Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Monday, 1 April 2013

Êm dịu, sôi động, sang trọng, bình dân, rất gần gũi và thân quen với bất cứ ai lần đầu tìm đến - là những biểu hiện đặc trưng nhất khi nói về khu vực đường Phạm Ngũ Lão, Đề Thám, Bùi Viện… thuộc phường Phạm Ngũ Lão, quận 1, Tp. Hồ Chí Minh - vốn từ lâu đã nổi tiếng với tên gọi “phố Tây”.

< Phố Tây lung linh trong ánh đèn màu rực rỡ, hàng quán tấp nập, mọi người đến với nhau không phân biệt quốc tịch, đẳng cấp, màu da.

Phố Tây lung linh trong ánh đèn màu rực rỡ, hàng quán tấp nập, mọi người đến với nhau không phân biệt quốc tịch, đẳng cấp, màu da, không khí cứ thế hòa quyện để tạo nên một điểm đến rất riêng nơi Sài thành hoa lệ.

< Quang cảnh phố Đề Thám, một trong những con phố người nước ngoài tìm đến. Không khí phố Tây hòa quyện tạo nên một điểm đến rất riêng nơi Sài thành hoa lệ.

Nhịp sống ở đây chỉ thực sự bắt đầu vào lúc 5 giờ chiều, lý do chính là vì Việt Nam ngược múi giờ với hầu hết các nước phương Tây. Hơn nữa, vô hình chung tạo điều kiện cho các du khách Tây vui chơi thoải mái nhất trong không khí của Sài Gòn về đêm. Du khách đến Sài Gòn thường truyền nhau câu cửa miệng: “Sài Gòn sống về đêm!”.

< Ở phố Tây, có khá nhiều gánh hàng bán đồ ăn với giá rất bình dân. Đó là những quán cơm tấm, gánh hủ tíu hay các xe bán bánh mì, giá dao động từ 10.000-20.000 đồng/phần.

Đến phố Tây vào thời điểm đặc biệt này, chúng tôi cảm nhận rõ cái thời khắc dần chuyển giao giữa ngày và đêm cũng như nhịp sống của phố Tây. Từng tốp du khách Tây, áo pull, quần lửng, mang giày thể thao đi dạo trên các con đường Bùi Viện, Đề Thám… - là những dãy phố hẹp dài tít tắp - thoải mái ngắm các hàng quán dày đặc với đủ các mặt hàng từ vải lụa, đồ lưu niệm Việt Nam, giày dép cho đến tranh ảnh, ba lô, mũ nón…

< Phạm Ngũ Lão là con phố dài tít tắp, du khách tới đây thoải mái ngắm các hàng quán dày đặc với đủ các mặt hàng từ vải lụa, đồ lưu niệm, giày dép cho đến tranh ảnh, ba lô, mũ nón...

Những hình ảnh đó cùng với sự chật hẹp của các con đường thuộc phố Tây, đôi khi đông đúc quá còn phải chen nhau, dường như đã làm nên sự quyến rũ kỳ lạ đối với du khách.

< Trên các con đường trong phố Tây, đâu đâu cũng thấy bảng quảng cáo “Opentour”, hay “For rent” (cho thuê) từ xe mới đến xe cổ như Vespa, Mô-bi-lết.

Trời tối hẳn, khoảng 7 giờ là lúc phố Tây bắt đầu vào guồng nhộn nhịp, vui chơi. Nhạc ở các quán bar rực rỡ ánh đèn chát chúa, ầm ầm, nhiều đôi “trai Tây gái ngoại”, cả “trai Tây gái Việt” dìu dắt nhún nhảy đầy sảng khoái.
Tất cả dù chưa từng gặp nhau đều dành cho nhau những nụ cười thân thiện và không có rào cản về giàu nghèo hay quốc tịch, tôn giáo, màu da.

< Nếu muốn đi thăm quan các địa điểm du lịch, du khách ở phố Tây chỉ cần đến các văn phòng du lịch đăng ký là đi ngay.

Dù chẳng quen biết nhưng mọi người có thể ngồi chung bàn, trao đổi với nhau bằng tiếng “bồi” (cách dùng tiếng Anh không chuẩn xác về mặt phát âm, từ ngữ lẫn cấu trúc câu nhưng người nghe vẫn có thể hiểu được - PV) và cả ngôn ngữ quốc tế, nghĩa là nói với nhau bằng các màn múa tay.

< Giá tiền phòng ở phố Tây cũng khá mềm, có phòng chưa tới 200.000 đồng/đêm, thậm chí còn rẻ hơn. 
Đi kèm với dịch vụ khách sạn còn là các dịch vụ ăn uống, lữ hành, internet.

Cách đó không xa, phía đường Phạm Ngũ Lão là Công viên 23/9, nơi từng tốp, từng tốp những vị khách Tây, người ta, tổ chức trao đổi, luyện ngoại ngữ, tìm hiểu phong tục, tập quán, nét sinh hoạt của người Việt. Họ vừa nói chuyện, vừa khoa chân múa tay, lâu lâu lại pha những tràng cười vui vẻ...

< Thư giãn thưởng thức ly cà phê.

Ở phố Tây, có khá nhiều gánh hàng bán đồ ăn với giá bình dân chứ không đắt đỏ. Đó là những quán cơm tấm, gánh hủ tíu, hay các xe bán bánh mì, có giá dao động từ 10.000-20.000 đồng/phần. Giá tiền phòng ở phố Tây cũng khá mềm, có phòng chưa tới 200.000 đồng/đêm và có phòng rẻ hơn. Đi kèm với dịch vụ khách sạn còn là các dịch vụ ăn uống, lữ hành, internet.

< Tây ba lô” thường gặp trên các con đường phố Tây.

Trên các con đường trong phố Tây, đâu đâu cũng thấy bảng quảng cáo “Opentour”, hay “For rent” (cho thuê) từ xe mới đến xe cổ như Vespa, Mô-bi-lết... Đặc biệt, từ phố Tây, chỉ cần 15 phút đi bộ là du khách đã có mặt ở trung tâm thành phố, tham gia các khu mua sắm nổi tiếng như: Thương xá Tax, chợ Bến Thành, Saigon Square…

< Thưởng thức những món ăn Việt ở phố Tây.

Ngoài ra, nếu muốn đi du lịch các nơi, từ trong nước, ngoài nước, du khách ở phố Tây chỉ cần đến các văn phòng du lịch dày đặc đặt ngay tại đây là có thể đăng ký và lên đường ngay. Muốn đón xe đi các tỉnh, thành như: Nha Trang, Đà Lạt, Phan Thiết, Đà Nẵng… cũng khá đơn giản do ở đây cũng có văn phòng của các hãng lữ hành nổi tiếng, đón và trả khách ngay tại phố Tây.

< Quầy bán đồ lưu niệm phục vụ du khách trên Phố Tây.

Nếu không sử dụng taxi, xe ôm làm phương tiện đi lại, để tiết kiệm, khách Tây sử dụng xe buýt bởi có rất nhiều tuyến xe buýt đi ngang qua khu phố Tây về các quận nội, ngoại thành và các tỉnh lân cận.

Với những dịch vụ hết sức ưu đãi, giá cả bình dân và từ lâu đã trở thành một nét văn hóa của đất Sài thành, phố Tây hiện không chỉ dành riêng cho “Tây” mà còn là điểm đến, điểm dừng chân lý tưởng của rất nhiều khách “ta”. Anh Việt Hùng, kỹ sư xây dựng công tác Hà Nội cho biết: “Công ty của tôi có văn phòng tại Tp. Hồ Chí Minh nên mỗi dịp vào thành phố công tác, chúng tôi thường đến phố Tây đi dạo rồi tụ tập bạn bè để tận hưởng không khí “rất Sài Gòn” tại đây…”.

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Vũ Thành Đạt - Đặng Kim Phương (Vietnam.Vnanet)
Phố Cáo nằm bên đường của quốc lộ 4C nối Hà Giang với huyện địa đầu cực bắc Đồng Văn, tỉnh Hà Giang. Xã Phố Cáo có khoảng 5000 nhân khẩu, gồm bốn dân tộc Mông, Hán, Dao, Pu Péo, trong đó người Mông chiếm tới 90%. Chợ phiên Phố Cáo họp 6 ngày/phiên.

< Phố Cáo khoác lên mình sắc màu của hoa mận trắng muốt, hoa cải vàng rực.

Thị tứ nhỏ với vài nóc nhà nằm rải rác dọc con đường, nhà nào cũng tường đất, cổng gỗ, bờ rào đá, thứ kiến trúc đặc trưng của người Mông ở Hà Giang. Nhà cửa ở đây làm bằng tường trình với hàng rào đá xung quanh và người Mông ở đây còn giữ nguyên trang phục, các nét sinh hoạt truyền thống.

< Sở dĩ người bản địa gọi nơi đây là Phố Cáo vì kiến trúc của xã theo lối bàn cờ, nhà liền nhà như phố và được ngăn cách nhau bởi những bức tường đá.

Phố Cáo là một địa chỉ du lịch không thể bỏ qua khi du ngoạn công viên địa chất, cũng là một trong những điểm dừng chân thú vị trên đường “phượt” của dân du lịch bụi trong mọi hành trình đến với Đồng Văn.

< Phố Cáo là nơi còn lưu giữ nhiều ngôi nhà trình tường được xây dựng theo lối truyền thống của người Mông.

Tôi đã qua Phố Cáo vào những ngày mây mù, mù dày đặc đến nỗi có thể cảm nhận dùng tay cắt xén mù thành những miếng bánh như người Mông dễ dàng cắt mèn mén ở chợ Phố Cáo.

< Trên đường tới trường.

Cũng có lần tôi qua Phố Cáo vào một ngày nắng đẹp, anh bạn Tiến đưa tôi đi chợ Phố Cáo như lạc vào mê cung của sắc màu thổ cẩm. Nhưng lần này, Phố Cáo của tôi lại khoác lên mình bộ cánh rực rỡ bởi sắc màu của hoa đào, hoa mận.

< Xuân bên hiên nhà.

Nghĩ cũng lạ, cả cao nguyên đá bao la ngun ngút màu xám ngắt của đá tai mèo, vậy mà đất trời lại ban cho vùng này một loại cây mềm mại, có sức sống dẻo dai và đặc biệt xuân về có hoa như thắp lửa giữa mênh mông đá. Tôi quen anh bạn Tiến của tôi cũng gắn liền với loài hoa này.

Có lần đi ngang qua Phố Cáo, thấy Tiến định chặt cây đào già nhiều nụ trước cửa nhà mình bán cho một khách chơi thì tôi ngăn lại. Trong tâm thức, tôi có ý định sẽ chụp bức ảnh cây đào này vào buổi sáng mai khi nắng ló rạng sau dãy núi đá xa hoặc khi khói chiều lên trên mái ngói âm dương nhuốm màu thời gian nhà Tiến.

< Thu hoạch cải trên những thửa ruộng bên nhà.

Tôi hỏi Tiến: “Cây đào này trồng bao lâu rồi?”. Tiến nói bâng quơ: “Tao không biết, cây này ông tao lên Lũng Cú lấy về trồng, nó đã có hoa từ khi tao còn bé, không biết được đâu”. Tôi lại hỏi: “Đẹp thế sao chặt đi, phí sức ông mày trồng”. Tiến lặng im một lúc rồi nói trống không: “Ờ, không chặt để bán nữa”.

< Bình yên Phố Cáo.

Lần này, cây đào trước cửa nhà Tiến đẹp rực rỡ. Thân cây ám một màu đen mốc xịt như xù mình để chống chọi lại cái lạnh mùa đông. Từ những điểm mốc meo đó lại mọc ra những bông hoa hồng thắm rực rỡ. Cũng chỉ có cái sắc hồng phai điểm tô cho cả một vùng đá xám xịt là tín hiệu của mùa xuân, của riêng Phố Cáo mà đã đến thì sẽ say mê, mộng du như lạc vào một chốn thần tiên nào đó.

< Hoa cải ngập tràn các thửa ruộng quanh Phố Cáo.

Tôi không thể nào hòa phối sắc hồng phai của hoa đào, màu trắng tinh khôi của hoa mận, màu xám của đá, màu rêu xanh của những ngôi nhà trình tường và màu hoa cải vàng rực quanh bản thành một bức tranh hữu tình. Có lẽ vì thế, Phố Cáo luôn mới trong mắt lữ khách, mỗi người luôn có một góc Phố Cáo trong hồn và nhớ đến mỗi khi mệt mỏi hay muốn thoát ra khỏi vòng quay ồn ào của phố thị.

Du lịch, GO! - Theo Báo Ảnh VN

Sunday, 31 March 2013

Phan Rang không chỉ nổi tiếng với bãi biển đẹp và những khu resort nghỉ dưỡng cao cấp mà còn thut hút khách du lịch bởi miền ẩm thực riêng như: mực nướng, cơm gà, nước mắm,…trong đó du khách không thể bỏ qua món ăn độc đáo được chế biến từ loài dông cát.

< Con dông ở bãi cát tại Phan Rang.

Dông là loài bò sát, sống ở những vùng đất cát, nhất là ven biển. Có kích thước lớn hơn thằn lằn, chiều dài từ 20-30cm và vốn là một loài động vật hoang được con người đem về nuôi với quy mô ngày càng lớn. Từ những con dông “xấu xí”, người dân Phan Rang đã sáng tạo nên những món ăn hấp dẫn và lạ mắt.

Gỏi dông

Gỏi dông là món được nhiều người ưa thích khi đến với Phan Rang. Khác với những món gỏi sống khác, gỏi dông được làm khá kỳ công. Dông để nguyên con, chế nước sôi vào khoảng vài phút rồi cạo nhẹ cho bong sạch lớp da đất bên ngoài, làm sạch ruột.Sau đó để ráo nước rồi đem luộc chín xé lấy thịt và loại bỏ phần xương.

Thịt dông sau khi luộc được xé nhỏ, đem ướp với gia vị có sẵn: muối, đường, tỏi (giã nhỏ) cho ngấm, rồi trộn với hành tây, hành khô, cà rốt thái mỏng cùng chút rau răm. Gỏi dông thường được ăn kèm với bánh tráng nướng nên rất ngon miệng. Miếng bánh tráng vàng rụm giòn tan trong miệng hòa quyện với vị ngọt mát của thịt dông khiến cho người ăn cảm nhận được mùi vị của miền cát nắng.

Dông nướng

Vẫn là hương vị hấp dẫn đặc trưng của nhiều món nướng, dông nướng hấp dẫn thực khách bởi mù vị rất riêng. Để chế biến món dông nướng, người ta thường chọn những con mập, có kích thước của dông trưởng thành. Thịt dông được làm sạch và ướp với một số gia vị như: hành băm nhuyễn, hạt nêm, tiêu và nước mắm. Nước mắm là thành phần không thể thiếu của món ăn này vì thế người dân đã biết cách tận dụng luôn hương vị của mước mắm ngon Phan Rang.

Thịt dông ướp khoảng 30 phút cho ngấm đều sẽ được cho lên vỉ nướng. Và để có thể “toát” hết hương vị của món dông nướng, người ta thường nướng trên bếp than. Trong quá trình nướng dông phải trở đều, tránh thịt bị cháy khét.

Dông nướng có thể ăn kèm với bánh tráng nướng hoặc ăn với rau sống, bún và bánh tráng cuốn. Cho dông vào bánh tráng, thêm tí bún và rau sống cuốn lại rồi chấm với nước mắm me thì không gì bằng. Thịt dông nướng thơm, mềm và có vị ngòn ngọt, gần giống như thịt gà nên người dân nơi đây thường gọi là “gà đất”.

Chả dông

Với những món chả thì dông phải nhiều hơn vì nếu ít quá thì… phí công chế biến. Trước hết, dông được chặt bỏ đầu, đuôi và bàn chân. Muốn lột da dông cho dễ người ta thường dùng dao rạch nhỏ một đường dưới bụng từ đầu cho đến đuôi. Đặc biệt là khi làm dông tránh dùng nước lã rửa sạch, rất dễ bị tanh.

Thịt dông sau khi làm sạch được bằm nhuyễn hay quết dẻo cùng các loại gia vị khác như: ớt bột, tiêu, tỏi, dầu ăn. Sau đó trộn hỗn hợp thịt dông đã xay với ít nấm mèo và bách thảo đã cắt nhỏ, rồi bùng bánh tráng cuốn thành miếng vừa ăn chiên giòn. Chả dông thường được ăn kèm với rau sống hoặc ăn với cơm rất ngon.

Ai đã từng thưởng thức món chả dông ở Phan rang chắc sẽ nhớ mãi món ăn này bởi không chỉ thơm ngon vì chất đạm nhiều, mùi vị đặc trưng của thịt dông mà giá cả cũng rất hữu nghị với thực khách.

Cháo dông

Lạ miệng với những món ăn cầu kỳ từ dông, cháo dông tuy đơn giản nhưng cũng đậm đà hương vị riêng của vùng Phan Rang. Gạo dùng để nấu cháo dông phải là gạo thơm Tuy Hòa, ngâm sơ với nước lã đến khi nồi nước thịt dông sôi ùng ục thì cho vào rồi nêm thêm gia vị vừa ăn. Chỉ với cách nấu đơn giản như vậy là đã có một nồi cháo dông thơm ngon bổ dưỡng.

Ngoài ra, thịt dông còn được chế biến ngon miệng và độc đáo với những món dông hấp, dông rô ti và dông nấu dưa hồng. Chính những hương vị độc đáo đó của ẩm thực Phan Rang đã tạo nét riêng cho miền nắng gió này.

Du lịch, GO! - Theo Hiền Anh (Vietnamnet)

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống