Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Sunday, 4 December 2011

Du lịch khám phá Sa Pa - trong rất nhiều ấn tượng mà du khách khi rời xa thị trấn xinh đẹp trong mây không thể quên - đó là cá Hồi nướng, thịt lợn cắp nách quay, thịt lợn hun khói, nấm hương tươi xào thịt… và đặc biệt là các món ăn được chế biến từ rau xanh là những món ăn mà bất kì du khách nào khi đặt chân đến mảnh đất này một lần thưởng thức cũng phải trầm trồ thán phục vì hương vị tươi nguyên, thơm ngọt riêng của mỗi loại.

Trong rất nhiều cái thú được nhâm nhi, hưởng thụ ẩm thực của du khách trong những ngày du lịch dài ngày tại đây, thì đồ nướng Sa Pa đang trở thành một "thương hiệu" rất riêng biệt, không thể lẫn với các địa phương khác. Nhiều khách du lịch nói rằng: Nếu đến Sa Pa mà không thưởng thức đồ nướng thì quả thật chưa thực sự khám phá được hết sự độc đáo, phong phú và thi vị của văn hoá ẩm thực Sa Pa.

Không phải chỉ ở Sa Pa mới có các món đồ nướng, thế nhưng, có lẽ do sự ưu đãi của khí hậu trong trẻo mát lành và thơ mộng của đất trời tự nhiên, đồ nướng Sa Pa luôn mang đến cho người thưởng thức một hương vị hết sức riêng biệt, không có bất cứ ở một địa phương nào.

Dường như ở nơi đất trời và núi rừng đều vời vợi cao này, mỗi món đồ nướng dẫu dân dã, bình thường cũng thẩm thấu được tinh hoa của đất trời, khiến người thưởng thức phải trầm trồ, xuýt xoa về hương vị thơm ngọt ngon, thơm bùi riêng biệt của từng món.

Mươi, mười lăm năm trước đây, khi Sa Pa được ví như "nàng tiên xinh đẹp ngủ quên trong mây" chưa được đánh thức dậy, khách tham quan, du lịch đến Sa Pa cũng chưa đông... thì ngoài một vài món thịt nướng trong các nhà hàng… đồ nướng ở Sa Pa mới chỉ lác đác vài hàng dọc theo phố vắng. Đồ nướng Sa Pa lúc bấy giờ cũng chỉ giản đơn là vài bắp ngô, vài củ khoai lang nướng. Theo thời gian, khi mảnh đất du lịch đầy tiềm năng này được chính quyền địa phương đánh thức, cùng với nhiều hoạt động dịch vụ phát triển du lịch, đồ nướng Sa Pa cũng theo nhu cầu của thực khách mà dần mở rộng với nhiều món ăn độc đáo, hấp dẫn được chế biến theo cách riêng của người dân địa phương.

Bây giờ, đồ nướng ở Sa Pa đã lên tới con số hàng trăm gian hàng và được sắp xếp thành chợ để phục vụ nhu cầu ẩm thực của khách tham quan, du lịch. Chợ đồ nướng được qui hoạch gọn gàng ngay ven đường phố chạy bên cạnh Nhà thờ và dọc theo con đường dẫn vào khách sạn Công đoàn, đường lên tham quan khu du lịch Hàm Rồng của thị trấn Sa Pa. Những người bán hàng đồ nướng ở Sa Pa cũng theo nhu cầu phát triển du lịch mà tụ hội về đây rất nhiều. Có chủ quán đồ nướng là dân bản xứ, song cũng có rất nhiều người là dân từ các tỉnh dưới xuôi lên kiếm kế sinh nhai, lập nghiệp.

Các món đồ nướng cũng theo sự mở rộng của các quán hàng mà ngày thêm phong phú và đa dạng chủng loại. Ghé bất kì một quán bán đồ nướng nghi ngút khói bay trong chợ ẩm thực hay dọc con đường lên khách sạn Công đoàn, khách tham quan có thể thưởng thức các món ăn đủ các loại. Từ những bắp ngô giống địa phương, to gần bằng bắp tay, hạt đều tròn thây nảy được nướng vàng rộm, quả trứng vịt lộn, xiên hạt dẻ tới đủ các loại thịt nướng thơm nức mũi…

Thưởng thức đồ nướng Sa Pa vào ban ngày, trong không khí mát lạnh của đất trời tự nhiên, thực khách vừa tí tách nhấm nháp, ngắm nhìn vòm trời thoáng chốc trong veo, thoáng mây bay cuồn cuộn xoà xuống phủ kín những ngọn núi Hoàng Liên bao quanh trước mặt, hoặc trò chuyện cùng bà chủ quán hàng đồ nướng cởi mở, vui chuyện để biết thêm những câu chuyện hết sức hấp dẫn về cuộc sống, sinh hoạt của người dân nơi đây.

Nhưng thú vị nhất là thưởng thức đồ nướng Sa Pa vào ban đêm, trong cái rét tê tê của phố núi, ngồi vây quanh, xoa tay bên chậu than nướng rực hồng, thực khách vừa xuýt xoa nếm những món đồ nướng nóng bỏng, thơm nức, vừa lắng tai nghe những tiếng thì thầm, lao xao cười nói của những du khách thích tản bộ ban đêm. Thảng hoặc, khuya xuống, khi chỉ còn một vài hàng đồ nướng nán lại, lúc này, thực khách có thể vừa nhấm nháp vị thơm ngon của các món đồ nướng, vừa thả hồn lang thang theo những con đường, ngọn núi tĩnh mịch, im lặng đến lạ kì của phố núi về đêm.

Muốn thưởng thức đồ nướng có vẻ cao lương mỹ vị hơn, sau khi đã leo núi, ngắm phong cảnh thiên nhiên đến mỏi gối, mềm chân, du khách có thể ghé thăm bất kì nhà một bà chủ bán hàng đồ nướng nào nằm men theo những con đường nhỏ vào chân núi. Lúc này, bà chủ quán hàng nướng thoáng chốc trở thành một chủ nhà hàng tham gia du lịch cộng đồng rất chuyên nghiệp. Các món: gà tẩm mật ong nướng nguyên con, lợn quay cắp nách, cá hồi nhồi rau thơm các loại bọc giấy bạc nướng... kèm theo rất nhiều những món rau xanh hái xung quanh vườn nhà được chủ nhà bày lên tươm tất, bù đắp cho cơn đói mềm người du khách tham quan. Giá cả phục vụ đồ nướng ngay tại nhà cũng rất phải chăng.

Mỗi chủ quán đồ nướng, ngoài việc nhanh tay quạt nướng các món đồ phục vụ du khách, đều rất thành thạo trong việc tự nguyện làm tiếp viên, giới thiệu những tua, tuyến du lịch hấp dẫn, hay những nhà hàng, khách sạn có giá cả phục vụ phải chăng cho khách du lịch. Thú vị hơn, các chủ quán đồ nướng này luôn luôn tự đổi mới gia giảm của các món đồ nướng, bằng những thứ nguyên liệu sẵn có của địa phương để làm hài lòng thực khách phương xa.

Một trong những món đồ nướng mới xuất hiện trong mùa du lịch năm nay là món thịt thăn bò cuốn rau cải nướng. Có lẽ, đây là món nướng chỉ có ở Sa Pa. Bà chủ quán hàng đồ nướng ngay trên con đường vào khách sạn Công đoàn (lên khu du lịch Hàm Rồng) có cái tên là lạ: La Vĩ Miên cởi mở giải thích lí do xuất hiện món đồ nướng này là bởi nhu cầu muốn ăn thêm rau xanh của du khách.

Nhiều lần thử đi thử lại chế biến món thịt bò nướng cuốn với nhiều loại rau, cuối cùng các quán chủ đồ nướng phát hiện ra: Thịt bò thăn thái lát to, cuốn rau cải vùng cao nướng trên than hồng ăn ngon tuyệt. Vị nhặng nhặng đăng đắng, thơm cay của rau cải kết hợp với thịt bò chín tới ngọt mềm để lại một dư vị rất khó quên. Kèm theo một chai rượu ngâm quả Sơn tra bán với giá 15 ngàn đồng, món thịt bò cuốn rau cải nướng có thể làm hài lòng bất kì thực khách khó tính nào.

Có lẽ vì các món đồ nướng ở Sa Pa có sức hấp dẫn riêng biệt như vậy, nên lượng khách du lịch có nhu cầu thưởng thức đồ nướng cũng ngày một đông thêm. Trước đây, nếu như chỉ có khách du lịch nội địa đến Sa Pa thích ăn đồ nướng, thì bây giờ, đồ nướng Sa Pa cũng đặc biệt hấp dẫn với du khách nước ngoài. Chị Ma-ri-a Lô-ren, một du khách châu Âu nói: "Ở đất nước chúng tôi cũng có món đồ nướng, nhưng thường chỉ được bán ở các nhà hàng sang trọng và giá cả cũng rất đắt. Còn ở đây, ngay tại thị trấn Sa Pa xinh đẹp của các bạn, các món đồ nướng rất ngon và rẻ. Ngồi giữa mọi người và ăn các món nướng như thế này, quả thật là một cảm xúc mới lạ và rất khó quên. Tất nhiên, tôi cũng rất quan tâm đến vấn đề vệ sinh thực phẩm".

Nhờ bán đồ nướng, nhiều người dân địa phương cũng như người dân ở các tỉnh khác đến Sa Pa lập nghiệp đã có được việc làm và nguồn thu nhập khá ổn định. Chị chủ quầy đồ nướng La Vĩ Miên phấn khởi nói rằng: Từ đầu năm đến nay, lượng khách du lịch đến Sa Pa tương đối đông, vì vậy, mà quầy đồ nướng của chị và của rất nhiều chủ hàng khác bán khá chạy. Chị chủ quán cởi mở này cũng tiết lộ: từ hai bàn tay trắng, rời quê Lập Thạch - Vĩnh Phúc lên đây bán hàng đồ nướng mới chưa đầy 7 năm, bây giờ từ tiền bán đồ nướng, vợ chồng chị đã chắt chiu xây cất được một căn nhà khá khang trang ngay dưới chân núi Hàm Rồng.

Cuộc sống gia đình chị, nhờ quầy bán đồ nướng ven chân núi Hàm Rồng mà sung túc, ổn định hơn trước rất nhiều. Chị chủ quán La Vĩ Miên nói vậy, mà chẳng hề biết rằng: chính chị và những người bán đồ nướng ở Sa Pa đang tham gia vào hình thức du lịch cộng đồng - một trong những sản phẩm du lịch rất cần được khuyến khích, mở rộng và phát triển của địa phương.

Với tất cả chất thi vị và phong phú, dân dã của nghệ thuật ẩm thực vùng cao, cùng rất nhiều sản vật ẩm thực độc đáo khác của mảnh đất vốn được thiên nhiên ưu đãi này - các món đồ nướng đã và đang tạo ra một nét cuốn hút duyên dáng, riêng biệt của du lịch Sa Pa. Thực khách nào một lần ghé thăm Sa Pa và thưởng thức nét văn hóa ẩm thực của vùng đất trong mây trong núi này sẽ rất khó quên và chắc chắn sẽ tìm đến nếu có dịp quay trở lại xứ Mường Tiên thơ mộng này.

Du lịch, GO! - Theo cổng TTĐT Lào Cai, internet
Cả dân ta lẫn khách Tây cứ nghe thấy ngựa đua Bắc Hà là “say” như điếu đổ. “Say” vì những chú tuấn mã phi nhanh như cơn lốc. Say vì cái tính hào sảng, thượng võ hết mình của những chàng kỵ sĩ vùng cao...

Dòng họ giỏi chọn ngựa

Ông Thèn Văn Lìn ở xóm Sín Chải A, xã Nà Hối, huyện Bắc Hà (Lào Cai) năm nay đã bước vào cái tuổi bát thập, đôi chân quen leo núi giờ đã phải nghỉ ngơi nên ông chỉ loanh quanh với mấy cây đào, cây mận ở vườn nhà. Nghề lái ngựa của tổ tiên thì ông đã truyền cho con trai Thèn Văn Dùng...

Vậy mà nghe tôi nhắc đến ngựa Bắc Hà là ông sôi sục lên. Ông nhớ lại: “Cho tới nay nhà tôi đã có 4 đời làm lái ngựa, không biết bao nhiêu con thần mã đã qua tay mình”.

Không hổ danh là pho sử sống, một “danh thần” về xem tướng ngựa, ông giải thích: “Nếu là ngựa thồ tốt thì phải là loại ngực nở, chân thẳng, đứng vững, móng dày, mũi khô, mắt trong, bờm dựng. Một con ngựa như vậy có thể thồ tới 300kg trên lưng, hoặc kéo cả tấn hàng lên dốc cũng vẫn không đổ mồ môi.

Những con ngựa có đầy đủ phẩm chất trên, tới bây giờ dân kéo xe chở hàng thuê ở chợ Bắc Hà vẫn lùng mua với giá đắt gấp 3-4 lần. Mấy anh ngựa ngực lép, chân cong, bờm rủ chỉ đáng làm hàng thịt”.

Ông Lìn cho biết: Bắc Hà không chỉ là nơi có ngựa kéo hay, mà còn có giống ngựa chiến rất tốt. Trước kia, Vua Mèo Hoàng A Tưởng (có dinh thự tại Bắc Hà) vẫn thường tuyển những con ngựa tốt làm món đồ ngoại giao với những Vua Mèo, Vua Thái ở Hà Giang, Lai Châu.

Thuở ấy, các cụ dòng họ Thèn là những người có uy tín nhất trong việc chọn ngựa chiến để vua cưỡi và làm quà.

Bây giờ Bắc Hà và các vùng, miền không còn non ngăn, núi cách nữa. Có đường nhựa, ôtô đã có thể chạy bon bon tới tận trung tâm xã, bản, nhưng những con ngựa chiến cổ cao, ngực nở, bụng thon, có khoáy ở 4 chân và một khoáy giữa đỉnh đầu... vẫn được những lái ngựa săn lùng ráo riết.

Không ít khách du lịch phương Tây khi thấy những con ngựa chạy ở thị trấn Bắc Hà cứ mê mẩn rồi nằng nặc đòi mua đem về xứ họ, để phối giống làm ngựa thể thao. Chính vì giỏi xem tướng ngựa nên anh Thèn Văn Dùng - con trai ông Lìn, trong hội đua ngựa của Bắc Hà năm qua cũng đoạt giải.
Ông Lìn nói: “Hôm đó nó chỉ mang con ngựa cái đi thi thôi, vì mấy con ngựa đực tốt mang cho mượn phối giống hết rồi. Vậy mà cũng đứng thứ 3 đấy”.

Những chú ngựa giỏi

“Chạy nhanh, thồ khoẻ, bền sức cũng mới chỉ là một con ngựa tốt. Nhưng chỉ được gọi là “thần mã” nếu con ngựa có trí khôn, lòng trung thành và hiểu tính chủ” - ông Lìn phân tích.
Nhớ tới con thần mã một thuở của mình, ông kể: “Hồi trai trẻ, tôi có một con ngựa ô, nó chạy giỏi, leo núi khoẻ và không ít lần liều chết cứu tôi thoát chết khi rơi vào ổ phục kích của bọn chuyên cướp ngựa hoạt động ở huyện Xín Mần thuộc tỉnh Hà Giang bây giờ.

Có lần tôi đi gặp bạn bè bên châu Xín Mần, mấy ngày vừa uống rượu, vừa hút thuốc, lúc về say tuý luý cứ nằm vắt người trên lưng con ngựa ô. Khi đang đi nước kiệu, bỗng con ô mã khựng lại, hếch mũi, vểnh tai lên ngóng, rồi nó rùng mình mấy cái. Đang say rượu nhưng tôi hiểu ngay có sự chẳng lành nên trườn lên bám vào bờm con ngựa, 2 chân quặp chặt vào mình nó.

Chỉ đợi có thế con ngựa lao vút đi như mũi tên. Vừa lúc đó, từ 2 bên sườn đồi một loạt đạn súng kíp nổ vang rừng, mảnh đạn bay như vãi trấu. Con ô mã cứ thế phi nước đại một mạch, về đến nhà tôi mới biết nó bị dính mấy vết thương ở mông, ở sườn mà vẫn gắng cứu chủ”.

Thoát chết, ông Lìn mới biết có một toán người ở bên kia biên giới định sát hại ông để cướp con thần mã ngày đi vạn dặm, một lòng bảo vệ chủ...

Gặp chúng tôi, anh Lâm Văn Sơn (bản Sín Chải B, xã Nà Hối) vừa chải lông cho con ngựa có màu giàng cán (có nghĩa là hồng mã), vừa cười ngất ngưởng khoe rằng:
“Từ ngày về nhất cuộc đua ngựa Bắc Hà tới giờ, mình vui lắm vì được chụp bao nhiêu ảnh, lại được phần thưởng đủ đãi cả xóm một bữa say. Nhưng thích nhất vẫn là thêm nhiều người biết về ngựa Bắc Hà và vợ con mình thì ngày đêm không tiếc công sức chăm ngựa”.

Nhớ lại hôm giành chức quán quân, anh Sơn vẫn run run: “Hôm đó nó đói đấy nhưng vẫn chạy giỏi, 3 vòng nhất cả 3, thế là mình và nó vô địch”. Từ hôm giành chức quán quân, đã có nhiều người tìm đến nhà hỏi mua con ngựa của anh Sơn với giá 40 triệu đồng, gấp 4 con ngựa thường. Nhưng anh Sơn vẫn lắc đầu nguây nguẩy vì “nó chạy nhanh lại chịu khó, đi thồ ngô suốt mùa dù mệt vẫn không phá, không đá, không cắn lại chủ. Con ngựa lại là bạn thân của cô con gái đầu lòng 10 tuổi của mình, thỉnh thoảng nó vẫn cưỡi ngựa ra chợ cùng bố mẹ”.

Quan trọng hơn, con hồng mã với chiếc xe kéo vẫn là nguồn thu nhập chính của cả nhà anh Sơn. Ngày thường, chú ngựa quán quân vẫn phải thắng xe lên lưng, ra bãi chợ thị trấn đứng đợi việc, hôm nào suôn sẻ thì nó cũng giúp chủ kiếm được 200.000 đồng.

Anh Triệu Văn Thiều chỉ vào mấy chú ngựa đang ngoan ngoãn đứng im đợi việc ở chợ Bắc Hà: “Bây giờ mỗi năm huyện tổ chức hội đua ngựa một lần, nên cả người lẫn ngựa bọn tôi lại được luyện gân, rèn chí một tí. Cái anh ngựa chiến Bắc Hà không bị biến thành ngựa thồ, ngựa thịt là may lắm, vui lắm rồi”.

Từ ngày cấm công nông đầu ngang, đầu dọc, xe ngựa lại được dân cần đến nên chủ ngựa kiếm ăn cũng tàm tạm. Bao nhiêu công trình xây dựng trường, trạm ở những xã vùng cao, ôtô thì chịu, chỉ trông chờ những chiếc xe ngựa kẽo kẹt đưa xi măng, sắt thép lên...

Du lịch, GO! - Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, internet
Không ồn ào náo nhiệt, cũng không có cảnh chèo kéo du khách, ai đã một lần được thả hồn bồng bềnh với con thuyền ba lá trên hồ Quan Sơn (xã Hợp Tiến, huyện Mỹ Đức, Hà Nội) sẽ thấy quả là không uổng một chuyến đi.

Cô Đỗ Thị Cam - một người chèo thuyền đặt 4 chiếc phao cứu sinh vào khoang rồi nhỏ nhẹ mời chúng tôi lên thuyền. Đợi cho khách đã yên vị, cô bắt đầu nhẹ nhàng khoả đôi mái chèo xuống làn nước phẳng như gương. Thuyền chở chúng tôi cứ lững lờ, chầm chậm tiến vào bên trong màn sương mỏng tang, đang phủ kín mặt hồ.

Là nông dân chính hiệu đang nằm trong biên chế tổ chức của khu du lịch này nên cô Cam thuộc từng sự tích, cảnh vật mà cả đời mình gắn bó, cô bắt đầu giới thiệu cho chúng tôi: “Xưa, thấy sơn thuỷ nơi đây hữu tình mà các quan lớn trong vùng thường tụ tập về mỗi khi có kỳ cuộc hội họp. Vì thế mà hồ đã được dân gian gọi là hồ Quan Sơn và cái tên đó được in dấu cho đến tận bây giờ”.

Trong ánh sáng ban mai, núi Trâu Trắng hiện ra tỏ dần theo nhịp khoan nhặt của đôi mái chèo. Ngồi trên thuyền ngước nhìn lên đúng vào giờ khắc mặt trời mọc, du khách có thể thấy rõ hình một con trâu trắng khổng lồ đang vươn cổ, hếch mũi, vênh cặp sừng khoẻ khoắn, như đang cố sức kéo vừng mặt trời sáng loá lên cao.

Con thuyền của chúng tôi lúc này có cảm giác bé như một chiếc lá tre, đang tự do trôi vào một thảm hoa trang trắng xoá. Không còn nhìn thấy nước dưới mạn thuyền nữa, bởi cả mặt hồ được bao phủ bằng những chiếc lá trang tròn vành vạnh to như những cái ô có màu xanh vàng.

Cô bạn miền sơn cước đến từ vùng cao nguyên đá Hà Giang lần đầu được nhìn thấy bức tranh ban mai giữa sơn cùng thuỷ tận này không khỏi phấn khích và thốt lên:

“Hình như bọn mình đang được đưa vào một cõi khác hay sao ấy? Không tiếng còi xe, không chen lấn ồn ào, thanh bình nhẹ nhõm đến lạ thường”. Trên vách đá của những dãy núi như gối đầu vào nhau quanh hồ, âm thanh be be của lũ dê gọi nhau bắt đầu một ngày tình tự mới.

Đợi cho khách trên thuyền đã hít hà đã cái không khí trong lành buổi sớm, cô lái thuyền lại bắt đầu “tiếp thị” về nhà hàng ở đây đảm bảo món gì cũng sạch. Dê nuôi tự nhiên trên núi có thể chể biến được 7 món. Cá dưới hồ mỗi năm thu hàng chục tấn nhưng không mất một xu mua cám công nghiệp, vì cá toàn ăn thức ăn tự nhiên, khách gọi lúc nào cũng có cá tươi ăn thoải mái. Cô cười bảo ngoài ra còn đặc sản tôm đồng, cua, ốc, ếch, ba ba... đảm bảo 100% “made in Quan Sơn” chính hiệu mà giá cả thì lại rất “nhà quê ”.

Mới đi qua những thảm trang trắng loá, thì thuyền lại đưa chúng tôi lọt vào giữa những đám hoa sen, hoa súng. Mũi thuyền nhẹ nhàng táp vào núi Hoa Quả Sơn, công trình được lão bà Đỗ Thị Trinh (73 tuổi) khai phá từ năm 1971 tới nay đã thành rừng sấu, sung, khế nặng quả.

Sau bữa trưa với thực đơn tuỳ chọn, du khách có thể ngả lưng trên những phiến đá tự nhiên bằng phẳng như những tấm phản ở trên những đỉnh núi này, hay mắc võng nằm vắt vẻo trong rừng cây rậm rì.

Khi những đàn cò chao nghiêng rồi hạ xuống những khóm tre ven hồ, sau một ngày kiếm ăn vất vả, cũng là lúc chuyến khoả nước Quan Sơn của chúng tôi kết thúc.

Trước khi rời thuyền, cô Cam còn cẩn thận buộc những bó hoa sen để chúng tôi mang về, cô cười và nói: “Quà Quan Sơn đấy, mang một chút hương đồng nội về phố, để vương vấn cho đến khi nào quay lại thì thôi”.

Du lịch, GO! - Theo báo Danviet, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống