Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 1 September 2012

“Tiên cảnh giữa sa mạc” là cách để du khách gọi cho Suối Tiên ở Phan Thiết (tỉnh Bình Thuận). Những cột cát nhiều màu sắc làm khách phải ngỡ ngàng vì cứ nghĩ đó là đá. Chẳng biết bao giờ, con suối ấy vẫn đổ qua những đồi cát hoài ra biển mà không bao giờ cạn.

Suối Tiên xuất phát từ những mạch nước ngầm của những đồi cát kéo dài từ tỉnh lộ 706. Từ khi du lịch Phan Thiết chưa phát triển, Mũi Né vẫn còn là một làng chài ven biển, người dân Bình Thuận đã biết đến con suối này và thường tổ chức dã ngoại đến đây vào dịp lễ, Tết, cuối tuần. Còn bây giờ Suối Tiên được du khách khắp nơi trên thế giới biết đến bởi sự kiến tạo tự nhiên kết hợp giữa nước và cát tạo nên một phong cảnh đẹp mê hoặc.

Nữ thi sĩ Thái Thanh Nguyên trong một lần đến đây đã viết nên những vần thơ lay động lòng người: “Ngỡ ngàng đá bạc chênh vênh/Thì thầm dòng nước nhẹ tênh lưng đồi/Rụt rè hỏi chú chim côi/Nàng Tiên đâu? Chỉ toàn người thế gian/Hỏi trong veo sợi nắng vàng/Có mang nguyên thủy xuống làm ngàn sau...”.

Dù trời mát hay nắng đang đổ lửa giữa trưa, Suối Tiên vẫn dập dìu người. Phần đông là người nước ngoài. Để khám phá con suối này, khách phải đi bộ ngược dòng suối ở vị trí là điểm gần cuối cùng của nó đổ ra biển. Nơi sâu lắm, nước chỉ tới đầu gối. Du khách xách giày dép đi chân trần trong làn nước mát mang màu đỏ cam của cát.

Đi khoảng 200-300 mét, một thế giới kỳ ảo hiện ra trước mắt. Nơi đây chỉ có hoang sơ thuần khiết, không có bất cứ một dấu ấn nào của con người để lại đây ngoài những dấu chân.

Những cột cát cao khi xưa là đồi cát bị nước xói mòn tạo nên những hình thù kỳ quái như những khối thạch nhũ trong hang động núi đá vôi. Hai bên bờ suối, nước đã kiến tạo cát thành những chiếc cột hoa mỹ, những bức phù điêu khổng lồ trải dài như một bức trường thành và luôn biến đổi.

Dưới đáy con suối là cát mịn màng. Đây là nguồn nước ngọt hiếm hoi ở vùng này. Điều kỳ lạ là dòng nước bắt đầu từ sa mạc cát. Những đồi cát mênh mông chạy dài hàng chục cây số thì nước ngọt quả là quý hiếm.

Thế nhưng, bên dưới những đồi cát nóng bỏng ấy lại chứa một túi nước khổng lồ. Chẳng biết từ bao giờ, túi nước ấy bị “rò rỉ” chảy ra bên ngoài, tạo thành một dòng suối. Từ lâu, dân địa phương thấy kỳ lạ và liên tưởng đến những điều thần bí, siêu nhiên. Họ cho rằng, dòng nước này là của trời cho giữa sa mạc cát. Cái tên Suối Tiên xuất phát từ đó.

Dọc theo con suối, có nhiều lối đi lên những đồi cát. Cát được kiến tạo vô tình thành những chiếc cổng tự nhiên, nằm hai bên lối dẫn lên đồi cát. Đứng từ vị trí trên cao của đồi cát nhìn xuống, dòng suối thật nên thơ. Khung cảnh nơi đây không bao giờ làm cho du khách ngừng liên tưởng, so sánh. Ở nhiều góc tiếp cận khác nhau, du khách có một cảm giác lạ và hấp dẫn khác nhau về khung cảnh này.

Mùa hè, chỉ có những hàng dừa và hoa lục bình điểm xuyến cho dòng suối. Đến mùa xuân, hoa anh đào nở, Suối Tiên như khoác lên mình chiếc áo mới đầy hương sắc. Những độ hoa bưởi, hoa chanh nở, đi giữa Suối Tiên mà khách như đang đi giữa một rừng hoa ngát hương. Không chỉ cảm nhận con suối thiên nhiên và kỳ bí này bằng mắt, bằng tay mà du khách còn cảm nhận thiên nhiên nơi đây bằng mũi.

Mỗi mùa, mỗi lúc, Suối Tiên có những cảnh vật khác nhau. Cảnh vật dọc theo suối hiện thay đổi. Khi mưa lớn kéo dài, nước là người thợ điêu khắc miệt mài làm việc cả ngày đêm để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật độc đáo trên cát đầy ngẫu hứng. Vì thế, nếu không kịp ghi ảnh khi trở lại Suối Tiên lần sau, khách khó tìm được những khung cảnh cũ.

Màu sắc của cát cũng đã tạo nên sự hấp dẫn, tô điểm cho khung cảnh thêm thơ, thêm mộng. Màu cam chỉ là lớp phủ ngoài bởi trong lòng đồi cát toàn cát có màu trắng, màu kem, thỉnh thoảng là lớp titan có màu sẫm. Màu sắc thiên nhiên, sự kiến tạo tự nhiên đã kết hợp hài hòa với nhau tạo một bức tranh sinh động làm xao lòng du khách.

Khám phá Suối Tiên, khách chỉ mất khoảng một giờ. Thế nhưng, không ít người bỏ thời gian cả ngày để tiếp cận Suối Tiên ở nhiều vị trí khác nhau. Có người hôm sau còn trở lại để khám phá tiếp. Suối Tiên sẽ mãi là điểm đến thú vị của du khách, là sản phẩm du lịch độc đáo để du khách đến Phan Thiết có thêm một lựa chọn ngoài biển xanh, cát trắng.

Xem thêm chuyến đi >

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Đức (Cần Thơ Online), ảnh Dulichgo

Friday, 31 August 2012

Gần 8.000 thành viên tham gia trên diễn đàn trực tuyến, với gần 200 thành viên tích cực, thường xuyên tổ chức các chuyến đi dài hàng trăm km bằng xe đạp. Đó chính là Ê mông.

Chinh phục bằng “ngựa chiến” 

Ê mông (eMông) thực sự là một cái tên đã quá quen thuộc với các bạn trẻ yêu thích du lịch khám phá, đặc biệt là những ai thích “phượt” bằng ngựa sắt. Dù có khó khăn như thế nào, thì cũng có quá nhiều lý do để eMông trung thành với chiếc xe đạp trong những chuyến đi trong suốt 4 năm qua.
Với xe đạp, không quá chậm để có thể đến được đích, không quá nhanh để có thể cảm nhận được những nét đẹp trên suốt chặng đường đi. Mệt thì có thể dắt xe thong dong trên đường, nhẹ nhàng và không cồng kềnh như các phương tiện khác. Xe đạp cũng có thể theo họ tiến vào bất cứ cung đường nào, dù là chật hẹp hay lầy lội nhất.

Thêm vào đó, đi xe đạp chính là một cách tăng cường, luyện tập cho sức khỏe bản thân. Là cách bảo vệ và tuyên truyền bảo vệ môi trường hiệu quả nhất. Chuyện xả rác trên đường đi với các thành viên eMông không bao giờ xảy ra. Sau mỗi giờ phút nghỉ ngơi, họ luôn thu gom lại vật dụng, kể cả rác thải vào các túi nilon và mang theo trên đường.

Hạnh phúc của chuyến đi là ở quãng đường chứ không phải đích đến

Du lịch bằng xe đạp, thậm chí là cả những chuyến đi xa hàng ngàn km, vượt qua suối, đèo hiểm trở. Chỉ cần nghe như vậy thôi đã đủ thấy chuyến đi sẽ vất vả như thế nào rồi. Vậy mà thành viên eMông cứ ngày một tăng lên theo cấp số cộng, đặc biệt hơn nữa, eMông không thiếu các bạn nữ, thậm chí, rất nhiều nữ nhi eMông còn là người khởi xướng những chuyến đi đầy táo bạo này.

Nếu như bạn cứ băn khoăn, đi đường xa bằng xe đạp sẽ vất vả lắm, sẽ phải chuẩn bị nhiều thứ lắm, sẽ cần sức khỏe tốt lắm, phải luyện tập nhiều lắm… để rồi bỏ qua chuyến đi mà bạn chưa từng tham gia, như vậy là bạn đã thua chính bản thân mình rồi.

Thành viên eMông không thế, họ coi xe đạp là phương tiện chứ không phải mục đích. Họ thích khám phá bằng xe đạp chứ không để chuyện đạp xe sẽ khó khăn như thế nào quẩn quanh trong ý nghĩ. Cứ xách balô lên vai, leo lên chiếc xe đạp và đi thôi.

Mệt thì sẽ nghỉ, có thể ngã nhưng rồi lại đứng dậy, khi nào đói tất cả dừng lại ăn, khi nào màn đêm buông xuống thì cùng nhau dừng chân. Hành trình trên đường không thiếu những nụ cười và cái nhìn khám phá mới, cứ như thế cho đến khi đích trước mặt hiện ra. Và họ biết được rằng mình đã chinh phục được con đường này, chinh phục được nỗi sợ hãi ban đầu sẽ chẳng thể làm nổi. Chỉ là du lịch thôi, nhưng trên chiếc yên xe ấy, với họ là cả một triết lý sống.

“Chúng tôi đã chinh phục thành công Tây Côn Lĩnh với bánh mỳ trong balo và nước suối trên đường đi. Không một tấm bản đồ hay một người dẫn đường nào, chúng tôi vượt qua gần như tất cả những khó khăn: leo dốc sỏi đá, rẽ cây rừng lấy lối đi trong đêm mù mịt mưa gió. Bao lần vấp ngã, bao lần cả người lẫn xe trong đám bùn lầy, tay chân mặt mũi trầy xước bởi đủ thứ... Không phủ nhận đã có thật nhiều lúc mỗi cá nhân chùn bước, nhưng cuối cùng, chúng tôi cũng đã vượt qua.

Sẽ không ai trong chúng tôi quên được cảm giác tuyệt vời, cảm giác khi sáng mở cửa lều nhìn ra ngoài thấy bên kia biển mây là mặt trời le lói leo lên qua đỉnh Tây Côn Lĩnh.” Anh Long – admin của emong.org và cũng là thành viên của CLB eMông nhớ lại những ngày tháng chinh phục Tây Côn Lĩnh trên chiếc xe đạp.

Teen mê mẩn phượt bằng... "xế điếc"

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Hằng (Kienthuc)
Núi Phú Thọ (còn có tên núi Đá, núi Thạch Sơn) tọa lạc tại xã Nghĩa Phú, huyện Tư Nghĩa, cao chừng 60m so với mực nước biển.
Nằm cạnh cửa biển Đại Cổ Lũy, núi Phú Thọ như một đồn lũy thiên nhiên án ngữ cửa biển quan trọng bậc nhất tỉnh Quảng Ngãi.

Sở dĩ gọi là núi Đá vì trên núi có nhiều khối đá granit xám có kích cỡ và hình dạng khác nhau. “Nhất bộ dị trạng” (mỗi bước một đổi thay hình dạng) là cách nói diễn tả vẻ đẹp độc đáo của núi đá Phú Thọ ở mỗi góc nhìn, mỗi khoảnh khắc thời gian. Đây là cấm Bầm Buông, với những khối đá chồng hoặc xếp dọc bên nhau như có bàn tay sắp đặt của tạo hóa để thành đá Trống, đá Chuông, khi gõ vào phát ra chuỗi âm thanh trầm bổng diệu kỳ. Còn kia là gò Đá Trận, lô nhô đá nhỏ, đá to bên sườn đồi, ẩn hiện bóng cây, bóng lá.

< Đá Hòn Chồng.

Kỳ thú là chùa Hang thiên tạo với hai khối đá dựng lên làm trụ, đỡ một tảng đá lớn nhô ra phía trước trông tựa mái hiên. Rêu phong phủ đầy vách đá tạo nên vẻ u tịch hoang sơ. Giữa ngày hè nóng bức, hang đá mát rượi. Rễ cây đa cổ thụ lách qua kẽ đá dẫn từng giọt nước trong veo rơi tí tách xuống lòng hang. Tương truyền, ngày trước ở hang đá này, cứ đến rằm tháng 7 âm lịch có một con hổ to, lông đủ màu sắc, lặng lẽ xuất hiện trước sân chùa, chẳng mảy may làm kinh động đến người và muông thú, dân làng mến mộ gọi là “ông hổ đi tu”. Sách Quảng Ngãi nhất thống chí của tiến sỹ nho học Lê Ngãi viết về ngọn núi này như sau:

‘‘Núi Phú Thọ, ở phía Đông, cách huyện trị (Tư Nghĩa) 11 dặm, Đông giáp cửa bể Cổ Lũy, Tây liền với núi Bàn Cờ, Nam giáp Vũng Tàu, Bắc giáp sông Trà. Núi có những đá to mọc vút lên và nhọn trông như ngón tay trở lên. Đời Tự Đức đặt pháo đài ở đỉnh núi này để phòng giặc bể. Thiệt là một tòa núi đứng trấn cửa bể to.” (Quảng Ngãi nhất thống chí – bản Quốc ngữ, chép tay).

Đứng trên đỉnh núi Phú Thọ, du khách có thể phóng tầm mắt bao quát một vùng thiên nhiên rộng lớn. Vào những buổi bình minh, khi mặt trời ửng hồng từ từ nhô lên trên mặt biển bao la cũng là lúc những con thuyền nan cửa Đại sau một đêm ngủ mơ trong giấc sóng bỗng khe khẽ cựa mình, chầm chậm nối nhau ra biển đón đoàn thuyền đánh cá trở về trong dìu dịu sương mai. Xa xa, hơi chếch về phía Bắc là mũi Ba Làng An. Xa hơn nữa, ghé về Đông, nhấp nhô trên sóng là cù lao Ré. Sông Trà Khúc bên kia, sông Vệ bên này ùa nước vào nhau để thênh thang cửa Đại.

Theo hồ sơ của Bảo tàng Tổng hợp Quảng Ngãi, phế tích thành Bàn Cờ trên núi Phú Thọ có hình thang cân, cạnh trên 52m, đáy 60m, cao 25m, diện tích mặt thành khoảng 500m2. Bờ thành Bàn Cờ vốn được xây bằng gạch. Trên mặt thành có tháp Chăm, nhưng nay đã bị phá, chỉ còn ngổn ngang gạch vỡ. Thành Bàn Cờ hợp với thành Hòn Yàng và lũy Cổ Lũy thành hệ thống phòng thành, bảo vệ thành Châu Sa (phía tả ngạn sông Trà Khúc), nên thường được các nhà chuyên môn gọi chung là hệ thống phòng thành Cổ Lũy.

< Phế tích Thạch Sơn tự trên đỉnh núi.

Cũng tại khu vực Cổ Lũy – Phú Thọ, các nhà khảo cổ học đã phát hiện nhiều di tích thời tiền Champa, có niên đại từ thế kỷ III đến thế kỷ VII. Năm 2004, một cuộc khai quật đã được tiến hành. Trong hố khai quật hiện rõ các chân móng cột nhà lớn, có gia hạ bằng gạch vỡ và đá cuội. Hiện vật tìm thấy gồm các vật liệu kiến trúc (ngói lòng máng, gạch, chóp nóc...) và đồ gia dụng (nồi, hũ kendi, chân đèn, bát...). Các nhà nghiên cứu cho rằng, vật liệu kiến trúc ở đây (ngói lòng máng, đầu ngói ống trang trí mặt hề, chóp búp sen...) khá giống với các vật liệu tương tự ở Trà Kiệu, Thành Hồ...

Núi Phú Thọ, thành Bàn Cờ, thành Hòn Yàng còn gắn với nhiều giai thoại kỳ thú. Chuyện rằng, vào những đêm trăng thanh vắng, các nàng tiên trên thượng giới thường bay xuống thành Bàn Cờ mà ngắm cảnh, đùa trăng. Còn ở thành Hòn Yàng thi thoảng lại thấy “vàng Hời” chấp chới trong đêm như thể ma trơi.

< Cổ Lũy cô thôn.

Năm 1903, sau chuyến đi chầu hầu sang Pháp, Nguyễn Thân (1853 – 1914) xin về trí sĩ, bỏ quê cũ ở Thạch Trụ (Mộ Đức), chiếm cứ cả núi Phú Thọ và nhiều đất đai quanh vùng, xây dựng dinh cơ, đình tạ, đưa cả gia đình đến đây sinh sống, thỏa lòng dạ ham muốn công danh của một kẻ bán nước cầu vinh. Nhưng sự thể của gần 40 năm sau thì khác. Cuộc vùng dậy dữ dội và quyết liệt tháng 8 năm 1945 đã quật nhào bộ máy thống trị thực dân - phong kiến ở Quảng Ngãi và khắp cả nước. Trong cơn phẫn uất, người dân quanh vùng đã đập phá toàn bộ dinh cơ của Nguyễn Thân trên núi Phú Thọ.

Năm tháng đi qua, mặc cho những đổi thay nhân thế, núi Phú Thọ vẫn sừng sững trấn giữ một vùng hải khẩu; thôn Cổ Lũy vẫn còn đó dáng vẻ tịch mịch, u trầm của một làng quê trước biển sau sông đã đi vào tâm khảm bao thế hệ người Quảng Ngãi.

Núi Phú Thọ đã được Bộ Văn hóa, Thông tin và Thể thao (nay là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) công nhận là Di tích lịch sử văn hóa quốc gia, tại Quyết định số 43- QĐ/VH ngày 7/1/1993.

Du lịch, GO! - Theo Lê Hồng Khánh (báo Du Lịch), internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống