Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 3 July 2012

Có những người đã đi qua tuổi trẻ từ rất lâu rồi vẫn làm mưa làm gió trên các cung đường phượt. Như thể phượt sinh ra chính là dành cho họ, chứ không phải chỉ là đặc quyền riêng của giới trẻ.
.
Không ai là không hoảng hốt khi nhận thấy những dấu hiệu của tuổi tác bỗng dưng ập đến và mỗi ngày một rõ ràng hơn qua những nếp nhăn không ngừng tăng lên về số lượng, sức khỏe tụt dốc, bệnh tật ghé thăm... 
Nhưng không phải vì thế mà ngồi một chỗ gặm nhấm nỗi ám ảnh mơ hồ, đáng sợ về  tuổi xế chiều; nhiều cụ già với một tinh thần cao hơn sức khỏe đã dấn thân vào những chuyến phượt không ít gian nan để tìm lại những năm tháng tuyệt vời thời trai trẻ.Xuất thân là lính lái xe nên cuộc đời của bác Trần Văn Khuê (Thanh Xuân, Hà Nội) luôn gắn liền với chiếc vô lăng và những chuyến đi trên từng cây số...

Suốt thời kỳ tuổi trẻ của mình, bác Khê đã đi qua không biết bao nhiêu ngả đường trải dài từ Bắc chí Nam, đã chinh phục hầu hết các loại địa hình từ đồng bằng, duyên hải đến miền núi, trung du. Đã quen với việc luôn luôn dịch chuyển từ nơi này sang nơi khác, luôn sẵn sàng cho việc bắt đầu một chuyến đi, phản ứng cực nhanh mỗi khi nghe đến chuyện lên đường cho nên thời gian nghỉ hưu quanh quẩn ở nhà đối với bác Khuê thật sự là một bi kịch.

Thấy bác Khuê lúc nào cũng ủ ê như người mất hồn với bộ mặt quàu quạu, thỉnh thoảng lại cáu giận vô cớ, gây sự với vợ con, chính người vợ đã từng mong ngày mong đêm đến lúc chồng được nghỉ hưu để sớm hôm bầu bạn đã động viên ông tham gia mấy câu lạc bộ chơi xe cổ ở Hà Nội. Mới đầu, bác Khuê tham gia hội xe đạp cổ. Nhưng đã quen hứng thú với những cảm giác tốc độ cao nên bác chuyển sang chơi xe máy, dòng xe Xã hội chủ nghĩa mà tiêu biểu nhất là những chú Minks dũng mãnh vang bóng một thời...

Vì hầu hết thành viên trong hội đều là thanh niên, những người đang ở vào cái tuổi sung mãn nhất, hừng hực nhất nên khi biết đoàn phượt sẽ có thêm một ông già 70 tuổi, ai cũng ái ngại. Phần thì lo cụ không theo kịp đoàn, phần lại lo giữa đường cụ lăn ra ốm… Nhưng cuối cùng, sau vài chuyến cùng anh em lên rừng xuống biển, bác Khuê đã trở thành người dẫn đoàn, một thành viên không thể thiếu trong mỗi chuyến đi. Và hình ảnh ông già tóc bạc ngồi trên xe “ba càng” phóng như bay trên khắp các nẻo đường Tổ quốc đã trở thành biểu tượng, sức mạnh tinh thần của cả hội xe.

Nhắc đến bác Khuê, Cường “Niva”, một tay chơi Minks kỳ cựu, một tay lái cứng cựa của hội xe trầm trồ thán phục: “Một khi cụ ấy đã ngồi lên xe thì chỉ còn nước căng tay căng mắt, tập trung cao độ mà bám theo nếu không muốn bị bỏ lại cả đoạn đường xa tít. Vì cụ Khuê có nhiều kinh nghiệm đường trường thời còn lái xe trong quân đội, thông thuộc mọi địa hình nên đi với cụ hiếm khi bị lạc, lại còn có cơ hội khám phá thêm cả những cung đường đẹp, lạ không thể tìm thấy trên bản đồ.”

Chính trong những chuyến phượt vừa để tìm hiểu về quê hương đất nước, khám phá những miền đất lạ vừa kết hợp chơi xe, trải nghiệm cùng chiếc xe yêu quý của mình, bác Khuê đã tìm thấy niềm đam mê thực sự. Tôi vô tình gặp bác Khuê cùng các thành viên trong đoàn vừa trở về sau một chuyến phượt Hà Giang với bộ quần áo bám đầy bụi đất, dính bết mồ hôi nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười biểu lộ niềm hạnh phúc của người chiến thắng.

Nói về chuyến đi, bác Khuê gật gù: “Nắng gió, bụi đường, con người, cảnh vật... đó chính là thứ tôi cần. Những người như tôi, thật sự cần những chuyến đi như thế này để được sống lại với những năm tháng của tuổi trẻ, đốt cháy lại nhiệt huyết của thời xuân xanh và quan trọng là để nhận ra mình không hề già!”

“Cuộc đời là những chuyến đi. Khi không đi nữa là khi không còn!”. Đó là câu khẩu hiệu tâm huyết nhất của “gã” trai 65 tuổi độc hành Nguyễn Nam, một người được dân phượt tôn là phượt “quái”, phượt “khủng”, “trùm” phượt và một số khác quen gọi bằng cái tên bình dị Nam “râu”. Có người nhận xét nếu vẽ chân dung “gã” phượt “quái” này sẽ vô cùng tốn mực bởi vì đến 1/2 diện tích của bức chân dung của ông sẽ được bao phủ bởi râu.

Cách đây 5 năm, ông vẫn chưa hề biết phượt là gì. Ở tuổi 60, ông Nam “râu” vẫn giúp các con điều hành 2 công ty kinh doanh lớn và chơi thân với nhóm bạn đồng hương 5 người hoạt động trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Họ gắn bó với nhau từ thời quân ngũ, cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, tương trợ nhau bất cứ khi nào cần đến sức mạnh của tình bạn. Nhưng rồi từng người, từng người một cứ thế rủ nhau đi về thế giới bên kia, chỉ còn lại mình “gã” Nam “râu” trơ trọi giữa cuộc đời. Quá đau khổ trước những mất mát quá lớn, thường xuyên gặp phải những cơn ác mộng về cái chết, ông đã hoàn toàn suy sụp sau một trận ốm thập tử nhất sinh.

Trong trí nhớ của “gã” phượt “quái”, đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời, không còn thiết tha một thứ gì trên thế gian, cảm thấy tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên vô vị, đáng ghét. Sau nhiều ngày suy nghĩ, Nam “râu” quyết định sẽ... chết. Nhưng trước khi chết, người đàn ông 65 tuổi này muốn đưa những người bạn thân thiết nhất của mình trở lại Quảng Nam, quê hương yêu dấu của họ một lần cuối trong đời.

Nghĩ sao làm vậy, bỏ lại sau lưng công việc, gia đình, phố phường chật chội, chỉ mang theo một chiếc ba lô con cóc đựng vài bộ quần áo, ít lương khô... và không thể thiếu những bức ảnh chân dung của những người bạn đã cùng mình vào sinh ra tử, Nam “râu” lên đường cùng một chiếc Honda 67 gợi nhớ nhiều kỷ niệm chung của nhóm, dọc theo đường mòn Hồ Chí Minh làm một chuyến tìm về quá khứ.

Dọc đường về quê cũ Quảng Nam, những cảnh đẹp mê hồn khiến Nam “râu” không thể làm ngơ. Những xóm làng duyên dáng ẩn mình trong bảng lảng khói sương huyền ảo đến mê hoặc đã khiến người lính già bị cuốn hút. Những phát hiện mới mẻ trong hành trình ngày càng hấp dẫn ông hơn, khiến ông nguôi ngoai nỗi nhớ bạn.

Sau những ngày rong ruổi dọc Trường Sơn, lang thang khắp các ngả đường ngang dọc, Nam “râu” bắt đầu thấy hứng thú trong vai một khách độc hành thong dong du hí trên chiếc xe 67 bền bỉ vượt thời gian.

"Phượt già" và niềm đam mê - P2

Du lịch, GO! - Theo Nguoiduatin, internet

Monday, 2 July 2012

Khi nhắc đến Hải Hà-Quảng Ninh người ta thường nhớ đến những đồi chè, nương mía, rừng keo, rừng quế v.v.. trù phú.

Nhưng ít ai biết Hải Hà còn có một đảo Cái Chiên thơ mộng, đó là hòn đảo nằm tách biệt với đất liền, trong bản đồ hành chính là xã Cái Chiên, phải đi tàu mất chừng 30-40 phút từ cảng Hải Hà mới ra được đến đảo.


Trong một lần đến Hải Hà, tôi đã may mắn được theo đoàn công tác của huyện ra đảo. Chiếc xuồng nhỏ lướt trên sóng bạc, đất liền xa dần, chỉ thấy trước mắt là những bãi cát trắng, biển xanh biếc, những hòn đảo lớn nhỏ nhô lên từ mặt biển.



Cái Chiên là xã đảo của huyện Hải Hà, đảo nằm cách xa đất liền khoảng 20km. Hiện Cái Chiên chưa có tàu khách thông thương với đất liền. Nếu ai đó muốn đến đảo Cái Chiên phải tự thuê tàu, hoặc qua mối quen biết đi nhờ ngư dân, hoặc nhờ tàu công tác của các ngành chức năng mới đến được đảo.

Sau hơn 30 phút cưỡi trên sóng bạc, Cái Chiên hiện ra trước mắt chúng tôi, đó là một hòn đảo giống như con cá voi khổng lồ nhô lên từ mặt biển, thân dài, mình hẹp. Bước chân lên đảo, tôi thực sự ngỡ ngàng với cảnh sắc nơi đây, một màu xanh trù phú, chim hót líu lo, mọi mệt mỏi sau chuyến đi trên biển chợt tan biến.

Cái Chiên có diện tích 2.500ha, nhưng đa phần là đồi núi và bãi biển; trong đó, chỉ có 108ha đất nông nghiệp cấy lúa và trồng mầu. Cả xã chỉ có 154 hộ và 552 nhân khẩu. Cuộc sống của bà con nơi đây chủ yếu là tự cung tự cấp.

Năm 2011, từ chương trình xây dựng nông thôn mới, Cái Chiên được làm một con đường bê tông dài 5km xuyên suốt đảo và một số công trình khác như: hồ cấp nước Vạn Cả (thôn Vạn Cả), có sức chứa khoảng 36.000m³; hồ Khe Đình (thôn Đầu Rồng) chứa khoảng 18.000m³ nước. Những công trình này sau khi hoàn thành, sẽ đảm bảo nguồn nước sinh hoạt lẫn nguồn nước tưới cho các cánh đồng của cả xã. Đặc biệt, Cái Chiên có bãi biển dài khoảng 2km, cát trắng mịn, đẹp không kém những bãi tắm du lịch hiện nay ở các xã Minh Châu, Quan Lạn (huyện Vân Đồn).

Trên con đường bê tông dẫn vào đảo, anh Phó bí thư Đảng uỷ xã đảo hóm hỉnh bảo tôi: “Còn nhiều điều thú vị phía trước lắm, cậu cứ để tôi làm hướng dẫn viên du lịch cho”. Tôi lấy làm thích thú, hồi hộp…
Quả thực càng đi, càng khám phá mới thấy hòn đảo xinh đẹp này hấp dẫn và thơ mộng. Con đường bao quanh đảo đã được bê tông hoá giúp việc đi lại thuận tiện hơn. Xã đảo rộng trên 108km² nhưng chỉ có 154 hộ dân phân bố thành 3 thôn. Người dân đảo rất thân thiện, hiếu khách. Công việc của họ chủ yếu là đánh bắt hải sản. Trên những bãi triều ven biển thấp thoáng bóng những người dân đi bắt ốc.

Hòn đảo còn khá hoang sơ với diện tích rừng nguyên sinh còn trên 500ha và trong rừng còn nhiều cây gỗ cổ thụ, chim thú như khỉ, lợn rừng, trăn... và đặc biệt rất nhiều loại chim cư ngụ ở đây. Chúng từ khắp nơi tụ họp về làm tổ, sinh sống nên không lúc nào vắng tiếng chim hót. Vì vậy nhiệm vụ bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ rừng và hệ sinh thái được cán bộ xã cùng toàn thể nhân dân đặt lên hàng đầu.

Năm 1998, UBND xã đã vận động nhân dân trồng cây phi lao chắn cát trên diện tích khoảng 2ha ở khu vực bãi biển chính. Rừng phi lao giống như tấm áo mầu xanh ôm lấy bãi biển, mỗi đợt gió thổi hàng cây đu đưa tạo ra khúc nhạc của thiên nhiên thật vui tai.

Bao quanh bãi biển là các đảo nhỏ thuộc xã như: Thoi Xanh, Gò Vàng, Rèm Ba, Hòn Trực. Trên các đảo nhỏ này, không có người ở mà chỉ là những khu rừng nguyên sinh. Xa mờ mờ dưới chân mây là đảo Vĩnh Thực (TP Móng Cái), huyện đảo Cô Tô và các đảo Sậu Đông, Sậu Nam (huyện Vân Đồn).

Đi dọc xuống mặt phía Đông của hòn đảo, một không gian thật lãng mạn hiện ra trước mắt với những bãi cát trắng trải dài. Điều đặc biệt là những bãi cát này chưa có sự tác động nhiều của con người nên vẫn giữ được những nét đẹp thiên tạo vốn có. Trong đó, bãi cát thuộc khu Đầu Rồng là lớn và đẹp hơn cả, với hơn 2km² bờ cát trải dài, thoai thoải, nước biển xanh biếc, là một bãi tắm khá lý tưởng. Dọc bờ biển là rừng phi lao thẳng tắp, xanh mướt soi bóng xuống mặt nước xanh. Buổi chiều sau khi tắm xong, bạn có thể lên rừng phi lao mắc võng nằm thư giãn nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng chim hót líu lo…

Đặc biệt hơn, từ bãi Đầu Rồng, bạn có thể tiếp tục đi thuyền qua đảo Thoi Xanh, đây là hòn đảo cũng khá đẹp và hoang sơ với nhiều bãi cát đẹp. Thậm chí từ đó có thể nhìn ra Cô Tô, Hòn Trụi, Hòn Vĩnh Thực (Móng Cái), Núi Sậu (Vân Đồn). Với vị trí ấy, nơi này có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong an ninh quốc phòng biển đảo.

Sau một ngày rong ruổi khám phá đảo và tắm biển, bạn có thể thư giãn bằng việc vác cần ra cầu cảng để câu cá. Ở đây có rất nhiều loại cá và chỉ cần thả mồi một lúc là đã được một bữa nhắm tuyệt vời.



Thực sự Cái Chiên có rất nhiều điều thú vị mà bạn muốn khám phá trong chuyến hành trình của mình. Tuy nhiên, hiện nay du lịch Cái Chiên vẫn đang thuộc dạng tiềm năng do chưa được nhiều người biết đến và trên đảo chưa có điện lưới, giao thông cách trở, chưa có dịch vụ du lịch phục vụ du khách. Vậy nên: Cái Chiên cũng còn thật hoang sơ...

Du lịch, GO! - Theo Đức Hiếu, Công Thành (báo Quảng Ninh).
Gunnar Garfors, 37 tuổi, người Na Uy vừa hoàn thành chuyến du lịch “có một không hai” trong lịch sử - du lịch bốn châu lục chỉ trong một ngày.

Ý tưởng du lịch thần tốc này đến với Gunnar khi anh tham quan Istanbul cách đây vài năm. Thành phố của Thổ Nhĩ Kỳ này nằm giao thoa giữa châu Âu và châu Á với một phần diện tích nằm trên lục địa châu Âu, một phần thuộc lãnh thổ châu Á và được ngăn cách bởi biển Marmara.

Khi đang du lịch Istanbul, Gunnar bất chợt thắc mắc: “Chỉ trong vài giây, mình đã có thể du lịch hai châu lục. Vậy trong một ngày, mình có thể đặt chân đến được bao nhiêu lục địa?”.
Suy nghĩ này cứ quẩn quanh Giám đốc điều hành của kênh Mobile TV Na Uy này và cuối cùng, đến ngày 18/6 vừa qua, anh đã thực hiện chuyến đi cùng với Adrian Butterworth, Giám đốc kênh Adeila của Anh.

Chuyến đi kéo dài 29 giờ nhưng với sự chênh lệch múi giờ nên họ đã thực hiện được kế hoạch du lịch 5 địa danh ở bốn châu lục trong đúng một ngày.

Hành trình của họ đi qua Istanbul (châu Á), Casablanca (châu Phi), Paris (châu Âu), Punta Cana (Bắc Mỹ) và Caracas (Nam Mỹ).

Trong cuộc phỏng vấn mới đây trên CNNGo, Gunnar Garfors chia sẻ nhiều điều thú vị về chuyến tham quan thần tốc này.

“Để thực hiện chuyến đi này, tôi đã có một sự chuẩn bị khá kỹ càng. Phần lớn sự chuẩn bị của tôi liên quan tới việc tìm kiếm các chuyến bay. Sau đó, tôi liên lạc với những người dân địa phương để có thể phỏng vấn họ khi chúng tôi tới nơi. Tôi quen biết họ chủ yếu qua mạng. Những người bạn mới này giúp chúng tôi thăm những địa điểm tuyệt vời, căn dặn những điều nên làm và không nên làm ở các nơi. Chúng tôi quyết định không sử dụng sách du lịch mà chỉ dựa vào những người mới quen”, Gunnar Garfors cho hay.

Chia sẻ về khoảng thời gian thú vị nhất trong chuyến đi, Gunnar Garfors cho rằng, đó là lúc hai người suýt bị bắt ở Casablanca khi phỏng vấn bên ngoài một nhà thờ. Lúc đầu, cảnh sát cảnh cáo nên anh cùng người đồng hành di chuyển ra bên ngoài nhà thờ và cố vờ như đang lạc đường để làm nốt cuộc phỏng vấn. Điều này khiến cảnh sát tức giận và đã đề nghị tống cổ hai người.

Khi được hỏi về khoảnh khắc suýt khiến Gunnar Garfors phải bỏ lỡ mục tiêu của mình, anh cho hay, đó là chuyến bay cuối từ Punta Cana tới Caracas. Máy bay tới sớm 30 phút nhưng không hề có thông báo. Adrian Butterworth phải bỏ bữa ăn vừa gọi và chạy vội vàng cho kịp giờ”.

“Ngoài ra, chúng tôi phải điền ba mẫu giấy tờ khi vào Caracas. Lúc đó, tôi chợt nghĩ, có thể mình sẽ không thể nhập cảnh. Nhân viên hải quan còn gọi cả đồng nghiệp vào khi đóng dấu cho chúng tôi. Hai phút đó dài tựa như 15 phút. Khi chúng tôi vào được thành phố, điều đó thật không tưởng”, Gunnar Garfors phấn khởi nói.

Chia sẻ về những điều thú vị anh đã trải qua sau chuyến du lịch, Gunnar Garfors nói: “Cộng hòa Dominica thật tuyệt vời với những hang động dưới lòng đất và những bể bơi trong vắt như pha lê. Những người bạn mến khách ở Caracas cũng khiến chúng tôi đánh giá cao thành phố này. Mọi người luôn vui vẻ nói cười thân thiện. Mọi người ở đây không bao giờ đúng giờ nhưng chắc chắn, họ sẽ đến. Istanbul thì không thể tin nổi. Chúng tôi được cảnh báo, phần châu Á chẳng có gì để xem nhưng không phải thế. Cuộc sống về đêm và các món ăn thật tuyệt”.

Sau chuyến du lịch có một không hai trong lịch sử này, Gunnar Garfors được thết đãi một bữa tiệc ăn mừng hoàng tráng. Có tới 50 tờ báo, đài phát thanh và kênh truyền hình đưa tin.

Du lịch, GO! - Kim Anh (theo CNNGo), ảnh internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống