Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 16 June 2012

Đứng dưới một thung lũng sâu, cỏ lau ngập đầu, cây cối hoang sơ, ngước nhìn lên, du khách sẽ không khỏi ngỡ ngàng trước một dòng thác cao khoảng 20 m đang cuồn cuộn đổ xuống. Đó là thác Cửa Thần, nơi có cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp gắn liền với một giai thoại thú vị.

Thác Cửa Thần hay còn gọi là thác Ba Tầng thuộc địa phận xã Tà Nung, Đà Lạt, Lâm Đồng. Độ cao của thác chừng 15 mét, ngày đêm cuồn cuộn xối xả tạo nên một dòng suối bạc trắng, nhìn tựa như chòm râu của vị thần.
Vượt qua thác Cửa Thần, ở phía bên trái đỉnh thác Cửa Thần, từ khu rừng nguyên sinh có một nhánh suối dẫn nước về hòa nhập dòng suối chính, nguồn nước trong lành thả mình dạt dào trên nền đá hoa cương được thiên nhiên sắp xếp thành ba tầng,người Srê gọi là Liang Pe Knũ - thác Ba tầng.

< Đường vào thác Cửa Thần khá khó đi.

Tương truyền rằng, vùng đất này xưa kia được bà con bộ tộc SRê sinh sống theo kiểu du canh du cư. Có năm đến mùa giáp hạt, thiếu cái ăn, cả Bon (Bon là đơn vị cư trú của người SRê) phải sống trong cảnh đói nghèo. Vì vậy, già làng cùng các thanh niên trai tráng phải đi vào rừng tìm cái ăn cho dân.

Sau khi băng qua nhiều núi, nhiều rừng, già làng mệt, ngồi xuống nghỉ thì bỗng trông thấy một vị thần hiện ra trên đỉnh thác. Vị thần dắt già làng đến vách núi có hai bờ đá cao vút như cái cổng khổng lồ, tới một hồ nước lớn. Tại đây già làng và các chàng trai tráng đã bắt được rất nhiều cá tươi đem về cứu đói cho dân.

Kể từ đó bà con bộ tộc SRê gọi dòng thác này là Liang Mpông Yàng - có nghĩa là Thác Cửa Thần. Dòng nước của thác từ trên cao ngày đêm cuồn cuộn xối xả tạo nên một con thác bạc trắng, nhìn tựa như chòm râu của vị thần đã cứu dân.

Vượt qua thác cửa thần, du khách tiếp tục được khám phá một cụm thác khác cách đó không xa phía bên trái đỉnh thác Cửa Thần.

Từ khu rừng nguyên sinh một nhánh suối dẫn nước về hoà nhập dòng suối chính, nguồn nước trong lành thả mình dạt dào trên nền đá hoa cương được thiên nhiên sắp xếp thành ba tầng, qủa là nên thơ và quyến rũ, người SRê gọi là Liang Pe Knũ - thác Ba tầng.

Nếu cứ tiếp tục ngược theo dòng suối chính, vượt qua ghềnh đá cheo leo, luồn mình qua những lùm cây nguyên sinh, nước vẫn cuồn cuộn trải mình trên nền đá hoa cương. Khi vừa khi thấm mệt du khách lại được tận hưởng vẻ đẹp của một thác nước thấp hơn, nhưng rộng hơn và cũng êm ả hơn mang tên Liang Pe KBít – Thác Khát vọng - theo bà con đó là tên của một loài cá có cánh chuyên sống nơi thác ghềnh.

Cứ mỗi chiều xuống nó lại búng nhảy lên mặt nước để ngắm nhìn vẻ đẹp của đất trời, và để tận hưởng cái không khí trong lành của núi rừng thiên nhiên… phải chăng loài cá ấy đang có khát vọng thoát lên khỏi mặt nước.

Cụm thác nước vừa kể là một tiềm năng du lịch bấy lâu đang bị lãng quên mặc dù chỉ cách Đà Lạt khoảng 17km về hướng Tây Nam, thuộc xã Tà Nung, một xã có gần 60% dân cư là đồng bào dân tộc thiểu số.

Cụm thác Cửa Thần vẫn còn hoang sơ như bao đời nay chưa thay đổi gì. Nếu được khai thác đúng mức thì sẽ biến vùng đất này trở thành một địa chỉ du lịch sinh thái kết hợp khám phá văn hóa dân tộc bản địa rất hấp dẫn.

Hiện tại con đường từ thác Cam - Ly dẫn về Tà Nung đã được trải nhựa, (chỉ còn lại vài ba km do địa hình hiểm trở đang thi công dang dở) rất thuận tiện để du khách đặt chân đến khám phá và chinh phục vẻ đẹp của thiên nhiên và đời sống của bà con bộ tộc Srê giữa đất trời Nam Tây Nguyên này.

Lộ trình đi: Từ trung tâm thành phố - 3 tháng 2 - Hoàng Văn Thụ - qua thác Cam Ly - Vạn Thành qua khỏi sân bay (bỏ 2 ngã 3 đi thẳng) - Tà nung - rẽ trái vào đường đất chừng 800m nữa là đến thác.

Hỏi đường: hỏi thác Vọng thì người địa phương biết chứ hỏi Cửa Thần ít ai biết.
Chuẩn bị: giày, áo ấm, thuốc chống muỗi, cần câu...

Du lịch, GO! - Tổng hợp

Friday, 15 June 2012

Đến Bến Tre, bạn có thể tha hồ lênh đênh trên xuồng, nếu chán thì tạt vào cù lao, hái trái cây, bắt cá, thưởng thức vọng cổ hay ngả lưng trên chiếc võng rợp bóng mát đánh một giấc ngon lành.

< Cầu Rạch Miễu hiện là biểu tượng mới của Bến Tre.

Di chuyển

Có 4 hướng đến Bến Tre, một là từ Sài Gòn, hai là từ các tỉnh Nam bộ, ba là từ các tỉnh miền Trung và bốn là từ các tỉnh miền Bắc. Song để tiện lợi, hầu hết du khách miền Bắc và miền Trung đều chọn Sài Gòn làm điểm trung chuyển. Vì thế có thể chia làm hai hướng đến Bến Tre là từ các tỉnh miền Nam và Sài Gòn.

Phương tiện công cộng:

Tại Sài Gòn, bạn có thể mua vé đi Bến Tre ở bến xe miền Tây, giá vé dao động từ 50.000 – 100.000 đồng.

Song rất ít du khách chọn hình thức này mà thường chọn mua tour tham quan một ngày do các công ty du lịch cung cấp với giá dao động từ 250.000 – 350.000 đồng/người (bao gồm tiền xe, tiền ăn, tham quan một số điểm).

Phương tiện cá nhân:

Từ Sài Gòn đi Bến Tre có 3 hướng, một là từ vòng xoay Phú Lâm, hai là đại lộ Nguyễn Văn Linh và ba là cao tốc Trung Lương (mất khoảng 1 giờ).

Ưu điểm của việc di chuyển bằng xe máy là dễ di chuyển giữa các nơi và số tiền bỏ ra cho chuyến đi không nhiều, tầm 200.000 đồng/người.

Bến Tre có ít điểm tham quan, chỉ một ngày là có thể khám phá hết nên thông thường du khách sẽ chọn tour một ngày. Một số khác thích sinh hoạt chung với người dân (xin ngủ nhờ nhà dân). Du khách ở tỉnh xa kết hợp vài tỉnh lân cận trong 2-3 ngày.

Đến Bến Tre vào mùa nào

Mùa nào Bến Tre cũng đẹp, song nếu đi vào những tháng hè (tháng 6, 7, 8), bạn sẽ được chiêm ngưỡng bức tranh nhiều màu sắc cũng như thưởng thức hàng chục loại trái cây nổi tiếng như măng cụt, sầu riêng, chôm chôm...

< Tận mắt chứng kiến quy trình chế biến kẹo dừa.

Có hai lễ hội lớn ở Bến Tre là hội đình Phú Lễ và Lễ hội nghinh Ông vào tháng 3 và tháng 11 âm lịch.

Khách sạn, nhà nghỉ

Rất ít du khách có ý định qua đêm ở Bến Tre. Dù vậy, nếu thích, bạn có thể ở tại các khách sạn, nhà nghỉ thuộc thị xã Bến Tre với mức giá từ 100.000 – 350.000 đồng.

Đặc sản của Bến Tre

Nhắc đến Bến Tre, du khách sẽ nghĩ ngay đến vị thơm, béo, đậm đà của kẹo dừa cùng hàng loạt các sản phẩm từ dừa khác như dầu dừa, xà phòng dừa, thủ công mỹ nghệ…Hay các món như bánh tráng Mỹ Lồng, bánh phồng Sơn Đốc cùng hàng loạt cây ăn trái như cam, quít, sầu riêng, chuối, chôm chôm, măng cụt, mãng cầu, xoài cát, bòn bon, khóm, vú sữa, bưởi da xanh...

Các điểm tham quan

Điểm tham quan nổi bật của Bến Tre là 4 cồn Long, Lân, Quy, Phụng. Điều đó tạo nên sự khác biệt trong chuyến đi của bạn là đi bụi bằng đường tàu, xuồng trên kênh rạch thay vì đường bộ.

Trong khi thuyền lênh đênh trên nước, bạn có thể tùy ý chọn một cồn để vào tham quan (giá vé là 20.000 đồng/cồn/người).

< Du thuyền ở những dòng kênh nép mình dưới hàng dừa xanh ngát.

Điểm chung của tất cả các cồn là những con đườn đất uốn lượn, những vườn trái cây xum xuê trái, bạn có thể mua vé vào vườn ăn thỏa thích hay mua về làm quà. Ngoài thưởng thức trái cây, hình thức be mương bắt cá rồi chế biến thành món ngon cũng sẽ thu hút bạn.

Xét về kiến trúc, trong 4 cồn, nổi bật nhất là cồn Phụng với di tích Đạo Dừa rộng khoảng 1.500m². Nổi bật nhất trong cụm kiến trúc này là sân 9 con rồng; tháp Hoà bình và một cái đỉnh lớn.

Gợi ý cách thức tham quan 4 cồn như sau: Sau khi đến Mỹ Tho, thưởng thức bữa sáng với hủ tíu Mỹ Tho thì đến bến thuê tàu. Từ giá vé và số người mà bạn thỏa thuận giá cả với chủ tàu. Nên tham quan một vòng 4 cồn trước rồi từ từ quyết định tập trung tại một cồn để ăn uống, thư giãn.

Có thể mang theo thức ăn, nước uống hay thuê các cơ sở kinh doanh tại đây nấu bữa trưa. Giá tham khảo khoảng 50.000 – 70.000 đồng/phần ăn.
Nên kết hợp đi tàu lớn trên sông lẫn bè nhỏ trong cách con kênh nhỏ để cảm nhận hết vẻ đẹp của vùng đất này.

Bên cạnh tham quan các cồn trên, bạn có thể tắm biển tại cồn Tiên thuộc xã Tiên Long, huyện Châu Thành hay bãi biển Thừa Đức thuộc Bình Đại. Cả hai bãi biển đều là nước đục song bạn sẽ được trải nghiệm cái thú của việc tắm trong hương trái cây ngào ngạt.

< Sầu riêng Cái Mơn vàng ươm, ngọt lịm.

Sau khi thỏa thích đủa nghịch với nước, bạn có thể đi dạo đường rừng, bơi xuồng len lỏi trong rừng ngập mặn, ngắm gần 500.000 con cò, vạc cùng với rừng chà là, thảm thực vật tại sân chim Vàm Hồ. Hay nếu chưa thỏa mãn với vườn trái cây ở các cồn, bạn có thể ghé thủ phủ trái cây của Bến Tre - vườn trái cây Cái Mơn.

Ngoài ra, tại Bến Tre cũng có nhiều di tích Phật giáo (chùa Hội Tôn, chùa Tuyên Linh, chùa Viên Minh) và mộ của các nhân vật nổi tiếng (Nguyễn Đình Chiểu, Võ Trường Toản, Phan Thanh Giản và nữ tướng Nguyễn Thị Định) để bạn tham quan, tìm hiểu.

Nên mang gì khi đi Bến Tre?

Có thể diện bất kỳ loại trang phục nào khi đến Bến Tre.
Các vật dụng, kem chống nắng, chống muỗi.
Nếu thích hay muốn tiết kiệm, có thể mang theo đồ ăn, nước uống.

Một số cung đường thường gặp:

Sài Gòn – Long An – Vĩnh Long – Bến Tre
Sài Gòn – Vĩnh Long – Bến Tre
Sài Gòn – Bến Tre – Cần Thơ
Vũng Tàu - Sài Gòn - Long An - Bến Tre.

Du lịch, GO! -  Theo Infonet, internet
Với những sinh viên ít tiền hay người lao động nghèo thì một tô hủ tiếu thêm cục xương có dính ít thịt giá 8.000-10.000 đồng cũng đủ cho một bữa no.

Nếu ai đã từng ở Sài Gòn và hay thức đêm chắc chắn sẽ không thể quên được những âm thanh “lóc cóc lóc cóc…” quen thuộc vào lúc nửa đêm hay gần về sáng. Thứ âm thanh đó cứ len lỏi trong từng con hẻm nhỏ, những ngóc ngách của các khu phố. Theo sau đó là những tiếng xe đạp lạch cạch của người bán hủ tiếu gõ.

Âm thanh của xe hủ tiếu được vang lên từ hai thanh gỗ hoặc kim loại đập vào nhau. Tiếng gõ hủ tiếu rất riêng, không lẫn với những tiếng xèng xẹt…xèng xẹt…” của những người bán phục linh, sương sáo, hay tiếng “lét két…lét két…” của những chàng trai làm nghề tẩm quất.

Bấy lâu, không ít người cứ bảo món ăn này xuất xứ từ đất nước Chùa Tháp láng giềng vì thường nghe "hủ tíu Nam Vang". Kỳ thực, vậy mà... chẳng phải vậy! Cái tên hủ tíu/hủ tiếu, vốn bắt nguồn dựa trên nền của món ăn mà người Tiều (Triều Châu) gọi là cổ chéo (hủ tiếu), nghĩa gốc: bánh sợi. Sợi bánh hủ tiếu thường được sấy khô, lúc chuẩn bị ăn mới chần nước sôi và chần mỡ hành phi cho mềm, thơm, bùi, béo. Và cũng tương tự phở cực kỳ phổ biến ở Bắc Bộ, món hủ tiếu ngoại lai dần được Việt hóa theo bao cung cách khác nhau để trở thành đặc sản quen thuộc "đậm đà tính dân tộc" trên dải đất cong cong hình chữ S.

Đa số những người ăn hủ tiếu là giải quyết cơn đói bụng tạm thời trong lúc gấp hoặc những người đi chơi, đi làm về khuya tìm chút gì lót dạ cho dễ ngủ khi những hàng quán khác đã dọn hết. Ít ai lại chọn hủ tiếu gõ làm bữa ăn chính. Nó trở thành một thói quen ăn đêm của nhiều người vì vừa đơn giản, vừa vừa bình dân lại phù hợp với mọi túi tiền

Vào những năm đầu thế kỷ 21, giá một tô hủ tiếu gõ chỉ 2.000 đồng, sau này vì giá cả mọi thứ đều lên thì hủ tiếu gõ cũng tăng lên 5.000 đồng. Cho đến thời điểm hiện tại, thì giá của nó cũng vẫn thuộc diện bình dân nhất. Một tô đủ chất  có thêm cục xương có dính ít thịt mà chúng ta vẫn hay gọi là xí quách thì giá sẽ là 8.000 -10.000đ. Với những sinh viên ít tiền hay những người lao động nghèo thời bão giá thì đó cũng là đủ cho một bữa no.

Đã có thời tôi trọ cạnh một gia đình làm nghề bán hủ tiếu gõ quê ở Quảng Ngãi. Cuộc sống của họ cũng đều đều như tiếng gõ rao của xe hủ tiếu. Một cái bàn nhỏ, dăm ba chiếc ghế con đặt trên vỉa hè, mấy chồng bát đũa Trung Quốc… Công việc của họ ngày nào cũng vậy. 12h vợ chồng chị đẩy quán ra bán ở con hẻm đầu ngõ. 19h thì dọn đến khu chợ rau bán đến quá nửa đêm. Chị vợ thì ngồi một chỗ chuẩn bị món cho khách còn anh chồng chạy khắp ngõ ngách gõ cốc cốc để tiếp thị. Bát hủ tiếu khi đến tay khách luôn đảm bảo nóng hổi.

Anh chồng kể, tính trung bình, mỗi ngày có khi phải đi bộ hàng chục cây số để mời khách. Hồi mới vào thành phố, thỉnh thoảng vẫn bị lạc đường. Có lần, nghe khách gọi hủ tiếu, mừng quá, chỉ biết chạy, tới khi bưng đến thì quên nhà. Tìm mãi, khi bát hủ tiếu lạnh ngắt, đầy cả nước mưa mới gặp được khách. Định bụng bê về đổi bát khác thì vị khách gọi giật lại: cùng cảnh với nhau cả mà, nguội một chút nhưng no là được anh ạ. Đến lúc vị khách ăn xong lấy tiền anh mới nhìn kỹ thì cũng phận “dép rách, áo vá” như mình cả. Cầm đồng tiền mà cứ thấy không dám nhìn thẳng vào mặt nhau.

Cùng họ hàng với hủ tiếu gõ còn có một loại hủ tiếu nữa mà chỉ nghe qua đã đủ để nói lên nhiều điều xoay quanh cái chữ nghèo, đó chính là Hủ tiếu thất nghiệp. Đây là loại hình gắn liền với Dân Nam "bản địa". Chẳng hạn, trong một xóm nghèo của người miền Nam, một gia đình nào đó đang "thất nghiệp" và nhận thấy đầu hẻm đang còn trống bèn bày ra đó vài cái bàn, cái ghế, đặt thùng "nước lèo" ít "phụ tùng" rồi "nổi lửa" bán hủ tiếu "thất nghiệp" với chất lượng và giá cả cũng tương đương với hủ tiếu gõ.

Người bán hủ tiếu thất nghiệp và người ăn hủ tiếu thất nghiệp thường là người cùng xóm quen thân lâu đời, do vậy khi bị "kẹt"chưa có việc làm có thể ra ăn rồi "ký sổ" khi nào đi làm có tiền sẽ "thanh toán." Có lẽ chính vì vậy mà người Nam gọi hủ tiếu đầu hẻm là hủ tiếu "thất nghiệp”. Suy cho cùng thì dù có gọi tên nó như thế nào, hủ tiếu gõ hay hủ tiếu thất nghiệp thì đó cũng là thứ thuộc về: những góc khuất trong lòng thành phố.

Du lịch, GO! - Theo Vân Thiên (Nguoiduatin), internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống