Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Monday, 28 November 2011

Kon Tum là tỉnh nằm ở phía bắc vùng Tây Nguyên 0 phía bắc giáp tỉnh Quảng Nam, phía nam giáp tỉnh Gia Lai, phía đông giáp tỉnh Quảng Ngãi, phía tây có biên giới dài 142 km giáp Attapeu, Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào và 95 km với Ratanakiri, Vương quốc Campuchia.

Kon Tum có diện tích tự nhiên 9.614,5 km², phần lớn diện tích tự nhiên nằm ở phía đông dãy Trường Sơn nên địa hình Kon Tum nghiêng dần từ đông sang tây và thấp dần từ Bắc xuống Nam.

Theo ngôn ngữ Ba Na thì Kon là làng, Tum là hồ và Kon Tum có nghĩa là Làng Hồ, bởi xưa kia khu vực này đã từng có một hồ lớn.

Tỉnh có 9 đơn vị hành chính cấp huyện, với 96 xã, phường và thị trấn, bao gồm
Thành phố Kon Tum, Huyện Đắk Glei, Huyện Đắk Hà, Huyện Đắk Tô, Huyện Kon Plông, Huyện Kon Rẫy, Huyện Ngọc Hồi, Huyện Sa Thầy, Huyện Tu Mơ Rông.

Kon Tum nằm trong vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa cao nguyên. Nhiệt độ trung bình năm phổ biến các nơi đạt 22 – 23 độ C. Độ ẩm bình quân hàng năm 78 – 87%. Lượng mưa trung bình 1.730 – 1.880 mm, có sự phân hóa theo thời gian và không gian. Khí hậu chia 2 mùa rõ rệt: mùa mưa và mùa khô. Mùa mưa chủ yếu bắt đầu từ tháng 4, 5 đến tháng 10, 11, tập trung đến 85 – 90% lượng mưa cả năm.
Một số địa chỉ du lịch Kon Tum như:

Vườn quốc gia Chưmomray

Với tổng diện tích 48.658ha thuộc huyện Sa Thầy và huyện Ngọc Hồi, cách thành phố Kon Tum 55km về phía Tây. Vườn quốc gia Chư Mom Ray là nơi bảo tồn đa dạng sinh học, các loài động, thực vật rừng quý hiếm, các thảm thực vật rừng nguyên sinh, các sinh cảnh quan trọng. Bảo vệ, phục hồi rừng phòng hộ đầu nguồn thuỷ điện Ya Ly, các con sông trong vùng, bảo đảm an ninh môi trường và phát triển bền vững kinh tế tự nhiên.

Xây dựng cơ sở vật chất, kỹ thuật phục vụ công tác đào tạo, nghiên cứu khoa học và bảo tồn tài nguyên thiên nhiên vùng bắc Tây Nguyên. Chuẩn bị cơ sở vật chất, cơ sở hạ tầng để phát triển du lịch sinh thái, góp phần nâng cao đời sống cộng đồng. Tham gia hợp tác quốc tế về bảo tồn tài nguyên thiên nhiên liên biên giới Việt Nam – Lào-Campuchia.

Khu vực lòng hồ Ya Ly

Ya Ly đã thực sự là một cái tên rất quen thuộc đối với du khách trên mọi miền đất nước, khi nói đến Ya Ly người ta thường nghĩ đến cảnh đẹp, núi non hùng vĩ và là nơi tiềm ẩn những huyền thoại.Thuỷ điện Ya Ly đã hình thành một khu vực lòng hồ rộng lớn.

Du khách có thể xuất phát từ làng du lịch ĐăkBlà (thành phố Kon Tum) xuôi về làng văn hoá dân tộc Jarai (phía trên đập thuỷ điện) nơi đây còn nguyên nét văn hoá sơ khai của dân tộc Tây Nguyên. Với cảnh quan thiên nhiên, con người, khu vực lòng hồ Ya Ly thực sự là nơi thăm quan, du lịch lý tưởng với những người yêu thích thiên nhiên, tìm về cuội nguồn.

Rừng thông Măng Đen (Kon Plong)

Từ Kon Tum theo quốc lộ 24 về hướng Đông khoảng 55km, cách huyện lỵ Kon Plong chừng 10 km du khách đến một rừng thông bạt ngàn mênh mông trên một bình nguyên bao la ở độ cao 1.100 m so với mặt nước biển, có những cây thông đã được trồng từ lâu, sừng sững và cao vút. Rừng thông Măng Đen đang là điểm du lịch và nghỉ ngơi của nhân dân địa phương và du khách.

Rừng đặc dụng Đăk Uy

Rừng đặc dụng Đăk Uy cách thành phố Kon Tum 25 km về phía Bắc, theo quốc lộ 14 thuộc xã Đăk Mar, Hà Mòn - huyện Đăk Hà.

Rừng đặc dụng Đăk Uy có diện tích 690 ha, nằm ở một địa hình khá bằng phẳng, thuận lợi về mặt giao thông và các thuận lợi khác. Rừng có nhiều loại gỗ quí sống hỗn giao, như Cẩm lai, giáng hương, gỗ trắc,... ở đây các cây dược liệu, các loại hoa cũng rất phong phú và đa dạng như Sa nhân, Sâm Nam,..., tại khu vực này có nhiều động vật quí sinh sống... Rừng có nhiều loài chim như: Cò trắng, vạc, nhồng, sáo đen, gà rừng...tạo ra nét phong phú, sinh động cho một khu du lịch sinh thái.

Với những thuận lợi về phát triển du lịch, rừng đặc dụng Đăk Uy hiện nay là nơi thu hút đông đảo du khách đến thăm quan, tổ chức các hoạt động văn hoá văn nghệ và đặc biệt các trường học trên địa bàn tỉnh thường xuyên tổ chức cho các em học sinh đến đây để thăm quan, tìm hiểu về các loại gỗ quí, các loại động vật thực vật nhằm nâng cao ý thức bảo vệ rừng, bảo vệ thiên nhiên, môi trường sinh thái của học sinh.

Di tích lịch sử Ngục Kon Tum

Di tích lịch sử Ngục Kon Tum đã được xếp hạng là di tích lịch sử Quốc gia, di tích nằm trên địa bàn thành phố Kon Tum. Đây là nơi thực dân Pháp đã giam giữ các chiến sỹ cách mạng của ta trong thời kỳ năm 1930 - 1931. Những ngôi mộ của những chiến sỹ vô danh, nhà ngục, các vật chứng tàn bạo của nhà ngục, những dấu tích của nó được thể hiện ngay trước mắt chúng ta, về một minh chứng hùng hồn về một cuộc đấu tranh đầy đau thương và mất mát, hy sinh nhưng vô cùng kiên cường, anh dũng của dân tộc ta trên con đường giải phóng dân tộc thống nhất đất nước.

Di tích lịch sử ngục Đăk Glei

Ngục Đăk Glei nằm ở phía Bắc thị trấn Đăk Glei, đi theo quốc lộ 14. ngục được xây dựng năm 1932 là nơi thực dân pháp đã giam giữ các chiến sỹ cách mạng Việt Nam trong những năm 1932 – 1954, trong đó có Nhà thơ Tố Hữu. Di tích ngục Đăk Glei đã được xếp hạng là di tích lịch sử Quốc gia, nơi đây hàng năm vẫn là điểm hẹn của các cán bộ lão thành ôn lại những kỷ niêm của thời đã qua. Du khách thăm quan khu du lịch này như thấy lại được tinh thần và ý chí cách mạng quật cường của những chiến sỹ cộng sản bị giam giữ, tù đày tại các nhà lao, nhà ngục của bon thực dân đế quốc.

Di tích lịch sử chiến thắng Đăk Tô - Tân Cảnh

Di tích lịch sử chiến thắng Đăk Tô - Tân Cảnh nằm trên một quả đồi có độ cao 600 m, cách thị trấn Đăk Tô 1 km về hướng Tây Nam. Di tích nằm trên quốc lộ 14 đoạn từ Đăk Tô đi Ngọc Hồi. Đây là chiến trường ác liệt nhất của khu vực Tây Nguyên, là căn cứ mạnh nhất của Mỹ và quân nguỵ Sài Gòn ở Bắc Tây Nguyên được giải phóng tháng 4 năm 1972.

Hiện nay di tích lịch sử chiến thắng Đăk Tô - Tân Cảnh đã được xếp hạng di tích lịch sử Quốc gia, du khách đến thăm quan sẽ thấy sừng sững giữa trung tâm thị trấn Đăk Tô đài tưởng niệm chiến thắng thể hiện sự đoàn kết, chung sức chung lòng của nhân dân các dân tộc Tây Nguyên với đảng, là nơi tưởng niệm các chiến sỹ cách mạng đã hy sinh tại nơi này.

Từ trung tâm thị trấn du khách sẽ nhìn thấy tấm bia lớn ghi lại chiến tích lẫy lừng của chiến thắng Đăk Tô - Tân Cảnh, sân bay Phượng Hoàng được Mỹ xây dựng trải dài trên 2 km theo đường đi huyện Ngọc Hồi.

Với các dữ liệu lịch sử sinh động, hấp dẫn hiện đang được huyện Đăk Tô tôn tạo, bảo quản sẽ giúp rất nhiều cho các du khách muốn tìm hiểu về chiến trường Tây Nguyên, về truyền thống đấu tranh, truyền thống văn hoá của nhân dân các dân tộc tỉnh Kon Tum và đặc biệt du khách đến thăm quan, nghiên cứu, tìm hiểu còn được thăm quan nét đặc trưng văn hoá của dân tộc Tây Nguyên (nhà Rông, các lễ hội, văn hoá, văn nghệ dân gian...) và nghỉ ngơi, thư giãn tại suối nước nóng Đăk Tô, Thác Đăk Lung thuộc địa phận xã Kon Đào.

Nhà thờ gỗ Kon Tum

Nhà thờ nằm trên đường Nguyễn Huệ - thành phố Kon Tum, được xây dựng năm 1913, là một công trình được kiến trúc toàn bằng gỗ, đẹp theo lối Roman. Từ xa, tháp chuông cao ngất, sừng sững trên nền trời. Bên trong, cột và các giàn gỗ được lắp ghép một cách tinh xảo và khéo léo. Cung thánh nhà thờ được trang trí theo lối hoa văn của các dân tộc ít người Tây Nguyên. Nhà thờ là nơi các giáo dân cùng nhau đi lễ tạo nên những nét trang nghiêm và tôn kính của giáo đường.

Làng Du lịch Kon Ktu

Hằng ngày làng thường xuyên đón khách du lịch trong nước và quốc tế khi đến thăm tỉnh cực Bắc Tây Nguyên. Đến đây, du khách được chiêm ngưỡng những nét văn hóa đặc sắc còn nguyên sơ, với mái nhà rông truyền thống của người Bana cao vút, những nếp nhà sàn cổ kính. Đêm đến giữa sân nhà Rông của làng, củi được chất thành một đống to và được đốt lên, cái giá lạnh của cao nguyên sẽ bị xua tan hết, hơi ấm của sự mộc mạc, chân tình, gần gũi, thân thiện như hòa quyện nồng ấm giữa chủ và khách.

Du khách được xem chương trình biểu diễn cồng chiêng, với điệu múa xoang của các cô sơn nữ làng Konktu, cùng với rượu ghè thơm lừng ngây ngất hòa vào tiếng cồng chiêng bay bổng đến nức lòng. Đến đây khách có thể ngủ qua đêm tại nhà Rông của làng, cả con trai và con gái - đây là điều khác biệt của người Bana ở làng Kon ktu so với rất nhiều dân tộc khác sinh sống trên vùng đất Tây Nguyên.

Đến Konktu, khách còn có thể đi thăm thác H'Lay và thác Mốp cách làng chừng 2000m, dòng thác tuôn trào trắng xóa đẹp như cô sơn nữ đang vươn mình chải tóc. Nếu thích, du khách sẽ được những người đàn ông Bana chèo thuyền độc mộc chở đi xuôi theo dòng Đắk Bla, dọc triền sông bạn có thể tha hồ ngắm cảnh sơn thủy hữu tình, những cánh rừng nguyên sinh rủ bóng xuống lòng sông.

Đến Kontum, đi dọc làng du khách còn được tận mắt chiêm ngưỡng nhiều sơn nữ Bana xinh đẹp đang miệt mài ngồi dệt thổ cẩm, những chàng trai của làng thì đang đan gùi chuẩn bị cho việc nương rẫy vào năm sau.
Đến với Kontum, bạn sẽ được thỏa mãn đi thăm thú khắp nơi. Vùng đất Tây Nguyên luôn cuốn hút bởi những nét văn hóa độc đáo của đồng bào các dân tộc, với phong cảnh hữu tình sẽ mang lại cho bạn những phút giây đáng nhớ.

Du lịch, GO!- Tổng hợp từ Wikipedia, Yeudulich, internet

Sunday, 27 November 2011

Như mình đã đề cập: Dinh Cô hơi xô bồ vì bát nháo hàng quán (chỉ cấm buôn bán ngay bên cạnh thôi, còn bên kia đường thì ình xèo), thậm chí có cả karaoke hát hò tưng bừng mé biển.
Còn tại Mộ Cô này là một khoảng không gian tĩnh lặng đến tuyệt vời.

< Hoàng hôn trên biển Long Hải.

Mộ Cô cũng là một khu đền có kiến trức đẹp từa tựa như Dinh Cô nằm ngay trên đỉnh ngọn đồi Cô Sơn. Với những lối đi lên bằng các bậc thang đá chẻ được thiết kế hài hòa, bên trên là mái đình cong vút chen giữa những cây cổ thụ to lớn: Mộ Cô nổi bật giữa trời biển bao la.

< Một cặp đôi làm dáng dưới bãi để nhóm phụ trợ chụp ảnh, có lẽ làm album ảnh cưới hay "hâm nóng" lại tình yêu.
Phía trên này là một cô bé xíu không biết con nhà nhà ai cứ tung tăng chạy qua chạy lại trông thật ngộ nghĩnh.

Đây vừa là nơi thờ phụng, cũng là chốn "công viên" của người địa phương và cũng là thắng cảnh đẹp dành cho du khách. Nhưng cái mà mình thích nhất là khung cảnh bao quanh.
< Bãi đá phía trái Mộ Cô. Mình khoái chổ này...

Về lại nơi ấy lòng lâng lâng,
bốn mươi năm* trước chẳng phai tàn.
Hỏi mây, mây bảo người năm cũ,
hỏi đá, đá gọi chàng nghỉ chân.

< ... và cũng khoái cả đỉnh Hòn Hang này nữa! Mình sẽ trèo lên xem sao...

Nếu đứng tại Mộ Cô nhìn ra biển thì phía phải, cách nơi đây 1km là Dinh Cô và cũng là bãi tắm tự do trước Đoàn an dưỡng 298. Còn phía trái mộ là đỉnh Hòn Hang, đây là một dãy núi đá thấp trải dài ra biển, dưới chân là những rạng đá đen (trông sơ giống mica) ngày đêm sóng vổ ì ầm tung những làn bọt nước mù sương.
< Không quá phê nhưng khi được nữa đoạn đường thì giật mình: Ai mang Vạn lý trường thành cắm vào đây nhỉ? Thì ra đó là "hàng rào" của Anoasis resort - nhìn "ngứa con mắt bên trái, xốn con mắt bên phải"...

Qua khỏi Hòn Hang là Anoasis resort: đây là Khu du lịch được cải tạo lại từ một dinh thự cũ của Vua Bảo Đại và đi vào hoạt động từ năm 1999. Anoasis Beach Resort nằm trải dài trên một bờ biển hoang vắng với những bungalows lợp mái lá dừa nằm ẩn mình rải rác trên đồi thông kết hợp hài hòa giữa sự giản dị truyền thống dân tộc và tiện nghi hiện đại (4 sao?). Dịch vụ còn có một trung tâm làm việc và một nhà hàng hấp dẫn , thoáng mát trên sân terrace.
Có điều nơi đây không phải là chốn dành cho bọn phượt bụi mình.

< Lại tiếp tục "leo núi". Từ đoạn này phải cẩn thận vì rấr nhiều đá nhỏ, cạnh tròn nên dễ trượt chân. Nhưng kỹ lưỡng một tý, cứ đạp lên những tảng đá cắm chặt vào nền đất là ok - tránh bước trên phần đá cuội tròn tròn rải rác vì rất dễ trượt té, bước trên cỏ cây cũng được.


Gần đỉnh nhìn xuống: bạn thấy đẹp chưa? Cao hơn cả đồi Cô Sơn, nơi có Mộ Cô.
< Sóng biển dạt dào vàng óng áng như vàng bốn số 9. Trái đất tròn: vì vậy nhìn đường chân trời, ta thấy hơi cong cong...
< Chỉ còn mươi bước nữa là ra chóp đầu đỉnh đá - khúc này có một rãnh lở đầy cát, bên cạnh là cái miếu nhỏ.
Bạn cần cẩn thận từng bước tránh mép ngoài nhé, lỡ trượt một phát là toi vì hun hút dưới kia là đá với đá, đá đen nhọn đấy!
< Đứng đầu đỉnh nhìn phía tường thành: Đây là "ranh đất" chứ hoàn toàn không phải tường ngăn chận vì vẫn thông suối phần bãi biển. Vậy tại sao người ta lại dựng "con quái vật" này cà?
Giá như thế nó bằng một hàng cây xếp chen kẽ những khối đá to, nhỏ điểm tô bằng những lùm bụi thì đẹp biết mấy, lại phù hợp với cảnh quan thiên nhiên.
Phát triển du lịch không phải bằng những tảng bê tông thô kệch.
< Nhưng thôi, đó là việc của người ta. Còn đây là chốn của mình...

Từ đây, nếu tới nữa là An Hòa Residence, Long Hải Beach Resort và cả nơi mà đường ống dẫn khí đốt từ biển Đông vào bờ. Hết bãi là đụng ngay Mũi Kỳ Vân - đèo Nước Ngọt - nơi đây có khu bãi đá đèo Nước Ngọt có khung cảnh đẹp: làm nền cho các album ảnh cưới thì hết sẩy.
< Lúc này nghĩ lại tiếc: hồi nãy không rủ "nữa kia" cùng lên. Nhưng vội gì, mai vậy.
Long hải là nơi mình qua lại nhiều lần trong các chuyến lãng du nhưng ở lại thì chỉ mới lần này.
Nếu tính đúng, tính đủ thì bà xã đã từng ở vài ngày tại đây trong chuyến viếng Dinh Cô hồi năm kia, theo tour của địa phương nhà.
< Những chốn này mình có thể ngồi ngắm hàng giờ mà không chán, thiên nhiên tuyệt vời làm sao!

Còn nếu tính đúng tính đủ với mình thì đây là lần 2. Lần đầu thì đã rất lâu rồi, có lẽ khoảng... 40 năm trước.
< Ngại ở dưới trông lâu nên mình trở xuống. Không muốn nhìn nhưng cũng phải thấy tường thành, he he...

Do ngày xưa còn nhỏ: năm nào ba mình cũng chở cả nhà đi Cap (Vũng Tàu), trong đó thì có 1 lần ba nổi hứng chuyển hướng đi Long Hải.
< Phía lưng lửng dưới kia là một trảng có bằng với lối mòn quanh co...

Long Hải thuở đó còn "siêu hoang sơ", hoang sơ tới mức chỉ tắm biển một buổi rồi ba lại chở cả đám quậy nhà mình trở về Vũng Tàu do nơi đây sóng lớn quá, lại không có khách sạn nhà nghỉ gì cả trong khi tiêu chuẩn của ba được nghỉ ở một căn villa tại Vũng Tàu.
< Mình theo lối này đi đại - ngắm dưới kia cảnh vật thật mê hồn.

Thời gian quá lâu nên trong tâm trí mình chỉ còn nhớ rằng Long Hải ngày ấy, nơi bãi biển bọn mình tắm chỉ có dăm ba chái nhà dài ven biển để khách ngồi ghế bố. Hải sản phục vụ thì cũng có nhưng không nhiều như Vũng Tàu. Cái mình còn nhớ nữa là rất thưa người, chỉ có nhà mình thôi - còn chung quanh là biển, là đồi cát và rừng dương.
< Hóa ra lối mòn thông đến đường vào Mộ Cô. Phía xa xa là mái của Tịnh Xá Ngọc Hải.

Duy chỉ một thứ không thay đổi sau một thời gian dài. Hơn 40 năm ròng, một thời gian thừa thải cho mọi sự thay đổi từ cảnh quan, cuộc sống... nhưng không đủ để thay đổi hình thù bãi đá Phước Hải (tức là bãi đá đèo nước Ngọt) dưới kia.
< Ráng chiều hoàng hôn thật rực rỡ.
< Lác đác đây đó vài cặp tình nhân ngồi thỏa mình trong làn gió chiều tà.
< Và mặt trời dần dần khuất bóng trên biển.
Bạn thấy ngộ không? Mặt trời lên phía Đông và lặn phía Tây - Phía Đông Việt Nam là biển Đông nhưng sao ông trời lại lặn phía biển nhỉ?
Biển Việt Nam mình có rất nhiều nơi có thể trông thấty ánh dương của bình minh lẫn hoàng hôn trên biển cùng một vị trí. Ví dụ gần nhất là tại đây hay ngay mũi Nghinh Phong ở Vũng Tàu cũng vậy.
< Theo "truyền thống" thì nửa kia của mình vẫn là người mẫu duy nhất của "nhíp ảnh gia" ế độ họ Điền...

Mọc và lặn trên biển không có gì khó hiểu cả nếu bạn xem bản đồ.
Đơn giản là do Long Hải, Vũng Tàu có vị trí như một mũi đất lớn nhô ra biển nên phần chóp có thể nhìn thấy biển ở cả hai hướng: Đông và Tây.
Hoàng hôn phố biển sầu trong mắt
Khe khẽ ai về lối sỏi quen
Người đi sương khói còn xa lắc
Nỗi nhớ chông chênh phố nhuộm đèn

Tà dương vội tắt ngàn thu biệt
Tóc mây một thuở hóa tơ ngàn
Bóng người đã khuất còn vương tiếng
Loang lổ chiều buồn ai lang thang.

(thơ Tăng Chánh Tín)

< Vậy là đã qua 1 ngày tại Long Hải, vùng đất ven biển khá gần Sàigòn nhưng là điểm lý tưởng để người thành thị thư giản, nghỉ mát trong dịp cuối tuần.
Lúc này đã là 17h36 phút ngày 22.11. Dưới bãi vẫn còn vài cô cậu bé chạy qua lại rông chơi bên cạnh mấy chiếc cần câu của người câu cá đêm - Sóng vẫn rì rào không ngơi nghỉ...

Nhưng buổi tối tại Long Hải có khối nơi để đi chứ không như Bình Tiên đâu nhé: chỉ cần chạy xe ra ngã 3 Mũi Tàu hay chợ là có khối thứ để nhấm nháp đấy. Bảo đảm là giá mềm nhưng chất lượng chắc cú phải ngon.

Còn tiếp

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần cuối

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!
Những cơn mưa âm thầm rả rích luôn làm cho con người ta chạnh lòng trong cô độc. Nhưng cũng chính cái màu mưa xám xịt và bầu trời ầng ậc nước ấy đã làm cho người ta không sao quên được Hà Giang.

< Yên Minh trong mưa

Nếu đã đến và đi, đã trải nghiệm và ngấm đẫm cái sương sa, gió rét của miền đất cao nguyên nơi địa đầu cực bắc, mới cảm được phần nào cái day dứt của những nỗi nhớ mang tên Đồng Văn…

< Mây mưa giăng kín núi đồi.

Một năm, không biết tôi đi Hà Giang mấy lần. Lần nào đi cũng mong trời nắng, còn chụp ảnh, còn nô đùa, còn nói cười. Ấy vậy mà nhiều khi mới đi đến cổng trời Quản Bạ thôi, đã thấy rét tê lòng trong sương mù giăng giăng tràn ngập.

Chén rượu ngô Thanh Vân đầy tràn cũng không đủ làm hồng đôi má, chậu bếp cời than lửa không đủ làm ấm đôi bàn tay run run. Thế nên ngồi trên chuyến xe xọc xạch chạy về Yên Minh, gió quất vào mặt qua cửa xe, răng đánh đàn môi lập cập, người lính ngồi kế bên cả cười, thương cảm: Chắc em lần đầu lên Đồng Văn!

< Những con đường trong sương.

Không biết có phải lần đâu không, mà hình như lần nào qua rừng thông Yên Minh cũng như đi qua chốn mơ hồ không có thực. Là bởi ít khi thấy trời Yên Minh trong trẻo, mây lúc nào cũng đan kín trong rừng thông, bóng mấy người đàn bà Mông và bọn trẻ như ảo ảnh trên đường thiên lý hay trên bờ cỏ. Vừa thoáng thấy bóng người, chưa kịp định hình đã lại biến mất sau góc cua.

Từ Yên Minh đi Đồng Văn có hai lối, đi thẳng là qua Mèo Vạc, quẹo trái theo con đường quấn vào vách núi cứ đi lên cao mãi, nhìn ngược về thấy đá tai mèo lô nhô như thạch trận, là đường qua Phố Cáo, Sủng Là.

< Sắc màu cao nguyên.

Phố Cáo nằm lọt trong lòng một thung lũng rộng lớn, xung quanh núi giăng thành cao chất ngất, sương mù mà trùm lên là ướt đẫm người, thở ra toàn khói...

Những mái nhà, bờ rào đá, lá cờ đỏ cứ thoắt ẩn thoắt hiện hai bên lối đi, những ruộng dong giềng, đỗ tương, tam giác mạch một màu chì lành lạnh. Chiếc xe lao vút qua Phố Cáo, vì đường rộng, vắng, phẳng lì, thoáng cái đã thấy đến dốc chín tầng, thị trấn trầm tư khuất dạng phía sau lưng. Mù giăng trắng trời.
Sương mù làm cho cao nguyên đá trở nên huyền hoặc. Như một bức tranh thủy mặc.

< Chợ phiên Đồng Văn trong mưa.

Đôi lúc có một người đàn bà Mông băng qua nương xuống đường. Đôi lúc, có chú bé áo chàm đen chín nút hoa chè, phong phanh trên vệ cỏ. Thung lũng nhà Vương không còn nữa, mây mù giấu kín tòa dinh thự vua Mèo xưa cũ trong tầng tầng lớp lớp của biển hơi sương.

Mùa tam giác mạch. Loài hoa làm say mê biết bao trái tim người lãng khách bởi vẻ đẹp vừa giản dị vừa huyền ảo, mơ màng. Người dân tộc trồng tam giác mạch lấy hạt làm bánh, lấy lá phơi sấy khô sắc làm nước uống thanh nhiệt giải độc. Người lữ khách lấy những vạt hoa trắng hồng, phớt tím làm nơi thả hồn, ước mộng, đắm chìm và chụp ảnh.

Tình nhân nắm tay nhau ngồi trên bờ ruộng xếp bằng đá tai mèo mang về từ trên núi, giấu thật kỹ vào tim những khoảnh khắc không bao giờ lặp lại trong đời. Tôi ngả mình bên một đụn ngô, cái chợp mắt sũng nước ở Sủng Là, trong khi bạn đồng hành mê mải trên dòng sông hoa.


< Những sắc màu của phiên chợ ngày mưa

Thế rồi đến phiên chợ. Phiên chợ ngày mưa. Ô xòe lấp loáng, những bước chân hối hả, những mắt nhìn như không nhìn. Đàn bà cắm cúi với hàng hóa, trẻ con vội vã ăn quà, mỗi người mỗi việc.

Tôi nhìn dòng chảy cuộc sống nơi rẻo cao chầm chậm trôi qua phố cổ Đồng Văn. Cái không gian ấy, những con người cứ đến rồi đi, gùi trĩu vai, gà cắp nách, lợn dong dong trên đường… con trai, con gái túm tụm, vợ chồng đi như ríu chân nhau…

Đường từ Đồng Văn sang Mèo Vạc. Chưa bao giờ đèo Mã Pí Lèng đẹp đến thế, dữ dội và ngạo nghễ đến thế trong những cuộn mây cứ đến và đi theo bước chân của gió. Thèm như cây khô, bơ vơ nơi mép vực.
Một năm lên vùng cao không biết được mấy lần?

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống