Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 8 December 2011

Những cung đường đầy hiểm trở vùng núi rừng Tây Bắc, Đông Bắc qua các tỉnh Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu, Bắc Giang, Lạng Sơn… luôn là điểm đến đầy thú vị của các bạn trẻ đam mê dòng xe “cào cào” (môtô địa hình).

Những chuyến đi với lộ trình gian khó, nguy hiểm, sau đó là vui sướng khi chinh phục một cung đường mới, khám phá vẻ đẹp núi rừng hoang sơ, thực sự là hành trình đầy hấp dẫn, lôi cuốn nhiều bạn trẻ.

Những chuyến đi ngẫu hứng

Tụ họp ở quán trà ven đường, Hoàng Việt Hưng cùng nhóm bạn trẻ đều là kiến trúc sư mới ra trường đang hào hứng thiết kế chuyến đi cho hai ngày cuối tuần, chinh phục dãy Yên Tử ở cung đường phía tây, với lộ trình từ Hà Nội đến Bắc Giang, Lạng Sơn cả đi và về khoảng 350km.

< Lũ quét lở mất đường.! Chinh phục đường rừng bằng xe cào cào, mỗi cung đường lại là một cảm xúc khác biệt.

Cung đường này phù hợp để thử thách tay lái và không quá xa lạ, nhưng mỗi chuyến đi lại là cảm xúc khác biệt bởi cung đường này còn đậm chất hoang sơ, chưa được khai phá.

< Vượt suối.

Với những trang thiết bị đi kèm của dân đi rừng như thực phẩm, dù bạt, tăng võng, dụng cụ bảo hiểm, thuốc men, dây thừng, máy định vị, la bàn, bản đồ, dao đi rừng… trời vừa tảng sáng, nhóm của Hưng cùng bốn chiếc “cào cào” lên đường. Những con đường trải nhựa, bêtông nối dài từ Lục Nam, sang Tuấn Mậu, Đồng Đỉnh chẳng thấm gì.

< Chuyện té ngã là điều không tránh khỏi.

Đến chân dãy Tây Yên Tử, con đường rẽ vào khu bảo tồn trở nên dữ dội hơn khi nhóm quyết định mở một đường cắt rừng không dấu chân người, dương xỉ phủ xanh mặt đất dày đến ngang thắt lưng. Để chinh phục đoạn đường rừng hoang vu, một người dùng dao mở đường, cả nhóm nối đuôi theo. Vượt khỏi rừng dương xỉ, lại đối mặt con suối rộng đầy đá hộc vắt ngang. Khó khăn dồn đến khi một chiếc bị té ngã gãy tay côn, vướng lại giữa dòng suối. Cả đoàn phải dùng dây thừng kéo chiếc xe nặng trịch lên bờ, bở hơi tai, nhưng đó chỉ là khó khăn ban đầu.

< Mưa rừng làm đất dẻo quánh là một trở ngại lớn trong hành trình.

Hưng cho biết: “Cung đường này không dài, nhưng khá vất vả bởi địa hình dốc núi, rừng rậm, nhiều cung đường chưa được thể hiện lên bản đồ, vì vậy hướng đi chủ yếu dựa vào kinh nghiệm và ngẫu hứng. Chính vì vậy cảm giác chinh phục cung đường này là một trải nghiệm thú vị”.

Cảm giác chinh phục

< Lều dã chiến ven suối làm nơi trú ngụ qua đêm.

Sau bữa trưa dã chiến bên bờ suối, cơn mưa rừng ập đến, sau đó cả đoàn đối mặt với một ngầm rộng gần 50m bị nuốt chửng bởi dòng lũ đầu nguồn cuồn cuộn đổ về. Trịnh Đình Huy – một thành viên đi cùng quyết định cưỡi “cào cào” vượt ngầm xuyên qua dòng nước lũ. Cả nhóm nín thở chờ đợi từng cú miết ga với bánh xe xiêu vẹo, kháng lại dòng chảy dữ dội. Đến bờ an toàn, Huy vẫn chưa hết cảm giác hồi hộp: “Đây là chuyến đi đầu tiên của tôi, vượt suối thì bị gãy tay côn, đến đoạn băng ngầm tôi thực sự hồi hộp vì chưa bao giờ đối mặt với tình huống như thế. Qua được ngầm, cảm giác chinh phục thực sự khó tả, vừa hồi hộp, pha lẫn một chút lo sợ, và cuối cùng là sung sướng”.

Mắc cạn ở một ngầm đá hộc trong rừng phòng hộ Tây Yên Tử:

Cả chuyến đi kéo dài hai ngày, ai nấy bê bết với khói bụi, sình lầy lấm lem, nhưng đổi lại là cảm giác đầy hứng khởi bởi lại có thêm những kinh nghiệm đối mặt với khó khăn không lường trước. Tổng kết chuyến đi, Huy cho biết: “Chưa đến 400 ngàn tính cả ăn uống và tiền xăng để đổi lấy những giây phút hồi hộp, lo lắng, sợ hãi, và cuối cùng là cảm giác vui sướng khi vượt qua được những cung đường gian khó. Cái sướng của mạo hiểm với “cào cào” là vậy”.

Du lịch, GO! Theo SGTT.VN
Ngũ Chỉ Sơn tọa lạc tại xã Tả Giàng Phình (Sa Pa). Ngũ Chỉ Sơn có năm ngọn núi như bàn tay khổng lồ vươn lên trời xanh.
Với độ cao 3.090m, Ngũ Chỉ Sơn xếp thứ nhì Việt Nam về độ cao, chỉ đứng sau đỉnh Phan Xi Păng hùng vĩ và đây cũng là ngọn núi đẹp nhất vùng Tây Bắc.

Tả Giàng Phình là tên một bản biên giới nằm trong dãy Phanxipăng, thuộc huyện Sa Pa. Chỉ cách Sa Pa 28km thôi nhưng để đi được đoạn đường đó phải mất hơn ba tiếng đồng hồ.

Những buổi sáng trời quang mây tạnh hay những buổi nắng đẹp, từ thành phố Lào Cai nhìn về phía Tây sẽ thấy hiện lên một bức tranh huyền ảo, Ngũ Chỉ Sơn mờ xanh, ẩn hiện trong mây. Hai dãy núi chắn ngang tạo khung cho bức tranh hoành tráng.

Những ngọn núi nhấp nhô uốn lượn trập trùng làm nền, từ phía sau vút lên ngọn núi như năm ngón tay chĩa thẳng lên trời. Chiều tà, mặt trời từ sắc vàng chuyển sang ửng đỏ từ từ xuống núi, hoàng hôn hắt vàng rực lên nền mây.

Trên cái phông trời ánh chiều biến chuyển huyền diệu ấy, Ngũ Chỉ Sơn xanh mờ chuyển dần sang xanh lam rồi tím sẫm, gợi bao suy tưởng về những huyền thoại.

Truyền thuyết kể rằng: Từ thủa trời đất còn tối tăm mờ mịt, mặt đất bằng phẳng trơn tru, bỗng xuất hiện một vị thần thân hình vạm vỡ, cao lớn, khoẻ mạnh phi thường. Một mình ông chuyên làm công việc tạo dựng núi non, sông, biển. Ông gồng sức làm việc hăm hở miệt mài.

Ông đào đất đắp lên đồi thấp, núi cao. Chỗ ông lấy đất tạo thành biển rộng và ao, hồ. Ông khéo léo tạo nên những suối, khe nối với sông con, sông cái, dẫn nước vào ao, vào hồ rồi chảy ra biển rộng.
Cuối cùng, ông dồn tất cả đất đá đắp một dãy núi thật cao. Dãy núi ấy được đắp cao dần, cao mãi, cao vượt tầng mây đen, mây trắng, cao đến tận tầng mây tím, mây xanh, chóp núi nhô đến tận xứ sở nhà Trời.

Nhà Trời thấy thế giận lắm, liền sai thần Sấm Sét đến đánh suốt mấy ngày đêm. Thần Sấm Sét gầm thét, chớp rạch sáng loè, đất trời rung chuyển. Dãy núi cao ngạo nghễ ấy bị sứt mẻ, còn lại năm ngọn núi cao ngất như năm ngón tay chĩa thẳng lên trời như thách thức.

Thần Sấm Sét kiệt sức, đành phải bỏ về. Năm ngọn núi cứ đứng vững như thế cho đến ngày nay. Người ta đặt tên cho núi là Ngũ Chỉ Sơn, tức là núi Năm Ngón Tay.
Năm ngọn núi như những ngón tay, chỉ thẳng lên trời xanh cùng song hành với đỉnh Phan Si Păng cao hơn 3.000 mét so với mặt biển. Ngũ Chỉ Sơn mây trắng bồng bềnh bao phủ, chỉ hôm nào trời đẹp núi mới “chui” ra khỏi chiếc “chăn bông trắng” khổng lồ bao quanh.

Ngày nay, Ngũ Chỉ Sơn thêm đẹp, thêm hùng vĩ trong cuộc sống thanh bình. Ngũ Chỉ Sơn đã đi vào bài hát, thơ ngợi ca quê hương. Ngắm Ngũ Chỉ Sơn, kể lại huyền thoại xưa, dáng núi gợi thêm bao suy tưởng...

Du lịch, GO! Tổng hợp từ báo Lào Cai, DulichGo!


Huyền thoại Ngũ Chỉ Sơn
Ấn tượng Tả Giàng Phình
10 ngọn núi đẹp nhất ở Lào Cai
Chuyện “đi chấm” * bằng GPS đã không còn xa lại với dân bụi, dân mạng và dân yêu công nghệ kỹ thuật cao. GPS tích hợp trong điện thoại cùng với bản đồ có độ chính xác cao đã trở nên khá phổ biến và dễ dàng tiếp cận cũng như học cách sử dụng.

< Chinh phục 22N104E.

Nhưng với 25/39 “Việt Nam chấm” đã được chinh phục, 24 “chấm” đã được báo cáo trên www.confluence.org thì những chấm còn chưa được hoặc chưa thể chinh phục, hẳn quá đủ sự khó khăn để luôn là những thách thức gọi mời các gps-er.
Quyết định “đi chấm” được bàn thảo khá nhanh, sau khi hẹn được ngày về của một thành viên đam mê GPS sống và làm việc ở nước ngoài.


< Bình yên.

Nhóm chinh phục được chia làm hai, tiền đội đi trước theo tuyến Hà Nội - Yên Bái - Văn Bàn với nhiệm vụ quan trọng là báo cáo kế hoạch và xin phép vào rừng với sự đồng ý của Ban quản lý vườn quốc gia Hoàng Liên - Văn Bàn tại Khánh Yên trước khi tiếp cận mục tiêu. Hậu đội xuất phát muộn hơn đi theo hướng Hà Nội - Thanh Sơn - Tú Lệ - Mù Căng Chải vòng qua đèo Khau Cọ để tiếp cận điểm hẹn tại xã Nậm Xé, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai.

Xe của tiền đội đến được phà Trái Hút - phà trên sông Hồng thì mặt trời đã đứng bóng. Đúng giờ nghỉ trưa. Chúng tôi vào một quán cơm nhỏ bên sông, nơi cánh xe tải vẫn hay tập trung để ăn trưa, chờ đến giờ phà hoạt động. Tranh thủ hội ý nhóm về kế hoạch, hỏi tình hình đường sá tới thị trấn Khánh Yên và Nậm Xé. Cánh lái xe nhìn bọn tôi cả cười mà rằng ở bên kia sông giờ này đang có hàng đoàn xe tải đang chờ để qua phà, chuyện tắc đường ở đây ngày nào cũng xảy ra.


< Buổi sáng ở Nậm Xé.

1g30 chiều, nắng chiếu gay gắt, chuyến phà đưa chúng tôi sang sông khởi hành. Đó là con đường duy nhất, ngắn nhất để kết nối dân cư ở hai bờ tả ngạn và hữu ngạn sông Hồng từ Mậu A - Văn Yên - Yên Bái sang Văn Bàn - Lào Cai và ngược lại. Sang đến bên kia sông, chúng tôi sững sờ trước một đoàn dài những chiếc xe tải đang nối đuôi nhau chờ qua phà. Con đường thì quá nhỏ hẹp. Hai thành viên trong nhóm phải xuống xe xem xét lề đường để hoa tiêu và cùng sự giúp đỡ của cánh xe tải, sau gần hai giờ nhích từng mét đường, chúng tôi đã bỏ lại đoàn xe ở sau lưng để bước vào một cuộc chinh phục khác.

Đường từ Trái Hút đi ngược ven sông Hồng lên Bảo Hà - Văn Bàn đủ to nhưng cũng đủ xấu để chuyến “đi chấm” tạm thời được đổi tên thành “đi offroad” (đi xe trên địa hình xấu). 40km đường gập ghềnh sỏi đá, lầy lội bùn lầy trước khi đến được cầu Bảo Hà to đẹp hoành tráng trên sông Hồng. Từ đây chúng tôi theo đường 279 nằm bên bờ sông Nậm Chăn nhằm phía tây hối hả chạy đua với mặt trời.


< Ôtô xếp hàng chờ qua phà Trai Hút.

Đến được thị trấn Khánh Yên thì chiều đã tắt nắng. Do đã có trao đổi trước với đồng chí hạt trưởng hạt kiểm lâm về chuyến đi nên cả nhóm chỉ mất khoảng 15 phút để làm thủ tục và lấy giấy giới thiệu gửi về cho anh em kiểm lâm ở Nậm Xé.

Đường 279 mùa nước đổ, núi xanh, sông xanh, ruộng đồng cũng xanh một màu mê mải. Dòng Nậm Chăn thảng có chỗ gập ghềnh cuộn nước lên tung bọt trắng xóa, tiếng ầm ào vọng vang. Trời bắt đầu nổi dông bão, những đám mây sũng nước sà thấp hơn trên đỉnh núi, gió lạnh tràn vào qua cửa xe mang theo những tiếng rú rít ù ù đầy đe dọa. Sau bữa tối ở xã Minh Lương, chúng tôi quay về Nậm Xé cách đó khoảng 4km thì gặp xe của hậu đội đi tìm chạy theo chiều ngược lại.

Tại căn nhà của kiểm lâm rừng quốc gia Văn Bàn đặt ở xã Nậm Xé, chúng tôi chia nhau đi làm nhiệm vụ. Người cùng kiểm lâm lên xã báo cáo và làm thủ tục, đồng thời tìm thêm ba người địa phương theo hỗ trợ. Người đánh ôtô lên ủy ban để cất xe. Mấy cô gái lo soạn đồ ăn vào balô, phân chia những đồ dùng cần thiết cho chuyến đi. Một vài đồng đội nói chuyện với kiểm lâm để xác định lại lịch trình và con đường di chuyển của hành trình chinh phục 22N104E.

< Chặng đường gian nan.

Đêm Nậm Xé lặng yên trong sự tịch mịch của núi rừng, thoảng mới có tiếng gió xô cánh cửa đập vào tường và tiếng trở mình trằn trọc vì lo lắng, hồi hộp của bạn bè tôi.
Buổi sớm ở núi rừng luôn mang lại cho tôi những cảm giác nhẹ bẫng và dịu êm. Núi rừng ướt đẫm sương đêm với tấm áo lẫn hai màu xanh non, xanh già được tô điểm bằng một vài đám mây trôi hờ hững. 6g chúng tôi đều đã lục tục ăn sáng thật no để lên đường. Một chiếc xe quay ngược lại Minh Lương để lấy xôi và thịt đã đặt quán ăn từ đêm hôm trước, mua gạo và rau cỏ, mắm muối. Nói chung là một số đồ ăn dã chiến để có thể ở trong rừng một đêm.

Các đồ dùng khác như lều bạt, túi ngủ đều đã sẵn sàng. Mỗi thành viên được yêu cầu mang theo áo mưa, giày nilông và những đồ dùng cần thiết nhất. Còn lại là đồ ăn và “đồ chơi” là những vật không thể không mang theo bao gồm: máy định vị GPS, máy điện thoại, la bàn, bộ đàm và máy ảnh.

7g sáng, chuyến ôtô “ôm” đầu tiên chở một nửa nhóm tới ngầm Nậm Xi Tan, cách trạm kiểm lâm chừng 7km đường, quay lại đón tăng 2, rồi lại quay lại UBND xã Nậm Xé để gửi xe, hai thành viên cuối cùng đến ngầm bằng xe ôm.

8g sáng, trời bắt đầu mưa, lúc đầu thì lất phất rồi rả rích lớn dần. Ngay trước khi bước chân vào con đường chưa biết sẽ thế nào trước mặt, tất cả đều phải trang bị đồ cẩn thận. Chúng tôi dùng dầu gió và thuốc dep để bôi lên giày dép, tay và cổ áo để phòng tránh vắt trước khi bọc mình vào bộ quần áo mưa loạt soạt và chiếc ủng nilông đi mưa. Hai người dẫn đường địa phương và một kiểm lâm viên thì chỉ mặc đơn giản một manh áo mỏng, chân mang xăngđan trơn. Vậy là, chúng tôi lên đường.
3km đầu tiên thật sự là một thách thức.


< Dòng suối Nậm Mu.

Trời mưa dầm dề, đống áo mưa loẹt xoẹt. Ngay những mét đầu tiên đã phải nhúng nửa bắp chân xuống suối, đạp lên đám cỏ xanh lút mà không biết liệu có con vật nào của rừng đang nằm bên dưới!

Đoàn người chậm rãi bước đi, vượt khe suối thứ nhất, rồi tới khe thứ 2, rồi các khe thứ 3, 4, 5... nhiều quá nên không đếm nữa, cứ đi xuống thì lội suối, đạp lên thảm lá rừng ẩm ướt mủn mục dưới gót giày. Thậm chí rất lãng mạn và thơ mộng khi được bước đi giữa hai dòng suối, tiếng nước róc rách hòa với tiếng gió reo, lá cây rì rào tạo thành một bản nhạc giao hưởng tuyệt diệu, thứ âm nhạc dịu dàng của thiên nhiên. Nhưng rồi, đám giày nilông nhanh chóng bị thủng bởi những viên đá sắc nhọn và đám cây cành đâm dọc đâm ngang. Nước tràn vào giày ướt sũng khiến mỗi bước chân càng trở nên nặng nề.


< "Thập diện mai phục".

Có nhiều lúc con đường mòn vòng lên cao, leo mình qua những vách núi lởm chởm. Con đường đá gập ghềnh vắt vẻo, leo từ sườn bên này sang sườn bên kia qua những gốc cây đổ xiên xẹo. Nhiều đoạn bề ngang chỉ rộng chừng 30cm. Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi như thế, xuyên qua những cánh rừng nhiệt đới rậm cỏ rậm cây, xuyên qua một rừng tre trúc y như trong Thập diện mai phục, xanh mướt, mưa chỉ còn lách tách kiểu giọt gianh.
Nhóm dự kiến sẽ đến được lán làm thủy điện Nậm Xi Tan nằm sâu trong rừng càng nhanh càng tốt và từ đó sẽ xác định tiếp hành trình chinh phục 22N104E.

Lán cách ngầm gần 6km đường rừng, chông chênh bám vào vách núi. Lần lượt chúng tôi đều đến điểm tập kết sau một chặng đường dài dầm mưa và leo rừng vất vả, vừa đi vừa phải chống lại sự tấn công ác liệt của những con vắt rừng xuất hiện nhiều vô kể sau cơn mưa. Bữa trưa vội vã diễn ra trong chiếc lán nhỏ cùng với mấy người công nhân đi làm thủy điện. Một người vốn nghề kỹ sư xây dựng lo lắng hỏi liệu chiếc lán có chịu nổi sức nặng của hơn chục con người? Cậu công nhân trẻ măng, khuôn mặt buồn buồn, lắc đầu nhè nhẹ như nói với chính mình: “Sập đấy anh ạ!”.


< Phút nghỉ chân.

Và sự cố xảy ra thật! Khi chúng tôi đang định rời lán để tiếp tục cuộc chinh phục sau khi đã xác định lại phương hướng và khoảng cách cũng như tuyến đường thực địa, một số thành viên đã bám theo vách núi và đám cây bụi để xuống suối từ trên lán. Số khác còn đang mặc áo mưa, nai nịt lại đồ và đi giày thì đột nhiên… Rầmmmmm, một góc chiếc lán đổ sập xuống khiến các thành viên đứng tim vì hoảng sợ.
Một phần đồ đạc gồm bát đũa, nồi niêu, lương thực thực phẩm theo đó lăn tòm vào dòng suối ở cách sàn lán hơn chục mét. Sự cố này trở thành kỷ niệm không thể nào quên trong lịch sử “đi chấm” của chúng tôi.

Lại kể chuyện sau cú thoát hiểm đầy may mắn, chúng tôi rón rén bước dần ra khỏi lán, từng người từng người một. Hai người được phân công ở lại tìm chỗ dựng trại qua đêm, sửa chiếc lán vừa sập và chuẩn bị đồ ăn cho bữa tối dặn dò chúng tôi trước khi lên đường "nếu đến 3g mà không tìm thấy “chấm” thì nhất quyết phải quay về, an toàn tính mạng là số 1".

Lội qua nhánh suối đã nhấn chìm cây bắp cải mang từ tận Minh Lương vào, chúng tôi bắt đầu bì bụp đặt chân vào một rãnh bùn lầy đen nhớp và đầy mùi lá cây ẩm mục. Có lẽ đoạn đường này là kinh sợ nhất trong những đoạn đường mà chúng tôi đã đi ngày hôm đó. Cây cối chằng ngang chằng dọc, mỗi bước chân thì như bị hút chặt xuống đống bùn lầy, nhấc lên rất khó khăn.
Rồi cái đoạn kinh khủng ấy cũng kết thúc. Suối Nậm Mu đây rồi, một khúc ngăn ngắn do tầm nhìn đã bị cây rừng che phủ cả. Nước to và trong vắt, lộ rõ những viên đá cuội đầy rêu lổng chổng giữa dòng... Chúng tôi sang sông...

< Đường mòn trong rừng.

Nước mát lạnh cả người, do có phòng bị nên tất cả mọi người đều đã mặc quần mưa.
Chúng tôi dắt díu nhau đi, cảnh vật thì ấn tượng hết chỗ nói, một bên suối toàn là vách đá dựng đứng và rừng cây thì cũng dựng đứng. Nước ban đầu ngập trên đầu gối, càng đi thấy lòng suối như bị ai vét, càng sâu hơn, hoặc là nước đang dâng lên, từ xa đã thấy nó dâng ngang đùi các bạn, rồi dần dâng đến ngang thắt lưng...

Con suối vẫn có tầm nhìn không quá 10m, đi hết bờ phải gặp nhiều nước xoáy đá ngầm lại rẽ sang bờ trái, đi mãi đi mãi, hì hục mà vẫn không thấy đường mòn đâu. GPS xoay tròn, không hề báo giảm một mét đường thẳng nào tới "chấm". Có lẽ nào chúng tôi đang đi vòng? Con suối vẫn dữ dội chảy quanh, vẫn bên rừng bên vách đá, vẫn chưa thấy bóng dáng của đường mòn.

Chúng tôi lo lắng hỏi hai người dẫn đường, có chắc là có đường mòn không? Vẻ thất vọng lúc này đã lấp đầy khuôn mặt các bạn. Không hoang mang sao được, khi mà chúng tôi đã đi cả giờ đồng hồ rồi, "chấm" vẫn cách khoảng 1.200m, mũi tên chỉ đường lúc sang trái lúc sang phải.

Xuất hiện một con đường mòn bên phải rời xa "chấm" thêm vài mét, vòng trở lại bờ suối, và một tia hi vọng bừng lên khi lấp ló sau đám cây bên kia sông có một con đường mòn quẹo về phía "chấm". 900m, một con số khiến cho sự tuyệt vọng đè nén bấy lâu nay như tan biến, con đường thênh thang đến mức chúng tôi đã nghĩ đến một cái hotel với dòng chữ “Welcome to 22N104E”...
Và chúng tôi bước, bằng một niềm tin và đam mê mãnh liệt như có một ma lực kinh khủng dồn lực đẩy vào đôi chân.

Chúng tôi lao về phía trước, đạp lên đám lá rừng và những rễ cây chằng chịt, những con dốc cao tới 60 độ cũng không làm tốc độ giảm đi, thỉnh thoảng người đi đầu lại dừng chọn những cành cây chìa ngang mặt để treo một đám giấy đánh dấu đường...

< Offroad bên sông Hồng.

Thật lạ lùng, con đường mòn vẫn hiện ra dằng dặc trước mặt, mũi tên thẳng tắp và khoảng cách trên GPS đang giảm rất nhanh theo thời gian. 800, 700, 600m, 300m, 200m... cố lên nào... Con đường vẫn thẳng tới mức các bạn tôi đều nghĩ đến việc hình như GPS bị hỏng... 200m, 100m... Ai đó kêu lên "A a a...". 99m, đến lượt người khác vui mừng Hú ú ú…

Tôi đang bận thở nhưng cũng kịp liên tưởng đến trang DCP với cái quy định arriving (khoảng cách đạp "chấm" cho phép sai số dưới 100m - quy định chỉ dành riêng cho những "chấm" quá khó và nguy hiểm). Con đường mòn, thật kỳ lạ, lao thẳng tới "chấm"... không chệch một mét, đạp "chấm" rồi… Khoảng cách từ ngầm đến "chấm" lúc này máy GPS đo được là 9,9km đường bộ di chuyển.
Chúng tôi đã chinh phục 22N104E - chặng đường gian nan!

(*) “Đi chấm” là thuật ngữ của việc đi tìm điểm mà tại đó các đường kinh tuyến chẵn và vĩ tuyến chẵn gặp nhau.

Du lịch, GO! Theo Dulich Tuoitre, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống