Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 29 November 2011

Không chỉ là công trình thủy lợi lớn cung cấp nước tưới cho vài trăm ha đất nông nghiệp của huyện vùng cao Sơn Động (Bắc Giang), hồ Khe Chão ở xã Long Sơn còn được biết đến là một trong những điểm du lịch sinh thái hấp dẫn. 
Vẻ đẹp tự nhiên của vùng sơn thủy hữu tình này đang ngày càng hấp dẫn du khách...

Hồ Khe Chão thuộc địa bàn thôn Tẩu, nằm ngay dưới chân đèo Hạ My và cách thị trấn An Châu khoảng 25 km. Hồ có diện tích mặt nước 27 ha, diện tích lưu vực nước hơn 6,5km2 với 1 triệu 287 m3 nước cung cấp nước tưới cho 264 ha đất nông, lâm nghiệp trong vùng. Tạo nguồn sinh thủy cho hồ là khu rừng tự nhiên bao bọc với diện tích 636,6 ha, được khoanh nuôi bảo vệ nghiêm ngặt từ hàng chục năm nay. Khu rừng này hiện được giao cho Ban Quản lý rừng phòng hộ Sơn Động khoanh nuôi, bảo vệ. Rừng ở đây có nhiều loài cây gỗ quý như: Sến, táu, de, dẻ, dổi; nhiều cây có đường kính từ 30  đến 40 cm. Nơi đây có nhiều loài động vật sinh sống như: Lợn rừng, hươu nai, sóc, cò, diệc…

Đến hồ Khe Chão, du khách có thể sử dụng thuyền du lịch tham quan một vòng vùng quanh hồ. Trong nắng mai, con thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ. Phía xa xa là những dãy núi nhấp nhô ẩn hiện trong làn sương mỏng. Nước hồ trong xanh in bóng mây trời; bất chợt đàn vịt trời từ dưới mặt nước bay vụt vào không gian cất lên những âm thanh ríu rít. Sau khi thưởng ngoạn phong cảnh sơn thủy hữu tình, du khách có thể tham gia với các loại hình vui chơi giải trí khác như: bơi, lặn, đạp ngỗng nước, dã ngoại cắm trại trên rừng... Một thú vui khác của nhiều người khi đến hồ Khe Chão là câu cá.

Là hồ rộng, nước sâu, nơi đây có nhiều cá to nên không ít thợ câu trong và ngoài tỉnh thường tìm đến, nhất là vào mùa hè hoặc các dịp lễ tết. Cá câu được có thể nhờ nướng ngay tại hồ. Nếu bạn không có tài câu cá thì có một cách khác là mua cá đánh bắt tại đây để thưởng thức cùng với thứ rượu men lá mang đậm bản sắc vùng cao.

Được biết, để quảng bá hình ảnh du lịch hồ Khe Chão và tạo không khí vui tươi trong nhân dân, vào dịp kỷ niệm ngày Quốc khánh 2-9 hàng năm, UBND xã Long Sơn thường tổ chức lễ hội với các loại hình như: Đua thuyền, đua mảng trên hồ và đánh bóng chuyền tại đây. Năm nào các đơn vị thị trấn Thanh Sơn, xã Thanh Luận, Công ty TNHH một thành viên 45 (Sơn Động) và nhân dân xã Tân Dân, huyện Hoành Bồ (Quảng Ninh) cũng tới tham gia đua tài tranh giải tạo nên không khí lễ hội náo nhiệt cả một vùng.

Không chỉ được hòa mình cùng thiên nhiên, tới hồ Khe Chão du khách có thể tìm hiểu nét văn hóa trong đời sống của các dân tộc như: Dân tộc Kinh, Tày, Nùng, Dao, Sán Chí, Cao Lan, Mường và Hoa ở tại địa phương này. Một địa điểm mà du khách thường tới thăm là di tích lịch sử văn hóa như đình Lục Liễu (thôn Lục Liễu) thờ tướng quân Đào Khai Trân Ngọc (di tích lịch sử văn hóa cấp tỉnh). Đình Lục Liễu còn lưu giữ được hai đạo sắc phong dưới đời vua Khải Định năm 1917 và 1924 cho Đào Khai Trân Ngọc do ông có nhiều công lao trong việc đánh đuổi giặc ngoại xâm bảo vệ vùng biên giới phía Đông Bắc của Tổ quốc.

Để ghi nhận công ơn ấy, nhân dân địa phương đã xây dựng ngôi đình thờ ông cùng hai vị đức thánh Cao Sơn, Quý Minh làm thành hoàng làng. Hàng năm vào ngày 15 tháng riêng âm lịch, UBND xã Long Sơn lại long trọng tổ chức lễ hội truyền thống để tưởng nhớ những vị thần, vị tướng có công lao bảo vệ dân làng và đất nước. Trong lễ hội, ngoài phần tế lễ còn có các trò chơi dân gian như: Thi hát tuồng, hát đối đáp, đánh đu, đấu vật và cờ tướng.

Cùng với Khu bảo tồn thiên nhiên Tây Yên Tử, hồ Khe Chão đang kết nối các điểm du lịch trong vùng. Anh Ngọc Văn Dân, Phó Chủ tịch UBND xã Long Sơn cho biết: "Hàng năm, có hàng nghìn du khách đến tham quan thắng cảnh hồ Khe chão, nhiều nhất vẫn là vào mùa hè và những ngày nghỉ cuối tuần…". Tiềm năng phát triển du lịch sinh thái hồ Khe Chão rất rộng mở.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy điểm du lịch này còn chưa được đầu tư quy mô và chưa có nhiều loại hình du lịch giải trí, nghỉ dưỡng đáp ứng với nhu cầu của khách tham quan. Mong rằng trong tương lai không xa, Khe Chão sẽ được các cấp chính quyền, ngành chức năng, nhất là các tổ chức, cá nhân quan tâm đầu tư xứng tầm để trở thành điểm du lịch hấp dẫn không chỉ của huyện vùng cao Sơn Động.

Du lịch, GO! - Theo báo Bắc Giang, ảnh internet
Tạo hoá đã ban cho Yên Bái cái đặc quyền tự nhiên với những vùng đất trù phú, để rồi nơi đây là đất lành cho hơn 30 dân tộc anh em tụ hội, tạo nên một miền văn hoá đa sắc màu.

Mỗi dịp xuân về, đất trời Yên Bái như khoác lên mình chiếc áo hoa thắm nhiều màu sắc, mỗi sắc màu là nét riêng của mỗi dân tộc còn lưu giữ được khá nguyên vẹn cho đến ngày hôm nay.

Mùa xuân với người Mông là những hội Gầu tào, là tiếng khèn bè dắt réo gọi mùa xuân,  với người Thái sẽ là những đêm Hạn khuống dập dìu bất tận… Còn với người Tày tô điểm vào mùa xuân, vào chiếc áo hoa thắm của đất trời vùng cao Yên Bái bằng những âm thanh êm dịu, thánh thoát của cây đàn tính.

Đàn tinh là nhạc cụ của các dân tộc Tày, Nùng, Thái cư trú tại các tỉnh vùng núi phía Bắc Việt Nam. Người Tày, Nùng gọi là Tính Then, người Thái gọi là Tính Tẩu (Tính là đàn, Tẩu gọi là quả bầu).

Đàn Tính thuộc họ dây, chi gẩy. Đàn gồm các bộ phận: Cần đàn, bầu đàn, mặt đàn, thủ đàn và dây đàn. Cần đàn làm bằng gỗ nhẹ mềm, thớ quánh, thường là gỗ thừng mực hoặc gỗ dâu. Người ta đo chiều dài cần đàn khi chế tác là 9 nắm tay người chơi đàn (tương ứng với chiều dài 75 -90 cm). Kinh nghiệm dân gian cho thấy số đo này hợp với cỡ giọng người chơi đàn.

Đàn tính có mặt trong tất cả các ngày vui, ngày trọng đại của bản người Tày như hội xuân đón năm mới, mừng nhà mới, ngày cưới, lễ mừng thượng thọ, mừng thăng quan, tiến chức… Nó là phần quan trọng trong nghệ thuật dân ca, dân vũ của người Tày.

Những vật liệu làm nên chiếc đàn tính đều đơn giản, dễ kiếm bởi đó là những thứ quanh năm gắn bó với cuộc sống của đồng bào. Bầu đàn còn gọi là bầu vang làm bằng nửa quả bầu khô; Cần đàn thường làm bằng gỗ dâu; dây đàn thì làm bằng tơ xe. Chỉ bao nhiêu ấy thôi mà có thể tạo nên một thứ âm thanh đặc biệt cho câu hát, điệu múa, cho những lễ hội ngày xuân, cho lòng người không rời, cho trai gái gần nhau.

Để làm ra một cây đàn tính khi đã có đầy đủ nguyên liệu, nghệ nhân Hoàng Kim Nguyên cũng phải mất 2-3 ngày.


Làm đàn tính khó nhất là tìm quả bầu. Phải chọn được quả bầu không quá to, cũng không quá nhỏ, phải già, hình dáng bên ngoài phải tròn đẹp, vỏ dày, gõ vào phải kêu thật đanh. Như thế đàn mới có âm sắc chuẩn.

Cần đàn phải nhẹ và thẳng, chiều dài phải bằng 9 nắm tay của người chơi, theo kinh nghiệm dân gian, số đo cỡ nào thì hợp với giọng hát của người có số đo ấy. Cần đàn trơn, không có phím bấm, người chơi tính phải có khả năng diễn tấu linh hoạt.

Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng chưa đủ cho một cây tính hay bởi đó còn là niềm đam mê cho tiếng đàn tính bay cao bay xa, là lòng tự hào dân tộc và thêm một chút tài hoa đặc biệt của người nghệ nhân. Ông như gửi vào đó cả tâm hồn, cả tình yêu bản làng, cả núi và cả rừng quê mình.

Ông vẫn thường kể lại cho con cháu: Cây đàn tính bị Bụt trên trời cắt mất 9 dây tơ, vùng thì để lại 2, vùng thì 3 dây. Bởi lẽ, vì quá nhiều dây sẽ quá nhiều âm, khiến con người ngây ngất mà quên ăn quên ngủ, quên cả ruộng đồng.

Ngày xuân, những thiếu nữ vận trang phục truyền thống mềm mại và cây tính lòng phơi phới đi hội xuân. Trong nắng xuân nồng nàn ủ lẫn tứ thơ và men rượu, ủ lẫn cả điệu tính tẩu và lời hát then ngây ngất:“Bản làng em nở trắng hoa mơ hoa mận. Long lanh nước trong xanh suối reo. Ném trái còn vui đón xuân sang. Tua ngũ sắc bay qua tay anh, tay nàng...”. Chỉ có đàn tính mới có thể đệm cho hát then. Làn điệu then truyền cảm, trữ tình, lời hát then mộc mạc, cùng tiếng đàn tính ngọt ngào, để rồi “Con gái nghe phải sẽ lần bậc thang xuống với bạn tình. Trai bản nghe được sẽ lấy cần đàn, đầu gậy chọc lên sàn nơi cô gái ngủ. Người già nghe đàn lần đến hũ rượu. Ngọn gió nghe phải sẽ làm roong reng quả nhạc”.

Bao đời nay đàn tính như một phương tiện giao tiếp mang đậm bản sắc. Chỉ với một cây tính, cùng với nhạc chuông tay có thể tạo nên một âm thanh rộn ràng, rạo rực cho những điệu xoè. Trong những lễ hội, trong các ngày trọng đại của làng, của bản đều có những điệu xoè then. Xoè then như một biểu trưng gắn kết cộng đồng, tạo lên sức mạnh tập thể. Xoè then của người Tày không giống với xoè của người Thái. Bởi đặc điểm của âm thanh đàn tính, giai điệu dứt khoát, mạnh mẽ mà các động tác múa xoè của người Tày theo đó cũng mạnh mẽ. Âm thanh lúc liên tục dồn dập, lúc trầm lúc bổng làm nhộn nhịp trái tim bao chàng trai cô gái, để cùng xoè, cùng cầu cho mùa màng tươi tốt, cho bản làng yên bình, cho lứa đôi hạnh phúc.

Đàn tính có mặt trong tất cả những sinh hoạt văn hoá tinh thần của đồng bào Tày. Nó như linh hồn trong nghệ thuật dân ca dân vũ Tày. Cùng với xoè then, là những điệu múa dân gian, mà nổi bật là điệu múa lăn đàn tính đầy tinh thần thượng võ. Các chàng trai căng tràn sức trẻ vừa gẩy đàn, vừa di chuyển với những động tác dứt khoát mà uyển chuyển, lăn người theo điệu tính. Khi múa tay chơi tính, chân bước theo nhịp tính, rồi xoay rồi bước. Ở bất kỳ một tư thế nào thì người múa vẫn ung dung tự tại, tay gẩy tính. Khi lăn người thì đầu và tính không được chạm đất, tất cả sức bật được dồn vào hai chân và cơ bụng rắn chắc, khiến cho điệu múa vừa mềm mại lại vừa khoẻ khoắn.

Mỗi dịp xuân về các chàng trai lại cùng nhau đua tài trong điệu múa lăn, các cô gái khoe sắc với làn điệu then mượt mà và để rồi tất cả cùng tay trong tay trong điệu xoè cầu phúc cho bản làng, thắt chặt tình đoàn kết dân tộc.

Âm thanh của cây tính, của điệu hát then, của những đêm xoè rạo rực ấy như dòng suối chảy mãi từ mùa xuân này tới mùa xuân khác, từ mùa lúa này tới mùa lúa khác và từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nó trường tồn cùng thời gian và như một biểu tượng của hồn dân ca dân vũ của người Tày.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ báo Yên Bái, Thái Nguyên, ảnh internet

Monday, 28 November 2011

Cuối tháng 11, khi mà Hà Giang đã qua mùa hoa tam giác mạch, dân “du lịch bụi” lại tìm đến Mộc Châu để thưởng thức mùa hoa nơi thảo nguyên bao la này.

Chỉ trong hai ngày thứ bảy, chủ nhật cuối tháng 11.2011, dân “du lịch bụi” tụ về đây để ngắm những đồi hoa cải, hoa chè, rừng mơ và cả hoa trạng nguyên, hoa dã quỳ nở muôn màu sắc.

Xe máy là phương tiện được lựa chọn số một để có thể đi từ Hà Nội tới Mộc Châu, thú vị nhất và len lỏi được vào những cánh đồng hoa cải đẹp nhất, lạ nhất. Dân “du lịch bụi” đi tìm cảm giác thanh bình giữa thảo nguyên bao la và săn những bức ảnh đẹp, đôi khi chỉ để chia sẻ với nhau trên Facebook.

Từ Hà Nội đi, Mộc Châu là huyện đầu tiên khi bước vào tỉnh Sơn La và chỉ cách Hà Nội chừng 200km. “du lịch bụi” bằng xe máy sẽ cảm nhận được cái bao la của đất trời khi đi qua đèo Thung Khe, dốc Kun thuộc tỉnh Hòa Bình. Thời gian xuất phát của các đoàn “du lịch bụi” thường là chiều thứ sáu. Điểm dừng chân đầu tiên là đỉnh đèo Thung Khe để phóng tầm mắt xuống thung lũng Mai Châu, thu toàn cảnh thị trấn nổi tiếng này vào ống kính để thấy những mái nhà sàn nhấp nhô như nốt nhạc mà ngỡ ngửi thấy cả mùi xôi nếp Mai Châu.

Để rồi, cả đoàn xe máy lại thả ga vào thị trấn Mai Châu, ngủ một đêm ở bản Lác hay xóm Lầu. Người Thái ở Mai Châu dù đã làm du lịch gần 20 năm nay, nhưng vẫn giữ được nếp sống truyền thống. Vẫn nếp nhà sàn và mó (tắm) nước suối, vẫn dệt thổ cẩm và săn bằng nỏ. Đêm Mai Châu có múa xòe và uống rượu cần đủ để cho dân “du lịch bụi” cảm nhận được không khí của vùng cao, nhưng họ phải ngủ sớm để dành sức cho chặng vượt đèo tiếp theo.

Sớm hôm sau, sau khi đã ăn chút xôi nếp, cả đoàn lên đường. Hạt nếp trồng ruộng nước ở thung lũng Mai Châu khác với hạt nếp dưới xuôi, lại đồ trong hông gỗ nên thơm dẻo ngon lạ thường. Từ Mai Châu lên Mộc Châu là những con đường đèo quanh co, nhưng không còn những khúc cua tay áo. Đường đèo đã được trải đẹp hơn. Đã có thể cảm nhận dần màu hoa dã quỳ dọc con đường tới thị trấn Mộc Châu.

Mộc Châu đón người đi đường bằng những vườn hoa đào hoa mận, thân trắng mốc, mọc đầy những cây địa y xanh nho nhỏ. Chỉ nghĩ đến những ngày xuân tươi đẹp, khi những cành cây khẳng khiu này đơm hoa đã đủ khiến lòng người háo hức. Rồi những thảm cỏ xanh mướt hiện ra sau những triền đồi, đâu đó thấp thoáng những ruộng hoa cải trắng như một mảng màu tô cho màu đất nâu.

Mùa đông và mùa xuân là hai khoảng thời gian đẹp nhất trong năm tại Mộc Châu. Mùa xuân, cả đất trời Mộc Châu khoe sắc hoa mận trắng và hoa đào rực rỡ. Và mùa đông là những thảm cỏ xanh, những hàng rào hoa dã quỳ màu cam sặc sỡ bên những cây hoa trạng nguyên rực đỏ. Tôi đếm được không dưới mười loài hoa cỏ khác nhau ở mảnh đất này. Những bông hoa lau, loài hoa dại trên cánh đồng cũng khoe sắc dưới bầu trời xanh.

Thị trấn Mộc Châu nổi tiếng với nhiều món ăn ngon và nông trường nuôi bò sữa. Lướt xe máy vào Nông trường Mộc Châu, đây đó phảng phất mùi phân bò, nhưng lại khiến cho dân phượt cảm nhận được hương vị đồng nội. Thú vị nhất vẫn là những đồi, ruộng hoa cải trải rộng. Hoa cải trắng ở Mộc Châu được trồng cùng đại mạch để cắt cả cây cho bò ăn. Nhưng mùa hoa nở thì lại tạo nên một bức tranh thơ mộng níu chân du khách cả hai ngày nghỉ cuối tuần.

Nhiều tín đồ của “du lịch bụi” dù đã đến Mộc Châu nhiều lần, nhưng cũng vẫn muốn trở lại nơi này đúng mùa hoa nở những dịp tháng 11 ngắm hoa trạng nguyên, hoa dã quỳ, hoa cải và dịp sau tết để ngắm hoa mận.

Những chiếc xe máy len lỏi từng con đường nhỏ trên thảo nguyên Mộc Châu trong cái se lạnh của vùng cao tiết cuối thu thực sự là cảm xúc khó quên. Để rồi, khi đêm buông họ lại ngồi trong nhà sàn thưởng thức món bê chao dầu, thịt ngựa treo gác bếp và cải Mèo xào thịt bò và cả măng luộc chấm “chéo”.

Chiều chủ nhật, tạm biệt Mộc Châu phóng xe về Hà Nội, “bắn” ảnh lên Facebook rồi ngủ một giấc để sớm sau quay về với công việc hằng ngày.

Du lịch, GO! - Theo Laodong, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống