Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 3 July 2012

Không đi xe đạp nên không cảm nhận được điều thú vị khi leo dốc Hà thành. Không cao nhưng vẫn là dốc, dốc trong phố Hà thành là vậy đó.
Đúng vậy, nếu không đi xe đạp thì chẳng bao giờ biết được phố Hà Nội, đường Hà Nội nhiều dốc đến thế. Dốc nhỏ nhỏ, ngắn ngắn thôi, rất đúng chất Hà Nội, nhưng cũng đủ để người đi xe đạp cảm thấy sức nặng của pê đan. Bài viết của một "người đạp xe" là một góc khám phá dễ thương về đường và phố Hà Nội, nơi có nhiều... dốc.

Nhân đọc một bài viết  về Hà Nội đêm, động lực khám phá một phần của Hà Nội đêm được thực hiện ngay. Bắt đầu xuất phát từ lúc 21h, nai nịt gọn gàng với mũ bảo hiểm, áo có mũ, giày thể thao, quần áo thể thao loại mỏng và không quên mang theo cái máy ảnh, tôi  ra đường để cảm nhận cái lạnh đang dần xuống từ 30 độ lúc trưa và ngay lúc này chỉ chừng 20 độ.

Đạp chừng 8km lên tới Bờ Hồ, lúc này đồng hồ chỉ 21h20, nhanh thật, mình đạp lên chân rồi, người không còn thấy ê nữa mà đã quen với cái yên bé tí rồi. Thời tiết đẹp quá, trời se lạnh nên xuất hiện nhiều hàng quà đi rong như: ngô luộc, khoai luộc và bánh bao,… một vài góc phố hiếm hoi đã có những hàng ngô nướng, chưa phải mùa ngô nếp nhưng dường như cái quán nướng ấy mọc lên để mời mọc và hứa hẹn mùa ngô nếp béo ngậy đang đến gần.

Mải đi và hoà nhập vào sự sôi động của phố phường đang còn sáng đèn, dòng người vẫn tấp nập nên quên mất là mình vừa đi qua mấy con dốc ngắn.

Chỉ cảm nhận được sức nặng của cái pê đan và sức ì của xe khi đi vào mấy con dốc cực ngắn ấy, và khi và chỉ khi đi xe đạp ta mới có cái cảm nhận là dốc ấy.Đầu tiên phải kể đến con dốc  khi ra khỏi nhà là cái dốc ngắn lên cầu đôi đầu làng Định Công, qua con dốc đầu tiên chưa mất nhiều sức vì đang sung, con dốc thứ hai là qua đường tàu để ra đường Giải Phóng, bắt đầu thênh thang và lên tốc độ để đua với xe máy đi chậm. Tốc độ lên đến 22km. Lại dốc nữa, dài nhưng độ dốc không cao chỉ chừng mấy độ, từ từ đi chậm rồi dừng hẳn để chờ cái đèn đỏ ở ngã tư Kim Liên – Lê Duẩn.

Vượt qua ngã tư lại dốc xuống, lại dài nhưng không dốc. Qua cổng công viên Thống Nhất ở đường Trần Nhân Tông để rẽ vào phố Quang Trung là dốc ngược lại cua, đèn xi nhan không có nên phải đưa tay ra hệt như về quê hay bị các bác đi xe đạp bất thình lình giơ tay xin đường rồi rẽ luôn gây ra không ít tai nạn… vừa giơ tay xin đường ngoái lại thấy mấy cái xe con đang đi chậm lại tỏ ý nhường đường cho cái xe đạp duy nhất trên đường sang an toàn.

Cái phố Quang Trung thế mà lắm dốc lại lắm đèn đỏ đèn xanh. Rời Quang Trung sang Hai Bà Trưng được rảnh chân khi thả con dốc tương đối dài từ ngã tư Hai Bà Trưng – Bà Triệu cho đến nếu hết thì cứ phải là Hilton Hotel… rẽ vào Phố Hàng Bài đang bon bon được ít thì lại lên dốc để đến Đinh Tiên Hoàng. Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục dường như là cái dốc lớn nhất và phải đi thật chậm vì đỉnh dốc là lối vào khu chợ đêm Hà Nội, người và xe cộ đông đúc, đi một vòng quanh cái đài phun nước rồi lượn tiếp Hàng Gai… Điện Biên Phủ lại dốc qua đường tàu… sao lắm dốc thế!!! Không đi xe đạp nên không cảm nhận được cái máy của con xe máy cũng phải gồng lên để cõng chủ của nó qua dốc, không cao nhưng vẫn là dốc, dốc trong phố Hà Nội là vậy đó.

Lan man quá về những con dốc vặt ấy người ta lại nghĩ bài này viết về Dốc Hà Nội.  Cũng xác định là lần đầu tiên tôi đi xe đạp ra phố ban đêm nên chỉ đi chừng giờ đồng hồ sẽ về, để đêm sau vạch rõ cung đường đi sẽ tiếp tục hành trình khám phá đêm Hà Nội.

Đã vài lần tôi lang thang đêm Hà Nội rồi nhưng đã lâu lắm rồi, từ ngày còn là sinh viên, mấy người rủ nhau đi lần mò đêm Hà Nội theo những câu văn của cố nhà văn Băng Sơn, lần mò từ Ga Trần Quý Cáp đến gầm cầu Long Biên, rồi chờ đợi chầu chực để được thưởng thức cái món “bốc mả” hấp dẫn không thể nào quên, rồi chân gà luộc phố Hàng Dầu, hay Cửa Nam, xôi phố Cấm Chỉ, nay thì có xôi Yến bán suốt đêm phục vụ thực khách chơi đêm.

22h, phía trước là Quảng trường Ba Đình, vòng qua Hoàng Văn Thụ mới cảm nhận được cái tĩnh lặng của phố vắng. Lại về Hoàng Diệu để qua Phan Đình Phùng, đi qua trường cũ tình xưa giờ đã thành trường khác. Bốt Hàng Đậu vào Hàng Cót lại dốc, đi mãi mới thấy có một chú bé đi xe đạp bé tí mà phóng như bay, lạng lách đánh võng đua với xe máy… tuổi trẻ tài cao.

22h30, tượng đài Lý Công Uẩn vẫn còn người đang tụ từng tốp với nhau, vài chú bé đi patanh rất điệu nghệ, bên kia là Tháp Rùa điện nháy liên hồi, thỉnh thoảng đường phố lại rộn  lên những tiếng nổ phát ra từ mấy chiếc xe thể thao phân khối nhớn của dân chơi dạo phố. Phố  Hà Nội lúc nào cũng đều đều tiếng xe máy và ôtô đi không chút vội vã. Dừng xe lại, ngồi trên bậc tam cấp dưới chân tượng đài ngắm mấy đứa trẻ  chơi patanh và nghỉ ngơi, tôi chờ tới đêm xuống hẳn rồi mới trở về.

Đêm xuống, người dần thưa, tôi đạp xe một vòng bờ Hồ rồi xuôi Bà Triệu. Phố Gia Long rồi Bà Triệu là con phố dài nhiều cây, chỗ rộng chỗ hẹp không đều nhau và có đến 2 cái dốc lớn. Và không biết có phải ngẫu nhiên hay cố tình mà ngay tại cái dốc Bà Triệu nổi tiếng ấy lại có rất nhiều hàng bán xe đạp?! Một sự tình cờ chăng?? Cuối đường Bà Triệu để rẽ vào đường Đại Cồ Việt lại một con dốc nữa, đường xá nay đã được tôn cao lên nhiều, nhớ lại thời học sinh đi xe đạp đi học vẫn mướt mồ hôi khi qua mấy con dốc phố Bà Triệu ấy.

23h45 về đến nhà sau khi đã đi tổng cộng đúng 30km loanh quanh phố Hà Nội đêm, chưa cảm nhận được cuộc sống đêm Hà Nội mà chỉ nhận ra được rằng phố Hà Nội có rất nhiều dốc. Thú vị thật!

Du lịch, GO! - Theo phuot.vn, internet
Mùa hè, tôi lại ưa về miền Tây Nam bộ hơn bởi là mùa trái cây rộ nhất. Chợ Lách là nơi tập trung đủ các loại vườn chuyên canh trái cây đặc sản Nam bộ, mà hầu như vườn nào cũng cho trái ngon. Bởi xứ này sản xuất giống cây ăn trái lớn nhất nước, nên nhà vườn ở đây tuyển toàn giống ngon để trồng.

Tôi nhớ cách nay mười năm, lần đầu tiên được rủ “đi Lách” (cách nói tắt của người dân huyện Chợ Lách, Bến Tre) vào dịp tết Đoan Ngọ. Sau khi đi hết mấy vườn trái cây, cơ sở làm cây giống, kiểng thú, rồi ra cồn Tiên xem dân địa phương trẩy hội tắm bùn sông, chị Minh Hương, giám đốc một công ty du lịch, nhận định ngay “xứ này làm du lịch được đấy!” Nhưng suốt mấy năm sau, cầu, đường trong huyện đều nhỏ hẹp, nhà nghỉ sơ sài đã làm cho bao lượt công ty lữ hành về đây khảo sát rồi lại đi...

Còn chúng tôi vẫn cứ mê những vườn sầu riêng, măng cụt, xoài tứ quý, nhãn, bưởi da xanh, chôm chôm…, mê những nhà vườn giỏi làm cây giống, trồng hoa kiểng, mê những nghệ nhân uốn kiểng thú nên ít nhất hai năm lại cùng gia đình về chơi.

Vào vườn no trái

Không còn cảnh chờ qua phà nữa, nên chỉ hai tiếng rưỡi ngồi xe từ TP.HCM, 9 giờ sáng chúng tôi đã về đến Chợ Lách. Đi lần này có bốn anh chị người Hà Nội vào Nam làm việc, rất muốn khám phá miệt vườn sông nước miền Tây. Chợ Lách thay đổi khá nhiều, đường sá rộng rãi, khang trang hơn so với những năm trước. Mùa trái cây nên đi đâu cũng thấy vườn trĩu quả, từ đường làng đến lộ lớn, nhà vườn chở trái cây ra vựa liên tục. Các anh chị người Hà thành háo hức vào vườn ăn cây trái Nam bộ mới hái xuống vì ở quê họ, phải bỏ ra gấp đôi ba lần tiền mới mua được.

Xem ra người dân Chợ Lách đã muốn làm du lịch, tìm một chiếc ghe để đi dọc sông, qua các cồn không khó như trước. Chiếc ghe của anh Tấn Đức ở xã Vĩnh Bình đóng mái khá đẹp, lòng ghe có ghế ngồi, có bạt che hai bên khi mưa. Ghe ghé vào vườn có tấm bảng “Điểm dừng chân vườn du lịch sinh thái Tám Lộc”, trên đó có tên công ty du lịch Bảo Duyên và phòng văn hoá thông tin huyện Chợ Lách.

Hoá ra đến giờ tiềm năng du lịch ở Chợ Lách đã được các công ty du lịch nhìn thấy, có họ bắt tay vào, nhà vườn biết cách đón khách bài bản hơn. Mấy cây nhãn ngay lối vào oằn trái, nhưng chưa thơm; ông Tám Lộc đãi mọi người sầu riêng, chôm chôm rồi dẫn mọi người ra vườn bẻ trái, ghi hình... Nhà ông Tám Lộc cũng có nhận đặt bữa ăn cho khách. Tiếc quá, chúng tôi đã ăn trưa trên thị trấn, nếu không đã được dịp dùng bữa cơm gia đình nhà vườn miền Tây.

Ghe anh Đức tiếp tục đưa chúng tôi đến vườn xoài Thanh Sơn. “Giống xoài Thanh Sơn trái bốn mùa, trái nhỏ thì 800 – 900g, trái to đến 2kg, ăn giòn hay ăn chín đều ngon, giá ra chợ là 60.000 đồng/kg”, chủ vườn có vẻ tự hào về giống xoài do chính gia đình mình lai tạo. Không cần biết chúng tôi có mua hay không, chị chủ gọt ngay một trái vỏ màu vàng nhạt, một trái chín vàng đậm, trái nào cũng cả ký đãi khách, cũng là để quảng bá. Giống ngon và hột xoài nhỏ xíu. Mới vào hai vườn mà mọi người có vẻ muốn bỏ cơm chiều vì no trái cây!

Nếu đi cho đủ các loại vườn trái cây, có lẽ bụng ăn không thấu, nhưng không thể bỏ qua vườn măng cụt vì loại cây này chỉ có trái một mùa trong năm. Nhà vườn măng cụt không cho khách vào vườn tự hái vì trái măng cụt khó phân biệt trái chín ăn được, không như chôm chôm...; nhưng để khách thoả thích, chủ vườn đi theo chỉ cho khách trái có thể hái ăn được.

Ra chơi cồn, ăn ốc, tắm sông

Khúc sông ra cồn Phú Bình thật đẹp, mùa này nước trong veo, hai bên bờ sông, giữa những vườn trái cây là từng hàng bần xanh mướt soi bóng xuống mặt sông. Anh Hữu Vĩnh, phụ trách du lịch của huyện nói, ban đêm đom đóm sáng cả khúc sông, nhiều hộ làm vườn dọc hai bên sông đang tính tổ chức dịch vụ vừa ngắm đom đóm, vừa câu cá ban đêm cho khách du lịch.

Sông rạch ở Chợ Lách cũng cung cấp nguồn lợi thuỷ sản lớn cho người dân, đặc biệt ốc gạo cồn Phú Đa là đặc sản độc đáo của xứ này.

Vào tháng 5 âm lịch, nhất là dịp tết Đoan Ngọ, người Chợ Lách cứ đãi khách thì làm mấy món: ốc gạo luộc chấm với nước mắm sả, ốc gạo cuốn bánh tráng với dừa nạo, gỏi ốc gạo, bánh xèo ốc gạo…, ai cũng thích thú những món dân dã mà ngon tuyệt này. Dân dã nhưng nó quý vì không phải mùa nào cũng có ốc gạo, thường chỉ có từ tháng 4 – 7 âm lịch, ốc ngon nhất là vào tháng 5. Quán Ba Ngói nổi tiếng cũng nhờ các món ốc gạo.

Ngày hội tắm sông ở cồn vào dịp tết Đoan ngọ là nét đặc trưng nhất của dân Chợ Lách, đã có hơn chục năm và cả vùng miền Tây Nam bộ, chắc không đâu có ngày hội trên sông độc đáo như vậy. Ngày hội dân gian này trước kia tự phát ở cồn Tiên, ba năm nay đã được dời về cồn Phú Bình, huyện đứng ra tổ chức cho an toàn để bà con và du khách vui chơi. Nhiều người khi nghe về ngày hội này thì tiếc vì họ không có dịp về chơi đúng dịp tết Đoan ngọ. Anh Công Ơn, chủ nhà nghỉ Bình An đã có sáng kiến tổ chức cho khách đi tắm cồn bất cứ ngày nào vì ngoài cồn Phú Bình, Bến Tre còn một số cồn cũng có bãi bồi nước cạn cho khách xuống chơi sông. Nhiều người trước giờ chỉ biết tắm biển, nay mặc áo phao xuống bì bõm trên sông một cách thích thú.

Xe buýt từ thành phố Bến Tre về Chợ Lách chạy liên tục trong ngày. Du khách đi theo đoàn có thể liên hệ bộ phận du lịch của phòng văn hoá thông tin huyện Chợ Lách (anh Hữu Vĩnh – 0917107111) để được hướng dẫn, tổ chức tour tham quan.

Chợ Lách có một số nhà nghỉ, trong đó đẹp nhất là nhà nghỉ Bình An (gần cầu Cây Da) ở xã Vĩnh Thành, giá chỉ 80.000 – 160.000 đồng/phòng, nhận khách đặt ăn theo yêu cầu (ĐT: 075.2244233). Chủ nhân nhà nghỉ còn có vườn măng cụt, khách có thể ăn nghỉ trong vườn.

Chợ Lách không chỉ có trái cây ngon, mà còn là xứ sản xuất hoa kiểng, cây giống. Khách tham quan các nhà vườn tạo hình kiểng bằng cây si, các vườn cây cảnh với nhiều loại kiểng lá, bonsai, các vườn ươm giống cây ăn trái, có thể mua về trồng.

Du lịch, GO! - Theo Các Ngọc (SGTT.VN), internet
Càng già người ta càng sợ chết nhưng có một thứ còn đáng sợ hơn cái chết, ấy là sự cô đơn. Chẳng gì buồn cho bằng cảnh già lọ mọ sớm hôm, không người hàn huyên, tâm sự. Thế cho nên, mỗi khi gặp được người hợp cạ, có thể cùng nhau đối đáp mua vui dẫu chỉ là đôi ba câu chuyện cũ cũng đủ khiến các cụ mang nụ cười vào tận những giấc mơ.

Duyên kỳ ngộ, nợ tương phùng

Từ mấy năm trước, nhiều người đã quen với hình ảnh một ông già tóc trắng, da nâu, mắt sáng, thường solo (một mình) một chiếc sidecar màu xanh dương, chạy băng băng trên đường, nổi bật giữa đoàn phượt trẻ. Đó chính là một bô lão “phượt” mà đám bạn phượt vẫn quen gọi ông bằng cái tên thân mật Bố già.

Nhưng thời gian gần đây, người ta thấy ông không còn solo nữa. Một bạn già tri kỷ đã “điền vào chỗ trống” trên chiếc sidecar khiến chiếc xe của ông không còn chênh vênh và con đường cũng bớt đi độ dài cũng như sự gian nan. Đó là một cuộc hội ngộ lạ lùng giữa ông và người bạn gái năm xưa có cái tên giản dị, Nguyễn Thị Út.

Thời kháng chiến, hai ông bà gặp nhau ở chiến trường Tây Nguyên. Ngày ấy, cả hai đều còn rất trẻ. Mặc dù điều kiện không cho phép, “gặp nhau lần nào cũng vội chẳng đủ để mà giận dỗi” nhưng cũng đủ để họ kịp trao nhau những ánh mắt, nụ cười đầy ẩn ý yêu thương. Chiến tranh loạn lạc khiến hai người hoàn toàn mất liên lạc, không biết ai mất ai còn và họ chỉ còn biết cất giữ chút kỉ niệm về nhau trong quá khứ, chẳng mong ngày gặp lại.

Thật bất ngờ, trong một chuyến xuyên Việt chào mừng ngày giải phóng miền Nam 30/4, khi đoàn ghé lại giao lưu với một CLB xe cổ tại Đà Nẵng, ông ngỡ ngàng nhận ra cô Út nhờ đôi má lúm đồng tiền cùng vết sẹo dài trên cánh tay trái. Hai người mừng rơi nước mắt trong giây phút vừa kịp nhận ra nhau. Cô Út chính là bà chủ của nhà hàng nơi mọi người nghỉ ăn trưa.

Sau 40 năm không gặp, cô Út bây giờ đã là một bà già suýt soát 60, còn ông cũng đã ở vào cái tuổi 70 và sắp đi hết cuộc đời. Chồng cô Út qua đời khi cô vừa sinh đứa con thứ hai được vài tháng. Cô ở vậy nuôi các con ăn học thành tài, con nào cũng đã có một cơ ngơi riêng, một gia đình hạnh phúc. Chẳng còn gì phải lo toan cho nên chỉ cần tỉ tê vài câu, ông đã rủ được cô Út lên đường đi phượt.

Từ khi có cô Út cùng đi, ông như trẻ lại đến vài chục tuổi, vui vẻ, hoạt bát hơn hẳn. Nhìn họ trò chuyện với nhau tâm đầu ý hợp, chăm sóc nhau từ cái tăm, chén nước đến quần áo, xe cộ, cánh trẻ chỉ còn biết thầm ngưỡng mộ và thầm ghen tị.

Sau khi hoàn thành chuyến xuyên Việt 30/4, ông chở luôn cô Út về Hà Nội, đưa cô về nhà chơi với mấy cô con gái của mình. Vợ ông qua đời đã lâu, các con ông cũng quý mến cô Út nên mỗi khi có kế hoạch đi phượt, cô Út lại từ Đã Nẵng bay ra thăm gia đình rồi cùng ông lên đường với chiếc sidecar màu xanh dương quen thuộc. Họ luôn là cặp bài trùng ăn ý trong những chuyến đi và đồng quan điểm.

“Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà hững hờ! Sống được bao nhiêu nữa đâu mà không đi. Đi để sống, để yêu, để chạy đua cùng thời gian, và sống hết mình với mỗi giây phút trôi qua cho đến khi cái chết khiến ta không thể làm được điều ta muốn”, cô Út nói với đám phượt trẻ chúng tôi như vậy.

Khi tình muộn thăng hoa

Ai đó đã từng ví tình yêu của người trẻ là một ngọn lửa, rất đẹp, sôi nổi, mãnh liệt nhưng chỉ sáng và cháy bập bùng. Còn tình yêu của người già giống như những hòn than, luôn cháy đượm và khó tắt. Chẳng ở đâu, người ta lại thấy có những mối tình vượt qua tuổi tác đẹp và lãng mạn như những chuyện tình mà dân phượt thường rỉ tai nhau dọc đường du ngoạn.

Là con trai duy nhất trong một gia đình bề thế, ngay từ năm 18 tuổi, ông Phan Duy đã được gia đình mai mối cho thành thân với một trong những cô gái xinh đẹp nhất làng. Họ ăn ở với nhau vô cùng hòa thuận, nhường nhịn nhau từng lời ăn tiếng nói cho nên cuộc sống gia đình cứ thế trôi qua trong sự yên ấm, nhẹ nhàng.

Nghỉ hưu khi con cái đều đã ổn định đâu vào đấy, cả hai vợ chồng đều có lương hưu, chẳng phải lo lúc tuổi già ốm đau bệnh tật, ông Duy bắt đầu tham gia phong trào nuôi chim cảnh, chơi bonsai, sưu tầm cổ vật, chơi xe cổ. Vợ ông cũng sớm hôm theo mấy bà bạn già đi tập dưỡng sinh, hát quan họ, làm công tác người cao tuổi. Hai ông bà, mỗi người theo đuổi một thú vui riêng.

Sau một thời gian nuôi chim, chim chết, trồng cây, cây hỏng, sưu tầm toàn cổ vật rởm, ông Duy nhận ra “mỗi cái anh xe cổ là hợp với mình”. Tính ông vốn hài hước, trẻ trung nên khá hợp với cánh trai trẻ trong hội xe của ông.

Trong một cuộc trà dư tửu hậu với các anh em, ông vừa nâng ly vừa thật thà phát biểu: “Nói thật với các cậu, chơi với cánh già tớ sợ lắm. Nay ông này ốm, mai ông kia đau rồi một vài năm nữa các ông ấy chết hết thì tớ chơi với ai? Cô đơn mà chết à? Thế cho nên tớ phải chơi với cánh trai trẻ các cậu bởi vì kiểu gì tớ cũng sẽ đi trước các cậu vài chục năm. Như vậy có nghĩa là đến lúc tớ chết thì vẫn có vô số các bạn trẻ quanh mình, chẳng còn sợ cô đơn nữa!”. Lời nói vừa hài hước vừa chân tình của ông được mọi người tán thưởng nhiệt liệt.

Nghiện phượt vì có... tri âm

Trong hội chơi xe cổ có một bạn gái khá xinh xắn, nhanh nhẹn, mọi người quen gọi là Liên “bà bà” vì thích nghe kể chuyện “ngày xưa” nên đi đâu cũng chỉ thích ngồi xe bác Phan Duy bởi bác là một kho truyện lớn. Những chỗ đoàn dừng chân nghỉ giải lao, Liên “bà bà” lại trổ tài bóp vai, massage, chăm sóc cho lão xế của mình đỡ mỏi.

Sau vài chuyến đi như thế, họ vô tình trở thành một cặp gắn bó, có một sợi dây vô hình nào đó đã vô tình gắn kết hai con người ấy lại với nhau. Chẳng ai nhận ra điều gì khác biệt, chỉ có bản thân họ là đang cảm thấy những cảm xúc bất thường, khác lạ, khó cắt nghĩa khi vô tình gặp nhau trong những ý nghĩ lạ lùng, bất chợt.

Bao nhiêu năm sống với người vợ mai mối chỉ với một thứ cảm xúc “đại trà”, mãi cho đến bây giờ, khi đã ngoài 60, gần đất xa trời, ông mới biết đến thứ cảm xúc mạnh mẽ này. Nhiều khi ông tự hỏi “Có lẽ nào, đó lại là tình yêu? Có khi nào, ở vào cái tuổi này rồi ta mới biết đến tình yêu?”.

Khi yêu, ngay cả với các cụ “phượt già” có những điều chẳng cần nói ra nhưng người ta vẫn hiểu cái thứ ngôn ngữ không lời ấy. Khoảng cách vài chục tuổi đời dường như chẳng là gì khi cả hai lúc nào cũng mong chờ những chuyến phượt đường dài để được đồng hành cùng nhau trong niềm hạnh phúc được yêu nhau và cùng nhau chinh phục những con đường mới, những miền đất lạ. Tuy họ không thể đến với nhau vì nhiều nhẽ nhưng đó hẳn là một tình cảm đẹp, trong sáng như những bông hoa cuối mùa thấp thoáng dọc đường đi.

Trên những cung đường phượt, không những các cụ được hòa cùng không khí trẻ trung, sôi nổi của các thành viên nhỏ tuổi hơn trong đoàn mà còn được gặp gỡ bao nhiêu con người trên khắp mọi miền Tổ quốc, được mắt thấy tai nghe nhiều cảnh sắc, chuyện đời. Có lẽ vì thế mà những cụ đã từng đi phượt một lần thường muốn có những lần tiếp theo nhất là khi bên cạnh lại có một tri âm tri kỷ luôn kề vai sát cánh suốt hành trình.

Phượt già nhớ rừng xanh - P1

Du lịch, GO! - Theo Nguoiduatin, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống