Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 17 May 2012

Phan Rang là kinh đô Panduranga của Vương quốc Champa cổ. Những phế tích tháp Chăm mang đến sự hấp dẫn lạ thường. Nhưng  Phan Rang còn nhiều bí ẩn khác chưa biết đến bao giờ mới được khơi mở trọn vẹn.

Ngày 4.8.1917, thị xã Phan Rang được thành lập theo đạo dụ của Vua Khải Định, triều Nguyễn ban hành. Đầu tháng 2.2007, thị xã Phan Rang-Tháp Chàm thuộc tỉnh Ninh Thuận, trở thành thành phố theo Nghị định của Chính phủ. TP.Phan Rang nằm trên giao điểm của 3 trục giao thông chiến lược là đường sắt Bắc Nam, quốc lộ 1A, đường số 27 lên Đà Lạt (Lâm Đồng), Đắk Lắk (Buôn Mê Thuột).
Đến với TP.Phan Rang là nghĩ ngay đến những ngôi đền tháp Chăm cổ huyền bí, là đến với bãi biển Ninh Chữ thơ mộng với hàng dương ken dày rợp mát, hay những ngôi chùa trên triền núi đá, và nằm chen trong những dãy phố... Ăn hải sản tươi sống vừa đánh bắt, nếm rượu vang nho, thưởng thức thịt cừu nướng...

Tháp Poklong Garai- chưa biết cách quảng bá

Tháp nằm trên núi Trầu, cách trung tâm TP.Phan Rang 5km, gần kế bên ga xe lửa Tháp Chàm. Theo truyền thuyết, tháp được vua Simhavarman III (Chế Mân) xây dựng vào thế kỷ 13 để thờ vua Poklaung Garai. Theo như văn tịch cổ để lại thì tháp gồm nhiều công trình lớn nhỏ, nhưng hiện tại chỉ có 3 ngôi tháp theo thứ tự: Tháp cổng, tháp nhà, tháp chính. Tháp chính, đẹp nhất, cao 21,59m, mỗi cạnh rộng 10m, tháp hình vuông, có một tầng, với nội thất hình chữ nhật theo hướng đông-tây, cửa mở hướng đông. Tháp đã được trùng tu nhiều lần từ năm 1981-1987...

Tháp Poklong Garai, với màu gạch nâu đỏ trầm mặc, những phù điêu các vị thần linh, hình vũ nữ Chăm chạm khắc trên các bức tường như đang cùng kể những câu chuyện huyền thoại bất tận về Vương quốc Chămpa cổ hàng ngàn năm trước. Bóng tháp in trên nền trời xanh biếc, trong bốn bề gió lộng và nắng đỏ màu mật như tăng thêm sự huyền bí của cả không gian nơi này.

Anh bảo vệ khu di tích cho hay vào  tháng 3, chớm hè, bắt đầu đông khách nội, kéo dài cho hết tháng 8. Những ngày cao điểm có khi lên tới vài nghìn người tham quan, còn thì lai rai từ vài chục đến vài trăm người. Sang đến tháng 9 cho đến tháng 2 năm sau thì phần lớn là khách nước ngoài, họ đi theo  tour của các công ty lữ hành trong nước, gần như không có khách Việt. Vé vào tham quan cũng không cao, giá đồng hạng 10.000 đồng/lượt.

Có một điều, quan sát sau 2 lần đến đây (tháng 12.2011 và tháng 3.2012), tôi thấy phần lớn khách cả ta lẫn ngoại đều chỉ tham quan tháp rồi đi một mạch ra cửa về, rất ít ai ghé lại khu trưng bày một số di vật được tìm thấy trong tháp qua các đợt trùng tu, nơi bán hàng lưu niệm, triển lãm ảnh nghệ thuật về sinh hoạt cộng đồng người Chăm. Tôi ghé qua xem thử, thì phần trưng bày các hiện vật cổ của tháp rất nghèo nàn, thô sơ, ít chú giải rõ ràng, và không có hiện vật nào thật ấn tượng.

Gian trưng bày nét nghệ thuật đặc trưng của người Chăm qua trang phục, hoa văn... cũng rất thô mộc, hàng lưu niệm ít ỏi về cả số lượng và sự phong phú hiện vật. Phần lớn là không phải của Ninh Thuận, ngoại trừ sản phẩm gốm Bàu Trúc (nhưng giá lại rất cao so với giá gốc mua tại làng), ít hàng thổ cẩm (nhưng không chắc là do người Chăm - Ninh Thuận dệt, và giá cũng rất cao). Ảnh nghệ thuật thì rất ít tác phẩm có giá trị, mà chỉ là hình ảnh mang tính giới thiệu, minh họa.

Cũng khá lạ, nếu khách đi theo đoàn, thì có hướng dẫn viên du lịch giới thiệu lịch sử tháp, một ít phong tục văn hóa người Chăm, còn khách đi lẻ thì chỉ biết ngắm, chụp vài ảnh lưu niệm và ra về. Tại tháp không có người thuyết minh (ngoại trừ tấm bảng ngay cổng lên tháp in bằng 2 thứ tiếng Việt- Anh, vài thông tin về niên đại, kiến trúc của tháp), và khách tự tìm hiểu nếu tò mò muốn biết thông tin về tháp.

Và một điều mà tôi thấy tiếc cho nơi này, cho dù có thu tiền phí tham quan, nhưng sao không trích ra để in một catalogue nhỏ giới thiệu về lịch sử của tháp cũng như vài dòng về Vương quốc Chămpa, văn hóa người Chăm? Để khách đến nơi này, ra về mang theo một vài khám phá về những huyền bí của tháp Chăm, để tăng thêm phần thích thú, để có thể lại quay lại khám phá thêm một lần nữa.

Bãi biển Ninh Chữ: làm du lịch chưa chuyên nghiệp!

Cách trung tâm TP.Phan Rang chừng 5km, thuộc xã Khánh Hải, Ninh Hải, bãi biển Ninh Chữ có chiều dài trên 10km, bờ cát phẳng, mịn, vàng nhạt, với những vòng cung uốn lượn dưới rặng dương (phi lao) dày rợp bóng mát, qua các núi Đá Chồng, Tân An, Cà Đú... Từ Ninh Chữ, khách du lịch có thể đến thôn Tri Thủy nằm ven cửa biển nhỏ.

Tại đây có những cảnh núi và biển nằm cạnh bên nhau, tạo nên những cảnh đẹp vừa hoang sơ vừa kỳ thú. Núi không um tùm cây cỏ mà có dáng dấp như các hòn non bộ, cao thấp khác nhau, màu xám trắng, chen giữa lơ thơ cây lá. Trên sườn núi là vài ngôi cổ tự thâm nghiêm, u tịch, vài xóm nhà ngói lưa thưa. Đi một chút nữa là đến bãi biển hoang, cũng xanh mát rừng dương với những tảng đá hình thù kỳ dị, nằm chơ vơ trên cát, sóng ở đây gần như rất êm, tạo một không gian tuyệt đối yên tĩnh, vắng vẻ và thơ mộng.

Đặc biệt ở Ninh Chữ, có những vườn nho xanh, tím trĩu quả. Có lẽ nắng gió Phan Rang đã tạo cho nho vùng này độ ngọt gắt, nhưng lại giảm nhanh cái khô khát háo nước sau khi tắm biển, hay thưởng thức các món hải sản. Và cũng như để thêm vị, rượu vang nho Ninh Thuận là thức uống giải khát khá hấp dẫn.

Nhưng, vẫn lại là một đòi hỏi chính đáng về một sự chuyên nghiệp trong  du lịch biển. Đến Ninh Chữ, chỉ đơn thuần tắm biển, ăn hải sản, và đi dạo ngắm cảnh đẹp, nghe tiếng sóng, hóng gió mát. Ngoài ra, trên biển, trên bãi cát đẹp như mơ đó không có sản phẩm hay loại hình du lịch nào.

Như những trò lướt ván, dù lượn, lặn biển, hay các chuyến cano mini đưa khách ngắm bờ biển từ phía ngoài biển, hay thú vị hơn là tổ chức cho khách xuống những thuyền thúng đi câu mực, câu cá...Rượu vang nho của Ninh Thuận thì hình như chỉ có ở Ninh Thuận, không thấy ở bất kỳ đâu. Nói chung là sản phẩm du lịch ở nơi này quá nghèo, trong khi tiềm năng thì “bất tận”.

Thành phố Phan Rang - ít người dừng chân

Không hiểu sao TP.Phan Rang lại có rất nhiều quán café, mà phần lớn quán bề thế, rộng, thoáng, vừa nhiều cây hoa cảnh, vừa trang trí bắt mắt, dù nơi này không phải là vùng trồng café, và cư dân cũng không phải là nhiều, chưa tới 200.000 dân.

Vậy mà quán nào tối đến cũng đắt khách ra vô tấp nập. Vào thử một quán kiểu sân vườn, cũng không có gì quá đặc biệt  khác lạ, như càphê của tất cả các quán khác từ Bắc vào Nam, vẫn bấy nhiêu thức uống như mặc định của các café quán, giá cũng “mềm” không như café phố lớn tỉnh lớn, và có khác chăng là những bản nhạc, nghe chỉ buồn cười vì lời lẽ ngây ngô, sến sẩm, cứ được “tua” đi “tua” lại. Hỏi chủ quán, sao nghe mãi một bài không đổi, chủ quán biết khách lạ, nên thật tình: “Ui chao, nghe nhiều bài, hắn ngồi miết, bán ai. Nghe một bài hắn ngồi một lát, chán, về, có chỗ người khác vô...”

Chợ Phan Rang cũng y hệt các ngôi chợ của các tỉnh thành khác, chẳng thiếu thức gì của ba miền. Không có nét riêng nào của chợ. Ghé vào những gian hàng bán đồ lưu niệm, một sự thật buồn, không có bất cứ thứ gì gọi là “made in Ninh Thuận”, hay “made in Phan Rang-Thap Cham”.

Đồ lưu niệm có xuất xứ ngoại tỉnh, ngoại lai tràn ngập, muốn tìm một vật gì mang dấu ấn của Ninh Thuận hay Phan Rang thật khó (trừ gốm Bàu Trúc), nhưng loại này chỉ bán tại làng, không đủ bán đại trà ngoài chợ. Câu hỏi “Ninh Thuận có gì”, thật sự khó trả lời, ngoài mấy “đặc sản” trời cho: Nắng, gió, biển, sông, núi...

Và nếu như đã vào TP.Phan Rang, nên ghé qua con đường 16.4, để ngắm quảng trưòng 16.4 (ngày kỷ niệm giải phóng Ninh Thuận 16.4.1975). Quảng trường mênh mông, các phù điêu, tượng đài hoành tráng, nhưng không gian khá tĩnh lặng, người thưa thớt, trưa thì “nắng như rang”, chiều tối xuống thì “gió như phang”, cây cối ít, chẳng có gì để ngắm, hay để ngồi thư giãn như ở một công viên.
Và đó có thể là một trong nhiều lý do ít người chịu dừng chân ở thành phố này.

Du lịch, GO! - Theo Việt Dũng (báo Laodong), ảnh sưu tầm
(Tiếp theo)
Rời quán cơm, mình chạy xe trở ngược về QL55 và rẽ phải theo đường vào thác Bà. Con đường nhỏ (có từ năm 1994, khi xưa rất lầy lội nhưng sau này được trang nhựa) rất ít xe và nhà cửa.

Chạy thêm đoạn nữa thì chỉ còn rừng và rừng cả hai bên - phía trái là rặng núi Ông chạy dài. Xem núi lớn vậy chứ đây chỉ là một góc thật nhỏ của rừng núi Tánh Linh mà thôi.

Thông tin trên net định danh nơi này như sau:
Tánh Linh (thuộc tỉnh Bình Thuận) là nơi có con sông La Ngà chảy qua dài hơn 50 km, cũng là nơi có các công trình thuỷ điện Hàm Thuận - Đa Mi đang được xây dựng, có hồ Biển Lạc rộng hàng trăm ha (hồ này trong đoạn mình đi thấy mất tăm, có lẽ do hạn), có Thác Bà trên suối Mây cao hơn chục mét và các ghềnh thác khác cao 5 - 7m nằm dọc trên chiều dài 1,5 km được tạo thành bởi các khe nước từ núi Ông cao hơn 1.000m đổ xuống reo vui quanh năm.

< Núi Ông đây, ở một đoạn có vườn thanh long - một loại cây hợp thổ nhưỡng tại tỉnh Bình Thuận.

Cộng với cảnh quan thiên nhiên của vùng rừng nguyên sinh nhiệt đới với nhiều loại cây cổ thụ cao ngút ngàn và nhiều loại động vật quý hiếm đang được bảo tồn rộng hàng chục ngàn ha, tạo cho nơi đây hùng vĩ nên thơ và huyền bí rất có điều kiện để xây dựng thành cụm du lịch giải trí, nghỉ dưỡng và du lịch sinh thái hấp dẫn đối với du khách trong và ngoài nước.

< Đoạn ngắn cuối là đường đất nhưng đừng lo vì thác Bà ngay sau cua quẹo này.

< Nơi để xe tham quan thác. Không ai trông coi đâu nhưng cũng chả mất mát gì. Bạn nhin kỹ các gốc cây xem: mỗi gốc đều có bảng tên đấy.

< Cho ẻm Win chầu ngoài, bọn mình len lõi giữa các tảng đá thật lớn đi vào thác.

So với các vùng du lịch khác của tỉnh, Du lịch Tánh Linh hầu như mới chỉ bắt đầu. Tuy nhiên, tiềm năng của vùng này thật sự đáng để các nhà kinh doanh du lịch chú ý, nhất là bức tranh thác kỳ thú và khung cảnh hoang sơ của vùng rừng núi. Thêm vào đó, vùng này là căn cứ kháng chiến vang danh một thời của chiến trường Khu VI.

< Thác Bà Tánh Linh đây. Muốn lên đó thì cần phải vận động đôi chân leo trèo một tý, phần khác là phải lội qua suối. Một nhóm mươi thanh niên đang tắm trên đó...

< Dòng nước trên thác đổ xuống đây tạo thành con suối...

Thác Bà nằm giữa vùng rừng núi hoang sơ của khu bảo tồn thiên nhiên Núi Ông. Giữa khu rừng già với dầu, sến hàng mấy chục năm tuổi, Thác Bà với 3 tầng thác độc đáo, trong đó thác 3, cao và hiểm trở nhất - cũng là căn cứ địa của Tỉnh ủy Bình Tuy cũ.

< ... với nước khá trong và mát lạnh giữa cái oi bức đầu hè.

Đã từ lâu, khu vực này được quy hoạch thành Khu Bảo tồn Thiên nhiên Núi Ông, cũng là Khu du lịch sinh thái Thác Bà...

< Mình đây. Ngồi trầm ngâm chứ không năng nỗ như khi đến các thác khác.

< Nếu xông xáo thì mình đã leo lên đây: cạnh thác là một hồ nước. Nếu leo lên một đoạn nữa sẽ thấy tầng thác thứ 2 và 3 (ảnh của người khác).

< Tiếng nước chảy rì rào nghe vui tai, đó đây có vài chiếc võng đong đưa kẽo kẹt giữa hai gốc cây rừng. Tiếng cười, tiếng lao xao trên kia vọng lại xóa ta sự tĩnh lặng của rừng núi Ông.

Mang tiếng là KDL thật nhưng không bán vé, và do thiếu quản lý nên rừng xung quanh khu vực đang bị xâm phạm dần dẩn. Thấy rõ nhất là nhiều khoảng rộng ven đường, nơi bọn mình chạy vô bị đốn sạch hết, chỉ còn trơ trọi lại những gốc cây rừng. Người ta đã làm gì? Phá rừng làm rẫy hay dựng khách sạn nhà nghỉ? Chỉ có Trời và người làm chuyện đó biết mà thôi.

< Thứ "khó chịu" nhất là đây: phải 100 năm nữa thì những bao bì nhựa trong ảnh mới phân hủy hoàn toàn. Nhưng từ bây giờ đến lúc ấy sẽ có bao nhiêu thứ tiếp tục bị vất lại nếu chúng ta không biết giữ gìn tài sản Trời cho?

< Lội suối bắt cá.

Trở về chuyện mình: đường quanh co nhưng khá bằng phẳng vì được rải nhựa. Chạy mãi đến đoạn dốc cuối thì chỉ còn là đường đất đá... nhưng đừng vội băng khoăng vì cũng đã đến thác rồi. Trong này là một khoảnh đất bằng phẳng có những gốc cây rừng vút cao, cây nào cây nấy cũng có bảng ghi tên, đánh số.

< Nhà quản lý thác nhưng không có ai...

Phía phải là nhà quản lý thác và rừng nhưng nhìn quanh quất trong đó chả thấy ai, chắc về quê "ăn tết sớm" hết rồi. Lúc bọn mình vào đây đã thấy có sáu bảy chiếc xe gắn máy dựng bên các gốc cây, tiến người cười nói ở dòng suối bên trái, còn thác khuất sau những tán rừng.

< Một nhóm bạn trẻ ngồi lai rai trên tảng đá to, chắc sướng hơn phòng lạnh nhỉ?

Chỉ mất vài mươi bước chân thì bắt đầu nghe tiếng thác chảy ì ầm; đoạn đường tiến đến thác bị cắt ngang bởi dòng suối trong vắt, mát lạnh giữa trưa hè.

< Một nhóm khách khác lại vừa tới, nhóm này đi cả xe 17 chổ, chạy vào tận nơi.

Dòng nước ào ào đổ quanh năm khiến không khí trong rừng đã dịu lại còn mát hơn, người ta nói buổi sáng sớm khí trời còn có vẻ lành lạnh hơi giống Đà Lạt. Từ ngoài nhìn vào, những tảng đá đứng, ngồi chen chúc nhau tạo nên một Thác Bà hoang sơ.

< Về thôi, nhường chổ cho người khác vậy.

Những người có máu phiêu lưu có thể leo lên tận đỉnh thác để ngắm toàn cảnh một trong những khu rừng cổ nhất, sau đó được bơi lội trong chiếc hồ ở tận đỉnh thác. Hiện nay xung quanh thác chưa có nhiều công trình xây dựng nên du khách có thể chiêm ngưỡng hầu như nguyên vẹn một cảnh đẹp thiên nhiên ban tặng.

< Rừng cây trong này đeo bảng tên, không ai dám rớ mó nên xanh um...

Điều mà làm du khách thích thú là đứng từ xa cũng thấy đập vào mắt là những chiếc cầu gỗ bắc qua các tảng đá để giúp du khách đi lại dễ dàng hơn, chúng được sơn một màu xanh hòa với màu xám tĩnh lặng của đá, màu xanh thẳm sâu của cây rừng làm cho du khách hưởng được cái cảm giác phiêu lưu như đang đi giữa rừng sâu đầy mạo hiểm và lý thú.

Thác đẹp, rừng đẹp nhưng nhiều người quá. Tiếng cười nói cũng làm giảm đi sự hoang dã vốn có của dòng thác trong rừng. Phần khác: cái sự khó tránh khỏi khi không được quản lý kỹ lưỡng là rác, không quá nhiều nhưng rải rác khắp nơi... mà đa phần trong đó là bao xốp và hộp xốp: cái thứ ác ôn phải mất hàng trăm năm để phân hủy.

< Nhưng phía ngoài thì nhiều khoảnh rừng chỉ còn trơ lại các gốc cây nham nhở, "Người ta đã làm... như thế nào?".

Trên kia, ngay dưới dòng thác có hồ nước thiên nhiên khá lớn nhưng bọn mình không leo lên. Chưa chắc là leo hổng nổi nhưng dường như không hứng thú.

Vậy là cứ ngồi trên tảng đá to được che mát bởi các tán cây rộng và đưa mắt nhìn ngắm dòng nước tung bọt trên ghềnh đá giữa rừng. Ngồi trầm ngâm rồi chợt nghỉ đến thác Đạ G'răng ở khu bảo tồn thiên nhiên Sông Thanh, ngã 3 Bến Giằng: cả 2 thác đều đẹp, đều có nước trong vắt và mát lạnh... nhưng nơi kia hình như vẫn có cái khung cảnh thiên nhiên hoàn hảo hơn thì phải. Hay do không có một bóng người tại đó, chả biết nữa...

< Thế hệ mai sau đây, mong rằng các 'xếp nhỏ' sẽ định đoạt được hướng đi đứng đắn để giúp quê hương mình phát triển nhanh và bền vững.

< Ra ngoài thì đụng QL55, mình rẽ phải đi Tà Pao - Lúc này đã quá 1h trưa.

< Chuẩn bị đến trường, đây là cây cầu Suối Cát tại Lạc Tành - nằm trên QL55.

Lúc này lại tính toán cho chuyện kế tiếp luôn: ở hay đi? Ở thì có gì để chơi? Vậy là dứt khoát đi - mình sẽ theo QL55 vượt sông La Ngà (qua cầu Tà Pao) - Đến đồi Đức Mẹ Tà Pao: nếu thích thì sẽ leo lên đó, còn không thì sẽ chạy tiếp qua thủy điện La Ngâu, đến Đa Mi... và có thể chạy thẳng tới Bảo Lộc. Giờ thì ngẫu hứng mà, những nơi không giữ chân bọn mình được thì buộc phải đi - đi tìm chốn bình yên.

< Di Linh: 103km. Chạy suốt từ sáng đến giờ nhưng vẫn cứ muốn đi. Nếu Đa Mi hay Bảo Lộc không giữ được chân mình thì mình cũng sẳng sàng "bò" đến Di Linh luôn.

< Nắng chói chang, khá nóng dù nơi đây cao hơn mặt nước biển tầm 400 đến 500m. Nhưng trong chuyến này bọn mình trang bị kỹ: áo gió chống nắng, kiếng, khẩu trang, găng, vớ..
Trông xa không khác gì ninja!

< Trường tiểu học La Ngâu (cứ ngỡ bên kia sông La Ngà mới có tên địa danh này) đỏ rực một màu hoa phượng.

< Đây là sông La Ngà, còn cầu này là cầu Tà Pao.

Ra ngoài lấy xe, chỉ vừa trở đầu là lại thấy dăm ba chiếc xế khác chạy vào: xem ra đông vui nhỉ! có lẽ do thời tiết nắng nóng gay gắt đây mà. Người thích đông vui thì vào đây, còn ai thích vắng tẻo teo thì đi... Đạ G'răng vậy.

Nắng đổ lửa trên QL55 bây giờ vắng hoe, mình lái xe thẳng về dòng La Ngà, nơi có Đức Mẹ Tà Pao. Chổ này bà xã từng đi rồi, mình cũng đã đi nhưng đi với bà ngoại khi còn bé teo nên giờ chả nhớ gì.

Còn tiếp
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15

Wednesday, 16 May 2012

Từ ngày đá lở trên núi Cấm làm chết 6 người (xảy ra vào ngày 5.5) thì giá gạo, xăng dầu, mì gói, nước đá… bất ngờ tăng vọt khiến hơn 450 hộ dân sống trên núi rơi vào tình thế khó khăn.

Do lối chính lên núi vẫn còn rất nguy hiểm nên UBND huyện tạm thời phong tỏa đường núi, dọn dẹp hiện trường tai nạn. Núi Cấm cao trên 705 mét, đột ngột bị cách trở với đồng bằng; mọi thứ thiết yếu cho cuộc sống hàng ngày tăng vùn vụt.

Trước tình trạng này, UBND xã An Hảo đã cho vận chuyển gạo và xăng dầu lên núi bán theo giá bình ổn. Lực lượng vận chuyển hàng hóa của xã đã phân chia nhóm chạy xe chở hàng hóa, nhóm gánh, cõng hàng hóa lên núi theo lối mòn, tập kết tại chùa Phật Nhỏ (ấp Rau Tần). Ngay khi gạo và xăng vừa được đưa lên núi, người dân đã tập trung lại mua.

Trong nhiều ngày qua, các chiến sĩ thuộc xã đội, dân quân tự vệ, công an viên… xã An Hảo, H.Tịnh Biên (An Giang) cũng đã thay nhau cõng gạo, xăng dầu vượt “dốc trời ơi” lên núi Cấm giúp dân.
Các anh đã cõng gạo và nhu yếu phẩm vượt hơn 4 km đường rừng lên núi. Con đường mòn quanh co, khúc khuỷu, càng lên cao dốc càng đứng. Chiến sĩ Lê Thành Công, người ướt sũng mồ hôi, cõng bao gạo nặng 50 kg leo từng bước. Qua khỏi con dốc tới điểm tập kết gạo, xăng... ngồi nghỉ giây lát, Công vội quay xuống tiếp tục cõng gạo lên núi. Công nói nhanh: “Mấy ngày nay gạo trên núi tăng giá lắm, tụi tôi phải cõng gạo lên mau để cô bác không phải lo đói”.

Theo quy định tạm thời, mỗi hộ dân được mua 10 kg gạo, riêng các hộ ở xa hay người già yếu được ưu tiên mua 20 kg, khi nào ăn hết gạo đăng ký mua tiếp. Chị Bảy Tuyền, sống ở ấp Rau Tần, cho biết từ ngày phong tỏa đường lên núi, gạo trên đây ngày thường bán 12.000 đồng/kg đã tăng lên 20.000 đồng/kg, xăng tăng thêm 10.000 đồng/lít, các thực phẩm, gia vị khác cũng tăng theo. Chị Tuyền bộc bạch: “Mọi năm đây là thời điểm khách hành hương về núi Cấm đông nhất, tụi tôi chạy xe ôm một ngày được mấy trăm ngàn.

Từ ngày xảy ra tai nạn, ít người lên núi, rồi đường lên núi bị cấm không ai làm ăn, chạy xe gì được. Còn vật giá trên núi cứ tăng nên bà con lo quá, đứng ngồi không yên. Muốn xuống núi mua gạo, xăng nhưng không ai dám xách xe vượt qua dốc trời ơi, còn lội bộ lên xuống mất gần một ngày. Mấy rày nghe phong phanh xã đưa gạo, xăng lên đây bán cho bà con với đúng giá thị trường, ai cũng mừng”.

Bà Tám Bi, ngụ ấp Vồ Đầu, nói hay tin chính quyền chở gạo, xăng lên núi bán thì giá gạo, xăng bắt đầu hạ giá, kéo theo các món khác cũng lần lượt giảm giá. Dự kiến phải mất hơn 15 ngày mới dọn dẹp xong hiện trường tai nạn. Và như thế thời gian cho xe lưu thông trở lại trên núi Cấm vẫn còn khá lâu. Ông Phan Thành Tài - Chủ tịch UBND xã An Hảo - cho biết sẽ huy động lực lượng trẻ các khối ngành tiếp tục đưa gạo, xăng lên núi cho đến khi nào đường cho xe lên núi vận hành trở lại.

Núi Cấm có độ cao 705 m, chiếm chu vi 28.600 m, là một ngọn núi cao nhất trong Thất Sơn và cao nhất tỉnh An Giang. Núi nằm trên địa bàn xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, cách trung tâm TP.Long Xuyên khoảng 90 km.

Núi Cấm là điểm du lịch nổi tiếng của tỉnh An Giang, vì núi có dáng vẻ hùng vĩ, khí hậu mát mẻ, phong cảnh đẹp và cây cối luôn xanh tươi. Trên núi có các danh lam và danh thắng, như: chùa Vạn Linh, chùa Phật Lớn, tượng Phật Di Lặc, hồ Thủy Liêm...

Ngoài ra, dọc theo những lối mòn từ chân lên tới đỉnh núi có nhiều điểm tham quan như: suối Thanh Long, suối Tiên, điện Cây Quế, điện Mười Ba, điện Tam Thanh, điện Huỳnh Long, hang Ông Thẻ, hang Ông Hổ, hang Bác Vật Lang, động Thủy Liêm.

Bên cạnh các nguồn lợi từ du lịch, hành hương, cây trái... núi Cấm còn có các nguồn lợi khác từ tài nguyên, như đá xây dựng, cát núi, đất sét cao-lanh và nước khoáng thiên nhiên...

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Thanhnien, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống