Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 10 November 2011

Bên cạnh các loại rượu ngâm, nấu, đồng bào Cơ tu sinh sống trên dãy Trường Sơn còn có đặc sản rượu rừng lấy trực tiếp từ các loại cây tr’đin, t’vạc, adương.

< Già Ploong Cril đang thu hoạch rượu tr'đin.

Để lên men thành rượu, người Cơ tu có kinh nghiệm lấy vỏ cây chuồn (cây này có hai loại: apăng và zuôn) lột vỏ phơi khô và ngâm vào ống đựng nước tr’đin hay t’vạc, dung dịch tự lên men uống đăng đắng - chát - thơm ngọt rất dễ chịu.

Theo các già làng và những người có kinh nghiệm “cất” rượu tr’đin, muốn lấy rượu thì phải đục vào thân cây tr’đin. Trước tiên, bằng con mắt nhà nghề, nhìn lên cây tr’đin để xác định cây có trúng thời điểm đục thân ra nước không. Thông thường, lúc đọt mới nhú lên gần ngang bằng lá già là thời điểm lý tưởng để đục vào thân lấy nước.

< Hứng rượu từ thân cây.

Khi đã xác định chính xác như trên, người Cơ tu làm cầu thang lên giàn bằng nhiều cây lồ ô buộc với nhau bằng dây mây cho chắc sau đó leo lên giàn ngồi và đục, tính từ ngọn xuống chừa lại 4 cuống lá già, tại cuống lá già thứ tư từ trên xuống, đục đối diện với cuống lá này.

Đục xong, thấy ở trong đọt trắng mềm là khả năng ra nước nhiều, ngược lại nếu đọt trong cứng vàng thì ít. Sau khi đục xong, mỗi ngày lại cắt mỏng đi một lớp để tạo “vết thương” và khi nào thấy có đọt mới nhú ở trong lên thì sắp có nước chảy ra. Thông thường 3-6 ngày nếu thấy có nước trăng trắng, sệt sệt tứa ra.

< Người đàn ông Cơ tu này đang "chiết" rượu trên cây.

Già Ploong Cril cho biết: Cây tr'đin thích hợp nơi ẩm ướt, râm mát, gần các khe suối. Tr'đin trồng 6 - 7 năm thì cho khai thác. Cây có thể "cho rượu" đến trên 30 năm tuổi.

Chúng tôi rất ấn tượng khi đến thăm "vườn rượu" tr'đin của già Ploong Cril ở xã Bhalêê, huyện biên giới Tây Giang, Quảng Nam. Già Ploong Cril leo thoăn thoắt lên giàn để chiết rượu tr'đin tươi xuống mời chúng tôi nếm. Một vị thơm, chát nhè nhẹ làm tê tê đầu lưỡi như rượu sâm banh.

< Sơn nữ Bhnướch Thị Oom đang leo cây tà vạt lấy rượu.

Cùng chúng tôi uống rượu tr'đin ngay dưới tán rừng tr'đin mát rượi, già Ploong Cril cho hay:

Rượu tr'đin có thể để được vài tháng nhưng phải thay vỏ cây (apăng) thường xuyên. Nếu không dùng hết rượu một lúc tuyệt đối không múc dùng ít một, rượu dễ bị chua, không để lâu được.




< Lão bà Calâu Bếu giới thiệu rượu đặc sản dân tộc Cơ Tu.

Nếu nước ra nhiều từ vết cắt thì làm máng để nước tr’đin chảy vào ống lồ ô lớn hứng sẵn (trong ống lồ ô đã bỏ vỏ apăng để lên men). Từ đó cứ mỗi ngày đến cắt một lát mỏng chỗ “vết thương” và lấy tr’đin về uống. Trung bình mỗi cây tr’đin cho ra khoảng 10 - 15 lít một ngày đêm. Còn nếu cho trẻ con và phụ nữ uống ngọt thì không bỏ apăng, nước ngọt lịm và thơm ngon như hương vị đường thốt nốt.

“Hũ rượu” này tuy nằm trên cây cao nhưng cũng thu hút bởi các côn trùng như ong, bướm, chim, sóc, chuột… vì thế xung quanh ống lồ ô, đồng bào che, bịt lại bằng một loại bùi nhùi lấy từ bẹ của chính loại cây tr’đin.

Rượu tr’đin để vài tháng được nhưng phải thay vỏ cây apăng thường xuyên. Đồng bào có tục lệ là khi uống rượu tr’đin thì không đổ phần thừa trong chén vào bếp tro nóng, họ cho rằng làm như vậy, cây tr’đin cho rượu sẽ tắt nước hoặc không chảy nước trong một thời gian.

< Oom đang đi xuống gốc tà vạt.

Cây tr’đin sống thích hợp nơi ẩm ướt, râm mát, nơi gần các khe suối. Ngoài ra, người cơ tu còn trồng nó bằng hạt và nếu có cây nhỏ thì nhổ cây con mang về trồng gần nhà. Người có kinh nghiệm thường chọn lấy giống từ cây to, cao, lấy hạt dẹt (hạt cái). Một cây tr’đin thường ra 4-5 buồng trong 4-5 năm. Một buồng ra hàng vạn trái, một trái thường 1-2 hạt.

Nên lấy hạt ở buồng ra thứ nhất, thứ nhì về sau khi thu hoạch nước ra nhiều hơn, cây sống thọ không ra buồng sớm. Còn hạt tròn (là hạt đực), cây sớm ra buồng, không thọ và nếu lấy hạt ở buồng ra cuối cây tr’đin trồng ít ra nước. Kinh nghiệm của đồng bào là chỉ nhổ cây ươm đem trồng khi đã có đọt mới nhú lên khoảng 10-15 cm trở lên để cây có rễ non, dễ sống.

Cây tr’đin sinh trưởng tương đối nhanh 6 - 7 năm, từ ngày trồng thì khai thác được. Có nhiều cây thọ lâu có thể trên 30 năm vẫn “cho rượu” đến khi ra buồng thì mới hết thời gian khai thác (ngược với cây t’vạc). Song cũng có cây khai thác một lần rồi đã ra buồng không khai thác được nữa .

< Rượu của bà con Cơ tu tại Hội chợ làng nghề Việt 2009 tại Đà Nẵng.

Các làng người Cơ tu miền sơn cước Quảng Nam nơi nào cũng có cây t’vạt nhưng cây t’đin thì chỉ có ở Tây Giang, nơi sát biên giới Việt Lào.

Theo dân làng Bhalêê, già Ploong Cril là người đầu tiên mang hạt giống cây tr'đin này ở biên giới Việt Lào về trồng cách đây hơn 20 năm. Hiện nay, tr'đin được nhiều người ở địa phương trồng. Riêng vườn tr'đin của già Ploong Cril có hơn 100 cây, trong đó khoảng 50 cây đã cho rượu. Hiện, giá mỗi lít rượu tr'đin là 15.000 đồng.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Danviet, 24H và nhiều nguồn ảnh khác
Trước ngày hội đua ghe ngo, các chùa phải chuẩn bị cách đó cả tháng để tuyển chọn các tay bơi là những chàng trai Khmer khỏe mạnh trong các phum sóc để tập dượt sức dẻo dai, bơi đều nhịp mái chèo.
Người Khmer có nhiều lễ hội, trong đó Lễ hội Oóc - Oom - Bóc và đua ghe Ngo truyền thống là lớn hơn cả và là lễ hội sau cùng trong năm. Lễ hội Oóc - Oom - Bóc (còn gọi là Lễ hội cúng trăng), nhằm tưởng nhớ, tạ ơn thần mặt trăng - vị thần phù hộ cho mưa thuận gió hoà, vạn vật tốt tươi, đưa thuỷ triều ra sông, phù hộ bà con trong phum sóc an lành và thành đạt.

Hàng năm, đến rằm tháng 10 âm lịch theo lịch Phật Nam tông, đồng bào Khmer Nam Bộ lại nô nức đón mừng Lễ hội Oóc - Oom - Bóc. Những năm gần đây, Bộ VHTTDL chọn Lễ hội Oóc - Oom - Bóc Sóc Trăng là lễ hội "Văn hoá đồng bằng" (1 trong 15 lễ hội quốc gia). Năm nay lễ hội diễn ra trong 2 ngày 9 và 10.11.

< Mỗi dịp thi đấu, các thành viên của các đội đua ghe lại có cơ hội gặp gỡ, giao lưu trò chuyện.

Đua ghe Ngo là dịp bà con Khmer Nam Bộ vui chơi sau những ngày lao động vất vả. Loại hình thể thao hấp dẫn, sôi động này bắt nguồn từ phong tục xa xưa của người Khmer. Tương truyền, chiếc ghe Ngo xưa là phương tiện được trang bị cho quân dân để đánh giặc trên sông nước. Mỗi chùa đều có một chiếc, được bảo dưỡng cẩn trọng.

< Mỗi chiếc ghe ngo có những biểu tượng khác nhau thường là kha la (con cọp), rồng, sư tử, cá Poon-co... Trước khi thi đấu, các đội đua thường làm lễ cúng vị thần phù hộ cho ghe.

Hàng năm, vào dịp rằm tháng 10, thuyền được trang trí đẹp, treo đèn kết hoa đi đến Angkor wat để thỉnh kinh phật. Trên đường về, mọi người bày ra chuyện đua để xem ghe nào về trước, đem kinh phật chép lên lá thốt nốt trước để phổ biến cho bà con phum sóc trước là đội thắng cuộc.
Trước ngày hội đua ghe ngo, các chùa phải chuẩn bị cách đó cả tháng để tuyển chọn các tay bơi là những chàng trai Khmer khỏe mạnh trong các phum sóc để tập dượt sức dẻo dai, bơi đều nhịp mái chèo.

< Trong đua ghe ngo, việc cầm lái, giữ lái để chiếc ghe đi đúng hướng là yếu tố quyết định đến tốc độ của chiếc ghe.

Ghe Ngo là một dạng thuyền độc mộc dài từ 25 - 30m, rộng từ 1 - 1,4m, có đóng nhiều thanh ngang vừa cho hai tay bơi ngồi theo từng cặp suốt chiều dài ghe. Mỗi ghe đua thường có 46-60 người. Người điều khiển nhịp chèo ngồi trước mũi ghe thường là vị chức sắc hay người lớn tuổi được nể trọng trong bổn sóc có kinh nghiệm đua ghe lâu năm và có người đứng giữa ghe thổi còi phụ hoạ theo nhịp bơi của người điều khiển và 5 - 6 người bơi lái ghe.

Dầm bơi gọi là chà-rqua, làm bằng gỗ nhẹ, dẻo, không thấm nước, bản rộng, mỏng và tròn dần về cán. Mỗi chiếc ghe Ngo có những biểu tượng khác nhau thường là khala (con cọp), rồng, sư tử, cá pon - co… Hằng năm, ghe Ngo được tu bổ và hạ thuỷ tập trước cuộc đua. Khi hạ thuỷ phải làm lễ cúng vị thần phù hộ cho ghe.

Đua ghe ngo thường hai chiếc (một cặp), thi đấu 1.200m đối với nam, 800m đối với nữ. Vào ngày đua, cả một đoạn sông chật kín người hai bên bờ, tiếng trống, cùng dàn nhạc ngũ âm, tiếng còi rộn rã từng hồi. Khi một hồi còi hiệu lệnh xuất phát, từng cặp ghe đua phóng nhanh về đích. Tiếng trống, tiếng loa vang vang hoà trong tiếng reo hò vỗ tay cỗ vũ náo động cả mặt sông.

Du lịch, GO! - Theo Danviet, ảnh internet
Đoạn đường ven biển từ Phước Hải về Long Hải rợp bóng cây xanh và người ta thường nhắc đến rừng hoa anh đào được người Nhật trồng trong chiến tranh Việt Nam (mình không chắc đây thật sự là anh đào, cũng có thể là loại cây nào đó có hoa từa tựa).

< Ngã rẽ đường lên núi Minh Đạm.

Năm nào cũng vậy, cứ đến dịp xuân về thì hoa anh đào nở rộ khoe sắc suốt đoạn tỉnh lộ 44 dài gần 5 km từ đèo Nước Ngọt đến cầu Tum (thị trấn Phước Hải). Trên đường nhộn nhịp từng cặp, từng tốp nam thanh nữ tú rủ nhau đến đây dã ngoại và ngắm hoa và chụp ảnh.
Đào hay không phải đào thì đây cũng là cung đường tuyệt diệu khi mùa xuân về, một màu hồng lẳng lơ khoe sắc bên bờ biển xanh. Đây là một lợi thế của thị trấn Phước Hải, làm phong phú thêm nguồn cảnh quan đẹp cùng núi Minh Đạm.

< Đường lên núi, chính xác là đường lên khu di tích căn cứ Minh Đạm.

Tuy nhiên qua ảnh vệ tinh thì mình thấy rõ diện tích rừng anh đào này đã giảm xuống rất nhiều so với dăm bảy năm trước - tỷ lệ nghịch với diện tích các resort được xây dựng mới. Phần khác: trước kia có nhiều đoạn đường nhỏ, lối mòn để người lữ khách có thể xuống biển nhưng bây giờ "hơi bị" hiếm, thế vào đó là những cổng resort và khu du lịch - khách thích "tự do" cũng khó còn xuống biển theo kiểu "tự do" tại đoạn đường này, tiếc!

< Cổng dưới, mình chộp vài phát rồi chạy xe thẳng cào.

Người ta bảo, đến với Minh Đạm, không chỉ để thả hồn trở về quá khứ với những chiến tích oanh liệt mà còn thanh thản với không gian bao la của rừng, của núi và của những cơn gió khơi xa thổi vào từ bãi tắm Thùy Dương...
< Như bao con đường lên núi khác:quanh co tựa một đoạn đèo nhỏ, dốc không nhiều lắm.

Khu căn cứ Minh Đạm (hay còn gọi núi Minh Đạm) nằm ở Đông Nam huyện Long Đất. Từ Đông sang Tây - Bắc dài 8km, điểm cao nhất là 355m. Ba mặt giáp biển, có nhiều hang động hiểm trở. Sườn núi phủ đầy cây rừng rậm rạp và nhiều hang động tự nhiên, có suối nước ngọt quanh năm thuận lợi cho việc xây dựng căn cứ kháng chiến lâu dài.
Minh Đạm trước kia còn có tên gọi là Châu Long - Châu Viên. Thời kháng chiến chống Pháp và Mỹ, quân dân Bà Rịa - Vũng Tàu đã chọn đây làm khu căn cứ cách mạng, là nơi bám trụ của các cơ quan trọng yếu huyện Long Đất (cũ). Khu căn cứ được chia thành 4 khu vực chính: khu Đá Chẻ, khu chùa Giếng Gạch, khu Châu Viên và Đá Giăng.
< Lưng chừng núi là cổng trên, nếu vào thì gởi xe và mua vé.

Các hang và địa điểm được đặt theo tên của đơn vị đóng quân như: hang Huyện ủy, hang Huyện đội, hang B2, hang Quân y, hang Quân giới, hang Tuyên huấn... (khu Đá Chẻ), hang quân nhu, quân đội, quân báo Trung ương (khu chùa Giếng Gạch), Ban An ninh, quân y và lực lượng cách mạng địa phương trú chân tại khu Châu Viên và Đá Giăng.

< Ngựa sắt chung tình.

Về tên gọi Minh Đạm, theo giải thích của những người dân địa phương sinh sống tại đây thì đó là do ghép lại từ hai tên Minh và Đạm nhằm tưởng nhớ công ơn của hai chiến sĩ cách mạng Bùi Công Minh và Mạc Thanh Đạm, người đã anh dũng hy sinh khi bị địch phục kích dưới chân núi vào năm 1948.
< Từ đây lên đỉnh chắc không còn bao nhiêu mét nữa...

Hiện tại, khu căn cứ cách mạng Minh Đạm đã được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là di tích lịch sử cấp quốc gia và trở thành điểm tham quan du lịch về nguồn lý tưởng cho bao du khách.


< Nghỉ chân, thăm thú, giải khát đến 10h30 thì bọn mình xuống. Chợt bắt gặp mấy chú Tề Thiên ngồi giữa đường đòi... hối lộ.

Với dáng núi hùng vĩ, cao 327m, khu căn cứ Minh Đạm là nơi lý tưởng để bạn có thể tìm nguồn cảm hứng thi vị khi đứng giữa bao la núi phóng tầm nhìn ra mênh mang biển.
< Nhưng khi đến gần, định dừng lại thì các chú Tề nhà ta nhận ra bọn này là "dân phượt" nên bỏ chạy mất! Có lẽ cho rằng bọn này "bèo như con mèo".
Càng độc đáo hơn trong tiết xuân với những dải hoa anh đào trắng, hồng rực rỡ sẽ hiện diện trong tầm mắt bạn mỗi khi xuân về và hoa bằng lăng tím ngát khi mùa hạ tới. Khu căn cứ Minh Đạm còn là chốn dừng chân bình yên mà bạn có thể kết hợp nó với tour du lịch biển Long Hải để thỏa sức vẫy vùng trong làn nước biển xanh trong vắt.
< Dừng lại ngắm ngó biển và đất trời, hổng còn thấy Tề Thiên...
Biển mềm mại dưới chân núi Minh Đạm, biển hoang sơ với những đợt sóng rì rào vỗ vào bờ cát. Bờ cát Long Hải (thật ra nơi đây vẫn thuộc thị trấn Phước Hải) không trắng lấp lánh trong nắng mai, nước không xanh mơ màng nhưng biển vẫn có vẻ đẹp giản dị như nét duyên miền biển của con người Đất Đỏ.
Từng đợt sóng trắng xóa ve vuốt bờ cát, ì oạp vỗ vào các tản đá tạo nên bản tình ca biển êm đềm. Đứng trên đỉnh núi, mắt nhắm lại, tai ta sẽ nghe được tiếng sóng êm êm hòa lẫn tiếng hót của chim rừng. Gió biển thổi vào mát rượi, mang theo hương biển đến từng cành cây ngọn cỏ. Trên đỉnh Minh Đạm ta cảm biển qua tiếng sóng, tiếng chim ca và vị mặn mặn rất riêng của gió biển.
< Chùa Hòn Một đây...
< Chổ nào cũng muốn dừng chân vì thiên nhiên tươi đẹp.
< Cuối cùng cũng xuống phía dưới, đường cắt ngang là đường ven biển. Trực chỉ là tắm biển luôn nhưng mình... quẹo phải.
< ... để về Long Hải - Long Điền. Hai bên trước đây um tùm anh đào thì bây giờ lểnh khểnh resort...
< Ngã 3 Kiểm Lâm, rẽ phải là ngang đồn biên phòng và lên núi ngõ khác.
< Anh đào hai bên, nhưng chưa phải mùa xuân.
< Phía trước là đèo Nước Ngọt có con đường 2 tầng.

Cạnh đèo Nước ngọt có KDL bãi tắm Đèo Nước Ngọt đẹp và sạch. Nếu bạn không muốn vào đây thì cũng có thể theo đường dân sinh bên cạnh để xuống biển - bãi biển cách đường hơn 300m.
< Cua quẹo đèo Nước Ngọt, từ đây bắt đầu là địa phận Long Điền rồi.
.
Long Điền là một huyện của tỉnh Bà Rịa–Vũng Tàu, Việt Nam, có trung tâm hành chính đặt tại thị trấn Long Điền. Long Điền gồm 2 thị trấn và 5 xã: Thị Trấn Long Điền (Huyện lỵ), Thị Trấn Long Hải, Xã An Ngãi, Xã Tam Phước, Xã An Nhứt, Xã Phước Tỉnh, Xã Phước Hưng với diện tích tự nhiên là 7.699,36 ha.
< Tít xa xa là Dinh Cô, Mộ Cô và biển Long Hải.
< Chợ Long Hải đây. Bọn mình chạy ngang rồi tấp vào quán ăn phía trái đường làm bữa trưa. 20k dĩa cơm cá thu nguyên khứa, chất lượng... và dĩ nhiên là ngon tuyệt!
Bấy giờ đã là 11h trưa.

Còn tiếp

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần cuối

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống