Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Monday, 25 July 2011

Bỏ lại những ồn ào của phố xá thành thị, bạn có thể tìm được những phút thảnh thơi khi đi trên những con đường xanh mướt bóng cây dọc đôi bờ sông Hương. Khi chiều buông xuống, còn gì thú vị hơn khi chơi ở khu Hoàng Thành hoặc rẽ vào mấy hàng quán nhỏ, thưởng thức những món ăn rất Huế.

Nằm trên dải đất miền Trung thời tiết khắc nghiệt nhưng Huế dường như mát mẻ hơn nhờ dòng sông Hương vắt qua thành phố với rất nhiều cây xanh. Không như những thành phố hay các điểm du lịch khác, cố đô luôn giữ cho mình sự bình yên, chẳng bao giờ thấy cảnh tắc đường, bụi bặm dù là giờ tan tầm hay những ngày nghỉ lễ. Nếu bạn ra đường vào lúc 21h, thì chẳng còn thấy mấy người đi lại, những con đường chỉ còn xao xác tiếng lá trong ánh đèn đường và một vài hàng quán mở khuya.

Nhưng điều đó không nghĩa, bạn sẽ cảm thấy tẻ nhạt khi tới Huế. Lần đầu tiên tới đây, không ít người ngỡ ngàng khi dường như tới đâu là chạm ngay những công trình điêu khắc cổ.
.
< Đường vào Đại Nội.

Dấu ấn của cố đô hiện ra qua những cổng thành hay qua các công trình do các triều vua Nguyễn xây dựng ven sông. Chất nghệ thuật của thành phố còn được thể hiện qua những bức tượng mới dọc bên bờ sông Hương.
Có những địa điểm mà ai cũng muốn tới thăm khi đến Huế. Đó là cầu Tràng Tiền bắc qua sông Hương, duyên dáng vào ban ngày và lộng lẫy trong ánh đèn đổi màu khi màn đêm bao phủ. Đó là Hoàng Thành với những công trình cổ kính dành cả ngày cũng không đi hết. Hay một hệ thống các lăng mộ của các vua nhà Nguyễn được xây công phu bởi bao mồ hôi, nước mắt của những nghệ nhân, người thợ xưa.
Có nhiều thời gian hơn, bạn nên thuê một chiếc xe máy đi vòng quanh thành phố, qua những cổng thành hay tới thăm những ngôi chùa danh tiếng nơi đây. Đó là chùa Thiên Mụ với tháp cao nằm giữa những hàng thông xanh mướt nhìn ra một vùng sông nước mênh mông. Hay chùa Huyền Không Sơn Thượng với vườn hoa lan rực rỡ, vườn thiền tím ngắt hoa súng và kiểu kiến trúc thân thiện, luôn có sẵn trà, cà phê cho khách ghé qua chùa ngồi thưởng thức lúc nghỉ ngơi.
< Bên trong lăng Khải Định có bức vẽ chín con rồng trên trần nhà, tường được chạm khắc bằng sành sứ nhập từ nước ngoài về.
< Những hàng cây xanh mướt là hình ảnh quen thuộc của thành phố Huế.

Vào buổi tối, bạn có thể ngồi trên xích lô đi một vòng thành phố, lắng nghe bác xế giới thiệu những con đường dần cũng chuyên kinh doanh một mặt hàng như phố Mai Thúc Loan chuyên bán quần áo vào ban ngày, đồ ăn vào buổi tối hay phố Đặng Thái Thân chuyên kinh doanh xe máy... Chưa thông thạo chỗ ăn, khách cũng có thể nhờ chỉ đường và những địa điểm quen là quán Mỹ Tâm trên đường Trần Hưng Đạo hay chè Hẻm ở Hùng Vương hay mua dăm gói trà Hoàng Cung, đôi lọ tôm chua về làm quà cho người ở nhà.

Không chỉ nổi danh bởi những công trình kiến trúc cổ kính, mảnh đất miền Trung còn được biết tới với những món ăn dân dã nhưng ai ăn cũng thấy vừa miệng, mát lòng. Là chè Hẻm với đủ các hương vị, ngồi trong ngõ, bàn ghế đơn sơ nhưng 22h vẫn chật kín khách hay món cơm hến với những con hến nhỏ xíu được chắt chiu từ chính dòng sông Hương. Đã tới đây, bạn cũng đừng quên tới hàng bánh ở Võ Thị Sáu vừa ngắm vừa thưởng thức đủ loại bánh như bánh bèo, bánh ướt, bánh bột lọc, bánh nậm... đa số đều nhỏ xíu, xinh xắn.

< Một tác phẩm gần cầu Tràng Tiền.

Những nhà vườn xanh mướt cũng là một trong những đặc trưng của Huế. Trên đường Kim Long tới chùa Thiên Mụ, có nguyên một khu nhà vườn mang tên Phú Mộng. Trưa nắng, bạn vừa có thể vào một trong những nhà vườn ở đây nghỉ ngơi, vừa tranh thủ ăn vài món đặc trưng như nem lụi, bánh bột lọc... Có nhà từ xưa, có nhà xây mới nhưng đều không phá đi nét hài hòa tổng thể của mảnh đất nổi danh nhiều người đẹp.
< Tháp trong chùa Thiên Mụ.

Một trong những sở thích của người đi du lịch là được ngắm nhìn thành phố nơi họ vừa đặt chân tới từ trên cao. Ở Huế có một địa điểm phù hợp cho bạn là quán cà phê ở tầng 16 của khách sạn Imperial trên đường Hùng Vương, nơi bạn có thể chọn chỗ ngồi sang trọng trong nhà hay ngoài ban công để có thể phóng tầm mắt nhìn ra khắp thành phố.

Ngoài một vài quán cà phê sang trọng, xung quanh khu Hoàng Thành cũng có những quán cà phê vườn, cà phê vỉa hè mà bạn nên ghé qua.

Đó là quán trên đường Đặng Thái Thân chuyên bật nhạc Trịnh với bàn ghế đơn sơ, những bức họa treo trên các bức vách. Hay đó là Vỹ Dạ Xưa nằm ngay bờ sông Hương với lối bày trí như nhà vườn với những đường nét chạm trổ khá tinh tế.

Du lịch, GO! Theo Ngoisao
Dòng thác kỳ vĩ, hoang sơ này lại có tên “Vạn - Mơ” huyện Thanh Sơn (Phú Thọ). Đó là tên ghép của đôi vợ chồng “Anh Vạn - chị Mơ” ở ngay chân thác và cũng là người tìm ra dòng thác đẹp này.

Chính thế nên nhiều lữ khách hay chữ đến nơi đây đã để lại thơ rằng:  Vạn - Mơ tên vợ tên chồng/Hoang sơ tìm đến, dụng công tạo thành… Lúc đầu thác được gọi là thác “Vạn - Mơ”. Lâu dần, người ta chọn cách gọi là thác Mơ cho giản tiện và gần gũi hơn.

Thác Mơ có nhiều tầng nấc, mỗi tầng lại mang một nét riêng biệt. Tầng thứ nhất tiếng thác đổ xuống ào ào, tung bọt trắng xóa. Đứng từ đó mà nhìn dốc lên, sẽ gặp những tia nắng nhỏ, sắc lẹm chiếu xuống đầy bí ẩn. Lên dần, nước len lỏi qua từng phiến đá, chảy khẽ khàng xuống chân núi. Thác Mơ có đến 9 tầng thác, khi lên gần đến những tầng thác cuối cùng thì xuất hiện thác đôi đẹp như tranh thủy mặc. Suốt từ tầng thác thứ nhất, lên đến tận tầng thác cuối cùng, tất cả quyện hòa trong sự hoang sơ của những lùm cây, những con đường còn vắng dấu chân người.

Từ tầng thác thứ nhất, để lên đến được tầng thác cuối cùng có hai cách đi. Một là cứ đắm mình xuống dòng nước trong vắt, mát rười rượi, rồi theo những phiến đá cheo leo, trơn trượt mà đi dần lên. Cách thứ hai là men theo những con đường mòn dọc triền núi để đi, rồi cứ đến một tầng thác lại đu mình mà trèo xuống.

Trên dọc đường đi nếu cao hứng, bạn cứ thoải mái ngả lưng trên những phiến đá phẳng lỳ như một chiếc giường, mà trong các pho sử truyền miệng của người địa phương, thì chỗ đó, thỉnh thoảng các nàng cung mây sau khi tắm mình vẫn tìm lên đây mà hưởng nắng trần gian. Nhưng để lên được tầng thác cuối cùng không phải đơn giản. Thế nên, nhiều người khi đến đây chỉ chinh phục đến khoảng tầng thác thứ 4 đã đành phải chùn chân nhìn lên phía trên đầy nuối tiếc.

Để đến được với thác Mơ, nếu từ Hà Nội, bạn phải đi qua Sơn Tây, rồi theo đó mà qua cầu Trung Hà, Thanh Thủy (Phú Thọ), từ đây bạn có thể hỏi đường về  xã Cự Thắng - huyện Thanh Sơn. Độ dài cho toàn bộ hành trình khoảng 220km. Đến xã Cự Thắng, đường đi khó dần, có những đoạn đường phải leo qua những quả đồi, băng qua những con suối và cả những con đường cứ mỗi độ mưa xuống thì nhão nhoét bùn.

Nếu không chắc tay lái, chỉ một phút sơ xuất cả người lẫn xe có thể phải tắm suối không chừng. Cách an toàn nhất được nhiều người lựa chọn vẫn là “một mình một ngựa” thì mới mong băng qua được. Bạn có thể gửi xe tại nhà Anh Vạn, chị Mơ để ra thác. Nếu không có sẵn đồ ăn bạn có thể đặt món ngay tại nhà anh Vạn - chị Mơ với một mức giá “chấp nhận được” để cùng thưởng thức bữa tiệc giữa mây trời thác nước đầy thơ mộng.

Thác mơ đẹp và hoang sơ cũng rõ rồi. Thế nên khách thập phương có độ như mấy dịp trời nóng hầm hập lại ồn ả kéo nhau về chốn này. Dù rằng, đường vào với Vạn Mơ không hề dễ dàng gì. Mùa này còn đỡ, vào mùa mưa nhiều, đường vào Thác cứ gọi là bên bết bùn. Bùn bám vào xe đặc quánh, bùn hắt cả xe lẫn người xuống đất cứ nhẹ như không.

Nhưng đến được thác rồi, thì cuộc sống lại thấy tươi roi rói. Đã có nhà anh Vạn chị Mơ làm nơi lưu trú, bên cạnh lại có một cái lán nhỏ xinh, đủ cho một đoàn khoảng 10-15 người ngồi túm tụm lại, ăn đồ rừng, nhẩn nha ngắm cảnh non núi, nghe tiếng thác róc rách chảy bên tai. Đợi cho đến khi nắng trời đã vào độ gay gắt, lúc đó có thể khám phá mười mấy từng thác ở Vạn Mơ. Tầng đầu tiên, thác đổ dồn từ trên xuống có phần dữ dội nhất, còn càng lên dần, dòng thác càng lan man, len lỏi qua những hốc đá nhẹ nhàng. Đá ở thác nhiều vô kể, đủ mọi hình thù, trơn nhẳn, bóng bẩy.

Nhưng việc chinh phục hết các tầng thác trong một ngày hầu như chưa có ai thực hiện được. Chúng tôi đã gặp một đoàn Phượt từ Hà Nội về đây, đám con gái con trai có cả ngót nghét chục người, xe máy đều đã được chế, độ cho phù hợp với những chuyến leo dốc, đi rừng. Họ tuyên bố, chưa có thác nước nào mà họ chưa từng đặt chân đến, chưa từng chinh phục được. Nhưng gặp phải Thác Mơ, cũng đành phải hẹn hôm sau trở lại để chinh phục nốt những tầng thác tiếp theo, để lên được đến tầng cao nhất, thưởng ngoạn cái kỳ thú của chốn thiên nhiên hoang sơ đầy thi vị.

Bà Mơ, ông Vạn hai vị “khai thác công thần” kể lại rằng, trước đây đã từng có nhiều vị lãnh đạo ghé thăm thác mơ, cũng có người đã hứa lên hứa xuống sẽ đánh thức Thác Mơ bằng một loạt các công trình xây dựng tầm cỡ. Nhưng đoàn này về, đoàn khác đi, Thác mơ vẫn cứ im lìm như thế, hoang sơ như thế…mà điều đó có lẽ không hẳn là tốt, mà cũng chưa chắc là không. Bởi lẽ, ai biết được rằng, khi hàng hàng các công ty đổ dồn về đây, với máy móc, với các chiêu thức dịch vụ kiểu thị trường, thì Thác mơ có còn giữ được cái dáng dấp của thiếu nữ ngủ trong rừng nữa không...

Du lịch, GO! Tổng hợp từ AnninhThudo, Hồ Viết Thịnh 360plus
Cửu Đỉnh ở Huế đang được Nhà nước Việt Nam xét duyệt để công nhận là một bảo vật quốc gia. Trên bộ tác phẩm nghệ thuật bằng đồng này, phần lãnh hải của Việt Nam đã được cổ nhân lưu lại một cách cụ thể, sống động bằng cả hình ảnh và ký tự.

Lâu nay, biển Đông đã trở thành một vấn đề thời sự chẳng những của Việt Nam mà còn của khu vực và một số nước trên thế giới. Riêng ở Việt Nam, trong những năm trở lại đây các tài liệu liên quan đến chủ quyền biển đảo của Việt Nam đã được công bố ngày càng nhiều, làm cho vấn đề ngày càng sáng tỏ.

Ngoài hàng vạn thư tịch cổ thể hiện rõ chủ quyền của Việt Nam từ nhiều đời về biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, hình ảnh biển Đông còn được chạm nổi sắc nét trên bộ Cửu Đỉnh hiện được bảo lưu tại hoàng cung triều Nguyễn bên bờ sông Hương (góc phía tây nam của khu Đại nội).
.
Bản kiểm kê tài sản quốc gia

Cửu Đỉnh là một bộ tác phẩm nghệ thuật bằng đồng gồm chín cái đỉnh to lớn được Bộ Công đúc tại kinh đô Huế vào năm 1836 dưới thời Minh Mạng. Chín cái đỉnh được đặt thành một hàng ngang trước sân Thế Miếu, nơi thờ các vua triều Nguyễn. Mỗi đỉnh đối diện với một gian thờ trong tòa miếu ấy. Riêng đỉnh tương ứng với gian thờ vua Gia Long đặt hơi nhích về phía trước, vì vua Minh Mạng cho rằng đó là vị hoàng đế đã có công khai sáng triều đại.

Ở mặt trước hông các đỉnh đều đúc nổi hai chữ đại tự với chữ dưới là chữ đỉnh và chữ trên là tên gọi tắt miếu hiệu của từng vua. Chẳng hạn như Cao Đỉnh (Cao là miếu hiệu của vua Gia Long), Nhân Đỉnh (Nhân là miếu hiệu của vua Minh Mạng), Chương Đỉnh (vua Thiệu Trị), Anh Đỉnh (vua Tự Đức)…, cứ thế lần lượt theo thứ tự các chữ từ vị vua đầu của nhà Nguyễn là Cao, Nhân, Chương, Anh, Nghị, Thuần, Tuyên, Dụ và Huyền.

Đáng chú ý nhất ở đây là 153 hình ảnh được thể hiện xung quanh hông các đỉnh. Ở hông mỗi đỉnh người xưa đã đúc nổi 17 cảnh vật, được phân bố theo một biểu đồ chung: chia làm ba hàng ngang, mỗi hàng gồm một chủng loại. Tại mỗi hình ảnh đều có chữ chỉ tên từng cảnh vật.

Bằng kỹ thuật đúc đồng điêu luyện và nghệ thuật chạm khắc tinh vi, các nghệ nhân thời Minh Mạng đã thể hiện một cách khái quát nhưng súc tích sự phong phú và đa dạng của các cảnh vật tạo nên sự giàu đẹp của Tổ quốc, bao gồm núi sông, lãnh hải, cửa biển, cửa ải, động vật, thực vật, binh khí, xe thuyền...

Nếu ở Nhân Đỉnh có hình ảnh sông Hương thì ở Tuyên Đỉnh có sông Hồng và Huyền Đỉnh có sông Cửu Long. Nếu ở Cao Đỉnh có hình ảnh biển Đông (Đông Hải) thì ở Nhân Đỉnh có biển Nam (Nam Hải) và ở Chương Đỉnh có biển Tây (Tây Hải). Nếu ở Nghị Đỉnh có cửa biển Thuận An (Thuận An hải khẩu) thì ở Thuần Đỉnh có cửa biển Cần Giờ (Cần Giờ hải khẩu) và ở Dụ Đỉnh có cửa biển Đà Nẵng (Đà Nẵng hải khẩu). Nếu ở Cao Đỉnh có cọp trên rừng thì ở Nhân Đỉnh có cá voi dưới biển....

Khi đánh giá cao 153 hình ảnh trên Cửu Đỉnh, một nhà nghiên cứu phương Tây là R.P. Barnouin đã nhận xét bộ hiện vật bằng đồng này “tạo thành một bản tài liệu biểu thị kiến thức bách khoa của các nho sĩ thông thái trong triều đình Huế năm 1836, tài liệu được giữ nguyên vẹn dưới mắt chúng ta, trong khi đó thì những tài liệu khác đã bị tiêu hủy hoặc sai lạc”

(The urns constitute a text expressing the encylopedic knowledge of the learned men of the Court of Hue in 1836, a text preserved intact under our eyes whereas many others have perished or been deformed) (“Les bas- reliefs des urnes dynastiques de Huế”, tạp chí của Hội Nghiên cứu Đông Dương, bộ mới, tập XLIX- 3, 1974, Sài Gòn, trang 426).

Vào khoảng năm 1990, nhà nghiên cứu mỹ thuật Việt Nam Huỳnh Hữu Ủy đã nhận định một cách sâu sắc về Cửu Đỉnh trong một bài viết của ông như sau: “Đây là một cuộc triển lãm... xây dựng trên đời sống trí tuệ và tâm linh của cả một dân tộc mà cho đến ngày nay giá trị ấy càng được xác định hơn. Tâm hồn của đất nước truyền thống biểu hiện tài tình... để ca ngợi Tổ quốc hoa gấm, nước biếc non xanh giàu đẹp, vững bền”.

Có thể nói thêm rằng cuộc triển lãm lộ thiên này, trong một chừng mực nào đó, cũng là một bản kiểm kê tài sản quốc gia vào những thập niên đầu thế kỷ 19.

Giấy chủ quyền của dân tộc

Trong những tài sản quý báu nhất của đất nước được thể hiện trên Cửu Đỉnh, có phần lãnh hải của Tổ quốc, mà cụ thể là biển Đông, biển Nam và biển Tây.

Biển Tây là vùng biển nằm ở phía tây của Nam bộ, tiếp giáp với hải phận của Thái Lan, được gọi chung từ xưa là vịnh Thái Lan (Gulf of Siam). Biển Nam là phần lãnh hải nằm ở phía nam của Nam bộ, tiếp giáp với hải phận của các nước Malaysia, Indonesia... Riêng hải phận của biển Đông xem ra rộng lớn hơn nhiều so với hai biển kia.

Các hải phận của nước ta đã được triều đình nhà Nguyễn bấy giờ quan tâm một cách đặc biệt. Hình ảnh biển Đông được thể hiện trên Cao Đỉnh (Gia Long), biển Nam trên Nhân Đỉnh (Minh Mạng) và biển Tây trên Chương Đỉnh (Thiệu Trị) là ba cái đỉnh to cao nhất và quan trọng nhất, tượng trưng cho ba ông vua đầu tiên của triều đại.

Cửu Đỉnh ở Huế đang được Nhà nước Việt Nam xét duyệt để công nhận là một bảo vật quốc gia. Trong các giá trị của nó, chắc hẳn người đời nay không ai không quan tâm đến chủ đề lãnh hải mà cổ nhân đã lưu lại một cách cụ thể bằng cả hình ảnh lẫn ký tự trên đó.

Dù đã trải qua 175 năm (1836-2011) với bao cơn bão táp của thiên nhiên và thời cuộc, Cửu Đỉnh vẫn còn đứng vững giữa lòng đất nước. Bộ tài liệu bằng đồng này cung cấp cho chúng ta nhiều thông tin cần thiết, trong đó có những hình ảnh khẳng định chủ quyền của dân tộc về lãnh hải nói chung, biển Đông nói riêng.

Với giá trị mang tầm quốc gia, hình ảnh này xứng đáng được đưa vào hồ sơ biển Đông của Việt Nam để đấu tranh ngoại giao trên trường quốc tế.

Du lịch, GO! - Theo

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống