Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 23 September 2011

Năm nay nghe nói nước lũ tràn về miền Tây nhiều hơn những năm trước. Cơ hội với những người phương xa muốn có những tấm hình ấn tượng mùa nước nổi, chúng tôi rong ruổi về Châu Đốc, một thị xã vùng biên tỉnh An Giang. 

Đã từ lâu tôi luôn ao ước được khám phá miền Tây sông nước, nơi thiên nhiên trù phú tô điểm vẻ đẹp mộc mạc và thân thiện của con người miền Tây. Lần này, cũng với hành trang đơn giản, balô và máy ảnh, tôi cùng bạn đồng hành tiếp tục lên đường như bao cuộc hành trình khám phá trước.

< Xanh xanh một màu.

Xa dần cái bon chen, ngột ngạt và mùi khói xe nơi thị thành, vẻ thanh bình của làng quê Nam bộ dần hiện ra. Làng xóm dần thưa nhường chỗ cho những cánh đồng trắng xóa mênh mông một màu sông nước. Đi đâu cũng thấy nước và nước, lũ đã tràn về khắp mọi nơi ở ĐBSCL.

< Mênh mông mùa nước nổi.

Sau gần bảy giờ, xe đưa chúng tôi đến thị xã Châu Đốc, một thị xã nhỏ bé, hiền hòa nằm bên bờ sông Hậu. Trời về khuya kèm theo cơn mưa như trút nước. Tranh thủ ghé quán hủ tiếu ở trung tâm thị xã ăn lót bụng chờ mưa tạnh. Sau cơn mưa, không khí trong lành cùng những cơn gió nhẹ từ bờ sông Hậu làm buổi tối Châu Đốc thật dễ chịu.

< Chợ nổi Châu Đốc.

Là thị xã vùng biên, mật độ dân cư thấp, cuộc sống Châu Đốc có vẻ chậm, rất chậm. Người dân cũng điềm đạm trầm tĩnh hơn ở thành phố. Phương tiện đi lại chính dành cho du khách ở đây là ghe thuyền trên sông. Đối với đường bộ, có lẽ xe lôi là một loại phương tiện thú vị và đặc sắc nhất vùng. Mỗi xe có thể chở 1-5 người.

< Đánh lưới mùa nước nổi.

Với vận tốc chậm hơn cả xe đạp, cứ thong thả tận hưởng thời gian trôi trên xe. Các bác xe lôi sẽ đưa bạn dạo quanh thành phố với giá cả phải chăng. Nếu có nhu cầu ăn uống ngủ nghỉ ở đâu cũng đừng ngại hỏi các bác xe lôi chuyên nghiệp này.

Không chỉ mệnh danh vương quốc mắm, Châu Đốc còn nức tiếng với nhiều đặc sản khác như bún mắm, bún cá, cháo bò... Chúng tôi còn phát hiện thêm một điều thú vị là ở thị xã có nhà hàng thịt trâu nướng rất ngon và rẻ. Đã từng đi nhiều nơi, ăn đủ kiểu thịt trâu nhưng chưa nơi nào ướp thịt thơm ngon và vừa khẩu vị như ở đây.

Chỉ với 70.000 đồng, mọi người có thể thưởng thức cả đĩa xuồng bự đầy ắp thịt trâu bắp kèm theo đủ loại rau. Buổi tối hình như không gì thú vị bằng ngồi nhâm nhi ly bia bên đĩa thịt trâu nướng, thưởng thức không khí trong lành nhẹ nhàng của vùng miền Tây Nam bộ.

Sau khi dành một ngày thăm những cánh đồng thốt nốt ở Tịnh Biên, chúng tôi ghé chùa Ba Chúc - nơi ghi lại tội ác diệt chủng, dấu trầm của hành trình khi chứng kiến những dấu tích buồn đau của quá khứ.

< Rừng tràm Trà Sư.

Hành trình đến Tri Tôn tiếp tục qua những cánh đồng lúa bạt ngàn, nơi vừa cấy xong, nơi vẫn còn những ruộng lúa óng vàng chờ thu hoạch; lên đỉnh núi Cấm, một địa điểm thú vị để có thể nhìn tổng quát những cánh đồng thốt nốt đẹp đến mơ màng...

Trở về thị xã khi trời đã xế chiều, chúng tôi chọn cho mình một nhà hàng hải sản nằm ngay cạnh bến phà Châu Giang và không quên gọi các món ăn hải sản dân dã bình dị. Cảm giác thật tuyệt vời và thoải mái khi vừa ăn vừa thưởng thức không khí sinh hoạt hằng ngày của những người dân hiền lành, chất phác.

< Thánh đường Hồi giáo của người Chăm.

Tiếp tục cuộc hành trình trên sông nước, chúng tôi tham quan xóm người Chăm, nhà thờ Mubarak... đặc biệt khu nhà bè trên sông Hậu, một điểm đến thú vị để hiểu thêm cuộc sống lao động người dân ở đây cũng như tìm hiểu cách thức nuôi cá ba sa.

Hằng năm vùng này sản xuất hàng triệu tấn cá ba sa, thu về gần 2 tỉ USD. Mỗi lồng cá cho gần 100 tấn cá mỗi năm... Con số thật ấn tượng.

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre
Từ chót vót trên đỉnh Chư Yang Sin hùng vĩ (Đắk Lắk) - nơi được mệnh danh là nóc nhà Tây nguyên, dòng Krông Kmar mượt mà như mái tóc xuân thì của thiếu nữ tuôn đổ xuống chân núi, đánh thức những phiến đá say ngủ giấc ngàn năm để rồi reo vui thành ngọn thác mải miết cuộn trào giữa rừng xanh.

Krông Kmar không hoành tráng như những ngọn thác khác của Đắk Lắk như Dray Sap, Dray Nur, Gia Long nhưng mang một nét đẹp hoang dã rất riêng bởi nép mình dưới dãy Cư Yang Sin vươn dài giữa những cánh rừng xanh thẳm, những ruộng lúa xanh rì của huyện Krông Bông.

Khách đường xa dừng chân thưởng lãm cảnh thác êm ả tuôn đổ giữa rừng không khỏi ồ lên thích thú khi thiên nhiên dọn sẵn những phiến đá nơi mấp mé dòng chảy như gọi mời ngả lưng. Công sức đổ đường 85 cây số từ Buôn Ma Thuột theo quốc lộ 27 và tỉnh lộ 12 để đến được Krông Kmar xem như đã được đền đáp.

Nét duyên riêng có của thác Krông Kmar có lẽ chính là những phiến đá hiền lành say ngủ giữa lòng thác. Và dòng nước chảy qua đầu phiến đá cũng vì thế mà dịu dàng, êm ả hơn, không quá mạnh mẽ như những dòng thác hùng vĩ khác của Đắk Lắk.

Nét khác biệt nữa so với những dòng thác khác của Tây nguyên là Krông Kmar không bắt nguồn từ dòng Sêrêpôk chảy từ đông say tây, mà từ một dòng sông treo mình trên đỉnh núi.

Đã từng nhiều lần ngắm nóc nhà Tây Nguyên Cư Yang Sin từ phía những vườn cà phê trù phú của huyện Krông Ana, lần này chúng tôi mới vào được đến chân ngọn núi đầy huyền thoại và chạm vào "mái tóc" Krông Kmar chảy xuống từ đỉnh núi cao chót vót gần 2.500m.
Chiều cuối tuần, dòng thác ngái ngủ như bừng tỉnh khi đoàn khách gia đình ríu rít kéo nhau lần theo từng bậc đá len lỏi trong làn nước trong xanh. Đứng trên phiến đá rộng phẳng lỳ nhìn về phía hạ nguồn chỉ thấy mây trắng rừng xanh lững lờ in bóng trên mặt sông không chút gợn sóng.

Những phiến đá giữa lòng sông trông cứ như bầy voi đang thích thú ngâm mình trong làn nước mát lạnh, trong khi vô vàn những phiến đá trên bờ như hữu ý dọn sẵn nơi cắm trại cho các đoàn du khách.

Người lớn lẫn trẻ con cùng reo lên thú vị khi dợm nhúng chân xuống dòng nước mát rượi len lỏi giữa những khe đá phủ dày rêu xanh mởn. Nếu mỏi chân, khách đường xa cứ việc ngồi bệt xuống phiến đá thoải mái mà khua chân giỡn với dòng nước trôi không ngừng nghỉ nơi chân thác.

Ở góc khuất một tảng đá lớn dựng đứng gần giữa lòng sông, đã thấy một khách nhàn du an nhiên thong thả buông cần trúc. Chốc chốc cá lại đớp động dưới những cánh lá mục trên mặt sông phẳng lặng êm xuôi về phía hạ nguồn.

Lớp lớp đá tròn trĩnh phơi mình trên làn nước, tầng tầng vỉa đá chen giữa rừng cây ven bờ và tiếng chim rừng ríu ran, tiếng thác đổ êm ái cùng hòa nhịp tấu lên bài ca bất tận của rừng xanh, mang lại những xúc cảm khó tả ngợp trong thiên nhiên an lành...

Điều chưa hài lòng của du khách khi tìm đến thác Krông Kmar là tuyến giao thông dẫn vào thác trên tỉnh lộ 12 quá chật hẹp và nhiều "ổ voi" rất khó đi. Nếu "bác tài" không phải là tay lái "lụa", cả đoàn du khách trên xe khó lòng tránh khỏi những cú xóc nảy người.

Một người dân địa phương cũng đang đón buổi chiều tà nơi những bậc đá xuống lòng thác bảo với đoàn khách ở xa đến rằng, ngày xưa khi chưa có trạm thủy điện (xây dựng vào tháng 5-2003, đến tháng 5-2008 đưa vào hoạt động) cảnh thác Krông Kmar càng đẹp hoang sơ hơn bây giờ nhiều.

Nhà máy thủy điện Krông Kmar do Tổng công ty Sông Đà đầu tư xây dựng có công suất 12.000KW, vốn đầu tư 250 tỉ đồng, hằng năm bổ sung cho lưới điện quốc gia khoảng 53 triệu kWh điện. Chưa từng được ngắm dòng thác khi chưa có công trình thủy điện, song những người chậm chân như tôi vẫn thích thú với nét đẹp thiên nhiên mà công trình thủy điện chưa chạm đến.

Nếu thời gian cho phép, du khách thích khám phá còn có thể cưỡi voi hoặc leo bộ chinh phục đỉnh Cư Yang Sin. Theo những người dân nơi đây, đã có những đoàn khách "ta balô" mải miết leo lên đến đỉnh gần như cao nhất của dãy núi này ở độ cao 2.405m, còn đỉnh cao nhất 2.442m thì hầu như không ai chinh phục nổi vì không có đường lên.

Cả một khu vườn rừng quốc gia Cư Yang Sin rộng gần 60.000ha trải mình trên dãy núi cùng tên chứa bao điều kỳ bí cùng hàng trăm loài cây rừng, động vật quí hiếm mà không mấy người may mắn được khám phá. Càng lên cao khách sẽ càng khám phá nhiều cảnh đẹp ngoạn mục với suối trong veo, thác hùng vĩ, hoa rừng xinh tươi bạt ngàn; ăn cá nướng bên suối, ngắm nhìn những nàng con gái Ba Na xinh đẹp chìm đắm trong những làn điệu dân ca... mà mê mẩn.

Khao khát lên đến tận đầu nguồn dòng Krông Kmar trên đỉnh Cư Yang Sin trầm mặc để đắm mình giữa đại ngàn xanh thẳm, song chúng tôi đành phải hẹn một lần rong ruổi ngày rộng tháng dài hơn để được thưởng ngoạn những cánh rừng thâm trầm trên đỉnh Cư Yang Sin soi bóng xuống dòng Krông Kmar...

Du lịch, GO! - Theo Đaklak24h, báo Daklak
Làng biển Quảng Bình, những tháng năm nghèo khó không có rừng đốn gỗ làm nhà. Người dân chỉ có một thứ cây duy nhất bám vào đó để vượt qua thiên tai sóng cả: cây rười. Và một thời, thứ cây trên cát đó như tuyệt diệt vì khai thác quá mức.

Nay, người làng biển có nhà xây kiên cố đã tạo mầm cho cây rười hồi sinh giữa mênh mông cát trắng. Cây rười thân hình ống, nhỏ mảnh, thân cao từ 1 - 1,2m đã can trường cưu mang con người nhiều ngàn năm qua.

Một thời tận diệt

Những năm bao cấp, không vùng biển nào ở Quảng Bình có con đường thông thương với bên ngoài. Ngư dân lội trên cát bằng đôi dép đẽo từ những thớ ván nhỏ xin từ người kẻ núi sau mỗi chuyến gánh cá đi bán.

Ngư dân Nguyễn Đạo ở Ngư Thủy Nam (Lệ Thủy) nói: “Đến năm 1992, Ngư Thủy Nam, Ngư Thủy Bắc, Ngư Thủy Trung hoàn toàn không có đường thông thương. Cứ lội trên cát mà đi. Những dấu chân trên cát trắng phau lâu ngày trở thành con đường để ngư dân vượt ra bên ngoài, giao lưu, buôn bán. Gánh cá thời đó phải vượt 20 cây số đường rú cát mới tới làng người làm ruộng bán. Thời đó không có đá ướp lạnh, cá ươn, không có gì làm cho cá tươi bằng cây rười”.

Người làng biển dùng rười nướng cá giữ nguyên mùi ngon của cá. Cá nướng bằng cây rười thơm phức, giữ được khí chất mặn mòi của biển. Người làng ruộng, rồi miền sơn cước vùng nào cũng thích. Rười lót vào gánh cá, có hơi ẩm của cát, hơi lạnh của nước trong thân cây, hút đi chất tanh của vẩy, làm con cá giữ được màu tươi óng ánh dưới nắng gió miền cát trắng.

< Rười làm cho cát giữ độ ẩm tốt, nguồn nước không bốc hơi. rười còn chắn nạn cát bay, cát nhảy...

Sống trên cát, không có rừng vàng, gỗ rậm để làm nhà, người miệt biển xem cây rười như cứu cánh từ hàng ngàn, hàng vạn đời nay. Nhà làm bằng cây rười. Mái nhà cũng lợp rười. Phên nhà cũng dựng vách rười. Chất đốt cũng từ cây rười. Những thung lũng cát từ huyện Quảng Ninh kéo về chút mút huyện Lệ Thủy ven biển ken dày cây rười. Rười có mặt khắp nơi, chung thủy với tư chất người kẻ biển từ ngàn vạn đời không xa.

Rười có nhiều công ích, người miền biển cứ thế khai thác. Tận thu, bứt từ trảng rười này sang trảng rười khác. Mùa cá biển họ bứt nhanh như mưa rơi trên cát. Chẳng mấy chốc, những thung lũng rười bị cùn vẹt, vô số gốc rười trơ khốc trên cát.

< Hoa của rười như cánh sao biển, là nguồn thực phẩm được người kẻ biển nấu nước uống thanh nhiệt mùa hè.

Lão ngư Nguyễn Đùng nói: “Không có bất cứ thứ gì để giữ cá tươi, chẳng có thứ gì làm nhà để ở, chỉ có cây rười.

Rười làm đủ thứ, rười làm giường ngủ, rười làm chất đốt, trai gái lấy nhau cũng hồi môn cho nhau một chục bó rười để ra riêng làm nhà. Thế là lao vào tranh rười; bứt rười cả ngày, cả đêm. Trăng sáng càng bứt nhiều. Ngày đánh cá, đêm bứt rười. Rồi rười cũng hết. Dân bó gối. Hạn hán xuất hiện. Thì ra, rười bị cắt đi thì rễ cũng héo hon, mạch nước ngầm dưới rễ cây biến mất. Cả làng phải vượt hơn chục cây số trên cát vào các làng nông xin nước. Xin mấy mùa hè nắng lửa. May, sau khi chia tỉnh được vài năm, trên cho làm đường về làng biển. Dân biển đi mua gỗ về làm nhà, nhờ đó cây rười được “tha”.

Thảo nguyên bên thung lũng cát

Ông Đùng nói: “Tha là tha rứa chứ dân vẫn bứt rười về chủm (thổi bếp), bứt rười về nướng cá, bứt rười về ướp cá. May sau này có đá, cây rười mới có cơ hội sinh tồn với cát nhiều hơn. Giai đoạn rười bị kiệt, nước trong cát cũng kiệt theo. Rười giữ nước tốt lắm. Nước dưới cây rười uống mát lịm, không sợ bị độc titan, rễ cây rười lọc hết”.

Rồi khi những nhà máy nước đá mọc lên, người ta có chất ướp cá tốt hơn cây rười, những cánh đồng rười giữa thung lũng cát trắng bị cùn mòn bắt đầu cơ hội hồi sinh. Một tháng hai tháng, một năm hai năm, gốc rười bắt đầu trổ nụ non. Rồi nhiều năm cộng lại, cả một quần thể rười bất tận nối đuôi nhau giữa cánh đồng cát trải dài từ Quảng Ninh đến Lệ Thủy hàng ngàn hécta.

< Dưới chân cây rười là cộng đồng của cua cát, của chim muông, thỏ, rùa cùng kéo về sinh sôi.

Rười mọc lại, ngư dân mừng khó tả, ông Trần Diệu nói: “Rười mọc, nước dưới cát được giữ; rười mọc, người biển dân tui như thấy cái chi đó quý giá, thân thiết trở về với làng. Không ai nói nhiều, chẳng ai nói lắm, nhìn rười đu đưa trước gió thôi cũng vui đáo để”.

Rười hồi sinh, từng đàn chim hét, chim nước, sơn ca, cu xanh, cu cườm kéo về nườm nượp; lại nữa, có cả một số cá thể thỏ cùng rùa chia sẻ sinh cảnh rười mát dịu dưới ánh nắng khốc liệt của mùa hè.

Vì đâu cây rười hồi sinh mạnh mẽ? Nhiều nghiên cứu thấy rằng, hoa cây rười mang các hạt nhỏ bé của nó là yếu tố quan trọng để rười hồi sinh. Các hạt rười di cư theo các luồng cát từ các đợt gió Lào và gió mùa Đông Bắc. Chúng chạy tứ tán khắp nơi ở thung lũng cát. Khi những cây bố mẹ bị cắt, hạt rười rung chuyển, rơi xuống cát. Gió mùa mang theo mưa, chúng nảy mầm. Chu kỳ đó kéo dài nhiều năm để đến hôm nay cây rười trở thành gia tài quý cho ngư dân làng biển. Bởi nó giữ được nước, mạch nguồn của cuộc sống.

Giữa vô biên cát trắng, ánh lên nền trắng đó là màu xanh của rười. Người làng biển xem đó như sinh khí của mình và đã biết gìn giữ một sinh cách trên cát độc đáo cho riêng mình. Cây rười, trong nghiên cứu khoa học gần như không được chú ý, và trong các danh mục hỗ trợ hồi sinh của các cơ quan chức năng về thực vật, nó cũng không được ưu tiên. Nó tạo mạch nước ngầm dưới cát. Không có rười, làng biển không có nước. Rười trở thành gia tài của làng biển đương đầu với hạn hán trên rú cát bay.

Đi giữa thung lũng cát, rười hồi sinh khắp nơi, chúng mọc đều nhịp như cha ông chúng từng mọc. Ken dày, đều tắp như thảo nguyên bất tận bên thung cát. Mỗi thân rười nhỏ bé như chiếc đũa nhỏ, cơn gió nhẹ vút qua một cây trơ trọi bổ xiêu, bổ chúi, nhưng khi cả bụi rười cùng mọc, đồng tâm lớn lên thành bó lớn, cơn gió mạnh chẳng làm chúng mảy may, rười như biết hiệp lực.

Chẳng thế mà ngư dân thời chưa có nhà kiên cố, vẫn nương tựa vào cây rười để sinh tồn trên cát trắng. Thân rười nhỏ bé nhưng kiên gan, hoa rười gió thổi bay nhưng mạnh mẽ sinh tồn. Người miệt biển coi rười hồi sinh như thứ gia tài quý, bởi có hàng trăm ngàn con người nhờ ơn cây rười để lấy nước dưới cát cho cuộc sống thường nhật. Cây rười nhỏ bé nhưng ích lớn lạ kỳ.

Cây rười hồi sinh là tín hiệu tốt với môi trường trên cát, góp phần giữ nước cũng như chống nạn cát bay, cát nhảy, tạo sinh cảnh cho các loài chim chóc, động vật về sinh sống và cho con người làng biển không gian trong lành

Du lịch, GO! - Theo SGGP, blog Culangcat

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống