Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 1 February 2013

Từ một dải bờ biển hoang vu với những đồi cát đỏ như sa mạc nằm rất xa đường giao thông, Mũi Né giờ đã trở thành trung tâm du lịch của thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận, địa điểm du lịch xanh - thân thiện với môi trường.

< Một khu nghỉ dưỡng rợp bóng cây xanh ở Mũi Né.

Dọc theo con đường chạy ra Mũi Né - Hòn Rơm tính từ bãi đá Ông Địa, chỉ hơn chục km, du khách như lạc vào một thế giới khác khi hàng chục resort cứ nối tiếp nhau trong không gian xanh hòa mình với thiên nhiên. Từ Victoria, Sea Lion Beach Resort & Spa, Sao Biển cho đến Làng Tre - Mũi Né, Sunny Beach, Muine Bay…

< Mô hình đồng lúa Việt Nam trong một khu nghỉ dưỡng ở Mũi Né.

Khu nghỉ dưỡng nào cũng sở hữu một bãi biển dài với hàng dừa xanh mượt bên bờ cát trắng, như nàng công chúa phơi mình dưới nắng vàng và biển xanh.

< Các phòng nghỉ chìm vào không gian xanh mát của thiên nhiên, tạo cảm giác thư giãn và yên tĩnh tuyệt vời cho du khách.

Kể từ khi Khu nghỉ dưỡng Seahorse & Spa trở thành đơn vị duy nhất của tỉnh Bình Thuận nằm trong số 10 khách sạn Việt Nam được vinh dự trao giải thưởng Khách sạn xanh ASEAN 2012, Mũi Né càng được khẳng định là một địa điểm du lịch xanh - thân thiện với môi trường.

< Nét dân dã lồng vào chi tiết trang trí của các khu nghỉ dưỡng.

Riêng với Seahorse & Spa, cảnh quan khu nghỉ dưỡng này được bài trí như bức tranh đồng quê Việt Nam thu nhỏ.

< Ở Mũi Né, du khách có thể chọn phòng nghỉ theo nhu cầu gia đình, bạn bè hoặc những cặp uyên ương hưởng tuần trăng mật.

Đó là một không gian thoáng mát, trên 70% diện tích xanh thiên nhiên, tạo cho du khách những trải nghiệm chân thực nhất về màu xanh miền nhiệt đới.

< Bãi tắm biển cao cấp thoáng đãng của các resort tại Mũi Né.

Từ khu vườn được phủ xanh bằng cây rau má, hòa vào màu xanh của trời và biển, đến những rặng dừa nghiêng mình soi bóng dưới dòng suối thiên nhiên uốn quanh các cụm bungalow (nhà nghỉ dưỡng)...

< Hồ bơi của khu nghỉ dưỡng Seahorse & Spa.

Trong thời gian lưu lại Mũi Né, ấn tượng nhất vẫn là hình ảnh những rặng dừa tại các khu nghỉ dưỡng Mũi Né, nó còn nguyên vẹn trong không gian chung của vùng đất vốn gắn liền với những hàng dừa thơ mộng.

< Du khách có thể khám phá đời sống của dân chài ven biển.

Vào buổi chiều tà, đặc biệt nhất là về đêm, khi các resort lên đèn làm lộng lẫy cả một vùng trời biển, rất nhiều du khách sử dụng xe đạp làm phương tiện khám phá Mũi Né và các khu vực xung quanh, như một hành động thiết thực để bảo vệ môi trường.

< Hải sản Bình Thuận tươi ngon và nhiều dinh dưỡng.

Mũi Né ngày nay được mệnh danh là “thiên đường nghỉ dưỡng”, “thủ đô resort” của Việt Nam với hơn 100 khu nghỉ dưỡng sinh thái, resort, biệt thự lớn nhỏ, được kết hợp với nhau bởi vẻ đẹp thiên nhiên hòa quyện cùng lối kiến trúc hiện đại.

< Những mảng không gian xanh đặc trưng tại các khu resort ở Mũi Né. Nét đồng quê Thường hiện hữu trong các khu nghỉ dưỡng.

Mũi Né còn là nơi hội tụ những dự án nhà nghỉ cao cấp, những khu vui chơi giải trí hiện đại, những công trình giải trí công cộng đa chức năng…, mang đến cho du khách cảm giác an toàn, thoải mái và vui tươi.

Chính từ những nét quyến rũ và thi vị đó, Mũi Né mỗi năm thu hút hàng triệu lượt khách đến tham quan và nghỉ dưỡng, trong đó có một lượng khách không nhỏ đến từ Nga, Đức, Thụy Điển, Hà Lan, Pháp, Anh, Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản, Mỹ, Canada…

< Màn đêm buông xuống trong một khu nghỉ dưỡng.

Hiện du lịch xanh Mũi Né phát triển bền vững, gắn với cộng đồng dân cư địa phương. Thực tế cho thấy, ý thức làm du lịch xanh - thân thiện với môi trường của người dân Mũi Né ngày càng được nâng cao và trở nên chuyên nghiệp hơn, để lại những tình cảm tốt đẹp trong lòng du khách.

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Vũ Thành Đạt - Nguyễn Luân (Vnanet)
Chỉ còn một ngày nữa là đến ngày ông Công ông Táo, người dân làng Thuỷ Trầm (xã Tuy Lộc, huyện Cẩm Khê, Phú Thọ) đang tất bật quăng lưới, đánh bắt cá chép đỏ đổ hàng cho các chuyến xe từ khắp nơi đổ về lấy hàng.

< Giáp Tết tiết trời lạnh giá, người dân làng Thủy Trầm vẫn chân đất xuống ao tát cá.

Hơn 40 năm qua, nghề nuôi cá chép đỏ của người dân làng Thuỷ Trầm ngày một phát triển khi nhu cầu cúng và dùng cá chép làm phương tiện tiễn ông Táo chầu trời vào dịp 23 tháng chạp ngày một tăng. Tại Thủy Trầm, có tới 90% dân làng nuôi và kinh doanh cá chép đỏ.

< Làng Thủy Trầm có hơn 500 hộ dân thì đa phần đều nuôi cá chép đỏ, mỗi năm xuất hàng chục tấn cá ra thị trường. Đa phần thương lái từ các tỉnh thành phố đến trực tiếp lấy hàng, nhưng cũng có khi chính nông dân Thủy Trầm phải chở cá hàng trăm cây số đi bỏ mối.

< Sau khi tát cá bằng lưới, các hộ gia đình phải bơm hết nước ra ngoài, lội xuống tận nơi để vớt những con cá còn lại.

Bắt đầu từ ngày 19 đến 22 tháng chạp, người dân làng Thủy Trầm nhộn nhịp đánh bắt cá từ dưới ao. Cá giống mua từ tháng 6 âm lịch và nuôi lớn dần cho đến cuối năm.

< Cá sau khi bắt từ ao lên sẽ đc cho vào lưới để sẵn, có khách hàng ra tận ao để mua cá.

Cá chép đỏ vốn có xuất xứ từ Nhật Bản. Giá bán buôn tại làng 85.000/kg. Mỗi cân hơn 50 con. Cá từ khi nhập giống về chỉ to bằng nửa ngón tay út, sau khoảng 6 tháng lớn lên to bằng hai đến ba ngón tay.

< Có nhà cho vào túi nilong đem về bể nhỏ ở nhà.

Có nhà thu gom cá vào một chiếc lưới lớn gần bờ rồi mang bao tải nylon ra đựng, thậm chí khách đến tận ao mua chở thẳng về chợ bán.

< Cá sau khi bắt từ ao lên được cho vào bể nước sạch chờ thương lái tới lấy.

Theo kinh nghiệm của người dân, mỗi mét vuông mặt nước chỉ thả khoảng 200-300 con giống. Nếu thả nhiều quá, cá khó lớn và ngược lại thả ít quá cá lớn nhanh, không phù hợp để cúng.

< Cá mẹ vây dài, thân đỏ có xuất xứ từ Nhật Bản dùng để gây giống.

< Cá ở dưới nước tung tăng bơi lội, thậm chí nhảy vọt lên nhưng khi ở gọn trong lòng bàn tay lại tỏ ra rất hiền lành.

Rồi cứ vào những ngày cận kề tiễn ông Táo về chầu trời, làng Thủy Trầm lại nhộn nhịp hẳn lên. Người người tát nước bắt cá, nhà nhà thu hoạch cá. Thương lái từ khắp nơi như Yên Bái, Hà Nội, Bắc Ninh…đổ về nhập cá chép.

< Cá được cho vào các bao ni-lông bơm đầy khí ôxi để vận chuyển. Cao điểm mua bán cá chép vàng vào khoảng ngày 21 tháng Chạp. Khi đó con đường dẫn vào làng thường chật kín các loại xe tải đến chở cá.

< Cá cũng được các khách mua nhỏ lẻ tất bật chở về chợ đem bán sớm. Mỗi sáng 23 tháng chạp, cả làng lại sạch bóng cá khi được vận chuyển đi hết.

< Cá chép thời điểm này có giá từ 80.000-85.000 đồng/1 kg. Mỗi kg được khoảng 50 con. Cá vừa đủ tầm, không quá lớn hoặc quá nhỏ dùng để cúng ông Công, ông Táo.

Nghề nuôi cá chép đỏ đã và đang là một con đường giúp người dân vùng trung du Thủy Trầm, Tuy Lộc có một cái tết no ấm, xa hơn nữa là thoát khỏi đói nghèo và làm giàu bằng chính nghề gia truyền của mình. Cá chép đỏ ở đây đã có thương hiệu từ lâu và được tỉnh Phú Thọ cấp chứng chỉ làng nghề nuôi cá chép đỏ.

Làng chuyên cung cấp "phương tiện" cho ông Táo

Du lịch, GO! - Tổng hợp

Thursday, 31 January 2013

Bao nhiêu thế hệ người Cơ Tu ở bản A Tu (xã Ch’Ơm, H.Tây Giang, Quảng Nam) lớn lên giữa bạt ngàn Trường Sơn mà không biết đến tiền.

Ở nơi chỉ cách Lào chưa đầy một giờ băng bộ, A Tu gần như biệt lập với thế giới bên ngoài. Con người lớn lên giữa rừng già cũng tự nhiên như cây cỏ, sớm hôm vui với nương rẫy chẳng chút bon chen. Già làng Tơngôl Yêng, 55 tuổi, niềm nở: “Lâu lắm rồi, A Tu mới lại có khách, xa quá mà. Ở lại với bố, uống rượu tà đinh, ăn con gà”. Hỏi già bây giờ mua rượu, gà ở đâu trong khi muốn mua hạt muối phải đi cả ngày đường. Ông hể hả: “Gà ta thả rẫy, rượu ta trèo cây đoác rót về, thiếu chi...”.

Sinh ra và lớn lên ở A Tu, thuở nhỏ Tơngôl Yêng ở trong ngôi nhà được cho là dài nhất H.Tây Giang cùng cả dòng họ. Trong ngôi nhà này, cha ông là một Adol (phụ trách chung) điều hành 30 hộ gia đình (150 nhân khẩu) làm ăn, sinh hoạt. Thuở ấy, cả làng ở cùng nhà, ăn chung, làm chung. Sáng sáng vỡ đất trồng sắn, ngô, chiều về 150 con người cùng chung mâm cơm. Làm ăn tập thể, tự cung tự cấp nên họ cũng không cần đến tiền bạc làm gì.

“Có tiền để làm chi, ta sinh ra lớn lên ở đây, không có tiền mà vẫn sống như pơ mu đấy. Lúa, sắn, ngô... ta trồng được. Con gà, con chó, con lợn... ta cũng nuôi được. Vậy là đủ ăn rồi”, nhấp chén tà đinh ấm môi, già Tơngôl Yêng tiếp lời: “Như ở dưới xuôi, có tiền thì mua được nhiều thứ. Chứ trong bản ta, có tiền cũng không biết để làm chi. Cần con rựa, con dao, cần hạt muối... mình có thể lấy sắn, ngô đổi được mà”.

Vẫn có trong bản nhưng tổng lượng tiền ở A Tu còn ít hơn của một chủ cửa hàng nhỏ dưới xuôi. Hỏi bất cứ người dân nào, chúng tôi cũng đều nhận được cái lắc đầu: “Không có tiền”. Ban đầu, chúng tôi tự hỏi, nếu không có tiền thì người ta sẽ mua bán bằng gì. Hóa ra người dân dùng sản vật nông nghiệp. Khi cần họ có thể đổi của làm ra để lấy về muối, bột ngọt, xà phòng...

Người A Tu không dùng từ “bán” mà là “đổi”. Anh Tơngôl Hương (30 tuổi) nói: “Vào rừng kiếm được chai mật ong, củ sâm, mình về thị trấn đổi gạo, muối rồi gùi về nhà, dành ăn đến hết mùa lúa. Có bữa trong nhà thiếu muối, mình bắt con chó đi đổi”.

Giữa bản A Tu là quầy tạp hóa của chị Pơ loong Thị Nhất (21 tuổi). Nói là quầy tạp hóa nhưng thực ra, thứ hàng chủ yếu vẫn là muối. Chị Nhất cho biết: “Hằng ngày, người dân vẫn thường lui tới quán mình để đổi sắn, ngô lấy muối. Đàn ông thì lấy sâm dây, sâm Ngọc Linh hoặc chai mật ong để đổi bánh kẹo, cá biển, chai rượu”. Sau khi đổi hàng cho người dân, chị Nhất lại đem những sản vật này về đổi tại một quán ngay trung tâm xã Ch’Ơm để tiếp tục lấy hàng về bản.

Cũng xuất phát từ việc trao đổi hàng lấy hàng, người A Tu bao đời nay vẫn duy trì “con đường mã não” cắt sang Lào. Theo già Tơngôl Yêng, từ nhỏ ông thường vượt rừng sang bản Ka Đon (tỉnh Sê Kông, Lào) để đổi mã não lấy những tấm vải tút (một loại vải như thổ cẩm của người Cơ Tu) đem về. Từ những chuyến giao thương như thế, già đã có khá đông bạn bè bên Lào. Mỗi lần thiếu thốn, mùa lúa thất bát, già lại cắt rừng sang nhà bạn để xin heo, gà, bò về ăn. “Thiếu cái chi thì mình sang làng họ đổi, lấy về dùng. Chứ lấy tiền về không biết làm chi”, già Yêng thật bụng.

Bây giờ ở A Tu đường giao thông đã về gần đến bản. Sự cách biệt với thế giới bên ngoài được rút ngắn nhưng làn sóng “mua được bằng nhiều tiền” vẫn chưa tác động đến ngôi làng này. Khi khách cho tiền, trẻ em trong bản vẫn ngơ ngác cầm từng tờ để ngắm một cách thích thú. A Tu vẫn còn in đậm cuộc sống tự cung tự cấp vốn có tự bao đời.

Du lịch, GO! - Theo Hoàng Sơn (Ihay), internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống