Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 5 September 2012

Chuyến đi bụi chu du vòng quanh miền Tây VN đã kết thúc với nhiều cung bậc cảm xúc. Cũng có nhiều và rất nhiều các bạn đang muốn tìm hiểu và chinh phục vùng miền đầy sông nước này.

< Những con đường nho nhỏ vào các xóm làng tại miền Tây với hai bên là vường cây trái.

Ở bài này mình không viết lại tường thuật chuyến đi mà chỉ chia sẻ lại những kinh nghiệm trong chuyến đi, giúp những bạn đang có ý định và chuẩn bị chinh phục miền sông nước ấy dễ dàng và ít gặp rủi ro hơn. Phương tiện của chuyến đi này được thực hiện bằng xe gắn máy, chiếc xe luôn đồng hành cùng mọi nẻo đường trên đất nước cùng Xì Trum.

Chuẩn bị

- Mang theo Võng dạng dù, hạn chế muỗi và côn trùng cắn ,mệt đâu thì mắc võng nghỉ tại đó.
- Chuẩn bị chai cồn hoặc cồn khô cùng 1 ca inox nhỏ để nấu nước sôi uống café dọc đường hoặc ăn mì gói.
- Các loại thuốc chống muỗi, côn trùng cắn khi ngủ ngoài đường.
- Khẩu trang, găng tay, mắt kính, dao nhỏ, khăn rằn.
- Đèn pin phải chuẩn bị 2 cái loại đèn pha sáng do hầu hết các cung đường miền Tây đều không có đèn vào ban đêm, đường xấu và dọc theo con đường là những con sông, kênh rạch nhưng không có rào chắn .

- Đồ vá xe, ruột xe đề phòng trường hợp thủng bánh giữa đường vì đường khá vắng nên cũng rất ít điểm sửa xe.
- Mang theo 1 lit xăng dự trữ do đa phần 8h tối trở đi các cây xăng đóng cửa, đặc biệt ở khu vực dọc biên giới Campuchia.
- GPS hoặc bản đồ + la bàn: Chạy một hồi lạc vào những cung đường rừng thì rất khó để xác định vị trí .
1 lít nước uống và ít đồ ăn khô dọc đường .
- Mang theo đồ vệ sinh cá nhân.

Kinh nghiệm

Đường đi

- Các con đường khá giống nhau: nhỏ và hẹp, dọc là những con kênh và sông rất sâu, ít địa điểm sửa xe vì thế phải tự trang bị những thứ như vá xe, đèn pin pha sáng. Có những đoạn đường đi vào chạy cả trăm km chỉ một đường thẳng và chạy hoài nên cứ trên tinh thần là chuẩn bị xăng cho đầy bình hoặc mang theo dự trữ 1 lít.

- Chạy đêm đường khá vắng, đôi khi có đoạn đường xấu nên xe phải có đèn pha - đèn trước đèn sau kẻo lọt sông. Lái đường dài đi đêm sẽ gây nhiều ảo giác khó tả nên phải bình tĩnh và luôn cẩn thận trước mọi tình huống.

- Đường miền Tây bằng phẳng không đèo dốc, ngoài Quốc lộ 1A xe cộ dập dìu ra các đường khác tương đối vắng vẻ có thể thoải mái chạy xe không cần tập trung lắm. Có điều phải nhớ là khi thấy xuất hiện một chiếc xe thô sơ nào đó do bất cứ ai điều khiển trên đường thì phải đặc biệt chú ý đến nó và giảm tốc độ đến mức có thể vì nó có thể chuyển hướng bất cứ lúc nào và không có gì báo trước cả!

- Nếu tiếp tục đi sâu vào các đường làng thì sẽ có những cái cầu không có lan can, gặp những cái cầu này thì bất kể nó rộng hẹp thế nào các bạn cũng nên tuân thủ nguyên tắc "một mình ta qua một cầu", không có gì phải gấp qua cầu cả, một va quẹt nhẹ nhàng trên cầu là đến 80% đưa ta xuống sông.

- Khi đi xe 02 bánh qua các phà nhỏ (phà không chở ô tô) sẽ có cảnh chen chúc. Chuyện này là chuyện thường ngày, không đi cũng không được vì nếu cứ lựa phà lớn mới qua sông thì hơi lâu, lại giảm tính chất phượt. Mà đã đi thì phải tuyệt đối không mất bình tĩnh: dù có ra đến giữa sông mà gặp gió to cũng phải ngồi cho êm đừng quýnh quáng mà toi cả đám.

- Các cụ ở miền Tây có truyền cho kinh nghiệm rằng: Khi rơi xuống sông thì việc đầu tiên là phải đảm bảo giữ mình nổi được đã sau đó nương theo dòng nước trôi đi để giử sức rồi tìm cách vào bờ sau, không cố lội vào bờ khi chưa đảm bảo rằng mình đủ sức bơi đến đích.

- Hỏi thăm đường đi thì phải hỏi liên tục vài người khác nhau vì nhiều người cũng không rõ nên chỉ đi bậy một hồi là tìm không ra. Vậy nên có GPS mang theo thì tốt.
- Nên mang theo giầy, bao tay, khẩu trang, mắt kính to che vùng mắt và có thể nhìn ban đêm do tối có nhiều bọ rầy, muỗi bay vào mất rất khó chịu - lái xe đường dài thì uống thêm vitamin giúp mắt tỉnh táo .

Ăn uống

- Vì đa phần dân địa phương thấy dạng đi du lịch là họ “chém” nên được thì tranh thủ vào chợ mua đồ ăn tự nấu hoặc lủi vào những con hẻm tìm đồ ăn sẽ thơm ngon và rẻ - Chắc ăn thì trước khi ăn cứ hỏi giá.

Ngủ nghỉ

- Ngủ bụi ngoài đường mang theo lều, võng; đốt lửa xung quanh hoặc có gì đó hạn chế sương đêm rơi xuống mặt .
- Nhà nghỉ thì tìm những dãy nhà trọ giá rẻ , kinh nghiệm cứ đi hỏi 8 nhà trọ sẽ tìm được 2 nhà ưng ý , vì thế cũng đừng ngại đi hỏi nhà trọ.

Tuy nhiên: tính cách con người miền Tây thường chân tình và hiếu khách nên bạn có thể xin tá túc lại trong nhà dân, trên ghe tàu hoặc các cù lao. Buổi tối ngồi lai rai xị rượu với một vài anh Hai, anh Ba nơi mình ở nhờ giữa mênh mông sông nước, nghe họ chuyện trò cuộc sống, làm ăn... sẽ là một trải nghiệm thật quý giá.

Những ai muốn ra Mũi Cực Nam thì về Năm Căn sẽ có bến Tàu Cao Tốc (bến nằm trước khi đi hết đường Năm Căn khoảng 1km chứ không phải bến nằm tận cuối đường đâu nhé). Tàu ra Cực chạy liên tục tới 1h chiều từ đất liền ra và từ mũi vào là chuyến cuối cùng 3h chiều - không kịp thì ngủ lại mũi , nhưng mũi chẳng có gì vui. Giá vé 70k/chuyến, xe ôm 30k, về 70k vậy vị chi cho chuyến từ đất liền ra mũi và về là 170k .
Hà Tiên vào mùa nắng mới đẹp, hôm rồi ra biển động mà nước đen ngòm và vắng, buồn.

Du lịch, GO! - Theo Xitrumfamily và nhiều nguồn khác

Tuesday, 4 September 2012

Nằm trong quần thể du lịch của huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, từ lâu Bích Động đã được biết đến với danh xưng “Nam thiên đệ nhị động” (động đẹp thứ nhì ở trời Nam sau động Hương Tích).

< Cổng chùa tam quan cổ kính ẩn hiện sau tán cây rậm rạp.

Trong tiết trời mát mẻ một ngày đầu thu, quãng đường hơn 100km từ Hà Nội về Bích Động dường như không lấy đi bao nhiêu sức lực của nhóm du khách trẻ. Nhìn từ xa, ngôi chùa thấp thoáng ẩn hiện trong tán cây rậm rạp của ngọn núi Ngũ Nhạc Sơn.

< Chùa Hạ với mái uốn cong chia làm hai phần.

Phải đến thật gần, đi qua một hồ sen cổng chùa tam quan cổ kính mới hiện ra trước mắt. Con đường lát gạch đỏ râm mát làm mọi người cảm thấy khoan khoái vô cùng. Chùa Bích Động xây dựng theo kiểu "Tam" Hán tự, ba tòa không liền nhau, tam cấp dọc theo sườn núi, dựa vào thế núi từ thấp lên cao thành ba ngôi chùa riêng biệt: Hạ, Trung và Thượng.

< Những bậc thang men theo vách núi lên chùa Trung.

Điều độc đáo của chùa Bích Động là núi, động và chùa bổ sung cho nhau, lại ẩn hiện giữa những cây đại thụ xanh biếc làm chùa chiền hòa nhập với cảnh trí thiên nhiên ngoạn mục. Ba ngôi chùa xây trên sườn núi cao, dưới gầm có động Xuyên Thủy. Giữa bức tranh núi rừng hùng tráng dát lên một phù điêu là những ngôi chùa cổ kính, mái ngói rêu phong, có đủ 8 cảnh đẹp mà người xưa từng gọi ''Bích sơn bát cảnh''.

< Chùa Trung nằm ở lưng chừng núi với kiến trúc bán mái phía ngoài.

Chùa Hạ có 5 gian xây trên một nền cao dưới chân núi. Trong chùa thờ Phật, kiến trúc chùa theo kiểu chữ Đinh. Vì kèo, xà ngang, xà dọc bằng gỗ lim. Mái chùa là hai tầng mái uốn cong, gồm 8 mái.

Năm 1705, có hai vị hòa thượng pháp danh là Trí Kiên và Trí Thể đều có lòng mộ đạo, muốn đi nhiều nơi để truyền bá đạo Phật và xây dựng các ngôi chùa. Đến đây, thấy núi Bích Động có địa thế tuyệt đẹp và đã có chùa nên hai nhà sư quyết định dừng chân, tự mình sửa sang chùa cũ, đi quyên giáo xây dựng lại thành 3 ngôi chùa: Hạ, Trung và Thượng để tu hành.

< Khung cảnh thâm nghiêm, tĩnh mịch trong động tối.

Năm Đinh hợi (1707), hai nhà sư Trí Kiên và Trí Thể đã đúc một quả chuông lớn, hiện còn treo ở Động Tối. Khoảng năm Giáp Ngọ (1774), Tĩnh Đô Vương Trịnh Sâm (1767-1782) đã đến thăm chùa và đặt tên cho chùa là Bích Động.

Sau khi tham quan chùa Hạ, trở ra sân quay về hướng bắc, bước khoảng 80 bậc đá men quanh sườn núi, tới lưng chừng núi là đến chùa Trung, kiến trúc bán mái phía ngoài.


< Chùa Thượng tọa lạc ở vị trí cao nhất gần đỉnh núi.

Đây là một chùa rất độc đáo ít nơi có được, một nửa gắn vào hang động, một nửa lộ thiên. Chùa có 3 gian thờ Phật. Lễ Phật xong ở thượng điện, bước lên 21 bậc đá là đến Động Tối. Đây là động chính, thâm nghiêm, tĩnh mịch, thiên nhiên đã miệt mài bao đời trau chuốt tỉ mỉ vô cùng tinh tế, sắc sảo đến từng chi tiết nhỏ để tạo nên những ông tiên, cô tiên, tiểu đồng, rồng lượn, rùa bơi, voi chầu, hổ phục...
Lên chùa Thượng, khách lữ hành phải bước gần 40 bậc đá theo sườn núi. Chùa Thượng còn gọi là chùa Đông, thờ Phật bà Quan Âm.


< Hình dạng độc đáo của những nhũ đá trong động Xuyên Thủy.

Đây là ngôi chùa nằm ở vị trí cao nhất, gần đỉnh núi Bích Động. Đứng từ trên chùa Thượng thả tầm mắt bao quát quang cảnh núi non xen kẽ ruộng đồng như một bức tranh sơn thủy. Sau khi tham quan quần thể chùa độc đáo, cả nhóm hứng thú đi thuyền khám phá hang động Xuyên Thủy ngay dưới chân ba ngôi chùa.

Vừa vào trong mọi người đã choáng ngợp bởi vẻ đẹp của những nhũ đá rủ xuống từ trần hang. Những nhũ đá đủ hình dáng, màu sắc tạo thành vô số hình thù lạ mắt: lúc như một nụ sen, lúc như bầu sữa mẹ, có khi lại là hình một con cá sấu...
Đắm chìm trong không gian đẹp đến huyền hoặc, những ưu phiền lo lắng trong cuộc sống bỗng chốc như biến mất. Cả khi kết thúc hành trình, cảm giác yên bình vẫn còn lắng lại suốt trong lòng...

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Thắng (Dulich Tuoitre)
Nằm trên đường 9 huyền thoại, di tích sân bay Tà Cơn thuộc xã Tân Hợp, huyện Hướng Hóa, Quảng Trị là điểm dừng chân quen thuộc với du khách trong và ngoài nước trên hành trình khám phá “tour DMZ” (du lịch vùng phi quân sự).

< Du khách nước ngoài tham quan chiếc máy bay vận tải CH-47 trưng bày trong khuôn viên di tích sân bay Tà Cơn. Đây là loại máy bay chuyên vận chuyển người, vũ khí và lương thực trong những năm lính Mỹ tham chiến ở Khe Sanh.

Những ngày đầu tháng 9, lượng khách nước ngoài tham quan di tích sân bay Tà Cơn dường như đông hơn. Họ là những cựu binh Mỹ hay những du khách đến từ các nước Anh, Úc, CH Czech… tham quan để biết và hiểu thêm về cuộc kháng chiến trường kỳ của quân và dân Việt Nam.

< Chiếc máy bay vận tải hạng nặng C130 của quân đội Mỹ tham chiến năm 1972 được trưng bày trên bãi cỏ sân bay Tà Cơn.

Khu di tích còn khá đơn sơ với năm chiếc máy bay (loại C130, UH-1,CH-47… ), ba chiếc xe tăng còn nguyên vẹn hoặc đã tan xác, hoen gỉ trưng bày trên những bãi cỏ. Đây là những máy bay, xe tăng mà quân đội Mỹ từng dùng tham chiến tại chiến trường Khe Sanh - Tà Cơn cách đây hơn 40 năm.

< Trực thăng lên thẳng UH-1, loại máy bay cơ động được lính Mỹ sử dụng nhiều nhất trong chiến tranh Việt Nam và chiến trường Khe Sanh.

Một nhà bảo tàng về đường 9 - Khe Sanh trưng bày những hình ảnh, vũ khí của lính Mỹ, lính quân đội chế độ cũ và quân giải phóng.

< Cận cảnh một chiếc xe tăng Mỹ tại chiến trường Khe Sanh.

Một bia đá tạc ghi chiến công lịch sử được dựng sau hàng chục loại bom mà quân đội Mỹ đã ném xuống miền tây Quảng Trị trong những năm 1965-1972. Kế đó, những công sự hầm hào, đài chỉ huy, đài liên lạc… được phục dựng trong khuôn viên sân bay cũng đang khẩn trương hoàn thành.

< Xác một máy bay của Mỹ từng tham chiến tại Quảng Trị.

Cách bố trí, phục dựng di tích của sân bay Tà Cơn hiện nay còn khá khiêm tốn, nhưng phần nào cũng giúp du khách hình dung về một thế phòng ngự liên hoàn, cơ động được quân đội Mỹ và lính chế độ cũ coi là một vị trí “cứng”, cơ động nhất trong cả hệ thống tập đoàn cứ điểm Khe Sanh.

< Một số trang bị của quân giải phóng miền Nam.

Toàn sân bay giống như một lòng chảo với bốn bề là núi non - vốn là những điểm đặt hệ thống hỏa lực lý tưởng, lại cách con đường 9 huyết mạch chưa đầy 3km.

< Du khách nước ngoài tham quan những trang bị, vũ khí sót lại của lính Mỹ trong nhà bảo tàng đường 9 - Khe Sanh.

Thế nhưng trước sức mạnh tiến công giải phóng Khe Sanh của Quân đội Nhân dân Việt Nam, Tà Cơn đã trở thành chiếc ghế điện đối với liên quân của đối phương. Ngày 26-6-1968, quân Mỹ buộc phải mở đường máu rút khỏi Khe Sanh - Tà Cơn.

< Du khách CH Czech tham quan hệ thống hầm hào của lính Mỹ được phục dựng tại sân bay Tà Cơn.

Sau những thăng trầm dâu bể, ít ai có thể ngờ một nơi từng là nỗi khiếp đảm, là “địa ngục trần gian” đối với lính Mỹ đã trở thành những vườn cà phê ngút ngàn, những bãi ngô và lạc mơn mởn xanh.

“Thật kỳ diệu. chiến tranh đã qua đi, nhường chỗ cho hòa bình và sự sống đang từng giờ từng phút nảy nở trên mảnh đất này” - một Việt kiều CH Czech đã tâm sự với tôi như thế khi tham quan di tích nổi tiếng này.

< Những loại bom Mỹ ném xuống miền tây Quảng Trị những năm 1965-1972.

Cách TP Đông Hà khoảng 65km và cách cửa khẩu Lao Bảo khoảng 20km về phía nam, nằm trong tập đoàn cứ điểm Khe Sanh, sân bay Tà Cơn từng là một cụm cứ điểm quân sự chiến lược của quân đội Mỹ trong những năm 1966-1968.

< Người dân xã Tân Hợp trồng ngô và lạc, tận dụng những khu đất rộng rãi trong sân bay.

Địa danh này từng gắn với nhiều chiến tích trong chiến dịch giải phóng Khe Sanh năm 1968 và gắn với câu nói nổi tiếng chua chát của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James R. Schlesinger: “Tuy chúng ta đã ném cả danh dự nước Mỹ ra để giữ (Khe Sanh) và buộc hội đồng tham mưu trưởng liên quân cam kết bằng máu, nhưng cuối cùng cũng phải rút chạy”.

Du lịch, GO! - Theo Tiến Thành (Dulich Tuoitre)

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống