Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 8 December 2011

Tết này đi chơi đâu? Dường như đó là câu hỏi thường trực của rất nhiều người từ nhiều tuần nay. Người sành điệu, dư giã thì chọn ăn Tết ở nước ngoài. Chẳng hạn một chuyến du hí sang Rome lãng man, hay Paris hoa lệ, gần hơn một chút thì có Trung Quốc bí ẩn, Hàn Quốc lung linh.
Nhưng trên thực tế, xu hướng chọn ngay quê hương mình làm điểm du lịch trong dịp Tết đang được rất nhiều bạn trẻ ưa chuộng. Những chuyến phượt lên miền Tây Bắc hùng vĩ chất chứa yêu thương được giới trẻ quan tâm hơn cả. Nhưng để 'đổi vị', một số thích chơi độc tự thiết kế cho mình và bạn bè những cách chơi Tết khác nhau.

Tour 1: Lên Tây Nguyên chơi Tết đi! 
Thu Hương, sinh viên năm thứ 3, ĐHVHHN cho biết: "Tết này mình đi Tây Nguyên chơi nè. Ban Mê Thuột, Pleiku hoặc Đà Lạt, thú vị lắm. Vô mấy buôn làng của đồng bào dân tộc, cưỡi voi,... trên Tây Nguyên, thích cực kỳ luôn".

Đà Lạt mơ mộng ....

Đà Lạt nằm lọt trong rừng thông bạt ngàn điểm xuyết những biệt thự cổ thời Pháp rải rác như nét chấm phá trong tranh thủy mặc. Trong mắt du khách nước ngoài, Đà Lạt dường như mang dáng vẻ của một Âu Châu xinh xắn hơn là một thành phố Đông Phương. Khí hậu ôn hòa mát mẻ quanh năm như đẩy lùi cát nóng từ đồng bằng Sông Cửu Long xuống chân đèo Bảo Lộc.

Đến Đà Lạt mà không ghé thăm hồ Than Thở, vườn hoa Bích Câu, biệt điện Bảo Đại, đồi Mộng Mơ hoặc Thung Lũng Tình Yêu, xem tranh thêu ở Đà Lạt sử quán thì coi như bạn chưa đặt chân đến xứ này. Ngoài ra, thưởng ngoạn phong cảnh thác Ankroet, suối Vàng, suối Bạc, hồ Dankia – một quần thể núi, non, suối, hồ là đệ nhất phong cảnh của cao nguyên Lâm Viên cũng là một đích đến của khách du lịch.

Nếu ưa phiêu lưu, bạn có thể tiếp tục đi vào xã Lát, buôn của người dân Lộc Lạt nằm dưới chân núi Langbiang xinh đẹp rực rỡ sắc hoa, chinh phục đỉnh Langbiang rồi từ đó chiêm ngưỡng toàn cảnh thành phố Đà Lạt thơ mộng, huyền ảo trong sương mù.

Mỗi du khách đến Ðà Lạt về đêm không thể không nhớ đến, không thể không rủ nhau đi uống sữa đậu nành. Ở phố đi bộ thì sữa đậu nành được bày bán trong mấy chiếc xe bán hàng bằng nhôm có treo đèn màu nên bàn ghế sáng choang. Phố Tăng Bạt Hổ có tiệm sữa đậu nành bán rất đắt hàng, vào những ngày cuối tuần du khách ngồi tràn ra chật một đoạn đường để uống sữa. Có du khách thích uống sữa đậu nành pha với sữa bò đặc, sữa đậu phộng, sữa đậu xanh hoặc thích ăn thêm vài cái bánh sừng trâu, bánh hạnh nhân.

.... hay Buôn Ma Thuột kỳ bí và hùng vĩ !

Có thể nói rằng, đặc sản giữa chốn rừng thiêng này là những thác nước hùng vĩ. Từ quốc lô 14, bạn có thể tham quan thác nước Draysap – Gia Long - Trinh Nữ ( cách 40km ) Thác Draysap được coi là thác nước hùng vĩ, hoang sơ và lớn nhất Tây Nguyên. Ngược lại thác Gia Long lại được mệnh danh là một thiên đường giữa chốn rừng sâu, đẹp và huyền dịu như mùa thu Hà Nội. Còn thác Trinh Nữ mang một vẻ đẹp yêu kiều như cái tên của nó vậy. Đây là một trong những thác đẹp của cụm thác Draysap, với nét hoang sơ và dòng thác trắng xoá như một cô gái e thẹn giữa đất trời.

Ngoài thác, bạn có thể đến thăm biệt thự Bảo Đại cũ, Chùa Khải Đoan. Và từ đây, theo con đường cà phê về Hồ Lak. Đến Lak, bạn có thể tự thưởng cho mình những phút nghỉ ngơi tại BunGalow (nhà dài) ở khu du lịch Buôn Jun, sống cùng với đồng bào Mnông. Nào cưỡi voi, cưỡi thuyền độc mộc vượt hồ Lak và tham gia chuơng trình cồng chiêng văn hoá Phi Vật thể của các đồng bào Tây Nguyên.

Nếu đến chốn này mà không ghé thăm bản Đôn thì thực sự là một bỏ sót lớn. Tại đây, bạn sẽ có dịp tham quan và tìm hiểu về Vua Săn Voi, thăm mộ ông vua Săn Voi, nhà sàn cổ của người Lào, khám phá cầu treo sông Serepok. Mạo hiểm hơn, bạn có thể cưỡi voi vuợt sông Serepok hoặc thuyền độc mộc.

Tour 2: Làm một chuyến đến Đảo Khỉ!

"Bạn đã bao giờ đi ra Đảo Khỉ ở Cát Bà chưa. Rất tuyệt. Ngủ tại các Bangalow bằng gỗ, chơi đùa với những chú khỉ, tắm biển, đốt lửa trại, chèo kayak, leo núi, chơi billard...."

Đó là tâm sự của Mai Hà, lớp khiêu vũ tại Cung VHHNVX. Mỗi khi Tết đến, Hà thường là người tổ chức các chuyến đi xa cho nhóm chơi của mình. Nếu nhóm bạn gồm 10 đến 14 người, thì việc làm một chuyến đến Đảo Khỉ là khác hợp lý và thú vị.

Đảo Khỉ nằm cách thị trấn Cát Bà khoảng 2 dặm. Các bãi biển ở đây là một trong những bãi biển đẹp nhất ở đảo Cát Bà. Bạn có thể chui vào các Bangalow bằng gỗ, tận hưởng không khí trong lành của đại dương, nằm trong các khoang thuyền kayak, bơi lội, chơi bóng đá, bóng chuyền ... hoặc bạn có thể leo núi để chiêm ngưỡng sự ngoạn mục của vịnh Lan Hạ.

Hãy thử tưởng tượng, một buổi chiều đầy gió, thả mình trên những chiếc ghế dài tiện nghi ở bờ biển, bạn có thể cực kỳ mãn nhãn với cảnh hoàng hôn buông xuống. Và khi bao tử đã cồn cào, chỉ cần nhấc thân đi vài mét, bạn đã có một bữa tối ngon miệng bên bạn bè và người thân.

Tour 3: Đón Tết tại Cần Thơ ... cực hay!

PV: Tết này em có kế hoạch gì chưa?

TL: Năm nay em quyết định thực hiện đón năm mới trên sông nước với bà con ngư dân, em nghĩ vụ này sẽ rất thú vị. Chưa bao giờ em đón giao thừa như thế cả nên chuyến này em và một số bạn cùng sở thích quyết tâm thực hiện cho bằng được.

PV: Woww, rất thú vị và độc đáo đây! Em chọn nơi nào thế?

TL: Em nghe nói đón Tết tại Cần Thơ và khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long rất thú vị. Em và hội bạn đã đặt vé bay thẳng từ Hà Nội đến Cần Thơ, thăm quan chợ nổi Cái Răng, đi thuyền trên kênh rạch hoặc đến các khu vui chơi... - Anh Thư, SV HVBCTT.

Cùng với chợ Cái Bè (huyện Cái Bè, Tiền Giang), chợ Cái Răng trên sông Cần Thơ là một trong hai chợ trên sông nổi tiếng ở miền Tây Nam Bộ. Khác hẳn những chợ bình thường khác, chợ nổi được nhóm họp trên thuyền và tàu khoảng 2 giờ (từ 6 giờ đến 8 giờ sáng). Đây là một trong hai chợ lớn giao thương chủ yếu là mua và bán sỉ các loại trái cây và nông thổ sản của các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long.

Trong những ngày Tết này, nhất là từ ngày 23 Tết đến ngày 29 Tết, chợ nổi Cái Răng nhộn nhịp người và thuyền hàng hóa trên sông.

Đáng chú ý, nhiều loại tàu thuyền sức chứa từ 3 tấn đến 12 tấn chở đầy dừa tươi, dưa hấu xanh, bưởi quýt, hoa cúc vàng, hành tây, mận đỏ, bắp cải, củ cải trắng… từ các nơi họp về. Ai bán loại gì thì cắm một cái sào trên mũi thuyền và treo sản phẩm mình muốn bán lên cái sào đó để mời gọi bạn hàng hay còn gọi là 'bẹo hàng'. Do vậy, chợ không có tiếng rao hàng như các chợ trên bờ, mà có rao thì tiếng sóng, tiếng máy nổ của tàu cũng làm át đi. Ngồi trên xuồng chèo, xuồng máy để đi chợ nổi trong mấy ngày Tết, chỉ cần trông 'cây bẹo hàng' là có thể cập xuồng đúng thuyền hàng cần mua. Trên bờ có hàng gì thì chợ nổi cũng có từng ấy, không thiếu thứ gì.

Âm thanh chợ nổi bao gồm tiếng máy nổ, chèo khua nước, sóng vỗ oàm oạp vào mạn thuyền. Không ồn ào như chợ truyền thống, người buôn bán ở chợ nổi thường không rao hàng bởi những sản vật đã được treo trên cây cắm ở mũi mỗi chiếc ghe, xuồng cho biết thuyền chủ nhân đang bán mặt hàng gì. Nhịp sống năng động ở chợ trên sông thể hiện qua những chiếc ghe nhỏ bán thức ăn sáng, cà phê thậm chí cả đồ nhậu len lỏi trong chợ, phục vụ nhu cầu của người thương hồ, từ đàn ông, phụ nữ đến trẻ em.

Mấy ngày áp Tết, tại chợ nổi Cái Răng có một lượng lớn ghe bầu ở các tỉnh và thành phố Hồ Chí Minh đến neo đậu mua buôn theo kiểu thu gom để chở hàng cung cấp cho các chợ đầu mối các tỉnh, thành phố Hồ Chí Minh, hoặc đưa cả sang Campuchia, Thái Lan, Trung Quốc. Ngược lại, cũng từ chợ nổi này những ghe bầu chuyến về chở đầy các mặt hàng nhu yếu phẩm cung cấp lại cho bà con miệt vườn trong dịp Tết như xăng dầu, vải vóc, quần áo may sẵn, giày dép, muối mắm, thuốc tây, bánh kẹo...

Đi chợ nổi Cái Răng ngày xuân, có lẽ thích nhất là thỉnh thoảng bắt gặp hình thức giao hàng độc đáo của dân thương hồ: người bán đứng trên thuyền hàng gieo từng cặp khóm, cặp dưa cho người mua dưới thuyền đưa hai tay bắt lấy, từng cặp nhịp nhàng trông rất điệu nghệ và không hề sơ xuất. Hình ảnh này khiến cho rất nhiều du thuyền của khách du lịch len lỏi vào sát thuyền hàng để ngắm xem, chụp ảnh rất thích thú và giữ chân họ lâu hơn.

Không chỉ các thuyền buôn nhóm chợ trên sông, mà chợ nổi ngày xuân còn có cả các loại xuồng bán hàng rong phục vụ ăn uống giải khát như phở, hủ tiếu, bánh mì thịt, cà phê, kem... thậm chí có cả những 'quán nhậu nổi' trên mui thuyền lớn để các ông chủ miệt đồng quê ngồi giữa bốn bề hoa trái mà tranh thủ 'lai rai' trong lúc chờ mối lái đến giao hoặc nhận hàng.

Không đi theo tour, muốn tham quan chợ nổi Cái Răng bằng đường thủy, sáng sớm, bạn đến Bến tàu Du lịch ở Bến Ninh Kiều để thuê tàu. Giá một chuyến đi - về khoảng 150.000-180.000 đồng (tùy theo tài trả giá của bạn). Tàu rời bến, giữa ban mai trong lành, bạn sẽ được ngắm bình minh đang lên trên sông Cần Thơ và tận hưởng làn gió mát rượi buổi sớm, mang hơi hướng của sương mù, phù sa và dường như có cả 'cái hồn' châu thổ. Cảnh sinh hoạt của người dân ở hai bên bờ sông diễn ra như một đoạn phim tư liệu chạy ngược hướng với bạn thật phong phú và lạ lẫm, nhưng lại tạo cảm giác rất yên bình.

Nếu lỡ thức dậy muộn, bạn có thể từ trung tâm TP. Cần Thơ đến Cái Răng bằng đường bộ, chỉ mất khoảng 15-20 phút với đủ loại phương tiện. Đi xe buýt khoảng 3.000 đồng/người, xe ôm thì 10.000 đồng/người và một chuyến taxi khoảng 50.000 đồng. Đến Cái Răng, bạn đi bộ một chút, quẹo vào đường Võ Tánh nằm bên phải cầu Cái Răng (tính từ trung tâm thành phố ra). Đây là nơi tập trung các loại ghe, xuồng cho thuê đi chợ nổi với giá từ 20.000 - 30.000 đồng/ giờ tùy theo ghe máy hay ghe chèo.

Chính vì những nét độc đáo như thế mà nhiều nhiều đoàn khách từ phía Bắc hoặc khách nước ngoài khi đến Cần Thơ đều không quên chọn thêm tua đi tham quan chợ nổi. Ðến Cần Thơ mà chưa đi chợ nổi Cái Răng thì coi như chưa đến vùng đất Tây Ðô; bởi lẽ như nhiều cho rằng: chợ là hình ảnh thu nhỏ về kinh tế xã hội của vùng đất đó.

Du lịch, GO! Theo Vatgia, internet
Đó là ngôi làng Ba Na đẹp nhất mà tôi từng gặp. Đó cũng là ngôi làng đìu hiu nhất mà tôi từng thấy. Không một bóng người. Không mùi khói bếp. Không tiếng giã gạo. Không giọng cười đùa trẻ thơ. Chỉ có tiếng gà trưa đôi hồi cất lên, lẻ loi đến nao lòng…

Mặt trời tháng 3 đã lên cao quá đầu khi chúng tôi ghé Kon Sơ Lăl. Những bóng cây rười rượi vẫn toả đều xuống các mái nhà, đây đó có vài giàn bí đang ra trái. Nhưng tịnh không một bóng người.

Ngôi làng Kon Sơ Lăl (xã Hà Tây, huyện Chư Pah, Gia Lai) vừa được nhắc đến chỉ là làng cũ; làng mới đã dời đi từ năm 2002 về gần trung tâm xã, cách làng cũ chừng bốn cây số. Lý do, theo chủ tịch UBND xã Hà Tây Đinh Sưk, là tạo điều kiện cho bà con ra vùng thuận lợi, có đầy đủ điện – đường – trường – trạm theo chính sách định canh, định cư của tỉnh.

Mặc nhiên, ngôi làng cũ bị bỏ rơi. Những sinh hoạt ngày thường ngưng đọng. Chỉ còn năm người già nhất làng ở lại với sự ắng lặng mênh mông.

“Làng người già”

< Những ngôi nhà im lìm cửa nẻo.

Làng có chừng hơn 50 nóc nhà quần tụ trên một mảnh đất khá bằng phẳng, quang quẻ, xung quanh là rừng thưa. Trừ vài mái ngói, tất cả nhà sàn nơi đây đều lợp tranh, sàn gỗ chắc chắn, vách nhà bằng liếp tre, nứa hoặc bằng đất sét trộn rơm. Từng ngôi nhà đều thể hiện sự công phu, tỉ mẩn, khéo léo của những người đã tạo ra chúng; qua nhiều năm tháng ẩn nhẫn không hơi người, chúng vẫn sống động lạ thường. Thoạt nhìn, chúng lặng lẽ đứng cạnh nhau, như một đám nấm mọc giữa rừng không theo trật tự nào. Song cuối cùng đều quây lấy nhà rông như gà con quây mẹ. Đó là ngôi nhà rông Ba Na truyền thống thâm nghiêm, vững chãi được trai tráng trong làng dựng từ năm 1978 với bề ngang dễ đến hơn chục mét, mái tranh dày cả gang tay. Thấp thoáng giữa làng là màu xanh tươi của những cây phượng vĩ, xoài, thanh long, mấy giàn bí… Toàn cảnh ngôi làng bật lên vẻ đẹp đẽ nguyên sơ, không sắp đặt – một vẻ đẹp hiếm gặp mà tôi, vì nghề nghiệp, trong nhiều năm đã lang thang qua nhiều ngôi làng ở Gia Lai, mới một lần thấy.

Loanh quanh một lúc lâu, chúng tôi không gặp ai ngoài mấy chú heo ủn ỉn và vài chú dê giương mắt tò mò nhìn lên từ dưới chân nhà sàn. May thay, có tiếng xe máy giòn giã tiến về phía làng. Đó là vợ chồng cựu thôn trưởng Hyưnh.

< Bok Chil: “Khi nào buồn thì xuống làng mới chơi với mấy đứa con”.

Mời chúng tôi vào thăm ngôi nhà sàn hiếm hoi còn ấm hơi bếp lửa, anh Hyưnh cho biết, tuy đã dời về làng mới từ nhiều năm nay, nhưng anh và một số người vẫn thỉnh thoảng đi về vì còn giữ thói quen nuôi heo, gà ở đây, và vì còn một ít ruộng cũng cách đó không xa. Lý do quan trọng hơn là anh còn người cha vẫn ở lại và đang sống tại ngôi làng này, đó là bok (ông) Hnhih, năm nay đã ngót nghét 100 tuổi. Trong làng hiện có bốn người già như ông, đó là bok Chil, bok Chưng, bok Kơch và bà Dyơi (hai vợ chồng) đều đã ở cái tuổi 70 – 80. Hyưnh vẫn nhớ rõ, làng cũ trước kia có 85 hộ với 454 khẩu. Những ngày làng vui nhất, rộn rã nhất là vào lễ mừng lúa mới, khi những bao lúa đã chạy về đầy kho. Tôi nhìn ra phía nhà rông, nơi ấy đã từng sống động những vòng xoan duyên dáng của các thiếu nữ, tiếng cồng chiêng trầm hùng của các chàng trai, những ghè rượu uống mãi không bao giờ cạn mùa lễ hội… Chúng đã biến mất từ lâu, từ khi làng vắng tiếng người.

Tình cờ gặp và trò chuyện cùng chúng tôi trên nhà sàn của cựu thôn trưởng Hyưnh, bok Chil, năm nay 67 tuổi, vừa phì phà chiếc tẩu thuốc bằng tre vừa kể: bok có sáu đứa con, cả sáu đứa đều đã chuyển đến làng mới, riêng bok ở lại đây. Thi thoảng, chúng mang gạo và thức ăn đến cho bok. Hỏi vì sao ở lại, bok chỉ cười và rít thuốc. Hay là ngôi làng này đã quá thân thuộc với bok, đến mức không muốn rời xa? Hỏi ở một mình có buồn không, bok nói: “Khi nào buồn thì xuống làng mới chơi với mấy đứa con”. Không nhanh nhẹn được như bok Chil, bok Hnhih – người lớn tuổi nhất làng, cha của Hyưnh – đã hơi nghễnh ngãng. Bok sống một mình, thỉnh thoảng chị con gái đã chết chồng ghé về chăm sóc hoặc đưa cha về chơi ở làng mới. Khi chúng tôi ghé thăm nhà bok, ánh chiều đang xuống dần, bóng tối chập chờn phủ chụp từng ngôi nhà. Làng vốn không có điện, bok đang lọ mọ đi thắp đèn dầu. Xong, bok lại ra trước nhà tiếp tục ngồi đan gùi. Trong bóng chiều, ngôi làng yên ắng như trôi hẳn vào tịch mịch.

Đau đáu làng cũ…

< Vót tre đan gùi cho con cháu. Thú vui của bok Hnhih khi một mình ở lại làng cũ.

Vậy là, xét về mặt địa chính, ngôi làng mà chúng tôi đang đứng đây đã bị “xoá sổ”. Song, làng vẫn như một cơ thể còn gắng gượng với chút năng lượng sống ít ỏi. Và hầu như đây vẫn là ngôi làng trong–tâm–tưởng của nhiều người. Khi thấy chúng tôi loay hoay chụp vài tấm hình ngôi nhà rông ở làng mới, một nhóm thiếu niên đang chơi đá bóng nhanh nhẹn chỉ tay về phía làng cũ: “Chụp hình nhà rông làng cũ kìa. Nhà rông ở đó đẹp hơn!”

Làng Kon Sơ Lăl mới bây giờ được quy hoạch theo kiểu ô bàn cờ. Lạ là hầu như bên cạnh mỗi căn nhà xây đều có thêm một ngôi nhà sàn, dù xộc xệch. Đi cùng chúng tôi, anh Khơk – phó bí thư xã Đoàn – giải thích: “Nhiều người dân vẫn thích ở nhà sàn hơn nên làm thêm nhà sàn”. Theo anh, ở nhà sàn có nhiều tiện lợi, phù hợp với phong tục lâu nay của người Ba Na. Ông Đinh Sưk cho biết, trước kia từ trung tâm xã chưa có đường vào làng cũ, đời sống người dân khó khăn nên phải dời làng ra vùng thuận lợi. Bây giờ thì lại có một con đường rộng rãi dẫn đến làng cũ (!), do công ty TNHH MTV cao su Chư Pah mở từ năm 2008 để phục vụ cho việc trồng và khai thác mủ cao su. “Nếu lúc đó có đường sớm thì chắc không phải dời làng”, ông Sưk nói.

< Làng Kon Sơ Lăl, xã Hà Tây, huyện Chư Pah.

Dù sao thì, ai đã một lần đến Kon Sơ Lăl đều không khỏi tiếc nuối. Chợt nhớ cách đây nhiều năm, nhà văn Nguyên Ngọc cùng đoàn làm phim Đất nước đứng lên đã rất vất vả khi tìm bối cảnh tại Gia Lai, bởi đòi hỏi của bối cảnh phim thời kỳ đó là một ngôi làng “giống những làng Ba Na xưa, không có nhà xây, lợp ngói hay lợp tôn, chỉ toàn nhà sàn tre tranh, cũng không đơn điệu như nhiều làng định cư bây giờ mà lô nhô so le, tạo nên một thứ nhịp điệu riêng đầm ấm và thân thuộc” (Nguyên Ngọc tác phẩm). Bây giờ, một ngôi làng truyền thống đẹp đẽ như Kon Sơ Lăl cũ, một ngôi làng tìm đỏ mắt mới thấy, lại đang bị bỏ quên, đang lụi dần đi trước cái hiện đại, trước những tính toán có phần vội vã.
Rồi làng sẽ thế nào nếu 5 người già còn lại mất đi? Tôi không dám nghĩ tiếp…

Du lịch, GO! Theo báo Gia Lai
Sau khi đất nước thống nhất, suốt giai đoạn 1976-1986, người dân cả nước đã quen với việc hàng hóa không được mua bán trên thị trường mà chỉ được phân phối theo chế độ tem phiếu.

< Chuyến tàu điện ở Hà Nội luôn trong tình trạng chật kín khách.

Khi ấy: được mặc chiếc áo lông, ăn những hạt gạo không bị mốc và đi xe đạp Trung Quốc là ước mơ của biết bao nhiêu người dân.
Rồi năm 1986, đất nước bước vào thời kỳ đổi mới toàn diện và dần bỏ lại những ký ức về một thời tem phiếu.
25 năm đã qua, nhiều người dân vẫn không thể quên ký ức về thời kỳ dùng tem phiếu để mua bán các nhu yếu phẩm từ cân thịt, quả trứng, dầu hỏa, vải vóc cho tới đường sữa trẻ em...

Dưới đây là những hình ảnh về thời kỳ trước đổi mới được trưng bày tại triển lãm "Việt Nam 25 năm trên đường đổi mới 1986-2011 qua tài liệu lưu trữ", khai mạc sáng 8/12 tại Bảo tàng Hồ Chí Minh (Hà Nội).

< Cuốn sổ đăng ký mua lương thực năm 1988 của gia đình ông Phan Văn Sinh, xã Duyên Hà, Thanh Trì, Hà Nội.
Nhà mà mất số này là đói đấy!
< Người dân xếp hàng mua lương thực, thực phẩm theo tem phiếu thời kỳ bao cấp trước năm 1985.
< Phiếu thực phẩm loại C năm 1973 của Bộ Nội thương phát hành được Xí nghiệp sửa chữa đồng hồ cấp cho bà Nguyễn Thị Bảy ở phố Hàng Khoai (Hà Nội).
< Một người đàn ông xem và hồi tưởng những ngày ông cũng phải xếp hàng đong gạo.

Tuy thiếu thốn nhưng nhiều thứ lại miễn phí. Ví dụ như đi học chả tốn đồng nào. Đau bệnh đi nằm nhà thương chỉ đóng một số tiền rất nhỏ và... gạo.
< Phiếu mua hàng ở mỗi địa phương lại khác nhau...
< Xe đạp gióng ngang - một phương tiện đi lại của những người dân mọi tầng lớp thời bấy giờ. 
< Phiếu mua 2 kg thịt năm 1972.
< Phiếu mua thịt lợn, thịt bò, cá, gia cầm, trứng...
< Những mặt hàng "đặc biệt" chỉ sắm được vào ngày Tết như bánh mứt, pháo, dĩ nhiên cũng có tem phiếu tùy theo nhà đông người, ít người.
< Trong thời kỳ bao cấp, các mặt hàng từ chất đốt...
< ...cho tới cả vải vóc, phụ tùng xe đạp... đều dùng tem phiếu.
< Và mỗi loại tem phiếu lại ghi rõ số lượng hàng hóa có thể được mua, như 0,2 - 0,5 - 1 mét vải.
< Và vải của nam, nữ cũng được quy định trong tem phiếu.
< Salon gỗ, tủ lệch, tivi đen trắng, tủ lạnh Liên Xô - những vật dụng xa xỉ và là niềm mơ ước của nhiều người.
< Gia đình có trẻ em sẽ được phát phiếu mua sữa...
< ...và phiếu mua đường.
< Còn phụ nữ nông thôn có phiếu bồi dưỡng dành cho người sinh con.
< Gian bếp ngày ấy có thể kiêm chuồng nuôi lợn.
< Áo lông thời ấy tương đương 3 chỉ vàng - niềm mơ ước của bao người trong những ngày đông giá lạnh.

ĐGD: Thời ấy mình từng xếp hàng, xếp sổ mua gạo, bột mì, bánh mì, thịt, cá. Thậm chí cả đường, thuốc lá, hộp quẹt..., nói chung mọi thứ đề có têm phiếu và xếp hàng hết cả. Đó là một thời kỳ mà cả nước vô cùng khó khăn nhưng người ta vẫn sống trong sự sẻ chia đầy tình người.


Lớp trẻ bây giờ sung sướng hơn ngày xưa nhiều: đi xe xịn, Ipad - laptop kè kè bên mình, tha hồ tán chuyện qua điện thoại. Áo quần thì theo mode, theo thời trang... , vượt trội hơn tới mức không thể so sánh với thời cấm vận.
Vậy nhưng có những bạn vẫn than chán, sống thiếu mục đích, sống thiếu tình người và bất cần đời.

Thôi thà cứ khổ rồi mới sướng còn hơn là sướng quen: gặp chút trắc trở lại tự cho là cả cuộc đời toàn màu đen...

Du lịch, GO! - biên tập theo VnExpress

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống