Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 30 May 2012

(Tiếp theo và hết)
Rời bãi đá Hòn Rơm, bọn mình trở ra thị tứ Long Sơn và ghé lại cái quán bánh canh mà trong chuyến trước trước kia đã từng ăn một lần.

Ngày tái ngộ: dù vẫn là quán vỉa hè nhưng thay đổi hết từ bàn ghế, bạt che (trước không có), tủ chạn... và thay luôn cả giá - 35k cho 2 tô tương tự thuở 10k/tô xưa.

< Bình minh sáng hôm sau trên con đường TL706B.

Phố ăn uống về đêm đối diện chợ Mũi Né cũng ghé luôn: trứng vịt lộn, chè đá... và màn cuối là nhâm nhi ly cà phê thơm nồng ở quán Quyên Sương đối diện bùng binh. Quán và cà phê vẫn như thuở nào, giá 8k/ly phê đá (lên 1k) - duy chỉ có cô bưng bê thật có duyên ngày não ngày nao không còn, hỏi ra mới biết cô nàng đi lấy chồng - Vậy là "ván đã đóng thuyền".

< Mũi Né thân thương, Mũi Né đẹp và vẫn còn nhiều chốn mà bọn mình muốn ghé nhưng chưa có dịp...

Bình minh, thời gian trôi nhanh. Thấm thoát cũng đã là đầu ngày thứ 4, ngày bọn mình phải về. Nếu không có vụ phải ghé Gia Ray đóng phạt thì chắc chắn bọn mình không về sớm, cũng không đi QL1A (QL chán pà kố, lại nhiều xe dù gần) mà sẽ chọn lộ trình vòng vo, điên rồ như hồi đi. Vậy nhưng cung về khởi hành lại khá sớm, chỉ tầm 5h là hành lý đầy đủ trên xe, trả phòng và go!

< Những nơi chưa đến được như Mũi Yến Hồng Chính, mỏm đá Tannobi, vực đá đỏ ở đồi cát Trinh Nữ, vực đá đỏ Bồng Lai Tiên cảnh... bao giờ sẽ nằm gọn trong tầm mắt, mình cũng chả biết.

< Lờ mờ những màn sương mỏng khi mình ngoáy nhìn lại nơi chốn đã rời xa...

Chuyện giấy tờ "hành chính" thường khó nhanh chóng được, vậy nên đi sớm để tránh cái sự "quá giờ làm việc" khi đóng phạt ở Gia Ray, phải chờ đến đầu giờ chiều thì phí cả thời gian và sức lực.
< TL706B nhấp nhô theo những triền đồi. Nếu không có sự kiện nhật thực toàn phần ngày 24.10.1995 thì dám chừng đến bây giờ: Mũi Né vẫn còn hoang vu...

Sáng sớm trên con đường "xa lộ" thênh thang (TL706B) thật tuyệt: rất vắng xe, hai bên lề rộng rãi có vài nhóm người chạy thể dục buổi sáng. Con đường trông dài như bất tận với những bồn hoa, lề lót gạch trắng vàng... chạy vòng vèo lên rồi xuống dốc. Mé phải đường cũng là những đồi cát hoang sơ không dấu chân người, quyến rũ khó tả đối với hai cái bụng phượt dẫu rằng đang đói. Chạy mà đầu cứ nhớ về những năm xưa, trước 1990 thì vào đây được chỉ có nước chạy xe Jeep gồng ga qua đồi cát và bụi rậm...

< Qua cầu Phú Hài và cầu Ké, bọn mình vào thị tứ Phan Thiết: một xứ biển phát triển mạnh, sầm uất nhưng cũng thật an bình.

Ghé vào một quan ven đường gần cầu Phú Hài, gọi cơm sườn ra rồi mới hay mình sai lầm! Giá thì không mắc nhưng từ "ngon" lại hoàn toàn xa lạ với những gì họ dọn ra. Vậy nên lùa vài miếng cho có lệ, nhấp ngụm cà phê pha từ "chai cốt" rồi xị mặt, trả tiền và cất cánh - kinh nghiệm cho lần sau không bao giờ tái ngộ cho dù có... miễn phí đi chăng nữa.

< Qua đường Trần Hưng Đạo, Trần Qúy Cáp...

< ... rồi vượt cầu Ông Nhiễu...

< Trước khi đến bùng binh phía Tây Phan Thiết thì bọn mình gặp kiến trúc Ả Rập này. Đây là Khu vui chơi & Giải trí Suối Cát. Khu giải trí có diện tích trên 33ha, được bao bọc dọc theo Sông Cát, tọa lạc ngay cửa ngõ vào TP. Phan Thiết, cách bãi biển Tiến Thành 5 phút xe chạy và bãi biển Mũi Né 15km.

< Còn đây là bùng binh với đường ngang QL1A: quẹo phải thì... đi bụi tiếp còn rẽ trái sẽ "hướng về Sài gòn".

Khu vui chơi này ngày cuối tuần hay lễ thu hút rất đông người dân Phan Thiết. Các gian hàng ẩm thực biển, sân khấu ca múa nhạc ngoài trời cũng như phòng trà Romantic, cà phê ma và dịch vụ thám hiểm 18 tầng địa ngục, khu vui chơi thiếu nhi, khu trò chơi cảm giác mạnh… thường phục vụ hết công suất để đáp ứng nhu cầu của khách tham quan.

< Con đường "xương sống" của nước mình đây: QL1A...

< Thi thoảng lại gặp những cây phượng đỏ rực ven đường báo hiệu mùa hè, mùa của du lịch...

< Trạm thu phí Sông Phan, vậy là sắp vào thị trấn Thuận Nam. E ấp sau trạm là một ngọn núi lớn...
< ... mà chắc bạn nhận ra ngay: núi Tà Cú đó mà. Ảnh là ngã 3 đường vào núi Tà Cú.

Núi Tà Cú cao 649 m, nằm ven Quốc lộ 1A, thuộc thị trấn Thuận Nam, huyện Hàm Thuận Nam, cách Phan Thiết 28 km về phía Nam là một thắng cảnh và là một điểm leo núi của tỉnh Bình Thuận. Nhiệt độ trung bình trên núi  từ 18 đến 22°C.

Để lên tới đỉnh ngọn núi nằm trong khu rừng cấm, du khách có thể cần 2 giờ để vượt qua 2.290 m đường dốc. Bằng Lăng là đoạn dốc cao nhất, nghiêng 45°. Hoặc du khách có thể ngồi mươi phút trong cabin "bay" theo đoạn dây cáp dài 1.600 m ở độ cao 500m, ngắm nhìn khu rừng xanh bao la.

< Ngọn núi nhỏ khác, bên cạnh là chùa Phụng Sơn.

Nằm ở độ cao 563 m (chưa tới đỉnh Tà Cú) là hai ngôi chùa: chùa Trên (Linh Sơn Trường Thọ) và chùa Dưới (Long Đoàn), cùng bậc thang đá cao và những ngọn tháp. Ở đây có bức tượng Phật Thích Ca nằm, làm bằng bê tông, quét vôi trắng dài 49 m.

< QL1A dù là con đường xương sống, ngắn nhất để về Sài Gòn nhưng bọn mình không thích đi. Nói đơn giản là nó không phải là con đường du lịch, không có cảnh đẹp... chỉ có cái thuận tiện.

< Ngã 3 Tân Nghĩa đây: nếu quẹo vào đó là đi La Gi theo QL55, đi QL nhanh và ngắn thật!

< Địa giới hành chính tỉnh Đồng Nai, bây giờ phải cẩn thận chuyện tốc độ để không bị "bắn" thêm lần nữa! Nói vui thôi chứ trên QL: trước nay mình không bao giờ vượt 60km dù đường vắng teo.

< Ngã 3 Núi Le của Gia Ray. Hồi mình nhận biên bản phạt thì biết nơi đóng phạt gần ngã 3, nhưng không phải ở đây mà là ngã 3 Ông Đồn, cách nơi này chừng 3km.

< Đầy những bảng "Tuyến đường thường xuyên kiểm tra tốc độ các loại xe". Trước kia, đi openbus đến khúc Đồng Nai thì các xe thường "bò" chậm kinh khủng. Mà mình cũng đang "bò" dưới 40 do vào khu dân cư.

< Rồi cũng đến nơi "đóng hụi chết", trước khi tới, bọn mình cũng chạy qua Kho bạc - có lẽ đóng tiền tại đấy. 

Trước cơ quan CA có bảng "Cấm chộp ảnh" nên bà xã bắn một phát ơ xa rồi cất máy vào, tránh chuyện lộn xộn không đáng có. Vậy nhưng anh chàng gác cổng vẫn ngó chăm chăm...

Vào nộp biên bản phạt và chờ giữa rừng người vi phạm. Mẹc ơi: vi phạm cho lắm - "của" vào kho sẽ đều đều đây.

< Y như dự đoán: nhận quyết định xử lý rồi thì qua kho bạc đóng phạt. Vừa ra khỏi cửa phòng thì cò già cò trẻ túm lại ngay: "Đưa ông già đàng kia đi đóng, đóng xong mới trả $, chỉ thêm 20k thôi nhưng sẽ nhanh".

Mình từ chối và tự đi. Chuyện "tự đi đóng này khiến mình mất thêm 20 phút chờ đợi bên kho bạc dù chả có ai ngoài "cò". Chuyện tự nhiên là phải thế, vậy nhưng rồi cũng xong! Có lẽ không bao giờ có ngày tái ngộ nơi này, he he...

< Một nhánh rẽ trái đi Sông Ray, nhìn lại nhớ chuyến đi thác thác Hòa Bình (thác Sông Ray) quá.

< Đến thị xã Long Khánh vào lúc 11h18 phút, bọn mình vào đây dùng bữa trưa tại một quán cơm văn phòng. Ngon, giá chỉ 20k/dĩa kèm canh, trà đá.

Chạy vào chợ định mua chôm chôm nhưng giá không rẻ do đầu mùa. Thôi thì cứ "tậu" ở thành phố cho khỏi cảnh chở nặng.

< Tái ngộ dốc "Mẹ Bồng Con". Sau này mới biết đoạn Cẩm Đường không còn khiếp như lúc trước: vậy là sẽ ít dịp đi ngõ Ngã 3 Dầu Giây trong những chuyến phượt sau.

< Lối cũ về Bình Sơn...

Tính ra, chuyến đi "cày đường" chỉ mất 3 ngày rưỡi (keo kiết quá). Lộ trình từ Cát Lái - Nhơn Trạch - QL51 - Long Thành - Bình Sơn - Dầu Giây - Long Khánh - Gia Ray - Võ Đắc - Đức Tài - Võ Xu - Lạc Tánh - Tà Pao - La Ngâu - Đa Mi - Lộc Nam - Lộc Thành - Bảo Lộc - Liên Đầm - Di Linh - Gia Bắc - Phan Thiết - Mũi Né... và từ đó trở về Sài Gòn.
< ... qua những rừng cao su tuyệt đẹp.

Đây là một trong những chuyến mà mình "nuốt đường" nhiều, xúi quẩy và may mắn cũng lắm nhưng vẫn bình an về nhà. Tổng chi phí chuyến đi chừng 2T tính cả đóng phạt, vỏ ruột xe, xăng cộ, ăn uống ngủ nghỉ...
Xem ra cũng bèo phải không bạn?

Về nhà vui và đối đầu khối trục trặc máy tính nên post bài chậm, vậy nhưng lại bắt đầu lui cui tính lộ trình chuyến sau - Lỡ dính bệnh lãng du, lỡ dại dột ham phượt nên cuộc đời khổ vậy đó, hi hi...
Hết
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 cuối
Người dân tộc thiểu số Ê Đê, Chăm H’roi ở huyện miền núi Sơn Hòa-Phú Yên có những món ăn, thức uống độc đáo như: Rượu cần, thịt bò hun khói, lá sắn kho,… nhưng có lẽ ấn tượng nhất đối với du khách là món La O (thịt bò hoặc thịt gà hơ trong ống cây mò o).

< Món La O tức thịt hơ trong ống cây mò o.

Món La O được dùng trong các dịp lễ tết hoặc để đãi khách quý từ phương xa. Nguyên liệu chính để làm món này gồm thịt bò bắp hoặc thịt gà tơ. Bắp bò mua về, rửa sạch, xắt lát mỏng, giã chung các loại gia vị như lá lốt tươi, xả, tỏi, ớt siêm rừng, nấm… trộn đều lên, để khoảng 20-30 phút cho gia vị ngấm vào thịt.

Tiếp theo, trút tất cả vào ống mò o, bịt đầu ống bằng lá chuối để giữ hương vị thơm ngon. Sau đó, đem ống mò o hơ trên lửa liu riu khoảng một giờ. Khi khói bốc lên từ lá chuối có mùi thơm nồng ngậy, hòa quyện mùi thịt bò, xả, lá lốt... là dùng được.

Món La O hấp dẫn bởi hương vị đặc trưng. Vị cay của ớt siêm, vị nồng của tỏi, vị ngọt của thịt và nhất là mùi ngai ngái của khói bếp tạo thành một thứ hương vị đậm đà khó tả, ăn nhiều mà không có cảm giác ngấy. Những vị cay, ngọt, nồng cộng với mùi thơm không thể lẫn vào đâu được khi chấm thịt bò với muối ớt kiến vàng khiến thực khách được ăn một lần là nhớ mãi.

Du lịch, GO! - Theo LÊ VĂN BÔNG (Phú Yên Online)
Tháng sáu, khi nhà nhà lũ lượt kéo nhau về với biển hòng xua đi cái nóng bức, bí bách của mùa hè oi ả... không hiểu sao trong tôi lại là nỗi nhớ rừng da diết. “Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi...” (Tây Tiến - Quang Dũng).

Ấy là bởi nhớ cái mùa hè nóng sục sôi năm 2010, mấy chị em ngược dòng ngược núi về với Mường Lát, theo bước chân của những đoàn quân Tây Tiến...

1. Mường Lát là một huyện miền núi nằm ở phía tây bắc Thanh Hóa. Vào Mường Lát có thể đi theo hai hướng, hướng thứ nhất đi theo đường mòn Hồ Chí Minh, rồi chạy theo hướng Cẩm Thủy - Cành Nàng - Hồi Xuân - Mường Lát. Hướng thứ hai là theo quốc lộ 6, rồi từ Mai Châu, qua bản Lác, tới Co Lương, rồi Trung Sơn - Trung Lý - Mường Lát.

Dân “phượt” thích đi theo hướng từ Mai Châu, bản Lác vào Mường Lát, rồi về hướng Cành Nàng - Cẩm Thủy - đường Hồ Chí Minh để tạo thành một vòng tròn. Hơn nữa khi đi theo “cung” này, các tay “phượt” sẽ được khám phá rất nhiều điều kỳ thú trên đường đi, còn khi về, sẽ thảnh thơi hóng gió trên đường Hồ Chí Minh lịch sử...

< Dòng Mã cuộn đỏ và gầm réo lao đi giữa đôi bờ gập ghềnh toàn những tảng đá lớn nhỏ chen nhau...

Khi chúng tôi đi, đường vào Mường Lát đang được thi công, tạo thành những đoạn đường khúc khuỷu, đá lở, núi sạt hiểm trở, gây không ít khó khăn cho các tay lái dù lão luyện nhất. Đi đường, lại nhớ tới câu thơ của Quang Dũng trong bài Tây Tiến:

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời
Nghìn thước lên cao nghìn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi...

Đường vào với Mường Lát vẫn luôn là một thử thách đối với lòng quả cảm của con người...

< Vượt sông Mã bằng bè.

Khó khăn như vậy, nhưng vẫn còn may chán, vì hôm vào Mường Lát, chúng tôi gặp bữa trời nắng gắt. Đi lại mệt nhọc, vất vả nhưng vẫn còn dễ dàng, chứ nếu phải những ngày mưa, gặp đoạn đường đất đá sụt lở thế này thì chắc chỉ còn cách... vác xe qua.

2. Nhưng điều kỳ thú mà Mường Lát mang tới, hấp dẫn “dân offroad” không ngừng về với Mường Lát, không phải là những khó khăn mang tính “nhân tạo” như thế. Đó là những con đường, như chúng tôi vẫn trêu nhau - đường “chó chạy” - rộng chỉ 50 - 60cm chạy cheo leo bên sườn núi, với một bên vách đá dựng đứng, một bên sườn dốc của dòng sông Mã dữ dội, mà chỉ cần một sơ sẩy, một sai lầm dù nhỏ nhất, cả người và xe có thể lao xuống vực bất cứ lúc nào...

< Yên bình và hoang sơ...

Đôi khi những con đường ấy mở rộng hơn một chút và trở nên nên thơ đến lạ lùng với hàng rào tre nứa che chắn những nương sắn, nương ngô, với bầu trời xanh thẳm ở trên cao và rừng tre xanh một màu xanh khỏe khoắn, tràn đầy sức sống trải ra đến bạt ngàn trước mắt...

Chạy dọc con đường cheo leo ấy, các tay “phượt” không những được hưởng cái cảm giác hồi hộp, nghẹt thở đến thót tim, mà còn được chạy dọc dòng sông Mã anh hùng, để lúc nào cũng cuồn cuộn bên tai âm thanh gầm réo ầm ào hùng tráng của “Sông Mã gầm lên khúc độc hành...”.

Vì đường vào Mường Lát đang thi công nên có đoạn chúng tôi phải vượt qua dòng Mã bằng bè tre thô sơ. Với mấy chị em từ chốn thị thành, với cuộc sống hằng ngày vốn ủ ê bên bàn làm việc chất đống giấy tờ, trong những văn phòng ro ro điều hòa, máy lạnh... thì cảm giác vượt sông này "phiêu" không lời nào tả hết!

Đến giờ, chẳng biết đoạn sông này đã có cầu bắc qua cho người dân ở đó đỡ vất vả hay chưa, nhưng chúng tôi vẫn không thể quên được cảm giác phiêu diêu căng ngang dòng Mã anh hùng đó...

< Cầu treo cửa ngõ thị xã Mường Lát.

3. Đường vào Mường Lát không thể không nhắc tới những chiếc cầu. Suốt dọc đường từ Mai Châu sang Mường Lát, qua Co Lương, Trung Sơn, Trung Lý... đi đâu cũng gặp những cây cầu treo, cầu tre, cầu gỗ thô sơ đủ kiểu bắc qua những đoạn sông, suối, những khe cạn gập ghềnh đầy đá...

Những cây cầu bắc qua sông, ở một vùng miền nào khác, hẳn sẽ được làm bằng bêtông cốt thép, bền bỉ nhưng khô khan, nhạt nhẽo. Còn ở đây, những cây cầu thô sơ nhưng nên thơ lại mang cho những người khách bộ hành phương xa những điều hứng thú không thể tả xiết.

Vào gần đến thị xã Mường Lát, bạn sẽ một lần nữa bị bất ngờ và ấn tượng với cây cầu treo to lớn sừng sững bắc ngang dòng sông Mã, đoạn chảy qua thị xã Mường Lát.

Buổi sáng mùa hè, dậy sớm, đi bộ một đoạn ngắn từ thị xã Mường Lát ra cầu, ngắm mây bay gió thổi, ngắm núi đồi lồng lộng, ngắm dòng Mã mênh mang, rồi hít đầy lồng ngực bầu không khí trong lành của bao la trời đất, để rồi cảm ơn đời cho ta một buổi sớm mai quá đỗi yên bình, “cho ta một ngày nữa để yêu thương”...

4. Nhưng sẽ thật thiếu sót nếu nói tới ấn tượng Mường Lát mà không kể tới “ấn tượng tre” nơi đây. Không ở đâu lại nhiều tre như ở Mường Lát, ở Thanh Hóa. Xuyên suốt dọc đường đi là một màu xanh mút mắt của tre. Tre ở dưới thung. Tre ở bên sườn đốc. Trẻ trên vách đá. Tre dưới vực sâu. Tre dưới mặt đất. Và tre xanh mướt trên đầu.

< Giữa rừng tre xanh mát.

Khi thì ta đi xuyên qua rừng tre. Khi ta đi trên rừng tre. Khi thì rừng tre xanh xanh bạt ngàn trước mặt, và khi thì tre đuổi theo ta ở phía sau lưng. Vừa đi vừa ngắm trời ngắm đất, vừa tắm dưới bóng tre mát rượi, giống như những đoàn quân Tây Tiến, chị em tôi cũng vào Mường Lát một lần để rồi nhớ mãi khôn nguôi.

Năm qua đi, tháng qua đi, những chuyến đi cứ dày thêm mãi. Những địa danh đã đi qua cũng nhiều hơn. Nhưng nỗi nhớ về Mường Lát, về núi rừng tây Thanh Hóa mỗi khi mùa hè đến lại dấy lên trong lòng. Một nỗi nhớ “chơi vơi”.

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi…

Nhưng không giống như những đoàn quân Tây Tiến một đi không trở lại, chúng tôi sẽ sớm trở lại Mường Lát một ngày không xa để chứng kiến những đổi thay trên mảnh đất gian khó này.

Yêu thương lắm từng mảnh đất quê hương mình!

Du lịch, GO! - Theo IRIS (Dulich Tuoitre)

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống