Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 28 June 2012

Buôn Típ, xã Ia Kreng, huyện Chư Pả (tỉnh Gia Lai) nằm hẻo lánh bên dòng Pô Kô, với hơn 360 người Ba Na và Jrai. Suốt 365 ngày trong năm, mỗi ngày 3 bữa họ chỉ ăn cơm nếp.

Huyền tích kể rằng, do chiến tranh, tổ tiên của người Ba Na, Jrai đã từng lưu lạc đến mảnh đất này thì kiệt sức vì đói. Thật may, khắp khu vực khi ấy mọc rất nhiều cây lúa nếp và những bông lúa nếp trĩu hạt ấy đã cứu họ qua cơn hoạn nạn.

Biết ơn núi rừng, họ đã ở lại chọn đất lập buôn, khai khẩn nương rẫy nhưng chỉ trồng duy nhất lúa nếp, coi gạo nếp là cây lương thực chính cho bữa ăn hàng ngày, gọi cơm nếp là “mẹ ruột”.

Loại gạo nếp của người Ba Na, Jrai khá đặc biệt, hạt tròn như nếp của các nơi khác nhưng không trắng mà lấm tấm đen như bị lên mốc. Khi nấu lên hạt cơm nếp có màu đỏ hồng. Bà con bảo rằng, ăn thứ cơm ấy không những dẻo, thơm ngon mà còn béo ngậy, ăn không biết chán và lại no lâu, lên rẫy không sợ đói.

Không giống với mâm cơm truyền thống của các dân tộc khác thường phải có đủ cả cơm, canh, món mặn, món luộc, bữa cơm hàng ngày của bà con buôn Típ bao giờ cũng chỉ có cơm nếp và rau sắn luộc chấm muối.

Già làng Rơ Châm Rước giải thích rằng, cơm nếp vốn đã chứa trong nó đầy đủ các chất dinh dưỡng cần thiết mà một người lao động nặng nhọc phải có, vì thế chỉ cần mỗi ngày 3 bữa cơm nếp đều đặn ăn cùng rau sắn là đủ.

Ăn như vậy thì quanh năm sẽ không ốm đau, bệnh tật, trên 90 tuổi như vợ chồng già và hàng chục bậc cao niên của buôn Típ này vẫn đủ sức ngày ngày đi bộ 6 - 8km đường núi để lên nương rẫy hoặc vào rừng đốn củi.
Không riêng gì già Rước mà ở buôn này rất hiếm trường hợp người trẻ tuổi mắc bệnh về với tổ tiên sớm. Phải chăng chính nhờ cơm nếp mà bà con nơi đây có được sức khỏe, sự dẻo dai bền bỉ đến vậy?

Du lịch, GO! - Theo Vinh Minh (Danviet)

Wednesday, 27 June 2012

Phổ biến trong các khách sạn, nhà nghỉ, loại kem đánh răng đựng trong những tuýp nhỏ không thương hiệu, nhãn mác, không hạn sử dụng có chất lượng đến đâu là điều ít được người dùng để ý tới. Theo các chuyên gia, nếu sử dụng phải những loại kem đánh răng này bên cạnh việc mất vệ sinh thì nguy cơ gây hại cho răng là rất lớn.

< Đây là loại kem đánh răng không nhãn mác thường được dùng phổ biến trong các khách sạn, nhà nghỉ.

Giá rẻ và bao nhiêu cũng có

Tại chợ đầu mối Đồng Xuân ( Hà Nội), có vô số các mặt hàng kem đánh răng với nhiều xuất xứ. Từ kem nhập ở Thái Lan, hàng xách tay từ Trung Quốc cho đến một số sản phẩm sản xuất tại Việt Nam...

Tất cả đều được đóng gói, bao bì đàng hoàng, nhưng thông tin trên bao bì toàn bằng chữ Thái, Trung Quốc hoặc hoàn toàn không ghi bất cứ một thông tin nào.

Trong vai người đi tìm nguồn hàng kem và bàn chải đánh răng để phục vụ trong một nhà nghỉ sắp khai trương, chúng tôi hỏi mua loại kem đáng răng dùng trong khách sạn, không hẹn mà gặp, các chủ sạp đều đưa ra một bịch gồm khoảng một trăm tuýp kem đánh răng nhỏ, màu xanh. Tất cả chúng đều kèm theo bàn chải đánh răng, đúng loại chúng tôi cần tìm hiểu. Mỗi tuýp kèm bàn chải như vậy có giá từ 400 đến 600 đồng.

Nhiều chủ sạp cho biết, khách từ các tỉnh lẫn thành phố đến mua rất nhiều, có ngày tiêu thụ đến 5.000 tuýp kem đánh răng loại này. Cầm trên tay, một số tuýp kem đánh răng đã đóng cục, thậm chí có tuýp bị hở, phòi cả kem ra ngoài bốc mùi hăng hắc, chị chủ cửa hàng tên Hoa trấn an: "Em cứ yên tâm, các nhà nghỉ, khách sạn vẫn đến đây lấy hàng đều đặn mà có thấy phản hồi gì về chất lượng đâu. Nó bị phòi ra ấy là do chị để các vật nặng lên đấy... Các cháu nhà chị khi đi du lịch cũng mang loại kem này đi đánh răng cho nó tiện".

Quan sát chỉ khoảng 1 tiếng đồng hồ, cửa hàng của chị Hoa đã có 2 người đến hỏi về loại kem đánh răng này: "Không chỉ bán cho các nhà hàng, khách sạn mà các công ty du lịch khi đi "tua" cũng đến đây mua lẻ để phục vụ cho khách", chị Hoa cho biết. Khi chúng tôi lân la hỏi thăm nơi sản xuất, đa số chủ sạp bách hóa, mỹ phẩm ở đây đều lắc đầu từ chối cung cấp. Họ bảo đấy là thông tin bí mật, không muốn tiết lộ.

Tuy nhiên, thông tin được cung cấp qua người quen chúng tôi đã tìm đến ngõ 194 Kim Mã ( Hà Nội), đi sâu vào dưới chân dốc Bò là một địa chỉ chuyên đóng gói loại kem và bàn chải đánh răng cung cấp cho các khách sạnh nhà nghỉ tại địa bàn Hà Nội.

Qua trao đổi với nhân viên đóng gói tại đây, loại kem này được chủ nhà lấy từ nhà phân phối. Nghe đâu họ nhập từ Trung quốc về rồi chia thành nhiều ống nhựa nhỏ, bán ra thị trường, nhân viên ở đây chỉ được thuê đóng gói chứ không biết xuất xứ của những sản phẩm này đến từ đâu. Sau khi được đóng gói thì chia làm hai loại: vỏ bằng hộp giấy dùng trong khách sạn “xịn” hơn, còn vỏ bằng túi nilon thì dùng trong các nhà nghỉ bình dân” - một nhân viên tiết lộ.

Quả thực, những sản phẩm đã được đóng gói là túi nilon hoặc một hộp bằng giấy nhỏ, bên trong chứa một bàn chải và một tuýp thuốc đánh răng bằng đầu đũa, có loại màu trắng, có loại màu xanh. Những tuýp thuốc ấy có chung đặc điểm là mùi hăng hắc rất khó chịu và tất cả đều không có nhãn mác và hạn sử dụng.

Không đủ tiêu chuẩn

Theo tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 8516-1994, yêu cầu về ngoại quan của kem đánh răng là thể đồng nhất, bóng mịn, không vón cục, không tách nước, không được có tạp chất lạ; mùi thơm nhẹ, dễ chịu.

Tuy nhiên, loại kem đánh răng mà chúng tôi có được đều ở trạng thái khô, vón cục hoặc hơi mềm, không bóp được thành thỏi, không bóng mịn, mùi hắc.

Ngoài ra, các chỉ tiêu về độ pH, hàm lượng chì, asen thì chưa biết thế nào nhưng theo một chuyên gia tại Trung tâm Kỹ thuật Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng 1 thì việc sản xuất thủ công của các cơ sở sản xuất rất có thể sẽ không bảo đảm vệ sinh và gây hại cho người sử dụng.

BS Hoàng Xuân Đại, nguyên chuyên viên cao cấp, Bộ Y tế cho biết, tình trạng kem đánh răng không nhãn mác trôi nổi trên thị trường hiện nay có nhiều loại kem đánh răng sử dụng bao bì là nhựa cao phân tử thay cho nhôm như trước kia.

Điều đó sẽ làm người tiêu dùng khó phát hiện kem đánh răng đã hỏng, bởi ở những loại kem đánh răng không ghi trên bao bì hạn sử dụng khi không giữ ở độ pH trung tính nếu ở vỏ nhôm sẽ làm phá huỷ lớp vỏ, cho người tiêu dùng cái nhìn khách quan.

Ngoài ra, việc sản xuất các loại kem đánh răng theo phương pháp thủ công, không có bao bì, nhãn mác và thường được dùng tại các khách sạn, nhà nghỉ sẽ không bảo đảm an toàn cho người sử dụng.

Điều đáng nói, dù chất lượng những loại kem đánh răng này chưa được kiểm chứng nhưng các khách sạn, nhà nghỉ lại mua về cho khách hàng mình sử dụng một cách "danh chính ngôn thuận".

Thông thường, với những sản xuất thủ công, các cơ sở sẽ không tuân theo các quy chuẩn đã được quy định. Điều đó sẽ dẫn tới các sản phẩm không diệt được khuẩn, thậm chí có thể gây tổn hại men răng, tổn hại xương khi hàm lượng fluo quá cao... bác sỹ Đại cho biết.

Du lịch, GO! - Theo VietQ (Bee), internet

ĐGD: Có lẽ các phượt gia nhà ta nên đem theo bàn chải riêng cùng tuýp kem đánh răng nhỏ hay đang xài dở ở nhà, vậy mà an toàn.
Quy định chỉ được tắm biển từ 7 - 17 giờ mỗi ngày đang gây khó cho ngành du lịch Vũng Tàu.

17 giờ ngày 27.6, chúng tôi đứng trước Khu du lịch (KDL) Paradise (TP.Vũng Tàu, Bà Rịa-Vũng Tàu), đường Thùy Vân - Nguyễn An Ninh, chứng kiến cảnh hàng chục người dân chạy xe vào cổng để tắm biển đều bị bảo vệ ngăn lại, không cho vào.

< Biển báo “Hết giờ tắm biển” đặt trước cổng KDL Paradise.

Bảo vệ tên H., cho biết: “Theo quy định của UBND TP.Vũng Tàu và của công ty nên chúng tôi không thể cho dân vào tắm biển giờ này được. Mỗi lần ra ngăn lại tôi ngại lắm chứ, nhưng khi cho họ vào thì chúng tôi bị công ty la rầy vì làm trái quy định của Nhà nước”.

Do bị bảo vệ ngăn lại, anh Nguyễn Văn Cường (ngụ P.Thắng Tam, TP.Vũng Tàu), bức xúc: “Sao đi tắm biển phải theo giờ quy định của nhà nước? Nếu là cán bộ công chức hay sinh viên, học sinh đi làm, đi học trong giờ hành chính thì lấy đâu ra thời gian mà đến biển để tắm? Tôi đề nghị UBND TP.Vũng Tàu phải tăng thêm thời gian tắm biển và cử lực lượng cứu hộ trực”. Trong khi đó, vào lúc 17 giờ 30 cùng ngày, khi có mặt tại KDL Bimexco (cách KDL Paradise hơn 200 m), chúng tôi vẫn thấy khách vào tắm biển rất đông. Lối dẫn xuống bãi biển của KDL này có đặt bản ghi nội dung “Giờ tắm biển từ 7 - 17 giờ. Ngoài giờ trên không có cứu hộ”. Các bảo vệ ở đây vẫn bấm phiếu giữ xe cho khách xuống tắm biển, mặc dù thời gian này đã ngoài giờ quy định.

Cấm do thiếu cứu hộ

Trao đổi với PV, ông Đoàn Thế Long, Cố vấn Tổng giám đốc Công ty liên doanh Vũng Tàu - Paradise, chia sẻ: “Quy định không cho dân tắm biển trước 7 giờ và sau 17 giờ là bất hợp lý. Trong các cuộc họp với UBND TP.Vũng Tàu, chúng tôi đều có ý kiến kéo dài thời gian tắm biển nhưng vẫn chưa thấy phản hồi”.

“Khi để người dân tắm biển ngoài giờ quy định, lỡ xảy ra sự cố chết đuối thì chúng tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm. Vì vậy, khi không có lực lượng cứu hộ của Nhà nước trực nữa thì chúng tôi buộc lòng không cho người dân vào tắm”, ông Long nói thêm.

Vì sao không có lực lượng cứu hộ ngoài giờ quy định? Ông Phạm Khắc Tộ, Phó trưởng ban Quản lý các KDL TP.Vũng Tàu, giải thích: “Do anh em làm việc, ngâm mình dưới nước từ sáng đến chiều thì sức đâu mà làm nổi. Giờ mà tuyển một nhân viên cứu hộ vào làm đâu có dễ”.

Theo tìm hiểu của PV, quy định chỉ được tắm biển từ 7-17 giờ được UBND TP.Vũng Tàu ban hành ngày 31.8.1996, nhưng lâu nay ít ai thực thi. Vào ngày 27.5, UBND TP.Vũng Tàu có văn bản cảnh báo nguy hiểm khi tắm biển trước 7 giờ và sau 17 giờ. Theo đó, UBND TP.Vũng Tàu đề nghị UBND các phường, xã tuyên truyền cho người dân biết những nguy hiểm khi tắm biển ngoài giờ quy định; đồng thời vận động nhân dân không nên tắm biển quá sớm hoặc quá muộn khi chưa có lực lượng trực cứu hộ. Từ sự "nhắc nhở" này, các KDL mới áp dụng trở lại quy định trên.

Trao đổi với PV, bà Trương Thị Hường, Phó chủ tịch UBND TP.Vũng Tàu lý giải: "Thời gian qua, du khách và người dân tắm biển từ sáng sớm hoặc chiều tối khi không có lực lượng cứu hộ đã xảy ra nhiều vụ tai nạn chết đuối. Chính vì vậy UBND TP.Vũng Tàu đã ra quy định giờ tắm biển như trên". Tuy nhiên, bà Hường cũng nói thêm với PV: “Nhưng tới đây chúng tôi sẽ kéo dài thời gian tắm biển đến 19 giờ tối”.

Đà Nẵng cho phép tắm biển từ 4 giờ 30 - 19 giờ

Theo Ban quản lý bán đảo Sơn Trà và các bãi biển du lịch TP.Đà Nẵng (BQL), khách tắm biển tập trung nhiều nhất ở 2 khu vực từ bãi tắm Sao Biển đường Trường Sa đến đường Hoàng Sa, P.Thọ Quang và ven biển đường Nguyễn Tất Thành từ P.Xuân Hà đến P.Hòa Hiệp Nam. Hai bãi tắm trải dài khoảng 9 km này hiện có 17 trạm cứu hộ cùng 93 nhân viên, mỗi trạm cách nhau 500 m.

BQL đã đặt bảng thông báo và dùng hệ thống phát thanh khuyến cáo du khách nên tắm từ 4 giờ 30 đến 19 giờ hằng ngày và nên tắm gần khu vực có trạm cứu hộ để được hỗ trợ kịp thời. Người dân và du khách đến Đà Nẵng cũng đã quen với giờ giấc tắm biển như khuyến cáo nên hầu hết đều tuân thủ. Nhờ có các trạm cứu hộ với số nhân viên trực khá đông và được đào tạo bài bản, 6 tháng đầu năm, lực lượng cứu hộ đã cứu 110 trường hợp đuối nước.

Du lịch, GO! - Theo báo Thanh Niên

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống