồng đến 180.000 đồng/phòng (phòng có hai hoặc 3 giường). Nhà UBND thị trấn cũ ở cuối dãy phố cổ nay cũng là nhà nghỉ bình dân (có thể ngủ với giá 20.000 đồng/người) . Có khoảng 6 – 7 nhà nghỉ quanh đó giá rẻ hơn, dao động từ 80.000 đồng đến 120.000 đồng/phòng.

4. Ăn uống

Món ngon nên thưởng thức ở Đồng Văn là: thịt gà, thịt bò khô, rau cải mèo, măng nứa và uống rượu ngô.

Tối ở Đồng Văn còn có chè nóng, ngô nướng, mía nướng… Ngoài ra bạn cũng có thể thứ các món ăn dân tộc ở chợ như mèn mén (ngô xay đồ chín), xôi màu, thắng cố, bánh ngô.

5 . Các điểm du lịch và khám phá

Chúng tôi đưa ra danh sách một số điểm không thể bỏ qua khi đến Đồng Văn. Bạn có thể tự sắp xếp lịch trình để đến các điểm mà bạn cho là thú vị nhất theo thời gian của mình.

- Cổng trời Sà Phìn, cách Đồng Văn 15km về phía Yên Minh (đường 4C) là điểm bạn cần phải đến. Từ Sà Phìn, bạn nên đi thăm điểm cực bắc của Việt Nam là Cột cờ Lũng Cú 26km nữa, dưới chân cột cờ là làng văn hóa Lô Lô, bạn có thể đi dạo vòng quanh.

- Từ Sà Phìn đi đến cửa khẩu Phó Bảng 7km, bạn có thể thăm Thị Trấn Cổ trên Cao Nguyên Đá.

Từ cồng trời Sà Phìn nhìn xuống lòng thung lũng là di tích lịch sử nổi tiếng: nhà vua Mèo Vương Chí Sình.

- Chợ phiên Đồng Văn họp vào sáng thứ 7 hàng tuần, rất đông bà con dân tộc xuống chợ, chợ vui và vô cùng náo nhiệt.

- Khu vực phố cổ Đồng Văn với những ngôi nhà tường trình, mái ngói nung và tường rào bằng đá, vào ngày rằm hàng tháng cũng treo đèn lồng như phố cổ Hội An.

- Nếu có nhiều thời gian thì bạn có thể leo núi Đồn Cao nằm ngay phía sau khu chợ phiên, trên đó có thể ngắm toàn cảnh thị trấn Đồng Văn.

- Từ thị trấn Đồng Văn đi về phía Mèo Vạc khoảng 15km là Thiên hạ đệ nhất đèo Mã Pí Lèng, còn đèo đẹp và hùng vĩ nhất miền núi phía bắc, bên dưới thung sâu, có dòng Nho Quế bé xíu như một sợi chỉ xanh cắt ngang giữa những dãy núi đá tai mèo nhọn hoắt.

- Chợ Mèo Vạc cách Đồng Văn 28km họp vào sáng Chủ nhật hàng tuần.

6. Mang gì khi du lịch Hà Giang

Bạn nên mang theo quần áo ấm khi lên đến khu vực vùng cao vì khi hậu thay đổi đột ngột và thời tiết càng về đêm càng lạnh.

Chuẩn bị sẵn một số thuốc tây chữa các bệnh thông thường như cảm cúm nhức đầu vì du khách có thể mắc phải khi chưa thích ứng được với bình độn cao và khí hậu lạnh.

Túi thuốc cá nhân ít nhất phải có dầu gió, thuốc đau bụng, thuốc trị nhức đầu, kem thoa da chống muỗi, thuốc trị côn trùng cắn, kem thoa da trị bỏng hoặc dị ứng… Tùy theo sức khỏe cá nhân, cần mang theo đường ăn kiêng hoặc thuốc đặc trị riêng.

Du lịch Hà Giang chắc chắn sẽ cần đi bộ nhiều, bạn phải chú ý chọn loại giày êm, nhẹ, tất cotton mềm. Mang theo loại kem thoa chân dùng vào buổi tối để làm mềm da, giúp thư giãn và phục hồi mỏi mệt cho chân.

Những vật dụng khác như bộ kim, chỉ với chiếc kéo nhỏ, kim khâu tay, chỉ, nút áo, kim băng, có thể sẽ trở nên rất hữu dụng trong các trường hợp bất ngờ.

Ngoài ra, nếu có dự định dã ngoại và qua đêm trong rừng thì phải chuẩn bị thêm các bộ lều dã ngoại, diều, nồi nấu đa năng… để thỏa mãn nhu cầu tận hưởng không khí thiên nhiên hoang dã, tự thưởng thức bữa ăn theo ý mình.

Du lịch, GO!- Theo Dulich Datviet, internet
Nước biển ánh lên màu xanh ngọc, bờ biển cát trắng mịn và những người muốn khám phá hòn đảo lớn nhất của VN, ngoài những điểm đến nổi bật nhất, nên thuê một chiếc xe máy. Và tốt nhất nên thuê luôn người lái xe làm hướng dẫn viên.

Chúng tôi chọn đi xe ôm để khám phá đảo vì trình độ đi xe máy của cả hai khá kém, vả lại ngồi đằng sau tiện chụp ảnh hơn nhiều.

Yên bình đảo ngọc

Người lái xe tránh những ổ gà đầy rẫy trên con đường đất đỏ một cách điêu luyện, bám thật sát xe chở cậu bạn chạy đằng trước. Cung đường dẫn chúng tôi qua những khu rừng đước, rừng cọ và những bãi biển dài tít tắp. Bờ biển phía tây hòn đảo là nơi có những bãi cát tuyệt vời nhất và là nơi hiếm hoi tại VN mà bạn có thể chiêm ngưỡng hoàng hôn trên biển.

Những chiếc thuyền sặc sỡ neo đậu san sát dưới nước. Phía trước những mái ấm đơn sơ của ngư dân trẻ em hồn nhiên vui đùa, còn các ông bố thì miệt mài khâu lại những chiếc lưới bị rách. Số lượng du khách đến Phú Quốc ngày một đông, nhưng so với những trung tâm du lịch biển khác của VN, cơ sở hạ tầng ở đây vẫn còn kém hơn. Bãi Trường với những hàng dừa xanh ngát là nơi có nhiều khu nghỉ tiện nghi nhất.

< Đời thường trôi qua giản dị ở hòn đảo cực nam đất nước.

Ngồi uống trà trong một quán nhỏ ở An Thới, thị trấn lớn thứ hai trên đảo, chúng tôi yên lặng ngắm cảnh sinh hoạt đời thường của người dân nơi đây. Khu chợ hải sản tươi rói náo nhiệt một lúc trước giờ làm bữa. Những người đàn ông tụ tập ngồi chơi cờ tướng. Thật ra cảnh tượng thế này có thể bắt gặp ở bất cứ đâu trên đất Việt, nhưng chỉ khi dứt khỏi vòng quay cuộc sống của chính mình, dừng lại quan sát, bạn mới chiêm nghiệm được giá trị của những điều tưởng chừng đơn giản nhất.

Tại cực nam đảo ngọc, anh Bằng - một dân chài chuyên nghiệp từ tấm bé - nhận lời chở chúng tôi thăm các đảo nhỏ nằm rải rác xung quanh. Du khách đến Phú Quốc thích đi thuyền theo ngư dân ra biển để cùng câu cá, “hái trái cây của biển”. Chiếc thuyền đưa du khách đi qua hàng loạt hòn đảo nhỏ xinh. Anh bạn có mang theo ống thở, chân nhái nên hớn hở nhảy xuống biển, hết vẫy vùng thỏa thích lại lặn ngắm cá và san hô sặc sỡ dưới mặt nước. Còn chúng tôi chẳng mấy chốc đã câu được khá nhiều cá, tuy không mấy con bự nhưng ai nấy đều hài lòng.

Anh Bằng chuẩn bị bữa cơm trưa cho cả đoàn ở phía cuối con thuyền. Trong lúc rán những con cá mới câu, anh tranh thủ nhặt thêm vài loại rau mang theo. Cá tươi rán ngon tuyệt và món khóm tráng miệng cũng rất ngọt. Bữa ăn trưa ngay trên thuyền tươi rói, ngon không gì sánh bằng.

Thú đi xe ôm

Chúng tôi tiếp tục chuyến thăm vòng quanh đảo cũng bằng xe ôm. Khu bờ biển phía đông con đường đã được trải nhựa nên mấy chiếc xe cứ thế phóng ào ào. Đi xe máy cũng có cái lợi vì gió làm không khí bớt phần oi bức. Những vườn chuối bạt ngàn, những vườn xoài cây cực lớn nặng trĩu quả... lướt nhanh hai bên đường. Con đường dần dẫn lên cao, thay vào những trái cây bây giờ chỉ còn là rừng rậm.

Khu rừng nhiệt đới ở phía tây bắc của hòn đảo còn khá nguyên sơ. Mấy chiếc xe len lỏi vào sâu trong rừng và giữa cái im vắng của rừng già, chỉ còn nghe tiếng suối chảy róc rách, mọi người đã quên mất thời gian đang trôi đi...

Chúng tôi về đến resort ở bãi Trường khi mặt trời chuẩn bị đi ngủ, thật đúng lúc để thưởng thức không khí biển lúc hoàng hôn và nhâm nhi một ly Gin-tonic. Sau khi ông mặt trời lặn xuống biển là lúc bầu trời chuyển sang màu xanh thẫm. Ngoài khơi chỉ còn ánh đèn leo lét của những chiếc thuyền đánh cá đang bập bềnh trước gió.

Vẫn còn lời hẹn với hai anh xe ôm hôm sau đi bãi Sao chơi và ăn cháo tôm hùm trong vườn nhà dân...

- Ôtô ở Phú Quốc không sẵn, xe buýt vòng quanh đảo và taxi thì hoàn toàn không*. Phương tiện thuận tiện nhất là xe máy. Nếu không muốn tự lái, bạn có thể bỏ thêm một chút tiền đi xe ôm bởi các lái xe ôm đều thông thạo địa hình và biết tường tận ngóc ngách của đảo. Với du khách nước ngoài, việc giao tiếp còn có trục trặc vì nhiều anh xe ôm không thạo tiếng Anh, nhưng với ngôn ngữ hình thể, điệu bộ linh hoạt của người bản xứ rồi chủ và khách cũng hiểu nhau cần gì.

-----------------

Du lịch Phú Quốc bằng xe ôm

Buổi sáng, theo hướng dẫn của một anh bạn ở Liên doanh du lịch Sài Gòn - Phú Quốc, tôi ra phía trước khách sạn của Khu nghỉ Sài Gòn - Phú Quốc đón xe ôm đi khám phá hòn đảo ngọc. Lần trước ra Phú Quốc chỉ có một ngày, trong đó hết một buổi mải mê với chuyện rượu chè ở khu du lịch Bãi Sao nên với vùng đất này tôi cũng như người “cỡi ngựa xem hoa”. Lần này, tôi quyết tâm dành 3 ngày để “trên rừng dưới biển”, thăm thú hết những cảnh đẹp ở đây.

Trước Khu nghỉ Sài Gòn - Phú Quốc có khá nhiều xe ôm chờ khách. Thấy tôi, một anh chàng lái xe ôm đang dựng xe ngồi sát cổng đứng dậy đưa tay vẫy cùng với nụ cười thân thiện. Sau phút thảo luận chóng vánh về điểm đến, giá cả, anh chàng chạy xe ôm mau mắn nhận lời. Chúng tôi nhắm hướng bắc của đảo trực chỉ để đến khu rừng cấm quốc gia, tiện thể tham quan đình Nguyễn Trung Trực, sau đó ghé mũi Gành Dầu. “Bác tài”Lê Dũng, 37 tuổi quê ở Rạch Giá ra Phú Quốc chạy xe ôm đã được 5 năm, giải thích cho tôi: Đi tuyến này sẽ có dịp đi xuyên qua hơn 10km rừng nguyên sinh với nhiều cây cổ thụ trên trăm tuổi. Đây là khu rừng già nguyên sinh còn lại duy nhất ở Nam bộ, tập trung các hệ sinh thái rừng của cả nước gồm: rừng ngập mặn, rừng tràm, rừng cỏ tranh; trong rừng có nhiều loại dược thảo quý hiếm như: sa nhân, bí kỳ nam, cát đầy, nhân trần...

< Bãi cát trắng tinh khôi yên lặng đến tê người.

Vùng biển Gành Dầu cách đền thờ vị anh hùng Nguyễn Trung Trực 2km. Ở đây có bãi tắm hình cánh cung chạy dài hơn 500 m, được che chắn bởi hai quả núi. Chúng tôi nhảy ùm xuống tắm biển. Nước ở bãi tắm trong xanh, nhìn thấy cát vàng ở bên dưới. Cách bãi tắm không xa có nhiều rạn, ghềnh đá .Hai giờ chiều, sau khi tắm thỏa thích, tôi lên bờ nằm nghỉ. Lê Dũng “móc nối” với mấy ngư dân mua được ký cá mú đỏ, đặc sản ở Gành Dầu, nấu ngót và chúng tôi cùng lai rai với rượu sim Phú Quốc. “Bác tài” Lê Dũng coi vậy mà lãng mạn ra phết. Có mấy ly rượu sim, Dũng “thăng hoa” đọc vang mấy câu thơ: Em ủ cả đồi sim/Cho ngọt câu thương nhớ /Thêm vào chút men chờ /Để rượu nồng đắm say ...

Đúng hẹn, sáng hôm sau, “bác tài” Lê Dũng đến đón và đưa tôi tham quan hai “nhà thùng” nổi tiếng và lâu đời ở Phú Quốc là Khải Hoàn, Hưng Thành. Vùng biển Phú Quốc có nhiều loại cá cơm như sọc tiêu, phấn chì, cơm than, cơm đỏ, sọc phấn, cơm lép, nhưng các “nhà thùng” thường chọn cơm sọc tiêu và cơm than, cơm đỏ làm nước mắm vì các loại cá cho ra nước mắm ngon. Người dân địa phương gọi nhà thùng mà không gọi là “hãng nước mắm” là vì các cơm được ủ trong các thùng gỗ lớn làm bằng cây bời lời, vên vên hoặc chai - cũng của rừng Phú Quốc. Dây đai quanh thùng được làm bằng dây mây.

< Đôi khi khách Tây vẫn tắm trần trên bãi biển.

“Bác tài” Lê Dũng hiểu biết khá sâu về vùng đất mà anh đang sinh sống. Nghề chạy xe ôm kiêm luôn vai trò tour guide đã khiến anh tự tìm hiểu về lịch sử, địa lý, phong tục, tập quán, danh thắng, sinh hoạt, con người trên đảo để khi cần là giải thích cho du khách ngay. Chẳng hạn, có du khách muốn đi thăm các vườn tiêu, anh liền nghĩ ngay đến các vườn tiêu tập trung ở khu vực Khu Tượng, Cửa Dương, Cửa Cạn. Du khách nào “hoài cổ”, anh đưa đến tham quan các di tích lịch sử - văn hoá như: Giếng Gia Long, Tảng đá Ngai Vua, Mộ Hoàng tử Cảnh, Dấu giày vua Gia Long, Mũi Ông Đội, Lăng mộ bà lớn tướng Lê Kim Định, Dinh Cậu, Am sư Muôn...Ai hỏi về các bãi biển đẹp,anh giới thiệu ngay bãi Giếng, bãi Khem, bãi Sao, bãi Vòng, bãi Thơm, bãi Vũng Bầu, bãi Cửa Cạn, bãi Dài... Ai muốn đi mua sắm, ăn uống về đêm, anh đưa khu chợ đêm Dinh Cậu...

Qua Lê Dũng, tôi được biết ở Phú Quốc có hơn 400 người lái xe ôm và không ít người trong số này kiêm luôn nghề hướng dẫn viên du lịch. Tùy theo mùa nắng hay mưa mà thu nhập những người lái xe ôm cao hay thấp.Với một số người “chuyên nghiệp”, biết tổ chức các dịch vụ đưa khách đi câu cá, lặn san hô hay tham quan các làng chài, khu di tích thì thu nhập cao hơn. Họ chịu khó đưa du khách vượt núi đến viếng những ngôi cùa cổ kính trong rừng xa để sống với cảnh thiên nhiên và thưởng thức cơm chay, cũng như giúp khách tìm đến những điểm du lịch nhà vườn như: Khu du lịch nhà nghỉ, bãi tắm Kim Hoa, quán cà phê vườn cảnh Cội Nguồn, vườn trái cây của thầy giáo Phát.

Đi du lịch Phú Quốc bằng xe ôm có cái lợi là giá rẻ, cơ động, được thỏa thích ngắm cảnh trời mây non nước nhưng độ an toàn không cao. Nhiều con đường trên đảo còn rất trắc trở, một số lái xe ôm ma mãnh, bắt nạt, “chặt chém”, hù dọa du khách, có thể dẫn đến những sự số đáng tiếc cho du khách nếu chọn xe ôm để tìm hiểu đảo. Lê Dũng tiễn tôi về đất liền với những lời tâm sự chân thành như vậy. Và anh khuyên, ra Phú Quốc nếu muốn du lịch bằng xe ôm, phải hỏi rõ lộ trình, giá cả - đôi khi còn phải “coi tướng” bác tài nữa và khi đã cảm thấy yên tâm mới hẳn đi.

Du lịch, GO!- Theo TTO, YuMe, internet

ĐGD: *Taxi ở Phú Quốc thì có đấy, mình đã từng đi rồi - giá tính theo đồng hồ cũng như thành phố.

Thành phố Vĩnh Long nằm giữa sông Tiền và sông Cổ Chiên, xung quanh có nhiều cù lao dày đặc vườn cây ăn trái, nổi tiếng nhất là cù lao An Bình. Nhiều người cho rằng đến Vĩnh Long mà chưa tham quan An Bình xem như chưa đến thành phố này.
Cù lao An Bình chỉ cách thành phố Vĩnh Long (tỉnh Vĩnh Long) bởi con sông Cổ Chiên rộng khoảng 300m và có nhiều bến tàu đò và tàu du lịch. Muốn trải nghiệm cuộc sống đời thường, chúng tôi chọn cách đi phà cùng người dân địa phương.

Hoa trái “đơm” đầy đường

Vừa xuống phà, đã nhìn thấy cù lao phủ kín cây cối như tảng băng màu xanh khổng lồ nổi giữa mênh mang dòng nước đỏ quạch phù sa. An Bình có đến hơn 60 kênh rạch đan ngang dọc như mạng nhện nên đi đâu cũng gặp cầu, những cây cầu bắc qua những dòng con rạch uốn lượn quanh co qua những vườn cây ăn trái.

< Cây trái mọc tràn ra lề đường.

Mất gần cả ngày để chúng tôi vừa rong ruổi vừa thưởng thức bao sắc màu trên nhiều con đường bêtông nhỏ vắt ngang dọc khắp cù lao.

< Hoa cũng “thi” với trái “tràn” ra lề đường khiến nhiều ông Tây bà đầm mê mẩn.

Thỉnh thoảng lại bắt gặp các ông Tây, bà đầm hào hứng cưỡi xe đạp thăm thú cười nói rôm rả. Con đường nào cũng băng qua những vườn chôm chôm, nhãn, xoài, mận, bưởi, bòn bon, măng cụt, cam, quýt… nặng trĩu trái vươn ra ngoài đường.

< Bảng hiệu mời khách vào nhà vườn được treo khắp nơi trên An Bình.

Bên vệ đường, trước nhiều ngôi nhà ẩn giữa vườn cây có bày bán các loại trái cây tươi đến nỗi cuống chưa kịp ráo mủ khiến mọi người phải dừng lại đến 5 lần để ngấu nghiến chôm chôm, măng cụt, bòn bon, sầu riêng…

< Trái cây bày bán ngay trước nhà.

“Rộn” mắt nhất là lúc đi ngang qua các cơ sở thu mua và đóng gói trái cây bán đi khắp nơi. Các lực điền khiêng giỏ trái cây đầy ắp ra vào, cô gái thoăn thoắt tay cắt tỉa cuống trái cây cho vào hộp… Không khí tất bật nhưng lúc nào cũng rộn ràng.

< Bên lề một số con đường có những cơ sở thu mua trái cây hoạt động nhộn nhịp càng tăng nét trù phú cho An Bình.

“Bao bụng” và “bao bịch”

Trong những năm gần đây cù lao An Bình thu hút nhiều khách nên nhiều chủ vườn đã mở lòng ra đón.

Tiêu biểu là vườm chôm chôm ông Chín Hoàn, vườn chôm chôm ông Chín Cần, vườn nhãn tiêu của ông Tám Hổ…

< Hầu hết các nhà vườn ở An Bình đều “bao bụng” khách (để khách tự tay hái trái cây ăn thỏa thích đến no).

Ngoài ra, ven các con đường còn có nhiều tấm bảng hiệu được viết những dòng chữ thô mộc, đại loại: Cho vào vườn mận (chôm chôm, nhãn, măng cụt…) đang chín rộ, thoáng mát, có lều võng, có phục vụ ăn uống giá bình dân…

Chúng tôi chọn nhà vườn có bảng quảng cáo mộc mạc nhất. Vừa vào đến nơi, chủ của vườn mận chín đỏ rực, ông Sáu Bé vồn vã mời khách nằm võng rồi nói: “Anh “bao bụng” mấy em, 20.000 đồng/người”. Thấy chúng tôi ngơ ngác không hiểu, người chủ vườn giải thích: “Mấy em tự hái mận ăn no bụng rồi nằm võng nghỉ ngơi, đói thì ăn tiếp, cả ngày anh chỉ lấy 20.000 đồng. Ở đây hầu như nhà vườn nào cũng làm như vậy”.

Đến xế chiều, trên đường rời An Bình, thấy 3 người đàn ông đang thu hoạch vườn nhãn dày đặc trái, chúng hỏi mua. Một người trên cành nhãn nói vọng xuống: “Tụi anh hái bán cho vựa. Nếu mấy em thích thì anh cũng bán giá bằng vựa".

Được dịp giá rẻ, trái tươi, chúng tôi mua 10kg. Anh bảo: “Anh không có cân. Anh "bao bịch" cho mấy em nghen”. Vừa nói, anh vừa hốt nhãn đầy một bịch lớn rồi trao cho khách. Về đến nhà, chúng tôi thử cân lại, hơn 13kg!

Du lịch, GO!- Theo TTO, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống