Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Sunday, 29 July 2012

Nằm cách quốc lộ 1A khoảng 3km tính theo đường chim bay, tổ dân cư số 18 thuộc ấp 2, xã Xuân Hòa (huyện Xuân Lộc) được xem là một "làng xanh" bên chân núi Mây Tàu. 
Vì lẽ ở đây, màu xanh của các loại cây ăn quả đặc sản đã từng bước biến vùng đất vốn khô cằn, sỏi đá ngày nào trở thành vùng đất quanh năm tỏa ngát hương thơm của hoa xoài, hoa nhãn...

Trên đường đưa chúng tôi đi tham quan "làng xanh", anh Lê Hữu Dũng, nhân viên công an xã đã khoe: "Ở Xuân Hòa duy nhất chỉ có tổ dân cư số 18 là bà con chuyên canh cây ăn quả đặc sản. Có thể xem đây là bước đột phá mới về đa dạng hóa cây trồng, vật nuôi để phát triển kinh tế nông nghiệp của xã nhà. Tuy nhiên, để lập được ngôi làng xanh như bây giờ, bà con cũng phải trải qua quá trình cam go lắm...!".

Giữa trưa hè nắng gắt của vùng đất giáp ranh với cực nam Trung bộ, vậy mà đứng ở "làng xanh", chúng tôi vẫn có cảm giác mát mẻ, dễ chịu. Tại căn nhà của anh Ngô Văn Cho, tổ trưởng tổ dân cư 18 nằm sâu bên trong "làng xanh" ẩn khuất dưới những vườn nhãn, vườn xoài sum suê, tươi tốt, chúng tôi tình cờ gặp anh Phạm Văn Sểnh, tổ phó an ninh tổ 18 cũng đang có mặt ở đó.

Nghe khách hỏi thăm về "làng xanh" của mình, anh Cho và anh Sểnh vui vẻ cho biết, "làng xanh" bắt đầu hình thành từ năm 1998, khi một số bà con ở miền Tây trên đường mưu sinh đã tìm đến đất Xuân Hòa định cư. Vốn liếng trong tay không có nhiều nên bà con phải vào sâu gần chân núi Mây Tàu khai hoang phục hóa và sang nhượng lại đất của cư dân địa phương để sản xuất.

Nhớ lại cái thuở ban đầu lập nghiệp trên vùng đất mới, anh Cho lắc đầu: "Trần thân lắm mấy chú ơi! Hồi đó đất ở đây toàn là gò mối với gốc cây. Sang nhượng lại một mẫu hết 9 triệu đồng nhưng phải tốn thêm gần chừng ấy nữa để cải tạo đất thì mới có thể sản xuất được". Đất đã có trong tay; nhưng vấn đề còn lại của bà con là phải tính toán trồng cây gì để phù hợp với khí hậu, thổ nhưỡng vốn khắc nghiệt, thiếu nước trầm trọng.

Cần nói thêm là trước đó, ở Xuân Hòa, cây trồng chủ lực của bà con địa phương là cây mì, cây mía. Tuy nhiên, cây mía cũng không mấy thành công, chỉ có cây mì là chịu được. Nhưng đối với tập quán sản xuất của những người dân miệt vườn vùng Tây Nam bộ thì việc trồng cây mì, bà con không có nhiều kinh nghiệm, hơn nữa cây mì giá cả cũng bấp bênh, lên xuống thất thường nên bà con không mặn mòi lắm.

Vậy, tại sao không đưa các loại cây ăn quả vốn là thế mạnh của nông dân miệt vườn đồng bằng sông Cửu Long trồng trên đất Xuân Hòa? Trong đó có một số loại cây như nhãn, xoài là loài cây chịu hạn, chịu đựng được thời tiết khắc nghiệt? Tính toán như vậy nên ông Nguyễn Văn Thắng, cư dân trong tổ, vốn là dân Cái Bè, tỉnh Tiền Giang, đã xung phong đi đầu xuống giống cây nhãn tiêu da bò và giống xoài ghép bưởi (trái có mùi bưởi khi chín). Từ khi xuống giống đến nay, mấy trăm cây nhãn, cây xoài của ông Thắng đã cho kết quả rất khả quan.

Trải qua nhiều mùa khô hạn khắc nghiệt nhưng cây vẫn chống chọi được và đâm cành, nẩy lộc, đơm hoa, kết trái. Trước sự đột phá thành công của ông Thắng, nhiều bà con trong tổ đã mạnh dạn vay vốn đầu tư lập vườn xoài, vườn nhãn, từng bước phủ xanh một vùng đất vốn khô cằn chỉ có loài cây buông, cây cọ mới tồn tại. Theo thống kê chưa đầy đủ của tổ trưởng Ngô Văn Cho, trong số 34 hộ của "làng xanh", với chừng 200 nhân khẩu (đều là dân miền Tây) thì đã có 100% hộ lập vườn, trồng nhãn, trồng xoài (tổng diện tích hơn 64 hécta). Hộ nhiều nhất trồng 4-5 hécta, ít cũng 0,5 - 1 hécta.

Vụ thu hoạch đầu tiên năm 2000 - 2001, bình quân mỗi hécta nhãn cho 5 tấn trái, con số này đã tăng dần lên theo tuổi của cây trong những năm sau. Riêng anh Cho sắp tới, chỉ với vài sào năm thứ 5 thôi cũng có thu nhập mười mấy triệu đồng. Đối với cây xoài cũng vậy, vụ thu hoạch trong năm 2006, có hộ như ông Nguyễn Văn Quang đã thu hoạch 4 hécta nhãn với sản lượng đạt 16-20 tấn, thu về ngót nghét cả trăm triệu đồng. Hoặc như hộ ông Nguyễn Hoàng Sung thu trái từ 105 gốc xoài được 30 triệu đồng v.v...

Trong cuộc chạy đua để giảm đói nghèo thì hiệu quả kinh tế từ việc lập vườn trồng cây ăn quả bên chân núi Mây Tàu của bà con tổ dân cư số 18, ấp 2, xã Xuân Hòa là việc làm đáng trân trọng. Cũng theo tổ trưởng Ngô Văn Cho, để cho kinh tế của "làng xanh" và bà con trong khu vực phát triển bền vững, bà con tự làm giàu ngay trên mảnh đất của mình. Tuy nhiên, vấn đề cốt lõi ở đây là cần phải có sự hỗ trợ, đầu tư của Nhà nước về nguồn nước tưới. Vì, có nước thì phát triển cây gì cũng được.

Thông thường ở Xuân Hòa, cứ sau Tết Nguyên đán là nguồn nước tưới đã cạn kiệt, các con suối ở đây đều trơ đáy. Do vậy, hy vọng cũng là cứu cánh của bà con là mong Nhà nước quan tâm đầu tư cho vùng đất này, hệ thống kênh mương thủy lợi dẫn nước từ con Suối Điệp ở vùng chuyên canh mía xã Xuân Hưng về Xuân Hòa. Có nước, "làng xanh" sẽ thêm xanh hơn.

Du lịch, GO! - Theo Đức Việt (web Dongnai)
Hà Nội xưa nổi tiếng với 36 phố phường chuyên bán những mặt hàng theo từng tên phố. Hà Nội ngày nay cũng hình thành những con phố kinh doanh chuyên biệt, tạo nét mới cho văn hóa Thủ đô.

Phố đồ nướng Mã Mây

Phố Mã Mây là điểm hẹn lý tưởng của các thực khách yêu thích các món nướng vỉa hè. Các quán đồ nướng ở đây thường tấp nập về đêm, đặc biệt là vào mùa đông.

Giá cả các quán nướng ở phố Mã Mây thường nhỉnh hơn so với những nơi khác từ 20.000đ cho đến 30.000đ/1đĩa. Mức giá thấp nhất mà các chủ cửa hàng gợi ý cho khách cho một bếp đủ 3-4 người ăn là 200.000đ.
Tuy giá cả không “mềm” như các nơi khác nhưng phố đồ nướng Mã Mây luôn chật cứng thực khách bởi các món nướng độc đáo như: râu mực nướng than hoa, lòng nướng Hàn Quốc… ít nơi ngon bằng.

Mùi thơm nức mũi của các vỉ đồ nướng có sức hấp dẫn khó cưỡng đối với mỗi du khách khi đi ngang phố Mã Mây, nhất là vào những đêm trời lạnh.

Những phố trà chanh “chém gió”

< Trà chanh "chém gió" là một trào lưu của giới trẻ Hà thành, với những "thiên đường trà chanh" như phố Nhà Thờ, Đào Duy Từ, Ngã Tư Sở...

Một vài năm trở lại đây, trà chanh trở thành một trào lưu đồ uống của nhiều bạn trẻ đang học tập và sinh sống tại Hà Nội. Những con phố Nhà Thờ, Đào Duy Từ, Lý Quốc Sư, Cát Linh, Ngã Tư Sở được mệnh danh là những “thiên đường” trà chanh của giới trẻ Hà thành.

Các bạn trẻ thường tìm đến các quán trà chanh để “buôn chuyện” với bạn bè. Vì thế mà nhiều phố trà chanh còn được gọi là “phố chém gió”. Thói quen ngồi trà chanh “chém gió” được bắt đầu từ một quán nhỏ trên phố Đào Duy Từ, sau đó lan ra các con phố khác. Nhưng nổi tiếng nhất khi nói đến trà chanh vẫn là phố Nhà Thờ - Nhà Chung.

Khu Nhà Thờ có khoảng gần chục quán trà chanh. Các quán này phục vụ từ sáng cho tới đêm, đặc biệt rất đông khách từ 8h tối tới khuya. Có khi phải rất vất vả bạn mới tìm được cho mình một chỗ ngồi vào những giờ “cao điểm” buổi tối. Sở dĩ trà chanh Nhà Thờ thu hút được nhiều khách, đặc biệt là các bạn trẻ là do ở đây có vỉa hè rộng, tầm nhìn đẹp hướng ra Nhà thờ lớn Hà Nội.

Phố cây cảnh Hoàng Hoa Thám

Đường Hoàng Hoa Thám dài hơn 3.000m, được nhiều người Hà Nội gọi bằng cái tên “phố cây cảnh”. Các loại hoa, cây cảnh chủ yếu được bày bán trên đoạn đường Hoàng Hoa Thám từ ngã ba Văn Cao kéo dài đến chợ Bưởi.

“Phố cây cảnh” có từ khoảng 20 năm trước. Giới chơi cây cảnh thường tụ họp ở đây vào những ngày cuối tuần, để trao đổi kinh nghiệm chăm sóc, tỉa cành, tạo dáng cây đẹp… Không chỉ riêng các bậc trung niên, cao niên, nhiều bạn trẻ cũng đến đây để tìm mua cho mình những chậu hoa xinh xắn như xương rồng, tóc tiên… với giá chỉ vài chục ngàn đồng.

Ở đây, các loại hoa, cây cảnh được bày bán rất phong phú, đa dạng, đủ loại: trạng nguyên, trà, đỗ quyên, trúc Nhật, phong lan… Cây cảnh được mang về từ các tỉnh lân cận như Hưng Yên, Vĩnh Phúc, Nam Định… và một số huyện ngoại thành Hà Nội. Ngoài ra, ở đây còn bán các loại chim cảnh, cá cảnh, các chậu để trồng cây cảnh và hạt giống cây.

Phố quà lưu niệm

Phố Tôn Thất Tùng được giới trẻ Hà Nội gọi bằng cái tên “phố quà lưu niệm”. Trong đó, con ngõ 1A luôn tấp nập, bất kể vào các ngày lễ tết hay ngày thường. Theo lời của người dân ở đây thì con phố này bắt đầu kinh doanh đồ lưu niệm từ khoảng 20 năm trước.

Khu vực bán đồ lưu niệm gồm rất nhiều cửa hàng nằm san sát và thông với nhau. Ở đây bày bán rất đa dạng các món đồ dành cho teen từ móc khóa, thú bông, đồng hồ, đồ trang sức… Tùy vào các món đồ mà giá cả cũng khác nhau, nhưng chỉ từ vài nghìn đồng bạn có thể tìm mua cho mình những món đồ xinh xắn và đặc biệt là rất “độc”, không thể tìm thấy ở nơi khác. Vào những ngày lễ như 8/3, 20/10, Giáng sinh… con phố này luôn chật cứng khách mua hàng, xem hàng.
Đồ lưu niệm ở đây chủ yếu có xuất xứ từ Trung Quốc, một số khác là sản xuất ở Việt Nam.

Những con phố “hàng tin”

Cùng với sự phát triển của tin học, những con phố chuyên bán các sản phẩm linh kiện máy tính đã ra đời ở Hà Nội.

Đầu tiên phải nhắc tới phố Lý Nam Đế. Con phố tin học này bắt đầu bán các sản phẩm dành riêng cho máy tính từ khoảng hơn 20 năm trước. Điều đặc biệt là Hội Tin học Việt Nam (VAIP) được thành lập và đặt văn phòng ngay chính trên phố Lý Nam Đế.

Trước khi trở thành phố tin học, phố Lý Nam Đế chủ yếu là các cửa hàng bán và sửa chữa đồ điện tử. Cùng với sự phát triển của kinh tế và công nghệ thông tin, con phố nhỏ này bắt đầu xuất hiện các cửa hàng bán thiết bị máy tính vào khoảng những năm 1995. Đến nay, phố Lý Nam Đế có rất nhiều cửa hàng bán linh kiện máy tính.

Ngoài phố Lý Nam Đế, Hà Nội còn có phố Lê Thanh Nghị chuyên kinh doanh các mặt hàng phục vụ ngành tin học.

Phố “hàng tin” này ra đời muộn hơn khoảng chục năm so với phố tin học Lý Nam Đế. Tuy “sinh sau đẻ muộn”, nhưng hiện nay trên phố Lê Thanh Nghị đã có đến hàng trăm cửa hàng chuyên bán thiết bị tin học, trong đó có rất nhiều cửa hàng được chuyển từ phố Lý Nam Đế đến.

Một điều thuận lợi để phố Lê Thanh Nghị có thể cạnh tranh với phố Lý Nam Đế trong việc kinh doanh mặt hàng tin học là phố Lê Thanh Nghị ở ngay gần các trường đại học lớn, đặc biệt về khoa học công nghệ như: đại học Bách khoa, đại học Xây dựng, đại học Kinh tế quốc dân…

Anh Quốc Hải (Tây Sơn - Hà Nội) chia sẻ thêm lý do anh chọn mua đồ trên phố Lê Thanh Nghị thay vì Lý Nam Đế là giao thông ở đây thuận tiện hơn. Phố Lý Nam Đế là đường một chiều nên việc đi lại cũng khá là rắc rối.

Cùng với khu phố cổ có lịch sử hàng ngàn năm, những con phố “hàng” mới là nét văn hóa đặc sắc và hiện đại, góp phần tạo nên sự hấp dẫn và sầm uất cho đất Hà thành.

Phố gà tần Tống Duy Tân

Văn hóa ẩm thực Hà Nội nổi tiếng trong và ngoài nước với rất nhiều món ăn ngon, độc đáo. Du khách khi đến Hà Nội thường tìm đến những con phố ẩm thực nổi tiếng để thưởng thức các món đặc sản ngon hiếm có.

Phố Tống Duy Tân là một địa điểm ẩm thực có tiếng của Hà thành. Đây là con phố dài khoảng 200m, nối từ đường Trần Phú đến đường Điện Biên Phủ. Sau Cách mạng Tháng Tám, phố có tên Bùi Bá Đình Kỳ, thời tạm chiếm mang tên Kỳ Đồng – gắn liền với món  bánh cuốn Kỳ Đồng nổi tiếng. Năm 1946, phố có tên gọi chính thức là Tống Duy Tân như hiện nay.

Người Hà Nội gọi phố này là “phố gà tần”, bởi cả phố có hơn chục nhà hàng bán gà tần thuốc bắc. Một bát gà tần thuốc bắc có giá 50.000đ, bên cạnh đó còn có gà tần nấm hương, gà tần hạt sen, gà tần sâm… ngon, bổ mà giá cả lại vừa phải nên thu hút được rất nhiều thực khách lui tới. Món gà tần từng được nhắc tới như một món ăn ngon, lạ về hương vị và cách trình bày trên nhiều báo nước ngoài.

Ngoài gà tần, phố ẩm thực Tống Duy Tân còn bán nhiều món ngon đặc trưng của Hà Nội như bún thang, bánh cuốn, phở… Các món ăn ở đây có hương vị rất riêng, nơi khác không có được nên ai đã ăn một lần đều muốn quay lại.

Năm 2002, phố Tống Duy Tân được chọn làm phố ẩm thực Hà Nội. Thực khách có thể tới đây thưởng thức ẩm thực từ sáng cho đến tận đêm khuya.

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Tuyền (Datviet)
Muối chua được coi là một phát minh ẩm thực đặc sắc của dân tộc Việt, từ Bắc chí Nam. Sau đây xin giới thiệu một số món ăn mang tính đặc trưng của từng vùng.

1. Thịt chua Hòa Bình

Hòa Bình nổi tiếng xa gần với món thịt lợn muối chua dân dã mà không kém phần độc đáo của người Mường ở huyện Kim Bôi. Thịt chua ăn cùng lá sung, xạ đen, lá mít non, lá đinh lăng hoặc lá vả… chấm nước mắm hay tương ớt.
Vị chua chua, dai dai, đậm đà của thịt hòa cùng vị chát và bùi của lá rừng, hương thơm của riềng, thính gạo tạo cho món ăn hương vị thật độc đáo, khó quên. Thịt chua cũng là đặc sản của vùng đất Thanh Sơn - Phú Thọ.

2. Măng chua xứ Lạng

Chỉ từ những lát măng trắng mỡ màng, xen lẫn với những quả ớt nhỏ xíu, cay xé lưỡi, thơm hương móc mật thôi cũng đủ làm nên hương vị thật đặc biệt cho món măng ớt chua cay xứ Lạng rồi.

Vị chua chua, cay cay, thơm thơm, giòn giòn của lát măng ngâm móc mật đã đánh thức được giác quan nhạy cảm của bất kỳ ai, khiến các thực khách mỗi khi đến Lạng Sơn không thể “làm ngơ” mà mua mấy hũ măng chua về làm quà.

3. Lá sắn muối chua và cá thính chua Phú Thọ

Không hề có vị gắt, lá sắn muối chua chua, ngậy ngậy, hơi chan chát, rất “đưa cơm” là món ngon quen thuộc trong mỗi bữa cơm của người dân Phú Thọ. Dưa đượm vị chua, đem kho cùng tép tạo nên một hương vị riêng biệt, ngon mắt ngon hương.

Chỉ với những nguyên liệu đơn giản: cá tươi, muối hột và thính, người dân huyện Lập Thạch (tỉnh Vĩnh Phúc) đã tạo ra món cá thính chua nức tiếng gần xa. Cá thính chua ngon có mùi thơm nức của thính gạo, vị chua chua của thính lên men và đặc biệt, thịt cá có màu hồng.

Thịt cá sau khi chế biến nóng hôi hổi, thơm phưng phức, vị chua mát, thịt cá ngọt đậm đà là một món ngon vô cùng độc đáo.

4. Dưa muối - đặc sản Đồng bằng Bắc Bộ

Người dân vùng đồng bằng Bắc Bộ lại rất ưa thích món dưa chua cải bẹ. Nguyên liệu chính là các loại rau, củ quả, muối ăn, đường và giấm. Món dưa muối chua có thể được ăn như những món rau trên mâm cơm thường nhật.

Nhưng cũng có nhiều loại dưa chua được sử dụng ăn kèm với một món ăn khác hoặc sử dụng trong những ngày lễ đặc biệt: Tết Nguyên đán thường có hành củ, các loại cà rốt, su hào tỉa hoa muối xổi…

Ngoài ra, còn một món muối khác phổ biến không kém là sung muối. Vị chua chát chừng mực, vị sung dìu dịu, bùi bùi làm nên một món ăn kèm không thể thiếu, đặc biệt là khi ăn kèm với các món ốc luộc dân dã.

5. Xơ mít muối chua xứ Nghệ

Ở một số vùng miền Trung Việt Nam (như Nghệ An), người dân sử dụng xơ và múi mít xanh để làm món nhút, một dạng gần giống với dưa muối chua. Trong đó, nổi tiếng nhất là nhút Thanh Chương.

Món nhút ăn giòn, đượm vị mặn của muối, cay của ớt, dậy mùi thơm của mít, thanh ngọt của mía đường… “quyện” một vị ngon rất đặc biệt. Món ăn dân dã này đã trở thành “thương hiệu” của dải đất miền Trung nghèo khó nhưng kiên cường.

6. Tôm chua Huế

Tôm chua Huế quả là thứ đặc sản “không nơi nào có được”. Nhiều địa phương có thể làm được tôm chua, nhưng chỉ ở Huế, tôm chua mới ngon đến vậy. Món ăn này có vị ngọt bùi của tôm, béo của thịt, cay, thơm của riềng, tỏi, ớt, chua của khế, chát của vả, hương thơm của rau… Tất cả dồn lên đầu lưỡi một hương vị tuyệt vời, khó có thể tả xiết.

7. Bồn bồn muối chua đất Mũi

Dưa chua bồn bồn là món đặc sản nổi tiếng của đất mũi Cà Mau. Bồn bồn sau khi hái về, thân, lá, gốc sẽ được sơ chế sạch sẽ, dùng dao nhọn bén chẻ làm hai hoặc tư tùy độ lớn của ruột bồn bồn. Sắp bồn bồn vào hũ, pha muối, đường vào nước vo gạo. Sau đó đổ hỗn hợp này ngập kín bồn bồn rồi đậy chặt hũ lại khoảng vài ngày là ăn được.

Dưa bồn bồn có thể biến tấu thành nhiều món ăn kèm với cơm nóng. Dưa chua bồn bồn không chỉ được thưởng thức tại chỗ mà nó còn trở thành những món quà ý nghĩa mà du khách mua về tặng người thân trên khắp mọi miền đất nước.

Du lịch, GO! - Theo TTVN

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống