Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 8 June 2012

Trở lại với phố núi, độc giả có bút danh Thỏ Dữ lại được hòa mình vào những con đường, dòng sông và tình cảm trìu mến của người dân nơi đây.

Tôi lại về với Pleiku,
Với mùa khô mịt mù bụi đỏ.
Những nẻo đường bốn mùa lộng gió,
Núi đồi trập trùng như câu hát trầm bổng ngân nga...

Mấy tháng qua, tôi vẫn treo câu thơ này trên trang cá nhân như một lời hẹn, chẳng hiểu sao cái buổi chiều lần đầu tiên đến với phố núi này, tôi lại rủ rỉ với xế của mình: "Em thích nơi này quá". Có phải vì thích cái cảm giác đi trên những con đường cong như võng, vừa xuống khỏi dốc lại bắt đầu hối hả ngược gió để leo lên một con dốc khác.

Hay là phải lòng cái gió quần quần như đẩy lùi xe về phía ngược dòng. Chỉ có những mùa khô thôi, gió mới nhiều như thế. Chả vậy mà người ta tháo hết yếm để đi cho nhanh, hồi đầu tôi cứ tưởng họ hay đi rẫy, đi rừng, nên tháo yếm cho khỏi ngã. Hóa ra chỉ vì gió, chờ mùa mưa về, yếm xe mới được lắp đủ đầy.

Vượt đèo Buôn Hồ trong làn sương mờ mịt, khẽ thót tim khi thấy một người bạn độc hành đeo khăn rằn đang vượt lên trước mũi xe, rồi lại thảnh thơi đi giữa những rừng cao su trơ lá ngay sát 2 bên đường, tôi về với Pleiku.

Vẫn còn đó cảm giác bàn tay run lạnh vì đi vội vã không mang cho mình một đôi găng tay, cảm giác mắt kính sương mờ ướt nhẹp, cảm giác ngất ngây khi đứng lại nghỉ chân, uống một ly cà phê sóng sánh.

Nếu Krông Nô làm tôi nhớ đến những ngôi nhà dài của người M\' nông nằm lẫn trong những vườn cà phê hoa trắng, thì Buôn Hồ lại làm tôi nhớ tới những đứa bé chạy tung tăng trong vườn hồ tiêu xanh cao. Tất cả những con đường tôi đã qua, đều có gì đó rất riêng. Không có những phiên chợ đầy sắc màu của xứ Bắc, Tây Nguyên chỉ khép mình trong nhịp thở của cuộc sống giản đơn, sáng lên rừng lên rẫy, chiều tất tả trở về trong ánh hoàng hôn, để lại quây quần ngồi bên nhau trước thềm của ngôi nhà sàn, kể cho nhau nghe chuyện đẻ đất đẻ nước.

Với những nơi đã đến trong hành trình một năm trước, tôi không quay trở lại. Chỉ thoáng bồi hồi khi nhìn thấy cái biển Quốc lộ 14C - 60km mà lần trước mình đã từng chọn. Vẫn những rừng cao su nghiêm trang dưới trời xanh, hay chăng chỉ còn vài ba chiếc lá còn sót lại trên thân cây bàng bạc. Tôi đã đi qua 2 mùa khô của Tây Nguyên...

Tìm mãi rồi cũng đến được làng văn hóa Plei-ốp, hỏi người dân trong thành phố, có người đồng ý dẫn đường. Làng nghèo quá, nên dân bỏ đi tứ xứ hết, chỉ còn lại vài ba người già và trẻ nhỏ đang dắt díu nhau trong trưa nắng. Nếp nhà Rông đầu làng sàn để lâu đã mục, cánh cửa nhà khép chặt bằng chiếc khóa Việt tiệp. Trên cây nêu dựng trước, vải xanh đỏ đã bạc màu.

Lũ trẻ con thấy người lạ trốn biệt sau những gốc cây to, chúng nhất định không lấy bánh kẹo tôi cho, cứ vừa chạy vừa nói bằng tiếng bản địa. Những ngôi nhà sàn Giarai nghèo nàn, chân xếp toàn củi khô xen lẫn giữa những ngôi nhà vôi vữa mới cất. Có lẽ những ngôi nhà mới là của những người đi làm ăn xa.

Tôi cứ đi hết các con đường đất để vào làng, rồi lặng đi khi bắt gặp những tượng gỗ đầy sắc thái xung quanh khu nhà mồ. Tôi vẫn nhớ thầy giáo tôi đã nói rằng: nhà mồ Giarai là đẹp nhất. Tôi cũng không biết nói thế nào là đẹp, chỉ là cảm giác run rẩy khi đi trên lớp lá khô xào xạc của từng ngôi mộ. Tôi đứng giữa hoang tàn, nghe hàng chục tượng gỗ âm dương kể chuyện, chuyện cuộc đời và cái chết...

Sau những khoảnh khắc chậm chạp, tôi lại trở về guồng của chuyến đi, vội vã gửi trả xe về Ban Mê, vội vã đuổi theo chiếc xe bus nèn chặt người để lên Kontum, vì tôi sợ nếu mình chậm lại, dù một chút thôi, tôi sẽ bỏ lỡ một hoàng hôn bên sông Đak Bla,cũng như bỏ lỡ một buổi chiều được đi bộ trên chiếc cầu treo Konklor nối liền hai bờ sông.

Tôi đã nghe kể rằng, vùng đất ven sông Đăk Bla xưa là rừng thiêng nước độc, theo tiếng Bana, Đăk có nghĩa là nước, Bla có nghĩa là cọp. Vài chục năm trước, khi người ta chưa bắc cầu Konklor để nối làng với phố, vùng núi này chỉ toàn cọp dữ, nhưng lại sống thuận hòa với người Bana. Người Bana chia nguồn nước với cọp, chia núi rừng với cọp, và cùng chung vui trong lễ hội nước đầu năm.

Dĩ nhiên tất cả chỉ là chuyện cũ, giờ thì con đường và cây cầu, nối bản làng cổ KonKtul với cả thành phố Kontum và quốc lộ 14 rồi, cái chữ cũng đã về làng. Bóng chiều đổ xuống, người lái xe ôm già chở tôi đi ven sông, về với bản làng cổ nhất Kontum. Dòng sông đẹp, giữ lại trong mình bóng đổ của những nếp nhà Rông ven đó.

Cứ hết bản này qua bản khác, tôi chỉ biết định hình nhờ những mái nhà cao vút trong nắng chiều rơi. Hình ảnh đầu tiên tôi bắt gặp ở làng KonKtul là cậu bé Bana đạp xe hối hả trước ngôi nhà Rông bằng tre cũ.

Tôi đã bước lên chiếc thang gỗ, rồi chụp ảnh cho bọn trẻ Bana. Những gì tôi giao tiếp, chỉ có những bức ảnh mà thôi. Một chú bé mặt buồn so ngồi chờ mẹ về trên bậu cửa nhà sàn, một ông lão ngậm tẩu thuốc, mắt nhìn về phía dòng sông, một đám trẻ con nuối đuôi nhau làm thành đoàn tàu đi trong ánh chiều chạng vạng... tất cả đều rất đẹp.

Tôi đã không uổng phí sự vội vã của mình cho ngày về với Kontum, để được đắm mình trong sự thân thiện của người Bana. Một buổi chiều, vứt lại tất cả những xô bồ cận tết, vứt lại hành trang trên bờ, tôi ùa mình xuống dòng nước hiền hòa của con sông Đăk La, cùng tắm với những thiếu nữ Bana đẹp như rừng núi.

Những chiếc thuyền độc mộc trên đường trở về nhà, thấp thoáng phía xa, chỗ tôi tắm, 3 chiếc thuyền cũng đã neo chặt chẽ. Nếu đã từng được ngắm những cô gái Thái hòa mình trong giai điệu nước của Tây Bắc, bạn cũng như tôi, thèm một lần được đắm mình trong dòng nước Tây Nguyên.

Tôi mặc kệ quần áo đã ướt hết, mặc kệ chiếc máy ảnh vứt lăn lóc trên bờ, cả người lái xe ôm già đang nhìn tôi nghi hoặc. Tôi đã làm được điều mà mình thèm muốn bấy lâu. Sông vẫn chảy, và vẫn kể cho tôi nghe chuyện về dòng nước, về cuộc đời của họ. Họ khép mình với cuộc đời hiện đại, nhưng lại hòa mình trong dòng chảy thiên nhiên. Một mùa lễ hội sắp đến, cồng chiêng sẽ không còn im ngủ trong góc nhà Rông, cây nêu sẽ dựng lên, con trâu tốt sẽ được chọn, và ảnh lửa sẽ lại bập bùng bên những ché rượu cần ấm nóng, già làng sẽ lại kể những câu chuyện muôn đời không cũ... như lúc này, tất cả vẫn đang rộn rã trong tôi!

Du lịch, GO! - Theo Infonet, internet

Du lịch, GO!: Tây nguyên huyền diệu
Du lịch, GO!: Ngực trần sơn nữ
Du lịch, GO!: Một thoáng Tây Nguyên
Chuyện xa xưa kể rằng: có một người dân chài gặp nạn ngoài biển khơi, thuyền bị lật chìm, anh ta may mắn bám được vào một tấm ván,̣ trôi dạt lênh đênh trên đại dương và hoàn toàn mất phương hướng. 

Trời nắng như đổ lửa, cơn khát thiêu đốt cơ thể...trong ảo ảnh anh tưởng tượng ra cảnh mình lạc vào một rừng quất, nước bọt trong miệng ứa ra giúp anh vượt qua cơn khát và thiếp đi... Khi tỉnh dậy anh thấy mình dạt vào một bãi biển rất đẹp, nơi đó có rừng phi lao xanh ngút ngàn tầm mắt như rừng quất anh đã gặp trong mơ và cái tên Quất Lâm (rừng quất) cũng ra đời từ đó...

Trước đây vùng đất này còn là những cồn cát hoang vu. Dưới triều Lê Cảnh Hưng (1750- 1870), triều đình xuống chiếu cho dân khai khẩn vùng đất này để mở rộng bờ cõi ra phía biển Đông.

Những người có thế lực lúc đó chiêu mộ dân các nơi từ Hải Dương, Thanh  Hoá, Sơn Tây và nhiều nơi khác nữa lần lượt đến quai đê, lấn biển khai khẩn đất hoang, lập nên các làng xã đầu tiên trong đó có Quất Lâm. Cư dân nơi đây sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt hải sản và làm muối.

Có thuở người dân trong tỉnh chỉ biết đến địa danh Quất Lâm thông qua một số loại nông sản trong đó ấn tượng nhất là "dưa hấu Quất Lâm". Dưa hấu Quất Lâm trồng trên những thửa ruộng đất cát pha ngoài bãi ven biển ruột đỏ, mọng nước và ngọt lịm.

Khi dưa hấu nam bộ chưa có điều kiện tiếp cận thị trường phía bắc thì "dưa hấu Quất Lâm" đã trở thành thương hiệu. Để ra được bãi biển Quất Lâm nơi có những ruộng trồng dưa, trồng lạc phải vượt qua con đê biển và những lối mòn, những đầm nước. Chỉ có những người nông dân, ngư dân mới thường xuyên qua lại để làm ruộng, đi biển.

Bãi biển Quất Lâm rất hoang sơ với những bờ cát thoải mịn, ôm lấy những cánh rừng phi lao xanh mát, vi vút gió biển giống như một người con gái đẹp ngủ quên trong rừng ít người biết tới. Thời Pháp thuộc, người Pháp cũng đã tìm đến nơi này để nghỉ ngơi. Những năm 1975- 1985, các chuyên gia thăm dò dầu khí Liên Xô thường đến đây để tắm biển.

Diện mạo của bãi biển Quất Lâm chỉ được đổi thay từ năm 1997. Sau chuyến công tác của đoàn cán bộ lãnh đạo tỉnh và huyện Giao Thủy, một ý tưởng khai thác bãi biển Quất Lâm để xây dựng một khu du lịch biển, phát triển các loại hình dịch vụ du lịch thay thế cho sản xuất nông nghiệp đã hình thành và nhanh chóng được quyết định. Từ đó tỉnh Nam Định có 2 bãi biển là Quất Lâm và Hải Thịnh.

Quy hoạch khu du lịch biển Quất Lâm được triển khai, những ruộng trồng dưa, trồng lạc, trồng đậu nơi đây đã nhường chỗ cho các khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng mọc lên san sát dưới tán rừng phi lao xanh mướt, hình thành một khu đô thị sầm uất bên chân sóng.

Khu trung tâm của Quất Lâm hình thành tự nhiên hai hồ lớn, mỗi hồ khoảng 10ha, dọc theo bãi tắm, năm 2003 đã xây dựng đường bê tông, đặc biệt bãi biển Quất Lâm là bãi biển hoang sơ và đẹp, môi trường trong sạch. Nhiều khách sạn đạt tiêu chuẩn hai sao, ba sao đã và đang được đầu tư xây dựng.

Hệ thống giao thông đến với bãi biển Quất Lâm được nâng cấp nhanh chóng. Tỉnh lộ 486 B nối quốc lộ 21 với thị trấn Quất Lâm được mở rộng, trải nhựa phẳng lỳ.

Từ thành phố Nam Định chỉ mất không quá 40 phút chạy xe, du khách đã có mặt tại bãi biển Quất Lâm. Hàng ngày có nhiều tuyến xe buýt chở khách từ bến xe Mỹ Đình, Giáp Bát, Gia Lâm (Hà Nội) và nhiều tỉnh thành phía bắc chạy thẳng về bãi biển Quất Lâm. Cứ 30 phút lại có một chuyến xe buýt đi về từ thành phố Nam Định đưa đón khách tới khu du lịch Quất Lâm.

Khu du lịch nghỉ mát - tắm biển Quất Lâm có quy hoạch rộng 151,4 ha qua hơn 10 năm xây dựng và phát triển, khu du lịch đã có bước phát triển nhanh chóng. Kết cấu  hạ tầng khang trang, đường 51B vào khu du lịch được mở rộng, nâng cấp  hiện đại, hơn 2 km kè biển kiên cố, 3 trục đường nganh trong khu du lịch được rải nhựa với chiều dài hơn 4km, 110 ki ốt phục vụ dịch vụ tắm biển, 41 nhà nghỉ, khách sạn với 804 phòng nghỉ tiện nghi, đáp ứng tốt nhu cầu lưu trú của khách du lịch.

Các loại hình dịch vụ phục vụ khách rất đa dạng và chất lượng không ngừng được nâng cao như: tắm biển, xông hơi, nghỉ ngơi, ăn uống, thể thao, vui chơi giải trí...

Nhiều khách sạn có hội trường lớn phục vụ tổ chức các hội nghị, hội thảo với sức chứa hàng trăm đại biểu, có khách sạn đã được xếp hạng 2 sao luôn sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của quý khách; giao thông rất thuận tiện với các phương tiện giao thông công cộng như xe bus, xe taxi... công tác an ninh trật, vệ sinh an toàn thực phẩm được đảm bảo tốt. Nhiều dự án đầu tư xây dựng các khách sạn cao cấp, khu resort, biệt thự nghỉ dưỡng đang được gấp rút thi công để phục vụ khách du lịch.

Quất Lâm đang nhộn nhịp xây dựng mở rộng để hình thành khu đô thị sầm uất bên chân sóng, từ một xã heo hút, dân cư chủ yếu sống bằng nghề làm muối và đánh bắt hải sản, Giao Lâm xưa đã trở thành thị trấn Quất Lâm- một đô thị ven biển khang trang, hiện đại, là một trong 2 trung tâm kinh tế- văn hoá của huyện Giao Thuỷ đã và đang là điểm đến hấp dẫn trên bản đồ du lịch của cả nước và tỉnh Nam Định. Tổng lượng khách du lịch về Quất Lâm trung bình đạt trên 200.000 lượt người, trong đó có nhiều khách du lịch quốc tế.

Đến với Khu du lịch nghỉ mát- tắm biển Quất Lâm, quý khách sẽ thực sự hài lòng với những món đặc sản biển mà thiên nhiên ban tặng cho vùng biển nơi đây với giá cả rẻ hơn rất nhiều so với các khu du lịch biển khác trong cả nước như tôm, cua, cá mực, ngao ... được  chế biến thành nhiều món ăn mang hương vị đậm đà, độc đáo. Thêm vào đó quý khách sẽ có dịp thưởng thức nhiều đặc sản địa phương như nem nắm Giao Thủy, nước mắm Sa Châu, rượu Bỉnh Ri...

Điều đáng quan tâm nữa là phong cách phục vụ của các nhà hàng, khách sạn rất lịch sự, chu đáo. Người quê dân nơi đây chất phác, thật thà, hồn hậu và mến khách.

Đến Quất Lâm quý khách sẽ chiêm ngưỡng ngôi nhà thờ Thiên Chúa giáo do người Pháp xây dựng mang phong cách kiến trúc độc đáo hài hòa giữa nét mềm mại, duyên dáng của Á Đông và sự hiện đại của Tây Âu; thăm ngôi chùa cổ đã được xếp hạng di tích lịch sử văn hóa nằm ngay trong khu vực trung tâm của thị trấn.

Du khách yêu thích loại hình du lịch sinh thái sẽ được tham quan Vườn Quốc gia Xuân Thủy - hệ sinh thái đất ngập nước đầu tiên của Việt Nam tham gia Công ước Ramsar, có tầm quan trọng quốc tế đặc biệt. Đây là một vùng bãi bồi rộng lớn nằm ở cửa sông Hồng với diện tích 7.100ha, trong đó có hơn 3.000ha rừng ngập mặn là "sân ga của các loài chim di trú quốc tế" với 220 loài chim thuộc 41 hộ, 13 bộ.

Hàng năm từ tháng 10, 11 đến tháng 3, 4 của năm sau, hàng chục ngàn cá thể chim di cư tránh rét từ Phương Bắc đã chọn Vườn Quốc gia Xuân Thủy làm nơi dừng chân kiếm ăn, tích lũy năng lượng cho hành trình di trú dài cả ngàn cây số của mình.

Nơi đây thường xuyên ghi nhận các loài chim nước quý hiếm nằm trong sách đỏ quốc tế, điển hình là Choắt lớn mỏ vàng, Rẽ mỏ thìa, Te vàng, Bồ nông chân xám, Mòng biển mỏ ngắn, Cò quắm đầu đen, Cò Thìa, Cò lạo Ấn Độ, Cò trắng Trung Quốc...

Vậy nhưng biển Quất Lâm được giới "ham của lạ" xếp vị trí số 2 trên đất Bắc về độ nóng của dịch vụ "gái gú". Cũng có thể cái tên địa danh này gây sự tò mò lẫn thích thú dành nhiều nhiều vị khách.

Người ta nói rằng, cứ khi nào biển Đồ Sơn bị kiểm tra gắt gao thì số đông các cô gái đủ mọi thành phần lại chạy về đây hoạt động. Hơn thế, do ở vị trí nhà quê nên giá cả ở đây rất mềm và có nhiều "món ngon, của lạ". Có thời điểm du khách đến đây đa phần là đàn ông, thế nên bất kỳ người phụ nữ nào (trừ các bà trung niên) vô tình xuống đây tắm biển đều bị đám đàn ông đánh đồng với... đội ngũ tiếp viên.

Để biển Quất Lâm thật sự "đẹp", có lẽ địa phương cần thay đổi thêm nữa...

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Giaothuy, DulichNamdinh, Vietnamnet... và nhiều nguồn khác

Lưu ý: Từ Hà Nội, quý khách có thể đến Quất Lâm bằng xe khách từ bến xe Mỹ Đình hay Giáp Bát về thẳng Quất Lâm hoặc đi tàu hoả đến ga Nam Định, từ bến xe Nam Định đi xe bus chuyến 01 về Quất Lâm (30 phút/lượt).

Thursday, 7 June 2012

Là con đường huyết mạch vận chuyển nông sản của Tây Nguyên đến với các cảng của TP HCM để xuất khẩu. Tuy nhiên quốc lộ 14 không được quan tâm đầu tư đúng mức nên đã xuống cấp nghiêm trọng, dẫn tới nhiều tai nạn thương tâm, điển hình là vụ tai nạn đêm 17/5 tại cầu 14.

< Thực trạng cầu 14, mặt cầu xuống cấp nghiêm trọng.

Quốc lộ 14 là tuyến xương sống về kinh tế, xã hội cho các tỉnh Miền Đông và Tây Nguyên: Bình Dương, Bình Phước, Đắc Nông, Đak Lak, Gia Lai, Kon Tum nối với Tp.HCM nhưng hiện nay đã bị hư hỏng cực kỳ nghiêm trọng. Hiện tại không khác gì những con đường rừng cách đây vài chục năm. Rất mong sự quan tâm của ngành chức năng để không còn những cảnh tai nạn đáng tiếc như vừa qua và để các Tỉnh nghèo tại khu vực có cơ hội để phát triển.

< Lan can gỉ sét.

Với khoảng 800.000 tấn cà phê, 500.000 tấn đậu bắp các loại, 500.000 tấn cao su, hàng vạn tấn hạt điều, bông, mía đường, sắn, tiêu,… gần như là tất cả nông sản xuất khẩu chủ lực hằng năm từ các tỉnh Tây Nguyên đều phải đi qua con đường này.

< Nhiều ống thép đã bị gãy gục.

Vậy nhưng từ năm rồi, năm kia, năm kỉa... QL14 vẫn cứ tả tơi, có sửa chăng chi là dấp vá, tạm bợ... và đôi khi những sửa chữa này lại tăng gấp bội sự nguy hiểm cho người lưu thông trên đường.

< Những thanh sắt này có thể sập xuống bất cứ lúc nào nếu có rung động mạnh.

< Bê tông vỡ trơ lõi thép.

< Mố cầu có dấu hiệu sụt lún.

Ngày xưa, đi từ Buôn Ma Thuột về Sài Gòn chỉ mất khoảng hơn 6 tiếng nhưng bây giờ mất thêm gấp rưỡi thời gian là ít nhất - các xe du lịch, xe tải toàn phải bò, tránh vô số những ổ voi, ổ trâu... với bụi tung mù mịt vào mùa không và lầy lội không tưởng nếu là mùa mưa.

< Đây chính là nơi đã xảy ra vụ tai nạn thương tâm làm 34 người chết và hơn 20 người bị thương tối 17/5.

< Âm dương chỉ cách biệt bởi một lan can mong manh và một cái gờ xi măng thấp tủn.

< Hình chụp từ bên bờ Dak Nông, nơi xe tải đang qua cầu là điểm xe lao xuống cầu.

Bao giờ QL14 mới được hoàn chỉnh việc tu sửa cho xứng tầm con đường xương sống phát triển Tây Nguyên?

< Với độ cao khoảng 20m, chỉ biết cầu nguyện… còn sống người nào hay người ấy!

< Trên quốc lộ 14 đoạn qua khỏi Dak Nông, rất nhiều đoạn có lề đường bẫy tài xế như thế này.

< Bẫy như thế này giăng khắp nơi trên suốt đoạn đường.

< Từ Đắk Lắk đến Bình Phước, duy nhất nơi đây đang đổ đá... vá đường.

< Rất, rất nhiều xe trong sương mù hay bị pha đèn trong đêm tối, khó mà nhận định đâu là lề.

< Không những phải canh lề, tài xế còn phải đề phòng… trụ điện đập vào mặt!

< Hố voi chào mừng đầu tiên thuộc khu vực Bình Phước.

< Và vô vàn hố khủng long chờ đón những xe hàng vài chục tấn lọt vào đây.

< Tài xế khó có thời gian để ghi nhận lời nhắc nhở…

< …Bởi vì phải canh chừng bên kia cái mô gò thấp kém là vực thẳm đủ cho xe tải lộn 5 vòng.

< Những đoạn đường mạnh ai nấy chạy, không phải theo luật mà phải theo... ổ voi thực tế. 

< Không biết cái hố bom này sâu bao nhiêu? ngay cả xe tải cũng chẳng dám thử đo vì có thể nằm luôn tại đó.

< Và “thành công” tất yếu của hàng loạt cái bẫy đã giăng ra: May mắn tài xế và phụ lái không sao, nhưng họ còn chưa hoàn hồn bởi cái lề cao bằng nửa chiếc xe tải. Đi rồi ngẫm: Cảnh này không xảy ra hàng ngày mới là chuyện lạ.

< Một đoạn đường “còn tốt” được cày lên đã lâu lắm rồi.

< Khách dừng nghỉ ăn uống xong, khi ra đoạn này thì họ... trả về cho đất cả – Đoạn Trạm Nghỉ Rạng Đông.

< Đường cày xới (rồi bỏ đấy): dạng này cực kỳ nguy hiểm cho xe 2 bánh do dễ mất lái khi lọt bánh vào rãnh – Xin đừng hô khẩu hiệu nữa quá khôi hài.

< Đã từng có xe container, xe tải lật chổng vó nơi đây, chỉ vì kiểu lề không đâu có được.

< Cái bảng hướng dẫn "ĐƯỜNG ĐANG LÀM" này đã có từ lâu, nhưng không thể tìm ra... ai đang làm.

Vậy thì: Xin cứ chờ, phải chờ như đã từng chờ từ năm ngoái, năm kia, năm kìa năm kỉa...

Du lịch, GO! - Theo VnEpress, Taichinh cujut.daknong


Quốc lộ 14 vẫn là "con đường đau khổ".
Tây nguyên chờ đường, chủ đầu tư chờ vốn

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống