Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 26 July 2011

Nói đến Gò Công, người ta nhớ ngay đến vùng đất của cây sơ ri, nơi cất tiếng chào đời của hai bà hoàng triều Nguyễn: Từ Dũ (vợ vua Thiệu Trị) Và Nam Phương (vợ vua Bảo Đại).
Đây còn là vùng căn cứ kháng chiến chống Pháp của anh hùng dân tộc Trương Định. Vì vậy, du lịch về Gò Công, người ta không chỉ đi biển Tân Thành nằm nghe gió lộng và thưởng thức hải sản từ những quán ăn chạy dài theo các sân nghêu mà còn là dịp nhớ lại quá khứ hào hùng và chiêm ngưỡng một di tích... rất Huế.

Từ TP.HCM đi về Gò Công theo quốc lộ 50 là tiện nhất. Theo hướng này, bạn sẽ qua phà Mỹ Lợi. Vừa rời khỏi phà, bạn bắt đầu thấy trái sơ ri được bày bán rất nhiều hai bên đường. Gò Công có nhiều vườn trồng sơ ri, chỉ cần với tay là có thể hái những trái chín ửng hồng trong những khu vườn xanh mát.
.
< Ngôi mộ bát lăng đẹp nhất miền Nam.

Chạy về hướng Gò Công chừng 14 cây số, bạn sẽ thấy một con đường nhỏ mang tên Từ Dũ. Cuối con đường là khu lăng Hoàng gia mang dấu ấn đặc thù của kiến trúc lăng tẩm triều đình Huế, được xây dựng tại giồng Sơn Quy, từ năm 1826.

Giồng Sơn Quy (còn gọi là Gò Rùa, Núi Đất) không chỉ là khu đất cao cặp sông Sơn Quy, mà còn là di tích lịch sử mang đậm dấu ấn một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc trong những năm chống Pháp đầu tiên. Đó là nơi Bình Tây Đại soái Trương Định chọn làm chiến lũy, dựng đại bản doanh ngăn đường tiến quân của Pháp nhằm bảo vệ thị xã Gò Công từ năm 1861.

Sau khi đại đồn Kỳ Hòa thất thủ, thủ lĩnh Trương Định cho nghĩa quân đắp chiến lũy Sơn Quy bằng đất ruộng, nơi cao nhất chừng 3m, dài chừng 300m. Ngày nay, đến giồng Sơn Quy, dấu tích chiến lũy xa xưa chỉ còn trong ký ức, nhưng bạn sẽ hiểu thêm vì sao cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu viết: "Núi Đất nửa năm ngăn sức giặc", để nhớ về một thời oanh liệt của anh hùng Trương Định.

Sơn Quy giờ không còn rõ nét chiến lũy, tuy nhiên, nơi đây vẫn còn có một di tích lịch sử quốc gia: Lăng Hoàng gia. Đây là di tích hiếm hoi còn sót lại của triều đình Huế ở vùng đất Nam bộ. Khu lăng Hoàng gia là quần thể kiến trúc gồm đền thờ và 19 ngôi mộ của những bậc tiền hiền có công khai khẩn đất Gò Công, mà tiêu biểu là mộ Đức Quốc công Phạm Đăng Hưng - ông ngoại vua Tự Đức và là cha của Từ Dũ Thái hậu.

Kiến trúc ngôi mộ của Đức Quốc công không xây theo tiền lệ "ngưu phanh mã phục" (Trâu nằm ngựa quỳ) như bao văn thần võ tướng cùng thời, mà được xây kết hợp với màu sắc văn hóa địa phương: đỉnh trụ, hình nón lá, xung quanh trang trí tám đóa sen. Bình phong quanh mộ được chạm nổi năm con sư tử.

< Khu lăng mộ Đức Quốc Công.

Đền thờ "Đức Quốc Công Từ" hay đền "Thích Lý” được xây dựng từ năm 1826, theo kiến trúc nhà gỗ ba gian hai chái đặc trưng Nam bộ. Đến năm 1849, vua Tự Đức cho đại tu theo kiến trúc cung đình, có cổng tam quan, thềm tam cấp, nhà khách, nhà trù, tàu ngựa. Năm 1889, vua Thành Thái tiếp tục cho tu sửa đền, mộ, làm thêm tường hồ, cổng gạch theo phong cách phương Tây. Năm 1921, đền được tân trang một lần nữa, lát thêm gạch men, bao lam, hoa văn khắc gỗ.

Cảnh vật phai dấu theo thời gian nhưng ngắm nhìn khu lăng Hoàng gia ở giồng Sơn Quy, cảm giác như có cái gì rất Huế ở nơi này.

Du lịch, GO! - Theo Phunu Dulich, internet
Để trốn nóng, mùa này có rất nhiều tour tự tạo tìm đến các địa chỉ xanh ở các huyện miền núi thuộc dãy Trường Sơn. Lên non tắm thác, dã ngoại đến với các bản làng vùng cao… đang là địa chỉ được nhiều bạn trẻ ưa chuộng trong ngày hè.

Vào những ngày nghỉ cuối tuần, nếu có dịp đi dọc tuyến tỉnh lộ ĐT 604, đoạn từ TP Đà Nẵng lên hai huyện miền núi Đông Giang và Tây Giang (tỉnh Quảng Nam), chắc hẳn các bạn sẽ bắt gặp rất nhiều bạn trẻ đèo xe máy ngược qua mấy con dốc chênh vênh tìm nơi cắm trại, vui chơi.

Những “địa chỉ xanh”

Có mặt tại con dốc trên đỉnh đồi thôn Phú Túc (xã Hòa Phú, huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng), chúng tôi bắt gặp rất nhiều nhóm bạn trẻ kéo vào khu du lịch sinh thái Suối Hoa nghỉ ngơi, tắm thác.

Đặc biệt, ngược lên nhánh Sông Kôn (huyện Đông Giang), có rất nhiều nhóm tự thiết kế tour lên non tìm đến những con suối, thác tự nhiên cắm trại. Thanh Chung, một bạn trẻ bản địa, cho biết: “Mùa này lên các con suối, thác ở nơi rừng sâu tắm thì không gì tuyệt bằng”.

Ấn tượng và hấp dẫn trong chuyện lên non tắm thác phải kể đến khu du lịch thác nước Ga Răng (thuộc xã Cà Dy, huyện miền núi Nam Giang, Quảng Nam). Giữa bao la đại ngàn Trường Sơn, bạn sẽ đắm mình trong con suối nước trong veo, mát mẻ và ấn tượng với các kỳ quan đá bên dòng nước chảy róc rách êm tai...

Du lịch hè lý tưởng

Một chặng đường dài đến với những bản làng vùng cao của đồng bào Cơtu, ngoài mục đích tắm thác, khách du lịch còn có cơ hội thưởng thức những món ăn đặc sản, tìm hiểu nét đẹp văn hóa truyền thống của đồng bào nơi đây…

Có nhiều tour dã ngoại lên các làng văn hóa của người Cơtu như làng văn hóa-du lịch Bhờ Hôồng (xã Sông Kôn), làng văn hóa Đhờ Rôồng (xã Tà Lu, huyện Đông Giang); làng dệt thổ cẩm Zara (xã Cà Dy), làng văn hóa Công Dồn (xã Zuôih, huyện Nam Giang). Có thời gian hơn, các nhóm có thể tổ chức các chuyến tham quan đến các bản làng của đồng bào Cơtu ở huyện miền núi Tây Giang, thăm di tích địa đạo Anông…

Bắt đầu từ "trạm" dừng chân tại Nông trường Quyết Thắng trên địa bàn xã Ba, huyện Đông Giang (Quảng Nam), bạn sẽ được tham quan đồi chè, cùng công nhân nông trường hái, chế biến và thưởng thức chè. Đây là nông trường quốc doanh sản xuất chè còn lại duy nhất ở Quảng Nam. Sau đó có thể đến làng văn hóa-du lịch Bhờ Hôồng, trực tiếp giao lưu nghệ thuật truyền thống với đồng bào Cơtu, tham quan kiến trúc nhà gươl, nhà moong (nhà sinh hoạt cộng đồng) truyền thống của đồng bào Cơtu nơi đây.

Từ TP Hội An hoặc Đà Nẵng, khách du lịch bụi cũng có thể lên ôtô hoặc xe máy dọc tuyến tỉnh lộ ĐT 604, ngược lên Dốc Kiền đến với làng văn hóa - du lịch Bhờ Hôồng chỉ với hơn 2g đồng hồ. Tại đây bạn sẽ được hòa mình vào những điệu múa t’tung, zază rất quyến rũ của những chàng trai, cô gái Cơtu; cùng dân làng dệt thổ cẩm, đan lát, học tiếng Cơtu, chữ viết Cơtu; đắm mình trong những ché rượu cần, rượu tàvạt, tr’đin.

Đặc biệt, rượu tàvạt và tr’đin là loại rượu có một không hai ở vùng này, được đồng bào Cơtu chế biến từ một loại cây rừng (tàvạt và t’đin còn có tên gọi khác là cây đoát) uống rất ngon và bổ dưỡng, đậm đà, mang hương vị của núi rừng.

Sau chuyến dừng chân tại thôn văn hóa-du lịch Bhờ Hôồng, bạn sẽ tiếp tục cuộc hành trình của mình lên các huyện miền núi Tây Giang và Nam Giang, men theo cung đường Trường Sơn huyền thoại với bao la núi non, hùng vĩ…
Sẽ là một tour dã ngoại ấn tượng, hấp dẫn và thú vị đáng để bạn tìm đến.

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre

Monday, 25 July 2011

Những chiếc xe jeep chuyên dụng chạy vòng vèo từ chân núi lên đỉnh Lang Biang liên tục. Chưa bao giờ đến Đà Lạt tôi lại thấy người, xe đông nghẹt ở bãi xe chờ lên đỉnh đông như vậy. Xe du lịch của các công ty lữ hành cứ đậu thành hàng, dài mãi ra. Mấy cậu hướng dẫn viên cầm cờ hiệu tíu tít chạy từ phòng vé ra bãi xe. Tiếng loa từ phòng máy vang ra từng chập, từng chập để điều khiển, bố trí lượt xe lên núi.
Chả bù mấy năm trước, khách lên núi còn thưa thớt lắm; nay đường đã mở rộng, xe lên thuận tiện, hai bên đường uốn lượn dưới ngàn thông hiện ra cứ đẹp như một giấc mơ, du khách bị quyến rũ là phải thôi.

Đến đỉnh Lang Biang, khi cả buồng phổi căng ra đón từng luồng khí mát lạnh, trong lành thì cả một không gian kì ảo lung linh hiện ra trước mắt. Từ trên độ cao trên hai nghìn mét so với mặt biển, trải dài bên dưới là sương mù, là những cụm rừng, là thảm cỏ xanh, đồi đất đỏ ngút ngàn hòa quyện vào nhau tạo nên một Lang Biang hùng vĩ, thơ mộng.
.
Bao nhiêu lần lên núi rồi mà sao trong tôi vẫn dậy lên những cảm xúc tinh khôi như lần đầu. Đứng tựa vào rào chắn, nhìn xuống bên dưới, hít từng hơi thở thật dài, thật sâu, nghe cái mát lạnh, ngây ngây của sương mù gió núi len vào phổi để cảm nhận đến tận cùng sự trong lành của trời đất, của luồng không khí xanh hiếm hoi có được, hỏi sao lòng không bay bổng lâng lâng?

Có lẽ vì vậy mà từ khi đường lên núi được mở ra đẹp đẽ, khang trang, số khách du lịch mỗi năm mỗi đông đúc hơn chăng?

Thú vị của đỉnh Lang Biang đâu chỉ là cảnh quan, là không gian thoáng đãng đầy hấp dẫn khách nhàn du. Nếu câu chuyện tình yêu đẹp đẽ bi thương của đôi tình nhân Lang Biang một thời còn in dấu trên hai pho tượng đứng bên nhau tại chốn thơ mộng này vẫn còn gợi lên bao cảm hoài thì phiên chợ đầy sắc màu rực rỡ của đồng bào các dân tộc nơi đây lại có sức cuốn hút mãnh liệt với người lên núi. Thử đảo một vòng xem.

Bao sắc màu rực rỡ của những sản phẩm từ bàn tay người tộc Chil, tộc Lạt sống dưới chân núi bày ra trước mắt. Những chiếc gùi đan lát công phu, những túi xách, bóp cầm tay lớn nhỏ đủ kiểu, những chiếc hộp đựng nữ trang, đồ trang điểm tinh xảo, mấy chiếc dây thổ cẩm làm vòng thắt trên tay. Và, một chiếc chiếu trải trên mặt đất, một chiếc dù che bên trên cho các gian hàng. Vậy là phiên chợ trên núi đã nhộn nhịp, tưng bừng vào mùa du lịch này rồi.

Tôi dừng bước ở chiếu hàng của một cô bé khoảng hơn mười tuổi đang cắm cúi đan sợi dây thổ cầm trên chiếc khung dài bằng cây đơn sơ. Mấy bạn đi chung đoàn cũng ngừng lại, nhìn say mê bàn tay thoăn thoắt của cô bé. Hỏi: Con mấy tuổi mà ngồi bán một mình vậy?
- Con 11 tuổi.
- Mấy thứ này ai làm cho con bán?
- Ba mẹ và mấy anh chị con làm.
-Mùa này con bán khá không? Ngày được bao nhiêu?
- Ngày bán được, ngày không. Hôm nào được nhiều từ ba đến năm trăm ngàn.

Ngồi trì bên cô bé mới biết tên bé là Jan, người Cơ Ho, bộ tộc Chil nhà ở chân núi, có năm anh em. Từ ba mẹ đến các anh chị đều dệt, đan mấy đồ thổ cẩm này từ tơ sợi mua ở chợ Đà Lạt. Jan thứ Út, năm nay vào lớp 6 trường Trung học cơ sở xã Lát tại đây.

Nhìn vẻ lam lũ có nét già trước tuổi của cô bé người Chil rồi nhìn vẻ mặt hồn nhiên của mấy cô bé cùng tuổi Jan trong khung hình chụp cho các bé đột nhiên tôi thấy chạnh lòng. Những ngày nghỉ hè này với các bé kia thì là một chuyến du lịch thú vị, vui vẻ bên cha mẹ, còn với bé Jan thì… nắng gió, giá buốt ngày ngày trên đỉnh cao hơn hai ngàn thước, phơi mình từ sáng đến chiều phụ bán hàng cho gia đình. Lại nghĩ về con đường lên núi, xuống núi bằng đôi chân gầy guộc của cô bé mà bùi ngùi. Đúng là vẫn còn biết bao trẻ thơ trên đất nước này cùng tuổi mà không cùng phận như thế!

Dù sao, sáng nay chắc bé gặp hên nên nhiều người trong đoàn đã mua một số đồ thổ cẩm của Jan. Mấy chiếc túi xách, vài cái bóp nhỏ đựng điện thoại, đựng tiền, mấy sợi thổ cẩm đeo tay… Chưa hết, có bạn trong đoàn còn hứng chí ngồi bệt xuống chiếu giành lấy khung dệt đòi học dệt dây thổ cẩm khiến cả đoàn cười ngất.Nhìn những gian hàng trên đất nối tiếp nhau với những sản phẩm quen thuộc đan dệt từ những sợi tơ óng ánh sắc màu bên những bàn chân trần, những gương mặt đen sạm sùm sụp trong khăn trùm và chiếc nón vải mới nhận ra cuộc sống của các dân tộc vốn là chủ nhân vùng đất này vẫn còn nghèo khổ, nhọc nhằn biết mấy.

Những phiên chợ trên đỉnh núi cao trong những mùa du lịch dù góp thêm sắc màu rực rỡ phong phú cho sự thưởng ngoạn của bao khách tham quan nhưng đời sống của cư dân đất này liệu có khá hơn? Và nhiều cô bé trạc tuổi Jan đang ngồi bán hàng trên núi đây không biết sẽ đến trường tới lúc nào?

Theo xe trở xuống, Anh tài xế tên Hoàng, một người vui chuyện đã kể thêm vài điều về các bộ tộc thuộc dân tộc Cơ Ho tỉnh Lâm Đồng và chỉ cho tôi xóm nhà ở của bộ tộc Chil, bộ tộc Lạt phía bên phải con đường dưới chân núi. Trong khoảng xanh của những đồi cỏ, dãy nhà có màu đỏ, xám thấp thoáng trong nắng. Tôi lại nghĩ về cô bé Jan và khu chợ trên đỉnh núi, thầm mong một ngày gặp lại.

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Ngọc Tuyết / TBKTSG

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống