Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 6 June 2012

Như một định đề quen thuộc, con gái ở đâu cũng đẹp, nhưng con gái bên sông lại dường như có cái gì làm ta vẩn vơ xao xuyến nhiều hơn.

Phải chăng dòng sông ấy chính là em, em chính là dòng nước ấy, êm hoà chuyển động, nhẫn nại, chịu thương chịu khó và nồng nàn hương cỏ dại, hương phù sa đang đắp đổi ngoài kia, vĩnh hằng.

Mỗi dòng sông đều mang trong lòng nó một dã sử, một huyền tích xa xôi. Sông Hồng với hai màu đỏ xanh nơi cội nguồn trước khi làm cuộc chia tách dữ dội và dịu êm xuống vùng hạ lưu bát ngát, tạo nên bức tranh tình yêu một màu huyền thoại giữa nàng công chúa Tiên Dung với chàng Chử Đồng Tử cả đời vận khố.

< Thiếu nữ Huế trên dòng Hương Giang.

Sông Hương, Con sông dùng dằng con sông không chảy/Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu, lại là hiện thân của một nàng thôn nữ duỗi dài thân thể óng ả của mình ra cho chàng trai mãi đi dò tìm để rồi khi tìm đến vùng nhạy cảm nhất, loài cây Thạch xương Bồ bất chợt đâm chồi.

Tên gọi là Hàn nhưng con sông miền Trung ấy bao giờ cũng nóng bỏng cái sự tích tiên sa, những nàng tiên một lần sa xuống cửa biển tháo bỏ xiêm y nô đùa giỡn sóng và không kịp quay trở lại trời nữa.

Rồi sông Bé, sông Đồng Nai, sông Sài Gòn, sông Hậu, sông Tiền... Mỗi dòng sông là mỗi câu chuyện xa gần đều có dính đến tình yêu, đến bóng hình con gái như thể nếu không có cái bóng hình rất mềm rất thơ đó thì sông sẽ chẳng còn là sông.

< Cô gái La Ha bên dòng Nậm Mu.

Dòng sông và con gái. Đó là chủ đề muôn thuở của thi ca. Và đó cũng là nội dung muôn thuở của các cuộc cãi vã không phân thắng bại.

Cuộc cãi vã thứ nhất còn chưa dính líu gì đến sông nước. Đó là cớ sao tình yêu của các cô gái vùng đồng khô cỏ cháy như dải đất miền Trung nắng khét lại mãnh liệt hơn hẳn các cô gái vùng đồng bằng, đô thị? Phải chăng mảnh đất càng cằn khô thì trái tim con gái, như một định luật sinh học lại như một lý lẽ tâm hồn, càng phì nhiêu màu mỡ để chống lại cái khô cằn đó.

Cho nên con gái nơi ấy không yêu thì thôi, đã yêu là yêu nồng nàn, yêu dâng hiến không so đo tính toán gì cả. Cuộc cãi vã này phần thắng thường thuộc về những chàng trai đã có thời đóng quân, hành quân qua tất cả các vùng đất đó.

< Em gái bên sông Nho Quế.

Cuộc cãi vã thứ hai lại đặc sệt mùi sông nước. Đó là tại sao con gái ven sông lại đẹp hơn con gái các vùng đất khác? Điều này chưa được khảo chứng nhưng cũng dấy lên những tranh luận khá xôm trò mà phần thắng lại thường rơi vào những anh chàng đa cảm, đa tình có dính dáng tới văn thơ.

Họ lập luận say đắm rằng, đẹp là phải, sao lại không đẹp một khi những dòng sông đó đã chảy xuyên qua các vùng đất, xuyên qua các vùng văn hóa, xuyên qua các vùng khí hậu, cảnh sắc rồi kết tủa, ướp hương vào thân thể, vào tâm hồn con gái sống bên cạnh dòng chảy của nó.

< Mò rêu nơi thượng nguồn sông Mã.

Họ sẽ càng đẹp, một cái đẹp khu biệt không ở đâu có được khi bốn mùa xuân hạ thu đông được gió sông tràn về ve vuốt khuôn mặt, tấm thân, ánh nhìn cho xa xăm, cho tròn lẳn, cho bung mở đến vô cùng cái khoáng đạt thiên nhiên, cái mặn mòi của nắng gió đất trời, cái xôn xao của bờ sông bãi mía in hình trong mắt. Một cái đẹp tần tảo như đôi bờ cần lao, một cái đẹp lẩn khuất thật xa thật gần như không có mà lại đang hiện hữu.

< Nụ cười tươi của o du kích đang băng rừng vượt sông.

Nhưng đó vẫn là cái đẹp bên ngoài do hình sông thế núi tạo nên. Cái đẹp bên trong của các em mới là điều đáng nói. Đó là vẻ đẹp buồn. Buồn của hoàng hôn, buồn của mặt nước khi đông về, buồn của nỗi chia ly tiễn chàng ra trận trên triền đê, buồn nhìn hoa gạo rụng, buồn của cánh buồm đơn côi trôi về nơi xa tít, buồn man mác, buồn dịu nhẹ, buồn đợi chờ, nhẫn nại, cái buồn làm thần thái các em trở nên thánh thiện, nữ tính lên biết chừng nào.

Đã có chục năm bám trụ bên bờ sông Sài Gòn, cái đẹp của các cô du kích, các cô giao liên, pháo binh, đặc công, thông tin, quân y..., tuy hiểu rằng là cái đẹp ảo, cái đẹp do trận mạc và cái chết tạo nên, nhưng hình dáng các em với cái nhìn thăm thẳm, bộ bà ba đen, chiếc khăn rằn quấn cổ vẫn mãi ám ảnh trong tôi như một vẻ đẹp thuần khiết, kiêu hùng, làm mềm đi những cánh rừng úa héo, làm dịu đi những cái chết đau thương, làm cuộc chiến tranh tự vệ trở nên có ý nghĩa hơn thật nhiều.

< Cô gái bên dòng Nậm Mô.

Để rồi con sông trở về với dòng sông tuổi thơ, tuy vẻ hoang mạc mênh mang đã hanh hao đi nhiều lắm trước vóc dáng công nghiệp, hình hài đô thị đang mọc lên, nhưng thi thoảng vào những ngày giáp Tết, ra sông ngồi, tôi lại run người lên khi bắt gặp một vài bóng hình con gái đang cắt cỏ ở chân đê, đang xuống sông gánh nước, gội đầu... Vẫn lẳn tròn, vẫn thuần mùi rơm rạ, tro trấu, vẫn xa xăm, thăm thẳm, ướp hương và mơ hồ như thế.

Vẻ đẹp vui đã quý, vẻ đẹp buồn còn quý hơn, nó thỏa mãn cái tính thích chở che của đấng mày râu và nó là tài sản vô giá của con người. Em đứng đó, mỏng manh, tóc bay, nhòa dần trong chiều muộn dõi nhìn theo bước chân chàng đi xa… Thử hỏi trên đời còn có bức tranh nào đẹp, buồn và rung động đến tận tâm can như thế!

Du lịch, GO! - Theo Chu Lai (Danviet), internet
Bãi biển Sầm Sơn (thuộc thị xã Sầm Sơn, Thanh Hoá) cách thành phố Thanh Hóa 16 km về phía Đông và cách Hà Nội 170km, là một trong những khu du lịch nghỉ mát nổi tiếng của Việt Nam từ những năm đầu thế kỷ 20.
Với bãi biển chạy dài gần 6 km từ cửa Lạch Hới đến chân núi Trường Lệ, đây là nơi tắm biển rất tốt. Biển Sầm Sơn với bãi cát vàng thoai thoải, nước trong xanh và nồng độ muối vừa phải rất phù hợp với sức khoẻ con người.

Ngay từ thời Pháp thuộc, làng Núi Sầm Sơn cùng bãi biển dưới chân núi được coi là khu nghỉ mát cho các quan chức người Pháp. Sầm Sơn nhanh chóng trở thành nơi nghỉ mát nổi tiếng của Ðông Dương, và dần dần trở thành bãi tắm lý tưởng thu hút khách du lịch thập phương. Từ nhiều thập niên trước, đã có nhiều biệt thự nghỉ mát mọc lên ở đây. Vua Bảo Ðại, ông vua cuối cùng của triều Nguyễn cũng xây biệt thự riêng ở Sầm Sơn.

Thiên nhiên đã ưu ái cho vùng đất này những bãi biển kỳ thú, nên thơ. Đến với Sầm Sơn du khách sẽ được hoà mình với biển cả mênh mông soi bóng núi Trường Lệ duyên dáng; được nghe bản hoà tấu của biển và núi non với rì rào sóng vỗ bờ, với những hàng dừa xanh lao xao, những rặng phi lao vi vu trong gió, những tiếng sáo diều đánh thức trời xanh…

Biển Sầm Sơn vào mỗi thời khắc trong ngày lại có những vẻ đẹp khác nhau. Du khách tha hồ khám phá và tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời ấy. Sáng sớm bình minh lên, bầu trời ửng hồng phía chân trời, từng đoàn thuyền đánh cá của ngư dân làng Núi trở về sau một đêm đánh bắt ngoài khơi xa, những nụ cười rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc báo hiệu một đêm ra khơi thành công. Và chợ hải sản được họp ngay bên bờ biển, với nguồn hải sản vô cùng phong phú của biển Sầm Sơn, du khách có thể chọn lựa và thưởng thức tôm, cua, ghẹ, mực, cá thu… là những đặc sản vừa được cất lên từ biển.

Khi mặt trời dần lên cao, biển Sầm Sơn lóng lánh dát vàng, từng cơn sóng vỗ bờ trắng xoá ôm lấy dải cát mịn màng ánh lên trong nắng, những cánh diều rực rỡ giữa màu xanh của bầu trời, núi non và biển cả… Buổi chiều, trời mát dịu, bãi biển tập trung rất đông người xuống tắm. Những tiếng hò reo với những cơn sóng xô, những tiếng vui đùa đuổi nhau trên cát...

Du khách cũng có thể nằm phơi mình trên bãi biển, nghe những thanh âm của biển và đón những cơn gió mang theo vị mặn rất đặc trưng để tâm hồn thư thái hơn, êm dịu hơn hoặc cùng nhau xây lâu đài cát rồi lại trả nó về với biển khi những đợt sóng lên cao… Đêm Sầm Sơn, biển mờ ảo dưới ánh trăng, sao, vẫn những đợt sóng vỗ bờ nhưng dường như êm đềm hơn, vẫn là những âm thanh ấy nhưng không phải là tiếng vui đùa của du khách nhảy theo từng con sóng bạc đầu mà là những tiếng thì thầm cùng với biển và sóng…

Đêm Sầm Sơn dường như có hai thế giới trái ngược nhau được ngăn cách bởi bức tường thiên nhiên là những rặng dừa và phi lao duyên dáng. Tạm biệt biển lấp lánh ánh trăng sao, tạm biệt bản nhạc du dương của gió, của sóng…, bước qua khỏi cái hàng rào thiên nhiên ấy, du khách sẽ thấy choáng ngợp trước đường Hồ Xuân Hương dọc theo bờ biển rực rỡ ánh đèn, cửa hàng, cửa hiệu tấp nập người qua lại. Trên vỉa hè ven biển là những sạp hàng bán đồ lưu niệm được làm từ các sản phẩm biển muôn màu sắc.

Du khách đến với biển Sầm Sơn hẳn không quên mang về tặng người thân, bè bạn những món quà lưu niệm đầy ý nghĩa. Nếu không muốn bách bộ, du khách có thể đi dạo trên con đường ven biển với những chiếc xích lô xinh xắn mà chủ nhân của nó ai nấy đều giàu lòng mến khách, thân thiện và cởi mở. Họ sẵn lòng giới thiệu tới du khách về những thắng cảnh đẹp trên quê hương Sầm Sơn yêu dấu. Du khách cũng có thể thuê những chiếc xe đạp đôi để cùng bạn bè, người thân tự mình khám phá cuộc sống sôi động về đêm của thị xã biển Sầm Sơn.

Không chỉ có biển thơ mộng cùng bãi tắm đẹp, thiên nhiên còn ban tặng cho Sầm Sơn nhiều danh lam - thắng cảnh, di tích lịch sử nổi tiếng trên núi Trường Lệ với những truyền thuyết lung linh sắc màu huyền thoại mang đậm chất nhân văn. Hòn Cổ Giải là nơi Trường Lệ tiếp xúc với biển trông như con giải khổng lồ đang vươn ra biển khơi. Ðền Ðộc Cước (còn gọi là đền Gầm) ngự trên đỉnh hòn Cổ Giải, điểm cực bắc của dãy Trường Lệ, ngay cạnh bãi tắm Sầm Sơn.

Đền mang tên Độc Cước nghĩa là một chân, gắn liền với truyền thuyết chàng khổng lồ xẻ đôi mình, một nửa ra khơi tiêu diệt thủy quái bảo vệ dân chài, còn một nửa đứng canh trên đỉnh hòn Cổ Giải. Tưởng nhớ công ơn của chàng, người dân Sầm Sơn đã lập miếu thờ chàng ngay bên tảng đá có vết lõm dấu chân khổng lồ tương truyền là bàn chân của chàng và sau này là đền Độc Cước. Trong đền có tượng thần Độc Cước bằng nửa thân người và bước chân khổng lồ trên đá của chàng trai dũng cảm đó.

Để lên đền Độc Cước du khách phải qua 40 bậc đá. Đền được lập từ đời Trần, dựng lại vào thời Lê và đã qua trùng tu nhiều lần. Độc Cước không chỉ là một ngôi đền đẹp mà còn là một thắng cảnh của Sầm Sơn. Đứng ở phía sau đền, du khách sẽ được chiêm ngưỡng biển Sầm Sơn bao la và núi Trường Lệ kỳ vĩ chạy dài theo mép biển, một bức tranh thuỷ mặc tuyệt vời.

Theo sườn núi quanh co giữa những vạt thông reo là hòn Trống Mái lãng mạn tình tứ, một thắng tích độc đáo và kỳ thú. Đứng sát cạnh du khách chỉ thấy hai khối đá lớn nằm chênh vênh trên một tảng đá bằng phẳng gọi là hòn Đá Bạn. Nhưng càng lùi xa, trông chúng càng giống một đôi chim đá khổng lồ đang nằm châu mỏ vào nhau. Truyền thuyết kể rằng có đôi vợ chồng yêu nhau, chết biến thành chim vẫn quấn quýt không rời. Các tiên nữ xuống bãi Tiên tắm, cảm cái tình ấy mới biến họ thành đôi chim đá để họ vĩnh viễn bên nhau.

Phía nam dãy Trường Lệ còn có một bãi tắm rất đẹp, cảnh quan môi trường còn rất nguyên sơ, đó là bãi tắm Tiên ẩn vào chỗ lùi của chân dãy Trường Lệ như một thung lũng nhỏ rất nên thơ. Nơi đây hứa hẹn một khu du lịch nghỉ dưỡng hiện đại trong tương lai. Trên đỉnh núi là đền Cô Tiên uy nghi, cổ kính, nơi thờ vọng Thần Độc Cước và Mẫu Liễu Hạnh. Đó là những nơi mà du khách thường tới viếng thăm mỗi khi đến Sầm Sơn.

Sầm Sơn với cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ quả là vùng sơn thuỷ hữu tình, biển cả bao la đầy chất thơ cùng những thắng tích và huyền thoại mang đậm chất nhân văn và lòng mến khách của người dân nơi đây. Biển Sầm Sơn hứa hẹn một kỳ nghỉ hè đầy hấp dẫn và lý thú.

Du lịch, GO! - Theo Samson24h và nhiều nguồn ảnh khác
Trong 21 hòn đảo Việt Nam đang thực hiện chủ quyền trên quần đảo Trường Sa có đến 12 đảo chìm. Không bãi cát dài, không bóng cây xanh, giữa mênh mông sóng nước, đá và san hô, đảo chìm chỉ có các ngôi nhà nhỏ, những khay rau xinh những lính đảo mang trên mình nhiều trọng trách.

Có lẽ vì không gian và thời gian eo hẹp nên mỗi lần đến đảo chìm, lòng tôi đột nhiên ấm lại, tim đập nhanh hơn để rồi làm gì cũng vội. Vội cả những câu thăm hỏi, những cái nắm tay, để rồi khi kẻ ở người đi, cảm giác thương nhớ lại dâng trào trong tôi.

“Đặc sản” thết khách

Khi triều lên, đảo chìm mênh mông nước, chỉ còn những ngôi nhà vững vàng giữa đại dương. Vậy nên, nước ngọt ở đây quý như vàng. Ngoài chuyện tiết kiệm, lính đảo còn sáng tạo nhiều cách để tái chế nước ngọt.

< Đảo chìm Đá Lớn A.

Thiếu úy Trần Xuân Hoàng ở đảo Cô Lin chỉ một bình nước khoáng loại 21 lít chứa gần đầy cát, vòi gắn một ống nhựa, khoe: “Đó là “máy lọc nước” của lính đảo chìm. Nước rửa rau, rửa tay, rửa mặt sẽ được đổ vào bình lọc này để tái sử dụng”.

Để chứng minh, anh lấy một thau nước đục đổ vào “máy lọc”. Một phút sau, những giọt nước trong vắt chảy ra, có thể dùng rửa rau, rửa chén, thậm chí rửa mặt. Thiếu úy Hoàng giải thích: “Cái khó là cát, phải đem từ đất liền ra. Cát ở đây hạt rất to, không lọc sạch nước được”.

< Các chiến sĩ đảo chìm Cô Lin chuẩn bị cho xuồng của khách cập cầu tàu. 

Nhớ hôm đến đảo chìm Đá Lớn, vừa bước chân lên cầu tàu, đập ngay vào mắt chúng tôi là 2 thau nước ngọt trong vắt đặt cạnh bậc tam cấp, kế bên là 2 cục xà phòng, 2 chiếc khăn xếp ngay ngắn. Thấy tôi tần ngần, một anh lính hải quân ân cần: “Chị đi đường có mệt không? Nắng gắt quá, chị rửa tay, rửa mặt cho mát”.

< Dù nước ngọt rất quý nhưng ở Trường Sa, khách đến thăm đảo nào cũng có những thau nước để rửa mặt, rửa tay.

Đã từng nghe chuyện nước ngọt quý như vàng ở Trường Sa nên khi nhúng đôi tay vào thau nước mát, tôi không kìm được xúc động. Anh lính đảo cười, hàm răng trắng lóa: “Đi biển rít lắm, phải có nước sạch cho khách rửa tay, rửa mặt cho thoải mái. Đến đảo nào ở Trường Sa cũng vậy thôi, đó là quy định”.

Đúng như lời anh, ở 8 hòn đảo chìm mà chúng tôi ghé qua, không nơi nào thiếu những thau nước ngọt trong vắt.

< Không chỉ có nước ngọt, các anh lính đảo chìm còn chu đáo chuẩn bị những chiếc khăn xinh để khách lau tay.

Chia sẻ cảm xúc với chúng tôi, đại tá Đặng Minh Hải, Phó Chủ nhiệm chính trị Quân chủng Hải quân, cho biết: “Điều đó xuất phát từ truyền thống hiếu khách của người Việt, khách đến nhà thì phải tiếp đãi chu đáo, đem quà quý ra thết. Ở Trường Sa, quý nhất là nước ngọt. Nước ngọt để khách rửa tay không chỉ là quy định mà còn là “đặc sản” của đảo, là tấm lòng của các chiến sĩ dành cho khách”.

Chăm rau như chăm con

< Lính đảo chìm quý rau như vàng, ngọc. 

Ở Trường Sa có một nghịch lý là đầu năm thì thiếu nước, còn cuối năm lại thiếu rau. Nếu nước được ví như vàng thì rau xanh ở đảo chìm chẳng khác nào ngọc quý, chỉ để “trang điểm” cho bữa cơm của chiến sĩ. Trên đảo chìm, không gian nhỏ hẹp, lại không có đất nên hạt giống, phân bón, đất, khay... phục vụ cho việc trồng rau đều mang từ đất liền ra. Xung quanh nhà, chỗ nào có thể cơi nới, khoanh lại là rau mọc lên.

Trung úy Nguyễn Đức Hà, phụ trách lái xuồng máy ở đảo Đá Lớn, cho biết được mệnh danh là quần đảo bão tố, mỗi năm, Trường Sa có đến 131 ngày bão với gió mạnh từ cấp 6 trở lên. Rồi biển động với những con sóng bạc đầu, liếm qua các vườn rau, nếu không bứng gốc thì cũng làm cây còi cọc vì nhiễm mặn.

< Chăm sóc rau trên đảo chìm Đá Lớn A.

Vì vậy, vào mùa mưa bão trên đảo chìm, để bảo đảm bữa ăn hằng ngày có rau xanh, các chiến sĩ phải tận dụng mọi phương tiện để che chắn cho rau. Nếu không, cứ gặp mưa bão là họ phải “bế” các khay rau chạy ra, chạy vào. Chăm như chăm con nên rau cũng không phụ lòng lính đảo. Ở hầu hết các đảo chìm chúng tôi ghé thăm, dù điều kiện gieo trồng khó khăn nhưng rau phát triển xanh tốt lạ thường.

< Vườn rau với những dây mồng tơi xanh tốt ở đảo chìm Cô Lin. 

Tôi không khỏi ngỡ ngàng khi thấy luống mồng tơi ở đảo Cô Lin với những chiếc lá to gần 3 bàn tay. Vậy mà lính đảo cho biết khoảng một tuần nữa, nhiều lá sẽ to bằng chiếc mũ cối, chỉ cần 3-5 lá là đủ một nồi canh cho cả đảo. “Chúng tôi cũng chăm rau bình thường như trong đất liền nhưng không hiểu sao lá cứ to như vậy. Có thể nó được nhiều người cùng cưng chiều, nâng niu nên không nỡ phụ công” - thiếu úy Trần Xuân Hoàng dí dỏm.

< Tiễn khách ở đảo chìm Đá Lát.

Mồng tơi ở đất liền thường nấu canh với cua, còn ở Trường Sa được thay bằng còng. “Chiều chiều, đợi nước triều rút, xong việc, một số anh em lại đi bắt còng. Còng ở đây là còng đá, to bằng 3 ngón tay, ngọt hơn cua rất nhiều, nấu với mồng tơi ngon lắm” - thiếu úy Hoàng hào hứng.

Thiếu úy Hoàng cho biết nhìn đâu trên đảo cũng thấy rau nhưng thật ra chẳng thấm gì so với nhu cầu của các chiến sĩ. “Ở đây, chúng tôi chỉ dám dùng rau để nấu canh, còn chuyện luộc hay xào thì nằm mơ thôi…” - anh tiết lộ. Câu nói bỏ lửng của người lính đảo chìm làm tôi nghẹn ngào. Để rồi khi về đất liền, trong bữa cơm đầu tiên sau nhiều ngày lênh đênh trên sóng nước, gắp đũa rau muống luộc xanh rờn vào bát cơm trắng, tôi bỗng thấy mắt mình rưng rưng…

Trồng rau muống “siêu tốc”

Trong chuyến công tác đến Trường Sa, đại diện ĐH Quốc gia TPHCM mang 21 kg hạt rau muống, phân bón và 2 hệ thống trồng rau mầm trong nhà tặng 2 điểm đảo chìm Đá Lớn A và Đá Tây A. Hệ thống này gọn, nhẹ, có thể trồng trong nhà bằng đèn neon nhưng rau vẫn sinh trưởng nhanh.

< Ông Phạm Tấn Trường (áo đỏ, bìa phải) đang hướng dẫn các chiến sĩ trên đảo chìm Đá Lớn A cách trồng rau muống "siêu tốc".

“Vào mùa mưa, rau ở đảo chìm hầu như không phát triển được vì sóng to, gió lớn. Hệ thống trồng rau mầm này sẽ giúp các chiến sĩ trồng ngay trong nhà. Chúng tôi chọn rau muống vì thời gian sinh trưởng nhanh và chất dinh dưỡng cao.
Chỉ sau 10 ngày gieo hạt, rau sẽ cao khoảng 15 cm, có thể dùng được” - ông Phạm Tấn Trường, giáo viên sinh học Trường Phổ thông Năng khiếu - ĐH Quốc gia TPHCM, giải thích.

Du lịch, GO! - Theo Nguoilaodong

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống