Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 27 April 2013

(Tiếp theo) Sáng hôm sau - ngày thứ hai ở Phnom Penh - tôi thức dậy khá sớm sau một giấc ngủ sâu. Lôi thức ăn đem theo ra ăn xong, tôi ra sảnh nhà nghỉ ngồi vào máy tính online (nhà nghỉ Narin có 2 máy tính nối mạng, cho khách dùng miễn phí).

< Dãy phố trên đại lộ Sihanouk, Phnom Penh.

Gần 9 giờ, tôi về phòng xách ba lô định ra ngoài xem chùa chiền và chụp hình. Đúng lúc đó, Ulf bước vô sảnh, thấy tôi định ra ngoài nên anh ta ngỏ ý muốn đi cùng. Tôi đồng ý.

Đi dọc đại lộ Sihanouk, chúng tôi đến một ngôi chùa - trên bản đồ ghi là Wat Montrei (wat có nghĩa là chùa) nhưng gặp lúc chùa đang trùng tu. Tôi chụp vài kiểu hình rồi trở ra. Bây giờ mà về thì cũng hết buổi sáng rồi, tôi quay sang hỏi Ulf: “Đi đâu nữa?”. Anh chàng nhún vai: “Tùy cô”.

< Chùa Wat Montrei, trên đường Sihanouk, Phnom Penh.

Thế là không cần bản đồ, tôi cứ đi về phía trước theo cảm tính, khi nào... lạc mới mở bản đồ ra xem. Dọc đường, hàng quán bán đồ ăn sáng dã chiến rất nhiều, kiểu như ở Việt Nam. Tôi mua một lon bia Angkor (2.300 riel) đưa cho Ulf. Anh chàng Thụy Sĩ có vẻ ngạc nhiên: “Miss à, tôi không ngờ cô lại mua bia cho tôi. Tôi biết cô không thích bia”. Tôi cười: “Ok. Anh vui là được. Nhưng tối nay anh cho tôi mượn điện thoại gọi về Việt Nam nữa nhé”. Ulf vừa cười vừa lắc đầu... bó tay!

Chợ Olympic

Đi thêm một đoạn, lạc vô một cái chợ khá lớn, tôi mua một ly chè gồm bánh lọt và nước thốt nốt (giá 2.000 riel), ăn rất ngon, lần này Ulf trả tiền chè cho tôi (chắc anh chàng không nuốt trôi lon bia Angkor hồi nãy vì ngại). Chúng tôi đi quanh chợ, kể cả khu trên lầu ngắm hàng hóa và chụp ảnh linh tinh. Ulf dừng lại một quầy bán cẩm thạch xem hàng say mê, bà bán nói giá 10 đô la, nhưng anh ta chỉ ngắm mà  không trả giá. Tưởng hắn muốn mua, tôi nhanh nhảu trả giá dùm (đúng là vô duyên) bằng tiếng Khmer.

< Cửa hàng bán đồ trang sức, đá quý trong chợ Olympic.

Bà bán hàng tưởng tôi là người Khmer, bèn xổ một tràng dài hướng dẫn cách đeo vòng. Tôi trả 4 đô la, bà này không chịu, nhưng khi chúng tôi bỏ đi thì bà ta gọi lại nói bán. Lúc này mới biết Ulf không hề có ý muốn mua mấy thứ này. Tôi nói đi xem hàng thêm rồi chút quay lại mua sau, mặt bà ta méo xẹo. Có mấy gian hàng đẹp, tôi dừng lại mua hai cái khăn choàng, mua xong bà bán hàng mới biết tôi không phải là người… Campuchia.

Rảo khắp chợ, xem hàng chán rồi tôi bảo Ulf quay về nhà nghỉ Narin. Dọc đường nghe có tiếng sư tụng kinh, tôi đoán là có một ngôi chùa gần đây, nên kéo Ulf đi về hướng đó, nhưng hóa ra đó là một đám ma. Tôi lấy máy ảnh ra chụp, lúc quay về khu chợ thì bị lạc hướng. Gặp một người không biết tiếng Anh, tôi xổ tiếng Campuchia, hỏi: “Bos sadam or Bos saveng?” (quẹo trái hay phải?). Anh ta vừa nói vừa chỉ: “Phu chiết, bos sadam” (đi thẳng, quẹo phải). Tôi cám ơn rồi đi, bây giờ nhìn bên ngoài chợ, tôi mới biết tên chợ là Olympic (Cái tên chợ Olympic có lẽ vì vị trí ởgần sân vận động Olympic).


< Hàng ăn trên lề đường chung quanh chợ Olympic.

Dọc đường về nhà nghỉ, tôi mua hai cái bánh kẹp, mời Ulf một cái. Anh chàng ăn xong, khen ngon rối rít. Lát sau, thấy có xe bán ốc luộc và nước hạt é, tôi mua một lon ốc và một chai nước hạt é nữa, cả thảy hết 3.000 riel. Chúng tôi đi bộ một mạch về đến nhà trọ. Vào sảnh, tôi hỏi mượn cái chén để đựng nước mắm, mời ông Tây Ulf ăn ốc luộc và chúng tôi vừa "tám" vui vẻ. Anh chàng Ulf khoái chí lắm, đi với tôi, được ăn hàng với giá địa phương, không bị chặt chém.

Ulf lân la dò hỏi xem chiều nay tôi định đi đâu? Biết anh ta muốn đi cùng nên tôi nói khoảng 2g sẽ đi chợ Nga rồi chia tay, về phòng. Tôi ngồi ghi chép một lát rồi lăn ra ngủ. Trời mưa, mát mẻ nên tôi ngủ rất say, mãi đến gần 3 giờ mới thức giấc. Rửa mặt xong, tôi xách ba lô đi, nghĩ bụng mình sai hẹn với anh chàng Thụy Sĩ này, chắc anh ta giận mà đi đâu đó rồi vì dân châu Âu rất ghét bị cho "leo cây".


< Tòa nhà trắng là khu chợ Olympic tại Phnom Penh.

Nhưng vừa bước ra sảnh thấy Ulf vẫn ngồi đợi. Biết mình sai nên tôi vừa phủ đầu, nói lớn “Terible sorry” rồi trách ngược là "Sao không gõ cửa?". Ulf cười, bảo lúc 2 giờ có gõ cửa nhưng chờ mãi không thấy ra, nên nghĩ "chắc cô mệt nên… để ngủ cho đã". Tôi hơi áy náy, hỏi anh ta còn muốn đi chợ nữa không? Ulf gật đầu, ok.

Tôi lấy bản đồ ra định vị trí trong đầu trước khi ra đường. Mấy bác tuk tuk trước nhà trọ hỏi đi đâu, tôi nói muốn đến chợ Nga (Russian Market) và hỏi giá, họ hét 3 đô rồi 2 đô. Đã được tôi “đào tạo” nên Ulf nghe xong bỏ đi không thèm trả giá nữa.

“Đừng lo, họ không chịu đi thì mình có thể đi bộ tới đó. Tôi nghĩ tôi biết đường rồi”, tôi "nổ" để khích lệ bạn đường.

Chợ Nga (Psar Tuol Tom Pong)

< Trong chợ Nga.

Ra tới đại lộ Sihanouk, một chiếc tuk tuk dừng lại mời và cũng ra giá 3 đô la nhưng sau đó chịu chở với giá 1 đô sau vài giây đắn đo. Xe bắt đầu chạy, tôi thấy xe chạy ngược với hướng tôi nghĩ nên liền đập vào vai tài xế bắt chạy hướng ngược lại. Lái xe không biết tiếng Anh, còn tên chợ Nga bằng tiếng Campuchia nói thế nào tôi không biết! May là bác tài đưa ra tờ giấy, một danh sách các địa điểm khách nước ngoài thường đến để tôi chỉ. Khi tôi chỉ tới chợ Nga, bác tài kêu "Trời!" rồi quay xe chạy theo hướng ngược lại.

Tới chợ, tôi lượn mấy vòng, định mua quà về cho "người yêu" nhưng thấy bán toàn đồ cho nữ giới, có mấy cái sơ mi nam thì không đẹp, chắc anh không thích. Ghé vào một tiệm bán ví, cô bán hàng lanh miệng nói tiếng Anh cực chuẩn. Tôi nói với Ulf: “Tôi muốn chọn mua chiếc ví cho bạn trai”. Anh ta  bảo sẽ đứng ở đâu đó chờ tôi. Tôi chọn được một chiếc ví khá đẹp, cô bán hàng đòi giá 20 đô la Mỹ và nói sao cũng không chịu bớt. Nếu chi 20 đô, tôi có thể mua ví bằng da ở Sài Gòn, còn đẹp và tốt hơn cái này. Vòng vòng hỏi thứ gì cũng mắc, cuối cùng tôi mua một mớ móc khóa về làm quà tặng.


< Gần chợ Nga có một ngôi chùa với kiến trúc pha trộn giữa phong cách truyền thống chùa Khmer với kiến trúc thánh đường Hồi giáo.

Tôi rủ Ulf đi ra xa khu vực chợ một chút, đi ngang qua cây cây xoài nhiều trái, thấy có một mẹ lớn tuổi bán mì xào, tôi chợt muốn mua mì về ăn tối, nếu mua ở gần khu trọ giá sẽ mắc hơn. Thân mật hỏi bà bán hàng:

- Mama, à nis thlay ponman?
- Pi pô on muôi roi (2.500 riel= 12.500 đồng)

Tôi mua một hộp mì xào trứng. Mẹ bán hàng khá thân thiện. Tôi nói với Ulf: “Lát nữa, anh ăn chung với tôi nhé, một hộp là đủ chứ?”. Anh ta đồng ý ngay. Sau đó tôi ghé vào một quán bán thịt xiên và nước mía. Ở đây bán một xâu cá viên chiên 1.000 riel, chỉ bằng nửa giá ở chợ đêm. Tôi chọn 4 xâu. Ulf nói muốn uống bia (lại bia), hỏi bà bán thì được chỉ sang quán bên kia đối diện. Tôi nói: “Anh qua đó mua bia đi”. Tôi gọi một ly nước mía và 4 que thịt xiên hết 5.000 riel. Cộng với hộp mì xào hồi nãy nữa là có bữa ăn ngon lành.

Tới lúc tính tiền, Ulf đưa 10.000 riel, bà bán thối lại đến 6.000, tôi đoán là bà bán quên tính ly nước mía nên nhắc bà. Ulf đưa thêm 1.000 riel nữa. Tạm biệt người bán hàng dễ mến, tôi rủ Ulf  đến ngôi chùa tôi thấy trên đường xe tuk tuk đến chợ Nga.
Không khó để kiếm được ngôi chùa này. Cái cổng phụ nhỏ xíu xiu nên khó khăn lắm Ulf mới lách vô được. Trong khuôn viên chùa có một trường tiểu học. Trước khi vào chùa tôi mua 1.500 riel hạt sen (còn nằm trong gương sen).


< Món ăn lạ, nhưng Ulf say sưa ngồi lặt hạt sen ăn trong lúc tôi đi chụp ảnh ngôi chùa gần chợ Nga.

Tôi giải thích với Ulf, người Việt coi hoa sen là bông hoa cao quý. Ulf nói không biết ăn bông hoa nên tôi chỉ anh ta cách lặt hạt và ăn. Ăn được một hạt Ulf đòi ăn tiếp rồi ngồi ở gốc cây liên tục lặt hạt sen ăn, quên luôn là tôi chưa ăn hạt nào cả. Gớm thật, nãy bảo không biết ăn cơ chứ!

Trong sân chùa, tôi thấy mấy nhóc mua cái bánh gì ngồ ngộ nên cũng bắt chước mua theo. Người bán cho ít bột, lòng đỏ trứng đem chiên lên rồi rưới sữa đặc cùng với ovantine. Giá 2.500 riel (12.500 đồng) một cái bánh nhỏ xíu. Vậy mà thấy bọn trẻ con mua ăn, tôi cứ tưởng giá rẻ chứ đâu ngờ!

Bận về, tôi rủ Ulf đi bộ về nhà trọ luôn. Anh chàng này cũng "máu", đồng ý ngay. Chúng tôi thả bộ về, dọc đường thấy một ông bán mì xào như hồi nãy, tôi định mua thêm một hộp nữa nhưng ở đây lại bán 4.000 riel một hộp (mắc hơn hộp hồi nãy đến 1.500 riel). Bực mình, tôi bỏ đi thẳng không thèm trả giá.

Còn tiếp
Kỳ 1 - “Gà công nghiệp” xuất biên.
Kỳ 2 - Thử thách đầu tiên.
Kỳ 3 - Đêm đầu tiên ở Phnom Penh.
Kỳ 4 - Lang thang, hết chùa tới chợ.
Kỳ 5 - Cuộc chia tay bất ngờ.

Du lịch, GO! - Theo Vy Vân (Thesaigontimes), ảnh bổ xung từ internet
“Trên đỉnh Hòn Nhọn có suối, hồ, đồi thông và một thác nước rất hùng vĩ nhưng rất ít người biết đến.
Còn ngủ đêm trên đó thì thật tuyệt” - lời mời gọi của mấy bạn trẻ ở Ninh Thuận khiến chúng tôi háo hức chuẩn bị chuyến leo núi hai ngày.

Tour của “thổ địa”

Chính các bạn “thổ địa” làm hướng dẫn viên. Và một điều đặc biệt nữa là chúng tôi sẽ ăn uống bằng những gì kiếm được trên đường đi.

Trời đẹp không ngờ và tại núi Hòn Nhọn (thuộc hai xã Nhị Hà và Phước Hà của huyện Ninh Phước) thời tiết hầu như lý tưởng để dã ngoại với nắng nhẹ, cao nhất 30 độ C.

< Dừng chân ở Đá Máng.

Ba thanh niên Nhị Hà là Nguyễn Hồ Hải Âu, Nguyễn Trần Thuận, Trần Quốc Bảo làm hướng dẫn viên "thổ địa” và chúng tôi bước vào rừng trong sự... ngờ vực của dân làng (chắc đi được vài bước sẽ bỏ về !) và dân sơn tràng (có lẽ đi kiếm gì đó trong rừng chứ hồi nào giờ chưa thấy ai vào đó chơi cả!).

Nhưng những bất ngờ kỳ thú và sự thành thạo của các thổ địa đã khiến chuyến đi diễn ra như mong đợi. Hết chui qua những lối đi rậm rạp lại leo bằng cả chân tay trên những mỏm đá dốc đứng.


< Lan nở hoa.

Đúng lúc mệt mỏi nhất thì một chỗ nghỉ chân tuyệt đẹp hiện ra. Đó là hồ Đá Máng như một viên ngọc lục bảo ai đó đánh rơi trên sườn núi.

Là đồi thông reo vi vu mời gọi. Là đồng cỏ tranh rậm rạp mà để luồn qua chúng tôi phải giơ tay lên như đầu hàng, nếu không sẽ bị chúng cứa rách mặt… Và điều đặc biệt là chỉ một con suối chảy từ trên núi xuống thôi nhưng phải lội qua tới... năm lần vì đường đi zíc zăc của nó.

Trải nghiệm

< Cây nắp ấm ăn côn trùng.

Buổi trưa dừng chân bên suối cũng là lúc câu cá, hái măng rừng về nấu ăn. Cá lóc, cá bống thật nhiều, nhỏ bằng hai ngón tay nhưng vị thơm ngọt của chúng thì hơn hẳn cá đồng bằng. Măng xào với tép suối thì khỏi chê bởi sự tươi ngon. Rồi đun nước pha trà cộng với vài lát gừng đủ làm yên bụng người đi rừng…
Con suối cũng chảy dưới chân một thác nước hùng vĩ cao như một tòa nhà mười tầng mà người dân ở đây gọi là thác Bay. Quốc Bảo cho biết vào mùa mưa, nước trên cao đổ ào ào xuống như đang bay vậy.


< Nấu cơm bên suối.

Đêm đến giữa rừng mới thật là huyền ảo. Một cái lán bên bờ suối của dân sơn tràng là nơi chúng tôi mắc võng. Một tảng đá bằng giữa suối trở thành nơi lý tưởng để mở tiệc đêm với món cá lóc nướng ngon như chưa bao giờ. Và thật ngạc nhiên là không hề có một con muỗi nào. Anh Hồ Thanh Luân - hướng dẫn viên du lịch đi cùng chúng tôi - giải thích: “Ở đây có rất nhiều gián đất (nhìn hơi giống con mối) mà ở đâu có loại này thì muỗi không dám bén mảng”.

Đó cũng là một trong vô số những điều kỳ thú hay ngỡ ngàng của chuyến đi này. Bởi ở đây chúng tôi đã lần đầu tiên được sờ tận tay những cây nắp ấm chuyên bẫy côn trùng ăn thịt. Rồi ngắm những chú chim đỏ rực trên cành, trầm trồ với những loại quả lạ lùng màu xanh ngọc, màu tím miên man, xuýt xoa với một giò địa lan nở tinh khôi trên gốc cây già cỗi…


< Cá lóc suối.

Cả cảm giác xót xa vì những mảnh rừng bị tàn phá, nhất là những cây thông bị khoét sâu đến chết để lấy nhựa. Nhưng đó cũng là lúc chúng tôi hiểu được sức sống mãnh liệt với những lý lẽ riêng để tồn tại của rừng. Trong khi bao nhiêu gỗ quý đã bị chặt gần hết thì tại đây vẫn còn những thân cây cao vút và to tới ba bốn người ôm.
Sao chúng vẫn chưa bị đốn? Anh Hải Âu cho biết: “Đây là những cây a bắc, rất cứng nên lâm tặc không đụng vào bởi cưa rất lâu và cũng khó để xẻ làm các đồ dùng bằng gỗ”.

Trong rừng đêm, khi chúng tôi nằm yên bên đống lửa cũng là lúc vạn vật cất tiếng. Tiếng muông thú gọi nhau lúc bên tai lúc xa vời. Hàng vạn vì sao nhấp nháy trên trời trong lúc hồn thiêng của núi rừng thả sức đi mây về gió, ttiếng suối thì róc rách mãi như bài ca vô biên của thiên nhiên. Cứ thế miên man nghĩ, còn bao nhiêu nơi đẹp một cách ngạc nhiên như Hòn Nhọn và rất ít người biết đến ở nước mình?

< Thác Bay.

Ninh Phước cách biển Ninh Chữ hay biển Cà Ná chừng 20km. Thử tưởng tượng bạn leo núi Hòn Nhọn, ngủ rừng hai ngày, rồi sau đó mang cả một balô ngập tràn cảm xúc cùng đôi chân đã mỏi rã rời xuống đùa với sóng biển cho trọn cuộc vui thì còn gì tuyệt vời hơn?

Đời con người ta thường có những dự định cho những công việc phải làm, những nơi muốn đến, những con đường muốn đi qua, những ước mơ cần thực hiện và những cảm giác mong muốn được trải nghiệm… Chuyến đi rừng hai ngày và ngủ đêm trên núi Hòn Nhọn là một cảm giác trải nghiệm thật khó quên như thế.

Du lịch, GO! - Theo Vũ Thanh Bình (báo Tuổi Trẻ), Phuot.vn
Các cụ ngày xưa kể lại rằng núi có một đường hầm để Bà Chúa vận chuyển lương thực từ sông lên kho. Sau này qua các triều đại phong kiến, đường hầm này vẫn được tiếp tục sử dụng để đánh lại quân xâm lược phương Bắc. Dấu tích còn để lại đến ngày nay là những phiến đá to, những bức tường cát bi kéo dài, phân nửa chìm dưới lòng đất (xây bằng cát bi và một loại keo dính hỗn hợp).

Đường hầm do Bà Chúa Kho xây dựng? 

Đền Bà Chúa Kho ở Cỗ Mễ (Phú Ninh, Bắc Ninh) được người dân biết đến như một "ngân hàng địa phủ" lớn nhất và uy tín nhất cả nước.

Theo tục thì vay đầu năm trả cuối năm, vì thế cứ vào những ngày đầu năm người dân khắp cả nước lại về nơi đây cầu mong có một năm nhiều tiền lộc, no đủ. Ngôi đền có liên quan đến sự kiện Lý Thường Kiệt lãnh đạo cuộc kháng chiến chống quân Tống năm 1076.

Vào thời đó ở làng Cổ Mễ, núi Kho, Cầu Gạo... (nay thuộc xã Vũ Ninh, TP. Bắc Ninh) vốn là những nơi đặt kho lương thực của quân Lý ở bờ Nam chiến tuyến Như Nguyệt (Sông Cầu). Núi Kho, núi Dinh, Thị Cầu cũng vốn là một vị trí chiến lược có thể kiểm soát con đường từ Lạng Sơn qua sông Cầu về Thăng Long xưa.

Đền Cổ Mễ thờ Bà Chúa Kho chính là nơi tưởng niệm một người phụ nữ Việt Nam đã khéo tổ chức sản xuất, tích trữ lương thực, trông nom kho tàng quốc gia trong thời kỳ trước và sau chiến thắng Như Nguyệt.

Vào đời nhà Lý, Bà có công giúp triều đình trông coi kho lương thực tại Núi Kho (tỉnh Bắc Ninh) và đã "thác" trong cuộc kháng chiến chống quân Tống vào ngày 12 tháng giêng năm Đinh Tỵ (1077).

Suốt nhiều năm nay, nơi đây vẫn được coi là mảnh đất thiêng và được người dân khắp cả nước đến cúng bái, lễ lạt.

Thế nhưng ít ai biết ở dưới núi có một đường hầm, chỉ cách điện thờ Bà Chúa chừng 1,5m. Đây là đường hầm có kết cấu hình mái vòm nằm lùi sâu trong chân núi, chỗ cao nhất của đường hầm là gần 2m, chỗ thấp nhất cũng gần 1m8.

Nhiều người dân sống quanh đây kể rằng, đường hầm đã bị bỏ quên từ rất lâu, và trong đường hầm có rất nhiều rắn.

Nghe vậy, những gai ốc trên người tôi bỗng nổi lên. Nhưng máu tò mò đã thôi thúc tôi tìm đến ông Nguyễn Ngọc Thủy (người của ban di tích) và nhờ ông dẫn đường.

Dù đã chuẩn bị hai cái đèn pin và vài cây nến bằng nửa cổ tay tôi vẫn run run khi bước chân qua bức tường chắn đường hầm đã bị ai đó làm đổ.

Vừa mới bước vào đường hầm, một mùi ẩm mốc, ngai ngái đã bốc lên khiến chân tôi chùn lại. Xung quanh cửa hầm, mạng nhện giăng kín như từ lâu lắm không có ai ghé qua.

Bước sâu vào bên trong thì thấy đường hầm được xây khá kiên cố, bên trong lát gạch đỏ có chỗ trát bê tông. Do bị bỏ hoang quá lâu nên trên nền đường hầm gạch vữa sụp đổ ngổn ngang, bùn đất nhão nhoét.

Càng đi vào trong thì đường hầm càng bằng phẳng, cách cửa đường hầm khoảng 200m về phía bên tay trái vẫn còn một phòng cao chừng 2m, rộng 3m. Bên trong phòng có một bàn làm việc bằng bê tông. Nhiều đoạn trong đường hầm bị hỏng nhô ra những phiến đá hình thù khá đẹp.

Nói về đường hầm này với vẻ thành kính, bác Nguyễn Ngọc Thanh, cán bộ hưu trí ở Cổ Mễ, Bắc Ninh cho biết, từ đời bố của bác cũng không biết đường hầm này có từ khi nào.

Mọi người đều nói đường hầm do Bà Chúa Kho xây dựng. Trong cuộc chiến trống quân xâm lược nhà Tống, bà đã đứng ra xây dựng nhà kho, tích trữ lương thực để đánh quân xâm lược.

Núi kho là nơi được bà lựa chọn để tích lũy lương thực. Đường hầm chính là do bà cho xây dựng để vận chuyển lương thực từ bờ sông Như Nguyệt lên nhà kho của mình một cách dễ dàng và không bị địch phát hiện.

Ông Nguyễn Ngọc Thủy (Ban di tích đền Bà Chúa Kho) cho biết: "Các cụ ngày xưa có kể lại rằng núi có một đường hầm để Bà Chúa vận chuyển lương thực từ sông lên kho.

Dấu tích còn để lại đến ngày nay là những phiến đá to, những bức tường cát bi kéo dài, phân nửa chìm dưới lòng đất (xây bằng cát bi và một loại keo dính hỗn hợp). Bức tường này vẫn còn ở trên đồi. Đến thời Pháp, chúng xây dựng kiên cố hơn và tồn tại cho đến ngày nay".

Một số người lại cho rằng đường hầm này, xưa, do giặc phương Bắc đào để chứa vàng cướp được của dân ta. Một số khác lại cho rằng thực chất đây là một đường hầm xuyên núi có từ thời Pháp - Nhật giao tranh.

Một cụ già cao niên trong làng chia sẻ từ thời ông lên 9, lên 10, mỗi lần ra đây thả trâu tôi thường đốt đuốc đi vào trong để bắt dơi, bắt chuột nhưng không bao giờ dám đi hết đường hầm vì càng đi sâu vào trong càng khó thở... thành ra đường hầm vẫn là một nơi rất kỳ bí.

Quân giặc không dám phạm đến mảnh đất thiêng

Theo sách sử còn ghi rằng, vào đầu thế kỷ 19, thực dân pháp xâm lược Việt Nam. Trong những ngày chiếm đóng, chúng mở cuộc khai thác thuộc địa lần thứ nhất để vơ vét của cải vật chất.

Nhà máy giấy Đáp Cầu được xây dựng năm 1913 ngay cạnh sông Như Nguyệt sát Núi Kho nằm trong kế hoạch ấy của chúng. Nhưng những năm 40 của thế kỷ 19 Nhật nhảy vào cạnh tranh với Pháp, chúng muốn hất cẳng Pháp tại Việt Nam và Đông Dương.

Cuộc chiến giữa Pháp và Nhật căng thẳng. Bắc Ninh không nằm trong ngoaị lệ, đường hầm được Pháp chọn làm nơi che giấu sĩ quan nhân viên cấp cao của chúng ở khu vực và công nhân nhà máy giấy Đáp Cầu mỗi khi quân Nhật càn quét tới.

Khi Pháp rút đi thì Mỹ lại xâm lược Việt Nam. Năm 1972, chiến tranh ác liệt, người dân Cổ Mễ phải sơ tán lên Núi Kho. Và chính đường hầm rộng, sâu nên chứa được rất nhiều người, nhờ đường hầm mà cả làng thoát được những trận mưa bom bão đạn.

Cũng nơi đây còn là nơi ghi dấu nhiều chiến công hiển hách. Trận địa pháo cao xạ được xây dựng cấp tốc ngay chân núi Kho, đường hầm là nơi cất giấu vũ khí. Tại núi Kho quân ta đã hạ được nhiều máy bay của địch.

Tuy nhiên có một điều lạ lùng xung quanh vùng núi Kho mà đến bây giờ mọi người vẫn không thể giải thích nổi. Trải qua hai cuộc chiến tranh, bom đạn của Pháp và Mỹ cày nát những vùng xung quanh thế nhưng nơi đây tuyệt nhiên không một quả bom rơi xuống.

Những đoàn pháo cao xạ khi chiến đấu ở đây cũng không hề bị một quả bom nào dội trúng, nhưng khi vừa bước qua quả đồi bên kia thì liền bị bom Mỹ dội ngay. Người dân tin rằng mảnh đất thiêng oai hùng khiến cho bom đạn của giặc không thể đụng tới. Chính Bà Chúa Kho đã che chở cho người dân khiến quân giặc không thể xâm phạm.

Trao đổi với PV Người Đưa Tin, ông Nguyễn Đăng Túc - Giám đốc sở Văn hóa - Thể thao & Du lịch tỉnh Bắc Ninh cho biết: "Nguồn gốc của đường hầm này còn nhiều giả thiết khác nhau. Ông và một số nhà nghiên cứu thiên về giả thiết cho rằng đường hầm được xây dựng dưới thời Pháp thuộc. Sở cũng đang tiến hành một số thủ tục để nghiên cứu thêm về niên đại của đường hầm".

Du lịch, GO! - Theo Người Đưa Tin, Kiến Thức...

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống