Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 8 August 2012

Đất nước hình chữ S xuyên suốt từ Bắc chí Nam, với phần lớn là đồi núi trập trùng. Bạn Cao Mỹ Phương chia sẻ hình ảnh về những cung đường đèo hùng vĩ ngoạn mục và không kém phần nguy hiểm.

< Đèo Ngoạn Mục ngoằn ngoèo nhìn từ Eo Gió.

Đèo Ngoạn Mục hay còn gọi là đèo Sông Pha tại tỉnh Ninh Thuận. Đỉnh đèo là nơi giao thoa giữa hai miền khí hậu nóng lạnh rõ rệt nhất.
Từ Eo Gió trên đỉnh cao nhất nhìn xuống thung lũng Ninh Sơn thấy những con đường đèo ngoằn ngoèo len lỏi trong rừng cây xanh hoang lạnh. Xa hơn là đồng bằng Phan Rang với dòng sông Cái uốn lượn.

Với chiều dài 18,5km, độ cao trong khoảng 200m ở điểm thấp nhất và lên tới 980m ở đỉnh đèo, con đường vừa uốn lượn vừa gấp khúc, đặc biệt có đoạn cua gần như là một vòng tròn khép kín.

Do vậy đây cũng là đèo có độ dốc lớn nhất ở các tỉnh phía Nam.

Chỉ vài bước thôi, sang đến Đơn Dương là nghe cái mát rười rượi của một vùng thảo nguyên trên cao với những cánh đồng rau cải xanh ngút mắt và những lối hoa dã quỳ sót lại vàng đến ngẩn ngơ.

Gió từ lòng hồ thủy điện Đa Nhim thổi qua những vạt cỏ thảo nguyên Dran và vụng về trong những hẻm phố tỏa nắng của thị trấn vài trăm nóc nhà mới, cũ chen nhau, bỗng thấy thèm thuồng phút dừng chân nhấp ngụm cà phê tận hưởng cái thi vị sơn cước trước khi trải lòng mình với thảo nguyên bình yên này.

Đèo Dran nối thị trấn Dran với vùng Cầu Đất, là con đèo ngắn (khoảng 10 km) mang sắc thái cao nguyên, bất thường và dữ dội với những con dốc gấp, ngờm ngợp gió xoáy trên đầu. Đèo Dran như cô gái dậy thì nằm ngủ muộn, biếng lười trong cái lạnh cao nguyên.

Theo một cung đường khác đến Đà Lạt, đèo Prenn hung vĩ hoang sơ với những khúc cua quanh co uốn lượn rất đẹp, hai bên đường là những rừng thông xanh mướt góp phần tạo nên khí hậu mát mẻ của thành phố ngàn hoa.

Và như vỡ òa cảm xúc khi đứng trước thảo nguyên Lang Biang đầy chất thơ trữ tình. Thả lòng mình gối đầu lên lá thông khô, hít thở tròn đầy ý nghĩa của bình yên mà núi rừng mang lại.

Trên hành trình xuyên Việt ra Bắc vào Nam hơn 700 năm qua, Hải Vân luôn là một địa danh ấn tượng. Đèo dài 21 km vắt ngang những ngọn núi cao ngất và là đỉnh núi cuối cùng của một mạch Trường Sơn đâm ngang ra biển.

Với độ cao ở đỉnh đèo là 496m so với mực nước biển, Hải Vân nổi tiếng là đường đèo đẹp nhất và cũng hiểm trở nhất Việt Nam.

Vào thế kỷ 15, vua Lê Thánh Tông trong một lần vi hành đã dừng lại trên đỉnh đèo ngắm cảnh non song cẩm tú nối liền một dãy Bắc Nam.

Ngạc nhiên trước cảnh đẹp và sự hùng vĩ của trời mây nơi đây, nhà vua đã phong tặng cho Hải Vân tên gọi “Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan”.

Từ trên đỉnh đèo phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh TP Đà Nẵng bên bờ sông Hàn. Xa hơn một chút là đỉnh Sơn Trà quanh năm mây phủ với câu ca gợi cho người nghe nhớ về một mối tình trắc trở của một đôi trai gái ở hai bên đèo:

"Chiều chiều mây phủ Sơn Trà. Lòng ta thương bạn nước mắt và lộn cơm" và "Chiều chiều mây phủ Hải Vân. Chim kêu ghềnh đá gẫm thân lại buồn".

Đầu năm 2005, lịch sử đã sang trang mới cho đèo Hải Vân khi hầm đường bộ qua đèo Hải Vân chính thức được thông xe sau 5 năm khởi công xây dựng.

Chấm dứt những hành trình gian khổ vượt đèo đầy nguy hiểm. Mở ra một vận hội mới nối liền một mạch dãy đất miền Trung đầy nắng gió.

Giờ thì đèo Hải Vân đã chính thức thoát khỏi gánh nặng giao thông, dành chỗ cho du khách nhàn tản cùng muôn lá ngàn hoa của con đèo bốn mùa mây phủ này. Những gì thiên nhiên ban tặng, qua thời gian và qua bàn tay con người, sẽ trở thành những giá trị nhân văn. Đến Hải Vân là đến với nơi giao thoa giữa hai vùng đất, là thỏa mãn tâm lý chiếm lĩnh đỉnh cao, hòa mình trong âm vọng sử thi của bao dấu chân người Việt xưa đi mở cõi, bồi hồi thương nhớ quá khứ thẳm sâu của một khúc ruột miền Trung.

Đến với nơi địa đầu tổ quốc, là đến với núi rừng Việt Bắc xa xôi, cái nôi của cách mạng Việt Nam. Tìm về cảm giác ngây ngất choáng ngợp trước muôn trùng mây núi, lọt thỏm giữa đại ngàn mênh mông.

Thưởng ngoạn vẻ điệp trùng hùng vĩ và hoang sơ của đại ngàn Hoàng Liên. Lắng nghe hơi thở của núi rừng, chảy trong huyết quản - âm vang từ bốn ngàn năm văn hiến.

Cổng trời - đỉnh đường bộ cao nhất Việt Nam (2.050m so với mực nước biển) là ranh giới giữa hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu - đèo Trạm Tôn thuộc quốc lộ 4D như con rắn dài ngoằn ngoèo len lỏi giữa dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ - nóc nhà Đông Dương.

Đâu đó những sắc màu thổ cẩm của người dân tộc như hơi ấm giữa núi rừng hoang sơ.

Du lịch, GO! - Theo Cao Mỹ Phương (VnExpress).

Sang Tây Ban Nha, tôi có dịp đặt chân đến vùng Andalusia vào đầu tháng 9 với hy vọng có thể xem được một cuộc biểu diễn corrida tại thành phố Sevilla, được xem là thánh địa của món này. Thực ra tôi chọn tháng 9 cũng có lý do của nó. Thứ nhất, vùng Andalusia vào mùa hè thì nóng vãi lúa luôn, tầm 40-45°C. Thứ hai, mùa xem corrida thì chỉ kéo dài từ tháng 4 đến cuối tháng 9 thôi. 


Cái đấu trường mà tôi xem ở Sevilla có tên là Maestranza và tôi cũng phải tìm hiểu thông tin kỹ càng thì mới có thể đặt được chỗ « ngon ». Cũng như sân vận động bóng đá thôi, giá vé vào cửa thì phụ thuộc vào chỗ ngồi, chỗ tốt thường là ở khán đài cao và giá đắt còn giá rẻ thì chỉ được chỗ mặt đất không xem được gì đã thế còn bị ánh nắng chói chang rọi thẳng vào đầu.  Mà cũng phải công nhận giá vé đắt vãi, rẻ nhất thì cũng tầm 20€ . Số tiền tôi phải trả ? 48€ để được chỗ trên khán đài và xem được toàn cảnh!!! Nhưng thôi, đời được mấy tí, cũng phải chịu chơi chứ. 


 Một show diễn corrida được phân chia ra thành nhiều giai đoạn và tại chỗ thì hầu như không có giải thích gì hết và toàn là tiếng Tây Ban Nha. Biết trước được điều đó nên tôi cũng đã tìm hiểu sơ qua rồi. Vậy khái quát như sau 

 Khai mào cho show diễn là màn El paseo. Một dạng diễu hành với sự có mặt của các alguaziles(đội ngũ cảnh sát bảo vệ của đấu trường). Tại đấu trường lúc nào cũng có nhạc nổi lên từ đầu cho đến lúc con bò tót bị giết. 

Alguaziles
 Sau sự xuất hiện của các alguaziles là các nhân vật chính tham gia vào trò chơi corrida. Trái với những gì tôi suy nghĩ ban đầu, đấu sĩ bò tót không phải là người duy nhất đơn thương độc mã đối đầu với bò tót. Anh ta được sự trợ giúp của những người khác nữa và tùy vào vai trò của từng người mà trong tiếng Tây Ban Nha sẽ có những tên gọi khác nhau. Đầu tiên tất nhiên là matador, nhân vật chính của cuộc chơi

Picador, một dạng kỵ sĩ với vai trò làm trọng thương con bò tót để nó đủ yếu để đối đầu với matador. Anh ta sử dụng một chiếc xiên dài tầm 2,6m và cưỡi một con ngựa được bịt mắt và mặc áo giáp
Peones, một dạng «thí tốt », trợ giúp cho matador trong lúc đầu với bò tót.
 Trận giáp chiến trực tiếp với bò tót được chia thành 3 phần, trong tiếng Tây Ban Nha gọi là tercios

 Phần một : các peones sử dụng các thủ thuật với mảnh vải màu vàng/hồng để khiêu chiến và làm cho con bò tức giận. 

Sau đó đến lượt picador nhảy ra xiên thử mấy cái vào con  bò để « thử » độ hung dữ của nó. Tại sao con ngựa của anh ta lại bị bịt mắt nhỉ ? 

 Bởi vì để tránh không cho con ngựa nhìn thấy con bò. Chẳng may mà thấy con bò hung dữ xông vào là con ngựa sẽ hoảng sợ bỏ chạy và làm cho người cưỡi ngã chổng kềnh, rất nguy hiểm.

 Phần hai : các peones cắm các banderillas(một loại que được quấn bằng giấy màu) chọc vào phần dưới của cổ con bò. Theo truyền thống, họ phải cắm thành công 3 cặp banderillas thì mới hoàn thành phần này.

Phần ba và có lẽ là phần mà mọi người biết đến nhiều nhất qua màn ảnh nhỏ : cuộc đối đầu trực tiếp giữa matador và con bò. Tôi có lẽ không cần nói nhiều về phần này, anh matador sử dụng một cây kiếm nhỏ và mảnh vải màu đỏ để đối đầu với con bò. Mỗi khi matador thành công trong việc cho con bò chạy lướt qua mảnh vải thì toàn bộ đấu trường đồng loạt hòa lên :  « olé ». Không khí rất sôi động ! 

 Và cuộc chiến kiểu mèo vờn chuột kết thúc bằng một đòn quyết định : matador xiên nhát kiếm vào cổ con bò. Thế là nó chết dần chết mòn. 

Sau khi con bò chết hẳn, một mặt matador chào khán giả, mặt khác cỗ xe arrastre kéo xác con bò ra ngoài. Sau đó, người ta làm thịt con bò luôn. Nghe nói thịt nó ngon lắm vì con bò được nuôi thả rông ở thảo nguyên bát ngát giống kiểu gà đồi nhà mình. Miam miam !!

 Nếu như matador có một màn trình diễn ấn tượng làm người xem hài lòng thì các khán giả trên khán đài có thể sử dụng khăn mùi xoa màu trắng để ra hiệu cho trưởng ban tổ chức thưởng. Phây một lần thì matador được 1 chiếc tai bò, 2 cái thì 2 chiếc tai bò. Đó là lý do vì sao trong đấu trường người ta chỉ mang theo khăn mùi xoa màu trắng

Lịch sử phát triển corrida hiện đại
Có lẽ lại phải nói đến vùng Andalusia như là cái nôi của corrida hiện đại. Như đã nói ở phần trước, người ta tìm thấy những dấu vết xuất hiện của corrida ngay từ thời trung cổ khi giới quý tộc Tây Ban Nha rất ưa thích săn bắt bò hoặc biểu diễn đấu nhau với bò. Theo tục lệ thời ấy, đặc biệt là với truyền thống hiệp sĩ nối danh, sự dũng cảm là chỉ tiêu số một của một hiệp sỹ trẻ và các cuộc đối đầu với bò tót thường được tổ chức. Truyền thống đó vẫn cứ tồn tại ở Tây Ban Nha cho đến đầu thế kỷ XVIII khi mà nước Tây Ban Nha đang dần suy yếu so với các cường quốc láng giềng (Anh, Pháp, Hà Lan). 

một bức tranh miêu tả cuộc chiến giữa hiệp sỹ và bò tót, một khung cảnh khá phổ biến ở Tây Ban Nha thời Trung Cổ
Bản thân những giá trị nhân văn của tầng lớp hiệp sỹ quý tộc cũng dần đi vào dĩ vãng nên vị trí của corrida trong xã hội Tây Ban Nha cũng đã bị thay đổi. Cũng vào thế kỷ này, có một sự kiện lịch sử làm thay đổi hoàn toàn corrida. Vua Tây Ban Nha rất ghét trò corrida nên nghiêm cấm tầng lớp quý tộc được trực tiếp tham gia nhưng họ có thể đứng ra làm người tổ chức corrida. Khi mà giới quý tộc không tham gia được thì phải tìm người khác thay thế. Và thế là tầng lớp dân thường lần đầu tiên trong lịch sử trở thành những nhân vật chính của corrida. Và cũng bắt đầu từ đó, xuất hiện những matador xuất thân từ tầng lớp hạ lưu trở thành những huyền thoại trong lịch sử corrida Tây Ban Nha.   

Các tác phẩm của họa sĩ lừng danh Francis Goya nói rất nhiều đến corrida vào đầu thế kỷ 19
Trong lần tôi thăm viện bảo tàng corrida (nằm ngay trong đấu trường Maestranza của Sevilla), tôi có dịp khám phá danh sách những matador huyền thoại của Tây Ban Nha và được biết phần lớn trong số họ sinh ra trong các gia đình có truyền thống là địa chủ hoặc nông dân chăn nuôi bò tót. Một thời gian sau đó, tôi tìm hiểu thêm thông tin và các chiến sỹ đấu bò tót này và rơi vào một cái tên làm tôi nhớ mãi : Manolete. Nếu có dịp, tôi khuyến khích các bạn xem một bộ phim rất hay nói về nhân vật có thật này. 

Bộ phim Manolete tôi tình cờ xem do tải lậu năm 2010
Nghệ thuật biểu diễn corrida ngày nay khác nhiều so với những năm 30 thế kỷ trước. Hồi ấy, màn diễn quan trọng nhất là lúc các matador đâm nhát kiếm cuối cùng vào cổ con bò. Nhưng ngày nay, người xem dồn sự chú ý nhiều hơn vào những bước uyển chuyển của matador mỗi khi anh ta cho con bò luồn qua dải khăn màu đỏ. 

Lấy nhu (sự mềm mại trong bước đi của matador) chống lại cương (sự hung dữ của con bò), đó là sự tinh tế trong nghệ thuật corrida hiện đại. Mặt khác, nếu như xưa kia con bò nhiễm nhiên bị giết sau mỗi trận đấu thì ngày nay nhiều chú bò được tha bổng bởi sự dũng cảm hiếm có của chúng.

Không phải người Tây Ban Nha nào cũng thích corrida
Tôi luôn nghĩ rằng món tất cả người Tây Ban Nha đều tự hào về món corrida như là một biểu tượng cho truyền thống văn hóa của họ. Tuy nhiên, càng gặp gỡ các bạn trẻ Tây Ban Nha, tôi càng được khẳng định thông tin rằng gần như một nửa người dân Tây Ban Nha không đồng tình với sự tồn tại của trò chơi này. Một phần, đây là thái độ khá lôgíc khi mà phong trào bảo vệ động vật ngày càng phổ biến tại phương Tây. Một phần khác, cũng phải nói rằng việc chỉ có một số vùng hưởng ứng corrida có nguyên nhân sâu xa của nó. 


Corrida được sinh ra tại Andalusia và phát triển sâu rộng tại vùng Castilla, Basque và Valencia. Nhưng cũng chỉ có các vùng này là người dân hưởng ứng corrida. Còn các vùng khác đặc biệt là vùng Catalan, họ có lịch sử văn hóa lâu đời và rất khác với văn hóa Tây Ban Nha cận đại (họ có ngôn ngữ riêng). Vì thế cũng từ khá lâu rồi, nhiều khi họ tự nhận vùng của họ là một quốc gia riêng (về mặt văn hóa mà nói) và corrida như là một minh chứng cho sự « đàn áp » của nền văn hóa đến từ Madrid hay Andalusia và họ ghét điều đó. 


 Cũng mới gần đây thôi, chính quyền địa phương vùng Catalan đã ban hành luật chính thức nghiêm cấm 100% sự tồn tại của corrida tại vùng này. Tôi cũng không biết sắp tới sẽ đến lượt vùng nào khác đi theo ví dụ của Catalan nhưng tạm thời thì chính phủ quốc gia Tây Ban Nha đang làm mọi cách để cứu sống corrida và coi nó như một di sản văn hóa quốc gia.

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống