Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 25 July 2012

Nằm ở miền núi phía Tây Nghệ An, sát biên giới Lào, huyện Tương Dương được biết đến với phong cảnh sông núi hùng vĩ và những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp. Huyện cũng là một trong những địa phương được UNESCO đưa vào danh sách Khu dự trữ sinh quyển miền Tây Nghệ An nhờ có một phần diện tích khu bảo tồn thiên nhiên Pù Huống và rừng quốc gia Pù Mát.

Xưa kia miền núi non này vốn thuộc lãnh thổ của vương quốc Bồn Man, đến cuối thế kỷ XV mới sát nhập vào Đại Việt.
Giao thông ở Tương Dương trước đây rất khó khăn, ngoài quốc lộ 7 nối với thành phố Vinh, việc đi lại trong huyện chủ yếu là bằng đường rừng hoặc xuôi ngược trên sông Lam. Hiện nay, tỉnh lộ 487 nối liền quốc lộ 7A và quốc lộ 48 đã phần nào giúp Tương Dương kết nối với các địa phương khác dễ dàng hơn.

Vài năm gần đây, khi phong trào du lịch khám phá ngày càng sôi nổi, Tương Dương thu hút khá nhiều du khách nhờ các cánh rừng săng lẻ, rừng cây lùn, nhiều thác và hang động đẹp.

Ngoài ra nơi đây còn có hồ thủy điện Bản Vẽ, Khe Bố rộng lớn tạo nên rất nhiều ốc đảo và luồng lạch với làn nước trong xanh dịu mát. Trên chiếc thuyền nhỏ rẽ sóng trên sông nước, du khách sẽ được hoàn toàn trở về cùng thiên nhiên. Hai bên bờ cây cối rậm rạp đậm vẻ hoang sơ, điểm xuyết những màu sắc sặc sỡ của các loài phong lan, xa xa là những dãy núi đá vôi hùng vĩ.

Có hơn 90% dân số là người Thái, Khơ Mú, Mông, Ơ Đu, Tày Poọng, đời sống - văn hóa Tương Dương mang nhiều nét đặc trưng thú vị. Huyền còn lưu giữ được một số bản Thái với những phong tục cổ truyền đặc sắc như bản Chắn, bản Mác, bản Cây Me, bản Nhặn, bản Phòng.

Người dân ở đây vẫn lưu giữ được nhà ở, công cụ lao động, vật dụng sinh hoạt truyền thống và các nghệ thuật biểu diễn, phong tục, tín ngưỡng, lễ hội từ xa xưa.

Du khách đến đây sẽ được thưởng thức nhiều món ăn chế biến từ sản vật địa phương như cá lăng, cá mát, gà ác, lợn đen và các loại rau quả như cà ngọt, măng đắng, khoai sọ, bí xanh... mang đậm hương vị đặc trưng của núi rừng.

Về di tích gắn với không gian văn hóa lễ hội, Tương Dương có Đền Vạn - Cửa Rào thờ Đốc tướng Đoàn Nhữ Hài và Tam tòa Thánh Mẫu. Lễ hội Đền Vạn - Cửa Rào dịp đầu xuân hằng năm là nét đẹp văn hóa truyền thống các dân tộc Tương Dương, thu hút đông đảo du khách gần xa.

Ngoài Đền Vạn - Cửa Rào còn có đền Pàng, đền thờ Lý Nhật Quang ở xã Tam Quang. Lễ hội đền Quả Sơn là lễ hội vùng lớn vào loại bậc nhất ở Nghệ An. Lễ hội được diễn ra trong ba ngày 19, 20 và 21 tháng Giêng Âm lịch hằng năm để tưởng nhớ tới công đức của Uy Minh Vương Lý Nhật Quang - vị danh tướng của vương triều Lý đã có công lớn với đất nước vào đầu thế kỷ XI.

Đã có nhiều người vượt 200km từ Vinh đến đây chỉ để ngắm rừng chiều và ăn bữa cơm mang hương vị miền núi cao. Có lẽ niềm vui giản dị ấy là trải nghiệm đáng nhớ nên ngày càng nhiều người tìm đến Tương Dương để được trở về với thiên nhiên hoang dã.

Du lịch, GO! - Theo  DNSGCT, internet
Nhìn từ đất liền, Cù Lao Câu như một chiến hạm bằng đá, đủ các hình khối kỳ lạ. Nước trong nhìn thấy đáy, cá lội nhởn nhơ.

Đắm mình trong vẻ đẹp hoang sơ của Cù Lao Câu - hòn đảo ở xã Phước Thể, cách Phan Thiết 100km - sẽ là một niềm vui không nhỏ với những người thích khám phá.

< Cù lao Câu như một chiến hạm giữa biển.

Bơ vơ ga Mường Mán

Chuyến đi không hẹn trước, không dự định, không kế hoạch, chỉ là tình cờ nghe tin có 28 bạn phượt Sài Gòn đang tiến về Phan Thiết để ra đảo Cù Lao Câu, thế là con tim tôi đã đủ xốn xao, rạo rực. Không kìm nén được nữa.

Chỉ mấy cú điện thoại kết nối, cô bạn Nha Trang đã kiếm được hai chàng xế trong đoàn Sài Gòn đó; và thế là không hẹn mà đến, Cù Lao Câu ơi, đi ngay đây! Ga tàu Nha Trang bé nhỏ, ngó vào trong, thấy một căn phòng chật hẹp đã đông người.

Nắng tháng Tư vậy mà đã cháy da thịt, cho dù ở nơi này có gió biển dội về. Đã quá lâu, tôi mới lại có cảm giác đi tàu.

Những chuyến tàu bao giờ cũng mang cảm giác buồn buồn vì tôi nhớ tới các cuộc chia ly trong bài thơ “Những bóng người trên sân ga”. Hơn nữa, vẻ cũ kỹ, xô bồ và mệt mỏi nơi bến tàu bến xe cũng là những vẻ thật nhất của cuộc sống, rất hay làm cho tôi thấy nao nao.

Tàu đã chuyển bánh. Tôi nhìn qua cửa tàu, cố gắng xem người Nha Trang trồng lúa ở đâu. Khi tàu đi qua những cánh đồng, vào buổi chiều tà, tiếng côn trùng kêu rỉ rả khiến tôi tưởng như tiếng ve kêu rầm rĩ trong những buổi trưa vắng của Hà Nội.

10 giờ đêm, chúng tôi tới ga Mường Mán, Phan Thiết. Cái tên Mường Mán tôi đã nghe từ thuở xa lắc xa lơ nào, từ tên của nhà văn Mường Mán và đến giờ, nửa đêm, chỉ còn hai cô gái đứng bơ vơ trên sân ga.

Đoàn còn đang mải chơi trên một bờ biển nào đó, không ai ra đón, tất nhiên rồi, chuyện thường thôi. Chúng tôi nhờ người gọi xe taxi, cũng phải đến 15 phút xe mới đến.

Từ đây vào đến khách sạn trung tâm dễ gần 15km, chúng tôi nhờ người bán hàng nước gọi giùm chiếc taxi Mai Linh. Đi tàu hỏa hết 90.000 mà đi taxi đến khách sạn hết gần 200.000. Thật là...!

Chòng chành thuyền thúng

Sau buổi đêm làm quen với nhau và nằm trên chiếc giường khá sạch sẽ, chung phòng với 10 cô gái, tôi đã dần dần quen với khái niệm du nhập cùng một đoàn phượt đông người. 5 giờ sáng, các cô gái Sài Gòn í ới gọi nhau. Đoàn bắt đầu lên đường sau khi chuyền tay nhau những cốc cà phê đen đá cho đỡ buồn ngủ.

Một buổi sáng khá hoàn hảo, tôi thầm nghĩ. Hai đứa tôi bắt tay làm quen với hai chàng xế. Trông khá bảnh. Ổn. Chỉ còn giải quyết chiếc mũ bảo hiểm của tôi bằng cách đi mua mũ của một ông xe ôm đang chờ khách ven đường. Chặng đường đi xe máy từ Phan Thiết chỉ còn 100km về hướng Đông Bắc.

Dọc đường đi, xế Bảo Anh chỉ cho tôi thấy những cánh đồng thanh long. Trong nắng sớm, những rặng thanh long trải dài lấp lánh. Đẹp, và bình yên.

Đã đến trung tâm xã Phước Thể, chúng tôi dừng lại để lấy đồ đạc và những chiếc phao đã được bạn thuê từ trước. Để ra được tới chiếc tàu to, mọi người phải dùng phương tiện thuyền thúng. Đây quả là một thử thách không nhỏ.

Nhiều người nhìn chiếc thuyền thúng chao đảo đã chóng mặt. Mặc áo phao vào, các cô nương được ngư dân đưa từng cô một lên thuyền thúng. Tất nhiên là không tránh khỏi sự la hét. Nhưng rồi cũng xong.

Cảm giác chòng chành khi ngồi trên thuyền thúng và nhìn người lái thuyền sử dụng mái chèo, chèo hình tròn rất lạ lẫm, vừa tò mò, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nếm thử các cảm giác, trải nghiệm với tất cả những gì có thể xảy ra, nếu chuẩn bị tinh thần như vậy, bạn sẽ chẳng quá ngại ngần.

Từ thuyền thúng để lên được tàu to, lại phải nhờ các bạn trai và ngư dân kéo lên. Đoàn chúng tôi chia làm hai tàu, rẽ sóng khoảng 40 phút, đã thấy đảo Cù Lao Câu phía trước.

“Cô độc quán”

Cù Lao Câu có chiều dài 1.500m, chiều rộng 700m, nơi cao nhất 7m. Người ta bảo nhìn từ đất liền, đảo như một chiếc chiến hạm bằng đá. Đảo toàn đá, đủ các hình khối rất kỳ lạ và đẹp. Nước trong văn vắt nhìn thấy đáy, cá lội nhởn nhơ trông rõ thanh bình.

Người lái tàu chờ chúng tôi xuống hết, vẫn đỗ sát bờ biển, anh từ tốn thả lưới rồi kéo lên. Chẳng phải đi đâu quá xa, chỉ ngay sát bờ với chiếc lưới đơn giản cũng tóm được ối cá.

Buổi chiều trên Cù Lao Câu mới sung sướng làm sao. Trời ơi, cứ như mình đang ở một thế giới khác. Mây mùa hè trắng bồng bềnh trên nền xanh. Những bông lau trắng cao hơn đầu người phất phơ trong gió. Trời cao lồng lộng, và biển xanh ngắt lăn tăn rì rào dịu êm.

Lang thang trên bãi biển, chúng tôi gặp một quán nước, về sau mới biết, những người khách đến trước đã gọi nó là “Cô độc quán”. Quán do lão Hữu - một ngư dân nhiều đời ở xã Phước Thể, gắn bó với đảo - lập ra. Mùa gió, nước nổi, quán bị dẹp lại, chờ đến mùa nước lặng, quán lại được dựng lên để phục vụ ngư dân qua lại uống miếng nước, ăn chút quà vặt. Gần đây, có khách du lịch nên quán còn thêm chức năng phục vụ các nhu cầu của khách như nằm võng, ẩm thực hải sản, tắm nước ngọt.

Lão Hữu là một người rất tâm huyết với đảo. Lão ước mong nơi này mau trở thành khu du lịch sinh thái, để cho đảo đẹp hơn, và người dân cũng nhờ thế mà thay đổi được cuộc sống. Rồi lão đọc thơ cho mọi người nghe.

Buổi chiều nằm đong đưa võng, chân trần chạm cát, gió biển thoảng qua, tiếng thơ của lão bập bõm mà tôi bỗng nghĩ vẩn vơ, chẳng biết cái ước mơ Cù Lao Câu trở thành khu du lịch sinh thái thì “Cô độc quán” có chỗ để tồn tại không nhỉ?

Yoga trên bờ biển

Đêm, chúng tôi đốt lửa bên bờ biển, làm món BBQ, và nô đùa. Những chiếc lều của dân du lịch được căng lên. Thế là tôi đã được ngủ qua đêm ngay sát biển. Một chút lo lắng về thủy triều. Lỡ đêm đang ngủ, thủy triều dâng lên thì sao? Không lo, các bạn đã tính kỹ hết rồi... Tôi thiếp đi cùng những người bạn, trong tiếng sóng mơ hồ đâu đây nhưng giấc ngủ vẫn khá êm đềm.

Đêm ở biển sao ngắn vậy. Chẳng mấy chốc, trời đã sáng. Mọi người rủ nhau dậy đi ngắm bình minh. Riêng tôi, ngồi ngái ngủ trên bờ biển làm cho tôi thấy mình sung sướng biết chừng nào.

Ngồi một mình với biển rộng mênh mông, không còn chỗ cho cảm giác cô đơn, mà chỉ là đắm chìm cùng vẻ đẹp của thiên nhiên. Bất ngờ tôi nhìn thấy đôi bạn trẻ đang tập yoga bên bờ biển, dưới ánh sáng nhiệm màu của nắng sớm, họ cùng hát câu “Baba nam, kevalam”. Họ thật biết hưởng thụ cuộc sống!

Du lịch, GO! - Theo Đẹp/Vietnam+ và nhiều nguồn khác
Xếp vào hàng đệ nhất các món ngon trên dải đất miền Trung nắng gió, không thể không nhắc đến món chả dông, một đặc sản của vùng biển cát Tuy Hoà.

< Con dông.

Xứ Nẫu (Phú Yên) nằm giữa hai đèo Cù Mông và đèo Cả. Hẹp nhưng bù lại nơi đây có đồng lúa Tuy Hoà rộng lớn xanh tốt, bát ngát nhất miền Trung. Có bờ biển chạy dài nối thôn xóm với những bãi cát mịn trắng đẹp, nhiều bãi thuyền ghe tấp nập.
Đặc điểm địa lý của một vùng đất trũng, phì nhiêu như vậy nên nơi đây có nhiều món đồng quê thơm ngon như rô đồng, sò, hàu… được nhiều người biết đến.


Và như lẽ tự nhiên, cảm giác lần ăn ngon nhớ đời đầu tiên món chả dông đó đã thôi thúc tôi tìm hiểu về nguồn gốc, cách chế biến của món đặc trưng này. Theo những người có kinh nghiệm bắt dông lâu năm, hình thù con dông như con kỳ nhông nhưng lớn chỉ độ ngón chân cái, sống nhiều ở vùng đất cát dọc bờ biển Phú Yên.

Thời điểm cuối xuân đầu hè con dông đến mùa sinh sản nên con nào con nấy mập, nhiều thịt. Để bắt, người đào dông phải đi từ rất sớm đến vùng cát, tìm hang đào bắt, hoặc có thể đặt bẫy, nhưng cách này không nhiều bằng đào trực tiếp. Mùa này, một người đào mỗi ngày trung bình được vài ký, người săn chuyên nghiệp được nhiều hơn và thường bỏ lại cho các quán xá.

Hiện nay, tại thành phố Tuy Hoà, số lượng quán bán chả dông rất nhiều, đặc biệt quán nào cũng ngon, cũng đặc trưng mùi dông xứ Nẫu. Con dông còn sống, rửa sạch, chặt đầu, dùng dao rạch một đường giữa bụng từ cổ xuống đuôi rồi lột da, rứt bỏ bộ lòng, chặt bớt đuôi và bốn bàn chân. Khâu này khá quan trọng trong cả quá trình chế biến, vì không cho thịt dông dính đất cát, không được rửa dông bằng nước lạnh để khỏi tanh.

Làm xong, bằm thịt dông thật nhuyễn hoặc dùng cối xay cùng các gia vị như tiêu, ớt, hành, tỏi, dầu ăn, sau đó trộn thịt dông đã xay cùng với một ít nấm mèo và bún khô bóp đều. Nếu thích nướng hoặc nấu cháo, canh thì cứ để nguyên phần thịt dông đã xay chế biến nấu nướng riêng. Nếu làm chả, dùng bánh tráng mỏng cuốn thịt đã chuẩn bị trên thành những cuốn bằng ngón tay cái, rồi bỏ vào chảo dầu chiên.

Chả dông ăn kèm rau sống, dưa leo xắt mỏng; một chén nước mắm ngon pha ớt – tỏi – chanh – đường, đậu phộng rang giã nhuyễn và bánh tráng nhúng nước. Có thể ăn riêng chả dông hoặc ngon hơn là dùng bánh tráng nhúng cuốn cả miếng chả dông chiên giòn với rau sống, dưa leo chấm ăn một cách say sưa.

Những chiều hè dạo phố, ngồi bên bờ biển Tuy Hoà lộng gió thưởng thức món chả dông xứ biển này, nghe sóng vỗ thật… mê hồn trận. Vậy người xưa mới có câu: “Công danh không bằng… canh dông!”

Du lịch, GO! - Theo Mỹ Tuyết (SGTT), internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống