Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Monday, 14 November 2011

Không chỉ khó khăn về đường sá xa xôi, heo hút mà việc dò sóng điện thoại để liên lạc đối với giáo viên Trường TH và THCS Tà Xi Láng và Trường TH 2 Điện Quan cũng đầy gian nan.

< Bên cạnh chiếc cửa sổ phòng Hiệu trưởng Trường TH và THCS Tà Xi Láng là điểm quen thuộc để các thầy cô giáo dốc bầu tâm sự với “người phương xa”. Theo kinh nghiệm để đảm bảo không bị ngắt sóng trong lúc tâm sự, điện thoai cần được trang bị tai nghe và cố giữ tay cố định tại điểm đã kết nối.

Chị Lương Kim Huệ, giáo viên Trường TH và THCS Tà Xi Láng (Trạm Tấu – Yên Bái) không ngần ngại khoe chỗ duy nhất có thể bắt sóng điện thoại trong nhà và đã được chồng chị đánh dấu cẩn thận bằng 3 vết khứa dao trên thanh gỗ cạnh giường ngủ.

< Trường Tiểu học Điện Quan 2 được trang bị một chiếc điện thoại cố định không dây để tại phòng Hội đồng nhưng mỗi lần muốn gọi hay nhận điện thoại đều phải mang máy ra gốc cây xoan trước sân trường mới kết nối được.

Anh Nguyễn Hữu Hòa, hiệu trưởng nhà trường cho biết có chừng 5, 6 điểm trong trường có sóng điện thoại nhưng không phải lúc nào cũng gọi được, nhiều khi phải di chuyển qua vài điểm mới nhận được sóng.
< Điểm duy nhất trong ngôi nhà của vợ chồng chị Lương Kim Huệ, giáo viên Trường TH và THCS Tà Xi Láng có thể kết nối điện thoại cũng là nơi hai vợ chồng buộc phải kê chiếc giường ngủ để tiện liên lạc.
< Chiếc điện thoại di động của vợ chồng chị Huệ luôn được đặt cố định một chỗ và luôn phải để lộn ngược vì theo anh Hà Thanh Hùng, chồng chị Huệ thì sau nhiều lần thử anh thấy ở vị trí ấy điện thoại kết nối ổn định nhất.


Ở Trường Tiểu học Điện Quan 2 (Bảo Yên – Lào Cai) cũng chỉ có vài điểm kết nối được sóng điện thoại. Chị
Đào Thị Lan, Hiệu trưởng nhà trường bật mí chỗ duy nhất có thể kết nối sóng điện thoại trong trường là quanh gốc cây xoan nằm phía trước sân chơi của học sinh.

< Những cán bộ, giáo viên trường TH Điện Quan 2 thường ví gốc cây xoan trước sân trường là buồng điện thoại cố định vì ngoài chỗ này ra ở trong trường không chỗ nào có sóng.
< Việc đầu tiên khi chuyển đến căn phòng nội trú dành cho giáo viên trường TH Điện Quan 2 của cô giáo Hà Kim Hiền là dò tìm điểm bắt sóng điện thoại. Chính điểm kết nối sóng điện thoại này được cô giáo Hiền chọn đặt chiếc bàn làm việc của mình.
< Cậu học sinh lớp 9A Trường TH và THCS Tà Xi Láng cũng sở hữu một chiếc điện thoại di động nhưng chủ yếu chỉ để nghe nhạc.

Sóng điện thoại đã vậy, để vào mạng Internet, các thầy cô giáo ở các trường này phải dùng thiết bị 3G đi cách trường vài km mới kết nối được.
< Vào khoảng 10 giờ sáng hàng ngày anh Nguyễn Hữu Hòa, Hiệu trưởng Trường TH và THCS Tà Xi Láng đều đặn đi xe máy xuống núi cách trường hơn 5km để kết nối Internet nhận thông tin, chỉ thị của cấp trên bằng chiếc laptop và thiết bị kết nối Internet 3G. Anh Hòa kể, nhiều hôm trời mưa phải có thêm một người che ô và một lần do mưa to kèm gió lớn chiếc laptop ướt hết phải mang xuống huyện sửa mất cả tuần.

Du lịch, GO! - Theo Vietnemnet
Cơn mưa chiều như xua tan đi cái nóng của mùa hè oi ả. Lũ côn trùng (mối kiến, muỗi…) bị động ổ bay lên tá lả. Thế là, lũ cóc nơi ruộng đồng tha hồ đi tìm mồi…. Và đây cũng chính là thời điểm người dân miền Tây đi săn lùng bắt chúng về để làm thức ăn hoặc mang ra chợ bán.

Hàng năm, cứ vào mùa mưa, có dịp về xã Long Tuyền (TP.CầnThơ) trong những đêm mưa bạn sẽ được mục kích cảnh từng tốp thanh, thiếu niên xách đèn, đeo giỏ đi trên bờ vườn hay trên bờ ruộng để soi cóc.  

Họ âm thầm đi trong mưa, tai chú ý lắng nghe âm thanh của các “nhạc sĩ đồng quê”  trỗi lên  để đoán nơi “cóc hội”. Chỉ cần một vệt sáng đèn lướt qua, ta sẽ bắt gặp từng cặp đang say sưa “tình  tự” với nhau. Khi gặp ánh đèn, chúng bị lóa mắt, cố nhảy chồm chồm để thoát thân. Thế là, chỉ cần “chộp” nhẹ cho vào giỏ.

Trong một buổi “hội lớn”, nếu gặp may, một người đi soi cần mẫn và có kinh nghiệm có thể bắt được hàng trăm con trở lên.... Thịt cóc ngọt, thơm, ngon và có giá trị dinh dưỡng cao.

Theo Đông y, thịt cóc có vị mát, trị được nhiều thứ bệnh, trong đó có bệnh suy dinh dưỡng của trẻ em. Theo Tây y, thịt cóc giàu chất đạm và những khoáng chất khác như: chất béo, mangan, kẽm, và axit amin…. Thịt cóc chế biến được nhiều món ăn ngon như: chiên giòn, nướng mọi, nấu cháo, chà bông... Riêng, món được mọi người ưa thích  hơn cả là cháo cóc đậu xanh.

Cóc bắt về lựa những con “bự” có màu đen (cóc vườn), hay màu vàng (cóc  ruộng), trên lưng có nhiều mụt, chân mập, mắt sáng... Dùng dao bén chặt đầu, lột da . Cắt bỏ  chân và toàn bộ “đồ lòng“ (gan, mật, ruột, trứng...). Rửa thật kỹ nhiều lần qua nước lạnh cho sạch. (Lưu ý: không để sót phần trứng và mật cóc).

Trước hết, bằm thịt cóc cho thật nhuyễn (cả xương). Ướp gia vị (muối, bột ngọt, tiêu).Tiếp đến, phi mỡ, hành, tỏi cho thơm rồi cho thịt cóc (đã bằm nhuyễn) vào chảo xào chín. Cho gạo cùng với đậu xanh cà vào nồi nước, bắc lên bếp. Khi đậu và gạo nhừ ra, cho thịt cóc bằm vào. Cuối cùng, nêm gia vị (bột ngọt, nước mắm, hành lá xắt nhuyễn) vừa khẩu vị, nhắc xuống, múc ra tô là xong!...

Thật thú vị trong cơn mưa chiều rả rích cùng các “chiến hữu” ngồi trên chiếc chõng tre nơi căn chòi trên bờ ruộng, phía bên ngoài là tiếng “ì ộp” tấu khúc của các “nhạc sĩ đồng quê” ở xa xa… Và, trước mặt là tô cháo cóc đậu xanh tỏa hương thơm lừng. Dùng muỗng múc một miếng cháo cóc có ít tiêu đưa lên miệng nhai chậm rãi, chúng ta sẽ cảm nhận được tất cả cái “hương vị” lẫn “phong vị” đậm đà khó quên của quê hương miền Tây yên ả, thanh bình.

Du lịch, GO! - Theo Laodong
Tên gọi lăng Gia Long hiện nay thực ra là để chỉ cả một quần thể lăng tẩm của nhiều người trong hàng quyến thuộc của nhà vua, với trọng địa là khu lăng mộ của vua Gia Long và bà Thừa Thiên Cao Hoàng hậu.

Đến thăm lăng Gia Long, du khách có thể đi thuyền theo sông Hương khoảng 18Km rồi cập bến lăng, hoặc đi theo đường bộ chừng 16Km, xuống bến đò Kim Ngọc, đi thêm vài cây số nữa thì tới.

Quá trình xây dựng lăng diễn ra trong 6 năm (1814-1820), bắt đầu từ thời điểm bà Thừa Thiên Cao Hoàng hậu (chính phi của vua Gia Long) qua đời vào ngày 21-2-1814. Nhà vua đã sai các quan trong Khâm Thiên Giám đi chọn đất để mai táng vợ mình.

< Bi đình vừa được trùng tu.

Về sau phát triển thành một khu lăng mộ rộng lớn với chu vi đến 11.234,40m (tài liệu của L. Cadière), gồm những lăng sau:

- Lăng Quang Hưng của bà Thái Tông Hiếu Triết Hoàng hậu, vợ thứ hai của chúa Hiền Vương Nguyễn Phúc Tần (1620-1687), thân mẫu của chúa Nguyễn Phúc Thái (Trăn).
- Lăng Vĩnh Mậu của bà Anh Tông Hiếu Nghĩa Hoàng hậu, vợ chúa Nghĩa Vương Nguyễn Phúc Thái (Trăn) (1650-1725).
- Lăng Trường Phong của Túc Tông Hiếu Ninh Hoàng đế Nguyễn Phúc Thụ (Chú) (1697-1738).

- Lăng Thoại Thánh của bà Hưng Tổ Hiếu Khương Hoàng hậu (1738-1811), vợ thứ hai của Nguyễn Phúc Côn (Luân) và là thân mẫu của vua Gia Long.
- Lăng Hoàng Cô của Thái Trưởng Công chúa Long Thành, chị ruột vua Gia Long.
- Lăng Thiên Thọ của vua Gia Long và vợ ông.
- Lăng Thiên Thọ Hữu của bà Thuận Thiên Cao Hoàng hậu, vợ thứ hai của vua Gia Long, mẹ vua Minh Mạng.

Toàn bộ khu lăng này là một quần sơn với 42 đồi núi lớn nhỏ có tên gọi riêng, trong đó Đại Thiên Thọ là ngọn lớn nhất được chọn làm tiền án của lăng và được dùng để gọi tên chung cho cả quần sơn này: Thiên Thọ Sơn. Tất cả đều được quy hoạch trong khu vực quan phòng rộng hơn 28 km2, tạo thành một cảnh quan hùng tráng chạy dài từ chân dãy Trường Sơn đến bờ Tả Trạch - một hợp lưu của Hương Giang.

Đích thân vua Gia Long đã thám sát, duyệt định vị trí, quy hoạch và chỉ đạo công tác thiết kế cũng như giám sát tiến độ thi công. Sử cũ cho hay, thầy Địa lý Lê Duy Thanh (con trai nhà bác học Lê Quý Đôn) là người tìm được thế đất này, nơi mà theo ông “đã tập trung được mọi ảnh hưởng tốt lành tỏa ra từ nhiều núi đồi bao quanh”, nơi mà “ảnh hưởng tốt lành sẽ còn mãi mãi trong suốt 10 ngàn năm” (theo L. Cadière).

Cũng vì quá sâu sát với công trình xây cất “ngôi nhà vĩnh cửu” của mình mà có lần suýt nữa, Gia Long đã thiệt mạng trong một tai nạn ở công trường. Một trận gió làm sập ngôi nhà mà vua đang trú ngụ, vua Gia Long tuy đã ẩn trong một cái hố nhưng vẫn bị thương ở trán, mí mắt và bị dập chân do một thanh xà rơi trúng.

Hai hoàng tử thứ bảy và thứ tám là Tấn và Phổ bị trọng thương, nhiều người khác bị chết. Gia Long không trừng phạt các quan lại thi công, ngược lại đã cấp thuốc men để chạy chữa cho họ, cấp phát 500 quan tiền và 500 tiêu chuẩn gạo cho dân làng Định Môn, gần nơi xây dựng lăng.

Lăng tẩm nhà vua nằm trên một quả đồi bằng phẳng rộng lớn. Trước có ngọn Đại Thiên Thọ án ngữ, sau có 7 ngọn núi làm hậu chẩm. Bên trái và bên phải, mỗi bên có 14 ngọn núi là “Tả thanh long” và “Hữu bạch hổ”.

Tổng thể lăng chia làm 3 khu vực: Phần chính giữa là khu lăng mộ của vua và bà Thừa Thiên Cao Hoàng hậu. Qua khỏi sân chầu với các hàng tượng đá uy nghiêm và 7 cấp sân tế là Bửu Thành ở đỉnh đồi. Bên trong Bửu Thành có hai ngôi mộ đá, dạng thạch thất, được song táng theo quan niệm “Càn Khôn hiệp đức” - một hình ảnh đẹp của hạnh phúc và thủy chung.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Festivalhue và nhiều nơi khác

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống