Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 23 September 2011

Đến Đà Lạt, bạn đã thử một lần tạm rời hồ Xuân Hương thơ mộng và những vườn hoa rực rỡ sắc màu để xuôi về Trại Mát, tìm kiếm những trải nghiệm thú vị ở vùng ven mộc mạc nhưng rất đỗi bình yên…

Từ trung tâm thành phố chỉ mất khoảng 30 phút chạy xe là đến Trại Mát - một khu ngoại ô vùng ven phố núi Đà Lạt. Đường đi không khó, bạn chỉ cần chạy thẳng theo đường Trần Hưng Đạo, đường Hùng Vương và ngắm nhìn những rặng thông, những ngôi biệt thự cổ kiểu Pháp nằm khiêm nhường hai bên đường.

Như mọi ngày, Trại Mát vẫn bình yên trong tiết trời se lạnh, những giọt nắng vàng ươm trải khắp các sườn đồi. Có người bảo Trại Mát là một phần của Đà Lạt nên không thể thiếu những đồi thông reo vi vu, những khóm hoa dại bên đường, những ngôi nhà kiểu Pháp len lỏi dốc núi…

< Ruộng bậc thang ở Trại Mát.

Không ồn ã như khu trung tâm của Đà Lạt, nhịp sống Trại Mát bình dị và mộc mạc đến nao lòng.

Đảo một vòng Trại Mát, bạn dễ dàng bắt gặp hình ảnh những nông dân cần mẫn trên các vườn rau trải dài khắp sườn đồi tựa ruộng bậc thang ở vùng Tây Bắc xa xôi, những học sinh đến trường trong chiếc áo len ấm áp hay hình ảnh những ngôi nhà lẩn khuất trong làn sương mờ ảo…

Trại Mát cũng không quá buồn, ở khu trung tâm phồn hoa nhất (khu dân cư gần chợ Trại Mát) khá nhộn nhịp. Ở đó cũng có những hình ảnh mua bán tấp nập, có nụ cười tỏa nắng của chị hàng hoa vội vã đèo hoa hồng, hoa cúc khoe sắc bán cho khách…

Đặc biệt Trại Mát cũng là điểm đến duy nhất trong tuyến xe lửa kiểu cổ ở Đà Lạt đang hoạt động phục vụ du khách trong và ngoài nước.

Nhà ga Trại Mát được thiết kế mô phỏng hình ảnh của đỉnh Lang Bian huyền thoại khiến nhiều du khách rất thích thú. Thỉnh thoảng loạt âm thanh “tu…tu…tu…tu…” vang vọng của chuyến xe lửa từ Đà Lạt cập ga Trại Mát khiến không gian như bừng tỉnh và phá vỡ giây phút bình yên vốn có.

Và đến Trại Mát, nhất thiết bạn phải một lần vào chùa Linh Phước - ngôi chùa nổi tiếng và là điểm đến thu hút hàng trăm lượt du khách mỗi ngày.

Chùa Linh Phước nằm gần ngay khu chợ Trại Mát với kiểu kiến trúc cổ kính. Ngoài tòa tháp bảy tầng rực rỡ còn có tượng Quan Thế Âm làm bằng hoa bất tử (loài hoa đặc trưng của Đà Lạt) khổng lồ. Bức tượng có một không hai này từng được ghi vào danh sách kỷ lục Guinness Việt Nam dịp Festival hoa Đà Lạt 2010 vừa qua.

Dành khoảng 30 phút thăm thú đền chùa, cảm nhận tiếng kinh cầu, niệm Phật và nghe tiếng chuông chùa lảnh lót vang vọng một vùng… bao muộn phiền dường như được rũ bỏ.

Tạm biệt Trại Mát, kết thúc một ngày lang thang bạn sẽ trở về với những cảm giác lạ lẫm khó quên của mảnh đất vùng ven thôn quê đầy chất mộc mạc và bình yên...

Cách đi Trại Mát

Từ Trung tâm thành phố Đà Lạt, bạn có thể đi Trại Mát bằng xe gắn máy, xe buýt hoặc xe lửa với giá khá rẻ và có thể đi và về trong ngày.

- Xe máy: Bạn có thể thuê tại các điểm gần chợ Đà Lạt, khu Hòa Bình, đường Bùi Thị Xuân… rồi theo đường Trần Hưng Đạo, Hùng Vương chạy thẳng đến Trại Mát, độ dài khoảng 7km tính từ hồ Xuân Hương.
- Nếu đi bằng xe buýt bạn có thể bắt xe chạy tuyến Đà Lạt - Xuân Trường với giá khoảng 12.000 đồng/người/lượt.
- Xe lửa: Bạn phải đến ga Đà Lạt (đường Quang Trung) mua vé với giá 72.000 đồng/người (gồm đi và về), mỗi ngày có năm chuyến xe lửa khởi hành đi Trại Mát.

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre, Ngochieu blog và nhiều nguồn ảnh khác.
Năm nay nghe nói nước lũ tràn về miền Tây nhiều hơn những năm trước. Cơ hội với những người phương xa muốn có những tấm hình ấn tượng mùa nước nổi, chúng tôi rong ruổi về Châu Đốc, một thị xã vùng biên tỉnh An Giang. 

Đã từ lâu tôi luôn ao ước được khám phá miền Tây sông nước, nơi thiên nhiên trù phú tô điểm vẻ đẹp mộc mạc và thân thiện của con người miền Tây. Lần này, cũng với hành trang đơn giản, balô và máy ảnh, tôi cùng bạn đồng hành tiếp tục lên đường như bao cuộc hành trình khám phá trước.

< Xanh xanh một màu.

Xa dần cái bon chen, ngột ngạt và mùi khói xe nơi thị thành, vẻ thanh bình của làng quê Nam bộ dần hiện ra. Làng xóm dần thưa nhường chỗ cho những cánh đồng trắng xóa mênh mông một màu sông nước. Đi đâu cũng thấy nước và nước, lũ đã tràn về khắp mọi nơi ở ĐBSCL.

< Mênh mông mùa nước nổi.

Sau gần bảy giờ, xe đưa chúng tôi đến thị xã Châu Đốc, một thị xã nhỏ bé, hiền hòa nằm bên bờ sông Hậu. Trời về khuya kèm theo cơn mưa như trút nước. Tranh thủ ghé quán hủ tiếu ở trung tâm thị xã ăn lót bụng chờ mưa tạnh. Sau cơn mưa, không khí trong lành cùng những cơn gió nhẹ từ bờ sông Hậu làm buổi tối Châu Đốc thật dễ chịu.

< Chợ nổi Châu Đốc.

Là thị xã vùng biên, mật độ dân cư thấp, cuộc sống Châu Đốc có vẻ chậm, rất chậm. Người dân cũng điềm đạm trầm tĩnh hơn ở thành phố. Phương tiện đi lại chính dành cho du khách ở đây là ghe thuyền trên sông. Đối với đường bộ, có lẽ xe lôi là một loại phương tiện thú vị và đặc sắc nhất vùng. Mỗi xe có thể chở 1-5 người.

< Đánh lưới mùa nước nổi.

Với vận tốc chậm hơn cả xe đạp, cứ thong thả tận hưởng thời gian trôi trên xe. Các bác xe lôi sẽ đưa bạn dạo quanh thành phố với giá cả phải chăng. Nếu có nhu cầu ăn uống ngủ nghỉ ở đâu cũng đừng ngại hỏi các bác xe lôi chuyên nghiệp này.

Không chỉ mệnh danh vương quốc mắm, Châu Đốc còn nức tiếng với nhiều đặc sản khác như bún mắm, bún cá, cháo bò... Chúng tôi còn phát hiện thêm một điều thú vị là ở thị xã có nhà hàng thịt trâu nướng rất ngon và rẻ. Đã từng đi nhiều nơi, ăn đủ kiểu thịt trâu nhưng chưa nơi nào ướp thịt thơm ngon và vừa khẩu vị như ở đây.

Chỉ với 70.000 đồng, mọi người có thể thưởng thức cả đĩa xuồng bự đầy ắp thịt trâu bắp kèm theo đủ loại rau. Buổi tối hình như không gì thú vị bằng ngồi nhâm nhi ly bia bên đĩa thịt trâu nướng, thưởng thức không khí trong lành nhẹ nhàng của vùng miền Tây Nam bộ.

Sau khi dành một ngày thăm những cánh đồng thốt nốt ở Tịnh Biên, chúng tôi ghé chùa Ba Chúc - nơi ghi lại tội ác diệt chủng, dấu trầm của hành trình khi chứng kiến những dấu tích buồn đau của quá khứ.

< Rừng tràm Trà Sư.

Hành trình đến Tri Tôn tiếp tục qua những cánh đồng lúa bạt ngàn, nơi vừa cấy xong, nơi vẫn còn những ruộng lúa óng vàng chờ thu hoạch; lên đỉnh núi Cấm, một địa điểm thú vị để có thể nhìn tổng quát những cánh đồng thốt nốt đẹp đến mơ màng...

Trở về thị xã khi trời đã xế chiều, chúng tôi chọn cho mình một nhà hàng hải sản nằm ngay cạnh bến phà Châu Giang và không quên gọi các món ăn hải sản dân dã bình dị. Cảm giác thật tuyệt vời và thoải mái khi vừa ăn vừa thưởng thức không khí sinh hoạt hằng ngày của những người dân hiền lành, chất phác.

< Thánh đường Hồi giáo của người Chăm.

Tiếp tục cuộc hành trình trên sông nước, chúng tôi tham quan xóm người Chăm, nhà thờ Mubarak... đặc biệt khu nhà bè trên sông Hậu, một điểm đến thú vị để hiểu thêm cuộc sống lao động người dân ở đây cũng như tìm hiểu cách thức nuôi cá ba sa.

Hằng năm vùng này sản xuất hàng triệu tấn cá ba sa, thu về gần 2 tỉ USD. Mỗi lồng cá cho gần 100 tấn cá mỗi năm... Con số thật ấn tượng.

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre
Từ chót vót trên đỉnh Chư Yang Sin hùng vĩ (Đắk Lắk) - nơi được mệnh danh là nóc nhà Tây nguyên, dòng Krông Kmar mượt mà như mái tóc xuân thì của thiếu nữ tuôn đổ xuống chân núi, đánh thức những phiến đá say ngủ giấc ngàn năm để rồi reo vui thành ngọn thác mải miết cuộn trào giữa rừng xanh.

Krông Kmar không hoành tráng như những ngọn thác khác của Đắk Lắk như Dray Sap, Dray Nur, Gia Long nhưng mang một nét đẹp hoang dã rất riêng bởi nép mình dưới dãy Cư Yang Sin vươn dài giữa những cánh rừng xanh thẳm, những ruộng lúa xanh rì của huyện Krông Bông.

Khách đường xa dừng chân thưởng lãm cảnh thác êm ả tuôn đổ giữa rừng không khỏi ồ lên thích thú khi thiên nhiên dọn sẵn những phiến đá nơi mấp mé dòng chảy như gọi mời ngả lưng. Công sức đổ đường 85 cây số từ Buôn Ma Thuột theo quốc lộ 27 và tỉnh lộ 12 để đến được Krông Kmar xem như đã được đền đáp.

Nét duyên riêng có của thác Krông Kmar có lẽ chính là những phiến đá hiền lành say ngủ giữa lòng thác. Và dòng nước chảy qua đầu phiến đá cũng vì thế mà dịu dàng, êm ả hơn, không quá mạnh mẽ như những dòng thác hùng vĩ khác của Đắk Lắk.

Nét khác biệt nữa so với những dòng thác khác của Tây nguyên là Krông Kmar không bắt nguồn từ dòng Sêrêpôk chảy từ đông say tây, mà từ một dòng sông treo mình trên đỉnh núi.

Đã từng nhiều lần ngắm nóc nhà Tây Nguyên Cư Yang Sin từ phía những vườn cà phê trù phú của huyện Krông Ana, lần này chúng tôi mới vào được đến chân ngọn núi đầy huyền thoại và chạm vào "mái tóc" Krông Kmar chảy xuống từ đỉnh núi cao chót vót gần 2.500m.
Chiều cuối tuần, dòng thác ngái ngủ như bừng tỉnh khi đoàn khách gia đình ríu rít kéo nhau lần theo từng bậc đá len lỏi trong làn nước trong xanh. Đứng trên phiến đá rộng phẳng lỳ nhìn về phía hạ nguồn chỉ thấy mây trắng rừng xanh lững lờ in bóng trên mặt sông không chút gợn sóng.

Những phiến đá giữa lòng sông trông cứ như bầy voi đang thích thú ngâm mình trong làn nước mát lạnh, trong khi vô vàn những phiến đá trên bờ như hữu ý dọn sẵn nơi cắm trại cho các đoàn du khách.

Người lớn lẫn trẻ con cùng reo lên thú vị khi dợm nhúng chân xuống dòng nước mát rượi len lỏi giữa những khe đá phủ dày rêu xanh mởn. Nếu mỏi chân, khách đường xa cứ việc ngồi bệt xuống phiến đá thoải mái mà khua chân giỡn với dòng nước trôi không ngừng nghỉ nơi chân thác.

Ở góc khuất một tảng đá lớn dựng đứng gần giữa lòng sông, đã thấy một khách nhàn du an nhiên thong thả buông cần trúc. Chốc chốc cá lại đớp động dưới những cánh lá mục trên mặt sông phẳng lặng êm xuôi về phía hạ nguồn.

Lớp lớp đá tròn trĩnh phơi mình trên làn nước, tầng tầng vỉa đá chen giữa rừng cây ven bờ và tiếng chim rừng ríu ran, tiếng thác đổ êm ái cùng hòa nhịp tấu lên bài ca bất tận của rừng xanh, mang lại những xúc cảm khó tả ngợp trong thiên nhiên an lành...

Điều chưa hài lòng của du khách khi tìm đến thác Krông Kmar là tuyến giao thông dẫn vào thác trên tỉnh lộ 12 quá chật hẹp và nhiều "ổ voi" rất khó đi. Nếu "bác tài" không phải là tay lái "lụa", cả đoàn du khách trên xe khó lòng tránh khỏi những cú xóc nảy người.

Một người dân địa phương cũng đang đón buổi chiều tà nơi những bậc đá xuống lòng thác bảo với đoàn khách ở xa đến rằng, ngày xưa khi chưa có trạm thủy điện (xây dựng vào tháng 5-2003, đến tháng 5-2008 đưa vào hoạt động) cảnh thác Krông Kmar càng đẹp hoang sơ hơn bây giờ nhiều.

Nhà máy thủy điện Krông Kmar do Tổng công ty Sông Đà đầu tư xây dựng có công suất 12.000KW, vốn đầu tư 250 tỉ đồng, hằng năm bổ sung cho lưới điện quốc gia khoảng 53 triệu kWh điện. Chưa từng được ngắm dòng thác khi chưa có công trình thủy điện, song những người chậm chân như tôi vẫn thích thú với nét đẹp thiên nhiên mà công trình thủy điện chưa chạm đến.

Nếu thời gian cho phép, du khách thích khám phá còn có thể cưỡi voi hoặc leo bộ chinh phục đỉnh Cư Yang Sin. Theo những người dân nơi đây, đã có những đoàn khách "ta balô" mải miết leo lên đến đỉnh gần như cao nhất của dãy núi này ở độ cao 2.405m, còn đỉnh cao nhất 2.442m thì hầu như không ai chinh phục nổi vì không có đường lên.

Cả một khu vườn rừng quốc gia Cư Yang Sin rộng gần 60.000ha trải mình trên dãy núi cùng tên chứa bao điều kỳ bí cùng hàng trăm loài cây rừng, động vật quí hiếm mà không mấy người may mắn được khám phá. Càng lên cao khách sẽ càng khám phá nhiều cảnh đẹp ngoạn mục với suối trong veo, thác hùng vĩ, hoa rừng xinh tươi bạt ngàn; ăn cá nướng bên suối, ngắm nhìn những nàng con gái Ba Na xinh đẹp chìm đắm trong những làn điệu dân ca... mà mê mẩn.

Khao khát lên đến tận đầu nguồn dòng Krông Kmar trên đỉnh Cư Yang Sin trầm mặc để đắm mình giữa đại ngàn xanh thẳm, song chúng tôi đành phải hẹn một lần rong ruổi ngày rộng tháng dài hơn để được thưởng ngoạn những cánh rừng thâm trầm trên đỉnh Cư Yang Sin soi bóng xuống dòng Krông Kmar...

Du lịch, GO! - Theo Đaklak24h, báo Daklak

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống