Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Sunday, 25 September 2011

Nằm trong một vùng nước lặng với đảo Hải Nam che chắn ở hướng đông bắc, quần đảo Cô Tô (Quảng Ninh) hầu như không bao giờ gặp bão, ngay cả khi những trận bão lớn tràn qua biển Đông. 

< Một góc đảo Cô Tô nhìn từ hải đăng.

Với điều kiện địa hình lý tưởng như vậy nhưng Cô Tô vẫn còn xa lạ với số đông du khách. Cho tới nay Cô Tô vẫn chỉ dừng ở một địa danh nổi tiếng với nghề bắt và chế biến sứa. Do không có những đội thuyền lớn để đánh bắt xa bờ, không có những ngư trường phong phú hải sản, cuộc sống của người dân trên đảo vẫn nghèo nàn. Những năm gần đây, Cô Tô hấp dẫn giới trẻ du lịch bụi tự phát bởi những bãi tắm sạch trong veo và nước biển xanh như ngọc bích.

Trong số hơn 50 hòn đảo lớn nhỏ của quần đảo Cô Tô, chỉ ở các đảo Cô Tô Lớn, đảo Trần, đảo Thanh Lân… mới có dân sinh sống, còn lại là những đơn vị bộ đội biên phòng và một số cơ sở nuôi cấy ngọc trai. Do đảo chưa có đội tàu phục vụ du lịch, du khách muốn rong ruổi từ đảo này sang đảo khác phải thuê tàu cá, tự mua thực phẩm, nước uống… cho hành trình.

Muốn ở lại mấy ngày trên vài hòn đảo, khách sẽ khó kiếm phòng ngủ, phương tiện đi lại và đừng mơ sẽ được chén hải sản thỏa thích. Bất chấp những khó khăn đó, với dân “phượt”, Cô Tô là nơi lý tưởng để vẫy vùng trong làn nước mát, cắm trại trên những bãi hoang vu và thử sức qua các trò chơi mạo hiểm.

Đi đầu tổ chức tour mạo hiểm trên đảo Cô Tô là chàng trai Vũ Thanh Minh, dân Quảng Ninh, từng là thành viên của đoàn VN leo đỉnh Everest lần đầu tiên. Với sự hợp tác của những người bạn địa phương, Minh đã đem đến Cô Tô các hoạt động du lịch mạo hiểm như leo vách núi, chèo thuyền kayak, lặn biển...

Ban đầu tour của Minh vướng rất nhiều thủ tục mà khó khăn chính là do vùng đảo thuộc địa giới biên phòng, do quân đội quản lý, nhưng rồi dần dà các hoạt động du lịch nhận được sự hỗ trợ của bộ đội và chính quyền địa phương. Hiện nay hành trình đến với mũi Con Chuột trên đảo Cô Tô Lớn phải băng qua một thao trường huấn luyện của quân đội trước khi tới một đỉnh núi có vách đá tuyệt đẹp, nơi tầm mắt được mở bung ra với trời biển bao la xanh ngắt.

Mũi Con Chuột cũng là nơi lý tưởng cho hoạt động leo vách núi đầy mạo hiểm với vách đá cao 70m thẳng tuột xuống vụng biển nhấp nhô sóng tràn đá tảng, hoặc tổ chức loại hình thể thao ba môn phối hợp (leo núi - chèo thuyền kayak - đua xe đạp địa hình). Tương tự là bờ cát và dải đá chồng chất ở hòn Dê, cách Cô Tô Lớn hơn 40 phút đi thuyền máy, một điểm đến tuyệt vời của du lịch dã ngoại với hàng ngàn khối đá thiên hình vạn sắc. Nhưng cũng như đảo Cô Tô Con, trên hòn Dê không kiếm đâu ra nước ngọt, chẳng có cư dân sinh sống nên các nhóm dã ngoại ra đây thường chỉ bơi lội thỏa thích rồi lên tàu về đảo Cô Tô Lớn, nơi bắt đầu xuất hiện vài khách sạn mini và nhà hàng.

Song để Cô Tô Lớn nói riêng và cả quần đảo Cô Tô nói chung đạt được vị thế cần có trong bản đồ du lịch VN cần nhiều thời gian và nỗ lực, tiên quyết là Cô Tô phải có điện lưới quốc gia (như lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh từng khẳng định), đi cùng sự chuyển đổi nhận thức của người dân và cả chính quyền địa phương: thay vì dùng chất nổ để đánh bắt hải sản khiến các rạn san hô bị hủy diệt, thậm chí còn dùng chất độc cyanua để bắt cá từ nhiều năm qua, ngư dân sẽ bảo vệ biển đảo tươi đẹp để làm du lịch, bảo vệ những gì mà nhà văn Nguyễn Tuân đã ghi lại bằng những dòng tuyệt bút ở bài ký Đảo Cô Tô.

“Cái màu xanh luôn biến đổi của màu nước bể chiều nay trên biển Cô Tô như là thử thách cái vốn từ vị của mỗi đứa tôi đang nổi gió trong lòng. Biển xanh như gì nhỉ? Xanh như chuối non? Xanh như chuối già? Xanh như mùa thu ngả cốm làng Vòng? Nước biển Cô Tô đang đổi từ vẻ xanh này sang vẻ xanh khác. Nó xanh như cái màu áo Kim Trọng trong tiết thanh minh? Đúng một phần thôi. Bởi con sóng đang đội lên kia đã gia giảm thêm một chút gì, đã pha biển sang màu khác. Thế thì nước biển xanh như cái vạt áo nước mắt của ông quan Tư Mã nghe đàn trên con sóng Giang Châu có đúng không? Chưa được ư? Thế thì nó xanh như một màu áo cưới, được không? Hay là nói thế này, nước biển chiều nay xanh như một trang sử loài người, lúc con người phải víu vào thân tre? Nghe hơi trừu tượng quá phải không? Mà kìa, nhìn cho kỹ mà xem, nước biển đang xanh như cái màu xanh dầu xăng của những người thiếu quê hương. Cũng không phải, sợ lai căng, nhưng nghe có vẻ vẫn chưa trúng, chưa ổn phải không? Sóng vẫn kế tiếp cái màu xanh muôn vẻ mới, và nắng chiều nay luôn thay màu cho sóng. Mà chữ thì không tài nào tuôn ra kịp với nhịp sóng...”.
NGUYỄN TUÂN

Thông tin thêm:

Hàng ngày chỉ có một chuyến tàu từ cảng Cái Rồng ra đảo Cô Tô, xuất phát lúc 7h sáng, giá vé là 70.000đ/người. Vì vậy bạn sẽ phải nghỉ lại ở cảng Cái Rồng một đêm để đón tàu sớm ra đảo. Tại cảng Cái Rồng có rất nhiều nhà nghỉ, khách sạn với giá trung bình từ 150.000 – 200.000đ/phòng.

Đến Cô Tô, bạn có thể đặt phòng tại nhà khách UBND huyện hoặc cắm trại ngoài bãi biển. Nếu thích mạo hiểm, bạn có thể đi tàu sang đảo Cô Tô con cắm trại đêm trên hòn đảo hoang vu này.

Để đi du lịch trên đảo Cô Tô, bạn có thể thuê xe máy với chi phí khoảng 80.000đ/xe/ngày. Cô Tô cũng là điểm du lịch lặn biển thú vị với nhiều loài san hô, rong biển và cá quí hiếm.

Cô Tô đảo xanh

Du lịch, GO! - Theo Tuoitre, internet
Ngược lên miền rẻo cao A Lưới (Thừa Thiên - Huế), được hòa mình vào phiên chợ sớm với những sản vật núi rừng, chúng tôi chợt nhận ra, đằng sau sự lo toan, vất vả là những con người biết quý trọng sức lao động, luôn lạc quan, tin tưởng vào cuộc sống tương lai...
.
Họp chợ từ 3 giờ sáng

Từ tờ mờ sáng, con đường Hồ Chí Minh vắt qua thị trấn A Lưới như nàng tiên vươn vai thức dậy sau một đêm dài mộng mị bỗng nhộn nhịp hẳn lên bởi những bước chân gõ nhịp đều đặn của đồng bào từ các bản làng xa xôi về đây họp chợ. Theo chân các mẹ, các chị, từ đầu lối vào chợ, chúng tôi gặp bà Kăn Hua, 70 tuổi, người Tà Ôi ở thôn 3 (xã Hồng Kim) đang ngậm tẩu thuốc trên môi, lưng mang a chói (gùi) đựng đầy sản vật còn tươi rói của núi rừng.

Bà Kăn Hua cho hay: "Nhà mẹ (cách xưng hô gần gũi của người vùng cao A Lưới - NV) xa lắm, cách chợ cả mấy chục cây số nên phải đi từ sáng sớm. Ba giờ sáng là có mặt ở chợ rồi, khi nào bán hết rau, măng rừng thì về. Mẹ cũng có con trai nhưng đi rẫy đi nương hết nên mẹ phải phụ kiếm thêm gạo để nuôi cả nhà. Hôm nào đi rừng kiếm được thứ gì đều mang xuống chợ đổi lấy gạo ăn".

Vừa trò chuyện, bà Kăn Hua vừa nghiêng lưng bỏ vội cái a chói đựng đầy rau xanh và măng rừng nặng trịch xuống đất. Những búp măng được hái từ chiều hôm trước, luộc tách vỏ vàng ruộm, đóng đầy trong a chói đã được bó thành từng bó. Mỗi bó 3-4 búp măng, giá 2.000-3.000 đồng. Một a chói măng đến với phiên chợ sớm, bà Kăn Hua cũng kiếm được vài chục nghìn đồng.

Có mặt ở phiên chợ sớm hầu hết là đồng bào các dân tộc từ những bản làng xa xôi sống dọc dãy Trường Sơn.

Hàng ngày, họ băng rừng lội suối kiếm "sản vật của Giàng (trời)", sáng sớm, sau khi sơ chế qua là có thể mang xuống chợ bán, nào là măng tươi, rau xanh, chuối, mật ong rừng... Hầu hết hàng hóa còn ướt đẫm sương đêm nên vẫn mang hương vị tươi nguyên của núi rừng.

Chợ họp bên đường nhựa thênh thang nhưng rất hiếm khi người dân nơi đây dùng xe máy hay xe đạp. "Đi bộ nhiều người vui hơn, vả lại đi xe máy thì tiền bán rau không đủ tiền mua xăng", bà Hồ Xuân Hằng, người Pa Kô ở thôn 3 (xã Hồng Trung) nói.

Đến với phiên chợ sớm, ngoài các mẹ, các chị còn có cả những em học sinh tranh thủ đi chợ trước giờ lên lớp. Ngồi bên rổ rau má, em Kăn Thị Di (11 tuổi, học sinh Trường Tiểu học thị trấn A Lưới) tâm sự: "Nhà em ở xã A Ngo nên phải đi chợ từ tờ mờ sáng để bán rau giúp mẹ. Đến 5 giờ em phải về nhà để kịp giờ đến trường".

Nguyên sơ chợ của núi rừng

Phiên chợ sớm vùng cao A Lưới không biết hình thành lúc nào, chỉ biết trong ký ức của đồng bào nơi đây, nó là "tín hiệu vui" sau một ngày vất vả trên nương rẫy, là thứ ánh sáng duy nhất trong ngày xua đi cái heo hút của đại ngàn. Theo một cán bộ hưu trí ở đây thì chợ hình thành từ khi tuyến đường Hồ Chí Minh hoàn thành. Còn theo bà Kăn Thơ, người Tà Ôi ở thôn 4 (xã A Ngo), chợ sớm có từ khi Giàng thương đồng bào mình đói khổ nên cho nhiều sản vật để mang bán đổi lấy hạt gạo, không còn phải du canh du cư qua các mùa rẫy".

Đi chợ sớm, hầu như ai cũng trang bị cho mình một cây đèn pin để lựa tìm sản vật ngon. Đồng bào ở đây nói chỉ một giá chắc như đinh đóng cột, mặc dù giá bán rất rẻ! Phiên chợ sớm A Lưới dù còn nghèo nàn về chủng loại hàng hóa nhưng qua năm tháng, nó đã trở thành nhu cầu không thể thiếu của bà con dân tộc sống dọc dãy Trường Sơn, và không biết từ lúc nào, nó đã trở thành nét văn hóa độc đáo.

Một đặc điểm dễ nhận thấy ở phiên chợ sớm A Lưới là việc mua bán, trao đổi còn mang nặng tính đổi chác. Giữa phiên chợ rất ít khi phải sử dụng đến tiền.

Đồng bào mang sản vật kiếm được tới đây để đổi mấy cân gạo, cân ngô. Chỉ trừ thương lái là người Kinh đón mua hàng hóa ngay lối vào chợ mới trả bằng tiền mặt. Bà Kăn Thơ, chỉ tay lên bó môn rừng cao gần đầu người tâm sự: "Bà con ở đây rất ít dùng đến tiền. Đồng bào mình chỉ thích đổi chác thôi, như bó môn này, mình đổi được 3kg gạo, cộng số rau má ni nữa nếu bán được vài nghìn thì đủ dùng cho cả nhà trong 1 - 2 ngày. Mai lại lên rừng kiếm tiếp".

Một buồng chuối ở dưới xuôi có khi giá lên đến vài trăm ngàn đồng, chứ ở phiên chợ sớm của người A Lưới, nó chỉ có giá vài chục ngàn đồng. Nhiều thương lái người Kinh ở dưới xuôi đã lợi dụng cách mua bán còn nặng tính đổi chác và sự thật thà của đồng bào để ép giá. Rời phiên chợ, tôi thấy hơi nao lòng khi thấy tính cách con buôn đã phần nào ảnh hưởng đến tính nguyên sơ của phiên chợ sớm có một không hai này...

Du lịch, GO! - Theo Kinhtenongthon, internet
Chỉ cách quốc lộ 6 tấp nập xe cộ nửa cây số, xóm Ải là ngôi làng cổ xưa nhất đất Mường Bi (Tân Lạc – Hòa Bình) nằm yên bình, trầm mặc trên dải đồi thấp giữa những rừng bương, tre và con đường làng trải bê tông quanh co ẩn dưới những tán cây phong phú về chủng loại.

^ Qua khỏi khu rừng bương, tre du khách sẽ phải vượt qua suối Ải để vào khu trung tâm của xóm Mường cổ.

Xóm Ải hiện có 85 hộ đồng bào dân tộc Mường sinh sống với hầu hết những nhà trong xóm đều là những ngôi nhà sàn cổ. Vừa qua, Bộ Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch đã chọn xóm Ải là đại diện dân tộc Mường xây dựng 20 làng truyền thống của cả nước.

< Hầu hết nhà sàn ở xóm Ải là những ngôi nhà sàn dựng theo kiểu truyền thống của dân tộc Mường.

Dự án cải tạo, bảo tồn làng Mường cổ do Sở Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch tỉnh Hòa Bình làm chủ đầu tư đã được triển khai thực hiện 2 năm nay chủ yếu mới xây dựng khâu phụ của dự án là chuồng trâu, bò và khu vệ sinh tự hoại cho mỗi hộ dân còn khâu chính là tôn tạo nhà sàn, cảnh quan trong và ngoài làng thì hầu như chưa được thực hiện.

< Những năm 90 thế kỷ trước do nhà sàn gỗ đã mục nát nên hầu hết những ngôi nhà sàn hiện nay đều được dựng lại từ hồi đó. Trước đây, những trụ gỗ đều được chôn xuống đất nên nhanh mục, nay trụ gỗ thường được đỡ bởi những phiến đá nên tuổi thọ sẽ cao hơn.
< Không như những ngôi làng ở đồng bằng, ruộng nương của đồng bào Mường ở xóm Ải nằm xen nhau.
< Đối lập với sự ồn ã của phố Lồ trên quốc lộ 6 chỉ nửa cây số, cuộc sống của người dân xóm Ải vẫn thanh bình từ nhiều đời nay.
< Gắn bó với bản làng hơn một thế kỷ, cụ Bùi Thị Át đã 104 tuổi hàng ngày ngắm núi rừng bên chiếc cửa sổ đặc trưng của nhà sàn Mường.
< Người dân xóm Ải thường tự cắt tóc cho nhau.
< Dự án bảo tồn làng Mường cổ đã thực hiện được 2 năm nhưng đến nay mới chỉ thực hiện được khâu phụ là làm chuồng trâu, bò và khu vệ sinh tự hoại cho các gia đình và những chuồng trâu, bò này nghé và bê có thể dễ dàng chui qua.
< Nhiều ngôi nhà người dân vẫn tự sửa chữa, tôn tạo phá hỏng kiến trúc nhà sàn truyền thống.
< Giống như nhiều nhà sàn xóm Ải hiện nay, những vì kèo trong ngôi nhà sàn của ông Bùi Văn Thanh đã bị mối mọt đến mức ông phải bọc kín giấy chờ tôn tạo.

< Dự án tôn tạo làng Mường cổ chưa biết khi nào hoàn thành nhưng cuộc sống của người dân xóm Ải vẫn êm đềm như bao đời nay vẫn vậy.

Du lịch, GO! - Theo Vietnamnet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống